Chương 416: Át chủ bài
Để đến Chi nhánh Gangnam thì phải sử dụng xe buýt.
Nhắc đến xe buýt lại khiến tôi nhớ về lần đi làm công việc từ thiện.
Thật sự thì đó chẳng phải là ký ức vui vẻ gì.
Mà không, giờ nghĩ lại thì tàu điện ngầm, xe buýt rồi là máy bay.
Chẳng có cái nào là có ký ức vui vẻ cả.
Quả nhiên đáp án duy nhất là tự lái xe mà.
Khi tôi vừa đi vừa mải mê mấy suy nghĩ vẩn vơ ấy, Song Ahrin đang bước đi bên cạnh tôi chợt nhíu mày lẩm bẩm.
“Ài, cảm giác chẳng lành chút nào.”
“Tôi cũng vậy.”
“Nếu anh cảm thấy chẳng lành thì có nghĩa là sắp có biến xảy ra rồi đấy.”
Tôi nhìn Song Ahrin vừa thản nhiên xúc phạm nhân phẩm mình rồi nhìn những người khác.
“Đây là lần đầu tiên em đến Chi nhánh Gangnam đấy? Có hơi hồi hộp ạ.”
Park Yeeun đang làm quá lên,
“...”
“...”
Yu Daon và Jang Chaeyeon im lặng không nói gì, rồi cả Trưởng phòng đang đi phía trước.
“Trưởng phòng.”
“Ừ, sao thế?”
Khi tôi bước đến bắt chuyện, Trưởng phòng liền quay lại nhìn tôi.
“Anh đã đến Chi Nhánh Gangnam bao giờ chưa ạ?”
“Ừ, có rồi.”
“Khi nào vậy ạ?”
“...Ừm, gì nhỉ. Ngày xưa ta từng đến một lần rồi.”
Trưởng phòng nhíu mày đáp lại như thể đang nhớ lại gì đó trước câu hỏi của tôi.
“Ồ, hồi đấy cũng có buổi giao lưu như này ạ?”
“...Có đủ các thể loại luôn. Cậu chỉ cần biết thế là được.”
“...”
Có vẻ là ông ấy không muốn nói thêm nữa.
Tôi nhún vai tôi lại đi đến chỗ Song Ahrin.
“Gì.”
“Không có gì.”
“...”
May mắn là cô ấy có vẻ không quá khó chịu khi tôi đứng bên cạnh.
Lần này chúng tôi đi bằng xe buýt.
Đó là một chiếc xe buýt dán kính đậm đến mức không thể nhìn thấy được bên ngoài, nhưng dù sao vẫn tốt hơn máy bay.
Do thậm chí còn chẳng thể nghe thấy âm thanh, tiiu cũng chẳng biết bao lâu đã trôi qua rồi nữa.
“Công nghệ của Cục Quản thúc quả thật rất thần kỳ nhỉ.”
Yu Daon lẩm bẩm, chụm hay tay áp sát vào cửa sổ chẳng thể nhìn thấy gì bên ngoài.
“Không nhìn được gì cả.”
“Không chỉ có vậy.”
Song Ahrin cất lời, xoắn tóc vào ngón tay với vẻ bực bội.
“Thời gian cũng kỳ lạ. Cảm giác như thể tôi đã ở đây 30 phút rồi ấy.”
“Tôi thì mới 5 phút.”
“...”
Hóa ra không chỉ có mỗi mình tôi là cảm thấy thời gian trôi qua kỳ lạ.
“Ửm?”
Cơ mà Yu Daon lại nghiêng đầu thắc mắc khi nghe thấy vậy.
“Chính xác thì đã trôi qua 12 phút rồi mà?”
“...Cô chắc chứ?”
“Vâng.”
Yu Daon trả lời câu hỏi hoài nghi của Song Ahrin như thể đó là điều hiển nhiên.
“...”
Thật lòng mà nói, nếu không phải bất cứ ai mà là Yu Daon nói vậy thì…
Thì cô ấy sở hữu năng lực có liên quan đến thời gian mà.
“Trước hết thì, cô Daon đừng nói chuyện này với những người khác nhé.”
“Vâng!”
Chẳng làm gì phải khiêu khích Cục Quản thúc bằng cách nói rằng bảo mật của họ đã bị nhân viên văn phòng của chúng tôi xuyên thủng chỉ bằng việc tồn tại.
Dù sao thì tôi cũng vừa mới cùng Aileen gây rắc rối mà cũng chẳng phải là gây rắc rối xong, kết thúc mọi chuyện êm đẹp là tốt nhất còn gì.
Yu Daon mỉm cười rạng rỡ gật đầu trước lời của tôi, những người khác cũng nhún vai với vẻ mặt kiểu chắc là vậy.
Chẳng bao lâu sau,
Chiếc xe buýt phanh kít rồi dừng lại rồi Trưởng phòng đứng dậy khỏi chỗ.
“Ta sẽ dẫn đầu.”
“Vâng ạ.”
Dĩ nhiên Trưởng phòng phải dẫn đầu rồi ạ.
Một nhân viên quèn như em thì đứng trước để làm gì cơ chứ.
Nghĩ vậy, cả Phòng Nhân sự chúng tôi đi theo sau Trưởng phòng.
Ngay sau đấy, Trưởng phòng tiến lên chào hỏi ai đó.
Sau khi trao đổi vài lời, ông ấy quay lại nhìn chúng tôi.
“Mấy đứa chào hỏi đi. Đây là Phòng Nhân sự Chi nhánh Gangnam.”
Nghe lời Trưởng phòng, tôi nhìn những người mà ông ấy vừa giới thiệu.
Một người phụ nữ trung niên trông có vẻ yếu ớt, một người đàn ông nhìn hơi côn đồ và một người phụ nữ mang dáng ngơ ngác.
“Xin chào. Tôi đã nghe nói về các bạn rất nhiều rồi. Tôi là Yu Hyein, Trưởng phòng Phòng Nhân sự Chi nhánh Gangnam.”
“Tôi là Kim Yunmin.”
“Tôi, tôi là Park Chaeyun…”
Đủ kiểu chào hỏi luôn nhỉ.
“Tôi là Heo Chan. Còn đây là…”
“Tôi là Kim Jaehun.”
“Tôi là Park Yeeun!”
“Tôi là Yu Daon.”
“Jang Chaeyeon.”
“...”
Sao lời giới thiệu càng lúc càng ngắn vậy?
Song Ahrin thậm chí còn chẳng giới thiệu bản thân luôn.
“Trưởng phòng Heo Chan, anh Kim Jaehun, cô Park Yeeun, cô Yu Daon, cô Jang Chaeyeon, cô Song Ahrin.”
Sao biết hết được vậy?
Tôi liếc nhìn Song Ahrin, còn cô ấy thì nhún vai rồi chỉ vào đầu mình.
Và một cơn đau đầu nhẹ ập đến.
Tôi đại khái biết được chuyện gì đã xảy ra rồi.
“Cảm ơn mọi người đã đến. Chuyện là… Lần này chúng ta lại tổ chức buổi giao lưu hàng năm giữa Chi nhánh Gangnam và Chi nhánh Gangseo.”
“Đúng vậy. Năm ngoái thì…”
“Vâng, chúng ta đáng lẽ ra đã phải tổ chức từ năm ngoái rồi nhưng…”
Trưởng phòng cười ha hả, còn Yu Hyein thì nở một nụ cười khó xử.
“Nhưng dù sao thì thật may là danh tiếng của Phòng Nhân sự đã tăng lên rất nhiều kể từ đó.”
“Ôi, chúng tôi cũng luôn phải cố gắng hết mình để sống sót đấy.”
Dù nghe thế nào thì cũng giống như bên Chi nhánh Gangnam đang nói, ‘Vì mấy người mà chúng tôi bị mắng lây rồi đấy. Định tính sao đây?’
Còn Trưởng phòng của chúng tôi thì hình như đang nghĩ là, ‘Thì sao, không phải chuyện của tôi.’
Tất nhiên, ông ấy cũng không nói ra thành lời.
“Trước hết thì dù sao cũng đã đến Chi nhánh Gangnam rồi, mời mọi người đi tham quan xung quanh một chút, và cả, ừm, do cũng đều là người của Cục Quản thúc, chúng ta cùng chia sẻ thông tin nhé?”
“Được thôi.”
Hai Trưởng phòng nhìn nhau mỉm cười.
Không thể cứ bỏ mấy buổi giao lưu vô nghĩa này đi luôn được à?
Mai về phải thử đề xuất với Trưởng Chi nhánh mới được.
Nghĩ vậy, tôi bắt đầu đi theo Yu Hyein.
“...”
Và cả, ánh mắt mà tôi đã cảm nhận được từ khi nãy.
Tôi hơi quay đầu và nhìn thấy người đàn ông kia đang nhìn chằm chằm vào tôi từ nãy.
Cứ nhìn cái gì vậy, khó chịu thật đấy.
Tôi vừa nghĩ vậy vừa phớt lờ người đàn ông và bước đi.
Dù vậy, đáng lẽ tôi phải biết là việc phớt lờ anh ta sẽ không giải quyết được vấn đề.
“Cái người kia.”
Đầu tiên, Yu Daon tiến đến chỗ tôi và thì thầm.
“Anh ta cứ nhìn anh Jaehun suốt ấy.”
“Cứ kệ đấy đi.”
“Nếu có chuyện gì thì tôi sẽ đứng ra ngăn chặn.”
“Ừm.”
Chuyện gì có thể xảy ra được cơ chứ.
Ngay khi tôi vừa nghĩ vậy vừa đi tiếp, Jang Chaeyeon lại bước đến chỗ tôi.
“Người kia.”
“Ừm.”
“Cứ nhìn anh từ nãy đến giờ.”
“Tôi biết.”
“Có cần tôi nói gì không?”
“Không sao đâu.”
“Tôi sẽ để mắt.”
Jang Chaeyeon điềm tĩnh đáp lại câu hỏi của tôi và lùi đi.
Vậy thì chỉ còn lại một người nữa.
Và cũng không ngoài dự đoán, Song Ahrin đi đến gần tôi rồi thì thầm.
“Để tôi xử tên kia luôn nhé?”
“Cô là côn đồ đấy à?”
“Hắn đang nhìn đểu anh đấy.”
“Có phải là anh ta nhìn đểu cô đâu mà sao cô lại nổi giận chứ?”
“Thì tại hắn đang nhìn đểu anh nên tôi mới vậy.”
Đúng là hết nói nổi.
Khi tôi cười khẩy, Song Ahrin liền đỏ mặt và hắng giọng.
“Dù sao đi nữa. Hắn mà dám nói gì thì phải bảo tôi đấy.”
“Cô nghĩ là tôi sẽ thua à?”
“Ừ.”
“Mà, có lẽ nếu không được bắn súng thì tôi sẽ thua thật.”
Nếu có vũ khí thì tôi không bao giờ nghĩ là mình sẽ thua nhưng nếu không có thì tôi cũng không tự tin là mình sẽ thắng.
Dù sao đi nữa, tôi vừa nghĩ vậy vừa quay lại nhìn người đàn ông.
“...”
Mắt chúng tôi chạm nhau và anh ta còn nhìn tôi gay gắt hơn nữa.
Sao vậy, gì chứ.
Rốt cuộc là có vấn đề gì vậy?
Vừa nghĩa vậy, tôi vừa lắng nghe lời thuyết minh về Chi nhánh Gangnam.
Chi nhánh Gangnam cũng vậy, nói thật thì các chi nhánh của Cục Quản thúc đều giống nhau hết cả
Điểm khác biệt duy nhất là khu vực cách lý nằm trên sân thượng thôi, nhưng mà xử lý khu vực cách ly trên sân thượng kiểu gì được nhỉ?
“...”
Không, đừng thắc mắc về mấy chuyện kiểu vậy thì hơn.
Chính vì cứ hay thắc mắc mấy chuyện như này mà tôi bị kéo vào đống rắc rối.
Tôi bước đi nhanh hơn để xua đi suy nghĩ đó, chẳng bao lâu sau, Yu Hyein dừng lại trước một văn phòng.
“Đến nơi rồi. Văn phòng của chúng tôi.”
“...”
Tôi nhìn vào văn phòng cô ấy vừa chỉ qua lớp kính.
Một văn phòng bình thường.
Trông cũng không khác gì với cái mà chúng tôi vẫn dùng.
“Vậy thì… Chúng ta hãy cùng trò chuyện và thử xem có thể học hỏi thêm được điều gì từ nhau không nhé?”
Cô ấy mỉm cười mở cửa, chúng tôi cũng đi theo cô ấy vào trong.
Nhưng chính xác thì định cho chúng tôi học gì đây?
“Dù sao thì bảng lương hay những thứ tương tự ở mỗi chi nhánh đều rất khác nhau mà.”
Yu Hyein nhìn chúng tôi với nụ cười dịu dàng.
“Bên chúng tôi cũng có những chương trình và bảng biểu khá tiên tiến, vậy nên tôi nghĩ nếu các bạn học thêm cái đó sẽ là một ý tưởng tốt đấy.”
“...”
“...”
Khuôn mặt của Yu Daon và Jang Chaeyeon đanh lại đầy lo lắng khi nghe thấy vậy, còn Song Ahrin thì nhìn những thành viên khác của Phòng Nhân sự như muốn xem phản ứng của họ.
Tôi nhìn Trưởng phòng.
Ông ấy chỉ nở nụ cười hiền hậu.
“Nếu có nhiều điều để học hỏi thì tôi cũng rất sẵn lòng.”
Mà, học được nhiều hơn cũng tốt chứ sao.
Tôi cũng muốn hoàn thành công việc nhanh hơn… …hoàn thành xong rồi…
Trước hết thì đừng bị cuốn vào rắc rối nào là được.
“Tôi sẽ chỉ cho anh.”
Và rồi, người đàn ông đã lườm tôi từ nãy đến giờ bỗng mỉm cười bước đến.
Ánh mắt của cả ba người kia ngay lập tức hướng thẳng về phía người đàn ông, thế nhưng anh ta vẫn mỉm cười bước đến chỗ tôi như chẳng để tâm gì.
“Cảm ơn anh.”
Bỏ qua chuyện bị lườm sang một bên, cái gì cần học thì vẫn phải học chứ.
Tôi gật đầu nhìn người đàn ông.
Để xem có thể học được gì nào.
***
Kim Yunmin Phòng Nhân sự Chi nhánh Gangnam cực kỳ ghét cái người đàn ông tên Kim Jaehun kia.
Nếu nghe mấy tin đồn, anh không thể nào tin được rằng anh ta đã vào công ty cùng một đợt với anh.
Dù không phải là gia nhập công ty cùng đợt nhưng do là vào cùng năm nên nếu xét về thâm niên thì cũng tương tự nhau, thật sự không thể tin nổi.
Anh lắc đầu.
Phòng Nhân sự thuộc mảng hành chính mà lại giải quyết vô số biến cố, thậm chí còn làm tốt công việc giấy tờ đến mức không có chút sai sót nào sao?
Những kẻ điên rồ kiểu vậy thì không nên tồn tại.
Thậm chí hãy nhìn những người phụ nữ ở bên cạnh anh ta đi.
Chẳng thể nào bất công hơn được nữa.
Ít nhất trong lĩnh vực mà mình tự tin nhất, anh định sẽ làm cho Kim Jaehun bẽ mặt.
Dù vẻ ngoài trông hơi đáng sợ nhưng trước đây anh từng được khen vì khả năng xử lý giấy tờ xuất sắc mà.
Mặc dù điều đó không có nghĩa là thành tích hay những chiến công lớn của Phòng Nhân sự kia sẽ biến mất.
Dù vậy, ít nhất thì anh vẫn sẽ giữ được chút lòng tự trọng nhỏ nhen của mình.
Đáng lẽ ra phải như vậy.
“À, cái này tôi đã được học từ Trưởng phòng của chúng tôi rồi, ở đây nếu anh làm như này thì…”
Kim Jaehun vừa lách cách nhấn chuột vừa gõ bàn phím, ngay lập tức tạo nên một tài liệu thuận tiện hơn nhiều.
“Còn chỗ này thì đây…”
Mặc dù sắc mắt thì đầy mệt mỏi nhưng Kim Jaehun lại giải quyết công việc với một tốc độ đáng kinh ngạc.
“Sao, sao có thể…”
Và nhìn cảnh tượng đó, Kim Yunmin chỉ có thể lẩm bẩm như không thể tin nổi.
“Ừm?”
Kim Jaehun nghe câu hỏi ấy liền nhìn chằm chằm vào Kim Yunmin và nhướn một bên mày như muốn hỏi sao lại phải hỏi điều hiển nhiên như vậy.
“Chẳng phải ai cũng được học mấy cái này sao?”
Ai cũng?
Từ ai cơ?
Kim Yunmin hơi quay đầu lại.
Người đàn ông trung niên với cái đầu hói đang nở nụ cười đầy tự hào.
“Jaehun là át chủ bài của phòng chúng tôi mà. Về nhiều mặt.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
