Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11203

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

201-400 - Chương 380: Tuyệt đối không được trả lời

Chương 380: Tuyệt đối không được trả lời

Chúng tôi xúc thìa ăn trong im lặng.

“...Cái, cái này phải ăn như nào đây ạ?”

“Cứ cho vào miệng rồi nhai thôi?”

“Không phải…”

Park Yeeun, lần đầu ăn canh nội tạng, nhìn tôi với vẻ mặt mếu mào trước lời của Trưởng Chi nhánh.

Con bé nhìn tôi bằng ánh mắt như thể đang cầu xin tôi hãy làm gì đó.

“À, cái đó nếu nhai đủ lâu thì sẽ ngậy hơn đấy”

“Quả nhiên, cậu Kim Jaehun là người trưởng thành đã đi làm rồi nên rất hiểu rõ hương vị đó nhỉ!”

“...”

Park Yeeun nhìn tôi với vẻ mặt bị phản bội rồi từ từ xúc một thìa thức ăn.

“Ựm…”

Và rồi, con bé phát ra âm thanh chẳng thể hiểu được và từ từ chậm rãi đưa thìa cơm canh lên miệng.

“...”

Trông tội thật đấy.

Tôi nhìn Trưởng Chi nhánh rồi lén lút ra hiệu bảo cô ấy hãy làm gì đó, và có vẻ là Trưởng Chi nhánh cũng đã hiểu ý nên đã đứng dậy.

“Phù, cái này ta thật sự đã không định mang ra đâu”

Ồ. Cô ấy thật sự có vũ khí bí mật được giấu kỹ kìa.

Tôi nhìn Trưởng Chi nhánh với suy nghĩ đó, và cô ấy nhanh nhẹn đi ra ngoài rồi mang đồ ăn vào với vẻ mặt đầy tự hào.

“Đây, do biết thể nào việc này cũng sẽ xảy ra nên ta đã chuẩn bị sẵn đấy! Ta đã làm cái này cho một đứa nhỏ học trường quốc dân, à không, học tiểu học và nó đã thích lắm đấy!”

Thứ cô ấy đưa ra là xúc xích hồng.

Uầy, thật sự là đã bao lâu rồi mới thấy lại nhỉ.

“...”

Park Yeeun im lặng nhìn đĩa xúc xích rồi chậm rãi đưa tay ra nhận lấy cái đĩa.

“Em sẽ ăn ngon ạ…”

Có vẻ là con bé đã thỏa hiệp ở một mức nào đó rồi.

Park Yeeun chậm chạp ăn từng miếng cơm và xúc xích, còn Trưởng Chi nhánh thì mỉm cười nháy mắt với tôi.

Cô ấy muốn tôi làm gì?

Đang bảo tôi khen cô ấy vì đã làm tốt à?

Nếu là xúc xích Vienna thì tôi đã giơ ngón cái rồi, nhưng do chỉ là xúc xích hồng thôi nên,

“Này, cho anh một cái đi”

“Không thích”

Ki bo ghê.

Tôi phớt lờ nụ cười của Trưởng Chi nhánh và bắt đầu ăn cơm.

Sau cùng, Trưởng Chi nhánh kết thúc bữa ăn trong tình trạng bĩu môi hờn dỗi, và tôi đứng dậy đi rửa bát.

“Vậy thì tôi sẽ đi rửa bát chút rồi quay lại”

“Ah, vậy thì em cũng đi cùng anh ạ”

“Không cần đâu”

Ngay khi Park Yeeun đứng dậy, Trưởng Chi nhánh liền ngăn con bé lại rồi đứng dậy tại chỗ.

“Bởi vì rửa bát ở đây dùng loại máy bơm thủ công nên nếu cậu đi một mình rồi không biết sử dụng thì mệt lắm… Ta sẽ đi cùng cậu”

Rồi Trưởng Chi nhánh nhìn chằm chằm vào tôi.

Dường như cô ấy có điều muốn nói.

“Tôi hiểu rồi. Vậy thì xin được làm phiền cô rồi”

Tôi hơi gật đầu rồi cùng Trưởng Chi nhánh rời đi, và Park Yeeun nhìn chúng tôi.

“Ơ, vậy, vậy thì em phải làm gì đây ạ?”

“Bọn anh còn phải quan tâm đến việc em làm gì nữa à?”

“Đúng rồi đấy. Cứ nằm xuống và ngủ thêm đi!”

Trưởng Chi nhánh và tôi cùng nói như thể đã hẹn trước, và chúng tôi hướng về phía sân sau trong khi nghe tiếng Park Yeeun ngồi xuống tại chỗ.

Ôi trời, thật sự là loại máy bơm thủ công này.

“Cậu Kim Jaehun”

Trưởng Chi nhánh nhìn tôi trong khi đặt bát đĩa xuống.

“Xin hãy cứ nói”

“Có lẽ phải ngày mai thì chúng ta mới đi thật, nhưng trước đó ta có một thứ muốn cậu Kim Jaehun xem qua trước”

“Thứ muốn tôi xem qua trước sao?”

Cái gì được nhỉ?

Tôi nhìn Trưởng Chi nhánh với vẻ mặt thắc mắc, và cô ấy lại bắt đầu bước đi, hướng về phía lối đi giờ đây đã không có chút ánh sáng nào chiếu tới.

“...”

Tôi nhìn cô ấy như thế rồi chậm rãi theo sau.

“Cậu thử nhìn cái này xem”

Sau khi đã bước đi không biết bao lâu, Trưởng Chi nhánh điềm tĩnh nói và cho tôi xem một thứ gì đó.

“...Hừm”

Khi tôi nhìn vào thứ cô ấy đang nói tới,

Ở đó là một con hổ khổng lồ được làm từ đá, cảm giác như là một viên đá đã được đẽo gọt rất đẹp.

“Cái này là cái gì vậy?”

“Cậu có cảm nhận hay nhìn được gì đặc biệt không?”

Trước lời của cô ấy, tôi nhìn chằm chằm vào bức tượng hình con hổ,

“...Không có”

Chẳng nhìn thấy gì cả.

Đây đơn thuần chỉ là một bức tượng hổ được làm từ đá.

“...Hừm”

Trưởng Chi nhánh đặt tay lên cằm như thể đang suy tư gì đó,

-Ruỳnh!

Rồi cô ấy đấm mạnh vào đầu con hổ, ngay lập tức, đầu con hổ lún sâu xuống,

-Rầm rầm rầm…

Và một bậc thang bằng đá lộ ra ở dưới.

“Nào, chúng ta đi chứ?”

“Tại sao lúc nào cũng phải làm cầu thang dưới lòng đất vậy nhỉ?”

“Thì tất nhiên là vì không thể làm cầu thang trên trời rồi?”

Đúng thật.

Tôi gật đầu đi theo Trưởng Chi nhánh, từ từ bước xuống những bậc thang đá.

Không lâu sau, bóng tối bao trùm lấy chúng tôi đến mức chẳng thể thấy được gì phía trước, và ngay khi tôi định lấy điện thoại ra…

-Phừng!

Trưởng Chi nhánh đã đang nhìn tôi với một chiếc đèn dầu trong tay.

“Cậu đang làm gì vậy?”

“Có lý do nào mà nhất thiết phải là đèn dầu không?”

“Bởi vì ta luôn để nó ở đây?”

Ra vậy.

Tôi quyết định không hỏi thêm gì nữa.

Với suy nghĩ đó, tôi đi theo Trưởng Chi nhánh, và không lâu sau, một hang động khổng lồ xuất hiện trước mắt tôi.

“...Cái gì đây?”

“Em Park Yeeun đang nghỉ ngơi ở trên kia”

Trưởng Chi nhánh bình thản lẩm bẩm và giơ chiếc đèn dầu lên cao.

Rõ ràng là cầu thang mà chúng tôi đã đi xuống chỉ khoảng tầm một tầng, vậy mà chẳng hiểu sao mọi thứ ở trên trần kia lại trông như phải cao tận mười tầng lận.

“Kỳ lạ đúng chứ?”

“Cũng không ngạc nhiên đến vậy”

Trưởng Chi nhánh cười như thể vui vẻ sau khi nghe được câu trả lời của tôi và nhìn tôi.

“Thực ra đây không phải là nơi mà bất kỳ ai cũng có thể vào được đâu”

“...Thế thì sao vậy?”

Tại sao cô ấy lại gọi tôi nhỉ?

Thấy hơi bất an rồi đấy.

“Hừm…”

Và rồi, Trưởng Chi nhánh trầm tư nhìn tôi một lúc.

Cảm xúc mà tôi có thể thấy rõ trong đôi mắt của cô ấy…

Là áy náy sao?

Tại sao cô ấy lại cảm thấy áy náy?

Trong khi tôi đang nghĩ vậy, Trưởng Chi nhánh mở lời.

“Thật ra, Cục Quản thúc tuyển nhân sự bằng cách nhìn người”

“Tất nhiên là phải người rồi mới tuyển chứ, không phải sao?”

Chứ chẳng lẽ lại ai cũng tuyển.

Tôi nhìn cô ấy với ánh mắt như muốn hỏi tại sao cô ấy lại nói một điều hiển nhiên đến vậy, và cô ấy lắc đầu.

“Chắc là cậu Kim Jaehun cũng đã nghe qua rồi. Chuyện về người của Cục Quản thúc”

“...”

Đúng là cái mà tôi cũng mới nghe gần đây thật.

Song Ahrin và Jang Chaeyeon đã nói rằng dù có hơi điên rồ chút thì vẫn là người của Cục Quản thúc.

Nhưng chính xác thì điều đó có nghĩa là gì?

Tôi nhìn cô ấy với vẻ mặt bối rối, và Trưởng Chi nhánh điềm tĩnh nói.

“Về cơ bản, Cục Quản thúc có những tiêu chuẩn nhất định để tuyển nhân viên”

“Vâng”

“Và tiêu chuẩn đó không phải là năng lực”

“...Vâng?”

Nếu không phải năng lực thì là gì?

Khi tôi nhìn chằm chằm vào cô ấy, Trưởng Chi nhánh liền chậm rãi nói.

“Lòng vị tha, tinh thần trách nhiệm, những con người không bao giờ từ bỏ niềm tin của bản thân dù có chuyện gì xảy ra trừ khi đó là một việc quá mức phi lý, và những người đi trên con đường đúng đắn”

“...”

“Ở Cục Quản thúc, năng lực mà một người sở hữu không quan trọng. Cái quan trọng là họ là người như nào”

Nghe Trưởng Chi nhánh nói, vô số sự kiện hiện lên trong đầu tôi.

Những người ở Phòng Quản thúc đã cắn môi hy sinh bản thân, những người ở các chi nhánh khác tại Bờ sông đã giúp đỡ không chút do dự khi tôi cầu cứu.

Những người luôn hành động để cứu giúp người khác thay vì đâm sau lưng họ.

“Vậy thì lý do mà những người khác từ trước đến giờ đều là những người… chà, ừm, lương thiện như vậy…”

“Đúng thế. Họ đã như vậy ngay từ đầu rồi”

Trưởng Chi nhánh nói và gật đầu với vẻ mặt bình thản.

“Vốn dĩ… ý là, chỉ mới hai trăm năm trước thôi, Cục Quản thúc vẫn còn tuyển người trên tiêu chuẩn năng lực. Nhưng khi cứ làm như vậy, vô số trường hợp suy đồi khủng khiếp cũng đã xuất hiện trong Cục Quản thúc”

‘Vậy nên, Trưởng Chi nhánh lẩm bẩm rồi nói.

“Bởi vì đã có nhiều biến cố xảy ra, Cục Quản thúc sau cùng đã bắt đầu đánh giá tài năng không dựa vào năng lực mà là dựa vào nhân cách của họ”

Hóa ra là có chuyện như vậy à.

Tôi nhìn Trưởng Chi nhánh trong khi nghĩ vậy, và cô ấy lại nói tiếp.

“Nhưng mà, cậu Kim Jaehun có hơi khác chút. Không, nói đúng hơn thì Phòng Nhân sự có hơi khác biệt”

“...Vâng?”

Cô ấy đang nói gì vậy?

Tôi nhìn Trưởng Chi nhánh bằng ánh mắt chẳng hiểu gì, và cô ấy tiếp tục phần giải thích của mình.

“Phòng Nhân sự bây giờ đang thể hiển những thành tích và năng lực vượt xa sức mạnh mà một phòng ban nên có”

“Không phải nếu anh Ahn Sanghyun lăn vào thì tất cả sẽ bị hủy diệt ngay tại đấy sao?”

“Thật lòng mà nói, nếu chiến đấu với quyết tâm giết chết lẫn nhau thì mấy người cũng sẽ không thua đâu”

“...”

Nếu Phòng Nhân sự và Ahn Sanghyun chiến đấu với quyết tâm giết chết lẫn nhau…

Dù không thể chiến thắng, chúng tôi chắc chắn sẽ tìm được cách nào đó để trốn thoát.

“Cậu Ahn Sanghyun là sức mạnh chiến đấy lớn nhất mà bọn ta có. Nói đơn giản thì cậu ta giống như một quả bom nguyên tử vậy”

Trưởng Chi nhánh điềm tĩnh nói.

“Nhưng việc các thành viên của một phòng ban bình thường có thể chiến đấu và thắng trước quả bom nguyên tử mà bọn ta sở hữu nếu cần thiết thật sự là một điều đáng lo ngại. Và cả…”

“Và cả?”

“Những người xung quanh cậu Kim Jaehun chính là vấn đề”

“...”

Những người xung quanh tôi.

Trong khoảnh khắc, ba khuôn mặt hiện lên trong đầu tôi.

“Về cơ bản thì một phòng ban… nghĩa là theo tiêu chuẩn của Cục Quản thúc, một phòng ban luôn có thể bị giải thể hoặc tái cơ cấu bất cứ lúc nào. Sau cùng thì đây là nơi làm việc mà”

‘Dù bình thường sẽ không làm vậy đâu, Trưởng Chi nhánh nói thêm.

“Nhưng Phòng Nhân sự thì khác. Có lẽ nếu phòng ban bị giải thể thì không phải tất cả mọi người sẽ đi theo cậu Kim Jaehun sao?”

“...”

Tôi không thể nói là không có chuyện đó được.

Ngay cả trong bài kiểm tra thăng chức lần trước, Yu Daon cũng đã nói rằng không muốn làm Trưởng phòng nếu cô ấy phải tách ra khỏi tôi.

Cũng khó mà nghĩ rằng những người khác sẽ không làm tương tự.

“Đó chính là vấn đề”

“...”

“Cậu Kim Jaehun sở hữu một sức mạnh quá to lớn cho một cá nhân… hay là một nhân viên trong công ty. Cả từ năng lực của bản thân cho đến những người xung quanh”

Trưởng Chi nhánh điềm tĩnh nói tiếp.

“Nhưng bọn ta không thể cứ thế mà giải thể phòng ban được. Bởi vì nếu làm vậy thì bọn ta cũng sẽ mất đi những nhân lực khổng lồ này”

“Cô làm thế vì sợ tôi có thể sẽ phản bội Cục Quản thúc sao?”

“Ừm? Không đâu. Cậu thì chắc chắn sẽ không phản bội rồi. Nói thẳng ra thì nếu Phòng Nhân sự thật sự có quyết tâm nổi loạn chống lại Cục Quản thúc… Tất nhiên là cả ta lẫn Trưởng Bộ phận đều sẽ phải ra mặt, nhưng nếu thế thì ta nghĩ bọn ta vẫn sẽ có thể trấn áp mấy người ngay cả khi điều đó đồng nghĩa với việc phải hy sinh một chút”

Chúng tôi mà là một kết hợp cần cả Trưởng Bộ phận và Trưởng Chi nhánh thì mới thắng được sao?

Đánh giá như vậy thì có hơi cao quá rồi nhỉ.

Khi tôi chỉ mới suy nghĩ như vậy được một chút, Trưởng Chi nhánh đã nói tiếp.

“Nhưng ta không nghĩ là việc đó sẽ xảy ra… Điều ta đang muốn nói là… dù nghe có thể hơi ngớ ngẩn chút, nhưng đây thật sự là một chuyện rất rất rất! Quan trọng đấy.”

“Vâng”

Đôi mắt đỏ của Trưởng Chi nhánh nhìn thẳng vào tôi.

“Tạm thời hãy đừng tỏ tình với mọi người Phòng Nhân sự, và dù có được tỏ tình đi nữa thì cũng đừng hồi đáp”

“...”

Dường như cô ấy đang nhắc đến chuyện của Jang Chaeyeon.

“Ta biết là đây là một tình huống rất khó khăn. Ta cũng biết đây là một lời nói rác rưởi, nhưng mà ta sẽ chịu trách nhiệm và một ngày nào đó…”

“Tôi đã nhận được lời tỏ tình từ hai người rồi”

“Ừm…? Từ cả người khác nữa sao?”

Trưởng Chi nhánh nhìn tôi với vẻ mặt sững sờ trước lời nói bình thản của tôi.

Một khoảng lặng ngắn trôi qua bên trong hang động.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ở đây Trưởng Chi nhánh đã gọi trường tiểu học theo cách gọi xưa là trường quốc dân rồi sửa lại thành trường tiểu học Một loại xúc xích cá của Hàn Quốc. Phổ biến trong khoảng thời gian từ những năm 1960 đến 1970.