Chương 396: Có thứ gì đó đang quan sát
“Gư…”
Cả cơ thể của tôi đau nhức.
Rên rỉ vì cơn đau cảm giác như là toàn thân sắp vỡ nát trong thoáng chốc, tôi chợt lấy lại tỉnh táo và nhìn xung quanh rồi thấy Jang Chaeyeon và Song Ahrin đang nằm im bất động.
“Cô Chaeyeon, cô Ahrin”
Tôi gọi tên họ, nhưng cả hai vẫn nằm im ở đó không phản ứng lại.
Tôi chậm rãi quỳ bò về phía họ và thử vỗ vỗ vào má cả hai, thế nhưng họ vẫn bất tỉnh và không cử động.
Tôi nhìn xung quanh.
-Xì…
Tiếng khí thoát ra vang lên gần đấy, cùng với đó là vô số những đường ống kéo dài.
Đường ống sao…?
Tôi ngẩng đầu nhìn lên trên, và một nơi cao đến mức không thể tưởng tượng nổi đập vào mắt tôi.
Ước chừng cũng phải cao đến tầng 8 lận.
“...”
Rốt cuộc thì làm sao mà chúng tôi vẫn có thể sống sót sau khi rơi từ trên đó xuống được vậy?
Là Jang Chaeyeon đã giúp sao?
Không, nếu thế thì Song Ahrin cũng phải lành lặn chứ?
Chẳng thể nào hiểu nổi.
Nhưng mà…
“Này. Dậy đi nào”
Khi tôi đang vừa lắc cô ấy vừa nghĩ như vậy,
“Anh Jaehun”
Giọng nói của Yu Daon liền vang đến từ phía sau.
Đợi đã, giọng nói của Yu Daon?
“Cô Daon!”
Tôi vội vã quay lại nhìn, và ở đó là Yu Daon đang mỉm cười gượng gạo.
Xét đến vệt máu bắn tung tóe quanh cổ của cô ấy, chẳng lẽ cô ấy không được lành lặn sao?
“Cô Daon, vệt máu đó…”
“À, cái này…”
Yu Daon gãi má trước câu hỏi của tôi.
“Tôi cũng đã rơi xuống cùng với mọi người”
“Bọn chúng… để cho cô làm vậy sao?”
Nếu tôi nhớ không nhầm thì Yu Daon đã không rơi xuống cùng chúng tôi.
Chính xác thì bố mẹ của cô ấy đã chỉ làm cho chúng tôi rơi xuống và giữ Yu Daon lại.
Đáng lẽ là chúng sẽ không để cho cô ấy rơi xuống dễ dàng như thế, vậy thì cô ấy đã làm được vậy bằng cách nào?
Như thể đọc được ý nghĩa trong ánh mắt của tôi, Yu Daon à một tiếng rồi lắc đầu.
“Không đâu, không đâu. Không phải như vậy đâu, bởi vì họ đã định làm gì đấy với tôi nên tôi đã tự đâm cây dùi vào cổ mình!”
Yu Daon mỉm cười và cho tôi xem cây dùi đẫm máu.
“...Ừm?”
Dù lời giải thích có ngắn đi nữa thì như này cũng ngắn quá rồi đấy.
Tôi ấn mạnh vào thái dương rồi hỏi Yu Daon giải thích lại lần nữa.
“...”
Sau khi nghe phần giải thích đầy đủ, tôi lại cảm nhận được một vị đắng ngắt ở trong miệng.
Việc đó chắc hẳn đã phải đau lắm.
“Tôi không sao đâu”
Và rồi, như thể đã đọc được ánh mắt của tôi, cô ấy mỉm cười đáp lại.
“Anh Jaehun, xin đừng lo cho tôi… Hãy tìm cách thoát khỏi nơi này nào, cùng nhau!”
Cô ấy nói vậy với một nụ cười rạng rỡ, và tôi chỉ có thể gật đầu trước lời của cô ấy.
“Đúng vậy nhỉ. …Trước mắt thì, chúng ta hãy mỗi người cõng một người nhé”
“Ah, vậy thì tôi sẽ cõng cô Chaeyeon…”
“Không, cô Chaeyeon chắc sẽ nặng hơn nên là… Cô Daon hãy cõng cô Ahrin đi”
Khi tôi nói vậy, Yu Daon liền gật đầu như thể đã hiểu và thuần thục cõng Song Ahrin lên.
Tôi cũng cõng Jang Chaeyeon lên.
“...”
So với cảm giác khi tiếp xúc thì cô ấy đúng là nhẹ thật đấy.
Không, bây giờ không phải là lúc để nghĩ đến mấy chuyện như này.
“Vậy thì chúng ta đi thôi”
Nói rồi, chúng tôi vừa cõng hai người kia vừa bắt đầu bước đi.
Yu Daon và tôi chỉ im lặng di chuyển mà không nói lời nào.
Thật sự thì tôi cũng không biết phải nói gì vào lúc này cả.
Thay vì nói là lo lắng cho Yu Daon…
“Anh Jaehun”
“Ừm?”
“Mặt anh đỏ quá, chẳng lẽ là do cô Chaeyeon nặng lắm sao? Tầm đó thì chắc cô ấy cũng sẽ nặng thật…”
“...Không phải cái đó đâu”
“Vậy thì là do sao vậy?”
“À, ừm. Chắc là tự nhiên bị thế thôi”
Tôi nói một cách mơ hồ, và Yu Daon làm vẻ mặt bối rối.
Có lẽ bởi vì khi nãy tôi đã vừa nói với Yu Daon vừa làm đủ thứ mà bây giờ cảm thấy kỳ lạ ghê.
Không, nói chính xác thì tôi đang vô cùng xấu hổ.
Khi chúng tôi đang bước đi giữa bầu không khí im lặng như vậy,
“...Anh Jaehun”
Yu Daon bắt chuyện với tôi trước.
“Ừm, cô Daon”
“Khi nãy tôi đã nghe được một lời nói rất kỳ lạ”
“Lời nói kỳ lạ sao?”
Ý cô ấy là gì?
Tôi nhìn Yu Daon với vẻ thắc mắc, và cô ấy nhìn thẳng với tôi rồi nói tiếp.
“Thật ra, khi nãy tôi đã bị tấn công tinh thần”
“Ừm?”
Chuyện đó nghe không giống là nên được nói ra một cách nhẹ nhàng như vậy đâu.
Khi tôi nhìn Yu Daon với suy nghĩ đó, cô ấy liền xua tay mỉm cười.
“À bây giờ thì tôi ổn rồi. Bởi vì cô Ahrin đã thực hiện đòn tấn công tinh thần lên tôi”
Dù không hiểu là cô ấy đang nói gì, trước mắt tôi quyết định cứ gật đầu.
“Ra, ra vậy”
“Nên là tôi không sao đâu”
Yu Daon nhìn tôi với một nụ cười hiền lành, và tôi chỉ biết nhìn cô ấy rồi miễn cưỡng gật đầu.
“Dù sao thì. Đó là lúc tôi đã nhận ra”
“Ừm?”
Tôi nhìn Yu Daon với vẻ mặt như đang hỏi rằng nhận ra điều gì, và cô ấy nói tiếp.
“Tôi đã nghĩ rằng mình có tinh thần yếu nên mới liên tục bị tấn công tinh thần như vậy đấy”
“Ừm”
Tôi gật đầu trước lời của cô ấy, và Yu Daon nói tiếp.
“Nhưng hóa ra lại không phải như vậy. Bố mẹ tôi đã nói là, ừm. Dường như họ đang… giấu tôi điều gì đó”
Giấu điều gì đó sao?
Tôi nhìn Yu Daon với vẻ mặt như thể không hiểu cô ấy đang nói gì, và cô ấy tiếp tục phần giải thích của mình.
Sau khi ba người chúng tôi rơi xuống, hai kẻ kia đã ngay lập tức gửi tín hiệu gì đó đến Yu Daon, khiến cho cơ thể của cô ấy không còn nghe lời cô ấy nữa.
Rồi đến việc Yu Daon đã mưu tính trốn thoát bằng cách đâm cây dùi vào cổ mình để rơi xuống.
“...”
Tôi chìm vào suy nghĩ trong khi nghe cô ấy nói.
Nếu vậy thì lý do Yu Daon hiện tại đang dễ bị tấn công tinh thần là bởi một cơ chế nào đó được lắp đặt vào trong đầu cô ấy bởi… ừm, bố mẹ của cô ấy sao?
Cách để giải quyết việc này là…
“...”
Trong khoảnh khắc, một thứ gì đó chợt nảy lên trong đầu tôi.
Chí mạng đã tăng lên, và cả mức độ hiểu biết của tôi về Yu Daon cũng đã tăng lên.
Tại sao độ hiểu biết của tôi về Yu Daon lại đột nhiên tăng lên, và tại sao tôi lại nhận được Chí mạng?
Đến giờ tôi vẫn chưa hiểu ra được điều gì mới về Yu Daon, và hơn nữa tôi còn chẳng tìm được lý do tại sao mình lại nhận được Chí mạng.
Vậy nên tôi lại càng bất an hơn nữa.
Theo như những gì tôi biết cho đến giờ, Chí mạng luôn được cộng thêm từ việc làm sáng tỏ một tình huống nào đó hoặc thấu hiểu về một ai đó, nhưng bây giờ cảm giác như Chí mạng đã đột nhiên được cộng thêm cho tôi vậy.
Chẳng lẽ tôi đã bỏ qua điều gì sao?
“...”
Tôi nhắm mắt cố nhớ lại tình huống khi ấy nhưng vẫn chẳng cảm nhận được gì.
Lẽ nào nó được đưa cho để tôi sử dụng vào lúc này?
“...”
Tôi lắc đầu nguầy nguậy gạt bỏ suy nghĩ đó rồi nói tiếp.
Chắc là để hỏi thử Yu Daon xem sao.
“Cô Daon”
“Vâng?”
“Không biết cô Daon khi cảm thấy bản thân hiểu rõ hơn về tôi thì có đột nhiên phát triển năng lực… à, ừm. Hoặc trở nên mạnh hơn dữ dội… hay điều gì đó tương tự không?”
“Một cách dữ dội sao…”
Nghe câu hỏi của tôi, Yu Daon nhắm mắt lại như thể đang suy nghĩ một lúc rồi mở mắt.
“Ừm, tôi không biết đó có phải là dữ dội hay không nhưng… dường như tôi có thể suy nghĩ sáng suốt hơn chút khi nghĩ về anh Jaehun”
Chuyện đó nghe có vẻ cũng không phải là thay đổi to lớn cho lắm nhỉ.
Tôi nhìn Yu Daon với suy nghĩ đó rồi cất lời.
“Cô Daon. Nếu như tôi với cô Daon…”
“Được thôi”
“Tôi còn chưa nói gì mà”
Khi tôi nhìn cô ấy với vẻ mặt bối rối, Yu Daon liền nói tiếp như thể đó là điều hiển nhiên.
“Vì dù có là chuyện gì thì tôi cũng không có vấn đề gì cả”
“...”
“Vậy nên chúng ta đi thôi”
Yu Daon rên rỉ và bắt đầu bước đi trong khi cõng Song Ahrin trên lưng,
“...”
Và tôi cũng khéo léo mở sổ hướng dẫn trong khi cõng Jang Chaeyeon.
“Hiện tại tớ đang ở đâu vậy? Hãy dẫn đường đi”
Sau một khoảng lặng ngắn, à không, khoảng lặng dài, sổ hướng dẫn mới bắt đầu mở ra.
-Lật phật!
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]
[Tầng 98 - Tầng hầm]
1. Tầng hầm luôn là một nơi nguy hiểm.
2. Tỷ lệ sống sót ở đây là vô cùng thấp, và những người sống sót trở về đều thuật lại như sau. <Cảm giác như có thứ gì đó đang liên tục quan sát tôi vậy.>
3.C ho đến nay, các dị thể quản thúc hoặc hiện tượng dị thường ở Tầng hầm vẫn chưa được xác định rõ. Xin hãy hết sức cẩn trọng.
4. Cấu trúc của Tầng hầm về cơ bản là giống như mê cung tối tăm với những đường ống nối dài.
5. Về những đường ống, xin hãy cẩn thận do thỉnh thoảng lại có những thứ quái dị bật ra từ bên trong.
6. Về lối ra, vẫn chưa có thông tin nào được xác định rõ, nhưng những người sống sót đều nói rằng đó là nơi tập trung nhiều đường ống nhất.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
Thì ra chính nó cũng không biết à.
Tôi gật đầu, đóng sổ hướng dẫn lại rồi nhìn Yu Daon.
“Chúng ta chỉ đi men theo con đường với nhiều đường ống nhất thôi nhé”
“Vâng!”
Yu Daon mỉm cười đáp lại lời của tôi, và chúng tôi bắt đầu bước đi chậm rãi.
Dù chỉ nhìn bằng mắt thường cũng có thể biết được đường nào có nhiều ống dẫn nhất.
“...”
“...”
Chúng tôi cõng hai người kia trên lưng bước đi, ngoài ra cũng không quên cảnh giác.
Tôi liên tục nhìn xung quanh, và Yu Daon cũng giống tôi vừa nhìn quanh vừa ngửi mùi.
“Cô ngửi thấy mùi gì chưa?”
“Vẫn chưa”
Yu Daon lắc đầu trả lời câu hỏi của tôi.
“Chính xác thì là vì có đủ loại mùi đang trộn lẫn vào nhau nên…”
“Đủ loại mùi sao?”
“Vâng?”
Nghĩa là sao?
Tôi nhìn Yu Daon, nhưng Yu Daon cũng nghiêng đầu nhìn tôi như thể chính cô ấy cũng không rõ mình vừa nói gì.
“Đó là mùi như nào vậy?”
“À, ừ. Ừm… trước tiên thì…”
Yu Daon nhắm mắt ngửi ngửi.
“Một mùi rất… cay nồng, rồi còn có cả mùi hắc… và cả mùi lưu huỳnh nữa…”
“...”
Yu Daon cứ tiếp tục nhắm mắt ngửi rồi nhìn tôi.
“Cảm giác… kiểu như vậy?”
“...”
Hoàn toàn không hiểu cô ấy đang nói gì nữa luôn.
Tôi nhìn Yu Daon với ánh mắt bối rối, và cô ấy nở một nụ cười khó xử.
“À, và… nó như này… …nếu như cái mùi hắc đó trở nên gần hơn…”
Lời nói của Yu Daon dần trôi đi,
Khi tôi quay sang nhìn cô ấy, Yu Daon đột nhiên nhìn tôi trong khi đổ mồ hôi lạnh.
“...Anh Jaehun”
“...Ừm”
“Xin hãy cứ im lặng bước đi mà không nói bất cứ lời nào”
“...”
Đó là khuôn mặt và giọng nói đầy kinh hãi của Yu Daon, một cảnh tượng không hề dễ gặp chút nào.
Cô ấy nói vậy rồi liền đi lên trước dẫn đầu, và tôi cũng theo sau cô ấy như vậy.
Rốt cuộc thì có chuyện gì vậy—
Khoảnh khắc đó, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi, và tôi cảm giác như có một thứ gì đó đang quan sát mình.
Tôi vội vã quay lại phía sau, nhưng ở đó hoàn toàn chẳng có gì.
Chỉ có những đường ống nối dài tỏa ra như mạng nhện trong bóng tối.
“...”
2.Tỷ lệ sống sót ở đây là vô cùng thấp, và những người sống sót trở về đều thuật lại như sau. <Cảm giác như có thứ gì đó đang liên tục quan sát tôi vậy.>
Tôi có một cảm giác chẳng lành.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
