Chương 397: Không phải
“...”
“...”
Tôi cùng Yu Daon vừa cõng hai người kia vừa đi dọc theo dãy hành lang với những đường ống kéo dài vô tận.
Vẫn là ánh mắt đó, hay nên gọi là sự hiện diện đây nhỉ.
Tôi vẫn có thể cảm nhận được những thứ như vậy.
Đó là lý do vì sao Yu Daon và tôi không nói lời nào, chỉ đơn giản là nhìn xung quanh mà không hề nới lỏng cảnh giác.
“Anh Jaehun”
“Ừm”
Và rồi, như thể đã hẹn trước, chúng tôi đứng sát lại gần nhau.
“...Không phải hai người họ tỉnh dậy hơi muộn quá sao?”
“Tôi cũng nghĩ vậy”
Ngay cả khi cả hai có thể lực giống với một người bình thường đi chăng nữa, họ cũng không phải kiểu sẽ bất tỉnh lâu đến thế trong tình huống này.
Thật lòng thì tôi muốn đặt họ xuống để kiểm tra nhưng…
“....”
Cái cảm giác có thứ gì đó đang quan sát chúng tôi vẫn quá mạnh mẽ, khiến cho Yu Daon và tôi cũng không dám nhắc đến việc nghỉ ngơi.
Một cảm giác nôn nóng kỳ lạ đang đè nặng lên chúng tôi.
“...Anh Jaehun”
“Ừm, cô Daon?”
Rồi, Yu Daon lại gọi tôi.
“Chúng ta… nghỉ ngơi một chút nhé?”
“...”
Nghỉ ngơi sao?
Yu Daon hẳn cũng phải biết chuyện gì đang xảy ra chứ.
Tôi nhìn cô ấy với vẻ mặt đó, nhưng Yu Daon nhìn thẳng vào mắt tôi một hồi rồi hự một tiếng và ngồi xuống.
“Chân tôi đau quá đi… Tôi sẽ chỉ nghỉ ngơi một chút thôi!”
“...Tôi hiểu rồi”
Cô ấy có ý tưởng gì rồi sao?
Vừa nghĩ vậy, tôi vừa ngồi xuống đối diện với Yu Daon, và cô ấy đặt Song Ahrin xuống.
Cơ thể bất tỉnh của Song Ahrin được đặt nằm xuống đất, và tôi cũng từ từ đặt Jang Chaeyeon đang bất tỉnh xuống và nhìn xung quanh mà không hạ thấp cảnh giác.
Rốt cuộc thì cái cảm giác quái dị này là gì thế không biết.
Yu Daon đang ngồi nghỉ mở lời.
“Tôi đã thử suy nghĩ một chút”
“Ừm”
“Vẫn chưa có cuộc tấn công trực tiếp nào đúng chứ?”
Tôi ngay lập tức nhận ra Yu Daon đang muốn nói gì.
“...Đúng là chưa có”
“...”
Yu Daon và tôi nhìn nhau.
Chẳng lẽ nó chỉ khiến chúng tôi nảy sinh cảm giác đó thôi sao?
Hoặc là nó định cố tình dùng đòn tâm lý để dồn đối phương vào góc rồi ăn thịt họ chẳng hạn.
Đó quả thực là khả năng hoàn toàn có thể được xét đến.
À, ước gì lúc này Song Ahrin đang tỉnh nhỉ.
Tôi vỗ vỗ vào má Song Ahrin với tâm trạng đầy oán trách,
“...Ưm…”
Song Ahrin khẽ rên rỉ nhíu mày, và Yu Daon tròn mắt nhìn cô ấy.
“Nếu tát vào má cô ấy thì có thể cô ấy sẽ tỉnh lại chăng? Anh Jaehun. Tôi đánh cô ấy nhé?”
“Không cần phải thể hiện sự bất mãn của mình theo cách đó đâu”
Tôi điềm tĩnh trả lời Yu Daon và cũng vỗ vỗ má Jang Chaeyeon, và cô ấy cũng nhíu mày rên rỉ.
“...”
Thật sự là đang phản ứng lại với tác động à?
-Bộp bộp.
“Ưmm”
-Bộp bộp bộp…
“Ưmmm…”
Khi tôi càng vỗ mạnh, Jang Chaeyeon càng rên rỉ hơn nữa.
“Hay là thật sự thử đánh một lần nhé?”
Yu Daon giơ tay lên, và trong thoáng chốc, tôi cũng nghĩ rằng lời nói của cô ấy có lý.
Không, thực ra thì tôi bị thuyết phục khá nhiều rồi đấy chứ.
Bởi vậy mà.
“...Đánh rồi mà họ vẫn không tỉnh dậy thì tôi thật sự không biết gì đâu đấy”
“Tôi đã bảo là tôi sẽ đánh rồi mà! Anh Jaehun không cần phải làm gì hết!”
“Không, không phải như vậy”
Như thế thì tôi trông có khác nào một tên rác rưởi.
Khi tôi đang lúng túng nhìn Yu Daon như vậy,
“Hây!”
Yu Daon đã giơ tay lên rồi tát vào má Song Ahrin.
Cùng với một tiếng ‘Chát!’, Song Ahrin ôm má nhảy bật dậy kêu ‘Ặc!!’ một cái và nhìn chúng tôi.
“Cái, cái gì? Làm sao mà hai người đã tỉnh lại rồi?”
Nói gì vậy?
Trước khi tôi có thể hỏi cô ấy điều gì, Yu Daon đã kéo tay ra sau rồi vung về trước, tát mạnh vào má của Jang Chaeyeon.
-Chát!
Cùng với một âm thanh cực lớn, đầu của Jang Chaeyeon quay ngoắt sang một bên.
“...”
Jang Chaeyeon trợn trừng mắt, còn Yu Daon thì hét lên vui vẻ.
“Tỉnh dậy rồi!”
“Cô Chaeyeon, xin hãy đợi đã. Trước mắt hãy cứ bình tĩnh đã. Cô Ahrin cũng vậy, tạm thời xin hãy bình tĩnh lại. Tôi sẽ giải thích”
Jang Chaeyeon vừa giữ má vừa vô cảm nhìn Yu Daon, và Song Ahrin cũng nhìn Yu Daon với vẻ mặt đứng hình rồi giơ tay lên, và tôi vội vã xen vào.
Nếu tôi cứ im lặng ở đây thì kiểu gì cũng sẽ lớn chuyện cho mà xem.
“Chuyện đó, là tôi đã nhờ cô ấy…”
“Không. Là vì tôi muốn làm nên mới đánh hai người đấy”
Yu Daon ngắt lời tôi và cười tươi.
“Thay vào đó thì tôi sẽ chịu đòn!”
“...”
“...”
Jang Chaeyeon và Song Ahrin nhìn nhau, rồi Song Ahrin mở lời.
“Đợi đã. Hiện tại tôi đang không hiểu gì cả. Khi nãy rõ ràng là anh với Tóc Đen đang bất tỉnh mà. Thế nên tôi và Tóc Trắng mới phải kéo hai người theo đấy chứ”
“...Ừm”
“Cô đang nói gì vậy? Rõ ràng là hai người đã bất tỉnh và tôi cùng cô Daon đã cõng cả hai suốt từ nãy đến giờ mà”
“...Không, ý tôi là. Anh và Tóc Đen bị bất tỉnh, rồi khi Tóc Trắng rơi xuống thì cả anh với Tóc Đen đều bị thương ở đầu…”
“Ngay từ đầu thì cô Daon đã rơi xuống sau cùng mà”
“...Đúng, đúng vậy”
Nghe hai người họ nói, tôi há hốc miệng vì cạn lời và Yu Daon cũng lẩm bẩm với vẻ mặt bối rối.
“Và làm gì có chuyện tôi bị ngất cơ chứ. Tôi đơn giản là sẽ chết đi rồi tỉnh lại thôi mà”
“...Đúng vậy nhỉ”
“...”
Song Ahrin đóng miệng lại với vẻ mặt bối rối, rồi cô ấy nhìn tôi cùng Yu Daon.
“Cái gì, vậy rồi sao? Chuyện gì đang xảy ra đây?”
“...”
Tôi giải thích lại ngắn gọn cho Song Ahrin và Jang Chaeyeon.
Về việc hai người họ bất tỉnh, về con đường toàn ống dẫn, và cuối cùng là thứ gì đó đang quan sát chúng tôi.
“...”
Song Ahrin nhíu mày sau khi nghe giải thích xong và nhìn hai chúng tôi.
“...Vậy là bọn tôi đã bị lừa sao?”
“Tôi cũng không rõ. Liệu hai người cũng…”
Tôi lại ngoái về sau trước sự hiện diện lộ liễu ở đấy nhưng vẫn không nhìn thấy gì.
“...Hai người có từng cảm nhận được cảm giác như thế này không?”
Song Ahrin và Jang Chaeyeon nhìn nhau.
“Hình như là có”
“...Ừm”
“Hình như là sao chứ. Sao hai người lại nói thiếu tự tin vậy”
Khi tôi nhìn hai người họ với vẻ cạn lời, Song Ahrin liền hắng giọng nói tiếp.
“Cũng đâu còn cách nào khác. Tóc Trắng và tôi đã rất bận rộn mà”
“Bận rộn sao?”
“...Thì cũng. Có mấy chuyện như vậy”
Hai người họ ngoảnh đi trước câu hỏi của tôi, và Yu Daon nhìn chằm chằm vào họ một hồi rồi cất lời.
“Dù sao đi nữa… tôi là người đã đánh cả hai”
“Đúng thế. Tôi đã bị đánh”
Song Ahrin lẩm bẩm trong khi xoa má mình trước lời của Yu Daon rồi nhìn cô ấy.
“Không, này nhớ. Nếu đã định đánh thì không thể đánh nhẹ chút à? Hình như môi tôi thật sự bị rách rồi đấy”
“Tôi đã đánh nhẹ rồi nhưng cô không chịu dậy đấy chứ! Và môi cô cũng không bị rách đâu! Cô Chaeyeon cũng vậy luôn!”
“...”
Mặc dù dường như cô ấy đã có thể kiểm soát lực một chút, nhưng tôi quyết định không chỉ ra điều đó.
Song Ahrin mân mê môi của mình rồi thở dài.
“Thôi thì cũng đánh chịu. Nếu không phải vậy thì sao? Có lẽ chúng tôi đã vẫn sẽ nghĩ rằng đó là thật và làm đủ mọi trò khùng điên rồi”
“Rốt cuộc thì hai người đã làm gì vậy?”
Song Ahrin và Jang Chaeyeon nhìn nhau, rồi Jang Chaeyeon chậm rãi cất lời.
“Không có bất cứ chuyện gì cả”
“...”
Được rồi, cứ cho là như vậy đi.
Bây giờ cũng không có thời gian để tra hỏi từng chi tiết một.
“...Vậy thì, trước mắt”
Tôi chậm rãi nói.
“Cô Ahrin, cô có cảm nhận được gì không?”
“...”
Song Ahrin nhắm mắt lại tập trung trước câu hỏi của tôi rồi chậm rãi lắc đầu.
“Tôi có thể cảm nhận được sự hiện diện của ai đó đúng như anh nói, thế nhưng tôi không cảm nhận được khí tức của con người hay… tóm lại là không cảm nhận được gì quái dị cả”
“Đúng là khiến người ta muốn phát điên lên mà, thật sự đấy”
“Cái này, chẳng phải chúng ta thật sự chỉ đang bị lừa thôi sao? Giống như tấn công tinh thần ấy”
“Nếu là tấn công tinh thần thì tôi đã không bị ảnh hưởng rồi”
“...Đúng thật”
Song Ahrin gật đầu như thể đã bị thuyết phục trước lời của tôi, và Jang Chaeyeon nhìn chằm chằm vào tôi.
“...Dường như bây giờ anh đang hơi dễ nổi nóng chút”
“Tôi sao?”
“Ừm”
“...”
Tôi đưa tay lên mân mê khóe miệng mình.
Nổi nóng sao?
“Bình tĩnh”
Jang Chaeyeon điềm tĩnh nói và đứng thẳng dậy.
“Chừng nào tấn công vẫn chưa ập đến, đây có thể chỉ là một chiêu trò đánh vào tâm lý—”
Trước khi cô ấy có thể nói xong,
-Xìi!
Hơi nước phun ra từ vô số ống dẫn, và ngay lập tức, tầm nhìn của chúng tôi đã bị che khuất bởi làn hơi dày đặc.
“Khụ, khụ!”
“Mọi người tập trung lại!”
Ngay khi từ tập kích lóe qua đầu tôi,
-Vút!
Âm thanh thứ gì đó bay đến vang lên, và một ai đó đẩy mạnh tôi đi.
“Hự!”
Tôi ngã lăn ra đất, và ngay sau đó, một thứ gì đó âm ấm đổ lên cánh tay của tôi.
Mùi máu tanh xộc vào mũi tôi, và cùng với một tiếng thụp, một thứ gì đó rơi xuống đất rồi lại quay trở về vị trí ban đầu một cách đầy quái dị.
“Ra sau tôi!”
Yu Daon vội vã hét lên.
Có thứ gì đó ở đây.
Với suy nghĩ ấy, tôi hướng mắt lên nhìn xung quanh, nhưng làn sương mù đã khiến cho việc có thể nhìn rõ trở nên bất khả thi.
Tôi chỉ có thể chắc chắn rằng có một thứ gì đấy không xác định đang ở bên kia làn khói.
-Xoẹt!
Một lần nữa, cùng với âm thanh thứ gì đó bị cắt, Song Ahrin và Jang Chaeyeon chạy đến bên cạnh tôi, và Yu Daon lại hét lớn.
“Tôi đang ở trước rồi nên không—”
-Xoẹt!
Cùng với âm thanh ớn lạnh đó, một thứ gì đấy lại rơi xuống rồi đứng dậy trở lại.
“—sao đâu!”
Yu Daon hét lên với giọng nói đầy khí thế, và Jang Chaeyeon hơi bước lên trước như để bảo vệ tôi và Song Ahrin.
“Không thấy được”
“...Tôi cũng không cảm nhận được gì”
“Tôi cũng không nhìn thấy”
Chính vì thế,
-Xoẹt!
Lại là âm thanh ớn lạnh của thứ gì đó bị cắt, và rồi là giọng Yu Daon kìm lại tiếng rên rỉ.
Không thể cứ ở yên như này được.
“Hãy đột phá thôi”
“...Bằng cách nào?”
Jang Chaeyeon vừa nắm lấy cánh tay của tôi vừa hỏi.
“Cô Chaeyeon”
“Ừm”
[Xé tọa độ: Còn 3 lần]
Thế giới trở thành một bảng kẻ ô.
“Cô có thể chỉ xé toạc màn sương này được không?”
“...Việc đó cũng khả thi sao?”
Phớt lờ lời nói của Song Ahrin, tôi nhìn về phía Jang Chaeyeon có thể đang đứng.
“...Ừm”
Âm thanh thứ gì đó xé toạc giữa không trung vang lên,
-Roẹt!
Đồng thời, lớp sương mù tan biến.
Yu Daon đang nhìn tôi trong khi chảy mồ hôi lạnh, và Song Ahrin đang nắm lấy cổ áo tôi.
Và, ở chính giữa đó, thứ đang nhìn chúng tôi…

Là một con quái vật kỳ lạ.
Nó có răng ở bụng, còn trên mặt thì hoàn toàn chẳng có gì.
Ấy vậy mà nó lại trông giống con người đến kỳ lạ.
Một cửa sổ trong suốt xuất hiện.

“...”
Tôi sao?
Khi tôi đang nhìn chằm chằm vào thứ kia, Yu Daon bỗng loạng choạng.
“Thảo nào. Bảo sao nó cắm răng vào chân tôi”
Yu Daon nhíu mày lẩm bẩm, và tôi liền hét lớn.
“Chạy đi!”
Cứ như vậy, chúng tôi bắt đầu chạy ngược về sau.
Trong đầu tôi giờ đây là một mớ hỗn độn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
