Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11203

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

201-400 - Chương 379: Bé muốn về nhà

Chương 379: Bé muốn về nhà

“Ồ, thật sao?”

“Vâng ạ!”

“Ôi trời ôi trời!”

Giọng nói vui vẻ của hai người vang lên. 

Đây đâu phải điều tôi muốn. 

Cái đó, không còn gì nữa sao. 

Chẳng hạn như là Park Yeeun trêu chọc Trưởng Chi nhánh về chuyện tuổi tác ấy. 

Nhưng ngoài dự đoán của tôi, sự hòa đồng của Park Yeeun thật sự quá ghê gớm. 

Với mức độ hòa đồng đó thì không phải nhân tài phù hợp với Phòng Nhân sự đâu. 

“Em cứ nghĩ rằng Trưởng Chi nhánh cùng tuổi với anh trai cơ ạ! Hay có khi còn trẻ hơn cơ! Nên là em đã tưởng rằng Trưởng Chi nhánh phải là một người có năng lực cực kỳ xuất sắc luôn đấy ạ!”

“Nào, không phải cùng tuổi đâu! Lớn tuổi hơn một chút!”

Đúng rồi đấy. 

Chỉ chênh nhau khoảng hai thế kỷ thôi.

Dù năng lực xuất sắc là đúng thật. 

“Uầy, thật sao ạ. Trưởng Chi nhánh nhìn trẻ lắm luôn ấy ạ!”

“Ôi trời, ôi trời. Đúng là không thể cưỡng lại được mà. Cậu Jaehun. Ta có thể đưa em Yeeun đến văn phòng Trưởng Chi nhánh không?”

“Cô định hút sự trẻ trung của con bé đấy à?”

Tôi nói vậy và tiếp tục lái xe, còn hai người kia thì vẫn không ngừng nói chuyện tán gẫu như thể rất vui. 

“Aha! Thì ra đó là lý do em vào Phòng Nhân sự à!”

“Vâng! Đúng rồi ạ. À, anh trai. Em có bóc quýt cho anh này”

“À, được rồi. Cảm ơn em”

“Anh không cần phải đưa tay ra đâu. Há miệng ra nào.”

“À, ừm. Được rồi.”

Ngay khi tôi há miệng, cả nửa quả quýt liền được tống vào.

“Ựm! Này!”

“Không, anh trai. Đàn ông con trai mà có nửa quả quýt cũng không ăn được sao?”

“Em thử ăn kiểu đó đi xem nào, hử?”

“Cậu Kim Jaehun, nhìn về trước kìa”

“...”

Chẳng lẽ tôi gọi con bé là vô ích sao? 

Tôi nghĩ vậy và tiếp tục lái xe. 

Bởi vì Park Yeeun không biết lái xe, sau cùng thì tôi và Trưởng Chi nhánh phải thay phiên lái.

Quãng đường đi khá dài chỉ để cho một người lái.

Ai mà biết được là sẽ ở tận rìa nam cơ chứ? 

Mặc dù Trưởng Chi nhánh nói rằng cô ấy sẽ lái trước, thế nhưng nếu bắt cấp trên lớn tuổi hơn mình rất nhiều lái trước rồi cô ấy bị đau lưng thì người phải chịu trách nhiệm sẽ là tôi nên tôi đành phải quyết định lái trước. 

“Em cũng muốn mau chóng lấy được bằng lái xe”

“Ôi chà, già đi chẳng có gì tốt đâu. Trách nhiệm chỉ có tăng lên còn cơ thể thì chẳng có chỗ nào khỏe mạnh”

Lâu lắm rồi mới thấy Trưởng Chi nhánh nói đúng nên tôi cũng gật đầu đồng tình, và Park Yeeun bĩu môi càu nhàu. 

“Dù vậy em vẫn muốn trở thành người lớn thật nhanh ạ”

“Dạo này bọn trẻ thường không nói là muốn trở thành người lớn đâu”

‘Lạ thật đấy’, Trưởng Chi nhánh lẩm bẩm nhìn Park Yeeun. 

“Có lý do nào mà em muốn trở thành người lớn đến mức đó sao?”

“Có ạ”

Park Yeeun nhìn chúng tôi và trả lời bằng khuôn mặt nghiêm túc. 

“Em… muốn trở thành một người giống như anh trai ạ”

“...Anh sao?”

“Vâng ạ”

“Hừm…”

Nghe câu trả lời của con bé, Trưởng Chi nhánh nghiêng đầu nhìn Park Yeeun rồi mở miệng.

“Theo ta thì có lẽ cuộc sống của cậu Kim Jaehun mà em Yeeun đang nghĩ tới có hơi khác một chút đấy”

Park Yeeun nhìn chằm chằm vào Trưởng Chi nhánh một hồi khi cô điềm tĩnh nói vậy. 

“...”

Con bé không nói gì mà chỉ im lặng nhìn cô ấy, và Trưởng Chi nhánh mỉm cười đưa tôi một quả quýt 

“Cậu Kim Jaehun, bóc quýt cho ta đi”

“Xin lỗi nhưng mà bây giờ tôi đang lái xe đấy”

“Dù có đang lái xe thì cậu cũng phải làm theo khi được người sếp cao trên tận trời xanh này nhờ vả chứ?”

“Nhưng nếu có tai nạn thì chỉ có mỗi Trưởng Chi nhánh sẽ sống sót thôi đấy?”

“Ta sẽ bảo vệ em Yeeun”

“Trưởng Chi nhánh…!”

Đúng là loạn thật đấy.

***

Tôi đã lái xe được bao lâu rồi nhỉ? 

Mặc trời đã lặn dần, và mắt tôi cũng bắt đầu cảm thấy mệt mỏi.

“Chúng ta sẽ đổi lái ở trạm dừng nghỉ tiếp theo nhé”

Trưởng Chi nhánh điềm tĩnh nói, và tôi gật đầu đáp lại. 

“Tôi đồng ý”

Đằng nào thì tôi cũng đang định nghỉ ngơi một chút.

Tốt rồi. 

Với suy nghĩ đó, tôi đỗ xe lại ở trạm dừng nghỉ vừa mới đến, vươn vai một cái và nhìn vào bên trong xe. 

Park Yeeun đang ngủ say sưa ở ghế sau.

“Đang ở độ tuổi tốt nhất nhỉ”

Trưởng Chi nhánh mỉm cười với tôi. 

“Cô có tuổi rồi nên bị khó ngủ sao?”

“Đáng tiếc là ta ngủ rất tốt nhé. Tuổi sinh học của ta còn trẻ lắm”

“Có vẻ là vậy nhỉ”

Nếu không thì đã chẳng hợp lý chút nào rồi. 

Tôi vươn vai trong khi nghĩ vậy, và Trưởng Chi nhánh điềm tĩnh nói tiếp. 

“Xin hãy chăm sóc tốt cho em Yeeun nhé”

“...”

“Không phải ý ta là con bé giống như những người khác của Phòng Nhân sự đâu, chỉ là… nếu mới tuổi đó mà đã vào Cục Quản thúc, con bé chắc hẳn đã không được sống một cuộc đời bình thường”

“...Thì, đúng là như vậy”

Đó là một câu chuyện buồn.

“Vậy nên khi nãy ta có tìm hiểu chút…”

“...”

Thảo nào khi nãy cô ấy đã gõ máy tính bảng suốt trong khi tôi đang lái xe. 

“Nếu có điều gì ta tuyệt đối không bao giờ quên, đó là những người ở Cục Quản thúc đã hy sinh trong khi làm nhiệm vụ”

“...”

Trưởng Chi nhánh điềm tĩnh nói tiếp. 

“Nếu ta nhớ đúng, bố của em Yeeun cũng đã tình nguyện đi vào Bệnh viện”

“Tôi biết điều đó”

Bởi vì tôi đã trực tiếp gặp anh ấy mà.

“Thật đáng nể. Có khá nhiều người đã đánh mất gia đình hoặc người mình yêu rồi lao mình vào những khu vực có hiện tượng dị thường”

“Có vẻ là vậy nhỉ”

“Nhưng không nhiều người đạt được điều mình muốn ở đó”

“...”

Có lẽ là như thế. 

Sau vài lần đi đây đi đó, tôi cũng đã nghĩ rằng mình sẽ chẳng thể nào thành công nếu không có sổ hướng dẫn hay Phòng Nhân sự. 

“Và có lẽ em Yeeun đã nhận được sự trợ giúp trực tiếp từ bố của mình…”

“Có lẽ con bé sẽ chẳng thể nào quên được cảnh tượng đó”

“Đúng vậy”

Trưởng Chi nhánh điềm tĩnh lẩm bẩm. 

“Và việc mà người lớn chúng ta phải làm…”

“...Cô không cần nói thì tôi cũng hiểu mà”

Người lớn có những việc mà người lớn phải làm. 

“Xin hãy chăm sóc con bé thật tốt nhé”

“Đừng lo. Tôi cũng đã hứa rồi mà. Phải chịu trách nhiệm chứ”

Tôi định sẽ chịu trách nhiệm cho Park Yeeun đủ trong khả năng của mình

“Cậu định chịu trách nhiệm đến mức nào?”

“Chắc là chuẩn bị của hồi môn cho con bé luôn nhỉ?”

“Gì chứ. Cậu còn chẳng phải bố của con bé”

“Tôi dám làm lắm đấy”

Nói vậy, tôi nhìn Trưởng Chi nhánh. 

Vì cô ấy là người đã chứng kiến tất cả mọi thứ rồi.

“Với tính cách của Trưởng Chi nhánh thì tôi không nghĩa là cô chỉ chuẩn bị của hồi môn chỉ cho một hay hai người đâu”

“...”

Nghe tôi nói, Trưởng Chi nhánh im lặng một hồi rồi khẽ mỉm cười. 

“Nếu chỉ lắng nghe kể chuyện về những người con trai và con gái mà ta đã chuẩn bị của hồi môn cho thì sẽ phải mất cả năm trời đấy”

“Quả nhiên một người đã sống hơn hai trăm năm sẽ sở hữu một kho truyện kể khổng lồ mà”

“Cậu mà nói tuổi của ta cho em Yeeun là chết đấy nhé?”

“Tôi hiểu rồi”

Dù có nói thì con bé cũng chẳng tin tôi đâu.

Với suy nghĩ đó, tôi ngồi vào ghế phụ còn Trưởng Chi nhánh ngồi vào ghế lái.

Park Yeeun vẫn đang say giấc chẳng biết trời đất gì.

“Cậu Kim Jaehun cũng chợp mắt một chút đi chứ?”

“Tôi không ngủ nhiều cho lắm”

“Ôi, có vẻ là già thật rồi nhỉ”

Nói vậy, Trưởng Chi nhánh bắt đầu lái xe.

“Vậy thì làm bạn trò chuyện với ta nhé”

“Tất nhiên rồi”

Và cứ như vậy, chúng tôi lại lăn bánh trên đường cao tốc.

“À, cô có biết lái xe ngựa không?”

“Hừm. Cậu nghĩ ta là ai chứ. Đó là khi nào ấy nhỉ? Hồi ta đến Savannah vào một trăm tám mươi năm trước…”

“Savannah sao?”

“Tây Ban Nha. Tây Ban Nha. Dù sao đi nữa… vậy là…”

Cứ như thế, hai người chúng tôi vừa trò chuyện đủ thứ vừa hướng tới nơi cần đến.

Đã lái xe được bao xa rồi nhỉ?

Chúng tôi đứng trước một con đường làng không có ngay cả một ngọn đèn đường.

“Đến nơi rồi!”

Trưởng Chi nhánh vươn vai hết cỡ.

“Đến rồi sao ạ…?”

Và từ phía sau, Park Yeeun lảo đảo tỉnh dậy.

“Em bé ngoan ngủ ngon chứ?”

“Vâng ạ…”

Trưởng Chi nhánh dịu dàng mỉm cười khi thấy con bé như vậy rồi chỉ về trước.

“Chính là nơi này. Ngôi nhà mà chúng ta sẽ ngủ lại đêm nay”

Tôi nhìn về hướng cô ấy chỉ về, và ở đó một ngôi nhà hoang tàn trông như thể bước ra từ Triều đại Joseon.

Cánh cửa kêu kẽo kẹt và căn phòng tối om không có lấy một ánh đèn.

“...Ngủ? Ở đây sao?”

“Không phải nơi này cũng có cái thú riêng của nó sao? Nếu nhóm lửa ở bếp lò thì còn có cả Ondol nữa đấy!”

“Ah, đúng là mấy người của Cục Quản thúc…”

Park Yeeun lẩm bẩm với một tiếng thở dài sau khi nghe lời nói đầy hớn hở của Trưởng Chi nhánh.

***

Dù sao đi nữa, chúng tôi vẫn có chỗ để ngủ đúng như Trưởng Chi nhánh nói.

Bên trong có hơi…

“Đây, đây là xác chuột sao ạ?”

“Nó còn sống đấy”

5d9107de-d3cf-48b8-bb14-efa5a5c281b4.jpg

Cùng lúc đó, con chuột lạch bạch chạy ra, và Park Yeeun hét toáng lên và ngồi thụp xuống tại chỗ.

“Kyaaaa!”

“Gì đấy! Chuyện gì thế!”

Và rồi, Trưởng Chi nhánh đang nhóm lửa ở bếp lò vội vã chạy đến.

“Có chuột! Chuột ạ!”

Park Yeeun giật mình hét toáng lên, và Trưởng Chi nhánh nhìn chằm chằm vào con bé một lúc rồi gật đầu như thể đã hiểu.

“À, vì còn trẻ nên vẫn chưa quen với chuột nhỉ!”

“Chắc là do cách biệt thế hệ đấy”

Trưởng Chi nhánh liếc xéo tôi một cái rồi dậm mạnh chân xuống rầm khiến cả ngôi nhà rung chuyển.

“Chủ nhà về rồi nên là tất cả khách ở nhờ mau đi ra hết mau!”

Trưởng Chi nhánh hét lên bằng một giọng vang dội.

Không, chẳng lẽ là cô ấy đã ăn phải cả cái ống khói tàu hỏa à mà giọng to thế.

-Soạt soạt soạt!

Đủ loại côn trùng và động vật ngay lập tức chạy vọt ra khỏi nhà như thể đã hẹn trước.

Cứ như thể bị một con mãnh thú khổng lồ đe dọa vậy.

“Kyaaaaaaaaa!”

Và Park Yeeun hét lên như thể đã sắp ngất đến nơi.

“Ta đuổi đi hết rồi!”

Trưởng Chi nhánh nói vậy bằng giọng tươi tắn trước khi lại biến mất về phía bếp để nhóm lửa tiếp.

“...Anh trai”

“Sao vậy?”

Park Yeeun lẩm bẩm bằng giọng khàn đặc và nhìn tôi.

“Em có thể ngủ trong xe không ạ?”

“Không được”

“Tại sao chứ…?”

“Vì cả hai đều thuộc Phòng Nhân sự nên chúng ta phải cùng trải qua gian khổ chứ”

“Ah, anh trai làm ơn đi mà…”

“Còn đứng đấy làm gì nữa? Lấy chăn ra đi”

“Anh traiiiiiii…”

Tôi phớt lờ khuôn mặt trông như sắp khóc đến nơi của Park Yeeun và lấy chăn ra.

Sàn nhà nóng lên nhanh hơn tôi nghĩ.

Trưởng Chi nhánh đang hăng say nhóm lửa ở ngoài, còn ở trong thì Park Yeeun và tôi đang dốc hết sức dọn dẹp để biến chỗ này thành nơi ở được.

Không lâu sau, một khung cảnh ra dáng nơi con người có thể ở được hiện ra trước mắt tôi

“Như này là được rồi nhỉ?”

“...Vứt đi hết rồi còn đâu ạ…”

Park Yeeun xị mặt ra.

“Em muốn tắm rửa. Rác rưởi bẩn thỉu gì thì cũng toàn là em phải chạm vào thôi…”

Đúng như con bé nói, đống rác khổng lồ đó đã được gom lại để con bé đem đi đổ một lần.

Nhưng có thể làm gì được khi con bé giỏi việc đó cơ chứ.

Ngay từ đầu thì con bé đã có tài năng là người khuân vác rồi mà.

“Có thể làm gì được khi em giỏi vác đồ như vậy chứ. Con người ai cũng có những việc cần phải làm khi đến lúc mà”

“Em muốn đổi phòng ban…”

Bỏ lại Park Yeeun trông như sắp khóc, Trưởng Chi nhánh mở toang cửa đi vào.

“Cơm chín rồi đây! Là cơm nấu bằng nồi gang và canh nội tạng bò!”

“Có soju không?”

“Tất nhiên là không rồi!”

“Bé muốn về nhà…”

Phớt lờ lời than vãn yếu ớt của Park Yeeun, tôi đi giúp Trưởng Chi nhánh.

Đúng là không thể coi thường kinh nghiệm đi cũng với tuổi tác, tay nghề nấu nướng của Trưởng Chi nhánh cũng rất ổn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Của hồi môn là món quà mà con gái sẽ được ba mẹ tặng khi lập gia đình. là một hệ thống sưởi dưới sàn nhà truyền thống, sử dụng khói lò để làm nóng bề mặt sàn, sau đó lan tỏa nhiệt khắp không gian phòng.