Tôi vội vã nhìn xung quanh.
Chẳng lẽ tôi đã thất bại sao?
Nếu vậy thì mọi thứ như ban đầu—
“Ôi trời đầu tôi…”
“Gư…”
“Ây…”
Những tiếng rên rỉ vang lên xung quanh tôi.
Những người vừa nãy còn đang chết giờ đã đang đứng dậy bình thường và lẩm bẩm đầy bối rối.
Trước tiên thì có vẻ là vở kịch đã kết thúc trọn vẹn rồi nhưng,
“...”
Tôi ngẩng đầu nhìn lên trời.
Bầu trời đang quay tròn.
Tôi không biết phải giải thích như nào nhưng mà nó đang quay tròn theo đúng nghĩa đen luôn.
Giống như cách ta đặt mô hình quả địa cầu rồi xoay mạnh nó vậy.
“...Ưm…”
Song Ahrin làm vẻ mặt bối rối ở bên cạnh tôi, và tôi nhìn xem Sổ hướng dẫn đang ở đâu.
Sổ hướng dẫn đã biến thành một quyển sách và rơi xuống đất từ lúc nào.
“...”
Tôi lặng lẽ cho sổ hướng dẫn vào túi áo ngực.
Tôi vẫn còn nhiều điều phải nói với cái người này.
“Những người khác đâu rồi?
“Phải ha”
Không phải chỉ cần kết thúc trọn vẹn Hồi 3 là được rồi sao?
Hay chẳng lẽ là tôi bỏ lỡ gì đó?
Trong khi tôi đang không ngừng suy nghĩ cái này cái kia trong đầu, một giọng nói vang đến từ phía xa.
“Anh Jaehun!”
Là giọng của Yu Daon.
May quá rồi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm và nhìn về nơi giọng nói của Yu Daon vang đến, và Jang Chaeyeon cùng Park Yeeun cũng đang chạy về phía tôi.
“Không có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra chứ?”
“Chuyện nghiêm trọng…”
Yu Daon nói lấp lửng và kiểm tra phản ứng của những người khác, rồi Park Yeeun thở dài nói tiếp.
“Không, chà, không lâu sau khi anh rời đi thì bầu trời đã sụp xuống ạ!”
“Nghĩa là sao?”
“Giải thích thì khó lắm, nhưng đúng là bầu trời đã sụp xuống ạ!”
“Và rồi?”
“Và gì nữa ạ, chết thôi”
Park Yeeun nhún vai như thể đó chẳng là chuyện gì đặc biệt và tôi nhìn Yu Daon.
Nếu là cô ấy thì chắc chắn sẽ không chết ngay lập tức.
“...Haha…”
Và trước ánh mắt của tôi, cô ấy vừa nở một nụ cười gượng gạo vừa lảng tránh ánh mắt của tôi.
Dường như cô ấy đã trải qua một chuyện rất kinh khủng rồi.
“Cô Daon, sau khi kết thúc chuyện này thì nhất định phải nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra đấy”
“Vâng, vâng…”
Cô ấy lắp bắp lẩm bẩm, và tôi hướng mắt nhìn lên bầu trời đang quay tròn.
Trước hết thì phải làm gì với cái này đây?
Không biết sẽ có chuyện gì xảy ra nếu mọi người nhìn lên trời—
-Bípppp…!
Và đồng thời, tiếng còi báo động bắt đầu vang lên.
Tôi vội vã đứng dậy và rút súng ra, và cùng lúc đó, một ai đó đặt tay lên vai tôi.
“Bình tĩnh đi, cậu Kim Jaehun”
“...Trưởng Chi nhánh?”
Trưởng Chi nhánh đã đang đứng bên cạnh tôi.
Cô ấy nhìn tôi với một nụ cười trên mặt.
“Làm tốt lắm”
“Vâng?”
“...”
Trưởng Chi nhánh chỉ vỗ vai tôi mà không nói gì.
“Cậu đã vất vả rồi”
“...”
Trong lúc tôi nhìn Trưởng Chi nhánh do không biết phải nói gì trước lời của cô ấy,
“Tiếng còi báo động đó là do chúng ta đang phát ra nên là không cần phải lo đâu”
“Aha”
“Nó là để khiến cho mọi người không cảm thấy kỳ lạ”
“Kiểu như là điều khiển tâm trí sao?”
“Ờm, so với cái đó thì là khiến cho những người khác không cảm thấy bất thường nhỉ?”
Trưởng Chi nhánh mỉm cười lắc đầu.
“Dù sao đi nữa, chỉ có vậy thôi, nên là đừng lo lắng quá”
“Cần tôi cho mượn cô Ahrin chứ?”
“Thật sự muốn chết à”
Song Ahrin nhỏ giọng lẩm bẩm trước lời của tôi rồi nhún vai và chạm mắt với Trưởng Chi nhánh.
“Tình hình hiện tại là như nào?”
“Gì mà tình hình như nào chứ”
Trưởng Chi nhánh mỉm cười nhẹ nhàng.
“Cậu Jaehun đã kết thúc Hồi 3 rất tốt rồi”
“Nhưng mà cô đã làm gì vậy, Trưởng Chi nhánh?”
“Ta không thể đi vào”
Trưởng Chi nhánh lắc đầu.
“Cậu Ahn Sanghyun cũng đã bị bật ra ngoài”
“...Ra vậy”
Tôi gật đầu và nhìn lên trời.
“Vậy thì bây giờ đang có chuyện gì xảy ra đây?”
“Bây giờ…”
Trưởng Chi nhánh nhìn lên trời.
“Chúng ta phải chờ đợi thôi”
“Chờ đợi ấy hả?”
“Ừm”
Cô ấy mỉm cười và gật đầu.
“Có vẻ là bây giờ Đoàn kịch đang chuẩn bị thứ gì đó cuối cùng do Hồi 3 đã kết thúc”
“Chuẩn bị cái gì?”
“Ta cũng không biết nữa”
Ahaha! Trưởng Chi nhánh bật cười.
Tôi nhìn cô ấy như vậy rồi lại quay sang những người khác.
Yu Daon với vẻ mặt mệt mỏi và Jang Chaeyeon đang vô cảm nhìn về phía Trưởng Đoàn kịch.
“...Tôi hiểu rồi. Xin hãy gọi tôi nếu có chuyện gì xảy ra”
“Ừm”
Trưởng Chi nhánh mỉm cười nhẹ nhàng, và tôi bước về phía Jang Chaeyeon.
“Cô Chaeyeon”
“Ừm”
“Có chuyện gì sao? Vẻ mặt của cô trông có hơi nghiêm trọng”
Jang Chaeyeon hướng mắt về trước sau khi nghe tôi nói.
Ở nơi cô ấy đang nhìn về là Trưởng Đoàn kịch.
“...Có gì đó kỳ lạ”
Cô ấy lẩm bẩm và tiếp tục nhìn về nơi Trưởng Đoàn kịch đang đứng.
“Hình như là có thứ gì đấy ở đó”
“Đúng là có thứ gì đấy ở đó thật”
Chính xác thì có Trưởng Đoàn kịch ở đó.
“...Đợi chút”
Jang Chaeyeon lẩm bẩm và nhắm mắt lại rồi sớm mở ra.
Một bầu không khí huyền bí, và một nụ cười hiền hậu.
“Lâu rồi không gặp”
Quan sát giả đang ở trước mặt tôi.
“...Cô Chaeyeon đã gọi cô nhỉ?”
“Chaeyeon đã gọi tôi mà nên đừng cộc cằn như vậy chứ”
Quan sát giả mỉm cười đáp lại lời của tôi rồi nhìn về nơi Trưởng Đoàn kịch đang đứng.
“Đây thật sự là Ahrin này?”
“Nhìn thấy được sao?”
“...”
Trưởng Đoàn kịch nhìn đi chỗ khác sau khi nghe Quan sát giả nói, và Quan sát giả mỉm cười dịu dàng.
“Có thể thấy rõ lắm đấy. Nhưng mà già hơn rồi nhỉ”
“Xin lỗi nhưng mà tôi mới chỉ hai mươi lăm tuổi thôi”
“Ý tôi là cô đã già hơn so với lần đầu gặp ấy”
Trưởng Đoàn kịch trả lời bằng giọng khô khan, và Quan sát giả mỉm cười.
“Nhưng mà tại sao cô lại đi xung quanh được như thế vậy? Đúng là kỳ lạ mà”
“...Cô không cần biết”
Trưởng Đoàn kịch lại trả lời kho khan đáp lại câu hỏi của Quan sát giả.
Lạ thật đấy.
Có phải là vì cả hai người họ đều đã từng hủy diệt thế giới không ta.
Bây giờ chỉ cần có thêm Yu Daon thể trưởng thành ở đây nữa thôi là Phòng Nhân sự Dị thể quản thúc sẽ được hoàn thành nhỉ.
Nhưng mà Yu Daon thể trưởng thành lại không thể giao tiếp bình thường.
Tôi quay sang nhìn Yu Daon.
Có phải là cô ấy đang nhìn tôi không nhỉ, Yu Daon ngoảnh mặt đi ngay khi mắt chúng tôi chạm nhau.
Cô ấy có thể cứ nhìn mà.
“Dù sao đi nữa, đừng nghĩ đến việc gì quá kỳ lạ”
“Tôi không có làm gì cả”
“Được rồi, vậy thì cẩn thận nhé, đặc biệt là Jaehun”
“...”
Khi tôi quay sang nhìn cô ấy trước giọng nói gọi tôi của Quan sát giả, cô ấy liền mỉm cười.
“Anh biết là một câu chuyện đang tiến triển tốt luôn có tình tiết bất ngờ nhỉ?”
“...Tôi biết”
“Được rồi”
Cô ấy mỉm cười dịu dàng và nhắm mắt lại rồi mở ra.
“...”
Jang Chaeyeon đang nhìn tôi với khuôn mặt vô cảm.
“Anh không sao chứ?”
“Ừm, tôi ổn”
“Được rồi”
Cô ấy khẽ mỉm cười sau khi nghe câu trả lời của tôi.
“Này…Nhớ phải chăm sóc cô ta thật tốt đấy”
Và Jang Chaeyeon chỉ vào Yu Daon.
“Chắc là sẽ hơi khó khăn chút”
“Đi ngay thôi nào”
“Phải rồi”
“Ừm?”
“Tôi phải làm gì đây?”
“Ờ, ừm…”
“Tôi sẽ làm vừa phải”
“Nhờ cô đấy”
“Vậy thì đi đi”
“Ừm”
Ngay sau khi nghe Jang Chaeyeon nói, tôi liền đi đến chỗ Yu Daon không chút do dự, và rồi nghe được tiếng Jang Chaeyeon khẽ thở dài vang vào tai mình.
Làm gì đến mức phải thở dài chứ.
Khi tôi đi đến chỗ Yu Daon, cô ấy liền tròn mắt nhìn tôi.
“Anh Jaehun!”
“Cô không sao chứ?”
“Ah, đột, đột nhiên?”
“...”
Nếu nói là Jang Chaeyeon bảo tôi kiểm tra thì đúng là quá thiếu tế nhị mà.
“Chỉ là vẻ mặt của cô trông không ổn lắm”
“Ah, thật sao?”
Yu Daon dùng ngón tay ấn mạnh vào hai má của mình.
“...”
Cô ấy làm vậy một lúc mà không nói gì rồi cất lời.
“Thật ra thì cũng đã đau nhiều lắm đấy”
“Ra vậy”
“Chắc là vì thế nên vẻ mặt của tôi mới không được tốt”
Yu Daon gãi má rồi mỉm cười.
“Xin đừng bận tâm quá mà!”
“...”
Tôi phải nói gì đây?
Trong khi tôi đang ngập ngừng không biết nói gì, Yu Daon mỉm cười.
“Anh Jaehun không sao cả nhỉ”
“Đúng…thế”
“Như vậy là đủ”
Cô ấy nhìn tôi.
“Đó là chuyện đã qua rồi mà, và chỉ cần anh Jaehun vẫn ổn thì tôi thật sự không sao cả”
“...”
Tôi phải nói gì đây?
Thật lòng thì tôi không biết phải nói gì cả.
Thế nên tất cả những gì tôi có thể làm là gật đầu và vỗ nhẹ vào vai cô ấy.
“Nếu không phải vì cô Daon thì tôi thật sự đã chết từ lâu về trước rồi”
“Anh Jaehun, nếu không phải vì anh Jaehun thì tôi cũng đã chết từ lâu về trước rồi đấy”
Yu Daon mỉm cười nhẹ nhàng và vỗ nhẹ vào vai tôi.
“Không phải anh có việc muốn giao cho tôi sao?”
Cô ấy nói vậy bằng giọng ẩn ý và mỉm cười.
“...”
Có nên giao cho Yu Daon việc này không nhỉ, thôi thì cũng đã rồi.
“Có đấy”
“Tôi biết mà. Từ nãy đã có mùi rồi”
Yu Daon khẽ mỉm cười.
“Vậy thì tôi sẽ đi về phía có mùi phát ra một chút”
“Ừm”
Nói vậy, Yu Daon chậm rãi đi về hướng ngược lại.
Khi tôi đang nhìn chằm chằm vào cô ấy, tiếng bước chân vang đến từ sau tôi.
“Tóc Đen đi rồi ha”
“Cô ấy biết ngay việc mình cần phải làm nhỉ?”
“Cô ta thật sự có giác quan động vật nhạy nhất trong chúng ta mà”
Song Ahrin lẩm bẩm và đứng cạnh tôi.
“Dù sao đi nữa, vậy thì…”
“Ừm. Xin hãy tập trung những người khác lại một chút”
“Được rồi”
Song Ahrin gật đầu và bước đi.
Sau khi tôi tiễn Song Ahrin đi, Trưởng Chi nhánh bước đến chỗ tôi.
“Cậu Jaehun”
“Vâng, Trưởng Chi nhánh”
“Câu đã nói chuyện kiểu gì vậy? Chẳng lẽ là bắt cá nhiều tay à?”
“Cái đó không vui đâu”
Nghe được câu trả lời của tôi, Trưởng Chi nhánh liền mỉm cười vui vẻ và nhìn tôi.
“Hình như là cậu hơi căng thẳng quá nhỉ”
“Vâng. Tôi có hơi căng thẳng chút”
“Là vì bầu trời kia sao?”
Tôi ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đang quay tròn.
“Cũng có cả bầu trời nhưng mà”
Vừa trả lời, tôi vừa rút súng ra từ trong túi và chĩa vào trán của Trưởng Chi nhánh.
“Hở?”
-Bằng!
Trước khi cô ta có thể phản ứng, tôi bóp cò.
Một cái lỗ xuất hiện trên trán của Trưởng Chi nhánh và cô ta cứ thế mà lùi lại.
“Cậu Jaehun…!”
“Xin lỗi nhưng nếu là Trưởng Chi nhánh thì cô ấy đã nắm lấy tay ta trước khi ta kịp rút súng ra rồi”
Không.
Nếu là trán của cô ấy thì chắc đạn chỉ đơn giản là bật ngược lại ấy nhỉ.
Trưởng Chi nhánh nhìn tôi với ánh mắt bất ngờ cùng cái lỗ trên trán, và ngay sau đó cô ta mở miệng.
Giọng nói của một người đàn ông trung niên phát ra từ miệng của cô ta.
“Đúng là nhạy bén thật đấy nhỉ”
“Tất nhiên rồi”
Tôi ngẩng lên nhìn trên đầu Trưởng Chi nhánh.

“Ta đã vào công ty nhờ sở hữu đôi mắt nhạy bén mà”
