Chương 374: Đồng hồ ngưng đọng
Tôi không thể ngay lập tức định nghĩa rằng vận may là gì, nhưng cái này thật sự không giống vận may chút nào.
Nghĩ vậy, tôi nhìn thảm họa đang xảy ra trước mắt.
“Cơ mà không bị đau vai đúng là tốt thật. Bảo sao cô khoẻ mạnh đến vậy”
“Cái mõm đấy đi hơi xa rồi đấy…”
Song Ahrin vô cảm lẩm bẩm trong khi xoay vai, và Yu Daon nghiến chặt răng lẩm bẩm.
Cuối cùng là,
“Anh Jaehun, anh không sao chứ?”
“À, ừ, ừm. Tôi không sao”
Jang Chaeyeon đang ở bên cạnh nhìn tôi với vẻ mặt lo lắng.
Thử sắp xếp lại nào.
“Vậy là việc này đột nhiên xảy ra sao?”
“Đúng”
“Ừm”
“Có vẻ là vậy!”
Ôi, làm ơn đấy.
Không nói đến Song Ahrin nói chuyện vô cảm, tôi thật sự không thể nào quen được việc Yu Daon nói với giọng bực bội và Jang Chaeyeon vừa cười rạng rỡ vừa nói.
Trước hết, nhìn từ sự thay đổi thì.
Yu Daon → Jang Chaeyeon
Jang Chaeyeon → Song Ahrin
Song Ahrin → Yu Daon
Có vẻ là đã đổi như này nhỉ.
“Nhưng tại sao anh Jaehun vẫn ổn vậy?”
“Phải đấy”
“Đây là may mắn à?”
Làm như này thì khó quá.
Trước mắt, tôi quyết định dán nhãn từng người một trong đầu.
“Anh Jaehun?”
Yu Daon (Jang) nhìn tôi.
“Làm gì vậy?”
Tôi phớt lờ lời nói của Jang Chaeyeon (Song),
“Tên đó lại đang suy nghĩ đến chuyện gì đấy kỳ lạ nữa rồi”
Cũng phớt lờ lời nói của Song Ahrin (Yu) luôn.
Được rồi.
Bây giờ thì sẽ đỡ bị lẫn hơn.
“Trước hết…”
Chúng tôi bắt đầu đối mặt với nhau và tìm xem mọi chuyện trở nên kỳ lạ từ khi nào.
“Mấy người phát hiện ra kiểu gì vậy?”
“Ngủ dậy thì đã đột nhiên như này rồi”
“Tương tự”
“Tôi cũng giống vậy”
“Vậy thì tại sao lại thức dậy?”
Ngay lúc sáng sớm như này.
“Tại sao lại dậy ấy hả, thì là vì mắt tôi tự nhiên…”
Song Ahrin (Yu) lẩm bẩm như thể cảm thấy ngớ ngẩn, rồi mở to mắt và nhìn thẳng vào tôi.
“Này, bây giờ là mấy giờ?”
“Làm ơn đừng nhìn tôi với khuôn mặt như thế được không?”
Với một tiếng thở dài, tôi bật điện thoại lên kiểm tra thời gian.
“...Ba giờ sáng”
“Hở?”
Và ngay khi vừa nghe thấy vậy, Yu Daon (Jang) liền nghiêng đầu.
“Làm sao như vậy được”
“Tại sao?”
“Thì bởi, khi tôi dậy để kiểm tra xem anh Jaehun có ngủ ngon không thì đã là ba giờ rồi mà?”
“Cô đã kiểm tra cái đó à?”
“...Ahaha…”
Jang Chaeyeon cười với khuôn mặt khó xử.
Thật sự, phải nói là thật sự không thể nào quen được.
“Dù sao đi nữa, vậy thì…”
Để tóm tắt lại tình hình, thời gian đã hoàn toàn không trôi đi nhưng cảm giác như là chúng tôi đã ngủ rất say, thậm chí ba người ngoại trừ tôi đã bị tráo đổi cơ thể.
Tôi có nên thử nhắn tin cho Trưởng Chi nhánh không nhỉ?
Tôi cầm điện thoại lên gọi cho Trưởng Chi nhánh,
-Tút tút…
Trưởng Chi nhánh trả lời cuộc gọi.
Sao mà sóng điện thoại lại tốt thế nhỉ?
Vậy thì chắc cũng không khó đến thế.
Tôi sẽ gọi Trưởng Chi nhánh quái vật của chúng ta rồi—
“Trưởng Chi nhánh”
“...”
Tôi gọi Trưởng Chi nhánh, vậy nhưng không có lời đáp.
Sao vậy, lại có chuyện gì nữa đây?
“Trưởng Chi nhánh?”
“...”
Vẫn không có lời nào đáp lại từ đầu dây bên kia,
-Xẹt xẹt!
Rồi cuộc gọi bị ngắt cùng với một âm thanh điếc tai.
Tôi thử gọi cho Park Yeeun và Aileen, nhưng cuộc gọi cũng bị ngắt y hệt.
Phải rồi.
Bây giờ cũng chẳng còn bất ngờ được nữa luôn.
“Hà, thật là”
“Lại một biến cố khác sao?”
“Tôi nghĩ vậy”
“Có nhất thiết phải bị cuốn vào biến cố ngay cả khi đang nhập viện không thế?”
Song Ahrin (Yu) thở dài, và tôi nhìn xung quanh trong khi đồng cảm với cô ấy.
Trước hết thì hãy thử suy nghĩ gì đó đã…
“À… nói mới nhớ…”
Yu Daon (Jang) đặt tay lên cằm và cất lời.
“Sao vậy, cô Chae…không, cô Daon?”
“Anh có nhớ lúc hai chúng ta nói chuyện không?”
“À, ừm”
Lúc mà chúng tôi đang nằm nói chuyện nhỉ.
Lúc ấy thì sao?
“Lúc đó đã có giọng nói từ bên ngoài bảo chúng ta im lặng mà”
“À, ừm”
Tôi vẫn nhớ.
“Nếu tôi nhớ đúng thì giọng nói của người đó có hơi kỳ lạ”
“...”
Cũng có thể đấy chứ.
Khi tôi nhìn những người khác, Song Ahrin (Yu) chau mày như thể đang nhớ lại lúc đó.
“Hình như là đã có một việc như vậy, cơ mà tôi không thể nói chắc chắn cho lắm”
“Tôi không biết”
Jang Chaeyeon (Song) lẩm bẩm bằng giọng điềm tĩnh.
“Và bây giờ khi ở trong cơ thể này thì tôi lại càng không biết”
“Cơ thể tôi thì có vấn đề gì hả!”
“...”
Jang Chaeyeon (Song) nhìn chỗ khác trong khi nhếch miệng cười, và Song Ahrin (Yu) thấy cô ấy như vậy liền nhảy lên với vẻ bực bội.
Đợi đã, giờ nghĩ lại…
“...Vậy bây giờ cô Daon phải sử dụng niệm động lực sao?”
“...Ưm…”
Và những người khác nghe tôi nói liền tái mặt đi như thể cuối cùng cũng nhận ra điều đó.
***
“Không được… không phải. Được thì vẫn được, nhưng mà khó lắm”
Jang Chaeyeon (Song) rên rỉ và bỏ ngón tay ra khỏi thái dương của mình.
“Tôi cũng hơi khó…”
Yu Daon (Jang) lẩm bẩm với vẻ mặt khó xử, liên tục đóng mở bàn tay.
Và cả…
“...Khốn nạn…”
Song Ahrin (Yu) nhìn cơ thể mình với vẻ bất an.
“Vậy bây giờ tôi phải đưa cơ thể ra à?”
“Gì mà đưa cơ thể ra chứ? Dùng từ thô tục quá đấy”
“Không, bằng cái cơ thể này thì đúng là đưa ra rồi còn gì, anh còn muốn tôi nói như nào nữa?”
Song Ahrin (Yu) bực bội đáp lại trước lời trách mắng của tôi, và Yu Daon (Jang) đang ở bên cạnh mỉm cười nhìn cô ấy.
“Không sao đâu! Chỉ cần chết vài lần là cô sẽ quen ngay thôi ấy mà!”
“Thật sự đáng ghét”
Song Ahrin (Yu) lẩm bẩm với giọng u sầu.
Lớn chuyện rồi đây.
Như này thì họ có khác gì người bình thường đâu.
Chẳng lẽ ở đây chỉ có mỗi tôi không phải người bình thường thôi à?
“Phải làm gì đây nhỉ. Chỉ chờ ở đây thôi à?”
“Theo kinh nghiệm của tôi”
Song Ahrin (Yu) điềm tĩnh trả lời câu hỏi của tôi.
“Tôi đã học được từ khoảng thời gian ở cùng với anh rằng nếu ở cùng anh thì có chờ đợi cũng sẽ chẳng giải quyết được gì cả”
“...”
Mặc dù đó là một lời nói vô cùng khó chịu, nhưng do không thể phản bác lại, tôi quyết định giữ im lặng.
“Vậy thì đi thôi nào. Bộ ba người bình thường”
“Cảm giác này công nhận cũng mới lạ thật nhỉ! Cơ thể mỏng manh như tờ giấy ấy nên phải cẩn thận mới được!”
“Nhỏ nên thoải mái ghê”
“Nhất định phải giết”
Sao mà lời nói của mỗi người lại có thể đầy cá tính đến vậy được nhỉ?
Với suy nghĩ đó, tôi mở cửa phòng bệnh,
“Hả?”
Và giọng nói ngơ ngác cứ thế bật ra trước cảnh tượng đang nhìn thấy.
Đúng rồi, vậy nên điện thoại mới không liên lạc được.
Cảnh tượng đang ở trước mắt tôi là…
“Húuuuu!”
“Âyyyy!”
Mọi người đang đi lại xung quanh, dường như rất vui vẻ.
Một ai đó đang ngồi xe lăn đột nhiên nhảy bật dậy chạy xung quanh, và một người nào đó được băng bó trên đầu lại gỡ băng ra và mỉm cười như thể rất vui.
“...Bây giờ tôi đang nhìn cái gì đây?”
“Tôi cũng đang thắc mắc điều đó đấy”
Song Ahrin (Yu) cũng lẩm bẩm bằng một giọng giống hệt tôi.
“Trước hết thì…dường như có gì đó không đúng xảy ra rồi”
“Nhưng ngược lại không phải như này vẫn đỡ hơn là mọi người chết dần sao?”
Hừm, Song Ahrin (Yu) lẩm bẩm trong khi nhấn vào giữa hai bên mày, và tôi cũng không biết phải nói gì trước lời của cô ấy.
Đúng là tốt thật nhưng mà…
“Sau cùng thì vẫn có điều gì đó không đúng”
“...”
Vì đây không phải là cảnh tượng kinh khủng thường thấy mà là khung cảnh tất cả mọi người đang chạy xung quanh vì vui sướng như này nên nó lại còn kỳ lạ hơn nữa.
Khi tôi đang nhìn cảnh tượng trước mặt mình, một y tá bước qua với vẻ mặt điềm tĩnh.
Ở một nơi như này mà không cảm thấy gì kỳ lạ sao?
Tôi nhìn lên đầu người y tá.

Không có gì đặc biệt.
“Xin lỗi”
Tôi vội vã dừng người y tá lại, và cô ấy nhìn tôi với vẻ mặt nghi hoặc.
“À, anh là bệnh nhân mới tới lần này nhỉ”
“Vâng, mà, đúng là như vậy”
“Đang có chuyện gì đây?”
“Chuyện gì sao ạ?”
Song Ahrin (Yu) nghe cô ấy nói liền chỉ vào người y tá với vẻ mặt như thể cảm thấy ngớ ngẩn.
“Cô không thấy cái đống hổ lốn đang xảy ra ngay bây giờ đây à? Ai nhìn vào cũng thấy kỳ lạ mà, cái gì mà chuyện gì sao hả!”
Lông mày của y tá hơi nhếch lên trước lời của cô ấy, nhưng rồi cô ấy lại nhìn xung quanh.
“Đúng là kỳ lạ thật nhưng…”
“Nhưng?”
“Xin hãy cứ coi như là không có gì bất thường đi”
Người y tá điềm tĩnh lẩm bẩm nhìn chúng tôi.
“Đằng nào thì mọi người cũng sẽ được xuất viện trong vài ngày nữa đúng chứ?”
“...”
Song Ahrin và tôi nhìn nhau.
Đúng là như vậy thật.
Cả hai chúng tôi đều sẽ được xuất viện trong khoảng tuần sau.
“Những người được xuất viện nhanh thường sẽ ngạc nhiên thật, nhưng những người đã ở đây lâu thì sẽ chỉ chờ đợi khoảng thời gian này”
“...”
Chỉ chờ đợi khoảng thời gian này?
Tôi nhìn chằm chằm vào người y tá, và cô ấy cũng nhìn thẳng vào tôi.
“Có chuyện gì sao?”
“Vậy thì chuyện này, mọi người ở các Chi nhánh khác của Cục Quản thúc cũng đều biết hết rồi sao?”
“...”
Người y tá im lặng nhìn chúng tôi trước lời của tôi.
Ngay sau đó, tôi liền cảm nhận được những ánh mắt dữ dội, và khi nhìn xung quanh,
Những người khác cũng đang nhìn chúng tôi.
“Ừ, ừm, anh Jaehun…”
Yu Daon (Jang) lẩm bẩm bằng giọng bối rối.
“Có gì đó hơi kỳ lạ”
“Biết ngay là việc này sẽ xảy ra mà. Tất cả đều bị điều khiển tâm trí—”
“Không hề”
Song Ahrin (Yu) xắn tay áo lên, và rồi một người phụ nữ ngồi xe lăn ngắt lời cô ấy.
“Chúng tôi đều ổn cả”
“...”
“Hãy nhìn tất cả những người ở đây đi”
Cô ấy chỉ về phía những người khác.
“Phần lớn bọn họ đều mắc bệnh nặng hoặc dính phải thương tổn vĩnh viễn”
“...”
“Nhưng vì một lý do nào đó, chỉ cần đến khung giờ này thì cơ thể của chúng tôi sẽ ổn”
“Nếu vẫn ổn thì tại sao chúng tôi lại ở trong tình trạng này chứ?”
“Ba người trông có vẻ khỏe mạnh đấy chứ”
Người phụ nữ điềm tĩnh đáp lại lời lẩm bẩm của Song Ahrin (Yu).
“Chúng tôi sau cùng cũng là người của Cục Quản thúc mà. Mỗi người cũng đã từng sống vì Cục Quản thúc”
Cô ấy mở miệng nói bằng giọng điềm tĩnh.
“Vậy nên làm ơn xin mọi người hãy bỏ qua lần này. Những khoảng thời gian như bây giờ cũng sẽ có lúc xảy ra mà”
“...”
Song Ahrin (Yu) hướng mắt đi chỗ khác như thể đã quên mất phải nói gì.
“Cô Ahrin?”
“...Không. Lát nữa tôi sẽ nói”
Song Ahrin (Yu) không nói nữa như thể đã nhận ra điều gì đó.
Bây giờ là 3 giờ 4 phút.
“Đằng nào thì khoảng thời gian này cũng không kéo dài đến vậy”
Song Ahrin (Yu) im lặng, và hai người kia cũng không nói gì.
“Chỉ cần anh Jaehun nhờ thì tôi sẽ hủy bỏ bất cứ lúc nào”
“Cô Chaeyeon, không, cô Daon. Trước hết xin hãy chờ đã”
Sau khi ngăn cô ấy lại, tôi nhìn người phụ nữ.

Cô ấy là một người bình thường.
“Tôi… hiểu rồi”
Tôi tạm thời gật đầu.
Tôi nhìn đồng hồ.

“...Trước hết chúng ta hãy cứ đi đã chứ?”
Tôi quyết định quay lại.
Tạm thời thì là như vậy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Người (Cơ thể)