Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 1841

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13650

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 739

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2248

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85411

401-518(End) - Chương 414: Hai tiếng súng

Chương 414: Hai tiếng súng

Dù sổ hướng dẫn có vẻ sẽ nổi cáu nhưng tôi cũng đâu thể làm gì khác được. 

Cái đứa này đã bảo tôi đừng xem, nhưng nếu không xem thì tôi chết chắc. 

“Trước hết hãy nói cho tớ tất cả những gì cậu biết đi.”

Đồng thời, sổ hướng dẫn lại mở ra. 

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]

[人類之神秘殿]

1. Đừng xem sổ hướng dẫn.

2. Ở lối vào có đặt dữ liệu thăm dò do đội của Cục Quản thúc trong quá khứ để lại. Xin hãy tham khảo dữ liệu đó.

3. Xin được nhắc lại. Thông tin ở trong sổ hướng dẫn có thể sẽ bị rò rỉ.

4. Nếu bắt buộc phải xem, nội dung là như sau.

[人類之神秘殿] 

1. Điện Thần bí của Nhân loại là một triển lãm được vận hành bởi những thực thể có trí thông minh tương đương hoặc vượt trội hơn con người. 

2. Bởi vậy, khả năng sự tồn tại của sổ hướng dẫn Cục Quản thúc và bản chỉ dẫn bị tìm ra là rất cao. Trong trường hợp đó, khuyến nghị bạn nên tìm lối ra nhanh nhất có thể. 

3. Đề phòng trường hợp bạn tìm đến mục sổ hướng dẫn này sau khi tờ chỉ dẫn đã bị phát hiện, nội dung sẽ được trình bày như sau. 

[人類之神秘殿 - 本館]

1. Điện Thần bí của Nhân loại là nơi trưng bày con người. 

2. Bản thân khu vực triển lãm tuy không dài nhưng lại tập trung nhiều thứ nguy hiểm, vậy nên xin yêu cầu bạn hãy thật cẩn trọng. 

3. Bảo vệ có mặt chủ yếu là để đuổi các vị khách tham quan đi. Nếu bị phát hiện lần đầu, chúng sẽ đuổi bạn đi trong trường hợp chỉ xác nhận được bạn không phải con người. 

4. Dù vậy, hãy cẩn thận nếu bạn đã chọc giận bảo vệ vì bất cứ lý do nào. Kể từ lúc ấy, nếu bị bắt được, xin hãy tham khảo mục [T - Phương pháp tự tử].

5. Nếu bảo vệ đuổi theo, điều đó có nghĩa danh tính con người của bạn đã bị lộ. Trong trường hợp đó, xin hãy tìm cách thoát ra ngoài nhanh nhất có thể. 

6. Lối ra thông qua quầy bán vé đã bị phong tỏa. Sau khi xác nhận cái chết của toàn bộ 3 thành viên Phòng Ứng phó khi đã thoát ra thông qua quầy bán vé vào cuộc thăm dò thứ ba, đề nghị xác nhận rằng tuyến đường này đã không còn có thể sử dụng được nữa. 

7. Trong trường hợp này, xin hãy thoát ra thông qua nhà phụ.

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

“Nói vậy đấy.”

“Hừm.”

Trước lời lẩm bẩm của tôi, Aileen ngó đầu vào xem sổ hướng dẫn cùng tôi rồi chớp mắt. 

“Tôi hiểu đại khái rồi. Nhưng tại sao lại cần dùng đến bom?”

“Tại sao ấy à?”

Tôi cầm lấy khối bom Aileen đưa cho. 

“Chúng ta cần phải phá nát cái triển lãm này trước khi đi chứ.”

“...Vậy nên anh mới là con át chủ bài được ghi danh trong lịch sử của Cục Quản thúc đấy.”

“Cái gì cơ?”

“Chẳng phải anh đang không nghĩ đến việc bỏ chạy mà nghĩ đến cách để giải quyết từ tận gốc rễ của vấn đề sao.”

Như này thôi thì có gì đâu.

Nếu cứ thế rời đi thì sẽ lại có thêm ai đó bị bắt tới đây. 

Điều đó không ổn chút nào. 

“...Đủ rồi. Thôi không nói nữa.”

Trước lý lẽ của tôi, Aileen thở dài lắc đầu rồi giơ khẩu súng tiểu liên lên. 

“Thế, bây giờ anh định làm gì? Cứ thế đập nát nơi này thôi à?”

“Đúng rồi?”

“Anh bị điên à?”

Cô ấy nhìn tôi như thể đã cạn lời trước lời của tôi, còn tôi thì giơ khẩu súng lục lên và đưa một tay ra. 

“Cái gì?”

“Đưa tôi khẩu súng. Cô Aileen thi đi gắn bom vào các cột trụ đi.”

“...Hóa ra là anh định hoàn toàn chôn sống tất cả bọn chúng luôn.”

Nhìn cô ấy chạy về phía các cột trụ sau khi đưa tôi khẩu súng, 

-Bằng! Bằng! 

-Tạch tạch tạch tạch tạch! 

Tôi cầm khẩu súng lục ở một bên tay và bóp cò khẩu súng tiểu liên bằng tay còn lại. 

Làm như này khiến tôi cảm giác bản thân cứ như là nhân vật chính trong mấy bộ phim vậy. 

Tất nhiên, mấy tên bảo vệ bị trúng đạn vẫn đang bước về phía tôi mà chẳng mảy may quan tâm gì. 

Nhưng ngay từ đầu tôi đã không định giết chúng.

“Bên đó vẫn ổn chứ!”

“Tôi đang tích cực gắn bom đây!”

Aileen vội vàng đáp lại lời gọi của tôi trong khi đôi tay vẫn thoăn thoắt làm việc, và tôi cũng nỗ lực bắn súng. 

-Cạch!

Tiếng cạch cạch báo hiệu súng đã hết đạn vang lên, đúng lúc ấy Aileen vội vã lên tiếng. 

“Xong rồi!”

“Tốt lắm!”

Tôi hét lớn rồi lùi lại về sau, Aileen cũng nhịp nhàng lùi lại cùng tôi.

“Cô đã gắn đúng vào các cột chưa?”

“Tôi gắn rồi nhưng không biết liệu nó có sập hay không đâu!”

“Chắc chắn sẽ sập!”

Tôi trả lời cô ấy trong khi nhìn vào cửa sổ trong suốt hiện ra trước mắt. 

[Chí mạng: 1->0]

[Chí mạng: 0->1]

Bởi vì tôi vừa nhìn bằng mắt mà. 

Tuy đây chỉ là một tiểu xảo nhưng về cơ bản thì Chí mạng cho tôi thấy điểm yếu. 

Điều đó có nghĩa là nếu đặt bom ở những chỗ có xuất hiện chấm đỏ trên cột thì sẽ nguy hiểm hơn nhiều. 

…Ít nhất nếu giả thuyết đó là chính xác, tôi nghĩ vậy. 

“Phía này!”

Aileen nắm lấy vai tôi kéo đi, rồi ngay khi chúng tôi lùi lại, cô ấy nhấn công tắc. 

-Bùm!

Cùng lúc đó, những cột trụ nổ tung và những mảnh vỡ đổ sập xuống. 

“Oái!”

“Kyaaa!”

Tiếng hét của tôi và Aileen vang lên, chẳng mấy chốc, chỉ còn lại đám mây bụi mịt mù che khuất tầm nhìn của chúng tôi. 

“Khụ! Khụ! Cô Aileen! Cô còn sống chứ?”

“Khụ! Anh nói đúng…! Lần sau, tôi nhất định sẽ mang theo kính nhìn ban đêm!”

Trong thoáng chốc tôi tự hỏi điều đó có đúng không, nhưng rồi lại vội vàng mở sổ hướng dẫn. 

“Đi đường nào để tới nhà phụ đây!”

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

[Cách thoát ra thông qua nhà phụ] 

1. Nhà phụ về cơ bản là một con đường thẳng. 

2. Để đến được tòa nhà phụ, bạn cần phải đi cầu thang dẫn lên tầng 2, nhưng do bây giờ chỗ ấy đã sập, bạn không thể đến đó bằng phương thức thông thường. 

3. Nhưng có lẽ bạn chỉ cần bò leo qua đống đổ nát là được. Chắc vậy.

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

Sao lại chắc vậy ở đây.

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

4. Mong bạn lưu ý rằng sổ hướng dẫn không lường đến trường hợp nơi này hoàn toàn sụp đổ từ một vụ nổ ngoài dự tính như này.

Xin hãy hiểu cho rằng chưa từng có nhân sự nảy ra ý tưởng mang theo bom rồi phá hủy triển lãm. 

5. Rõ ràng là trong quá khứ cái người này đâu có thế, chắc là bị dạy hư—

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

-Thụp!

Tôi đóng sổ hướng dẫn lại.

Ai nhìn vào lại tưởng là lỗi của tôi mất.

“Chúng ta trèo lên qua đống đổ nát thôi.”

“Việc đó có hợp lý không vậy?”

“Cũng đâu phải không thể.”

Tôi nhìn những cái cột đã đổ xuống khéo léo hơn tưởng tượng. 

Và lũ bảo vệ thì không nhìn thấy đâu nữa. 

Nếu muốn đi thì bây giờ là lúc thích hợp nhất.

“Chúng ta đi nhanh thôi.”

“Có, có hơi cao đấy.”

Aileen ngước nhìn lên rồi lẩm bẩm, còn tôi thì khuỵu gối xuống.

“Leo lên đi.”

“Ơ, ơ…?”

“Nhanh lên.”

Không còn thời gian đâu.

Khi tôi nhìn Aileen, cô ấy thoáng do dự rồi leo lên vai tôi. 

“Xấu, xấu hổ quá đi.”

“Cô đúng là lãng mạn quá đấy, trong khi vừa mới nhìn thấy một người bay mất nửa thân trên ngay trước mắt xong.”

“...”

“Đau, đau. Đau đấy.”

Đùi của Aileen siết chặt lấy cổ tôi.

Một cảm giác ấm áp bao lấy cổ tôi, hơi thở của tôi bị nghẹn lại.

“Này, cô điên thật rồi à…?”

“Thì tôi đã bảo là xấu hổ rồi cơ mà…!”

Nếu xấu hổ thì đừng có siết chặt như vậy chứ. 

Với suy nghĩ đó, tôi nâng Aileen lên, còn cô ấy thì vừa càm ràm vừa bắt đầu leo.

“Đừng có mà nhìn lên đấy…!”

“Tôi không nhìn đâu. Mà ngay từ đầu thì tại sao cô lại mặc váy đến một nơi như này cơ chứ?”

“Thế tôi biết chuyện này sẽ xảy ra chắc?”

Công nhận. 

Sau khi chật vật leo được lên trên, Aileen nhìn tôi và đưa tay ra. 

“Tôi sẽ kéo anh lên.”

“Ừm, cô kéo tôi càng nhanh thì càng tốt.”

Bởi vì tôi có thể cảm nhận được có tiếng động ở đằng sau. 

Đáng sợ kinh khủng, tôi mong là cô ấy nhanh chóng kéo tôi lên. 

May mắn là Aileen đã nhanh chóng nắm lấy tay của tôi và bắt đầu kéo lên. 

“Ư, ưuu…!”

“Dồn thêm sức đi!”

“Anh không thấy là tôi đang cố hết sức rồi đây à…!”

Cô ấy kéo tay tôi đến mức làm mặt đỏ hết cả lên,

Cơ thể của tôi bắt đầu được kéo lên từng chút một, rồi không lâu sau đó, Aileen và tôi đã ở trên tầng hai, cả hai cứ thế nằm vật ra sàn.

“Phù… phù…”

“Hà… hà…”

“...Tôi thấy anh cứ lên trước rồi kéo tôi lên có khi là quyết định tốt hơn đấy.”

“Tôi cũng thấy vậy.”

Aileen bật cười trước câu trả lời của tôi. 

“...Không, thì là. Dù vậy. Hừm.”

Ngay sau đó, cô ấy ấn vạt váy của mình xuống, khuôn mặt của cô ấy đỏ bừng. 

“...Này, anh đã từng cho người khác ngồi trên vai mình như này chưa?”

“Có chắc?”

Có không ấy nhỉ?

Tôi nghĩ vậy rồi lắc đầu, còn Aileen thì gật đầu với vẻ mặt pha trộn giữa xấu hổ và một chút tự tin. 

“Thôi, ừm. Được rồi. Tôi hiểu rồi.”

Đúng là những người chẳng thể nào hiểu nổi.

Nghĩ vậy, tôi nhìn về trước. 

Một dãy hành lang thẳng tắp kéo dài.

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

[人類之神秘殿] 

[人類之神秘殿 - 別館] 

1. Không có điểm gì quá đặc biệt nhà phụ. Ở phía cuối dãy hành lang là một nhân viên soát vé, kẻ này sẽ đưa ra những điều kiện đặc biệt để mở lối ra. 

2. Nhân viên soát vé không thể chết, và cánh cửa không thể mở được bằng sức lực thông thường. 

Điều này sẽ được trình bày ở bên dưới.

3. Một khi bạn đã sử dụng sổ hướng dẫn để đến đây, mọi hành vi và hành động hướng tới lối ra đều sẽ được ghi lại.

3. Lối ra mà ai đó đã sử dụng tuyệt đối không thể được sử dụng lại lần nữa. Các lối ra đã được sử dụng là như sau.

4. Những người thực hiện các hành động trùng lặp đều đã bị giết, hiện vẫn chưa có ghi chép nào về việc có người sống sót quay trở lại. 

A. Thoát ra thông qua lối ra thông thường. 

B. Thoát ra bằng cách phá nổ tường.

C. Thoát ra thông qua quầy bán vé ở phía cuối. 

D. Thoát ra bằng cách từ bỏ một phần cơ thể. 

E. Thoát ra bằng cách giao người đồng hành làm vật triển lãm.

F. Thoát ra bằng cách hứa sẽ quay trở lại sau này. 

G. Thoát ra bằng cách làm rò rỉ nội dung của sổ hướng dẫn.

H. Thoát ra bằng cách làm giả tờ gấp.

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

Nhiều quá mức rồi đấy. 

“...”

“...”

Sau khi đọc sổ hướng dẫn cùng tôi, Aileen cất lời. 

“Nếu chúng ta làm những điều trái với lương tâm để sống sót thì những người đến sau sẽ gặp khó khăn nhỉ.”

“Liệu họ có thể đến được đây không?”

“...”

Trước lời của tôi, ánh mắt của cô ấy hướng về phía tầng 1 đã sụp đổ, rồi Aileen hắng giọng một cái và nhìn tôi. 

“Dù sao đi nữa, điều gì không đúng là không đúng.”

“Tôi cũng đồng tình.”

Ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra cơ chứ.

Nếu vậy thì…

“Đơn giản thôi. Đây là việc mà chỉ chúng ta mới có thể làm được.”

“Cái gì?”

Tôi chậm rãi bước đi trong dãy hành lang, Aileen cũng đi theo tôi. 

“Thì là cái đó ấy.”

Không lâu sau, một ai đó đang nhìn chúng tôi trước quầy bán vé. 

Là nhân viên soát vé. 

“...Giết nhân viên soát vé sao?”

“Làm vậy không được đâu.”

Nếu hắn chết thì có thể sẽ hoàn toàn không thể sử dụng lối ra này nữa trong tương lai. 

Chúng tôi tiến lại gần cho đến khi có thể nhìn rõ mặt nhau. 

Lần này cũng vậy, khuôn mặt của người soát vé có cảm giác gì đó kỳ quái. 

Một cảm giác không phải con người nhưng cũng chẳng phải quái vật. 

...Các bạn sẽ thoát ra như nào?

Hắn mở miệng với giọng nói rợn người, rồi tôi giơ súng lên. 

“Cô Aileen.”

“Ừm?”

[Chí mạng: 1->0]

Hai chấm đỏ xuất hiện trên bản lề của cánh cửa.

“...À.”

Và cô ấy cũng giơ súng lên như thể đã nhận ra điều gì đó. 

Trong thế giới đã chuyển sang màu trắng đen, 

-Bằng! 

-Bằng! 

Hai tiếng súng vang lên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

本館 - Bản quán: Nhà chính, gian chính 別館 - Biệt quán: Nhà phụ