Chương 384: Âm thanh chuyển động
Tôi nằm một mình trong phòng, chìm vào suy nghĩ.
Dù đã mở túi thơm ngay khi vừa về đến nhà, điều đó cũng không có nghĩa là tôi tin tưởng vào nó.
Chuyện như này đâu phải mới chỉ xảy đến với tôi ngày một ngày hai
Thật sự thì việc tôi tỉnh dậy để rồi thấy mình đang ở một chỗ quái quỷ nào đó đã không chỉ xảy ra một hai lần.
Với suy nghĩ đó, tôi chăm chăm vào quan sát xung quanh, cơ mà việc tôi có thể làm cũng chẳng có mấy.
Sau cùng thì tất cả những gì tôi có thể làm cũng chỉ có khóa cửa, đặt súng ở đầu giường và ôm chặt sổ hướng dẫn đi ngủ.
Sau khi khóa hết toàn bộ cửa và đặt súng ở đầu giường, tôi nhìn sổ hướng dẫn và tự lẩm bẩm một mình.
“Này, nếu bây giờ tớ đột nhiên bị ai đó lôi đi hay gì đấy thì cậu phải gọi tớ dậy ngay đấy. Chắc chắn phải gọi dậy đấy. Nếu không thì tớ thật sự sẽ không bao giờ tin cậu nữa đâu”
Nói vậy xong, tôi không rời mắt khỏi sổ hướng dẫn, và phải mất một lúc sau thì sổ hướng dẫn mới mở ra.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]
[TRS - Hãy tin tưởng tuyệt đối vào sổ hướng dẫn]
1. Sổ hướng dẫn tuyệt đối không lừa gạt hay nói dối bạn.
2. Dù cho bạn có nghe thấy gì hay dị thể quản thúc có nói gì đi chăng nữa, những điều được viết trong sổ hướng dẫn vẫn sẽ chính xác hơn.
3. Đừng quên. Chắc chắn có lý do mà sổ hướng dẫn được tạo ra, và bất cứ điều gì được viết trong đây đều là vì tiền bối của bạn cũng đã từng trải qua chính chuyện đó.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
Sổ hướng dẫn đang cố gắng thể hiện rằng tôi có thể tin tưởng nó.
Được rồi, cứ cho là tin tưởng đi.
“Vậy thì tớ tin cậu và đi ngủ đây. Thật sự ngủ đấy nhé?”
Tôi nói vậy và nhắm mắt lại.
Thật lòng thì tôi cũng không thể thiếp giấc ngay lập tức được.
Không, chẳng những không ngủ được mà tôi đã nằm nhắm mắt ở đó trong suốt gần một tiếng vì bất an,
-Lật phật!
Rồi sổ hướng dẫn mở ra và một mục mới xuất hiện.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]
[SLP - Ảnh hưởng tiêu cực của việc thiếu ngủ đối với cơ thể]
1. Thiếu ngủ thật sự rất có hại cho cơ thể của bạn. Tệ đến mức có thể coi mọi vấn đề đều bắt nguồn từ việc thiếu ngủ.
2. Bạn cần phải ngủ khi có thể.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
À, biết rồi mà.
Vừa nghĩ vậy, tôi vừa đóng sổ hướng dẫn, cố gắng nhắm mắt để thiếp đi bằng mọi cách.
Nhưng ngay cả vậy, sau đó tôi vẫn trằn trọc trong gần một tiếng đồng hồ mà không ngủ được.
***
Và rồi, ngày hôm sau đã đến.
Không có bất cứ vấn đề nào xảy ra.
“...”
Sao mà tôi vẫn còn sống được vậy nhỉ.
Tôi vừa nghĩ vậy trong khi chạm cơ thể mình đây đó, và Sổ hướng dẫn rơi xuống đất cái bộp.
Nó thật sự đã bảo vệ tôi sao?
Tôi xoa xoa ngón cái trên bìa của sổ hướng dẫn một lúc rồi nhìn về phía túi thơm.
Nó vẫn đang tỏa ra một mùi hương dễ chịu.
Tôi căng thẳng đi ra khỏi cửa trong khi cầm túi thơm rồi liền thở phào nhẹ nhõm trước khung cảnh không thay đổi gì và chuẩn bị đi làm.
Nếu đã sống sót rồi thì phải đi làm thôi.
Chắc tôi cũng nên thử liên lạc một lần với những người khác để xác nhận xem họ có vấn đề gì không.
Với suy nghĩ đó, tôi để lại tin nhắn cho những người khác, và may mắn thay, câu trả lời cũng được gửi đến không lâu sau đó.
<Đồng nghiệp - Yu Daon: Tôi vẫn ổn!>
<Đồng nghiệp - Song Ahrin: Ừ ừ>
<Đồng nghiệp - Jang Chaeyeon: Tôi ổn>
<Đồng nghiệp - Park Yeeun: Ok ạ>
May quá rồi.
Với suy nghĩ đó, tôi đến chỗ làm,
“Chào buổi sáng”
“Chào buổi sáng ạ!”
Hai người mỉm cười rạng rỡ chào tôi,
“...”
“...”
Và còn có Yu Daon với Song Ahrin đang uể oải ngáp dài, không thèm giấu đi vẻ mệt mỏi trên mặt.
“Rốt cuộc thì hai người đã trải qua một ngày vui đến mức nào vậy?”
Bọn họ có phải là mấy đứa trẻ tầm tuổi Park Yeeun nữa đâu, rốt cuộc là đã làm gì để mà đến làm với khuôn mặt mệt mỏi như thế này kia chứ.
Khi tôi nhìn hai người họ với vẻ không hiểu nổi, Song Ahrin liền nhìn tôi với khuôn mặt đầy bực bội, còn Yu Daon ngược lại thì nhìn tôi như thể một đứa trẻ đã bị bắt quả tang đang làm việc không tốt.
“Anh nghĩ vì ai mà tôi thành ra như này…”
“Cô Ahrin…”
“...Biết rồi”
Song Ahrin cắn môi đáp lại lời nói của Yu Daon rồi đi về chỗ của mình và ngồi xuống, vắt chéo chân khoanh tay.
Lại sao nữa?
Vấn đề là gì đây?
“Làm việc thôi nào, làm việc”
Tôi nói vậy, và cho đến khi Trưởng Chi nhánh đến kiểm tra xem tất cả chúng tôi có còn sống hay không, mỗi người chúng tôi đều đi làm công việc được giao trong im lặng.
“Ta đã bảo là tất cả mọi người sẽ ổn rồi đúng chứ?”
Sau bữa trưa, Trưởng Chi nhánh ghé qua văn phòng Phòng Nhân sự và lẩm bẩm đầy hài lòng trong khi nhìn tôi cùng những người khác.
“Thế nào rồi? Mọi người có cảm thấy gì không tốt hay kiểu vậy không?”
“Hừm…”
Điều không tốt à.
Tôi có cảm nhận được điều gì xấu không?
Tôi nhắm mắt chìm vào suy nghĩ một lát rồi chậm rãi lắc đầu.
“Không đâu. Dường như không có điều gì đặc biệt cả”
“Ta đã nghĩ vậy mà”
Trưởng Chi nhánh gật đầu lia lịa sau khi nghe câu trả lời của tôi.
“Chúng chắc hẳn cũng đã làm đủ mọi trò để tìm kiếm cậu Kim Jaehun hoặc cô Yu Daon nhưng có vẻ là đã thất bại rồi”
“Vậy thì chúng tôi sẽ phải tiếp tục sống như này sao?”
Có hơi phiền phức đây, phải lo lắng nhiều hơn tưởng tượng nên mệt mỏi phết đấy.
Khi tôi hỏi như thế, Trưởng Chi nhánh liền chậm rãi lắc đầu.
“Cũng không cần phải làm đến mức đó đâu. Sau một khoảng thời gian vừa đủ thì chắc đối phương cũng sẽ từ bỏ việc tìm kiếm thôi chứ?”
“Và cái vừa đủ đó là bao nhiêu ngày?”
“Khoảng mười năm?”
“...”
Mười năm?
Tôi há hốc miệng, và những người khác cũng nhìn Trưởng Chi nhánh như đã cạn lời, còn cô ấy thấy vậy cũng chỉ nhún vai.
“Thật lòng mà nói, mấy người thật sự nghĩ rằng có thể chạy thoát khỏi mấy kẻ điên dễ thế à? Không có đâu”
Đúng thật, nhưng mà 10 năm thì là quá dài rồi đấy.
Trong khi tôi đang suy nghĩ điều đó, Trưởng Chi nhánh ừm một tiếng rồi chìm vào suy nghĩ.
“Mọi người thật sự không cảm nhận được gì hết sao?”
“Đúng vậy”
“Không nghe thấy tiếng động…hay cảm nhận được sự hiện diện của ai đó hoặc tương tự sao?”
Tôi thì không thấy gì nhỉ.
Tôi chậm rãi lắc đầu, và Trưởng Chi nhánh thấy vậy liền gật đầu như thể đã hiểu.
“Được rồi. Ta cũng sẽ suy nghĩ kỹ về chuyện này”
Cô ấy nói vậy xong liền rời đi, và không có bất cứ chuyện gì xảy ra cho đến tận lúc tan làm.
“...Thật sự có thể không có chuyện gì xảy ra sao?”
Và dường như không chỉ có mỗi mình tôi cảm thấy bối rối.
Song Ahrin cũng tặc lưỡi lẩm bẩm gì đó, và những người khác cũng nhìn chằm chằm vào tôi.
“Việc gì tốt thì vẫn tốt mà”
Mà dù có không tốt thì bây giờ tôi cũng chẳng thể làm gì được.
“...Hay là cứ xông thẳng vào đó và phá hủy mọi thứ đi?”
“Cái việc đó có khả thi không vậy?”
Jang Chaeyeon lẩm bẩm, và Song Ahrin thấy vậy liền đáp lại, nhìn cô ấy với vẻ thương hại.
“Căn cứ của bọn chúng ở đâu còn chẳng biết và nghe qua thôi đã biết toàn mấy kẻ điên rồi, vậy thì chúng ta chỉ có điên mới đi gây sự với mấy kẻ đó”
“...”
Jang Chaeyeon bĩu môi trước lời đáp gay gắt của Song Ahrin, và Yu Daon nhìn tôi.
“Anh Jaehun, thật sự là không có bất cứ chuyện gì xảy ra chứ?”
“...Ừm. Còn cô Daon thì sao?”
Tại sao cô ấy tự nhiên lại hỏi một câu như này nhỉ?
Bất an ghê.
Khi tôi nhìn Yu Daon với vẻ đầy bất an, cô ấy chỉ mỉm cười cay đắng rồi lắc đầu.
“Không, chỉ là…ừm, vì không thể ngửi thấy gì nên tôi tự dưng có hơi bận tâm chút thôi”
“...”
“Đừng lo lắng. Tôi chắc chắn sẽ cho anh biết ngay nếu có chuyện gì xảy ra mà”
Yu Daon gật đầu, và một ngày của chúng tôi đã kết thúc như vậy.
***
Bất ngờ thay, cũng không có chuyện gì đặc biệt xảy ra trong vài tuần sau đó.
Công dụng của túi thơm đúng là ổn thật nhưng mà…
“...”
“...”
“...”
Yu Daon và Song Ahrin càng ngày càng trở nên tiều tụy, và Jang Chaeyeon nhìn họ đầy lo lắng.
Thật lòng thì tôi cũng chẳng cảm thấy thoải mái gì.
Có lẽ vì bất an không biết lúc nào sẽ bị tấn công mà tôi đã không thể ngủ ngon, cứ đang ngủ thì lại tỉnh dậy nhìn quanh, phải nói là thật sự rất stress.
Nhưng mà hai người họ chắc cũng cảm thấy giống tôi nhỉ?
Thật đáng thương.
Khi tôi nhìn Song Ahrin và Yu Daon như vậy, hai người họ chụm đầu lại và bắt đầu tán gẫu gì đó.
Dù vậy thì may mắn là mối quan hệ của họ dường như đã được cải thiện.
Hay là không phải nhỉ, nếu cứ như này thì có phải Jang Chaeyeon sẽ bị cho ra rìa không?
Lần sau chắc tôi phải cho Yu Daon và Jang Chaeyeon ngủ chung mới được.
Khi tôi đang suy nghĩ quyết định các cặp ngủ chung cho lần tới, Trưởng Chi nhánh xuất hiện trước mặt chúng tôi như thể đó là điều hiển nhiên.
“Hôm nay cũng không có gì đặc biệt chứ?”
“Vâng”
“Ta hiểu rồi”
Nói vậy, Trưởng Chi nhánh lại đi về văn phòng của mình.
Dường như tất cả mọi người, ngay cả Trưởng Chi nhánh, đều đã qua quen với việc cô ấy đến kiểm tra chúng tôi rồi lại đi về làm việc của mình.
Dù vậy, chỉ cần làm việc ở công ty mà không bị đặc phái đi đâu đó đúng là thoải mái thật đấy.
Ngay khi tôi vừa mới nghĩ vậy,
-Reng reng reng!
Điện thoại ở trên bàn của Trưởng phòng bắt đầu reo lên.
Điện thoại nội bộ sao?
Bởi vì điện thoại của Cục Quản thúc là đường dây nội bộ nên chắc là người của Chi nhánh Gangseo gọi đến rồi.
Và thật sự thì điện thoại cũng chẳng thường reo cho lắm.
Trưởng phòng dường như cũng nghĩ tương tự, nhíu một bên mày trả lời điện thoại.
“Vâng, Phòng Nhân sự đây. …Vâng, vâng”
Trưởng phòng vừa gật đầu vừa nghe điện thoại.
Cuộc gọi càng kéo dài, sắc mặt của Trưởng phòng lại càng trở nên tệ đi, và không lâu sau, ông ấy cúp máy.
“Hầy”
“Có chuyện gì vậy ạ, Trưởng phòng?”
“Không, chỉ là vừa nãy Phòng Cách ly đã gọi đến. Liên quan đến tiền bảo hiểm khi thiệt mạng”
Trưởng phòng thở dài đáp lại rồi gãi sau đầu.
“Nghe nói trong lần đối phó với dị thể quản thúc này đã có một biến cố vô cùng lớn xảy ra khiến cho nhiều người thiệt mạng”
“...Vậy sao ạ?”
“Ừm, Jaehun à. Ta sẽ gửi danh sách qua nên là kiểm tra kỹ hộ ta cái”
“À, vâng ạ”
Tôi ngồi trước máy tính và bắt đầu kiểm tra danh sách Trưởng phòng gửi cho.
“...”
Danh sách những người tử vong mà Trưởng phòng đã tổng hợp hiện ra.
“...”
Tôi chậm rãi đối chiếu danh sách những người tử vong để quyết định số tiền bảo hiểm.
“...Trưởng phòng”
“Ừm, sao vậy?”
“Về những người có tên ở đây”
“Ừm”
“Họ đâu có tồn tại ạ?”
“Cái gì cơ?”
Ngay khi Trưởng phòng vừa chau mày,
-Bùm!
Một tiếng nổ lớn liền vang đến từ bên dưới.
Đồng thời, tiếng chuông báo động bắt đầu vang lên inh ỏi.
-Ùu! Ùu! Ùu!
<Chi nhánh Gangseo hiện đang bị tấn công. Chi nhánh Gangseo hiện đang bị tấn công.>
Đồng thời, Trưởng phòng bắt đầu hét lớn trong khi chảy mồ hôi lạnh không ngừng.
“Mấy, mấy đứa! Có thứ gì đó ở đây!”
-Rầm…
Từ phía dưới kia, tiếng đổ vỡ và âm thanh thứ gì đó chuyển động đang không ngừng vọng lại.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
