Chương 413: Một mình gánh chịu
Chúng tôi chạy bên trong gian triển lãm tối đen.
May mắn thay, không có ai phát hiện ra chúng tôi.
Có vẻ là việc khiến tên bảo vệ đuổi những người khác đi đã giúp ích rất nhiều.
“...Phù.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm rồi nhìn xung quanh, chỉ sau khi xác nhận rằng không có ai khác và bảo vệ cũng không đuổi theo thì mới dừng lại.
“...Phù…”
Aileen cũng nhìn xung quanh, thở hắt ra một cái rồi dừng lại, cả hai chúng tôi cùng nhìn về phía người phụ nữ.
“...”
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Tên: Lee Eunyoung]
[Tuổi: 27 tuổi]
[Đặc trưng: X]
[Khả năng: X]
[Tiểu sử: Cô ấy hiện đang ở vô cùng hoảng loạn.]
[Điểm yếu: Một con người bình thường. Nếu bị tấn công vào chỗ hiểm, cô ấy sẽ chết.]
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Không có gì đặc biệt.
Có vẻ chỉ là người bình thường…
“...Người đó có ổn không?”
Rồi Aileen vỗ nhẹ vào vai tôi hỏi, tôi cũng gật đầu trả lời câu hỏi của cô ấy.
“Trước mắt thì không sao.”
“Mấy, mấy người là…”
Và rồi, người phụ nữ đang lắng nghe chúng tôi trò chuyện liền run bần bật nhìn tôi và Aileen, rồi Aileen mở lời trước.
“Đừng lo. Chúng tôi đến để giúp cô.”
“Đến giúp sao…? Bằng cách nào…?”
“Trước đó, làm sao mà cô đến được đây vậy?”
“À…”
Người phụ nữ nghe thấy câu hỏi của Aileen liền nhắm rồi mở mắt như thể đang cố nhớ lại.
“Tôi, tôi cùng với… các bạn đến để xem Triển lãm lớn… sau khi chúng tôi nhận vé đi vào thì chuyện đã thành ra như này…”
“Thế còn những người bạn của cô thì sao?”
“...Tôi, tôi không biết.”
Không biết sao?
Aileen và tôi nhìn nhau trong giây lát.
Sao lại có thể không biết được chứ?
Không, hoặc là có thể có chuyện gì đó mà chúng tôi không biết.
“Không phải mọi người đã đi vào cùng nhau sao?”
“Chuyện, chuyện đó…”
Có gì đấy không đúng.
Người phụ nữ nghe câu hỏi của tôi liền ngập ngừng, Aileen đặt lên vai tôi và nhìn người phụ nữ.
“Không sao đâu. Trước mắt, chúng tôi sẽ dẫn cô đến nơi an toàn.”
“...”
Tôi nhìn người phụ nữ và Aileen một lúc, Aileen đang chạm mắt với tôi liền đưa người phụ nữ sang một bên rồi bước đến chỗ tôi.
“Anh đang nghi ngờ đúng chứ?”
“Ừm?”
“Có phải anh đang nghi ngờ rằng người phụ nữ kia đã bỏ rơi bạn bè của mình, hoặc là cô ấy sẽ lừa chúng ta không?”
“...”
Cũng không thể nói là không có.
Thực tế là tôi cũng đang nghĩ như vậy.
Khi tôi không trả lời, Aileen chậm rãi lắc đầu.
“Có lẽ cô ấy cũng chẳng làm gì được. Không phải ai trên thế giới này cũng sở hữu năng lực hay có thể hành động chủ động như chúng ta.”
“...”
Đó cũng là một điểm mà tôi không thể phản bác.
Không phải ai trên thế giới cũng sở hữu năng lực.
“Trước mắt chúng ta cứ ra ngoài đi.”
“Ừm.”
Aileen gật đầu trước lời của tôi rồi bắt đầu dìu người phụ nữ đi.
“Trước mắt, hãy ra ngoài đã.”
“...Vâng.”
Người phụ nữ khẽ đáp lại.
“...”
Được rồi, vậy thì tiếp tục thôi.
Tôi mở tờ gấp ra.
[Vì sự cố này, bạn có thể bị truy đuổi bởi bảo vệ. Khuyến nghị nên thay đổi diện mạo của bản thân.]
Nhưng thay đổi diện mạo kiểu gì?
“Cô Aileen, cô có mấy thứ kiểu như mặt nạ trùm đầu hay gì đó không?”
“Anh nghĩ về tôi như nào vậy hả.”
Aileen lẩm bẩm với vẻ cạn lời trước câu hỏi của tôi.
“Thì là, ừm. Do bảo là phải giấu mặt nên…”
“...Dù không mang mặt nạ trùm đầu nhưng tôi có mang theo kem ngụy trang.”
“Chẳng lẽ cô sử dụng kem ngụy trang thay cho kem BB à?”
“Kem ngụy trang không tốt cho da đâu.”
Biết thế thì tại sao cô lại mang theo bên người?
“Đây, cô cũng bôi đi.”
“Kiểu, kiểu gì vậy…”
“Đợi chút. Tôi sẽ bôi cho cô.”
Aileen bôi kem ngụy trang cho người phụ nữ đang bối rối nhìn chúng tôi, đưa tôi hộp kem như muốn bảo tôi tự bôi.
Tôi nhìn hộp kem ngụy trang Aileen đưa cho.
Ai mà ngờ được là tôi sẽ phải bôi cái này lần nữa sau khi đã xuất ngũ cơ chứ.
Sau khi hì hục bôi kem ngụy trang lên mặt, tôi quăng chiếc áo khoác đang mặc rồi bước đi trong khi chỉ mặc áo sơ mi.
“Nhưng liệu chỉ mỗi kem ngụy trang thì có đủ không?”
“Tôi không biết.”
Aileen lắc đầu trước câu hỏi của tôi.
Thôi vậy, trước mắt chắc cứ đi thôi.
Sau khi bôi kem ngụy trang và chuẩn bị xong tất cả mọi thứ, chúng tôi lại bắt đầu bước đi.
Tôi định lấy sổ hướng dẫn ra xem nhưng cô ấy đã bảo tôi đừng đọc rồi nên thôi.
Rốt cuộc thì tại sao cô ấy lại bảo không được đọc vậy chứ.
Nếu cô ấy muốn nhắc tôi nhận ra giá trị của sổ hướng dẫn khi không có nó bên cạnh thì có vẻ là thành công rồi đấy.
Không có sổ hướng dẫn thật sự khiến tôi phát điên lên đây.
Với mấy suy nghĩ như vậy, tôi tiếp tục bước đi.
Vẫn như trước, cảnh tượng thật sự kinh khủng.
Những thứ gì đó không còn gì ngoài cơ bắp đảo mắt nhìn chúng tôi, rồi đôi khi cũng có thể cảm nhận được dường như có thứ gì đó vẫn còn thở đang quan sát chúng tôi.
Nhưng điều còn khủng khiếp hơn nữa là.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Tên: Ji Youngjun]
[Tuổi: 32 tuổi]
[Đặc trưng: X]
[Khả năng: X]
[Tiểu sử: Anh ấy đang ao ước cái chết.]
[Điểm yếu: Một người bình thường. Nếu bị tấn công vào chỗ hiểm, anh ấy sẽ chết.]
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Bọn họ cũng vẫn còn sống.
“...Có vẻ là những thứ kia vẫn còn sống.”
Aileen tinh ý cũng nhíu mày nhìn những người khác, còn tôi thì đã không thể nói gì.
Thật lòng thì tôi cũng muốn giải thoát cho tất cả bọn họ ngay lúc này,
Vậy nhưng hiện tại không có cách nào để làm vậy cả, hơn nữa.
“...Có vẻ là chúng đang đuổi theo từ phía sau rồi.”
Dường như chỉ mới kem ngụy trang thôi là không đủ khi mà tôi cảm nhận được những thứ có vẻ là bảo vệ đang đuổi theo chúng tôi.
Nghĩ lại thì nếu chỉ bôi mỗi kem ngụy trang mà qua mặt được thì còn lạ hơn ấy.
“...”
Người phụ nữ run rẩy bước đi.
“Đừng di chuyển nhanh.”
Và Aileen bước đi trong khi trấn an cô ấy.
Vì đang vừa phải di chuyển trong khi vừa vác theo một cục nợ nên có hơi khó khăn nhưng…
Tôi mở tờ gấp ra xem.
[Nếu đã xem qua tất cả triển lãm, bạn sẽ có thể ra ngoài thông qua lối ra.]
[Vì nhà triển lãm kiểm tra vé ngay cả khi bạn rời đi nên bạn sẽ không thể rời đi nếu không có vé.]
“...Mọi người có vé không?”
“Vé? Cái này sao?”
Aileen lấy ra tấm vé từ trong túi, khuôn mặt của người phụ nữ liền tái mét khi cô ấy nhìn thấy vậy.
“Tôi, tôi không có.”
“...Sao thế. Không có thì không được à?”
“...”
Khi tôi không nói gì, vẻ mặt của Aileen liền trở nên nghiêm trọng còn người phụ nữ thì lộ rõ sự tuyệt vọng.
Cái việc như này đáng lẽ phải cho biết trước chứ.
Đợi đã, vé sao?
Tôi vội vàng lục lọi túi áo.
Rõ ràng là sau khi nói chuyện với cái thực thể lắm lời chẳng để làm gì kia thì tôi đã nhận được vé mà nhỉ.
Không lâu sau, trên tay tôi đang cầm hai tấm vé y hệt tấm vé mà mình đã nhận được.
“À, cái đó!”
Mắt Aileen mở to và tôi đưa tấm vé cho người phụ nữ đứng bên cạnh.
“Xin hãy nhận lấy.”
“Tôi, tôi cảm ơn.”
Người phụ nữ gật đầu rồi nhìn lên tôi.
“...Chúng ta đi nhanh lên một chút nhé? Trong lúc đó mấy tên bảo vệ đang áp sát gần hơn rồi.”
“Nhưng, nhưng mà.”
Người phụ nữ nhận tấm vé nhìn tôi và Aileen.
“Mọi người đọc được mấy cái này ở đâu vậy?”
“...Ừm?”
“Tôi, tôi chưa từng nhìn thấy cái này.”
Chưa từng nhìn thấy?
Tôi trao đổi ánh mắt với Aileen và cô ấy nhanh chóng lắc đầu.
“Không thể nào có chuyện đó được. Chỉ dẫn luôn nằm ở nơi mà bất cứ ai cũng có thể dễ dàng tìm thấy. Làm sao có chuyện không tìm thấy được chứ.”
“...Không, không đâu. Tôi thật sự đã không tìm thấy mà.”
Tôi nhanh chóng mở tờ gấp ra.
Cửa sổ trong suốt không xuất hiện.
Nghĩa là…
Tôi nhìn về phía người phụ nữ rồi nhìn tờ gấp.
Một trong hai đang nắm thông tin sai.
Và, làm ơn đấy, tôi mong là tờ gấp chính xác.
“Cô Aileen. Có khả năng tờ gấp bị sai không?”
“...Không có chuyện chỉ dẫn bị sai đâu. Thường thì không. Vốn dĩ chúng cố tình được xử lý để dị thể quản thúc không thể biết chính xác mà.”
Cô ấy thản nhiên trả lời câu hỏi của tôi rồi nhìn vào tờ gấp.
“Tất nhiên, nếu có kẻ nào đấy đã chủ ý biết về sự tồn tại của chỉ dẫn…”
“...Không phải như vậy thì rắc rối to sao?”
“Tất nhiên là rắc rối lớn rồi. Việc này có phải viết bảng kiểm điểm thì cũng không oan đâu.”
Aileen lẩm bẩm với vẻ nghiêm trọng.
“Nếu xong việc ở đây thì phải đột kích vào Chi nhánh Gangnam thôi.”
“Nếu chúng ta sống sót ra ngoài.”
“Với Phòng Nhân sự huyền thoại ở đây thì làm sao mà chết được chứ?”
Hết nói nổi.
Thực tế Aileen vừa nói câu đấy đang nhìn bảo vệ với vẻ nghiêm túc.
“Nhưng rõ ràng—”
“Lối ra!”
Trước khi cô ấy có thể nói xong, người phụ nữ đã to mắt hét lên.
Lối ra?
Tôi nhìn về nơi cô ấy chỉ về và thấy một quầy bán vé.
“Dùng, dùng tấm vé là được đúng không?”
“Đúng là vậy nhưng—”
“Híiii…!”
Rồi cô ấy chạy thẳng đến quầy bán vé.
“Ah, đồ điên…!”
Aileen mở to mắt rồi rút khẩu súng tiểu liên ra, tôi cũng cầm khẩu súng lục.
Hãy suy nghĩ thật kỹ nào.
Có gì đó không đúng.
Con quái vật lắm lời đó.
Tại sao nó lại đưa tôi tấm vé?
Nếu biết tấm vé này là để dẫn ra lối ra, vậy nghĩa là nó đã biết tôi là con người.
Nếu không thì nó đã chẳng đời nào đưa tấm vé cho tôi.
Vậy thì…
“...Khả năng cao tờ gấp là giả.”
“Cái gì?”
“Mau ngăn người kia lại—”
Trước khi tôi có thể nói xong.
“Mau, mau cho tôi rời khỏi đây…!”
Ngay khi người phụ nữ đưa tấm vé cho quầy bán vé,
-Roẹt!
Nửa thân trên của cô ấy ‘biến mất’.
Không có dù chỉ một giọt máu, người phụ nữ loạng choạng rồi biến mất.
“...Thật sự rắc rối rồi đây.”
Aileen nghiến răng lẩm bẩm, tôi cũng nhắm chặt mắt lại.
Chuyện này khó hơn tôi tưởng.
Tại một nơi phải tuân theo chỉ dẫn mà chỉ dẫn lại là giả sao?
Khi đầu tôi bắt đầu đau nhức,
[Chí mạng: 0->1]
Cửa sổ trong suốt xuất hiện trước mắt lại càng khiến tôi đau đầu hơn nữa.
“...Không.”
Tôi rút súng ra và mở sổ hướng dẫn.
-Lật phật!
Sổ hướng dẫn mở ra, và tôi cất lời.
“Tớ biết là bây giờ không được mở ra rồi đấy?”
[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]
“Nhưng nếu không làm vậy thì chỉ có chết thôi, chẳng có đáp án nào cả.”
-Lật phật!
“Bắt đầu ghi chép. Cho tớ xem toàn bộ các ghi chép trong quá khứ luôn.”
[Điện Thần bí của Nhân loại - Ghi chép của Kim Jaehun Phòng Nhân sự Chi nhánh Gangseo]
Sổ hướng dẫn mở ra và những con chữ bắt đầu được viết xuống.
“Cô Aileen.”
“Ừm?”
“Cô có bom không?”
“...”
Aileen nhìn tôi rồi lấy ra vài khối C4 từ trong túi.
“Có đấy.”
“Tốt rồi.”
Tôi nhếch miệng cười
“Để Chi nhánh Gangseo kết thúc chuyện này cho mấy người vậy.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
