Chương 398: Nhận thức
“Hộc, hộc…!”
“Phù… phù…”
“Hà, hà…”
“...”
Chúng tôi không ngừng chạy đi trong bóng tối.
Bởi vì đã tận mắt nhìn thấy thứ đang đuổi theo, chúng tôi chỉ biết cắm đầu mà chạy.
Tôi khẽ liếc về sau và nhìn thấy thứ đó vẫn đang bám sát.
“...!”
Chẳng thể làm gì khác.
Tôi quay phắt người lại rút súng ra, và Jang Chaeyeon cũng đứng lại với tôi.
-Bằng!
Tia lửa bắn ra từ nòng súng, và khi Jang Chaeyeon vươn tay, một đợt xung kích vô hình liền ập đến đẩy lùi con quái vật, đồng thời, viên đạn ghim sâu vào trán nó.
-Bằng!
Thứ đó cứ thế ngã ra đất,
“...Hả?”
Rồi không bao giờ đứng dậy nữa.
“...Vậy là kết thúc rồi sao?”
Jang Chaeyeon cũng lẩm bẩm bằng giọng bối rối, và Yu Daon đang che chắn cho Song Ahrin cũng đứng thẳng người dậy với vẻ mặt ngơ ngác.
“Lạ, lạ thật đấy”
“...Công nhận”
Tôi nhíu mày đáp lại cô ấy.
“Không có chuyện nó chưa chết đâu nhỉ?”
“Chuyện đó thì không đâu”
Bởi vì cửa sổ trong suốt đã không còn hiện lên nữa.
Cơ mà cửa sổ trong suốt hiện lên khi nãy trông như nào ấy nhỉ?
Thật lòng thì tôi vẫn còn nhớ nó như in vì nội dung ấn tượng đến mức có muốn quên cũng chẳng được.

“...Hà…”
Song Ahrin vừa thở dốc vừa dựa vào tường để lấy hơi, và những người khác cũng ổn định lại nhịp thở theo cách của riêng mình.
“...Phù, phù… Chờ chút”
Khi tôi ra hiệu những người khác dừng lại và nhìn họ với vẻ mặt nghiêm trọng, tất cả đều ngừng lấy hơi và nhìn thẳng vào mắt tôi.
“...Có chuyện gì sao?”
Song Ahrin nhìn tôi, và tôi bắt đầu giải thích cho những người khác.
Về thứ vừa mới xuất hiện, và tên của tôi.
“...”
“...”
“...”
Những người khác rơi vào im lặng sau khi tôi giải thích xong.
“Vậy, ý anh muốn nói là…”
Jang Chaeyeon chậm rãi tiếp tục.
“Thứ vừa rồi chính là anh sao?”
“Đúng vậy”
“Nhưng nó trông không giống anh chút nào mà”
“Tất nhiên rồi”
Tôi có mắt mũi miệng ở trên mặt mình mà.
Tôi cũng có tóc nữa.
Dù sao thì ngoài cái đó ra còn nhiều điểm khác biệt lắm.
“Nhưng đó không phải là vấn đề…”
“...Dường như nó đã là một bản sao của anh Jaehun. Là như vậy nhỉ”
“...”
Yu Daon nhỏ giọng lẩm bẩm.
“Để mà hỏi tại sao thì… Cũng có khá nhiều thứ nảy lên đấy”
Song Ahrin lẩm bẩm và tặc lưỡi.
“Cũng đúng. Nếu bất tử của Tóc Đen chúng đã khao khát đến vậy rồi thì có lẽ việc chúng phát rồ với đôi mắt của anh cũng hoàn toàn khả thi mà”
“Nhưng thứ đó đâu có mắt?”
“Đúng là không có thật”
Nói vậy, Song Ahrin nhìn tôi.
“Chẳng phải đó là vì việc đó khó sao?”
“Khó ấy hả?”
“Thay vì nói việc bắt chước con người là khó… phải nói như nào nhỉ, việc bắt chước anh mới khó”
Song Ahrin lẩm bẩm, nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Thật lòng mà nói, anh đúng nghĩa là có thể thu thập thông tin về một thứ gì đó chỉ bằng cách nhìn nó còn gì”
“Đúng vậy”
“...Và chính anh cũng không hiểu rõ cơ chế hoạt động của nó”
“...Đúng vậy”
Thật lòng thì chính tôi cũng chẳng biết tại sao mình lại có được những thông tin đó luôn.
Mặc dù tôi cũng lờ mờ đoán được cái gì đã cho tôi đống thông tin đó rồi.
“Vậy thì, không phải thứ này chính là một thí nghiệm thất bại sao?”
Song Ahrin lẩm bẩm với giọng điềm tĩnh trong khi nhìn con quái vật đã ngã xuống.
“Ngay từ đầu thì tại sao lại là tôi… không, làm sao mà chúng có thể…”
Trước khi tôi có thể nói xong, ánh mắt của Song Ahrin đã nhìn về phía Yu Daon, và cô ấy vội vàng lắc đầu.
“Tôi tuyệt đối chưa từng lén lút giao nộp thông tin hay làm bất cứ điều gì tương tự!”
“Tôi biết. Cô không phải kiểu người sẽ làm vậy. Nhưng bố mẹ cô thì có đấy”
“...Cô Ahrin nghĩ rằng chúng đã khai thác thông tin từ cô Daon thông qua một kiểu… tẩy não nào đó sao?”
“Thay vì nói vậy… có khả năng là chúng đã lấy thông tin thông qua Tóc Đen”
Song Ahrin nhún vai đáp lại lời của tôi, còn Yu Daon thì làm vẻ mặt bàng hoàng.
“Tôi đã… phản bội anh Jaehun sao…?”
“Không hẳn là phản bội. Chỉ là, ừm. Phải nói như nào nhỉ? Xét đến cách… … cô được tạo ra thì có thể là như vậy thôi. Đại loại là như thế”
“...”
Thật lòng thì đó là một giả thuyết khá hợp lý để có thể gạt bỏ như một lời nói nhảm.
“...”
Tất nhiên, bản thân Yu Daon cũng trông vô cùng sốc khi nghe được điều đó.
“Không thể nào…”
“Đó chỉ là giả thuyết thôi mà. Vì có thí nghiệm thất bại… của tên này đang ở ngay đây như này nên tôi mới nói thế để đề phòng thôi”
Song Ahrin nhún vai lẩm bẩm bằng giọng điềm tĩnh.
“Dù sao đi nữa, tạm thời thì là như vậy. Vẫn chưa chắc chắn được điều gì mà”
“...”
Trước lời của cô ấy, tôi hạ mắt xuống nhìn cái xác.
Theo dõi hành tung của tôi rồi tạo ra bản sao à.
Việc đó cũng có thể xảy ra lắm đấy chứ.
Thực tế thì tên Viện trưởng cũng đã từng nhìn tôi và nói gì đó.
Cái gì ấy nhỉ?
Hình như là hắn đã nói gì đó về mắt của tôi, cơ mà tôi không nhớ được rõ cho lắm.
“Trước hết thì”
Tôi nói bằng giọng bình thản.
“Chúng ta cần phải đi về phía tập trung nhiều đường ống nhất”
“...”
Song Ahrin gật đầu, và Jang Chaeyeon bắt đầu đi lên trước dẫn đầu.
Trước khi rời đi, tôi ngoái lại nhìn cái xác đang nằm trên mặt đất.
Nó vẫn nằm im bất động ở đó.
Và, cảm giác như có ánh mắt không rõ tiếp tục quan sát chúng tôi y như trước.
***
Sau khi bước đi không biết đã được bao xa, chúng tôi đến được nơi có tập trung vô số các đường ống dẫn.
“...Vẫn như cũ nhỉ”
Yu Daon vừa lẩm bẩm vừa xoa cánh tay của mình.
Tôi có thể hiểu được chính xác điều cô ấy đang nói.
Tôi vẫn đang cảm nhận được sự hiện diện không thể xác định được đó.
Chẳng thể nào hiểu được tại sao vẫn cảm nhận được sự hiện diện trong khi lúc này đã giết… bản sao của tôi thì phải.
Đáng lẽ ra sự hiện diện đó đã phải biến mất sau khi tiêu diệt con quái vật được mô phỏng theo tôi, vậy mà nó vẫn còn đang hiển hiện ở đây.
“...”
Và dường như không chỉ có mỗi mình tôi như vậy, khi mà tất cả những người khác cũng nhìn xung quanh với vẻ mặt căng thẳng.
“...Cái này phiền phức hơn tôi nghĩ”
Chậc, Song Ahrin tặc lưỡi lẩm bẩm, còn Jang Chaeyeon thì nhíu mày như thể không buông lỏng cảnh giác.
“...Được rồi. Chúng ta mau rời khỏi đây thôi”
Tôi sải bước đi theo những ống dẫn, và những người khác vội vã đi theo sau tôi.
Chúng tôi đã đi dọc theo những ống dẫn bao lâu rồi nhỉ?
“...”
Ở trước mặt tôi là một mê cung những đường ống dẫn mắc rối vào nhau, và nằm chính giữa đó là một cánh cửa khổng lồ.
“Đây là lối ra nhỉ?”
Song Ahrin nheo mắt nhìn cánh cửa trước mặt, và Yu Daon nắm lấy ống dẫn lớn dường như là tay nắm cửa và nhìn chúng tôi.
“Tôi mở nhé, anh Jaehun?”
“...Ừm. Nhờ cô đấy”
Nghe tôi nói, Yu Daon gật đầu và mở cánh cửa, ngay lập tức.
-Két…
Cánh cửa mở ra cùng với một tiếng rít.
Bên trong không có gì khác ngoài con đường dài đầy những đường ống đang chờ đợi chúng tôi.
Nhưng cái chúng tôi tìm kiếm không nằm ở phía bên kia.
“Tập trung lại nào”
Nghe tôi nói, những người khác tập trung lại bên cạnh tôi.
“Khoác vai nhau”
Và chúng tôi khoác vai nhau như thể đã hẹn trước.
Chúng tôi trao đổi ánh mắt rồi bước qua cánh cửa,
Cùng với một cảm giác hơi chóng mặt.
“...Gư!”
Khi mở mắt, chúng tôi đã ở một nơi có lớp giấy dán tường màu vàng quen thuộc.
Là nơi đầu tiên chúng tôi đến.
Giấy dán tường màu vàng, sàn nhà màu vàng, và một mùi hơi ẩm mốc.
Sự hiện diện cảm nhận được khi nãy cũng đã biến mất.
“...”
Nhưng cái cảm giác khó chịu này là gì đây?
Và dường như không chỉ có mỗi mình tôi nghĩ vậy, những người khác cũng đang nhìn xung quanh với về mặt khó chịu.
“...Chúng ta đã quay lại rồi đúng không?”
“So với những gì lo lắng thì đúng là không có gì nhỉ”
Jang Chaeyeon lẩm bẩm bằng giọng bình thản và nhìn xung quanh rồi quay về phía tôi.
“Chúng ta cứ thế đi ra thôi à?”
“...”
Có nên cứ thế rời đi không?
Hay là giải quyết dứt điểm mọi chuyện ở đây thì sẽ tốt hơn?
Nhưng dù có nói là giải quyết dứt điểm đi nữa, làm sao thì mới có thể giết hai kẻ đó?
Tôi nhìn chằm chằm vào khẩu súng trong tay.
“...”
Ít nhất thì tôi vẫn có thể giết một kẻ do có Chí mạng, nhưng vấn đề là bố mẹ của Yu Daon có hai người.
Cảm giác cứ tính toán như này có hơi vô nhân tính, nhưng nếu nghĩ đến việc phải giết hai kẻ đó bằng mọi giá thì…
“...Được rồi, vậy thì trước hết hãy gọi Trưởng Chi nhánh—”
Trước khi tôi có thể nói xong,
-Rầm rầm…
Thứ gì đó bắt đầu rung chuyển từ bức tường.
-Tách! Tách!
Và tất cả các bức tường đều trở nên ướt nhẹp.
Nước bắt đầu dâng lên từ dưới sàn.
“...Nếu đã định ra ngoài thì chúng ta đi ra nhanh nhé?”
“Ý hay đấy”
Tôi gật đầu đồng tình với Yu Daon.
Tạm thời chúng tôi cần phải cẩn thận hết mức trước đã, rồi sau này quay lại sau—
Khi đang nghĩ như vậy, tôi cảm nhận được một cảm giác ẩm ướt ở cổ chân mình,
“...”
Tôi nhìn xuống và thấy rằng nước đã dâng đến cổ chân mình từ bao giờ.
“Cái gì đó… có chút…”
Yu Daon nhìn chúng tôi, và tôi cũng vội vàng bước đi nhanh hơn.
“Hãy tìm cánh cửa thôi, nhanh lên nào”
Cứ thế, như thể đã hẹn trước, tất cả chúng tôi đều đi tìm cánh cửa, và cũng sớm tìm được.
Khi tôi mở cửa, tất cả cũng liền khoác vai nhau như mọi lần,
“Đi thôi”
Nói vậy, tôi bước qua cánh cửa, nhưng vẫn không có chuyện gì xảy ra.
“...Chậc”
Song Ahrin tặc lưỡi, và Jang Chaeyeon nhìn xung quanh với vẻ mặt nghiêm trọng.
“Tiếp thôi”
Không có thời gian để suy nghĩ về những việc như vậy.
Chúng tôi chạy đi tìm cánh cửa tiếp theo và lại cùng nhau bước vào.
“Chết tiệt”
Lần này cũng thất bại.
“Không, cho đến lúc nãy thì vào vẫn ổn lắm cơ mà, sao lối ra lại không thèm xuất hiện vậy chứ…!”
Song Ahrin vừa cằn nhằn vừa bước đi nhanh hơn, và mực nước đã dâng lên còn cao hơn nữa, giờ đây đã ngập đến tận ống chân.
“Ngay từ đầu thì tại sao nước lại dâng lên cơ chứ?”
“Nếu tôi biết thì tôi đã sống ở đây luôn rồi!”
Song Ahrin nói vậy, và Yu Daon đáp lại.
“Thật ra khi ấy do còn quá nhỏ nên tôi cũng không biết gì cả!”
“Tôi cũng không trông mong là cô sẽ biết đâu!”
Nghe hai người họ nói, tôi mở cửa và lại nhìn về trước.
“Nếu như lần này cũng không mở được thì sẽ gay go lắm đây”
“Tôi có cảm giác là chuyện này sẽ không kết thúc êm đẹp đâu”
Jang Chaeyeon lẩm bẩm, và Song Ahrin đang khoanh tay liền đánh vào vai Jang Chaeyeon bộp một cái.
“Đừng có mà nói gở”
“...Đi thôi”
Nói vậy, tôi bước qua phía bên kia cánh cửa, và một cơn chóng mặt ập đến.
Thành công rồi sao?
Khoảnh khắc tôi nghĩ vậy.
“Quay lại rồi à”
Một giọng nói quen thuộc vang vào tai tôi.
“...Vậy nên tôi mới bảo cô đừng nói mấy lời xui xẻo như vậy rồi”
Song Ahrin lẩm bẩm với vẻ bực bội, và tôi nhìn lên.
Hai người xuất hiện trước mắt tôi,
[Chí mạng: 1->0]
Cùng lúc đó, thế giới biến thành một màu trắng đen và chuyển động chậm lại,
Bây giờ chỉ cần bóp cò—
“Có bắn cái đó cũng vô ích thôi”
Bàn tay đang cầm khẩu súng của tôi khựng lại trước giọng nói bình thản của mẹ Yu Daon.
Trong thế giới đã chậm lại đó, có hai người đang nhận thức rõ về tôi.
Chỉ hai người bọn chúng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
