Chương 417: Player
Tôi chìm vào suy nghĩ trong khi dạy cho Kim Yunmin đủ thứ.
Khoảng thời gian khi mới vào công ty thật sự là rất vất vả.
Không phải là Trưởng phòng dạy tôi theo kiểu Sparta hay gì đâu, nói chính xác thì ông ấy giống như thiên tài trong lĩnh vực giấy tờ vậy.
Thế nên dù là việc mà Trưởng phòng có thể giải quyết nhanh chóng, với tôi thì đó là công việc mà mình phải làm đến chết mới xong.
Lại nhớ đến cái hồi phải rất vất vả để theo kịp ông ấy rồi.
“Anh hiểu rồi chứ?”
“...À, vâng.”
Kim Yunmin ngơ ngác một lúc sau khi nghe phần giải thích của tôi rồi gật đầu.
Ngạc nhiên lắm đúng chứ?
Tôi cũng đã như vậy khi mới nghe Trưởng phòng giải thích.
Kiểu ông chú trung niên tóc dày này đang nói cái quái gì vậy.
Tất nhiên là khối lượng công việc cũng đã giảm bớt khi Yu Daon, Jang Chaeyeon và Song Ahrin đến.
Không, chính xác thì khối lượng công việc chỉ giảm sau khi Song Ahrin vào.
Gần đây thì hai người kia đã giúp được chút ít rồi, nhưng dù vậy thì Song Ahrin đã luôn là người theo kịp sự chỉ dạy của Trưởng phòng tốt nhất.
Những người khác đang làm gì nhỉ.
Tôi quay đầu nhìn thì thấy Trưởng phòng đang tán gẫu với Trưởng phòng Chi nhánh Gangnam, còn Park Yeeun thì đang trò chuyện vui vẻ với người phụ nữ trông nhút nhát.
Ba người kia thì chỉ đứng ngây ra đó.
“Xin đợi chút.”
“Vâng?”
Kim Yunmin với vẻ mặt côn đồ của anh ta nhìn tôi trước lời đó, còn tôi thì giơ tay lên gọi ba người kia.
“Ba người cũng ra đây đi.”
“Vâng!”
“Ừm.”
“Lại gì nữa.”
Mỗi người đều có một phản ứng khác nhau nhưng cả ba đều bước đến chỗ tôi.
“Mấy người còn nhớ cái mà tôi dạy lần trước chứ?”
“Cái gì, cách thiết lập bảng làm việc ấy hả?”
Song Ahrin thờ ơ lẩm bẩm, còn Yu Daon và Jang Chaeyeon thì quan sát phản ứng của tôi.
“Tôi… cũng có nhớ nhưng…”
“...Tôi không biết rõ cách làm.”
Cũng có thể mà.
Vốn dĩ Song Ahrin có thể hiểu được ngay từ lần đầu mới tuyệt ấy chứ.
Việc dạy lại có là một hàng nghìn lần thì tôi cũng làm được.
“Tốt rồi. Ngồi xuống đây đi.”
Tôi chỉ vào chỗ ngồi trống ở bên cạnh mình và Yu Daon nhanh chóng ngồi xuống.
“...”
“...”
Yu Daon và Jang Chaeyeon nhìn nhau một hồi rồi Yu Daon mỉm cười rạng rỡ nhìn tôi.
“Vâng!”
“Tốt lắm. Vậy thì tôi sẽ hướng dẫn lại lần nữa.”
Thật lòng thì chỉ việc Yu Daon biết nhấn chuột và gõ bàn phím đã đủ để thấy biết ơn rồi.
Jang Chaeyeon cũng vậy.
Tôi bắt đầu giải thích chậm rãi, hai người kia lại bắt đầu chăm chú nghe giảng.
Không, là ba chứ không phải hai.
Bởi vì người đàn ông đã nghe tôi nói khi nãy cũng đang chăm chú lắng nghe.
Bao nhiêu thời gian đã trôi qua rồi nhỉ.
“Tôi hiểu rồi.”
Kim Yunmin gật đầu nhìn tôi.
“Nếu là tầm này thì sẽ giúp đỡ được rất nhiều. Cảm ơn anh.”
Chẳng lẽ khi nãy anh ta lườm tôi đến vậy là vì muốn học cái này à?
Người đàn ông gật đầu hài lòng đến mức tôi phải nghĩ vậy.
“Tôi cũng vui là anh thấy hài lòng.”
Công việc càng xong sớm thì càng tốt mà.
Chắc vậy.
Dù xong việc này thì sẽ lại có việc mới đến, nhưng trước mắt thì cứ như vậy đã.
Hai người kia thì…
“...”
“...”
Khi chạm mắt với tôi, Yu Daon gãi má với vẻ mặt lúng túng, còn Jang Chaeyeon thì hắng giọng.
Được rồi.
Dạy thêm một lần nữa là được ấy mà.
“Nhưng mà.”
Người đàn ông nhìn tôi.
“Vâng?”
“Chuyện đó là thật sao?”
“Chuyện gì cơ?”
“Không, cái đó ấy. Gì nhỉ. Tôi chỉ muốn hỏi là việc anh trực tiếp giải quyết mọi rắc rối và tiêu diệt các dị thể quản thúc có phải là sự thật không.”
“Ờm…”
Phải nói như nào đây nhỉ.
Tôi không muốn thừa nhận nhưng bảo là không phải thì cũng không được.
Trong khi tôi đang vật lộn suy nghĩ không biết phải trả lời như nào, Park Yeeun đang trò chuyện ở đằng kia đột nhiên xen vào.
“Tất nhiên là thật rồi ạ! Anh trai của bọn em đã thật sự làm hết đấy ạ!”
“Tôi xin lỗi. Đứa trẻ vẫn còn nhỏ nên chưa hiểu chuyện lắm.”
“Thật mà ạ! Lần trước cũng—”
“Cô Chaeyeon.”
“Ưm!”
Jang Chaeyeon nghe tôi nói liền bịt miệng Park Yeeun lại, và Park Yeeun vừa kêu ưm ưm vừa bị lôi ra chỗ khác.
“Chẳng lẽ lý do mọi người đến Chi nhánh Gangnam là để thực hiện một nhiệm vụ bí mật mà chúng tôi không biết sao?”
Giờ thì Kim Yunmin đang lo lắng nhìn tôi như thể đã hoàn toàn hiểu lầm.
“Không phải đâu. Chúng tôi thật sự chỉ đến đây để giao lưu thôi mà.”
“Phòng Nhân sự ấy à?”
“Không phải các anh cũng là Phòng Nhân sự sao?”
Người khác nhìn thấy lại tưởng có mỗi mình tôi thuộc Phòng Nhân sự.
Tôi rời mắt khỏi người đàn ông đang nhìn tôi với vẻ mặt hoài nghi và nhìn về phía Park Yeeun.
“Dù sao đi nữa… chúng tôi chỉ ở đây để giao lưu thôi nên—”
Đồng thời, cánh cửa mở ra cạch một cái.
Tất cả chúng tôi đều nhìn về đó, một người đàn ông trung niên đang nhìn chúng tôi.
Ông ta có một vết sẹo lớn ở trên mặt, cơ thể thì vạm vỡ, cảm giác như thể chỉ cần ăn một cú đấm thôi là đi đắp mộ được luôn.
Tôi vô thức nhìn lên đầu ông ta.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Tên: Kim Hochan]
[Tuổi: 52 tuổi]
[Đặc trưng: X]
[Khả năng: X]
[Tiểu sử: Ông ấy đã sống sót ở đây trong một thời gian dài.]
[Điểm yếu: Một con người bình thường. Nếu bị tấn công vào chỗ hiểm, ông ấy sẽ chết.]
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Không có gì đặc biệt.
Tôi nhìn chằm chằm vào ông ta, và ông ta cũng nhìn lại tôi rồi mở lời.
“Có vẻ cậu là Kim Jaehun nhỉ.”
“Đúng rồi.”
Người đàn ông từng bước nặng nề đi về phía tôi, và như thể đã hẹn trước, Yu Daon, Jang Chaeyeon và Song Ahrin đứng chắn trước tôi.
Ba người họ bước lên như để bảo vệ tôi.
“Còn có cả hộ vệ tốt nữa nhỉ.”
Ông ta cười khẩy, Song Ahrin nhìn ông ta rồi thở dài thườn thượt.
“Già rồi nên không còn suy nghĩ thông suốt được nữa à. Có việc gì thì nói nhanh lên.”
“...”
Người đàn ông nhìn chằm chằm vào Song Ahrin, cô ấy cũng im lặng nhìn lại ông ta.
“Quả nhiên, Chó điên của Chi nhánh Trung ương đúng là nói chuyện khác biệt thật—”
Người đàn ông đang nói dở thì miệng bỗng đóng chặt lại, Song Ahrin thở dài nhắm mắt lại rồi mở ra.
“Không thể hiểu nổi. Chẳng lẽ ông không biết tại sao tôi bị gọi là Chó điên à? Sao bây giờ lại không nghĩ tôi là Chó điên nữa?”
Người đàn ông mân mê miệng mình cố gắng làm gì đó nhưng miệng của ông ta vẫn không chịu mở ra.
Song Ahrin đang nhìn cảnh đó thì cười khẩy rồi cất lời.
“Đừng có làm trò lố như vậy nữa đi, thật đấy. Nếu như ông còn không biết Chó điên thật sự là gì.”
Ngay khi Song Ahrin vừa búng tay, miệng của người đàn ông mới mở ra được.
“...Là tôi lỡ lời.”
“Ít nhất thì ông còn biết chỗ nào nên bò chỗ nào nên đứng nên cũng tốt đấy chứ.”
Song Ahrin cười khẩy trước lời của người đàn ông, rồi ông ta quay lại nhìn tôi.
“Không có gì khác, tôi đến đây vì muốn nhờ cậu một việc.”
Nhờ vả?
Cảm giác chẳng lành chút nào.
“Chúng tôi đến đây để giao lưu với Phòng Nhân sự Chi nhánh Gangnam, không phải là để nhận lời nhờ vả.”
Tôi thản nhiên trả lời, người đàn ông khẽ thở dài.
“Tôi biết. Nhưng tôi thật sự cần đến sự giúp đỡ của cậu.”
Rốt cuộc thì tại sao những nơi cần sự giúp đỡ của tôi lại nhiều đến vậy cơ chứ.
“Lần này có dị thể quản thúc mới đã được đưa vào, nhưng chúng tôi hoàn toàn không thể nắm bắt được nó.”
“Việc đó không hợp lý.”
Lần này, Jang Chaeyeon đứng ra lên tiếng.
“Phòng Cách ly chẳng lẽ lại không tìm ra được cách nào sao?”
“Đó chính là vấn đề.”
Người đàn ông nhìn Jang Chaeyeon trả lời còn Jang Chaeyeon thì nhướng một bên mày.
“Trong khi đang đưa thứ đó về đây thì hình dạng của nó bỗng thay đổi, và chỉ mới đây thôi đã có một người chết.”
“Chết rồi sao?”
“Vậy nên hiện tại không ai có thể chạm vào nó.”
“...Thứ đó trông như nào?”
“Nó là một máy phát đĩa CD.”
“...”
Jang Chaeyeon nhìn tôi.
Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói là ‘Làm sao đây?’
Tôi cũng nhìn Trưởng phòng với ánh mắt như muốn nói là ‘Phải làm gì đây ạ?’
Nhận lấy ánh mắt của tôi, Trưởng phòng bước lên trước.
“Tôi hoàn toàn hiểu tình hình rồi. À, Tôi là Heo Chan, Trưởng phòng Phòng Nhân sự Chi nhánh Gangseo.”
“À, vâng. Trưởng phòng.”
Người đàn ông lễ phép cúi đầu chào Trưởng phòng.
Trưởng phòng hắng giọng rồi nhìn người đàn ông.
“Tôi đã hiểu tình hình và cũng biết rằng đang rất gấp gáp, nhưng trước hết thì ý kiến của thành viên phòng chúng tôi cậu Kim Jaehun mới là quan trọng nhất.”
“...”
Trưởng phòng đã giao quyền chủ động cho tôi.
“...”
Phải làm gì đây nhỉ.
Tôi suy nghĩ một lát, nhưng sau cùng thì câu trả lời của tôi đã được định sẵn.
“Hiện tại vấn đề đang rất nghiêm trọng đúng không?”
“...Đúng vậy.”
“Và đã có nạn nhân xuất hiện rồi.”
“...Phải.”
“Tôi hiểu rồi.”
Tôi tiến về phía cửa.
“Tôi đi một chút rồi—”
Trước khi tôi có thể nói xong, bốn người đã nhanh nhẹn đứng sau tôi.
Tất cả mọi người ngoại trừ Trưởng phòng đều đứng sau tôi.
“...Ba người kia thì anh đã đoán trước được rồi, nhưng mà Yeeun à, tại sao lại có cả em nữa vậy?”
“Vì chuyện này có vẻ thú vị ạ.”
“Được rồi.”
Tôi thở dài nhìn người đàn ông và ông ta gật đầu.
“Với chúng tôi thì như vậy lại tốt. Vậy nhờ cậu.”
Tôi vừa bước đi vừa nhìn về sau.
Kim Yunmin đang nhìn tôi với ánh mắt đầy kính sợ.
Cuối cùng lại thành ra như này.
***
Khi chúng tôi đi lên khu vực cách ly ở trên sân thượng, ở đó đã có vô số người đang tập trung lại bàn tán.
Và còn có cả mùi máu tanh phảng phất kỳ lạ.
“Không phải. Nếu chạm vào thứ kia…”
“Không đâu, việc đó xảy ra khi có người phát đĩa CD…”
“Trước mắt hãy cứ vứt nó ở nguyên tại đó…”
“E hèm.”
Và người đàn ông hắng giọng, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
“Tôi đã đưa người giải quyết đến rồi đây.”
Người giải quyết?
Tôi sao?
Trước khi tôi có thể nói ra sự bất mãn của mình, người đàn ông đã giới thiệu tôi.
“Đây là Phòng Nhân sự Chi nhánh Gangseo. Họ đã giải quyết vô số biến cố, và chắc là mọi người cũng đã biết, họ là những người đã đạt được những thành tựu lớn nhất bao gồm tiêu diệt Chủ Nghĩa Duy Mỹ, ngăn chặn sự hủy diệt của Chi nhánh Gangseo và tiêu diệt Đoàn kịch.”
“...”
Nghe nói như này thì công nhận là chúng tôi cũng đã đạt được kha khá thành tựu thật.
“Phòng Nhân sự Chi nhánh Gangseo…”
“Tại sao họ lại ở đây…?”
Những người khác bắt đầu xì xào.
Ôi áp lực thật đấy.
Tôi miễn cưỡng bước về trước.
Một cái máy phát đĩa CD đang nằm đơn độc ở đó.
Tôi chợt nhớ lại chuyện ở đài truyền hình.
Mặc dù lần đó là băng ghi hình.
Ngay sau đấy, một cửa sổ trong suốt xuất hiện.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Tên: Player]
[Tuổi: Được tạo ra 12 năm trước]
[Đặc trưng: Phát lại]
[Khả năng: Phát lại]
[Tiểu sử: Thứ này chỉ đơn thuần là một cái player]
[Điểm yếu: Player là player]
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
“...”
“Nó ghi gì vậy?”
Yu Daon thì thầm với tôi.
“Tôi không biết.”
“Vâng?”
“Thật đấy.”
Nói cái gì vậy.
Player là player?
“Trước hết nhìn từ vẻ ngoài thì cứ thế cầm lên mang đi là được mà nhỉ.”
“Vì không làm được như vậy nên mới rắc rối đấy.”
Một ai đó đáp lại lời lẩm bẩm của tôi.
“Người vừa mới chạm vào nó đã mất đầu ngay lập tức.”
Bảo sao ngửi được mùi máu.
“...Anh Jaehun.”
Yu Daon thì thầm với tôi.
“Ừm?”
“Nếu anh bảo những người khác lui đi thì tôi sẽ cầm thử.”
“...”
Sau khi nghe lời lẩm bẩm của Yu Daon, tôi nhìn những người khác, và Song Ahrin nói thay cho tôi.
“Tất cả cút ra.”
“Vâng?”
“Bảo là cút.”
Ngay khi cô ấy vừa thở dài lẩm bẩm, vẻ mặt của những người khác lập tức trở nên đờ đẫn rồi họ đi đâu đó hết.
Chẳng mấy chốc, chỉ còn lại năm người chúng tôi.
“Không, cô chỉ cần nói là được rồi mà…”
“Giải thích từng li từng tí một làm gì cho phiền phức ra?”
Song Ahrin nhìn tôi như thể tôi đã hỏi một điều hiển nhiên, còn Yu Daon thì cầm cái máy phát đĩa CD lên.
“Hừm, tôi hiểu cảm giác đó—”
Cứ như vậy, đầu của Yu Daon ‘biến mất’.
Không chảy ra dù chỉ một giọt máu, cô ấy lảo đảo,
“Là gì rồi!”
Như thể thời gian đã được tua ngược lại, đầu của cô ấy quay trở lại và cô ấy mỉm cười trả lời rồi đặt cái máy phát đĩa CD xuống.
“Nào, bây giờ tôi sẽ giải thích nên mọi người phải nghe kỹ đấy nhé!”
“...Cô không sao chứ?”
“Vâng!”
Yu Daon mỉm cười rồi cất lời.
“Tôi vừa mới trở về sau khi đi quay một bộ phim xong! Nhưng mà tôi đã thất bại!”
Chẳng hiểu cô ấy đang nói gì nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
