Chương 381: Mong sẽ xem
Sau một hồi im lặng, Trưởng Chi nhánh mở lời.
“Ừm…”
“...”
“...Chuyện đó…”
“...”
“Không, đáng lẽ cậu phải kiềm chế lại một chút chứ”
“Tôi là người tỏ tình à?”
Khi tôi nhìn Trưởng Chi nhánh với vẻ mặt cạn lời, cô ấy liền hắng giọng rồi cất lời.
“Dù sao đi nữa, đó là lỗi của cậu Kim Jaehun”
“Nếu đó là lỗi của tôi thì xin hãy giảm bớt công việc cho tôi đi”
“Không phải cậu mới là người tự tìm đến công việc à”
‘Hà, thật là’, Trưởng Chi nhánh liền bĩu môi, thở dài như thể đã cạn lời.
“...Thế, lý do cô gọi tôi đến đây chỉ có mỗi chuyện đó thôi à?”
Vì lo ngại việc hình thành một tổ chức riêng sao?
Vì sợ rằng nếu tình huống xấu đi thì tôi sẽ lật đổ Cục Quản thúc ấy hả?
Vậy nên cô mới gọi tôi đến hang động này và sẽ khử tôi luôn nếu không nghe theo sao?
Khi tôi nhìn chằm chằm vào Trưởng Chi nhánh với vẻ mặt đó, cô ấy liền vội vàng xua tay.
“Ta biết rõ là cậu đang nghĩ gì đấy? Nhưng mà đừng hiểu nhầm. Thật sự không phải là như vậy”
“Thế thì là gì?”
“Quỳ lạy van xin cậu đừng phản bội?”
“...”
“Ta đùa thôi”
Trưởng Chi nhánh nhìn tôi với một nụ cười gượng gạo.
“Ta không nghĩ là cậu Kim Jaehun là người như vậy… Nhưng nói thật thì ta đã lo là cậu sẽ mang theo dù chỉ một trong ba người kia cơ”
“...Khi cô nói một trong ba người, ý cô là mọi người Phòng Nhân sự sao?”
“Đúng vậy”
Cô ấy đáp lại, điềm tĩnh gật đầu.
“Dù là cô Jang Chaeyeon, cô Song Ahrin, hay cô Yu Daon… Họ đều là những người mà ta không thể khống chế dễ dàng như cướp kẹo từ một đứa trẻ…”
Cô ấy ngập ngừng.
“Nên nếu chẳng may họ thật sự liều mạng chiến đấu… Tất nhiên cậu Kim Jaehun sẽ giúp họ…”
“Không, tại sao cô lại nghĩ rằng ba người họ sẽ chiến đấu nếu nghe được những lời này chứ?”
“Thế cậu nghĩ là không à?”
Để thử nghĩ xem nào.
Nếu tôi tỏ tình với một ai đó, rồi một người khác đột nhiên gọi cô ấy ra và bảo cô ấy đừng chấp nhận lời tỏ tình của Kim Jaehun mà cứ ở yên như vậy…
“Chắc là sẽ giết người luôn ấy nhỉ”
“Đúng chứ?”
Trưởng Chi nhánh thở dài rồi nói tiếp.
“Dù sao đi nữa, vậy nên thay vì đối đầu với hai người họ mà còn phải giải quyết êm đẹp không được đổ máu… ta đã nghĩ đến việc chọn ra một không gian rộng lớn và trống trải như này…”
Nếu định nghĩ đến chuyện đó thì chẳng phải cứ im lặng là được à.
“Đằng nào cũng phải đối mặt với chuyện này vào một lúc nào đó mà”
Trưởng chi nhánh nói với giọng quyết tâm rồi cúi đầu xin lỗi tôi.
“Xin lỗi cậu. Ta đã khiến cậu Kim Jaehun lo lắng không vì lý do gì rồi”
“Không… đâu có chuyện đó”
Tôi chậm rãi lắc đầu, và Trưởng Chi nhánh mỉm cười nhìn tôi.
“Thật là, sao lại có thể có một người đứng đắn và tốt bụng thế này cơ chứ? Nếu cậu được sinh ra vào khoảng hai trăm… ba mươi năm trước, có lẽ ta đã nghiêm túc nghĩ đến việc phụng sự cậu làm lang quân rồi đấy”
“Nhưng nếu thế thì Trưởng Chi nhánh vẫn sẽ sống tiếp, còn tôi thì chắc đã chết từ lâu rồi”
Vẻ đắng cay thoáng hiện lên khuôn mặt của Trưởng Chi nhánh khi cô ấy nghe tôi nói vậy.
“Vậy nên ta mới luôn nghĩ rằng đó là một điều may mắn”
“Vâng?”
“Ý là việc ta không thích ai cả ấy. Bởi vì nếu có thì cuối cùng cả ta và người đó đều sẽ chỉ nhận lại kết cục bị tổn thương mà thôi”
“...”
Trưởng Chi nhánh thấy vẻ mặt của tôi liền mỉm cười rồi vỗ vào lưng tôi.
“Nào, đừng làm vẻ mặt đó chứ!”
Rồi cô ấy vừa bắt đầu vỗ vỗ vừa cười như thể vui lắm.
“Lâu lắm rồi mới tìm được một ai đó thấu hiểu mình như này đúng là tốt thật đấy”
“Nếu vậy thì… Đúng là may thật nhỉ”
“Đúng thế”
Khuôn mặt của Trưởng Chi nhánh, người vẫn đang tiếp tục vỗ vào lưng tôi, trông đắng cay đến mức khiến tôi không thể nói thêm được lời nào.
“Nào, vậy thì chúng ta cũng mau đi lên nhanh thôi nhỉ? Vì có lẽ em Yeeun cũng đang chờ đấy. Chắc vậy”
Cứ như thế, chúng tôi đi lên cầu thang và chăm chỉ rửa bát rồi vào nhà.
Trái với lo lắng của chúng tôi, Park Yeeun đang rất vui vẻ chơi điện thoại một mình.
Nếu có điều gì khiến tôi bận tâm…
Trên đường về, trong khi Trưởng Chi nhánh lái xe và tôi ngồi ở ghế phụ, Park Yeeun đã đột nhiên mở lời.
“Cơ mà, đã có chuyện gì xảy ra giữa hai người sao ạ?”
“...Ừm?”
“Không ạ, ưm, phải nói như nào nhỉ? Chỉ là em cảm giác bầu không khí đã thay đổi đôi chút so với khi trước thôi ạ?”
“...”
“...”
Trưởng Chi nhánh và tôi khẽ quay sang nhìn nhau, và Park Yeeun nghiêng đầu thắc mắc.
“Không, nên nói như nào nhỉ? Cảm giác như là hai người đã trở nên thân thiết hơn chút ấy ạ? Cảm giác như là gần gũi hơn về mặt cảm xúc chăng?”
“Tuyệt đối đừng nói những lời như vậy trước mặt những người khác nhé”
“Ừm. Nhờ em đây, Yeeun”
“Em xin lỗi nhưng mà em cũng không muốn chết đâu ạ”
Park Yeeun mỉm cười đáp lại lời của hai chúng tôi, còn Trưởng Chi nhánh và tôi thì nhìn nhau rồi nhún vai.
***
“Thế, hai người đã đi tận hưởng khoảng thời gian ấm cúng như nào rồi mới về vậy?”
“Khoảng thời gian ấm cúng gì cơ chứ?”
Tôi vừa mới trở lại sau khi bị đe dọa tính mạng đấy.
Tôi nhìn Song Ahrin với vẻ cạn lời, và cô ấy cười khẩy.
“Gì. Thế tôi nói sai à?”
“Sai rồi”
“Vậy hai người đã làm gì?”
Và Jang Chaeyeon nhìn tôi với vẻ tò mò, thêm cả Yu Daon cũng tròn mắt nhìn tôi.
Cũng chẳng phải chuyện gì khó nói.
Vậy là tôi bắt đầu kể lại cho những người khác về chuyện đã xảy ra.
Bắt đầu với việc cô ấy hẹn gặp tôi và hỏi xem liệu tôi có ý định thành lập một tổ chức cá nhân trong Phòng Nhân sự hay không…
…Tôi không nhắc đến chuyện tỏ tình.
Cảm giác như là nếu chạm đến chủ đề đó không khéo thì sẽ gây ra biến cố lớn vậy.
Những người khác sau khi nghe tôi nói xong thì đang bàn tán với vẻ mặt nghiêm túc.
“Có lẽ cũng không phải là nói sai”
“Tổ chức cá nhân…”
“Tất nhiên tôi sẽ giúp anh Jaehun nếu được anh nhờ giúp rồi…”
Cô nói vậy thì bảo sao Trưởng Chi nhánh lại sợ tôi đến thế.
Với suy nghĩ đó, tôi lắc đầu rồi nhìn ba người kia.
“Dù sao thì mọi người cũng không cần phải bận tâm quá đâu”
“Nếu hai người đi hẹn hò bí mật về rồi bảo không cần phải bận tâm đâu thì chắc là tôi sẽ tin lắm nhỉ”
Tại sao chứ, có vấn đề gì đâu.
Khi tôi đang nhìn Song Ahrin với suy nghĩ đó, Park Yeeun liền mỉm cười rạng rỡ và nói thêm vào.
“Đúng rồi ạ! Hai người họ chỉ… ừm, không có chuyện gì đặc biệt đâu ạ”
Khi tôi lên liếc về phía Park Yeeun, con bé liền giơ ngón cái với tôi nhân lúc không ai để ý.
Đúng là một đứa trẻ đáng yêu.
Lần sau phải mua cho con bé thứ gì đấy ngon ngon mới được.
Trong khi tôi đang nghĩ vậy,
“Jaehun à”
Trưởng phòng vẫy tay gọi tôi.
“Vâng, Trưởng phòng”
“Nếu đã về rồi thì giúp ta làm chút việc đi. Công việc bị tồn đọng nhiều hơn ta nghĩ”
“À, vâng. Được ạ…”
Cũng không khó đến vậy.
Với suy nghĩ đó, tôi bước đến chỗ Trưởng phòng, và ông ấy nhìn tôi rồi thì thầm.
“Nếu cậu định nổi loạn chống lại Cục Quản thúc thì ta sẽ báo cáo cậu cho Trưởng Chi nhánh ngay lập tức”
“Em đã bảo là không làm rồi mà, không làm đâu”
Tại sao cứ phải biến người khác thành kẻ phản bội tiềm năng thế không biết.
Vậy là sau một thời gian dài, tôi đã thật sự có được một ngày bình yên.
Không, phải là vài ngày bình yên mới đúng.
Mặc dù vấn đề ở bệnh viện cũng còn nhiều điểm đáng bận tâm nhưng trước mắt thì cũng đã qua rồi, và với cả, những vấn đề khác cũng đã được giải quyết ổn thỏa hết rồi.
Một vài ngày đã trôi qua như vậy.
“Anh ơi, anh không thấy chán à?”
“Không? Bây giờ đang tuyệt lắm đấy chứ? Nếu ngày nào cũng bình yên được như này thì anh chẳng còn mong ước điều gì nữa luôn”
“Ôi trời, thật là”
Park Yeeun thở dài trước câu trả lời không do dự của tôi và đi qua.
“Tôi cũng nghĩ rằng những ngày như này thật tốt”
“...Tôi cũng vậy”
Song Ahrin và Jang Chaeyeon cũng bình thản đáp lại rồi đi qua.
Cả Yu Daon cũng—
“Có thư gửi đến này?”
“...”
Yu Daon xuất hiện với một phong bì màu trắng như thể đang cười nhạo sự bình yên đang ở ngay trước mắt tôi.
Cô ấy vừa nhìn vừa vẫy tấm phong bì qua lại.
“Thư gửi đến tên tôi nè”
“Cô mà cũng có người gửi thư cho sao?”
“Chính vì không có nên mới kỳ lạ đó!”
Yu Daon mỉm cười đáp lại lời nói của Song Ahrin rồi mở phong bì.
“Hừm…”
Rồi Yu Daon bắt đầu chậm rãi đọc lá thư.
“...”
“...”
Song Ahrin và Jang Chaeyeon nhìn lá thư như thế chẳng có chuyện gì, nhưng ngược lại, tôi nhìn lá thư trong khi không thể rời mắt khỏi Yu Daon trước nỗi bất an kỳ lạ đến khó tả.
“...Hừm”
Yu Daon vừa lẩm bẩm vừa đọc lá thư.
“...”
Sau khi đọc xong lá thư trong im lặng, cô ấy không nói gì mà chỉ đặt nó về chỗ cũ.
“...Cô Daon”
“Vâng?”
Yu Daon tròn mắt nhìn tôi khi tôi gọi cô ấy.
“...Lá thư, đó…”
“À, vâng. Lá thư. Có chuyện gì sao?”
“...Ai đã gửi nó cho cô thế?”
Yu Daon im lặng một hồi trước câu hỏi của tôi rồi chậm rãi mở miệng.
Một cảm giác bất an bất chợt trào lên trong tôi, lòng bàn tay của tôi ướt đẫm mồ hôi.
Sau một hồi, cô ấy bình thản nói.
“Là từ bố mẹ tôi”
“...”
Bố mẹ của Yu Daon.
Tôi không biết rõ họ, nhưng theo một cách nào đó… không, không nghi ngờ gì họ là những kẻ đã hủy hoại cuộc đời của Yu Daon.
Dù tôi không biết tại sao những người đó lại bán cô ấy đi, nhưng ít nhất thì việc những kẻ đó đã làm một điều mà bậc làm cha làm mẹ không được phép làm là sự thật.
Nhưng tại sao Yu Daon…
“...Cô ổn chứ?”
Lại đang mỉm cười rạng rỡ đến vậy?
Cô ấy chỉ mỉm cười và nhìn chằm chằm vào lá thư trong tay như thể chẳng có chuyện gì.
“Ơ… À. Lá thư sao?”
Và, chỉ sau khi nghe câu hỏi của tôi thì Yu Daon mới à lên một tiếng và vẫy vẫy lá thư.
“Bởi vì những người đó bây giờ đã không còn liên quan gì đến tôi nữa rồi”
“...”
Yu Daon nói vậy và khẽ mỉm cười.
Nhìn thấy dáng vẻ đó, tôi cũng chỉ đành giữ im lặng do không biết phải nói gì, thế nhưng bàn tay của tôi lại từ từ đưa về phía lá thư.
“Ừm, tôi có thể thử đọc nó một lần không?”
“À, vâng!”
Yu Daon gật đầu với một nụ cười như thể chẳng có chuyện gì.
Nhìn cô ấy như vậy, tôi từ từ đưa tay nhận lấy lá thư và mở nó ra.
“...”
<Gửi Daon.>
Nó được viết bằng những nét chữ gọn gàng.
<Daon à. Mặc dù đây là chuyện đương nhiên, thế nhưng con không thể tưởng tượng nổi rằng bố mẹ đã vui mừng thế nào khi nghe được tin con còn sống đâu. Sau cùng, con cũng đã vượt qua được thử thách đó và sống sót.>
“...”
<Nên là, bố mẹ có việc này muốn nhờ con.>
<Bố mẹ có nghe được rằng ngày nay con đang ở trong một phòng ban tốt và rất hạnh phúc nhỉ. Nếu có thời gian, liệu con có thể giới thiệu cho bố mẹ một lần được không?>

“...”
Tôi im lặng gấp lá thư lại,
-Xoẹt…
Rồi bắt đầu xé nó.
Xé nát vụn, cho đến khi lá thư chỉ còn là những mảnh giấy rơi lả tả xuống sàn.
“Anh Jaehun?”
Yu Daon nghiêng đầu nhìn tôi với vẻ thắc mắc, và tôi mở miệng.
“Chúng ta sẽ tổ chức họp khẩn cấp”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
