Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11203

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

201-400 - Chương 366: Ngòi bút còn mạnh hơn lưỡi gươm

Tôi nhìn Trưởng Chi nhánh đang nói bằng giọng của một người đàn ông trung niên với khẩu súng trong tay.

Bản thân việc Trưởng Chi nhánh đang nói bằng giọng của một người đàn ông trung niên cũng không kỳ lạ đến vậy, nhưng quan trọng hơn, tôi bận tâm đến việc Trưởng Chi nhánh và những người khác đã đi đâu rồi hơn. 

May mắn thay, tôi không phải là người duy nhất nhận ra. 

Tất cả những người khác có vẻ cũng đã nhận ra nhanh hơn tôi nghĩ. 

Trưởng Chi nhánh, không, Trưởng Đoàn kịch với vẻ ngoài của Trưởng Chi nhánh nhếch khóe miệng lên. 

Có vẻ là cậu có tài năng xứng đáng để được chọn làm nhân vật chính nhỉ

“Ta cũng không muốn làm nhân vật chính đâu”

Ai muốn làm nhân vật chính cơ chứ.

Tôi đơn giản là bị chọn làm nhân vật chính sau khi bị kéo vào vở kịch thôi.

Trưởng Đoàn kịch lắc đầu sau khi nghe tôi nói. 

Dù sao đi nữa

-Bằng! 

Tôi không nghĩ là mình cần phải nghe thêm nữa. 

Tôi lại bắn súng và xuyên thủng trán của Trưởng Đoàn kịch nam một lần nữa.

Trưởng Đoàn kịch nam loạng choạng về sau, và nhân thời cơ đó tôi vội vàng hét lên. 

“Mọi người tập hợp lại!”

Đồng thời, cơ thể của Trưởng Đoàn kịch nam bị đẩy lùi về sau, và Jang Chaeyeon, người đã đánh bay Trưởng Đoàn kịch đi, đứng lên bên cạnh tôi. 

“Hắn ta chưa chết đâu nhỉ?”

“Hắn ta vẫn đang nói chuyện bình thường dù đang có hai lỗ đạn trên trán đấy”

“Hiểu rồi”

Jang Chaeyeon điềm tĩnh đáp lại và giơ tay lên, đồng thời, cơ thể của người đàn ông bắt đầu di chuyển xung quanh, va đập vào tường. 

Bay vút lên không trung rồi đâm sầm xuống đất xong lại bị đập vào bức tường bên cạnh đó rồi bị đập sang bức tường đối diện. 

Đúng là hỗn loạn kinh khủng.

-Rầm! Rầm! Rầm! Rầm!

Cùng với một tiếng động lớn, Trưởng Đoàn kịch nam cứ thế đâm sầm xuống đất. 

“Hoàn toàn vô tác dụng nhỉ?”

“Có vẻ là vậy ha?”

Tôi trả lời câu hỏi điềm tĩnh của Jang Chaeyeon cũng với sự điềm tĩnh đó.

Không ngoài dự đoán, Trưởng Đoàn kịch nam từ từ đứng dậy. 

“Ừm. Quả nhiên”

Cùng lúc khi tôi lẩm bẩm, Jang Chaeyeon giơ tay lên rồi vung xuống, và Trưởng Đoàn kịch nam cứ thế đâm sầm xuống đất. 

“Còn Yu Daon thì sao?”

“Tôi đã gửi cô ấy đến chỗ khác vì có việc cần nhờ rồi”

“Hiểu rồi”

“Tôi đã nghe từ Tóc Đen rồi đến. Không nói cho tôi một chút được à?”

“Tôi đã bảo hai người họ nói chuyện với nhau mà”

Ngay cả trong những lúc như này thì cũng phải thân thiết với nhau chứ. 

Song Ahrin càu nhàu xen vào giữa tôi và Jang Chaeyeon, và tôi chỉ nhún vai. 

“Trước hết thì tôi đã nhìn xung quanh một chút rồi về”

Song Ahrin điềm tĩnh nói và nhìn Trưởng Đoàn kịch nam. 

“Khi quan sát thì tôi có thể thấy được những người mà tôi và anh đã nhìn thấy đều có mặt nhỉ? Ngay cả những người đã chết khi chúng ta mới nhìn thấy họ lần đầu”

“Tôi cũng đã chết rồi quay lại này”

Song Ahrin nhìn Jang Chaeyeon một hồi trước lời của cô ấy rồi nói tiếp. 

“Dù sao đi nữa, từ điều đó thì có vẻ Hồi 3 đúng là đã kết thúc rồi”

“Vậy thì?”

“Chỉ là dường như đang chuyển sang hồi tiếp theo thôi”

“...Hừm”

Tôi có hơi không hiểu lắm về những gì cô ấy nói. 

Khi tôi nhìn Song Ahrin với vẻ mặt như đang bảo là mình không thể nắm bắt được, cô ấy liền hừm một tiếng và thở dài. 

“Cái đấy thì làm sao mà tôi có thể—”

“Để tôi giải thích cho”

“Oái, giật hết cả mình!”

Trưởng Đoàn kịch đột nhiên xuất hiện, và Song Ahrin vừa nhìn cô ấy vừa hét lên. 

Đợi đã, Song Ahrin đã hét sao? 

“Nhìn thấy được à?”

“...Ơ, có thể nhìn thấy này?”

Mắt Song Ahrin mở to, và Jang Chaeyeon cũng nhìn Trưởng Đoàn kịch với vẻ mặt bối rối. 

Sao lại có thể nhìn thấy được? 

“Từ đầu đến giờ tôi chỉ khiến bản thân không thể bị nhìn thấy thôi mà”

“Bằng cách nào?”

“Thôi miên”

Trưởng Đoàn kịch trả lời câu hỏi của tôi như thể đó là điều hiển nhiên. 

À, nếu vậy thì hiểu rồi. 

Hóa ra lý do mà ngay từ đầu không một ai khác ngoài tôi có thể nhìn thấy Trưởng Đoàn kịch là bởi vì cô ấy đã dùng thôi miên để khiến những người khác không thể nghe thấy hay nhìn thấy mình. 

Song Ahrin của chúng tôi không thể làm được như vậy 

Khi tôi nhìn Song Ahrin, cô ấy liền trừng mắt lườm tôi, vậy nên tôi chỉ còn cách nhún vai và rời mắt khỏi cô ấy. 

Nhưng mà tại sao cô ấy phải giấu sự hiện diện của mình khỏi tất cả những người khác ngoài tôi vậy? 

“Do có vẻ là tôi sẽ bị đá ra ngoài nếu ông chú đằng kia phát hiện ra tôi đang có mặt trong Hồi 3”

Như thể đã đọc được biểu cảm của tôi, Trưởng Đoàn kịch chỉ vào Trưởng Đoàn kịch đang bị đập xuống đất. 

“Vậy là”

“Nếu đằng nào cũng bị đá ra ngoài thì bây giờ tôi cũng phải cho thấy mình đe dọa đến mức nào để mà bị đá ra ngoài chứ?”

“Ừm”

Trưởng Đoàn kịch gật đầu trước lời của tôi. 

“Cứ đợi một chút đi. Tôi đã bảo đứa nhóc tóc điểm hồng đó đi lấy một món đồ đến rồi”

“Yeeun ấy hả?”

Nghe cô ấy nói, tôi liền nhìn về chỗ Park Yeeun đã ở. 

Con bé không có ở đó. 

“Không, làm sao mà cô có thể sai khiến một đứa trẻ làm một việc nguy hiểm đến vậy chứ?”

“Đứa nhóc đó nhìn vẻ ngoài và mấy thứ khác thì trông không giống trẻ con lắm đâu”

“Cô đang bảo là tôi trông trẻ hơn con bé đấy à?”

“Chúng ta trông giống hệt nhau đấy”

Song Ahrin đang lắng nghe liền nhìn Trưởng Đoàn kịch với vẻ nóng giận, và Trưởng Đoàn kịch điềm tĩnh trả lời rồi nhìn tôi. 

“Cứ đợi đi”

Cùng lúc đó, bầu trời bắt đầu quay tròn nhanh hơn nữa.

“Cái kia là sao?”

“...”

Trưởng Đoàn kịch nhìn lên trời với vẻ mặt phức tạp sau khi nghe lời lẩm bẩm của tôi. 

“Tiếp tục với phần giải thích”

Cô ấy cất lời. 

“Đó chính là Hồi Kết”

Trưởng Đoàn kịch điềm tĩnh lẩm bẩm và gói gọn bầu trời quay tròn trong tầm mắt của mình. 

“Hồi Kết là…”

Trước khi cô ấy có thể nói xong, bầu trời đang quay đã dừng lại. 

“...”

Ngoài cái đó ra thì không có bất cứ chuyện gì xảy ra. 

“Chuyện gì đây?”

“...Nhìn đi”

Trưởng Đoàn kịch điềm tĩnh đáp lại lời lẩm bẩm của tôi và chỉ về trước. 

“...”

Một cây bút cũng đã xuất hiện trước mặt tôi.

Cửa sổ trong suốt xuất hiện. 

1952c783-8cb3-4025-b64c-122b4661fc41.jpg

Việc này chỉ xảy ra tôi với Trưởng Đoàn kịch thôi sao?

Tôi vội vàng kiểm tra những người khác. 

Một cây bút đang lơ lửng trước mặt Jang Chaeyeon, và tất cả những người khác cũng có một cây bút trước mặt.

Nghĩa là, không phải chỉ có mỗi hai chúng tôi. 

“Ơ—”

Đồng thời, cây bút trước mặt Jang Chaeyeon bắt đầu di chuyển. 

Viết đè lên sao?

Cái bút trước mặt tôi di chuyển. 

Cùng lúc đó, cửa sổ trong suốt của tôi xuất hiện. 

[Tên: Kim Jaehun] 

Khoảnh khắc thứ đó gạch một đường lên tên của tôi,

“...Hả?”

Đầu của tôi trở nên trống rỗng. 

Cảm giác như thể tôi đã quên mất một điều gì đó rất quan trọng vậy. 

Tôi là ai? 

Không, tôi là thứ gì?

Trong khi có những suy nghĩ như vậy, tôi nhìn chằm chằm vào thứ đang ở trước mắt mình. 

Cái này là cái gì đây? 

Tôi chạm vào vết gạch ở trên cái tên. 

Khi ngón tay của tôi đặt lên đó, vết gạch trên cái tên bị xóa đi,

[Tên: Kim Jaehun] 

“...Chết tiệt”

Tôi ngay lập tức bắt đầu lấy lại ý thức. 

Vừa rồi tôi đã đang nghĩ gì vậy chứ? 

Không, đó không phải là điều quan trọng bây giờ.

Nếu ngay cả tôi cũng vậy thì, 

Tôi vội vã nhìn Jang Chaeyeon.

[Tên: Jang Chaeyeon]

[Tuổi: 25]

Và cái bút bắt đầu đi lên tên của cô ấy. 

[Tên: Jang Chaeyeon]

Cây bút gạch một đường lên ô tên của cô ấy. 

“Hở”

Jang Chaeyeon làm vẻ mặt bối rối. 

“Cô Chaeyeon?”

Tôi gọi cô ấy, nhưng Jang Chaeyeon chỉ chau mày mà không đáp lại. 

“...Tên của mình”

Cô ấy lẩm bẩm gì đó và ấn vào thái dương của mình. 

“Không, không phải tên. Mình…mình là cái gì chứ?”

Jang Chaeyeon khẽ lẩm bẩm trong khi ôm chặt đầu mình.

Song Ahrin nhanh chóng bước đến chỗ Jang Chaeyeon, đặt tay lên trán của cô ấy và nhỏ giọng thì thầm. 

“Tỉnh táo lại đi, Jang Chaeyeon”

Đồng thời, tên của Jang Chaeyeon bắt đầu được khôi phục. 

[Tên: Jang Chaeyeon]

Cái tên đã bị gạch đi của cô ấy trở về như ban đầu, và Jang Chaeyeon nhìn Song Ahrin với vẻ mặt thắc mắc.

“Ơ, cái…”

“Ở sát bên cạnh tôi”

Song Ahrin điềm tĩnh nói và nắm lấy cánh tay của Jang Chaeyeon, và Jang Chaeyeon đang được nắm tay gật đầu với vẻ mặt bối rối.

“À, ừm”

“Đã nhớ ra một chút rồi chứ?”

“À, ừm. Đang nhớ ra rồi”

“Thấy cây bút kia không?”

“À, ừm”

“Đừng nắm lấy nó”

“Hở…?”

“Cô mà nắm lấy cái đó là chết đấy”

Sau khi lắng nghe cuộc nói chuyện của họ, tôi cuối cùng cũng nhận ra cây bút kia là gì. 

Không chỉ có mỗi Jang Chaeyeon.

Tên của những người khác cũng bị gạch đi bằng một đường màu đen. 

Và những người bị gạch tên đều đang sờ vào mặt mình với biểu cảm bối rối y hệt Jang Chaeyeon.

“Ưm, mình…?”

“Bút…?”

Và rồi, một ai đó nắm lấy cây bút trước mặt mình,

“Ehehe, ehehehe…”

Và họ bắt đầu cười như một kẻ ngốc rồi ngã xuống trong khi chảy máu mũi. 

Không chỉ có mỗi người đó. 

Tất cả những người thử cầm lấy cái bút đều gặp một kết cục tương tự.

Những người đó cười như một kẻ ngốc rồi ngã xuống, như thể họ đã bị nuốt chửng bởi sự điên loạn. 

Tôi nhìn Trưởng Đoàn kịch, và cô ấy gật đầu nhìn tôi. 

“Nếu xem con người như những câu chuyện, vậy thì cây bút có thể viết lại họ”

Cây bút liên tục cố xóa tên của Trưởng Đoàn kịch nhưng chỉ di chuyển một cách vô nghĩa trên không trung. 

“Và nếu viết lại họ thì ta cũng có thể tùy ý điều khiển họ như mong muốn chứ sao”

Tôi nhìn cây bút ở trước mặt mình. 

Mỗi lần cây bút di chuyển định gạch một đường lên tên tôi, tôi lại vươn ra xóa tên của mình, cứ lặp đi lặp lại như vậy. 

Tôi thì có thể ngăn nó như này nhưng mà.

“...Vậy thì cô Daon và những người khác…”

“...Họ sẽ ổn thôi. Ít nhất thì là cô nhóc với mái tóc điểm hồng đó”

Trưởng Đoàn kịch điềm tĩnh trả lời, và tôi chỉ tắc lưỡi. 

Nếu vậy thì Yu Daon chính là vấn đề. 

Trước mắt thì tôi không có thời gian để lo lắng cho Yu Daon. 

Tôi phải bằng cách nào đó xử lý cây bút ở trước mặt mình đã. 

“Trưởng Đoàn kịch đâu rồi?”

“Tôi ấy hả?”

“Không phải cô, Trưởng Đoàn kịch nam ấy”

“...Theo tôi”

Trưởng Đoàn kịch nghe tôi nói liền dẫn trước. 

Tôi đi theo sau cô ấy, và Trưởng Đoàn kịch nam khi nãy còn đang nằm trên đất đã biến mất từ lúc nào. 

“Trưởng Đoàn kịch chính là người điều khiển cây bút nhỉ?”

“Đúng nhưng không”

“Nói gì nữa vậy?”

“Ông ta không thể sử dụng cây bút nhưng có thể sắp đặt nó”

“Nghĩa là ông ta có thể bảo cây bút xoá tên nhưng không thể tự mình cầm cây bút xóa tên nhỉ?”

“Đúng vậy”

“Tại sao?”

“Hiển nhiên là vì…”

Trưởng Đoàn kịch nhìn tôi như thể tôi đã hỏi một điều hiển nhiên. 

“Anh nghĩ việc cầm một cái bút có thể can thiệp vào tâm trí con người là dễ chắc?”

“Bởi vì quá tải sao?”

“Đó là một phần, nhưng về cơ bản thì nó có cảm giác như là khả năng thôi miên tối thượng vậy”

Viết lại cả một con người. 

Trưởng Đoàn kịch lẩm bẩm.

“Nên là…”

“Vậy thì ổn thôi”

Tự tin thì tôi có thừa. 

Tôi lẩm bẩm trong lòng và nắm lấy cây bút.