Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2583

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 437

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 884

401-518(End) - Chương 418: /////

Chương 418: /////

Chúng tôi bắt đầu nghe lời giải thích của Yu Daon.

“Ừm, nghĩa là…”

Yu Daon ngập ngừng nói tiếp.

“Đơn giản mà nói, chúng ta sẽ quay một bộ phim.”

“Giống hệt lần trước nhỉ.”

Jang Chaeyeon nghiêng đầu.

“Hừm… đúng là vậy nhưng…”

Yu Daon ngập ngừng nói.

“Không khác gì so với vụ băng ghi hình bị nguyền rủa sao?”

Song Ahrin cũng lẩm bẩm, Yu Daon cau mày hết cỡ.

“Không, thì… vậy sao…?”

“Vậy sao? Là muốn nói gì đây. Đã đi chết thử rồi thì phải quay về với chút thông tin đi chứ.”

“Nhưng mà…”

Yu Daon nở nụ cười khó xử trước lời của Song Ahrin, cuối cùng do không thể đứng xem được nữa nên tôi đứng ra.

“Xin hãy nói chậm rãi, cô Daon.”

“À, vâng…”

Đến lúc đó thì Song Ahrin và Jang Chaeyeon mới lùi ra, Yu Daon bắt đầu giải thích từng chút một.

“Thật lòng thì đúng như cô Chaeyeon và cô Ahrin đã nói, dường như không có khác biệt gì lớn.”

“...Vậy là Chủ Nghĩa Duy Mỹ sao? Không đúng. Chúng ta đã tiêu diệt thứ đó…”

Song Ahrin nói bỏ lửng, tôi cũng bắt đầu tiếp tục suy nghĩ.

Nếu giả sử Chủ Nghĩa Duy Mỹ đã đến…

Không, ngay từ đầu thì chẳng phải thứ đó chết rồi sao?

Chẳng lẽ nó vẫn chưa chết?

Một giả thuyết vô lý.

Khi tôi đang tiếp tục suy nghĩ như vậy, Yu Daon lại cất lời.

“Dĩ nhiên, cũng có vài điểm khác biệt.”

“Khác biệt sao?”

“Cái đó, nên nói là giống như một giấc mơ chăng.”

Giống như một giấc mơ sao?

Tôi nhìn Yu Daon và cô ấy nói tiếp.

“Nên gọi là… một cơn ác mộng chăng… hay nên nói là giống như một giấc mơ…”

“Mơ?”

“Ý tôi là. Đó là một cảm giác rất mơ hồ, và tất cả những suy nghĩ bất hạnh mà tôi nghĩ đến đều trở thành sự thật?”

“Chẳng phải đó chỉ là ác mộng thôi à.”

“Thì điều tôi muốn nói là vậy đó.”

“...”

Chỉ là ác mộng thôi sao?

“Tôi sẽ thử kiểm tra lại lần nữa.”

“Đợi đã, cô Daon—”

Trước khi tôi có thể ngăn cô ấy lại, Yu Daon đã cầm lấy cái máy phát đĩa,

-Bùm!

Và đầu của cô ấy cứ thế nổ tung.

Trước khi máu có thể bắn ra, đầu của Yu Daon đã quay trở lại.

“Có vẻ đúng là ác mộng rồi!”

“...”

Phải làm gì khi cô ấy còn chẳng cho tôi thời gian để ngăn cản đây.

Yu Daon lại nói tiếp.

“Trước hết thì, như tôi đã nói, mọi thứ đều không xảy ra theo ý của tôi.”

“Ra… là vậy.”

Cô ấy đâu nhất thiết phải thử làm vậy.

“Chính xác thì đó là giấc mơ như nào?”

“...”

Yu Daon cứ thế im bặt trước câu hỏi của tôi.

“...Cái đó…”

“Gì vậy.”

“Nói đi.”

Và những người khác cũng nói như thể hối thúc cô ấy.

“Thì là…”

Yu Daon ngập ngừng, quan sát phản ứng của tôi rồi quay sang ba người kia.

“Xin lỗi nhưng mà tôi có thể nói riêng với ba người họ không?”

“À, thì… ừm.”

Là chuyện gì mà đàn ông không được nghe à?

Dù hiểu nhưng tôi vẫn cảm thấy bị bỏ rơi kỳ lạ.

Nghĩ vậy, tôi nhìn những người khác,

“Vậy thì chúng tôi sẽ đi nghe thử nhanh.”

“Ừm.”

“Anh trai, em xin lỗi.”

Ba người kia bước đến chỗ Yu Daon và bắt đầu nghe cô ấy kể lại.

Ba người họ túm tụm lại nghe kể,

“...”

“...”

“...”

Và Yu Daon kể lại những gì đã xảy ra với vẻ mặt nghiêm trọng.

Rốt cuộc thì họ đang nói chuyện gì vậy nhỉ?

Ngoại trừ Park Yeeun thì vẻ mặt của những người khác đều trở nên nghiêm trọng.

À, tò mò quá đi mất.

Không lâu sau, những người khác nghe chuyện xong liền nhìn tôi, và Jang Chaeyeon mở lời trước.

“Tôi… không muốn anh đi vào đó.”

“Việc đó thì được thôi, nhưng mà chúng ta không thể cứ phá hủy cái này sao?”

“...Khoan đã.”

Song Ahrin giơ tay lên.

“Đúng như anh nói, cứ phá hủy thứ này cũng là một phương pháp nhưng…”

“Nhưng?”

“Lẽ đời đâu phải lúc nào cũng diễn ra như vậy.”

“...”

“Nếu phá hủy tất cả mọi thứ là xong chuyện thì chúng ta đã không cần buồng cách ly rồi.”

“Ừm, nếu phá hủy để rồi lại xảy ra chuyện lớn hơn thì bản thân việc đó đã là vấn đề.”

“...”

Điều đó không sai.

Từ trước đến giờ thì tôi vẫn thường phá hủy tốt đấy thôi.

À không.

Số lần tôi phá hủy dị thể quản thúc thực ra cũng không nhiều đến vậy.

“Trước hết thì tôi hiểu rồi.”

Tôi chậm rãi gật đầu, ba người kia cũng gật đầu theo tôi.

“Vậy thì chúng ta phải làm như nào đây?”

“Có thể cứ để yên nó ở đấy rồi đi, hoặc là chúng ta có thể tự giải quyết.”

“...”

Đắn đo thật đấy.

“Trước mắt chúng ta hãy cùng nhau vào—”

“Việc đó có vẻ không ổn đâu.”

“Ừm.”

“Em cũng thấy điều đó có hơi…”

“Tại sao.”

Sao lại không được vậy.

Và không ai trả lời câu hỏi đó cả.

“Dù sao đi nữa… vẫn phải giải quyết thôi…”

Khi tôi đang trăn trở suy nghĩ, cuối cùng thì Song Ahrin đã thở dài thườn thượt.

“Trước mắt… hãy thử gửi Tóc Đen vào lại một lần nữa đi.”

“Cô Ahrin, việc đó có hơi…”

“Không, tôi thì cũng… ổn thôi nhưng.”

Yu Daon trăn trở đáp lại lời của Song Ahrin rồi nói tiếp.

“Nhưng mà ừm, tôi không tự tin đâu.”

“Tự tin sao?”

“Nên gọi là tự tin rằng mình sẽ vượt qua được nhỉ. Tự tin rằng mình sẽ có thể mang thêm nhiều thông tin về.”

“...”

Cô ấy đang nói gì vậy?

Tôi không hiểu cô ấy đang nói gì nên chỉ biết ngơ ngác nhìn chằm chằm vào Yu Daon, nhưng những người khác thì gật đầu với vẻ thấu hiểu.

“Tôi hiểu ý cô mà.”

“Tôi cũng vậy.”

“Vậy… sao?”

Thật sự chẳng hiểu gì cả.

Trong khi tôi đang nghĩ vậy,

-Rèee…

Âm thanh thứ gì đó đang quay vang lên.

Khi tôi quay lại nhìn, ở đó là cái máy phát đĩa CD đang quay không ngừng.

“Ơ…”

Park Yeeun đi đến chỗ tôi và chớp mắt,

“Cái kia là sao vậy ạ, anh trai?”

Trước khi tôi có thể nói gì, tầm nhìn của tôi cứ thế mờ đi trong chốc lát,

“...Ơ?”

Rồi Park Yeeun và tôi đang đứng trong một căn nhà sáng sủa.

“Yeeun, em không sao chứ?”

Một căn nhà sáng sủa sao?

Thà cho vào chỗ nào tối tăm còn tốt hơn.

Tôi vừa nghĩ vậy vừa nhìn Park Yeeun, và con bé cũng nhìn thẳng vào tôi.

Ánh mắt của con bé hoàn toàn không có chút cảm giác tập trung nào.

“...Bố, mẹ?”

Park Yeeun lẩm bẩm, ánh mắt của tôi cũng hướng về nơi khác.

Ác mộng.

Lời mà Yu Daon đã nói hiện lên trong đầu tôi,

“...”

Và thứ gì đó bắt đầu bước tới từ trong bếp đằng kia.

Một cơn đau đầu nhức nhối ập đến.

***

“Oái!”

Yu Daon kêu lên một tiếng ngắn trước cú va chạm cảm nhận được ở lưng.

“Ư!”

“Ái!”

Tiếng hét của hai người kia cũng vang lên bên tai của Yu Daon.

Trong khoảnh khắc, cô ấy cảm thấy rùng mình.

“Cô, cô Ahrin? Cô Chaeyeon?”

“...Ah…”

“...Ư…”

Giọng nói quen thuộc của hai người họ.

Yu Daon vội vàng đứng dậy nhìn xung quanh.

Những căn phòng, phòng khách và nhà bếp có cấu trúc quen thuộc.

Đây chính là nhà của cô.

Đồng thời, trong đầu cô như thể có màn sương bao phủ, cảm xúc của cô trở nên kỳ lạ,

“Gư…”

Tâm trí cô trở nên đờ đẫn.

Như thể đang mơ một giấc mơ.

Yu Daon bước đi chỉ với một ý niệm duy nhất.

Phải tìm hai người kia.

Không được gặp Kim Jaehun.

Không được suy nghĩ về Kim Jaehun.

Nếu cô suy nghĩ về Kim Jaehun thì—

Cô Daon?

Giọng nói của người đàn ông vang lên, cắt đứt suy nghĩ của Yu Daon.

“...”

Ngay cả ở trong mơ, dù cảm thấy một nỗi sợ hãi kỳ lạ, Yu Daon vẫn không thể phớt lờ lời nói của anh ấy.

Chậm rãi, cô xoay người lại nhìn về sau,

“...!”

Người đàn ông đang bước đến phía trước cô, đầu của anh ấy đã đứt rời, máu tuôn ra xối xả.

Lần này cũng lại thất bại rồi.

Người đàn ông thản nhiên nói tiếp trong khi nhìn thẳng vào Yu Daon.

Và điều đó…

Cái miệng của người đàn ông đã lìa đầu mở ra nói tiếp.

Là vì cô Daon đã không làm được.

“...!”

Đây là một giấc mơ.

Không được quên rằng đây chỉ là một giấc mơ.

Yu Daon không ngừng tự lẩm bẩm với chính mình.

Tỉnh lại đi.

Mơ chỉ là mơ thôi.

Tuyệt đối không được để tâm.

Mơ chỉ là mơ—

Thật đáng thất vọng.

<Cảm xúc của người sử dụng dâng cao, tỉnh dậy khỏi giấc mơ.>

-Phựt!

Đầu của Yu Daon lại nổ tung một lần nữa, cô mở mắt.

Không đau đớn.

Đó là vì thông thường ta không thể cảm nhận được đau khi đầu nổ tung.

Hình như cô đã từng nghe được như này.

Rằng những cú bắn vào đầu không đau là bởi bộ não đã bị phá hủy trước cả khi nỗi đau có thể được cảm nhận.

Vậy nên Yu Daon ưa việc nổ tung đầu khi chết hơn.

Lý do mà cô đang có những suy nghĩ vẩn vơ ấy, lý do mà bây giờ cô đang tiến lại gần chỗ cái máy chơi đĩa CD như thể bị mê hoặc.

“...Hức… ah…”

Là bởi những người khác xung quanh đều đang đờ đẫn nhìn chằm chằm vào cái máy chơi đĩa.

Yu Daon dùng mu bàn tay lau nước mắt đang chảy xuống và lại cầm cái máy chơi đĩa lên một lần nữa.

Dù thế nào đi nữa, giờ đây khi người đàn ông đã bị cuốn vào, việc rút lui đã không còn là một lựa chọn.

Bởi vì nếu anh ấy chết, một thực tại còn đáng sợ hơn cả giấc mơ ấy sẽ chờ đợi cô.

“Làm ơn… làm ơn…”

Yu Daon lẩm bẩm rồi lại ngồi xuống.

Lần này ở bên cạnh người đàn ông, mong rằng cô có thể vào giấc mơ của anh.

Tất nhiên, lần này cũng vậy, cô lại tỉnh dậy trong căn nhà của mình.

Dù cô có chết bao nhiêu lần đi chăng nữa, dù cô có run rẩy trong sợ hãi bao nhiêu lần đi chăng nữa, vẫn chẳng có gì thay đổi.

***

“Yeeun à. Tỉnh lại đi. Yeeun.”

Tôi lắc vai Park Yeeun, thế nhưng con bé vẫn không nhúc nhích.

Con bé bước đi như thể đang bị thứ gì đó mê hoặc.

“Bố, mẹ?”

Xét đến cơn đau nhức nhối trong đầu tôi thì đây là tấn công tinh thần.

Không, dù là tấn công tinh thần đi chăng nữa.

Một nơi như này…

“...”

Tôi nhìn xung quanh.

Một căn nhà.

Là một căn nhà nhưng,

“Khác.”

Đây không phải là cấu trúc của một căn nhà mà tôi biết.

Chính xác thì đây không phải là cấu trúc của một căn nhà tồn tại trên thế giới này.

Ghế sofa rất chi tiết, nhưng màu tường thì lại khác.

Có ánh sáng soi rọi nhưng thực tế lại không có đèn.

Nơi này khác với hiện thực ở những điểm kỳ lạ.

Giấc mơ mà Yu Daon nói đến, và cả…

“Bố, mẹ!”

Park Yeeun hét lên vui sướng với khuôn mặt đờ đẫn, và ánh mắt của tôi hướng về phía đó.

“...”

Một người đàn ông với khuôn mặt quen thuộc bước vào.

Người đàn ông mà tôi đã nhìn thấy tại Bệnh viện, và một người phụ nữ tôi mới thấy lần đầu nhưng lại trông giống Park Yeeun một cách kỳ lạ.

Thế nhưng cửa sổ trong suốt không xuất hiện, cũng không có âm thanh nào phát ra.

Khác biệt.

4.png

Tôi không thấy được khuôn mặt của họ.

“Bố, mẹ…!”

Tôi bước đến chỗ Park Yeeun đang gọi to đầy vui mừng,

Yeeun à, cứu bố mẹ.

“...Vâng?”

Trước khi con bé có thể nói gì, hai người kia đã mở miệng.

Đau quá, Yeeun à. Bố mẹ đã cố gắng đến vậy để cứu sống con cơ mà.

Đau quá Yeeun à, con nghĩ mình là ai mà khiến bố mẹ thành ra như này…

“Bố, bố… mẹ…?”

Park Yeeun hoang mang lẩm bẩm,

Cứu bố mẹ…

Ngay khi họ vừa dứt lời, một cảm xúc duy nhất hiện lên khuôn mặt của Park Yeeun.

Sợ hãi.

Yeeun à, làm ơn—

 -Bằng!

Không có thời gian để suy nghĩ.

Tôi vội vã dùng súng bắn vào đầu những thứ kia, và khi chúng đang lảo đảo, tôi bịt tai Park Yeeun rồi quay đầu nhìn về sau.

Từ lúc nào, phòng khách đã kéo dài dằng dặc, biến thành một dãy hành lang.

“Đừng nghe.”

“Ơ, ư…?”

Vừa tiếp tục bịt tai Park Yeeun đang lẩm bẩm với vẻ mặt bị sốc nặng, tôi vừa đẩy con bé chạy đi.

Tôi nhớ lại những lời Yu Daon đã nói.

Giấc mơ.

Và cái tên của thứ này mà tôi đã nhìn thấy.

Player.

“...”

Cảm giác như có gì đó sắp nảy ra trong đầu tôi rồi lại thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!