Chương 385: Khu vực dự kiến thi công Chi nhánh Gangseo
-Rầm! Rầm! Rầm!
Âm thanh vọng đến từ bên dưới, và Trưởng phòng nghiến chặt răng rồi nhìn lên trên.
“Đi lên thôi”
“Em hiểu rồi”
Tôi không thắc mắc ý kiến của Trưởng phòng hay làm gì cả.
Bởi vì Cảm nhận nguy hiểm của Trưởng phòng theo nghĩa đen gần giống như tờ đáp án đúng vậy.
Chúng tôi vội vàng chạy ra ngoài hành lang, và những người khác nhìn thấy chúng tôi cũng bắt đầu vội vã chạy ra hành lang.
“Chuyện gì vậy?”
“Phòng Nhân sự vừa mới đi ra ngoài!”
“Chúng ta đang đi đâu đây?”
“Đi đâu đấy!”
“Đi, đi đâu vậy?”
Một người khác đang nhìn chúng tôi chằm chằm vội vã hỏi, và tôi đáp lại.
“Đi lên trên! Nhanh lên!”
“Này! Phòng Nhân sự bảo chúng ta đi lên trên!”
Người nghe tôi nói vội vã hét lớn, đồng thời, những người khác cũng lũ lượt kéo ra và bắt đầu đi lên.
“Mau đi thôi!”
“Nếu Phòng Nhân sự đã bảo đi lên thì chắc sẽ ổn thôi!”
Chẳng mấy chốc, cầu thang đã chật kín những người đang đi lên, và mọi người Phòng Nhân sự nhìn chằm chằm vào tôi.
“Chúng ta thật sự nổi tiếng đến mức này sao?”
“Chúng ta nổi tiếng hơn tôi tưởng”
Tôi bình thản đáp lại câu hỏi như thể đang cạn lời của Song Ahrin và cô ấy thở dài rồi lắc đầu.
“Rốt cuộc thì cái trò gì đây không biết”
“Dù vậy thì chúng ta cũng đâu thể bỏ mặc những người khác và đi được”
“Ngay từ đầu thì đó đã chẳng phải là lựa chọn rồi”
Song Ahrin thở dài đáp lại lời lẩm bẩm của tôi.
-Uỳnh…
Ngay cả bây giờ, tôi vẫn có thể nghe thấy âm thanh thứ gì đó đổ vỡ không ngừng vang đến từ bên dưới.
Khi tôi đang băn khoăn không biết có nên đi xuống giúp đỡ hay không, Jang Chaeyeon đã nắm lấy cổ tay tôi và lắc đầu.
“Dù có đi giúp bây giờ thì anh cũng sẽ chẳng thể làm gì”
Cô ấy điềm tĩnh nói vậy, siết chặt bàn tay đang nắm cổ tay tôi.
“Trưởng Chi nhánh đã phải vất vả lắm mới có thể tách chúng ta ra, vậy nên chúng ta không được đi”
Cô ấy điềm tĩnh nói và nhìn chằm chằm vào tôi.
“Đúng chứ?”
“...Cô không nói sai”
Sớm sau đó, tiếng xô xát bắt đầu vọng lại từ phía xa như thể có ai đó đang chiến đấu ở dưới kia, và Jang Chaeyeon kéo cổ tay của tôi đi.
“Đi thôi”
“...”
Tôi bị kéo đi bởi cô ấy nhưng ánh mắt vẫn hướng xuống phía dưới kia.
Có lẽ là bởi vì bận tâm.
***
Chúng tôi đi lên theo sự dẫn dắt của Trưởng phòng.
Có lẽ vì đang rất lo lắng, Trưởng phòng vẫn tiếp tục đi lên phía trên.
“Anh định đi lên đến đâu vậy ạ, Trưởng phòng?”
“Còn lên được là còn đi”
Trưởng phòng vừa trả lời câu hỏi của tôi vừa bước đi, và khi tôi nhìn lại…
Vô số người đang đi theo sau chúng tôi cùng với âm thanh ồn ào.
Tiếng động vang đến từ phía dưới kia càng lúc càng lớn hơn, và những người nhìn xuống bắt đầu la hét.
“Thứ, thứ gì kia?”
“Chạy đi! Nhanh lên!”
Vì đang ở phía trên đầu nên tôi không thể thấy rõ, nhưng dường như những người vừa quay lại nhìn đã thấy gì đó.
“Trưởng phòng!”
“Mọi người hãy đi lên trên!”
Tôi hét lớn, và Trưởng phòng bắt đầu đi lên trên.
Nhìn bên đó xong, tôi liền nhoài người qua lan can cầu thang để nhìn xuống, và Jang Chaeyeon tròn mắt nắm chặt lấy cánh tay của tôi.
“Nếu nhảy xuống thì anh sẽ chết đấy!”
“Tôi không nhảy đâu. Tôi chỉ nhìn thôi!”
Ít nhất tôi cũng phải nhìn được thứ gì đang đuổi theo chúng tôi thì mới có thể chuẩn bị tâm lý hoặc biết chuyện gì đang xảy ra chứ.
“...”
Tôi dần dần thấy được một thứ gì đó đang ngọ nguậy.
“Chỉ là con người thôi sao?”
Và Jang Chaeyeon đang giữ tay tôi cùng nhìn xuống dưới rồi bối rối lẩm bẩm.
Đúng như cô ấy nói, đó chỉ là một con người.
Phải nói là một người đàn ông mặc bộ vét rách rưới hay là bộ vét đang khoác lên mình những miếng giẻ rách đây?
Dù là gì đi nữa, đó là một người đàn ông mặc trên mình bộ đồ như vậy và đang leo cầu thang bằng tứ chi với khuôn mặt không chút cảm xúc.
Thông thường thì con người sẽ gặp khó khăn khi di chuyển bằng tứ chi, nhưng người kia dường như không cảm thấy mệt mỏi mà cứ hùng hục bò trên sàn.
Và khi kẻ đó mở miệng.
“Ngăn nó lại!”
“Không thể ngăn được!”
“Ưaa!”
Những giọng nói khác nhau phát ra từ miệng của hắn.
“...”
“...”
Trong khoảnh khắc, cả Jang Chaeyeon và tôi đều không biết phải nói gì, rồi tôi cũng nheo mắt nhìn gã đàn ông.

Chẳng còn cách nào khác.
Tôi tặc lưỡi rồi đưa chân ra ngoài định nhảy xuống, nhưng Jang Chaeyeon đã giữ vai tôi lại.
“Không”
“Ừm?”
“Anh và Yu Daon không được đi. Song Ahrin!”
Trước tiếng gọi của Jang Chaeyeon, Song Ahrin đang đi ở phía xa liền quay lại nhìn chúng tôi, và khi Jang Chaeyeon ra cử chỉ, cô ấy liền men theo lan can trượt xuống chỗ chúng tôi.
“Lại sao nữa!”
“Chặn thứ đó lại. Cô và tôi”
“...”
Song Ahrin nhìn thứ đang bò lên từ bên dưới kia, nhắm chặt mắt một hồi rồi lại mở ra.
“Chết tiệt… thật sự không muốn làm chút nào mà… Hiện tại chỉ có cô và tôi có thể ngăn chặn thứ đó thôi nhỉ?”
“Yu Daon và Kim Jaehun thì không được”
“Biết rồi”
Cô ấy thả lỏng vai rồi đi về hướng ngược lại với mọi người, và những người khác thấy vậy liền bắt đầu hét lớn.
“Phòng Nhân sự! Phòng Nhân sự đang chiến đấu với dị thể quản thúc!”
“Vậy là bây giờ chúng ta ổn rồi đúng không?”
“Không ổn đâu nên tất cả mau câm mõm lại mà chạy đi!”
Song Ahrin đáp lại lời của họ bằng giọng nói đầy khó chịu rồi nhìn tôi.
“Chúng tôi phải làm gì?”
“Hãy cắt lưỡi của thứ đó, và cẩn thận để không bị ăn”
“Được rồi. Vậy thì chúng tôi sẽ đánh bại thứ kia rồi quay lại, hoặc là sẽ bỏ chạy về”
Nói vậy, Jang Chaeyeon và Song Ahrin trèo qua lan can rồi bắt đầu vung tay.
“Tốt. Vậy thì đi nhé?”
“Đi nhanh lên”
“Đừng có giục tôi”
Song Ahrin đáp lại lời nói của Jang Chaeyeon bằng giọng cáu kỉnh rồi nhảy xuống, và Jang Chaeyeon cũng nhảy xuống theo cô ấy.
Ngay sau khi nhìn hai người kia nhảy xuống cầu thang, tôi liền quay lại và bắt đầu hối thúc những người đang ở cuối hàng.
“Họ không thể chặn được lâu đâu! Xin hãy nhanh đi lên mau!”
Vừa bảo những người khác đi lên, tôi vừa nhìn xuống dưới,
-Ruỳnh!
Sau khi thấy cảnh Jang Chaeyeon đập mạnh gã đàn ông đang lao về phía mình trên cầu thang vào tường, tôi lại bắt đầu chạy lên trên.
Không biết là đã chạy được bao lâu rồi nữa.
“Hà… hà…”
Ánh nắng chói chang chiếu xuống, chúng tôi đã đang đứng ở trên sân thượng, không thể đi lên cao hơn nữa.
Vô số người đang thở hổn hển, và ở trước đó là Park Yeeun đang bối rối nhìn xung quanh.
“Ơ, chị Aileen đi đâu rồi?”
“Phòng Ứng phó đã xuống dưới kia chiến đấu rồi”
Một người phụ nữ vừa lau mồ hôi vừa đáp lại lời lẩm bẩm của con bé.
“Chị…”
“...Chắc là sẽ ổn thôi. Chức danh Trưởng phòng đâu phải chỉ để trưng”
Người đó dịu dàng nói như thể an ủi Park Yeeun đang mang vẻ mặt trắng bệch, và tôi nhìn về phía Trưởng phòng.
“Trưởng phòng”
“...Đợi chút đã”
Trưởng phòng giơ tay lên dừng tôi lại rồi nhắm mắt như thể đang nhớ lại gì đó.
“Chuyện lớn rồi Jaehun à”
“Sao vậy ạ?”
Lại gì nữa đây, đáng sợ quá đấy.
“Chúng ta không thể lên cao hơn được nữa, phải làm sao đây”
“...Không phải bên dưới đã chặn lại rồi sao ạ?”
Thực chất thì tôi đã không còn có thể nghe thấy những giọng nói vọng lại nữa.
“Đúng, đúng vậy nhỉ”
Trưởng phòng lẩm bẩm, mắt của ông ấy nhìn thẳng về phía cửa vào sân thượng.
“Ta cũng không biết vì sao nữa, Jaehun à. Ta thật sự không biết vì sao cả”
“...”
Tôi nhìn chằm chằm vào cánh cửa, và rồi một suy nghĩ chợt nảy lên trong đầu tôi.
“Hãy thử tập hợp những người khác theo phòng ban đi”
“Cái gì cơ?”
“Nhanh lên!”
Trước lời của tôi, các thành viên Phòng Nhân sự bắt đầu tập hợp những người khác lại.
“Xin hãy tập trung lại theo phòng ban! Nhanh lên!”
“Bên này! Người nào thuộc phòng ban khác thì sang bên kia!”
Tôi, Trưởng phòng, Park Yeeun và Yu Daon bắt đầu tập hợp những người khác lại như thể đang lùa cừu, và không lâu sau, mỗi phòng ban đều đã được tập hợp lại.
“Jaehun à, cậu định làm gì vậy?”
Trưởng phòng nhìn tôi như thể không hiểu gì, nhưng tôi không trả lời ông ấy mà nhìn thẳng về trước.
“Trưởng phòng”
“Sao thế?”
“Xin hãy nhìn đi ạ”
Tôi hất cằm về phía mọi người đang tập trung, và ánh mắt của Trưởng phòng cũng theo đó hướng về trước.
Giữa nơi những người khác đang túm tụm lại, duy nhất chỉ có hai người vẫn đang đứng bất động tại chỗ.
“Ngay từ đầu nỗi sợ mà Trưởng phòng cảm nhận được không phải là đến từ thứ đang đuổi theo từ bên dưới”
Đó là một nỗi sợ còn lớn hơn thế.
Một đôi nam nữ.
Một người đàn ông và một người phụ nữ đã quá tuổi trung niên, và cả hai đều đang nở nụ cười nhân từ.
Và nếu có điều gì bất thường
“...Mẹ, bố?”
Yu Daon nheo mắt lẩm bẩm, và Trưởng phòng cũng hướng mắt về phía những kẻ đó.
Phải.
Cả hai đều trông rất giống Yu Daon.
Vẻ ngoài mà nếu trộn lẫn với nhau rồi nhào nặn thật tốt thì sẽ ra được Yu Daon.
“Dù đúng là ta đã nghe nói rằng cậu rất thông minh rồi”
Và rồi, người phụ nữ chậm rãi mở miệng trước ánh mắt của tôi.
“Nhưng mà ta thật sự không ngờ là cậu lại thông minh đến mức này đấy”
“...”
Tôi không nói gì mà chỉ nhìn người phụ nữ, và bà ta khẽ mỉm cười.
“Thì ra cậu là Kim Jaehun. Người đang chăm sóc Daon của bọn ta”
-Bằng! Bằng!
Không một chút do dự, tôi cứ thế rút súng bóp cò.
Viên đạn xuyên qua trán của người phụ nữ và xuyên qua cả trán của người đàn ông.
Những người khác hét toang lên, nhưng tôi phớt lờ họ và không rời mắt khỏi hai kẻ kia.
Và điều đó cũng phải thôi,


Bởi vì cửa sổ trong suốt hiện lên nói rằng cả hai kẻ đó đều không phải con người.
Tiếng hét vang lên giữa đám đông, và bà ta chẳng bận tâm gì mà chỉ loạng choạng rồi nhìn tôi.
“Đúng là quyết đoán thật nhỉ”
“Quả nhiên là đáng để đưa đi nhỉ?”
“Đúng thật”
Hai kẻ đó tiếp tục nói chuyện, và mẹ của Yu Daon mỉm cười dịu dàng.
“Ừm, vậy thì…”
Bà ta lấy ra một thứ gì đó hình vuông từ trong túi.
“...Cái đó…”
Một thứ có hình vuông đều, một thứ trông như khối rubik mà trẻ con hay chơi.
Và là thứ mà tôi cũng đã từng nhìn thấy.
“Bắt đầu thôi nào”
Đồng thời, sổ hướng dẫn mở ra,
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]
[Quy tắc an toàn đối với Khu vực dự kiến thi công Chi nhánh Gangseo]
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
Và khối lập phương rơi xuống đất.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
