Chương 377: Y tá
“Hừm…”
Bác sĩ nhìn chằm chằm vào tôi.
Sao vậy, lại nữa.
Chuyện gì thế?
“Có cái gì ở trong bụng anh đây?”
“Vâng?”
Nói gì nghe sợ vậy?
“Chẳng lẽ là phải mổ sao?”
“Mổ bụng đâu có dễ đến vậy”
Bác sĩ điềm tĩnh đáp lại lời nói đầy lo lắng của tôi và lắc đầu.
“Ừm, hình như là có một thứ gì đó giống mực ở trong bụng của anh”
“Mực…?”
Đột nhiên lại là mực, vậy nghĩa là sao?
“Nhưng ngoài cái đó ra thì cũng không có gì đặc biệt nguy hiểm”
“Không phải có mực trong cơ thể thì nguy hiểm lắm sao?”
“Ầy, mực thì phải nói là tốt đấy chứ. Ít nhất cũng không phải là axit hay sắt vụn mà?”
Vậy nên mọi người mới không làm việc ở Cục Quản thúc đấy.
Tôi nhìn bác sĩ với suy nghĩ đó, và bác sĩ mỉm cười gật đầu.
“Xin đừng lo. Anh rất là an toàn đấy”
“...”
Đúng là vô lý thật.
Tôi quay về phòng với suy nghĩ đó,
“...”
“...”
“...”
“...”
Và cái đang chờ đợi tôi ở đó là một bầu không khí im lặng nặng nề.
“Đã có chuyện gì vậy?”
“...Anh không cần phải biết đâu”
Và Aileen điềm tĩnh trả lời câu hỏi của tôi trong khi lảng mắt đi.
Ngay cả khi tôi nhìn những người khác, họ cũng chỉ lảng tránh ánh mắt của tôi.
Không, đã có chuyện gì vậy?
Tại sao họ lại làm khuôn mặt giống như mấy đứa trẻ đã cãi nhau khi tôi không có mặt như này chứ?
“...Trước hết thì”
Tôi ho khan một cái, và những người khác nhìn tôi.
“Tôi đã thử suy nghĩ một chút rồi”
Trên đường đi kiểm tra, tôi đã nghĩ về mọi người.
Có thật sự là vì Yu Daon muốn nên tôi mới muốn xem họ như nào không?
Tôi đã băn khoăn suy nghĩ về điều căn bản đó.
Phải thừa nhận những gì phải thừa nhận thôi.
Thật lòng thì tôi không thể nói rằng mình không bị ảnh hưởng bởi Yu Daon.
Cũng phải thôi, bởi vì đúng như Song Ahrin nói, tôi có hơi mềm lòng với Yu Daon.
Nhưng hơn cả điều đó…
“...Hãy xem thêm một ngày nữa đi”
Những người ở bệnh viện xét cho cùng là những người bị bệnh mà.
Hầu hết những người đó phải nhập viện trái với ý muốn của mình.
Nếu có cách để giải quyết chuyện này tốt hơn thì cũng nên thử giải quyết tốt hơn chứ.
“...”
Song Ahrin mím chặt môi nhưng không nói gì, còn Jang Chaeyeon và Aileen thì gật đầu.
“Tôi biết là anh sẽ nói vậy mà”
“Cũng đã đoán trước được rồi”
“Chúng ta trải ga ra luôn chứ?”
Nói vậy, tôi nhìn Yu Daon, và Yu Daon chạm mắt với tôi liền gặng cười.
“...”
“...”
Tôi sẽ phải giải quyết việc này vào một lúc nào đó thôi.
Cứ tưởng là đã giải quyết xong từ lần trước rồi chứ.
Không.
Đó là vì tôi vẫn giữ Yu Daon của khi ấy trong lòng.
Đây hoàn toàn là lỗi của tôi.
“Xin lỗi cả hai người”
Tôi hơi cúi đầu xin lỗi Song Ahrin và Yu Daon, và cả hai đều lắc đầu.
“...Được rồi mà. Chỉ là tôi tự mình bực bội và nổi giận thôi nên đừng bận tâm nữa”
“...Tôi, tôi cũng vậy”
May mắn thay, cả hai người họ đều chấp nhận lời xin lỗi của tôi.
Đây không phải vấn đề có thể giải quyết chỉ bằng cách nói chuyện.
Bởi vì gốc rễ vấn đề nằm ở tôi.
Phải làm tốt hơn mới được.
Tôi mở miệng trong khi cảm nhận được cơn đau nhẹ ở bụng.
“Vậy thì trước hết hãy ngủ chút nào”
Nếu đằng nào cũng phải dậy lúc 4 giờ sáng thì thà ngủ luôn từ bây giờ còn hơn.
Nói vậy, tôi nằm lên giường rồi nhắm mắt, và những người khác cũng đi về chỗ của mình và nằm xuống.
“...Sao không về nhà nghỉ ngơi ấy”
“Rồi lỡ như có chuyện gì xảy ra trong lúc đó thì sao?”
“Cô nghĩ tôi là một tên điên lúc nào cũng kéo theo rắc rối chắc?”
“Không phải sao?”
“Vậy à?”
Tôi muốn tin rằng không phải như vậy.
“Dù vậy, biến cố ở mức độ này cũng là loại tốt rồi”
“Thế nên mới có tin đồn rằng Phòng Nhân sự là vũ khí bí mật trong Chi nhánh Gangseo đấy”
“...”
Nhưng thật sự đúng là loại tốt mà nhỉ.
Không có chuyện gì kỳ lạ xảy ra, và cũng không có bất cứ điều gì kết nối trực tiếp tới sự diệt vong của thế giới.
Nhưng Aileen đã nói vậy chỉ nhìn tôi như thể không hiểu nổi tôi,
“...Thôi ngủ đi”
Sau cùng thì tôi quyết định đi ngủ.
***
Cuối cùng, không một ai đi về nhà và đều ngủ lại.
“...Ưu”
Ngay khi vừa đến bốn giờ sáng, tôi khó nhọc thức dậy, dụi đôi mắt mệt mỏi trước tiếng chuông báo thức ồn ào, và tất cả những người khác cũng rên rỉ thức dậy.
“Nhưng tại sao lại ngẫu nhiên phải là bốn giờ sáng cơ chứ…”
“Phải đấy…”
Song Ahrin lẩm bẩm với vẻ ngái ngủ, và tôi cũng lờ đờ ngáp dài rồi liếc nhanh ra ngoài.
Tất cả mọi người đều đang đi lại dường như rất vui vẻ.
“...Hở?”
Và Song Ahrin lẩm bẩm với vẻ mặt bối rối.
“...Cái gì? Tôi vẫn ổn này?”
“Ừm?”
“Không. Nhìn này. Tôi không bị đổi”
Cô ấy lẩm bẩm trong khi liên tục đập đập vào ngực mình, và Yu Daon ở cạnh đó cũng lẩm bẩm với vẻ mặt bối rối.
“Ơ, tôi cũng vậy này”
“...”
Vậy thì hai người khác cũng?
“Cơ thể này cũng nhẹ”
“Uầy, làm sao mà cô có thể chạy xung quanh với cơ thể như này được vậy?”
Nhưng Aileen và Jang Chaeyeon thì không được như vậy.
Jang Chaeyeon lẩm bẩm với vẻ mặt nhẹ nhõm, còn Aileen thì dường như không thoải mái với cơ thể—
Ồ.
Tôi vội vã ngoảnh đi, và Song Ahrin thở dài rồi mở miệng.
“Định dùng một mình đấy à?”
“À, xin lỗi”
Vậy là lần này cũng phải chia ra hết à?
Cũng không khó đến vậy nhưng mà…
Sau khi phân biệt hai người họ trong đầu, tôi cầm lấy tay nắm cửa.
“Mọi người chuẩn bị rồi chứ?”
“Không bất ngờ lắm nhỉ”
“Hôm qua đã nhìn thấy nhiều rồi mà. Nếu chỉ là đổi một lần nữa thì có gì đâu mà bất ngờ”
Tôi nhún vai trước lời của Aileen và mở cửa.
Quả nhiên, lần này mọi người cũng đang sôi nổi đi lại xung quanh.
“Đi thôi”
Mặc dù đã biết là không ai để ý đến chúng tôi rồi vậy mà tại sao vẫn cẩn thận thế nhỉ?
Tất cả chúng tôi đều vừa quan sát xung quanh vừa bước đi, và không một người nào để tâm đến chúng tôi.
Không lâu sau, chúng tôi đã đứng trước cái đồng hồ.
“Không, vậy nên ý tôi muốn nói là”
Song Ahrin khoanh tay nhìn chúng tôi.
“Anh định dùng phương pháp cao siêu nào đó thay vì cứ phá hủy thứ này à, hửm?”
“...”
Thật lòng thì đúng là vậy thật.
Khi tôi đang rên rỉ một mình nhìn cái đồng hồ, Aileen đã chậm rãi bước về phía nó.
“Là thứ này sao?”
“Ừm”
“...”
Aileen im lặng nhìn chằm chằm vào cái đồng hồ rồi giơ nắm đấm lên và vung xuống,
-Rầm!
Cái đồng hồ rung lên cùng với một âm thanh khủng khiếp.
“Cô Aileen! Cô, cô bị điên rồi sao?”
“Tôi vẫn rất tỉnh táo đấy”
Aileen điềm tĩnh đáp lại tiếng hét của tôi và tiếp tục đập cái đồng hồ
-Rầm! Rầm! Rầm!
Cô ấy đập cái đồng hồ lặp đi lặp lại, và tiếng rầm rầm cứ thế vang lên.
“Không, cô Aileen. Tôi đã bảo là những người khác sẽ đến rồi mà?”
“Họ đâu có đến”
“...”
Cô ấy điềm tĩnh trả lời và nhìn tôi.
“Không đến mà?”
“Ừm?”
Thật này.
Họ không đến.
Tại sao lại không đến?
Không phải những người đó rất trân quý cái đồng hồ sao?
Aileen, người đã đập cái đồng hồ vô số lần, thở dài nhìn tôi.
“Tôi đã thấy lạ rồi mà”
“...”
“Ngày đầu tiên, ba người kia ngoại trừ anh đã thay đổi”
Đúng vậy.
“Nhưng hôm nay, anh, Yu Daon và Song Ahrin thì không sao, chỉ có Jang Chaeyeon và tôi bị đổi”
Đúng thế.
“Và trước khi anh quay lại, Yu Daon và Song Ahrin đã cãi nhau to”
“...!”
“Này…!”
Ngay khi Song Ahrin vừa nói xong, Yu Daon liền vội vã nhìn Aileen, và Song Ahrin cũng lườm cô ấy.
“Và không phải chỉ là cãi nhau thôi đâu. Họ đã cãi nhau như thể đang sốt ruột vì không thể giết đối phương đấy. Ồn ào kinh khủng”
Aileen điềm tĩnh nói tiếp, và cả Song Ahrin lẫn Yu Daon đều đảo mắt xung quanh như những đứa trẻ không biết phải nhìn đi đâu.
“Vậy điều đó có nghĩa là gì đây?”
“...”
Tôi biết Aileen đang định nói gì.
“Cô đang nói về vết thương lòng nhỉ?”
“Gọi là vết thương lòng thì hơi nói quá, nhưng mà đúng vậy”
Cô ấy điềm tĩnh gật đầu.
“Anh rõ ràng là bị đau”
“Đúng… vậy?”
Là như thế à?
Đây cũng là lần đầu tiên tôi nghe đến việc có đầy mực trong bụng đấy.
“Và hai người kia cũng bị bệnh luôn”
“Không, vậy làm sao mà cô quyết định được điều đó?”
“Đúng rồi đấy. Phải quyết định bằng cách nào đây?”
Aileen nhìn chằm chằm vào tôi, rồi tôi vội vã bắt đầu sắp xếp lại từng sự kiện đã xảy ra.
Ban đầu, những bệnh nhân nhìn chúng tôi như là một mối đe dọa.
Sau khi nói chuyện với người y tá, họ nhìn tôi… và sau đó tôi đi ra rồi đổ gục…
“Đợi đã”
“Ừm?”
“Cô nói rằng khi nãy họ đã cãi nhau rất ồn sao?”
“...”
Aileen mỉm cười gật đầu trước câu hỏi của tôi.
Mặc dù chính xác thì đó là cơ thể của Jang Chaeyeon.
“Thật sự rất ồn ào đấy”
“...Đi thôi”
Trước lời của tôi, Song Ahrin bước đi trong khi cúi đầu sâu xuống, còn Jang Chaeyeon thì liên tục nghiêng đầu.
“Tôi không hiểu gì cả”
“Cứ đi theo là sẽ hiểu ngay thôi”
Tôi dẫn những người khác đi dọc theo dãy hành lang.
Quả nhiên, không một ai để ý gì đến chúng tôi, vẫn như trước đó.
Mặc dù chúng tôi đã đập cái đồng hồ như thể sẽ phá hủy nó.
“Cô Chaeyeon”
“Ừm”
“Không, tôi xin lỗi. Cái đó… cô Aileen đang ở trong cơ thể của cô Chaeyeon”
Aileen chớp mắt nhìn tôi trước lời đó, và tôi chỉ vào cái đồng hồ
“Cô có thể dùng sức mạnh của mình thổi bay cái đồng hồ ở kia không?”
“Ơ, ừm…”
Jang Chaeyeon lắc đầu nhìn Aileen đang nắm mở nắm đấm lặp đi lặp lại như thể khó xử.
Chính xác thì là Jang Chaeyeon ở trong cơ thể của Aileen.
“Không phải việc có thể làm dễ dàng đâu. Niệm động lực yêu cầu tính toán khá chính xác…”
-Ruỳnh!
Trước khi Jang Chaeyeon có thể nói xong, Aileen đã vươn tay ra và siết chặt nắm đấm, đồng thời, một âm thanh làm rung chuyển cả hành lang vang lên, cùng với đó là âm thanh thứ gì đấy bị phá hủy phát ra từ cái đồng hồ.
“Dễ mà?”
“...”
Jang Chaeyeon mấy máy môi trước lời nói như không có gì đặc biệt của Aileen rồi cứ thể không nói gì nữa.
“...Trước hết thì, không có ai đến cả.”
Với suy nghĩ đó, tôi đi qua dãy hành lang.
“Anh đang tìm gì vậy?”
Yu Daon hỏi trong khi đi theo sau tôi, và tôi trả lời.
“Y tá”
Tôi đã đi được bao lâu sau khi nói vậy rồi nhỉ?
Một y tá đang dọn dẹp xung quanh.
Đó là người y tá mà chúng tôi đã nhìn thấy ngày hôm qua.
“...Ừm?”
Người y tá nhìn chúng tôi, và tôi cứ thế rút súng chĩa vào trán của người y tá.
“Này…!”
Song Ahrin giật mình gọi tôi, nhưng tôi phớt lờ cô ấy và cất lời.
“Xin hãy giải thích cho”
“...”
Người y tá mỉm cười.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
