Chương 375: Thời gian ân hạn
Sau khi vào trong phòng bệnh, chúng tôi lại nhìn nhau.
Song Ahrin (Yu) thở dài não nề.
“Chuyện này có vẻ là hơi rắc rối quá nhỉ?”
“Có vẻ là vậy”
Tôi điềm tĩnh trả lời câu hỏi của cô ấy, và những người khác cũng rên rỉ thở dài.
“Hình như là lời nói đã không đi qua được ấy”
“Thì đúng là đã không hiểu nhau mà”
Yu Daon (Jang) nhíu mày, và Jang Chaeyeon (Song) gật đầu.
“Cũng không thể làm gì được”
Song Ahrin (Yu) gõ nhẹ vào thái dương và mở miệng.
“Hãy tìm hiểu một việc này trước đi”
“Việc gì vậy?”
“Thật ra thì tôi đang có vướng mắc chuyện này”
Tất cả chúng tôi đều nhìn cô ấy, và cô ấy bắt đầu nói.
“Khi nói chuyện lúc nãy, người kia đã bảo rằng lý do chúng tôi bị tráo đổi cơ thể trong khi anh vẫn ổn là bởi chúng tôi không bị đau chỗ nào nhỉ”
Song Ahrin (Yu) nhìn tôi với vẻ mặt đầy lo lắng.
“Anh có đang bị đau ở đâu không?”
“À, ừm. Tôi cũng không biết nữa?”
“Không, tại sao bản thân bệnh nhân lại không biết hả?”
Cô ấy đập đập vào ngực mình như thể bực bội, và Jang Chaeyeon (Song) cũng bước đến chỗ tôi bắt mạch và làm loạn.
“Mạch đập bình thường nhưng”
“Nếu mạch đập không bình thường thì tôi đã không ở đây như này rồi”
Có khi là đã chết rồi ấy chứ.
“Sau khi sang cơ thể này thì tôi có trở nên hơi ngu ngốc tí, nhưng trước hết suy nghĩ của tôi là…”
Làm sao mà cô ấy có thể trêu người khác thản nhiên như vậy được nhỉ?
Yu Daon (Jang) bối rối nhìn Song Ahrin (Yu), và Song Ahrin (Yu) nói tiếp.
“Đây không phải là thứ gì mà Cục Quản thúc đang chủ đạo đâu”
“Tại sao?”
“Này, thử nghĩ kỹ mà xem”
Cô ấy nói tiếp.
“Nếu như Cục Quản thúc có khả năng thực hiện một mánh khóe gần giống quyền năng thần tháng như này, họ đã chữa cho những người này từ lâu rồi đúng chứ?”
Đúng thật.
Tôi chậm rãi gật đầu, và Song Ahrin tự tin gật đầu.
“Vậy nên việc giải quyết việc này là đúng”
“Nhưng đâu nhất thiết phải là chúng ta làm chứ?”
“Anh nói gì vậy. Nếu không phải chúng ta thì ai sẽ làm chứ?”
Trước hết thì không phải chúng ta là nhân viên văn phòng à?
Không, cho dù có là những người tự xưng là nhân viên văn phòng thì.
“Thật lòng mà nói, cũng đáng thương lắm chứ”
Song Ahrin (Yu) điềm tĩnh nói.
Cô ấy hơi nắm mở bàn tay của mình.
“Nhưng nếu cứ để yên như này, ai mà biết chuyện gì sẽ xảy ra?”
“...”
“Những hiện tượng dị thường không phải chẳng vì lý do gì được gọi là hiện tượng dị thường đâu”
Cô ấy lẩm bẩm với giọng cay đắng.
“Vì có lý do tương xứng nên chúng mới bị gọi là dị thường chứ”
“...”
“Nếu cứ để yên như này thì chuyện lớn sẽ xảy ra”
Song Ahrin (Yu) điềm tĩnh lẩm bẩm và nhìn tôi.
“Đúng vậy”
Và ngay khi cô ấy vừa nói xong, Jang Chaeyeon (Song) cũng điềm tĩnh cất lời.
“Để ví dụ cụ thể thì, cơ thể có thể không chỉ trở nên tốt hơn mà đột nhiên còn mọc thêm một cách tay hoặc là có hai não chẳng hạn”
“...”
Khi cô ấy nói vậy thì công nhận cũng nguy hiểm thật.
Vậy thì quả nhiên cứ loại bỏ thì tốt hơn nhỉ?
“Được rồi, vậy thì…”
“Tôi…”
Trước khi tôi có thể ra kết luận, Yu Daon (Jang) lặng lẽ nói.
“Tôi muốn tìm một giải pháp tốt hơn chút”
“...”
“...”
“...”
Tất cả chúng tôi đều ngạc nhiên nhìn cô ấy, và Yu Daon (Jang) cũng bối rối nhìn chúng tôi.
“Ừm, vâng…?”
“Không, không có gì đâu”
Cũng lâu rồi tôi mới nhìn thấy Yu Daon bày tỏ ý kiến của bản thân như này.
“Bởi vì cũng không phải là họ lựa chọn việc bị đau mà”
“...”
Cô ấy thẫn thờ nhìn chằm chằm ra ngoài cửa, và tất cả chúng tôi đều không nói gì.
“...Chậc”
Rồi Song Ahrin (Yu) mở miệng, tặc lưỡi với vẻ mặt bất mãn.
“Trước mắt hãy cứ đi ra xem đã”
“Tôi xin lỗi, nhưng mà cô có thể ngừng làm biểu cảm đó với khuôn mặt của cô Daon được không?”
Jang Chaeyeon mỉm cười rạng rỡ và Yu Daon trông bất mãn.
Hai khuôn mặt này dù có nhìn bao nhiêu lần cũng không thể quen được.
“Đó là cảm xúc thật lòng của tôi mà?”
Nhưng Song Ahrin (Yu) chỉ ra ngoài mà không nghe tôi nói.
“Trước hết thì…chúng ta phải làm gì đây?”
“Đi ra ngoài thôi chứ còn gì nữa”
Chúng tôi chẳng hiểu sao lại áy náy mà đi vào.
Và hơn hết, nếu Yu Daon đã nói đến mức đó.
“...”
Để nghĩ xem nào.
Cái mà tôi đã nhìn thấy khi nãy…
Tôi nhớ lại.

Đồng hồ hỏng, cũng vẫn đúng.
Cái này làm tôi nhớ lại một câu đố mà mình đã từng nghe được khi còn nhỏ.
Câu hỏi là, cái đồng hồ nào thì đúng hơn, cái đồng hồ hỏng hay cái đồng hồ chạy nhanh 5 phút?
Đáp án đúng là cái đồng hồ hỏng.
Đó là vì cái đồng hồ hỏng vẫn sẽ đúng ít nhất hai lần một ngày, còn cái đồng hồ chạy nhanh 5 phút sẽ không bao giờ đúng dù chỉ một lần.
Nội dung của nó là như vậy.
Tại sao suy nghĩ đó lại đột nhiên nảy lên trong tôi vậy nhỉ?
“...”
“Tại sao anh lại đột nhiên nhìn tôi?”
“Không, không phải cô Ahrin mà là cô Daon”
“Nói vậy cảm giác hơi tổn thương lòng tự trọng ghê…”
Tôi hướng mắt lên trên giường, bỏ lại Song Ahrin đang càu nhàu.
Sổ hướng dẫn vẫn đang im lặng nằm đó
Tôi chậm rãi cầm nó lên và thì thầm.
“Này, cậu không có gì muốn nói sao?”
Nếu có gì nguy hiểm thì ít nhất sổ hướng dẫn cũng sẽ cho một vài lời khuyên.
“...”
Tôi nhìn chằm chằm vào sổ hướng dẫn.
May mắn là sổ hướng dẫn đã không mở ra.
Có vẻ là cũng không có chuyện gì cần chú ý nhỉ.
Vậy thì có thể đi được.
Ngay khi tôi vừa cầm lấy tay nắm cửa, những người khác liền nhảy bật dậy nhìn tôi.
“Làm gì đấy? Anh định ra ngoài à?”
“Ừm. Tôi định đi ra ngoài. Ba người có thể nghỉ ngơi.”
“Ah, khoan đã!”
Tôi phớt lờ tiếng gọi của Song Ahrin (Yu) và mở cửa.
-Két!
Cánh cửa mở ra và những người đang đi lại hoặc chạy loanh quanh trong hành lang nhìn tôi, nhưng rồi họ cũng ngay lập tức quay trở về với công việc của mình như thể không có chuyện gì.
Và ba người kia thì lẽo đẽo đi theo sau tôi.
Mặc dù tôi đã bảo là không cần đi theo rồi mà bọn họ vẫn đi theo.
“Không, tôi thật sự đã bảo là mấy người không cần phải đi theo rồi mà”
“À, tôi sẽ tự lo mà”
“Đúng vậy. Với cơ thể này, cảm giác như là tôi có thể đi đến bất cứ đâu”
“Có im miệng ngay hay không đây? Coi chừng một ngày nào đó tôi bắt cô ra đánh một trận đấy”
“Nhảy tap đi”
“Ah, thứ điên, ah!”
Cô ấy đã học cách sử dụng năng lực trong lúc đó rồi à?
Khi Jang Chaeyeon (Song) chỉ vào Song Ahrin (Yu) và ra lệnh, Song Ahrin (Yu) liền bắt đầu nhảy với vẻ mặt ngơ ngác.
“Ah, dừng lại ngay! Không vui đâu!”
“Không vui sao?”
“Vui đấy chứ?”
“Ừm, vui mà”
“Tất cả các người thật sự sẽ chết với tôi!”
Đùa nhau đến đây thôi.
Chúng tôi bước vào trong hành lang
Không một ai quá để tâm đến chúng tôi.
Nếu điều đó có may hay không thì cũng may đấy chứ
“Ah mau dừng lại đi!”
“Uầy, cô Ahrin đúng là nhảy đẹp thật nhỉ?”
“Ah! Cái cơ thể hoàn toàn vô dụng chẳng có gì ngoài khỏe mạnh này! Tại sao nhảy mãi mà hoàn toàn không thấy mệt vậy chứ!”
***
Tôi vừa đi trên hành lang vừa nhìn xung quanh.
Mọi người đang đi lại đều trông rất vui vẻ.
“...”
Mỗi khi chạm mặt ai đó, tôi lại nhìn lướt qua họ,
“...”
Thật sự không có gì khác thường cả.
Tất cả đều chỉ là con người.
Họ cũng chỉ là những người bình thường.
Những người đã từng bị thương ở đâu đó.
Thật sự nếu ở mức độ này thì có vẻ là cũng sẽ ổn thôi.
Ngay khi tôi đang nảy lên suy nghĩ rằng chẳng phải tôi đang vô cớ quấy rầy khoảng thời gian nghỉ ngơi của những người này.
“...Ơ…”
Yu Daon (Jang) nheo mắt nhìn chằm chằm vào bức tường bên cạnh.
“Cô Chaeyeon, không, cô Daon? Sao vậy?”
“À, cái đó…”
Cô ấy nghiêng đầu nói như thể thấy gì đó kỳ lạ.
“Hình, hình như là cái đồng hồ bên kia không di chuyển”
“Ừm?”
Tôi nhìn theo Yu Daon (Jang) và hướng mắt sang bên cạnh.
Một cái đồng hồ được treo trên tường.
Thời gian ở trên đó là bốn giờ.
“...”
Bốn giờ?
Khi tôi mới tỉnh dậy và kiểm tra đồng hồ thì cũng là bốn giờ, và đến bây giờ thì ít nhất cũng đã phải ba mươi phút trôi qua rồi, vậy mà ngay cả một phút cũng chưa trôi qua.
“...Thời gian ở kia có hơi lạ nhỉ?”
Và Song Ahrin (Yu) cũng dõi theo ánh mắt của tôi và nheo mắt nhìn về bức tường.
“Cô Ahrin”
“Cái gì?”
“Cô có ngửi thấy mùi gì không?”
“...Anh coi tôi là chó con đấy à?”
Song Ahrin (Yu) lẩm bẩm với vẻ cạn lời trong khi nhắm mắt ngửi mùi.
“À, hóa ra tôi có cảm giác như này nhỉ. Có hơi giống chó săn ha?”
“...”
Tôi quyết định không trả lời, và Song Ahrin đã đang nhắm mắt ngửi mùi liền mở mắt ra rồi cất lời.
“Chỉ có mùi thuốc sát trùng thôi?”
“Thật sự không có gì đặc biệt cả nhỉ”
“...”
Cũng không còn cách nào khác.
“Nào, vậy thì đi thôi”
Trước lời của tôi, mọi người đều tự nhiên bắt đầu đứng vào vị trí mà mình đảm nhận.
Song Ahrin đứng bên cạnh tôi, Yu Daon đứng trước, Jang Chaeyeon đứng sau…
“...Không, như này thì có hơi kỳ lạ đấy”
Sau cùng nếu ta xét về cơ thể thì Jang Chaeyeon đang đứng trước, Yu Daon ở bên cạnh tôi, và Song Ahrin đứng sau.
“...Chỉ là quá quen thôi mà nên cũng hết cách”
Jang Chaeyeon (Song) lẩm bẩm trong khi đứng lên cạnh tôi.
“...Ah. Thật sự… không thích chút nào…”
Song Ahrin (Yu) đứng lên trước với vẻ mặt ghét cay ghét đắng.
“Thử đứng cạnh anh Jaehun rồi, cảm giác mới lạ thật đấy!”
Tại sao tôi cứ cảm thấy có lỗi chẳng vì lý do gì thế nhỉ?
Khi cứ tiếp tục bước đi như vậy, chúng tôi cuối cùng cũng đến được một nơi vắng người.
“...Thật lòng thì”
Và rồi, Jang Chaeyeon (Song), người đã im lặng cho đến giờ, mở lời.
“Tôi không phát hiện được điều gì kỳ lạ cả”
“Tương tự”
“Tôi cũng thế”
“Tôi cũng thấy vậy”
Thật sự chỉ coi đây như một chuyện không có gì đặc biệt rồi bỏ qua liệu có được không?
Có nên quay lại không đây?
“...”
Cũng chẳng thể làm gì được.
Ngay khi tôi chuẩn bị quay lại như thế,
“Hở?”
Yu Daon (Jang) mở to mắt nhìn về trước.
Lại sao nữa đây, cái gì vậy?
Tôi bắt đầu cảm thấy hơi sợ rồi đấy.
Với suy nghĩ đó, tôi theo cô ấy nhìn về trước,
Ở trước mặt chúng tôi là một cái đồng hồ cây khổng lồ.
-Tích… tắc…
Chiếc đồng hồ cây lắc lư và phát ra âm thanh.
Nhưng nếu có điểm gì khác biệt thì,
“...To thật đấy”
Nó phải cao gấp đôi tôi.
Tôi chưa từng nhìn thấy cái đồng hồ cây nào lớn đến mức này trong đời đâu.
Khi tôi nhìn cái đồng hồ cây, một cửa sổ trong suốt xuất hiện.

Nhận lấy một điều gì đó sao?
“...Cô Ahrin. Đi chạm thứ kia thử đi”
“...Tôi, tôi sao?”
“Bởi vì hiện tại cô Ahrin đang ở trong cơ thể của cô Daon nên…”
“...”
Trước lời của tôi, Song Ahrin (Yu) tiến lên với vẻ mặt đầy bất an.
“Ôi… thật sự là không thích chút nào mà…”
Song Ahrin (Yu) lẩm bẩm như vậy và dùng tay chạm vào cái đồng hồ,
-Tích!
Kim phút di chuyển,
“...Gư…”
Và một cơn đau bụng kinh khủng ập đến với tôi.
Một cơn đau bụng như thể bụng tôi đang bị xé toạc ra vậy.
Cùng lúc đó, giọng nói bối rối của những người khác từ phía sau vang đến, và tôi cứ thế khuỵu gối.
“Này! Này! Tỉnh lại đi!”
“Anh Jaehun!”
“Chuyện lớn…!”
Và rồi tôi mất ý thức.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
