Chương 376: Vẫn cứ như vậy
“Gư…”
Ngay khi mở mắt, tôi lại bắt đầu cảm nhận được cơn đau ở bụng.
Lạ thật đấy, cho đến khi nãy thì tôi đâu có cảm nhận được cơn đau này.
Và khi tôi mở mắt,
“Anh Jaehun!”
“...!”
“Này!”
Mọi người đều đang nhìn tôi.
Nhìn phản ứng của mỗi người đều đúng như này…
“Vậy là tất cả đều trở lại như cũ rồi nhỉ?”
“Đó là lời đầu tiên anh nói dù đang bị đau như vậy sao?”
Song Ahrin lẩm bẩm như thể đã cạn lời, và khi tôi nhìn những người khác, Yu Daon bắt đầu giải thích.
“Thì là, ừm, anh Jaehun đã đột nhiên đổ gục nhỉ? Cơ thể của chúng tôi cũng quay lại như cũ vào lúc đó”
“Ừm”
“Và những bệnh nhân khác cùng y tá nhìn thấy anh Jaehun đổ gục đã giúp đỡ… đưa anh về phòng, và bây giờ thì như này”
“...”
Tôi quay đầu nhìn đồng hồ.
Sáu giờ sáng.
“Có vẻ là tôi đã bất tỉnh trong khoảng hai tiếng nhỉ”
Hai tiếng đúng chứ?
Tôi nhìn những người khác với ý đó, và họ đều gật đầu.
“Sau khi anh Jaehun đổ gục, thời gian lại bắt đầu chạy như bình thường”
“...”
Đến lúc này thì vấn đề cũng đã khá rõ ràng rồi.
Tôi cầm điện thoại lên xem, và cũng không ngoài dự đoán, có bảy cuộc gọi nhỡ.
Một từ Trưởng Chi nhánh và sáu từ Aileen.
Park Yeeun, con bé đó, người ta gọi mà chẳng thèm gọi lại luôn.
Vậy nên bọn trẻ thời nay mới thật là…
-Rầm!
Khoảnh khắc đó, cảnh cửa mở ra và Aileen xông vào như vũ bão.
“Chuyện gì vậy?”
“...”
Cô ấy nói với giọng khẩn cấp, và khi tất cả chúng tôi nhìn cô ấy, Aileen liền nhướng một bên mày.
“Không phải là cuộc gọi chơi khăm đâu nhỉ?”
***
Khi tôi giải thích tình hình cho Aileen, cô ấy cùng chìm vào suy nghĩ.
“Tôi chưa từng nghe được chuyện nào như này”
“Thì bởi cô có nhớ được—Ưm mư mư!”
Song Ahrin mở miệng, nhưng Jang Chaeyeon đã khéo léo chặn lời cô ấy.
“Vậy thì lý do anh gọi cũng là vì…”
“Có lẽ là vậy”
Mọi người đi lại xung quanh bình thường và cuộc gọi không nhận được.
“Dường như thời gian sẽ được cố định tại một thời điểm cụ thể”
“Thời gian được cố định là sao?”
Aileen nhìn tôi với vẻ nghi hoặc, nhưng tôi nhìn Yu Daon,
“...Ra là cái đó”
Và Yu Daon chạm mắt với tôi cũng lẩm bẩm như thể đã hiểu.
Yu Daon và tôi đã từng có kinh nghiệm làm việc này rồi mà.
Một trong những kỹ năng kết hợp của tôi và Yu Daon, Nhồi xác.
Nếu xét đến cơ chế thì nó cũng tương tự vậy, mặc dù chỉ là lần này chúng tôi có thể di chuyển bên trong thôi.
Tôi giải thích suy luận của mình cho những người khác, và tất cả đều rơi vào im lặng sau khi tôi nói xong.
“Dừng thời gian sao?”
Song Ahrin khẽ chau mày.
“Này, vậy thì không phải chuyện gì đặc biệt cả. Đây là tình huống mà cho dù có gọi Phòng Cách ly tới cũng không đủ”
“Đúng… vậy nhỉ”
Đúng như cô ấy nói, đây là một tình huống cần phải gọi Phòng Cách ly tới ngay lập tức.
“...”
Yu Daon mấp máy môi, nhưng sau cùng, những việc mà tôi có thể giúp đỡ cô ấy cũng có giới hạn.
“Tôi xin lỗi, cô Daon”
“Không, không phải”
Nghe tôi nói, Yu Daon liền vội vã lắc đầu.
“Anh Jaehun có gì mà phải xin lỗi chứ! Tôi chỉ là đã bày tỏ ý kiến có hơi không giống tôi thôi mà”
“...”
Nhìn Yu Daon nói vậy, chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy cay đắng kỳ lạ.
“...Hay là chúng ta thử chờ thêm một lần nữa đi?”
“Anh bị điên à?”
Song Ahrin nhìn tôi như là không thể tin được lời tôi vừa nói, và Aileen cũng nhìn tôi với vẻ mặt đầy lo lắng.
“Bây giờ cơ thể anh đang bị đau mà”
Jang Chaeyeon cũng nhìn bụng tôi với vẻ mặt lo âu.
Thật lòng thì tất cả mọi người đều không nói sai,
“...Nhưng dù sao đi nữa. Để đề phòng thôi”
“...”
Song Ahrin liền siết chặt nắm đấm và cắn môi sau khi nghe tôi nói.
“Tôi, từ lâu đã có một điều mà đến giờ vẫn chẳng thể hiểu được”
Và rồi, cô ấy bắt đầu nói bằng giọng điềm tĩnh.
“Anh lúc nào cũng đối xử tốt với Tóc Đen”
“...”
Nghe Song Ahrin nói, tôi cũng không định khẳng định hay phủ định lời của cô ấy.
Sau cùng thì điều cô ấy nói không hề sai.
“Anh đã luôn đưa ra những phán đoán dựa trên lý trí và những lựa chọn phù hợp nhất, thế nhưng cứ khi nào liên quan đến Tóc Đen, anh lại trở nên thiếu hiệu quả”
“...”
Yu Daon im lặng nhìn Song Ahrin rồi nhìn tôi.
Ánh mắt của cô ấy trống rỗng hơn cả tưởng tượng, khiến cho tôi trong khoảnh khắc đã quên mất lời mình định nói,
“Anh thật sự…”
Trước khi Song Ahrin có thể nói gì,
“Anh Jaehun”
Giọng nói điềm tĩnh của Yu Daon vang đến tai tôi.
Tôi ngẩng lên nhìn Yu Daon.
“...Tôi thì với anh Jaehun…”
Yu Daon mím chặt môi rồi lại mở ra lặp đi lặp lại như vậy, chậm rãi sắp xếp lời nói của mình.
“Tôi biết là anh Jaehun nghĩ rằng bản thân đang mắc nợ tôi”
“...”
Bởi vì cô ấy biết.
“Nhưng nếu thật sự vì lý do đó mà anh nghe theo tôi…”
Yu Daon hạ tầm mắt xuống.
“Tôi mong là anh đừng làm như vậy”
“...”
“Anh Jaehun, tôi không phải là người đó”
Tôi biết chính xác điều Yu Daon đang muốn nói là gì.
Đó là chuyện mà tôi đã nói với Yu Daon trước đây, thế nhưng tôi vẫn tiếp tục chịu đựng một cảm giác mắc nợ không thể nào hiểu được mỗi khi nhìn thấy Yu Daon.
Tôi nhớ lại lời mà Sổ hướng dẫn đã nói với tôi vào đêm hôm trước.
Cô ấy nói rằng tôi là một người ôm hết mọi thứ vào trong lòng chẳng để làm gì, và có lẽ điều đó cũng không sai.
Đó là vì sao tôi đã không thể nói bất cứ điều gì, và khi tôi giữ im lặng, khuôn mặt của Yu Daon càng trở nên còn rầu rĩ hơn nữa.
Tôi không nói gì, và Song Ahrin lại chậm rãi cất lời.
“Tôi sẽ nói thẳng luôn. Nếu anh nói rằng muốn cứu những người đó thì cũng chẳng phải việc gì to tát, tôi có thể làm cùng anh. Lừa Phòng Cách ly ấy hả? Không khó đến vậy. Dù sao thì những việc như này cũng chẳng là gì với tôi”
Và Song Ahrin nhìn lên tôi.
“Nhưng ít nhất thì đừng ưu tiên cô ta trước mặt tôi. …Ừm?”
“...”
Jang Chaeyeon hơi mở to mắt nhìn Song Ahrin, và Aileen cũng nhìn Song Ahrin trong khi nhướng một bên mày.
Yu Daon thì chỉ đơn thuần là nhìn chằm chằm xuống sàn, dường như không để tâm gì đến lời nói của Song Ahrin.
“... Phụ”
Tôi thở dài não nề sau khi nghe Song Ahrin nói, và cô ấy từ từ lùi lại.
“...Anh giận à?”
Song Ahrin nhìn tôi như thể đang kiểm tra phản ứng của tôi.
“Nếu định hỏi tôi có giận hay không thì tại sao cô lại nói như vậy chứ?”
“...Con người cũng có lúc không thể kiểm soát được cơn giận của mình mà”
Song Ahrin lẩm bẩm với giọng lí nhí, và tôi ngẩng lên nhìn Jang Chaeyeon.
“Cô Chaeyeon”
“Ừm?”
Jang Chaeyeon nhìn tôi như thể không có chuyện gì.
“Cái đó…”
“Không sao”
Và trước khi tôi có thể nói xong, Jang Chaeyeon đã ngắt lời tôi và lắc đầu.
“Tôi không để tâm đâu”
“...”
“Bởi vì anh là kiểu người như vậy mà”
Jang Chaeyeon điềm tĩnh lẩm bẩm rồi khẽ mỉm cười.
“Chuyện đó…”
“Nhưng bởi vậy mà tôi có thể ở cùng anh”
“...”
“Đúng chứ?”
“...”
Khi tôi đang không biết phải trả lời như nào trước lời của cô ấy,
“Tôi tán thành với việc để xem thêm một hôm nữa”
Aileen lẩm bẩm với giọng điềm tĩnh.
“Bởi vì, trước tiên phải xem đã chứ”
“Phải xem đã sao?”
“Thì là, ừm”
Aileen liên tục đóng mở miệng như thể đang lựa lời để nói.
“Nó có thể là một dị thể quản thúc, hoặc là một hiện tượng dị thường, có ích mà. Nếu thời gian dừng lại hoặc cố định đúng như anh nói, vậy thì lúc đó chúng ta có thể tiến hành phẫu thuật cho các bệnh nhân nguy kịch”
“...Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện đó đấy”
Giờ nghĩ lại thì đúng là như vậy thật.
“Ngạc nhiên là, không, nói thẳng ra thì khả năng là vô tận”
Nói vậy, Aileen nhìn vào bụng của tôi.
“Nhưng điều kỳ lạ hơn là cơ thể của anh đã ổn cho đến ngày hôm qua lại đột nhiên bị đau”
“Ừm, cái đó…”
Thật lòng thì tôi cũng không biết tại sao luôn.
Tại sao vậy nhỉ?
“...”
Tôi từ từ đặt tay lên bụng mình, cơn đau buốt vẫn còn vương lại.
“Trước hết để đề phòng thì đi kiểm tra thử đi”
Aileen nắm tay tôi kéo đi.
“Nhanh lên”
“Ah, đợi đã, cô Aileen”
“Đi ra, nhanh lên”
“Đợi đã…!”
Trước khi tôi có thể nói xong, Aileen đã nhấn nút gọi y tá, và cứ như vậy, tôi bị đưa đi bởi người y tá đã xuất hiện sau đấy.
***
Sau khi người đàn ông bị đưa ra ngoài bởi y tá, chỉ còn lại bốn người họ ở trong phòng.
“...”
“...”
“...”
“...”
Một sự im lặng khó chịu tiếp tục.
“Cô…”
Song Ahrin là người lên tiếng đầu tiên.
Cô ấy chậm rãi nhìn Yu Daon.
“Cô nghĩ như nào về anh ta?”
“...Vâng?”
Yu Daon ngẩng lên nhìn Song Ahrin, và Song Ahrin nhướng một bên mày.
“Đúng như lời nói thôi. Cô nghĩ như nào?”
“...Thì, anh Jaehun là ân nhân đã cứu mạng tôi… và tôi luôn rất biết ơn…”
“Đó không phải là cái tôi đang hỏi. Nếu theo như cô nói thì ở đây không có người nào mà tên đó không phải ân nhân cứu mạng đâu”
“Ưm…”
Trước lời nói đầy bực bội của Song Ahrin, Yu Daon ngập ngừng nhìn cô ấy với vẻ mặt bối rối, và Song Ahrin cắn chặt môi.
“Cảm giác không cần làm gì mà vẫn được yêu thương đến vậy như nào?”
“...”
Yu Daon im lặng,
“Cô nghĩ là mình không được yêu thương vì đã không có gì à?”
Jang Chaeyeon mở miệng nhìn Song Ahrin.
“...Cái gì?”
Song Ahrin lườm Jang Chaeyeon, và Jang Chaeyeon nói tiếp.
“Đừng có giải quyết sự tức giận về thiếu sót của bản thân thông qua người khác”
“...”
Song Ahrin cắn chặt môi, và Jang Chaeyeon lặng lẽ nhìn xuống cô ấy như vậy.
“Trông không tốt đâu. Cho cô, hay là cho cả người ấy”
“...Đúng là loạn thật mà. Chẳng lẽ đây là chuyện thường ngày à?”
Song Ahrin cắn chặt môi, và Aileen đang đứng xem bên cạnh thở dài rồi nhìn Yu Daon và điềm tĩnh hỏi.
“...Chuyện đó”
Và Yu Daon chỉ mỉm cười và trì hoãn trả lời câu hỏi của cô ấy.
Đó là cảm xúc gì nhỉ?
Người đàn ông không hề yêu cô.
Anh ấy vẫn chỉ đang nhìn một Yu Daon khác trùng lên cô.
Và bản thân cô thì… người đàn ông đó…
Với tiếng cãi vã ồn ào của Jang Chaeyeon và Song Ahrin ở trong nên, Yu Daon nhắm chặt mắt.
Không biết nữa.
Vậy thì hãy cứ quên đi.
Cứ như mọi khi.
Như cách cô đã luôn chịu đựng nỗi đau.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
