Chương 378: Tuổi thanh xuân đẹp nhất
Người y tá đang bị nóng súng chĩa vào ngay trước mắt nhìn tôi chằm chằm, và ngay sau đó, những người khác cũng hướng mắt về phía tôi.
Tôi không kìm được mà thở dài.
“Tôi… thật sự đấy…”
Phải nói những gì cần phải nói thôi.
“Tôi chỉ muốn nghỉ ngơi khi có thể”
Thế giới này đúng là không cho phép tôi nghỉ mà.
Tôi thở dài và nhìn người y tá.
Tại sao lại là người y tá?
Tôi đã không nhận ra khi chỉ Jang Chaeyeon và Aileen bị đổi cho nhau, nhưng sau khi nghe Aileen nói, dường như tôi đã hiểu được.
Cô ấy nói rằng Yu Daon và Song Ahrin đã cãi nhau.
“Tôi không biết đấy, rằng cô Daon và cô Ahrin đã cãi nhau”
“...”
“...”
Yu Daon và Song Ahrin liền lảng mắt đi sau khi nghe lời của tôi, và tôi nói tiếp.
“Dù sao đi nữa. Trước khi nói chuyện với cô thì không một ai quan tâm đến bất cứ việc gì chúng tôi làm”
Trên thực tế chính là như vậy.
Dù có làm ồn làm loạn đi chăng nữa, ngay cả khi Aileen sử dụng niệm động lực để phá hủy cái đồng hồ, không một ai đến can ngăn chúng tôi.
“Những người này có lẽ vẫn ổn nhưng…”
Người y tá vẫn mỉm cười, và tôi nói tiếp.
“Không chỉ có vậy”
Sau khi cãi nhau xong, cơ thể của hai người họ đã không bị tráo đổi.
Nếu thử nghĩ xem lý do là gì thì…
“...Cô đã coi hai người họ là bệnh nhân sao?”
Người y tá mỉm cười trước câu hỏi của tôi rồi từ từ mở miệng.
“Bởi vì thể xác không phải là tiêu chí duy nhất để đánh giá bệnh”
“Cô ta đang bảo tôi bị bệnh tâm thần à?”
“Tôi nghĩ vậy?”
Tôi vẫn nhìn thẳng vào người y tá, bỏ ngoài tai cuộc trò chuyện giữa Song Ahrin và Yu Daon.
Ngay sau đó, cô ấy lại nói tiếp.
“Tôi thật ra cũng không có ý định giấu đâu. Thực chất, nhiều người cũng đã hỏi rồi mà”
“...”
“Nếu mọi người ngày nào cũng vui vẻ chạy xung quanh vào lúc 4 giờ sáng không chỉ trong ngày một ngày hai thì bất cứ ai cũng sẽ thấy lạ thôi”
Đương nhiên rồi.
“Nhưng sau cùng thì tất cả đều lựa chọn giữ im lặng. Ngay cả mọi người ở Phòng Cách ly”
Người y tá nở nụ cười chua chát.
“Bởi vì họ thật sự đáng thương mà”
“...”
Ánh mắt của cô ấy hướng về những người khác.
Ở trong đó là lòng trắc ẩn thuần khiết.
“Thật đáng thương thay khi họ đã phải vất vả vì nhân loại, cơ thể bị hủy hoại, vậy mà cuối cùng họ lại không thể được chữa trị”
“...”
Tôi theo cô ấy nhìn những người khác.
Những người sống và tận hưởng một bản thân hoàn toàn bình thường, như thể đang sống trong mơ.
“...Cái người kia cũng điên một nửa rồi nhỉ, người phong cách Cục Quản thúc”
“Ừm”
Và cuộc trò chuyện của Song Ahrin và Jang Chaeyeon vang vào tai tôi.
Người phong cách Cục Quản thúc là cái gì?
Dù sao đi nữa.
“Tôi cũng nghĩ là lời của cô có ý đúng”
Người y tá gật đầu mỉm cười sau khi nghe tôi nói.
“Đúng chứ?”
“Nhưng mà cô đã bỏ qua một điều”
“Vâng?”
Và rồi cô ấy lại nghiêng đầu trước lời nói của tôi.
“Theo tôi thấy thì cô Ahrin và cô Daon vẫn ổn.
Họ vẫn ổn.
Thật đấy.
Họ có thể thỉnh thoảng lại hơi ủ rũ và có những lúc thay đổi cảm xúc, nhưng theo tôi thì đó chỉ là một quá trình mà con người đương nhiên phải trải qua.
Làm sao mà con người có thể mãi luôn như một được chứ?
Vậy thì họ đã không phải con người mà là những con robot rồi, chỉ có thể gọi là robot.
“Cô y tá chỉ nghe thấy hai người họ cãi nhau rồi tùy tiện quyết định rằng cô Daon và cô Ahrin là bệnh nhân”
“Theo tôi thấy thì hai người đó đúng là bệnh nhân thật mà”
“Cô Aileen xin hãy giữ im lặng cho”
Đã không giúp rồi thì cũng đừng nói gì chứ.
Người y tá im lặng một hồi sau khi nghe tôi nói rồi lại cất lời.
“Dù vậy tôi cũng có kinh nghiệm của riêng—”
“Không, tôi không phải muốn biết về kinh nghiệm của cô đâu”
Tôi điềm tĩnh nói tiếp.
“Tôi chỉ muốn nói rằng cô không nên là người đưa ra một quyết định quan trọng đến vậy thôi”
Hơn cả việc một người có phải y tá hay bác sĩ, vấn đề nằm ở chỗ một cá nhân đã đặt ra tiêu chuẩn rồi dán nhãn bình thường hay không bình thường sau khi tùy tiện đánh giá bệnh của người khác,
Thà rằng tất cả mọi người ở bệnh viện đều đồng ý thì còn chấp nhận được.
Tôi thì cứ coi là như vậy đi.
Vì một lý do nào đó, tôi được bảo là bây giờ đang có mực ở trong bụng mình.
Nhưng Song Ahrin và Yu Daon thì không như vậy.
Người y tá chỉ nghe thấy một cuộc đối thoại phiến diện và kết luận rằng họ kỳ lạ.
Mọi chuyện đã sai từ lúc đấy rồi.
“...”
Người y tá im lặng một hồi sau khi nghe tôi nói, và tôi cũng đổi sang giọng nhẹ nhàng thuyết phục cô ấy.
“Nên là, trước hết hãy cứ để đó một chút được chứ”
“...”
Ngay cả khi đang nói vậy, cơ thể tôi cũng vô cùng căng thẳng.
Tôi mới chỉ xem trên báo đài một hai lần gì đó thôi, sau đây cô ấy sẽ nói ‘Không thích’ và tấn công tôi.
Mặc dù tôi đang căng thẳng nhìn cô ấy như này,
“...”
“...”
Tất cả những người khác ngoại trừ tôi, không, chính xác thì là tất cả ngoại trừ tôi và Yu Daon đều nhìn người y tá như thể chẳng có chuyện gì.
Này mọi người.
Hãy chuẩn bị trấn á—
“Tôi hiểu rồi”
“...Vâng?”
“Tôi nói là tôi hiểu rồi”
Trước câu trả lời hoàn toàn khác xa so với dự đoán, tôi chỉ biết nhìn người y tá với vẻ mặt bối rối, và cô ấy nhìn tôi như thể tôi đã hỏi một điều hiển nhiên.
“Bởi vì anh không nói sai mà”
“Không, cái đó…”
“...Tại sao ấy hả?”
“...Không”
Vì biết là sẽ có đánh nhau nên đã làm căng cả cơ thể lên sao?
Không hiểu sao lại thấy xấu hổ thật đấy
Tôi cho súng lại vào trong túi, và Jang Chaeyeon với Song Ahrin liền bật cười trước dáng vẻ đó của tôi như thể thấy thú vị.
“Dù điên một nửa thì vẫn là người của Cục Quản thúc nhỉ”
“Ừm”
“Rốt cuộc thì người của Cục Quản thúc đó là cái gì vậy?”
“...”
“...”
Jang Chaeyeon và Song Ahrin nhìn nhau rồi lắc đầu.
“Nếu không biết thì thôi, cứ sống mà không biết đi”
“Ừm”
“Đúng là ngớ ngẩn mà, thật đấy”
Tự nhiên chọc giận người ta như vậy.
Và cứ như thế, vụ náo loạn bên trong bệnh viện đã khép lại.
“...”
“...Cô Daon?”
Ngày hôm sau.
Phòng Cách ly cuối cùng cũng đã đến thu hồi cái đồng hồ.
Yu Daon đang chăm chú nhìn những người Phòng Cách ly đến bệnh viện mang cái đồng hồ cây đi.
“Có chuyện gì sao?”
“Không. Cái đó…”
Cô ấy ngập ngừng, nhìn cái đồng hồ.
“Phải nói như nào đây nhỉ?”
Cô ấy lẩm bẩm, hơi nhíu mày như thể đang không chắc chắn gì đó.
“Chỉ là… tôi có một cảm giác… khó chịu kỳ lạ chăng? Kiểu vậy”
“...”
“Chuẩn bị nâng lên nào! Dô!”
Những người khác mang theo cái đồng hồ cây đi xa dần,
“...”
Và Yu Daon vẫn dõi theo cái đồng hồ kia cho đến cùng.
***
“Làm sao mà một người có thể gây rắc rối như thế này ngay cả khi nhập viện vậy?”
“Biến cố này đã xảy ra trước cả khi tôi nhập viện rồi mà?”
“Dù sao đi nữa”
Trưởng Chi nhánh thở dài nhìn tôi.
“Ai sẽ lấy một người đàn ông như này chứ? Mà không. Có một đống người muốn lấy luôn”
“Xin hãy lo cho bản thân trước đi”
Sống hơn hai trăm tuổi rồi mà vẫn không có ai đến lấy.
Khi tôi nhìn Trưởng Chi nhánh với ý đó, cô ấy liền vừa cười vừa giơ nắm đấm lên.
“Cứ đùa như vậy thì sẽ chết đấy?”
“Trưởng Chi nhánh là người đã bắt đầu trước mà”
“Sao cậu có thể không chịu thua lời nào được vậy? Ngay cả Ahn Sanghyun cũng sẽ run lẩy bẩy khi ta nói như này đấy”
Trưởng Chi nhánh dựa sâu vào ghế với một tiếng thở dài.
“Dù sao đi nữa, lý do mà ta gọi cậu…”
“Vâng”
Lần này cô ấy lại định cho tôi công việc như nào nữa đây.
Tôi còn chưa xuất viện được bao lâu.
Thật sự là đã đến đây ngay sau khi vừa mới xuất hiện đấy.
Khi tôi nhìn Trưởng Chi nhánh với ánh mắt đó, cô ấy liền mỉm cười vẫy tay.
“Cậu đang định nói ta là một kẻ điên sẽ giao việc cho một người vừa mới xuất viện à?”
“...Vậy thì là gì?”
“Không. Ừm…”
Trưởng Chi nhánh nghe tôi nói liền liên tục mấp máy môi như định nói gì đó.
Chẳng thể đoán được là cô ấy đang định nói gì mà lại làm như kia nữa.
“Chuyện là, gia tộc nhà ta vẫn còn ấy”
“Gia tộc vẫn còn sao?”
Chẳng là cả gia đình cô ấy đều sống lâu hết à?
“Chính xác hơn thì phải nói là… mảnh đất của gia tộc nhỉ?”
“À”
Có vẻ gia đình của Trưởng Chi nhánh không phải là gia đình kim cương bất hoại nhỉ.
“Gia đình ta đều đã chết từ lâu rồi”
“...Ra vậy”
Tôi chậm rãi gật đầu nhìn Trưởng Chi nhánh đang điềm tĩnh nói, và cô ấy tiếp tục.
“Nhưng mà, cái đó, ta muốn hỏi xem là liệu cậu có thể đi về nhà cùng ta một chút được không”
“...Tôi ấy hả?”
“Ừm”
Tôi á?
Tại sao lại là tôi?
Khi tôi nhìn cô ấy với ánh mắt như đang muốn nói vậy, Trưởng Chi nhánh liền mỉm cười với vẻ xin lỗi.
“Không có việc gì nghiêm trọng đâu, chỉ là… ừm, cũng lâu rồi ta mới về đó nên… đi một mình thì có hơi”
“Cô đơn sao?”
“Cũng không phải chỉ có mỗi cô đơn…”
Trưởng Chi nhánh dùng ngón tay xoắn ngọn tóc trong khi làm vẻ mặt khó xử.
“Dù sao thì không biết là cậu có ổn với việc đó không?”
“...Cũng không khó đến vậy”
Tôi điềm tĩnh trả lời và nhìn Trưởng Chi nhánh.
“Có lý do nào mà cô chọn tôi không?”
“Chà, cũng có nhiều lý do”
Chỉ khi ấy thì Trưởng Chi nhánh mới hạ cánh tay đang xoắn tóc và nhìn tôi.
“Trước hết là vì ta muốn giữ cậu ở bên cạnh”
Nói cái gì vậy?
Tôi nhìn cô ấy với ánh mắt đó, và Trưởng Chi nhánh lắc đầu.
“Đừng hiểu nhầm. Chỉ là vì dường như sẽ có chuyện gì đó xảy ra nếu ta không giữ cậu ở bên cạnh thôi”
“À, cảm giác như thể đang mang bom đi xung quanh ấy hả?”
“Chính nó!”
Thấy cô ấy cười rạng rỡ đến thế làm tôi không nổi giận được luôn.
“...Chỉ có vậy thôi sao?”
“Tất nhiên là không rồi”
Khi tôi nhìn chằm chằm vào Trưởng Chi nhánh, cô ấy liền lắc đầu như thể nói là tôi đang hỏi cái gì vậy.
“Ta cũng muốn nói chuyện với cậu Kim Jaehun nữa…”
“...”
Bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ rằng cô ấy đang tỏ tình.
“Dù sao đi nữa, cậu cứ đi theo đi. Đây là lời nhờ vả của Trưởng Chi nhánh”
“Không phải là mệnh lệnh sao?”
“Những Trưởng Chi nhánh ra lệnh như này đều đã bị đuổi việc rồi mà?”
“...”
Thôi cũng được, đằng nào thì tôi cũng có điều muốn hỏi.
“Tôi hiểu rồi”
“Tốt!”
Cô ấy mỉm cười.
“Tôi phải đi một mình sao?”
“Không đâu. Nhưng nếu là đưa cả Phòng Nhân sự theo thì có hơi khó nhỉ? Tại sao?”
“...”
Tôi cảm thấy cô đơn khi phải đi một mình ấy mà.
Hơn nữa đây còn là một chuyến đi cùng với sếp lớn nữa, tôi sẽ phải là người cầm lái, bóc quýt, mát xa chân, mua mực thì dành hết phần ngon.
Vì không thích vậy nên tôi sẽ phải dẫn theo một người đi cùng mình.
Vậy thì phải dẫn theo cái người đó rồi.
“Khi nào thì đi vậy?”
“À, ừm. Ngày mai?”
“Tôi hiểu rồi”
Nếu chỉ coi đây như là một chuyến công tác thoải mái thì cũng không khó đến vậy.
Tôi gật đầu với suy nghĩ đó, và Trưởng Chi nhánh mỉm cười.
“Tốt. Vậy thì gặp cậu sau!”
Và cô ấy ra hiệu như là bảo tôi rời đi.
Phải nhanh chóng đi bắt người đó lại mới được.
***
“...Đây là cách anh trả thù đấy à?”
Ngày hôm sau.
Park Yeeun trừng mắt lườm tôi và thì thầm.
“Gì đấy, sao thế?”
“Bây giờ anh đang làm như này bởi vì em đã không gọi lại sao…?”
“Đâu có?”
Chỉ gọi vì thắc mắc không biết cuộc gặp giữa người trẻ nhất và người già nhất sẽ như nào thôi mà?
Khi tôi đang nghĩ như vậy, Trưởng Chi nhánh mỉm cười đi về phía chúng tôi.
“À đã đến rồi sao?”
“Trưởng, Trưởng, Trưởng Chi nhánh!”
Và rồi Park Yeeun chào Trưởng Chi nhánh trong trạng thái cứng đờ tại chỗ lưng cong chín mươi độ.
“Xin chào! Em là Park Yeeun Phòng Nhân sự ạ! Rất, rất mong được chị giúp đỡ ạ!”
“Ôi, xin chào. Cô Yeeun”
Trưởng Chi nhánh nhìn con bé với một nụ cười thân thiện.
“Vì, vì vẫn còn ở tuổi vị thành niên nên em còn nhiều điều chưa biết ạ! Mong chị giúp đỡ ạ!”
“...Tuổi vị thành niên sao?”
Trưởng Chi nhánh nhìn chằm chằm vào tôi, và tôi chỉ nhún vai.
Tôi chỉ gọi con bé đến vì được bảo thôi mà.
“Đi thôi”
Chuyến đi của cặp đôi chênh lệch khoảng hai trăm tuổi đã bắt đầu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
