Chương 415: Là lỗi của anh
-Bằng!
Tiếng súng vang lên, bản lề cửa rơi ra và người soát vé chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào chúng tôi.
“...”
Nhìn cái gì vậy.
Tôi đã thủ thế vì lo rằng hắn ta sẽ nhảy bổ vào chúng tôi, nhưng may mắn thay, hắn ta không nói gì thêm.
Do không còn Chí mạng nên tôi đã nghĩ nếu phải chiến đấu thì có vẻ sẽ vất vả lắm, may thật đấy.
Tôi kiểm tra sổ hướng dẫn.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]
[人類之神秘殿 - 別館]
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Sổ hướng dẫn không viết gì thêm.
Vậy nghĩa là sao?
“Ra ngoài thôi.”
“Ừm?”
“Nhanh lên nào.”
Khi tôi đang mải mê suy nghĩ như vậy, Aileen đã nắm lấy tay tôi kéo đi, và tôi cứ thể để cô ấy dẫn ra ngoài cửa.
“...”
Ánh nắng chói chang rọi xuống, Aileen và tôi đang đứng trước lối vào.
“...Kết thúc rồi sao?”
Aileen nhíu mày lẩm bẩm, tôi cũng chỉ im lặng do không biết phải nói gì.
“Trước mắt thì có vẻ là vậy.”
“...”
Cô ấy khẽ nhíu mày một lát rồi lấy điện thoại ra.
“Sao vậy?”
“Trước tiên phải báo cáo việc này đã chứ. Sau đó còn phải giải quyết hậu quả nữa.”
“...Cô định gọi cho Chi nhánh Gangnam à?”
“Tất nhiên là vậy rồi. Chỉ là… chắc mấy người đó sẽ khó chịu lắm đấy.”
“Thật sao?”
Cô ấy thở dài.
“Nghĩ thử xem. Giống như kiểu tự dưng Phòng Nhân sự Chi nhánh Gangbuk gọi đến bảo rằng bảng tính lương anh làm bị sai ấy.”
“Công nhân là có hơi khó chịu thật.”
Khó chịu đến mức có thể vô tình gửi Song Ahrin đến đó luôn ấy chứ.
“Chắc là sẽ chẳng nghe được lời nào tốt lành đâu.”
Cô ấy thở dài lần nữa rồi nhìn xuống bộ váy đã lấm lem bùn đất của mình.
“Lâu lắm rồi mới ăn diện một chút vậy mà.”
“So với chuyện đó thì cô cũng đã mang theo C4 rồi súng tiểu liên và... rất nhiều thứ.”
“Vì là gặp anh nên tôi mới chuẩn bị thật kỹ đấy.”
“Thật sự cạn lời luôn rồi.”
Sao, cô định giết tôi chắc?
Aileen bấm điện thoại mà không đáp lại lời lẩm bẩm của tôi, rồi ngay lập tức, đầu bên kia bắt máy.
Cùng lúc đó điện thoại của tôi cũng đổ chuông,
“Vâng.”
<Anh đã làm cái quái gì để mà Chi nhánh Gangnam đang loạn hết cả lên vậy hả.>
Giọng nói của Song Ahrin vang vào tai tôi.
Tin đồn lan nhanh đến mức có nói là cô ấy đang ở cùng với Phòng Ứng phó Chi nhánh Gangnam thì tôi cũng tin.
“Loạn ấy hả?”
<Đừng có giả vờ không biết.>
Giọng nói bực bội của Song Ahrin vang lên từ loa điện thoại trước câu hỏi của tôi.
<Trước mắt chúng tôi đang trên đường đến đó nên là cứ ở yên đấy.>
“Tình hình được giải quyết rồi mà?”
<Im đi.>
-Cộp!
Cuộc gọi kết thúc, tôi nhìn Aileen.
“Chuyện là…”
“Phòng Nhân sự đang đến à?”
“Ừm.”
“Cứ để họ đến đi.”
Aileen nói vậy rồi lại tiếp tục sôi nổi với cuộc gọi.
Không lâu sau đó, một cuộc gặp kỳ lạ giữa nhân sự của Chi nhánh Gangnam, Phòng Nhân sự Chi nhánh Gangseo và Trưởng phòng Phòng Ứng phó đã diễn ra.
“...Không, ý tôi là.”
Người đàn ông trung niên vừa day thái dương của mình vừa cất lời.
“Mấy người đang muốn tôi phải tin vào chuyện đó à? Rằng mấy người đã mở phăng cánh cửa, rồi là phá tung triển lãm đến mức nó không thể mở cửa lại được nữa?”
“Vâng.”
Người đàn ông có vẻ là một thành viên Phòng Ứng phó Chi nhánh Gangnam thở dài như thể không tin nổi, còn Aileen thì bình thản đáp lại câu hỏi đó.
“...Giờ thì tôi chẳng thấy bất ngờ nữa rồi.”
“Hà.”
“Nếu là anh Jaehun thì hoàn toàn có thể làm được việc đó thật.”
Rồi là Jang Chaeyeon, Song Ahrin và Yu Daon đang lắc đầu bên cạnh đó.
“Phòng Nhân sự Chi Nhánh Gangseo… Tôi mới chỉ nghe qua những tin đồn, nhưng dù họ có giỏi giang đến mấy thì cũng không thể làm được đến mức đó.”
“...”
Rốt cuộc thì tin đồn về chúng tôi đã lan xa đến mức nào rồi vậy?
Suy nghĩ đó của tôi cũng chỉ kéo dài trong khoảnh khắc khi người đàn ông đang day thái dương của mình thở dài não nề.
“Thôi được rồi. Phần còn lại phía chúng tôi sẽ tự mình giải quyết.”
“Để nói là tự mình giải quyết thì mấy người xử lý công việc hời hợt quá đấy.”
Aileen khẽ cau mày lẩm bẩm, còn người đàn ông trung niên nghe vậy liền trừng mắt lườm cô ấy.
“Không thể kiểm tra hết mọi thứ được.”
“Dù không thể kiểm tra được hết thì ít nhất cũng phải làm xong mấy việc xử lý cơ bản đi chứ. Lần cuối mấy người đi kiểm tra là từ khi nào rồi?”
“...”
Người đàn ông im lặng không nói gì.
“Dù sao đi nữa, chúng tôi sẽ tự giải quyết việc này.”
“...Xin hãy làm cho tốt vào. Nếu lần sau còn như này nữa thì tôi không biết sẽ có chuyện gì xảy ra đâu.”
“...”
Người đàn ông trung niên nhìn Aileen rồi tặc lưỡi.
“Tôi hiểu rồi.”
“...”
Song Ahrin nhìn chằm chằm vào người đàn ông, rồi Jang Chaeyeon nắm lấy tay áo cô ấy như để ngăn lại.
“Đừng.”
“Không làm đâu.”
Song Ahrin tặc lưỡi, ngay sau đấy người đàn ông bắt đầu vừa càm ràm vừa gọi điện thoại.
“Những người tôi biết ở Cục Quản thúc đâu có cư xử như này.”
Yu Daon lẩm bẩm và Jang Chaeyeon trả lời cô ấy.
“Bởi vì đâu phải người nào cũng giống nhau.”
“Ưm…”
Mặc kệ Yu Daon đang lẩm bẩm như thể không hiểu gì, Jang Chaeyeon nhìn chằm chằm vào người đàn ông một lúc rồi quay sang Aileen và tôi.
“Đi thôi.”
“Ừm.”
“...”
Cảm giác cứ khó chịu sao ấy nhỉ.
Tôi vừa nghĩ vậy vừa đi theo Jang Chaeyeon ra khỏi nơi đó,
“...Cũng cùng vẫn không nhịn được.”
Chỉ khi ấy thì Song Ahrin mới thở dài rồi mở lời.
“Không nhịn được gì cơ?”
“Tôi đã khiến hắn tưởng nhầm bến xe buýt với phòng ở nhà mình trong một tiếng.”
“Làm tốt lắm.”
Thôi thì cứ coi như là anh ta đã say rượu trong một tiếng đi.
Cơ mà,
“Cô Aileen.”
“Ừm?”
“Cô đúng là giỏi thật đấy nhỉ?”
“Nghe khó chịu kinh khủng…”
Aileen nhíu mày sau khi nghe tôi nói và Jang Chaeyeon khẽ mỉm cười.
“Cô ta khá là nổi tiếng đấy chứ. Về khoản làm tốt công việc.”
“Danh hiệu Trưởng phòng trẻ nhất của cô ta không phải chỉ để trưng thôi đâu.”
“Mặc dù tôi đã quên sạch mọi thứ rồi.”
Aileen xen vào cuộc trò chuyện giữa Jang Chaeyeon và Song Ahrin, và bầu không khí bỗng trở nên trầm lặng.
“Xin lỗi. Tôi đùa thôi.”
“Đùa kiểu gì mà giống hệt Tóc Đen vậy hả?”
“Lời nói đùa của tôi thì có vấn đề gì chứ…”
Song Ahrin lẩm bẩm đầy khó chịu, còn Yu Daon thì lẩm bẩm bằng giọng đầy tổn thương.
Nhưng mà mấy lời nói đùa của Yu Daon đúng là khó chấp nhận thật.
Chúng cứ khiến người ta cảm thấy tội lỗi ấy.
“...Thôi vậy.”
Aileen vừa lẩm bẩm vừa mân mê vạt váy đã lấm bẩn.
“Về nhà thôi nhỉ.”
“...”
Dáng vẻ của cô ấy không hiểu sao trông có chút cô đơn.
Tôi nhìn cô ấy rồi mở lời.
“Vẫn còn chút thời gian mà?”
“Ừm?”
Tôi nhìn lên trời.
Vừa đúng lúc để ăn tối.
“Chúng ta cùng dùng bữa rồi về.”
“...Như vậy có ổn không?”
“Những người khác cũng— Ái!”
Khi tôi vừa định gọi những người khác thì một thứ gì đó vô hình đâm thẳng xuống đầu tôi.
“Ba người chúng tôi sẽ đi ăn riêng.”
“Được rồi. Tôi sẽ chỉ bỏ qua hôm nay thôi đấy.”
“Ơ, đi ăn với anh Jaehun ư mư mư!”
Miệng Yu Daon đang định nói gì đó bỗng đóng chặt lại như thể bị dính keo.
“Ưm ưm! Ưm!”
“Cái mồm này đúng là.”
Song Ahrin lẩm bẩm, rồi cùng với Jang Chaeyeon, hai người họ kẹp chặt hai tay Yu Daon lôi đi.
Từ mai là bắt đầu quay lại làm rồi nên cứ chơi vui đi.”
“À, ừm.”
Cứ như thế, ba người họ biến mất khỏi tầm mắt của chúng tôi, và tôi nhìn Aileen.
“Họ bảo vậy đó. Chúng ta đi ăn thôi.”
“...Được rồi.”
Cứ thế, hai người chúng tôi cùng nhau đi ăn tối.
***
Chúng tôi đã ăn tối tại một nơi có ít người.
Aileen nói rằng vì quần áo bị bẩn nên thấy xấu hổ.
Cái gì cũng xấu hổ được, thật là.
Sau khi dùng bữa xong, tôi cùng Aileen đi dạo trên con phố đêm.
“...Nhưng mà.”
“Ừm.”
Aileen lẩm bẩm nhìn tôi, tôi cũng nhìn thẳng vào mắt cô ấy.
“Chuyện đó, trước khi mất ký ức thì tôi là người như nào vậy?”
“...Ừm.”
Không phải một câu hỏi dễ trả lời.
Vừa bước đi, tôi vừa nhớ lại về Aileen.
Phải nói cô ấy là người như nào nhỉ?
“Ừm, cô là một người rất dứt khoát.”
“Thẳng thắn sao?”
“Ừm.”
Có lẽ nên nói là cô ấy chẳng mấy hứng thú với tất cả mọi thứ chăng.
“Mọi hành động của cô đều rất lạnh lùng, nhưng đôi lúc cô cũng trông thật mong manh.”
Nên gọi cô ấy là người chỉ có một mục tiêu duy nhất, hay là người chỉ nhìn thấy mỗi mục tiêu đó đây.
“Vậy tôi của bây giờ có tốt hơn không?”
“...”
Lại là một câu hỏi khó nữa.
Việc cô ấy mất trí nhớ có liên quan đến tôi, vậy nên nếu nói rằng phiên bản của quá khứ tốt hơn thì giống như tôi đang phủ nhận cô ấy của bây giờ, nhưng nếu nói rằng phiên bản bây giờ tốt hơn thì lại như đang phủ nhận cô ấy của quá khứ.
Khi tôi không trả lời, Aileen khẽ bật cười.
“Đó là một câu hỏi khó quá nhỉ. Xin lỗi.”
“Không. Tôi mới là người có lỗi.”
Rồi sự im lặng lại bao trùm lần nữa.
Chúng tôi đã bước đi bao lâu rồi nhỉ.
Chẳng bao lâu sau, chúng tôi đã đến trước nhà của Aileen.
“...Ngôi nhà thật sự rất tuyệt nhỉ?”
“Thì là cấp độ Trưởng phòng mà.”
Hóa ra không phải chung cư mà là nhà riêng.
“Sao, anh muốn ở lại một đêm rời mới về không?”
“Cô đúng là chẳng kiêng lời gì với người đàn ông ngoài gia đình nhỉ?”
“Nếu ngủ lại đây thì sẽ không còn là ngoài gia đình nữa đâu.”
Thật sự chẳng có lời nào mà không dám nói.
Cô ấy đứng mở cửa vẫy tay gọi tôi, nhưng khi tôi vẫn chỉ đứng yên tại chỗ không nói gì, Aileen thở dài rồi mở cửa.
“Đúng là không được nhỉ.”
“Việc cô nghĩ là việc đó sẽ thành công còn vô lý hơn đấy.”
Cô ấy bật cười rồi đưa tay về phía tôi.
“...”
“...”
“...”
“...Ừm?”
“Nhanh lên.”
Tôi đưa tay ra nắm lấy bàn tay đang vẫy của cô ấy, rồi cô ấy cứ thể tiến lại ôm chặt lấy tôi và thì thầm
“Vì tôi tập thể dục nhiều nên đùi tôi khỏe lắm đấy.”
“...Làm ơn…”
Làm nhớ lại rồi.
Tôi nhắm chặt mắt thở dài và Aileen mỉm cười rồi lùi đi.
“Tôi không nói đùa đâu đấy. Thôi tôi vào thật đây.”
“...Ừm.”
Cô ấy vẫy tay đi vào trong nhà mình, tôi dõi theo dáng vẻ của cô ấy cho đến tận cuối.
“...”
Được rồi.
Dù sao đi thì chuyện này kết thúc rồi.
Nghĩ vậy, tôi rời đi.
Bước chân về nhà đã nhẹ nhõm hơn trước, nhưng cùng với đó là vô vàn suy nghĩ.
***
Vài ngày sau.
“Các chi nhánh cái gì cơ ạ?”
“Kiểu như một buổi tham quan thôi. Cậu cũng đã đi rồi đúng chứ? Hay là chưa?”
“Em đã đi đâu ạ.”
Ngay khi tôi vừa mới quay lại làm việc thì Trưởng phòng đã nói mấy lời linh tinh.
Gì mà tham quan giữa các Chi nhánh với nhau.
Tôi không nhớ là lần trước có làm cái này.
“À, hình như là do sự kiện Giấc mơ của Bươm bướm nên mới vậy.”
“...À.”
Thế thì, cũng chẳng làm gì được.”
“Vậy là chúng ta thật sự phải đi ạ?”
“Ừ, phải đi chứ.”
“Trưởng phòng cũng đi ạ?”
“Ta cũng đi. Cứ coi đấy như một buổi giao lưu giữa các Phòng Nhân sự là được.”
“Một buổi giao lưu giữa các Phòng Nhân sự…”
Tôi nhìn vài thành viên trong phòng vẫn đang gõ mổ cò.
Để những người như này đi không biết có ổn không đây.
“Mà, vâng ạ. Cũng chẳng thể làm gì được.”
“Được rồi. Vậy thì ta sẽ báo là chúng ta sẽ đi.”
“Chúng ta đi đâu vậy ạ?”
Trưởng phòng bình thản trả lời câu hỏi của tôi.
“Chi nhánh Gangnam.”
Sao lại cứ nhất thiết phải chọn đúng lúc Aileen vừa mới cãi nhau xong vậy chứ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
