Chương 383: Yêu
Ngay khi Trưởng Chi nhánh vừa dứt lời, tôi và những người khác liền nhìn chằm chằm vào cô ấy, và Trưởng Chi nhánh gật đầu với nụ cười khó xử trước những ánh mắt đó.
“Ta biết mà, đây là một việc không hề dễ nghe chút nào. Nhưng dù vậy thì trước mắt liệu mọi ngươi có thể nghe ta nói chứ?”
“Trưởng Chi nhánh, chuyện đó…”
Trước khi tôi có thể nói gì, cả Jang Chaeyeon và Song Ahrin đã giơ tay lên.
“Thưa… Trưởng Chi nhánh. Dù đúng là tôi có thấy Tóc Đen khó ưa thật, nhưng mà tôi chưa từng nghĩ đến việc muốn giết cô ta đâu. Ngay từ đầu nếu cứ thấy ghét là lại giết thì lúc đấy liệu còn có thể được coi là con người nữa không?”
“Tôi cũng vậy”
Song Ahrin nhìn Trưởng Chi nhánh và cố thể hiện rằng bản thân không phải là kiểu người như vậy, và Jang Chaeyeon ở bên cạnh đó cũng gật đầu lia lịa.
“Không, không phải. Ta cũng không hề nghĩ rằng mọi người là kiểu người như vậy đâu! Thật đấy!”
Và Trưởng Chi nhánh vội vã nói thêm khác với thường ngày và lắc đầu nguầy nguậy.
“Chỉ là! Để đề phòng có chuyện gì không biết trước xảy ra thôi!”
“Tôi đã bảo là dù có chuyện gì xảy ra thì cũng sẽ không giết rồi mà…?”
“Nếu cô Daon trở thành quái vật thì chúng ta sẽ bắt buộc phải giết cô ấy…”
Ngay khi Trưởng Chi nhánh vừa dứt lời, cả Jang Chaeyeon và Song Ahrin trong khoảnh khắc đều khẽ hít sâu và nhíu mày.
“Quái vật?”
“Cái đó, ừm. Ý cô là thứ giống chúng tôi nhỉ?”
Song Ahrin và Jang Chaeyeon đồng thời nhìn nhau.
Xét đến cách hai người đó nói về thứ giống mình, có lẽ họ đang ám chỉ Quan sát giả và Trưởng Đoàn kịch.
“Tương… tự, nhưng mà cũng khác”
Trưởng Chi nhánh điềm tĩnh nói và lắc đầu.
“Trong trường hợp của hai… người đó? Trước mắt thì họ vẫn có thể giao tiếp bằng lý trí đến một mức nào đấy đúng chứ?”
“Hừm…”
Nhìn hai người đang làm vẻ mặt bối rối, Trưởng Chi nhánh nói thêm.
“Dù sao đi nữa, ngay cả khi không thể giao tiếp, ta vẫn có thể bằng cách nào đó trấn áp được hai người. Mà, dù đúng là cũng sẽ hơi tốn sức chút”
Trưởng Chi nhánh bình thản nói, và vẻ mặt của hai người kia đều hơi đanh lại trước lời của cô ấy.
Nếu phải miêu tả thì cảm giác như lòng tự trọng của họ đã bị tổn thương một chút vậy, cơ mà tôi cũng không định nói gì thêm.
Khi Yu Daon trở thành con trưởng thành, mặc dù đúng là cô ấy của khi đó đã không thể giao tiếp, tôi cũng không có ý định nhắc lại chuyện đấy vào lúc này.
“Dù sao đi nữa, lỡ như chẳng may cô Yu Daon không thể giao tiếp thì bản thân điều đó đã là một vấn đề rồi”
Trưởng Chi nhánh vừa lẩm bẩm bằng giọng điềm tĩnh vừa thở dài.
“Nghĩa là bây giờ chúng ta sẽ có một người không thể giao tiếp, không thể chết và vô cùng phiền phức xuất hiện bên cạnh”
“...”
Tôi biết rõ cô ấy đang nói gì, nhưng dù vậy tôi vẫn không muốn giả định một tình huống như thế.
“Trước mắt cứ nghe đi đã. Chỉ nghe thôi cũng đâu có gì sai trái đúng chứ?”
“Thật lòng thì không phải nếu bảo cô ta đi chết đi thì cô ta sẽ tìm mọi cách để chết hay sao?”
“Cô Ahrin”
“Cô Song Ahrin”
“Xin lỗi”
Lần này ngay cả Trưởng Chi nhánh cũng phải ra mặt ngăn cô ấy lại.
Tôi quở trách Song Ahrin thêm một lần nữa rồi đợi Trưởng Chi nhánh nói.
Sau khi khẽ thở dài, Trưởng Chi nhánh cất lời.
“Trước hết thì, việc ta đang nghĩ tới là ừm, như nào nhỉ… phá hủy sự tồn tại của cô Yu Daon”
“Sự tồn tại?”
Nói vậy là có ý gì?
Khi tôi nhìn chằm chằm vào Trưởng Chi nhánh, cô ấy liền chậm rãi lắc đầu.
“Ta không nghĩ điều đó giống như những gì cậu Kim Jaehun đang tưởng tượng đâu”
Dù không biết điều đó là gì, vậy nhưng trước mắt thì dường như cô ấy đang nói rằng việc mà tôi lo lắng sẽ không xảy ra.
“Nào, vậy nên. Ừm, để nói một cách dễ hiểu thì”
Cô ấy lắc lắc cái túi thơm đang cầm trong tay.
“Chúng ta chỉ cần sử dụng những thứ như này để lấy ra bản chất của cô Yu Daon rồi phá hủy nó là xong”
“Cái bản chất đó là một thứ kiểu như linh hồn đúng không?”
“Ừm, đúng thế. Kiểu vậy. Nếu hiểu theo cách đó thì sẽ tiện hơn”
Trưởng Chi nhánh bình thản gật đầu nói vậy.
“Và cậu Kim Jaehun phải là người làm việc đó”
“...”
Tôi đã có cảm giác là sẽ như này rồi mà.
Tôi nhìn chằm chằm vào Trưởng Chi nhánh, và cô ấy nói tiếp.
“Chẳng phải cậu Kim Jaehun có thể phá hủy nó trong một đòn sao?”
Gì vậy chứ.
Dù cô ấy không nói rõ, tôi vẫn biết chính xác thứ Trưởng Chi nhánh đang nói đến.
Dường như cô ấy đang nhắc tới Chí mạng.
“Có… nhỉ”
Tôi chậm rãi gật đầu, và cô ấy cũng chậm rãi gật đầu đáp lại.
“Đúng vậy, bởi vì cậu Kim Jaehun có thể cứ vậy mà phá hủy nó”
“...”
“Đây thật sự là phương án cuối cùng, và mọi công việc cho tới thời điểm đó đều sẽ do ta một mình làm hết. Cậu Kim Jaehun chỉ cần phải bóp cò vào lúc cần thiết thôi, vậy nên ta mong là cậu đừng cảm thấy áp lực quá”
“Vậy rốt cuộc thì cô đang bảo anh ta phải là người thực hiện kết liễu cuối cùng sao, việc đó thật sự ổn ấy hả?”
Song Ahrin lẩm bẩm như chẳng thể hiểu nổi, và Trưởng Chi nhánh lắc đầu.
“Tất nhiên là không ổn chút nào rồi”
“...”
Tôi giữ im lặng, và Trưởng Chi nhánh dịu dàng mỉm cười.
“Vậy nên ta sẽ gánh chịu tất cả trách nhiệm. Dù cho có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa”
“...Tôi hiểu rồi”
Dù nói vậy, tôi thật sự mong rằng việc này sẽ không xảy ra.
“Dù sao đi nữa, bây giờ mỗi người chỉ cần đốt sẵn túi thơm này rồi đi ngủ thôi”
“Tôi không nghĩ là cô Daon sẽ có thể dùng cái này đâu…”
“Chắc là phải có một ai đó ngủ cùng bên cạnh cô ấy thôi”
Trưởng Chi nhánh bình thản nói, và não tôi bắt đầu hoạt động hết công suất.
Có lẽ cả hai người kia đều sẽ nói là không muốn làm đâu nhỉ?
Vậy thì sau cùng tôi vẫn sẽ phải dẫn Yu Daon—
“Tôi sẽ làm cái đó”
“Tôi sẽ làm”
Nhưng khác với suy đoán của tôi, cả Jang Chaeyeon lẫn Song Ahrin đều giơ tay, và ngay khi hai người chạm mắt, họ liền đồng thời hạ tay xuống.
“Nếu cô muốn làm thì cô có thể làm”
“Không, cô trông có vẻ muốn làm hơn mà, sao cô không làm đi?”
Rốt cuộc là muốn như nào đây?
Khi tôi nhìn hai người họ với vẻ mặt cạn lời, Song Ahrin thở dài thườn thượt rồi nhìn Jang Chaeyeon.
“Tôi sẽ làm cho”
“...Cảm ơn”
Không, nếu hai người bảo sẽ làm thì cứ làm thôi, tự nhiên lại nói cảm ơn làm gì nữa?
Tôi nhìn họ như thể chẳng hiểu gì, nhưng cả hai đều không nhìn về phía tôi.
“Thôi suôn sẻ là được rồi còn gì”
Và Trưởng Chi nhánh mỉm cười.
Rốt cuộc là đang muốn làm gì vậy chứ?
“Vậy thì… trước mắt chúng tôi không cần phải ở cùng nhau hay gì đấy nhỉ?”
“Ừm, không cần đâu”
Trưởng Chi nhánh vừa cười vừa lắc đầu trước câu hỏi của tôi rồi phát túi thơm cho tôi và những người khác.
“Tôi chỉ cần làm lẫn lộn giác quan của Tóc Đen là được nhỉ?”
“Làm vậy cũng không có vấn đề gì đâu”
Trưởng Chi nhánh nhẹ nhàng mỉm cười, đặt túi thơm vào tay tôi.
“Ngày mai sống sót gặp lại nhé?”
“Cách cô nói như thể ngày mai chắc chắn sẽ có chuyện gì đó xảy ra thật sự đáng sợ lắm đấy”
“Nếu có chuyện gì xảy ra thì ta sẽ chịu trách nhiệm và giúp đỡ mấy người!”
Dù cô ấy rất đáng tin cậy thật nhưng sẽ tốt hơn nếu không có chuyện gì xảy ra.
Với suy nghĩ đó, tôi vừa cầm túi thơm vừa đi về nhà.
Để đề phòng có chuyện, tôi thật sự phải chuẩn bị sẵn mọi thứ để có thể xuất phát ngay, ôm cả vũ khí và sổ hướng dẫn khi đi ngủ mới được.
***
“Tôi, tôi không thể ngửi được gì cả”
“Vậy thì cô sẽ phải chịu đựng cái mùi này thôi”
“Làm sao có thể chịu đựng được cái mùi đó cơ chứ…? Nó thật sự kinh khủng lắm luôn ấy”
Cái đứa này không thể nào là dị thể quản thúc đâu nhỉ?
Song Ahrin xoa xoa thái dương trong khi nghĩ vậy.
Việc làm rối loạn khứu giác của Yu Daon cũng không khó đến thế.
Thay vào đó, trong một thời gian cô ta sẽ không thể ngửi được gì như thể bị nghẹt mũi vậy.
Song Ahrin tặc lưỡi nhìn xung quanh sau khi đến nhà Yu Daon.
Nơi này vẫn trống rỗng và thiếu sinh khí y như cũ.
Cô khịt mũi với vẻ không hài lòng rồi ngồi xuống mép giường.
“Ít nhất thì vẫn có giường để tôi ngủ lại nhỉ”
“Nếu không có thì tôi cũng đã không gọi cô sang rồi”
Yu Daon mỉm cười khó xử đáp lại lời nói của Song Ahrin.
Đúng như cô ta nói, vốn dĩ họ đã định ngủ lại ở nhà của Song Ahrin, nhưng trước sự cố chấp của Yu Daon, sau cùng họ đã ngủ lại ở nhà của cô ta.
“Cô không định âm mưu làm gì kỳ lạ đâu nhỉ?”
“Tuyệt đối không có!”
Khi Song Ahrin nheo mắt lại nhìn Yu Daon, cô ta liền nhảy cẫng lên lắc đầu nguầy nguậy.
“Thật đấy! Tôi thì có thể làm gì với cô Ahrin cơ chứ?”
“...”
Song Ahrin thở dài lắc đầu.
Phải.
Cô ta nhìn thấy ghét, không thể kiểm soát lời nói của mình, và có tài làm người khác điên tiết ở mức cao thủ, nhưng về bản chất thì cô ta không phải người xấu.
Vậy nên cô mới bực mình đến thế.
Thà rằng cô ta là một đứa rác rưởi thì cô đã có thể chửi thẳng mặt rồi.
Kìm lại tiếng thở dài, Song Ahrin nhìn Yu Daon, và Yu Daon mỉm cười gượng gạo.
“Tôi đã mua sẵn thứ này thứ kia rồi nên sẽ không bị bất tiện đâu!”
“...”
Bảo sao từ nãy đến giờ nhìn thấy một đống thứ trông như chỉ vừa mới được bóc bao bì.
Song Ahrin thở dài lần nữa rồi ngồi phịch xuống và nhìn lên Yu Daon.
“Này, Tóc Đen”
“Vâng?”
“Cô đang giấu giếm điều gì với tôi nhỉ?”
Yu Daon khựng người lại trong khoảnh khắc trước câu hỏi của Song Ahrin, và Song Ahrin nhếch một bên khóe miệng lên trước dáng vẻ đó.
Biết ngay mà.
Dù sao thì cô cũng đã quen biết Yu Daon được một khoảng thời gian khá lâu rồi.
Yu Daon vốn không phải kiểu sẽ giấu giếm điều gì và cư xử niềm nở như này với Song Ahrin đâu.
Có lẽ nếu người đàn ông bảo sẽ đến… hẳn là cô ta đã sửa sang lại cả căn nhà này luôn rồi.
Vừa nghĩ vậy, cô vừa tiếp tục suy luận của mình.
Dù Song Ahrin biết rằng mối quan hệ giữa cô và Yu Daon vẫn tốt hơn so với giữa Yu Daon và Jang Chaeyeon, thế nhưng đó không phải là lý do để Yu Daon nỗ lực chuẩn bị đến mức này chỉ vì cô đến.
Có lẽ vì đang giấu giếm gì đó nên cô ta mới hành động như này chăng.
Và nếu là hành động kiểu vậy Song Ahrin chỉ có thể suy luận ra được một điều mà thôi.
“Là vì chuyện đã xảy ra ở bệnh viện sao?”
Song Ahrin nói tiếp, Yu Daon ngoảnh đi chỗ khác.
“Lý do mà cô không thể nói ra là gì?”
Cô ta trông có vẻ khó chịu, nhưng tại sao cô lại phải quan tâm cơ chứ.
Sự tò mò của cô là trước nhất mà.
“Chuyện đó…”
Yu Daon chậm rãi cất lời, nhưng Song Ahrin đã ngắt lời cô ta.
“Giải thích ngắn gọn thôi”
“...”
Sau một hồi im lặng, Yu Daon lại mở miệng.
“Dường như anh Jaehun đang yêu một tôi khác”
“Xin lỗi. Giải thích chi tiết đi”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
