Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11203

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

201-400 - Chương 395: Đã biết từ trước

Chương 395: Đã biết từ trước

Tôi vội vã nhìn xung quanh.

Thấy chúng đến gặp bọn tôi như này, có lẽ chúng không chỉ có một mình. 

Và dường như không chỉ có mỗi mình tôi nghĩ vậy, Song Ahrin cũng nhìn xung quanh rồi thì thầm với tôi. 

“Không có ai”

“Tôi hiểu rồi”

Vậy là chỉ có hai kẻ kia đến đây thôi sao?

Khi tôi còn đang suy nghĩ như vậy, 

Lúc nãy cũng đã như vậy, cậu thật sự rất là hung hăng mà

“Ta không hung hăng với con người đâu”

Ý nói là ta không phải con người à

Bà ta khẽ cười trước lời của tôi, còn người đàn ông thì thở dài đáp lại. 

Bất cứ ai cũng có thể thấy rằng bọn ta là con người mà

“Vậy mà nó lại không nói vậy đấy”

Tôi lại nhìn hai kẻ trước mặt mình. 

Trước hết, cái đoạn “trước mắt hãy loại bỏ” và những phần giải thích khác đúng là đáng bận tâm thật mà. 

“...Cô Chaeyeon”

“Ừm”

Nghe tôi gọi, Jang Chaeyeon liền gật đầu như thể những cần nghe giải thích gì thêm rồi vươn tay ra. 

-Rầm rầm rầm!

Cùng với một âm thanh kinh khủng, những mảnh vỡ mà chúng tôi đã đập phá khi nãy liền lao dồn dập về phía hai kẻ kia. 

Ngay khi bọn chúng vừa trao đổi ánh mắt, 

“Còn lâu nhé!”

Song Ahrin hét lên và vươn tay ra, đồng thời, chuyển động của bọn chúng khựng lại như thể bị đóng đinh tại chỗ. 

-Rắc rắc!

Vô số những mảnh vụn cứ thế cắm phập vào người của chúng, khiến hai kẻ kia liền bị bắn ngược về sau do không chịu được chấn động, và Song Ahrin đứng bên cạnh tôi thở phào nhẹ nhõm. 

“May, may quá đi mất. Hoá ra là có tác dụng”

“Tấn công tinh thần có tác dụng sao?”

“Ừm. Tôi đã lo kinh khủng là nó sẽ không hoạt động đấy”

Cô ấy trả lời, ấn mạnh vào thái dương của mình, còn Yu Daon đơn giản chỉ nhìn cảnh tượng đó một cách bình tĩnh rồi bước đến chỗ Song Ahrin và thì thầm gì đấy.

“...”

Và rồi, sau khi nghe Yu Daon nói, Song Ahrin liền gật đầu với vẻ mặt nghiêm nghị.

Cô ấy đã nói gì vậy?

“Chúng vẫn chưa chết đâu nhỉ?”

“Chúng vẫn còn đứng sờ sờ ra đấy ngay cả khi bị đạn xuyên qua đầu mà. Tất nhiên là vẫn còn sống rồi”

Song Ahrin đáp lại lời lẩm bẩm của tôi như thể đó là chuyện hiển nhiên,

“Quả nhiên là vì đã trải qua nhiều chuyện rồi nên việc này cũng thành hiển nhiên luôn nhỉ”

Hai kẻ kia đứng dậy với vô số những mảnh vỡ ghim vào cơ thể.

“Chẳng lẽ việc Tóc Đen bị hành hạ đủ kiểu như vậy mà vẫn sống sót được là do di truyền à?”

Song Ahrin nhíu mày trước cảnh tượng đó, và người phụ nữ được cho là mẹ của Yu Daon mỉm cười lắc đầu như thể đã nghe thấy câu hỏi.

Làm sao được chứ. Bọn ta không giỏi bằng Daon đâu

Giỏi?

Nói vậy là sao?

Khi tôi nhìn hai kẻ kia với sự nghi hoặc đang dâng lên,

-Rụp!

Hai người bọn chúng cứ thế ‘tan chảy’ rơi xuống đất giống như một thứ chất lỏng.

Jang Chaeyeon vội vã đứng chắn trước chúng tôi và dang rộng hai tay, rồi tôi cũng rút súng bắn về phía đống chất lỏng đó.

-Bằng! 

-Bằng!

Tiếng súng vang lên và viên đạn xuyên qua vũng chất lỏng, thế nhưng chúng chỉ lúc nhúc như thể chẳng có chuyện gì.

-Rụp!

Rồi chúng tái cấu trúc trở lại thành hình con người.

“...”

Và hai kẻ với khuôn mặt lành lặn đang đứng đó nhìn chúng tôi.

Nếu cứ như này thì có vẻ là sẽ khó nói chuyện lắm

Hai người bọn chúng mỉm cười nhân từ, và chỉ có sự vô vọng trào lên trong lòng tôi.

Tấn công vật lý không có tác dụng.

Chuyện này khác xa so với những gì tôi nghe được.

Khi tôi đang suy nghĩ như vậy, đôi chân của hai kẻ kia bỗng khựng lại và chúng nhìn nhau với vẻ mặt bối rối nhưng cũng chỉ trong giây lát.

“...”

Song Ahrin ấn vào thái dương của mình rồi cất lời.

“Do tấn công tinh thần vẫn có hiệu quả như này nên có thể chắc chắn các ngươi là con người rồi. Rốt cuộc thì các ngươi là thứ gì?”

Cô ấy nhìn chằm chằm vào chúng trong khi vẫn để tay trên thái dương, và chúng nhìn nhau rồi cười tươi.

Bây giờ cuối cùng cũng có thể nói chuyện bình thường rồi nhỉ

Phải đấy

Cái giọng điệu đó cứ như thể là chúng tôi đã thù địch với chúng suốt từ đầu đến giờ nên mới không thể nói chuyện bình thường được vậy.

Tôi trong khoảnh khắc cảm thấy bực bội, nhưng hiện tại thì ưu tiên là thu thập thông tin về kẻ địch.

Aha. Ta thấy là mấy người có vẻ cũng muốn nghe rồi nhỉ

Chúng mỉm cười nhìn nhau rồi nói tiếp.

Mấy người nghĩ nguồn gốc của Cục Quản thúc là gì?

“Nguồn gốc sao?”

Tôi nhướng một bên mày hỏi lại, và bọn chúng liền gật đầu.

Đúng vậy. Tại sao Cục Quản thúc lại đứng lên bảo vệ nhân loại. Kiểu như vậy ấy

“...”

Thì, cũng có gì đâu.

Vì nhân loại gặp nguy hiểm nên họ đã lập ra tổ chức để sống sót thôi chứ gì.

Và không ngoài dự đoán.

Cục Quản thúc đã được tạo ra để bảo vệ con người khỏi dị thể quản thúc

Người đàn ông lẩm bẩm bằng giọng bình thản.

Nhưng mà cũng chẳng được hữu ích cho lắm. Lúc nào cũng đến muộn

“...”

Lúc nào cũng đến muộn.

Có lẽ tôi hiểu được ý của hắn.

Bởi vì không chỉ tôi mà các phòng ban khác cũng vậy, đa số đều chỉ đi giải quyết vấn đề sau khi nó đã xảy ra.

Sau cùng, mặc cho lý tưởng to lớn là bảo vệ nhân loại, Cục Quản thúc luôn có cảm giác như một kẻ giải quyết chậm trễ, chỉ tìm đến sau khi sự việc đã xảy ra rồi

Chúng nói tiếp.

Và bọn ta định sẽ ngăn chặn điều đó

“...Chẳng lẽ cách đó chính là cô Daon sao?”

Thì, kiểu như là sử dụng cơ thể bất tử để di chuyển xung quanh, tìm ra hoặc đối phó với dị thể quản thúc từ trước chẳng hạn.

Nhưng hai kẻ kia chỉ mỉm cười thích thú và lắc đầu trước câu hỏi của tôi.

Lẽ nào bọn ta lại làm một việc vừa thiếu hiệu quả vừa khó khăn như vậy?

Đúng đấy, đúng đấy

Vậy thì là gì?

Khi tôi nhìn chằm chằm vào chúng, hai kẻ đó lại nói tiếp.

Bọn ta mơ ước về một thế giới vĩ đại hơn

Một thế giới nơi chỉ có duy nhất con người mới được tự do

“...”

Một thế giới nơi chỉ có duy nhất con người mới được tự do.

Và như thể chứng minh suy nghĩ của tôi, chúng nói tiếp.

Thử nghĩ mà xem. Một thế giới không có bất cứ dị thể quản thúc nào, nơi chỉ còn lại con người dẫn dắt mọi thứ

Con người cai trị tất cả. Thiên nhiên và tất cả những thứ khác. Trở thành chúa tể của muôn loài theo đúng nghĩa đen

Trong khoảnh khắc, tất cả những sự kiện bắt đầu hiện lên trong đầu tôi.

Lần đầu tiên tôi gặp Yu Daon.

Yu Daon khi đã trở thành con trưởng thành, Yu Daon khi bị ký sinh, rồi cả Yu Daon đứng ra giải quyết mọi chuyện cho dù phải đánh đổi bằng mạng sống của mình.

Và, cả trong thế giới của Yu Daon con trưởng thành, trong một tương lai nơi tất cả mọi người đều đã chết.

“...Chẳng lẽ nào, bằng cách sử dụng cô Daon sao?”

Chúng mỉm cười trước lời lẩm bẩm của tôi.

Đúng rồi đấy

Quả nhiên là cậu hiểu rất nhanh mà

Nếu nhớ lại về tất cả những hành động của Yu Daon cho đến giờ, việc đó là hoàn toàn khả thi.

Không, theo một nghĩa nào đó, cô ấy có thể còn sở hữu tài năng phá hủy dị thể quản thúc hơn cả tôi.

Bởi vì cô ấy đã vượt qua cả sự bất tử.

Nếu chỉ đơn thuần là bất tử, trong trường hợp xui xẻo lắm, không, nếu bị vô hiệu hóa, cô ấy sẽ gặp kết cục còn thê thảm hơn cả thất bại rồi chết…

Trong những tình huống khó khăn, Yu Daon có thể chiến đấu bằng cách quay ngược thời gian của chính mình.

“...Vậy thì cô Daon…”

Đúng vậy

Bà ta mỉm cười dịu dàng trước câu hỏi của tôi.

Con bé là đứa trẻ được sinh ra để bảo vệ nhân loại, là đứa trẻ dành cho chúng ta

“...Vậy thì lý do các ngươi gửi cô Daon đến Bệnh viện…”

Chúng ta cũng cảm thấy có lỗi về việc đó đấy chứ

Ừm

Hai kẻ đó nhìn nhau với vẻ hối lỗi trước lời của tôi.

Bọn ta đã nhận được nhiều sự trợ giúp từ Bệnh viện trong việc bảo đảm ngân sách và… sự hy sinh cần thiết, đổi lại, bọn ta đã đồng ý cho họ một mẫu vật có giá trị

Vậy nên bọn ta mới phải tiễn Daon đi trong tiếc nuối

Hai kẻ đó nhìn Yu Daon, rồi bỗng nhiên chúng khựng đứng lại, nắm lấy ngón tay của chính mình,

-Rắc rắc!

Rồi chúng bắt đầu bẻ ngón tay.

Song Ahrin đứng lên bên cạnh tôi.

“Không thể nghe thêm được nữa”

“Làm tốt lắm. Tôi cũng đang định bảo là không thể nghe thêm được nữa rồi đây”

Tôi gật đầu đáp lại lời lẩm bẩm của cô ấy rồi đứng dậy nhìn hai kẻ đang bẻ ngón tay.

“Xin lỗi nhé, nhưng mà ta không thể nào hiểu nổi”

“Đâu cần phải xin lỗi chứ”

Hai bọn chúng trao đổi ánh mắt rồi mỉm cười.

Biết ngay mà

Ngay khi vừa nghe thấy lời đó, tôi liền nhanh chóng thủ thế.

Tất nhiên là tôi cũng chưa từng nghĩ rằng cuộc đối thoại này sẽ kết thúc êm đẹp rồi.

Âm thanh thứ gì đó bị vỡ vang lên.

-Ruỳnh!

Và rồi mặt đất sụp xuống.

“Kyaa!”

“...!”

Cơ thể của Song Ahrin và Jang Chaeyeon cứ thế biến mất xuống dưới.

Ngay sau đó, cơ thể tôi cũng rơi xuống cùng với một cảm giác lơ lửng.

“Gư…!”

Tôi rơi xuống dưới một hố sâu không đáy.

Và Yu Daon nhìn tôi với vẻ mặt ngỡ ngàng,

-Thụp!

Tôi va mạnh vào thứ gì đó và mất ý thức cùng với một cơn đau kinh khủng.

Bất chợt, một âm thanh không rõ vang lên.

***

“Anh Jaehun!”

Ngay khi anh ấy vừa rơi xuống, Yu Daon liền mở to mắt và hét lên đầy bi thảm.

Daon à

Và rồi, người đàn ông nhìn cô bình thản nói.

Không sao đâu. Đó chỉ là sự luyến tiếc nhất thời mà thôi

Đúng vậy. Con phải nghe những gì bố mẹ nói

Hai người họ nhìn Yu Daon, và Yu Daon cũng nhìn hai người rồi lại nhìn xuống cái hố.

Cô phải nhảy xuống.

Yu Daon đứng vào tư thế chuẩn bị để nhảy xuống, và người phụ nữ thở dài.

Thật là, bọn trẻ đúng là không chịu nghe lời gì cả

Đồng thời, vô số những ký ức bắt đầu hiện lên trong đầu Yu Daon.

Ký ức khi ở bên bố mẹ cô, và những khoảng thời gian hạnh phúc.

Chẳng phải chúng ta cũng đã từng có những khoảng thời gian hạnh phúc sao?

Giọng nói của người phụ nữ vang vọng bên tai Yu Daon, và cô cắn chặt môi.

Đó là những ký ức mà cô khao khát được quay trở lại đến tột cùng.

Nếu là Song Ahrin mà cô biết, chắc hẳn cô ấy sẽ bảo cô thoát ra ngay lập tức vì cô đang bị tấn công tinh thần.

Chân của Yu Daon bắt đầu tự di chuyển theo ý mình.

Thật lòng thì cô cũng đã đoán trước được việc này rồi.

Ngay cả một người mù tịt về mấy cái này như Yu Daon cũng đã nghi ngờ rằng có một cơ chế nào đó được cài đặt vào trong cơ thể cô.

Vậy nên Yu Daon đã nhờ Song Ahrin.

-Phập!

Mặc cho ý định của bản thân, Yu Daon vẫn rút cây dùi ra và đâm thẳng vào cổ.

Cùng với cơn đau từ việc da thịt bị đâm thủng, cô sớm không thể thở được nữa.

Daon!

Tiếng hét bàng hoàng của hai người họ vang vào tai cô.

Vừa rồi là chuyện gì!

Cái, cái này đâu có nằm trong đoạn mã…?

Còn ở đấy làm gì nữa, mau đến bắt lấy con bé nhanh lên…!

Hai người họ chạy về phía Yu Daon, còn cô thì loạng choạng, buông tay khỏi cán dùi.

Vì không thể thở, cảm giác cân bằng của cô biến mất.

Và đó chính xác là điều cô muốn.

Yu Daon loạng choạng bước đi rồi rơi thẳng xuống mặt đất đã sụp đổ.

Kyaaa! Daon à!

Daon!

Tiếng hét của hai người họ vang lên, và Yu Daon chỉ mỉm cười như thể rất vui vẻ.

Tinh thần của con người đúng thật là vô cùng mỏng manh.

Bản thân Yu Daon cũng biết quá rõ điều đó.

Bởi vậy, để có thể vượt qua tinh thần của chính bản thân, cô buộc phải hành động với quyết tâm để giết chết chính mình.

-Thụp!

Đầu cô đập vào mặt đất cứng ngắc, rồi cùng với cảm giác thứ gì đó vỡ nát.

Yu Daon cứ thế mất ý thức trong khoảnh khắc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!