Chương 382: Nôn nao
Cứ để nguyên lá thư như vậy, tất cả chúng tôi đều mang vẻ mặt nghiêm trọng.
Tất nhiên, Yu Daon ban đầu đã vẫn mỉm cười nhẹ nhàng như thể chẳng có chuyện gì giống như khi nãy.
“Đừng lo lắng quá”, cô ấy đã nói vậy.
Nhưng ngay khi vừa xác nhận rằng lá thư đó được gửi cho tôi, cô ấy cũng liền tham gia cuộc họp với vẻ mặt vô cảm.
“Anh có chắc là lá thư được gửi đến anh không?”
“Chính xác thì lá thư được gửi cho tôi và cô Daon”
“Chậc”
Jang Chaeyeon nhìn tôi như muốn xác nhận lại lần nữa, và khi tôi gật đầu, Song Ahrin liền tặc lưỡi như thể bất mãn.
“Sao mà chúng ta chẳng bao giờ được yên ổn vậy chứ”
“Đúng thật nhỉ”
“Cứ cho là lá thư được gửi đến Tóc Đen đi, tôi vẫn không hiểu tại sao nó lại được gửi cho cả anh nữa”
“...Có lẽ tôi biết vì sao đấy”
Tôi nhớ lại những gì đã xảy ra ở Bệnh viện.
Chính xác là chuyện xảy ra khi tôi đút sổ hướng dẫn vào miệng của tên Viện trưởng.
Mục đích của Bệnh viện là đưa ngũ quan con người lên mức cực đại để làm cái gì ấy.
Cội nguồn của thế giới thì phải.
Tìm kiếm cái đó là mục tiêu của chúng.
Và mắt của tôi dường như là một công cụ khá tốt với bọn chúng.
“Có lẽ chúng định thử chiêu mộ tôi… hoặc là định bắt tôi đi dùng làm vật thí nghiệm chăng?”
“Ai cho phép chúng tùy tiện dùng người khác làm vật thí nghiệm cơ chứ. Lũ mất dạy đó”
Song Ahrin lẩm bẩm như thể đã cạn lời rồi nhìn Yu Daon.
“Có khả năng bị bắt cóc không?”
“Cũng… không thể nói là không có khả năng đó được…”
Yu Daon lẩm bẩm và nhìn đi chỗ khác.
“Trước hết thì hãy nói cho Trưởng Chi nhánh—”
“Em đã gọi điện thoại sẵn rồi đây ạ!”
Rồi Park Yeeun đang ở sau liền giơ tay.
“Bằng cách nào?”
“Em đã có số của chị ấy khi chúng ta đi du lịch cùng nhau lần trước ạ! Chị ấy bảo đó là số liên lạc trực tiếp nên em có thể sử dụng bất cứ khi nào cũng được!”
Có vẻ là Trưởng Chi nhánh khá lá quý mến Park Yeeun nhỉ.
Cùng lúc đó, có điện thoại từ Trưởng Chi nhánh gọi đến.
“...Vâng”
Khi tôi trả lời chiếc điện thoại đang reo, giọng nói điềm tĩnh của Trưởng Chi nhánh vang vào tai tôi.
<Cậu Kim Jaehun>
“Vâng”
<Cậu có thể dẫn cô Yu Daon đến văn phòng Trưởng Chi nhánh không? Mà thôi. Ta sẽ đến đó>
Nói vậy xong Trưởng Chi nhánh cúp máy luôn.
Không lâu sau đó, Trưởng Chi nhánh xuất hiện trong phòng họp của chúng tôi khoanh tay nhìn tất cả.
“Như ta đã nói lần trước, Bệnh viện đã bị tổn hại nặng nề gần như là bị hủy diệt sau sự kiện Viện trưởng”
“Có vẻ là vậy rồi”
Sau khi bị phá tan tành đến mức đó thì tôi chưa từng nghĩ đến việc chúng có thể xây dựng ngay lập tức đâu.
“Nhưng làm sao mà bố mẹ của cô Daon…”
“Bởi vì bố mẹ của cô Yu Daon không thuộc về Bệnh viện”
“...”
Dù đã nghi ngờ rồi nhưng ai mà tin được rằng điều đó lại là sự thật cơ chứ.
Tôi khẽ thở dài nhìn Trưởng Chi nhánh, và cô ấy nở một nụ cười khó xử.
“Bố mẹ của cô Yu Daon…”
Trưởng Chi nhánh liếc nhìn Yu Daon đang nhìn cô với vẻ mặt bình thản.
“...Chuyện là, bố mẹ của cô Yu Daon đã từng thuộc về Phòng Nghiên cứu của Cục Quản thúc”
“...”
Phòng Nghiên cứu Cục Quản thúc.
Tôi chưa từng ghé qua nơi đó hẳn hoi và cũng chưa lần nào bắt chuyện với họ, nhưng có một điều mà tôi biết.
Ít nhất thì tôi biết rằng phòng ban đã làm ra bộ quần áo Yu Daon đang mặc là Phòng Nghiên cứu của Cục Quản thúc.
Phòng Nghiên cứu.
Một phòng ban chế tạo đủ mọi thứ đúng như cái tên của mình.
Phòng Nhân sự vốn chẳng có việc gì để dính líu tới Phòng Nghiên cứu nên hai bên không thân thiết mà cũng chẳng có xích mích, nhưng mà tôi nghe được rằng nơi đó không phải toàn mấy người kỳ quặc.
“Mấy người đó cũng không có gì tuyệt vời đâu. À, đừng hiểu nhầm nhé. Không phải ta chê họ kém đâu mà những kẻ hay gây rắc rối thường sẽ thể hiện những dấu hiệu cho thấy trước”
‘Ví dụ như là làm mấy việc điên rồ chẳng hạn’, Trưởng Chi nhánh lẩm bẩm rồi nhìn Yu Daon, người chỉ nhún vai như thể chẳng có chuyện gì.
“Thật lòng mà nói, tôi không có nhiều ký ức về bố mẹ cho lắm. Chúng tôi đã tách ra từ khi tôi còn nhỏ, và họ cũng không về nhà thường xuyên”
“...”
Vẻ tội lỗi thoáng hiện lên khuôn mặt của Trưởng Chi nhánh khi nghe cô ấy nói vậy, nhưng Yu Daon vẫn bình thản nói tiếp.
“Cũng bởi vậy mà khi còn nhỏ, tôi đã từng luôn ao ước được ở bên cạnh bố mẹ ”
“...”
“Nhưng sau cùng, nơi mà bố mẹ dẫn tôi đến lại là Bệnh viện”
Yu Daon kết thúc câu chuyện của mình với nụ cười cay đắng, và tất cả chúng tôi đều quay khỏi cô ấy.
Thật lòng thì tôi không biết phải nói gì nữa.
“...Tại sao mà tất cả đều phải sống một cuộc đời đầy cơ cực như này cơ chứ?”
Song Ahrin lẩm bẩm với một tiếng thở dài rồi ngoảnh đi, và Jang Chaeyeon cũng không nói gì mà chỉ nhìn Yu Daon với vẻ mặt thương cảm.
“Dù vậy, khi ở Bệnh viện thì tôi đã… Không, ý tôi là… ừm”
Yu Daon khẽ chau mày như thể đang suy nghĩ gì đó.
“Tuy đã trải qua nhiều điều ở Bệnh viện, nhưng nếu không ở nơi đó, chẳng phải tôi đã sẽ gặp rất nhiều khó khăn khi nói chuyện với người khác sao?”
“Đôi khi mấy lời cô nói ra cũng chẳng giống như đang trò chuyện với con người chút nào đâu…”
“Cô Ahrin”
“À, hiểu rồi mà, hiểu rồi mà”
Khi tôi cất lời như đang nhắc nhở với Song Ahrin, cô ấy liền cằn nhằn và khoanh tay.
“Anh lúc nào cũng chỉ nói như vậy với tôi”
“...Tôi xin lỗi”
“...Không sao, vừa rồi cũng là lỗi tôi”
Kể từ sau sự kiện lần trước, tôi lại tự nhiên cảm thấy có lỗi khi nói những lời như này,
Cùng bởi vậy mà đôi khi tôi lại không biết phải nói gì.
Có lẽ cũng đang nhớ lại khi ấy, Song Ahrin chỉ đảo mắt và mấp máy môi.
“...Vậy thì chúng ta phải làm gì đây?”
Jang Chaeyeon nghiêng đầu thắc mắc nhìn qua lại giữa tôi và những người khác, rồi Trưởng Chi nhánh cất lời.
“Trước tiên thì điều may mắn là lần này không phải Bệnh viện. Sẽ không có chuyện vô lý bị bắt cóc như lần trước đâu”
Nghe cô ấy nói, tôi thử nhớ lại những gì đã xảy ra lần trước.
Công nhận đang ngủ ở công ty mà mở mắt ra lại thấy mình ở ngay giữa bệnh viện cũng bất ngờ thật.
“Nhưng dù sao thì vì những kẻ đó cũng là người của Cục Quản thúc…”
Trưởng Chi nhánh ngập ngừng nói và nhìn tôi.
“Không phải chúng sẽ làm phiền cậu Kim Jaehun đến mức buộc cậu phải tự mình tìm chúng sao?”
“Làm phiền tôi?”
Tôi nghiêng đầu trước lời của Trưởng Chi nhánh, và cô ấy ừm một cái rồi nói tiếp.
“Ví dụ như là làm cậu Kim Jaehun nổi giận để cậu phải tìm đến mình… hoặc là gây phiền phức cho cô Yu Daon và những người khác chẳng hạn…”
“Nếu vậy thì tôi sẽ không thể nhịn được thật”
“Anh phải nhịn chứ. Sao chưa gì đã nói là không được rồi?”
Jang Chaeyeon nói vậy như thể đang mắng tôi, và tôi chỉ nhún vai với cô ấy.
“Vậy ngược lại nếu như có kẻ nào làm phiền rồi bắt cóc tôi để đe dọa cô Chaeyeon thì sao?”
“Tôi sẽ giết chúng”
“Thế thì tại sao cô lại nói tôi cơ chứ?”
Đúng là cạn lời thật mà.
“Trước mắt thì… ừmm…”
Trưởng Chi nhánh ậm ừ như thể đang suy nghĩ hết cỡ.
“Dù đang thử nghĩ xem có giải pháp nào tốt không nhưng thật sự chẳng có cái nào cả nhỉ”
Trưởng Chi nhánh khoanh tay lại với một tiếng thở dài.
“Nhưng nếu cứ để mặc như này thì cũng lo lắng quá”
“...Vậy thì lần này cũng tập trung ngủ cùng nhau sao?”
“Không đâu. Cái phương pháp giải quyết đó bây giờ thì quá nguyên thủy rồi”
Công nhận, nó đúng là nguyên thủy thật.
Thậm chí còn thất bại hoàn toàn nữa.
Khi tôi gật đầu, Trưởng Chi nhánh liền cau mày rên rỉ như thể đang suy nghĩ gì đó.
“Vậy thì có thứ này ta cũng muốn thử xem sao”
“Không phải Hộp vui nhộn đâu nhỉ?”
“Hộp vui nhộn sao?”
“À, không. Không có gì đâu”
Nghĩ lại thì Hộp vui nhộn là cái tên chúng tôi tự đặt ra nên chắc chắn Trưởng Chi nhánh sẽ không biết rồi.
Trưởng Chi nhánh thắc mắc nhìn tôi đang vội vàng lắc đầu rồi nói tiếp.
“Trước hết thì ta đang nghĩ đến việc mượn một món đồ từ Phòng Quản thúc”
“...Vâng”
Cảm thấy bất an ghê.
Khi tôi nhìn Trưởng Chi nhánh với suy nghĩ đó, cô ấy liền lắc đầu mỉm cười.
“Dù cũng không phải là việc gì kỳ lạ, nhưng ta có nghe được rằng Phòng Quản thúc cảm thấy đặc biệt mang ơn với cậu Kim Jaehun đấy?”
“Vâng?”
Lạ nhỉ.
Không phải toàn bộ ký ức về Hồi 3 đều đã biến mất và mọi chuyện được coi như chưa từng xảy ra rồi sao?
“Chính là như vậy đấy. Mặc dù chính bản thân họ cũng không biết tại sao, thế nhưng người nào cũng đi nói khắp nơi rằng dường như mình mang một món nợ lớn với cậu Kim Jaehun…”
Trưởng Chi nhánh nói lấp lửng và lấy ra một thứ gì đó từ trong túi.
“...Vậy nên họ đã ngay lập tức cho mượn nhanh hơn ta nghĩ”
“Không phải đây là vi phạm luật của Cục Quản thúc sao?”
“Ở Chi nhánh Gangseo này thì ta là luật mà?”
Nói vậy, cô ấy lấy ra,
“Túi thơm sao?”
“Đúng vậy. Túi thơm”
Tôi nhìn chằm chằm vào túi thơm, và một cửa sổ trong suốt xuất hiện.

Phần giải thích có hơi không ổn lắm nhỉ.
Khi tôi nhìn Trưởng Chi nhánh với suy nghĩ đó, cô ấy đã mở nắp túi thơm và đặt nó vào trong văn phòng.
“...Ôi… Cái mùi…!”
Yu Daon vội vã bịt mũi lại và chạy thẳng ra ngoài.
“...Cô ta làm cái gì vậy?”
Song Ahrin ngơ ngác nhìn Yu Daon, và tôi cũng nhắm mắt lại ngửi thử nhưng cũng chẳng ngửi thấy gì đặc biệt.
“Tôi vẫn thấy bình thường mà”
“Không phải đó là vì Tóc Đen đã vượt ra khỏi phạm trù con người nên mới như vậy sao?”
“Cô Ahrin”
“À, biết rồi mà”
Song Ahrin ra vẻ bực bội trước lời của tôi, và Trưởng Chi nhánh bắt đầu giải thích chậm rãi.
“Có lẽ là bởi cô Yu Daon có khứu giác rất phát triển nên mới như vậy chăng? Còn cậu Kim Jaehun thì có thể sẽ gặp vấn đề về thị giác đấy”
Thị giác sao?
Khi tôi lén nhìn lên đầu Trưởng Chi nhánh.

“Đúng là đã trở nên hơi kỳ lạ thật”
“Đúng chứ?”
Trưởng Chi nhánh gật đầu trước lời của tôi, và tôi bước ra khỏi cửa.
“Trước hết thì tôi sẽ đi đón cô Daon—”
“Đợi chút đã”
Trước khi tôi có thể nói xong, Trưởng Chi nhánh đã giơ tay ra rồi nhìn tôi và những người khác.
“Chính ra như này lại tốt. Trước khi đi thì cậu hãy nghe cái này đã”
“...Cái gì vậy?”
“Cách để giết cô Daon”
“...Vâng?”
Cô ấy đang nói điều ngớ ngẩn gì thế?
Tôi nhìn Trưởng Chi nhánh, và cô ấy chậm rãi mở miệng.
“Có lẽ biết sẵn việc này cũng sẽ tốt mà. Để đề phòng thôi”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
