Chương 419: Ác mộng
Tôi cũng đã từng nghe nhiều câu chuyện đáng sợ về giấc mơ.
Kiểu nếu thử hỏi là ‘Đây là mơ sao?’ thì những người khác sẽ nhìn chằm chằm vào ta ấy.
Và cả những thứ đại loại như xung quanh có gì đó hơi kỳ lạ
Tôi đã xác nhận được rằng không gian xung quanh kỳ lạ rồi.
Từ khi nãy là tôi đã cảm nhận được rồi vì bối cảnh ở đây có chút kỳ quái.
Gọi là nhà thì vẫn đúng nhưng có những điểm kỳ lạ mang lại cảm giác khác thường.
Và bố mẹ của Park Yeeun vừa mới xuất hiện khi nãy nữa.
Kể từ khoảnh khắc những nét gạch chéo quái dị được vẽ lên khuôn mặt của họ thì nơi này đã kỳ lạ rồi.
“Yeeun, tỉnh táo lại đi. Yeeun.”
Tôi vỗ nhẹ vào vai con bé, vậy nhưng Park Yeeun vẫn chỉ lẩm bẩm những tiếng ngơ ngác.
Dù tôi không biết là con bé bị sốc nặng hay bây giờ vẫn chưa tỉnh ngủ nhưng trước mắt không thể cứ để yên như này được.
“Yeeun à.”
Tôi vỗ mạnh vào vai Park Yeeun dần lên nhưng con bé vẫn không bận tâm mà chỉ phát ra những tiếng rên rỉ.
Hoang mang thật đấy.
Tôi ngoái nhìn về sau trong khi chạy dọc theo dãy hành lang vô tận.
“...”
May mắn là có vẻ những thứ kia không đuổi theo.
Vậy thì Yu Daon đã bị văng ra từ đâu?
Chích xác thì cô ấy đã thất bại ở đâu?
Hiện tại tôi vẫn chưa thật sự biết rõ tiêu chuẩn để đánh giá thành công hay thất bại.
Tôi muốn gặp Yu Daon để hỏi cô ấy tiêu chuẩn thất bại là gì.
“...”
Đúng là bế tắc vô cùng.
Trước mắt, có vẻ là tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài vừa di chuyển vừa đánh giá tình hình.
“Đi theo anh, Yeeun.”
“Anh trai…?”
Tôi kéo Park Yeeun dường như đang dần tỉnh táo lại bước đi và không ngừng bắt chuyện với con bé.
“Em có biết đây là đâu không?”
“Anh, anh trai…”
“Không sao đâu.”
Cứ thế, tôi vừa bước đi vừa liên tục trò chuyện với Park Yeeun.
May mắn là dãy hành lang này có điểm cuối.
Tôi đã nghĩ nếu thực sự không có điểm cuối thì phải làm như nào, nhưng việc đó đã không xảy ra.
Tôi quay đầu lại nhìn, hai người kia vẫn đang đứng đó với khuôn mặt đầy những nét gạch chéo, nhìn chằm chằm vào chúng tôi
Chúng không đuổi theo, không cử động, thậm chí còn chẳng nói gì.
Rốt cuộc thì chúng định làm gì?
Dù lo nghĩ mãi nhưng vẫn chẳng có đáp án nào nảy lên.
“Đi thôi.”
Tôi kéo lê Park Yeeun theo, mở cánh cửa chính,
“...”
Và đã phải lặng đi trong chốc lát trước cảnh tượng không ngờ đến.
Thà rằng nơi này tràn đầy quái vật hay chỉ có bóng tối đen kịt thì đã giống như mọi khi.
“Gì vậy, cái này.”
Khung cảnh hiện ra trước mắt tôi không gì khác chính là một hội trường tiệc cưới.
Một cái to là đằng khác.
“...”
Tôi bước đi trong lễ đường nơi bài hát đám cưới đang vang vọng.
Tôi dìu Park Yeeun vẫn chưa tỉnh táo bằng một tay, tay còn lại thì cầm khẩu súng lục.
Nơi này cũng giống hệt căn nhà của Park Yeeun khi nãy.
Cảm giác thiếu chi tiết ở những điểm kỳ lạ.
Những chiếc đèn chùm với thiết kế như không thuộc về thế giới này tỏa ra ánh sáng nhè nhẹ, những vị khách vỗ tay chúc mừng nhưng lại mang cảm giác chẳng khác nào phông nền.
Những khuôn mặt không có dù chỉ một chút bản ngã hay lý trí.
Nhưng dù có bỏ qua mấy cái đó đi nữa, tại sao lại là lễ đường đám cưới?
“...”
Tôi chậm rãi bước đi và nhìn về lối đi dành cho cô dâu và chú rể.
Có ai đó đã đi qua nơi này rồi.
Vẫn còn dấu giày của một người đàn ông và một người phụ nữ.
“Đi qua đây thôi.”
“Ư…”
Tôi dắt Park Yeeun bước đi trên lối đi giữa lễ đường.
“...”
Và rồi, tôi phát hiện ra một dấu vết kỳ lạ.
Là vết máu.
Vết máu hoàn toàn lạc lõng so với bầu không khí hạnh phúc này.
Thậm chí từ việc nó vẫn chưa khô thì dường như đã có ai đó chảy chỉ vừa mới chảy máu.
Tôi từ từ đi đến chỗ có vết máu.
Không nhiều.
Chỉ vài giọt thôi.
Nhưng dù vậy thì máu ư.
“...”
Tôi nhìn chằm chằm vết máu một lúc rồi tiếp tục di chuyển.
Dù sao cứ đứng đây như này cũng chẳng thay đổi được điều gì.
Tôi cần phải tiến lên nhanh nhất có thể.
Để đề phòng thì.
“Cô Daon. Cô Chaeyeon. Cô Ahrin.”
Tôi gọi tên ba người kia, thế nhưng không có tiếng trả lời nào.
Chẳng còn cách nào khác.
Tôi khẽ thở dài rồi tiếp tục bước đi.
Dù vậy, tôi vẫn không biết là thứ gì sẽ hiện ra sau khi chúng tôi đi qua nơi này.
“...”
Tôi mở cửa mà không hạ cảnh giác.
Một làn gió lạnh lẽo lướt nhẹ qua má tôi.
Lần này lại là gì đây.
Khi nheo mắt nhìn, tôi chỉ thấy một con phố nơi mọi người đang đi lại.
Lại là phố gì đây.
Cảm giác như càng lúc chỉ càng xuất hiện mấy thứ không thể hiểu nổi thôi vậy.
Mọi người đang đi lại trên đường, và ở phía cuối của con phố là một thứ gì đó giống như một cái lỗ đen kịt.
Lần này cũng không thấy dấu vết của con người.
Chính xác thì không phải mấy con người quái dị đang đi quanh đây mà là con người đúng nghĩa.
“Cô Daon! Cô Chaeyeon! Cô Ahrin!”
Tôi lại hét to lần nữa nhưng vẫn không có câu trả lời nào.
“...”
Dù sao đi nữa, con phố này.
Cảm giác như là tôi đã từng nhìn thấy nó ở đâu nhiều rồi, cơ mà không thể nhớ chính xác được.
Cũng chịu thôi chứ biết sao giờ.
“...Anh trai?”
Tôi kéo theo Park Yeeun đang dần lấy lại tỉnh táo và không ngừng bước tiếp.
Trước mắt, ưu tiên là tìm thấy lối ra.
***
Jang Chaeyeon mở mắt.
Vô số người đang đi lại trên phố, ngay cả cô cũng đang thản nhiên bước trên con phố đó.
Không, có lẽ nên nói là cô đã thản nhiên bước đi cho đến khi nãy.
“...?”
Cô nhìn xung quanh với vẻ mặt bối rối.
Phố?
Con phố này là sao?
Cô biết rõ con phố này.
Bởi vì đây là con phố mà thỉnh thoảng cô vẫn đi cùng với người đàn ông khi tan làm.
Nhưng tại sao lại là nơi này?
Lo lắng của cô cũng chỉ kéo dài trong khoảnh khắc,
“...Hở?”
Khi mà đúng lúc ấy người đàn ông đã lọt vào tầm mắt của cô.
Người đàn ông đang bước đi với vẻ nhẹ nhõm, khuôn mặt mệt mỏi thường ngày cũng đã biến mất như thể anh không còn chút lo âu nào.
Cô cất tiếng gọi người đàn ông.
“Này.”
“...”
“...Này.”
“...À, là tôi sao?”
Người đàn ông mở to mắt chỉ vào bản thân khi biết mình được gọi.
“Có chuyện gì sao?”
Cảnh tượng anh ấy nhìn mình rồi hỏi với giọng đầy căng thẳng khiến Jang Chaeyeon cảm giác như thể có một tảng đá khổng lồ đã rơi đè lên ngực mình.
“...Là tôi đây.”
Chậm rãi, nhưng bình thản nhất có thể, cô mở lời.
“...Chuyện đó…”
Người đàn ông nhìn Jang Chaeyeon với vẻ mặt hoang mang rồi nói.
“Thật sự xin lỗi, nhưng mà tôi không biết cô là ai.”
“...”
Hơi thở của cô nghẹn lại.
Không, cô không thể thở được.
Bởi vì Jang Chaeyeon biết hiện tượng này là gì.
Nghỉ việc ở Cục Quản thúc.
Khi một người nghỉ việc ở Cục Quản thúc, họ sẽ phải trải qua quy trình xóa ký ức để duy trì bảo mật cũng như vì sự an toàn và sức khỏe tinh thần của nhân viên.
Vậy là người đàn ông đã nghỉ việc rồi sao?
Tại sao?
Với tâm trí thẫn thờ, Jang Chaeyeon một mình chìm vào suy nghĩ, cố gắng hiểu tình huống chẳng khác nào ác mộng này nhất có thể.
Thật lòng mà nói, nếu hỏi tại sao thì câu trả lời đã quá hiển nhiên.
Bởi vì quá vất vả.
Ở Cục Quản thúc, đặc biệt là những công việc mà người đàn ông phải đảm nhận, có quá nhiều việc đã vượt quá giới hạn của anh.
Đã bao nhiêu lần anh ấy giải cứu thế giới, đã bao nhiêu lần anh bước qua ranh giới giữa sống và chết?
Và việc một người như vậy sau cùng đã kiệt sức mà nghỉ việc, có lẽ đó không phải ngẫu nhiên mà là tất yếu.
Bởi vì đó là điều mà Jang Chaeyeon đã luôn lo sợ, một trong những điều mà cô lo lắng rằng một ngày nào đó mình sẽ thực sự phải chứng kiến.
“...Ah.”
Thế nhưng, không có âm thanh nào thoát ra khỏi cổ họng của cô.
Chỉ có duy nhất một tiếng rên rỉ mà thôi.
Cô chẳng thể nói gì về chuyện này.
Đó là lựa chọn của anh ấy, và anh đã quá vất vả rồi.
Chỉ đơn giản là cô đã sai mà thôi.
Có lẽ việc thích một ai đó ở Cục Quản thúc là sai lầm.
Có lẽ cô đã không quan tâm chăm sóc anh đủ nhiều.
“...”
Vậy nên Jang Chaeyeon không thể nói được lời nào.
Sau khi cứ mở miệng định nói gì đó rồi lại thôi không biết bao nhiêu lần, cô khẽ lắc đầu.
“Xin lỗi… không. Tôi xin lỗi.”
“À, vâng.”
Nghe lời xin lỗi của cô, anh ấy tiếp tục bước đi.
“Vốn dĩ đã bất an rồi mà giờ lại còn bị người lạ bắt chuyện nữa.”
Anh ấy lẩm bẩm.
Nghe những lời đó, Jang Chaeyeon cảm giác như trái tim của mình đang vỡ vụn.
Có lẽ đây không phải là ảo giác.
“...”
Jang Chaeyeon ngồi thụp xuống tại chỗ, siết chặt lấy trái tim trĩu nặng tưởng như đã ngừng đập.
Hối hận, đau buồn, cho đến cả sự căm ghét chính bản thân.
Đau đầu quá.
Cảm giác như nó sắp nổ tung ngay lập tức vậy.
Jang Chaeyeon ôm đầu mình.
Cứ thế này thì dù đầu cô có nổ tung…
<Cảm xúc đã vượt qua một ngưỡng nhất định—>
Trong khi âm thanh đó đang vang lên bên tai cô,
Cùng với tiếng thở dài của ai đó, một thứ gì đấy tát mạnh vào má Jang Chaeyeon.
-Chát!
Cùng âm thanh không khí bị xé toạc, đầu Jang Chaeyeon cứ thế quay ngoắt sang một bên.
“...Ơ?”
Khi cô ngẩng đầu nhìn về trước, người đàn ông đã biến mất.
Thế nhưng cơn đau tê rát ở trên má cô vẫn còn đấy.
“...”
Nhìn chỗ người đàn ông vừa biến mất, Jang Chaeyeon dùng cổ tay áo lau nước mắt và bắt đầu cất bước.
Giống như một người đang say trong mơ, giống như một người không còn nhận thức được hiện thực, cô chỉ lảo đảo bước đi trên đường.
Cầu mong rằng nếu như đây là một cơn ác mộng thì ai đó sẽ đánh thức cô dậy.
***
“...Chết tiệt.”
Song Ahrin nghiến răng lẩm bẩm.
Sao lại có thể có cái trường hợp thiếu thân thiện như này không biết.
Nếu đã không đi rồi thì đừng có lôi người ta đi luôn chứ.
Bây giờ còn cung cấp cả dịch vụ đưa đến tận nơi luôn à.
“Chẳng buồn cười chút nào.”
Chậc, Song Ahrin thở dài rồi kiểm tra tinh thần của mình.
Tự khen bản thân vì đã lập tức chuẩn bị rào chắn tinh thần ngay khi vừa nghe Tóc Đen nhắc đến giấc mơ, cô bắt đầu bước đi.
“Phải nhanh lên và đưa tất cả ra ngoài thôi.”
Ngay từ bây giờ, cô đã nghĩ đến những lời mà người đàn ông sẽ nói với mình.
Chắc là anh ta sẽ trêu chọc cô, nhưng mà đồng thời cũng sẽ công nhận cô nhỉ.
Sau đó thì cô sẽ giả vờ như bất đắc dĩ mà nhận lấy lời khen đó.
Song Ahrin mỉm cười nghĩ vậy.
Sau cùng thì ở những nơi như này cô cũng không khác gì vô địch mà.
Song Ahrin tự tin suy nghĩ với tâm trí đờ đẫn.
“Để xem nào…”
Cô ấy bước về trước và mở cửa,
“...Hả?”
Rồi khung cảnh một lễ đường tiệc cưới lọt vào tầm mắt cô.
Lễ đường tiệc cưới sao?
“Có hơi khác so với dự tính.”
Song Ahrin lẩm bẩm trong khi quan sát lễ đường.
“Hừm…”
Khi Song Ahrin đang suy nghĩ không biết đây là gì, giọng nói của ai đó vang lên bên tai cô.
<Cô dâu và chú rể đang tiến vào.>
Và rồi, một người đàn ông và một người phụ nữ xuất hiện trước mắt cô.
Một người mặc vest, người còn lại thì mặc váy cưới.
“...Hở?”
Song Ahrin chỉ có thể há hốc miệng như một đứa ngốc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
