Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2583

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 437

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 884

401-518(End) - Chương 412: Chạy mau

Chương 412: Chạy mau

-Cạch!

Aileen lắp đặt bom C4, và khi tôi đang nhìn chằm chằm vào cảnh đó, cô ấy liền khẽ thì thầm.

“À thì, anh phải lùi lại phía sau đi. Nếu không là sẽ bị thương đấy.”

“À, ừm. Phải rồi. Đó là bom mà.”

Tôi cứ tưởng C4 không phải thứ gì đặc biệt vì cô ấy đã ngượng ngùng lấy gói C4 ra cơ.

Tôi lùi về sau, còn Aileen thì chăm chú hí hoáy làm gì đó rồi lấy ra một cái công tắc từ trong túi. 

“Vậy thì tôi kích nổ đây nhé?”

“À, vâng.”

Tôi lùi ra tận đằng sau rồi bịt tai lại, Aileen nhấn nút.

-Bùm! Bùm! Bùm!

Tiếng nổ lớn vang lên cùng với đó là âm thanh đổ vỡ, khói bụi bốc lên dày đặc. 

Dĩ nhiên, bảo vệ nhìn thấy cảnh đó liền vội vã chạy như điên đến để kiểm tra, trong khi đó những người khác thì đừng xem và xì xào bàn tán.

Không lâu sau, những bảo vệ bắt đầu ra hiệu bằng tay như muốn bảo rằng đã an toàn, những người khác thấy vậy thì bắt đầu bước đi. 

“Chúng ta cũng đi thôi nhỉ?”

“Ừm.”

Aileen và tôi cũng đi theo chúng vào trong. 

“Để đề phòng thì tôi chỉ hỏi thử thôi.”

“Ừm.”

“Cô không mang theo kính nhìn ban đêm để đối phó với tình huống như này đâu nhỉ?”

“Anh nghĩ tôi bị điên chắc? Ai lại mang theo kính nhìn ban đêm khi đi hẹn hò cơ chứ?”

Thế mang theo súng tiểu liên và C4 là có lý chắc, lời nói ấy lên đến cổ họng tôi nhưng tôi đã không nói ra. 

Tôi đi vào gian phòng tiếp theo cùng với Aileen.

Kể từ chỗ này…

Tôi lại mở tờ gấp.

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

[Điện Thần bí của Nhân loại - Phòng triển lãm Con người] 

[Nếu bằng cách nào đó vượt qua được, giờ đây bạn sẽ đến nơi mà chính bản thân con người được trưng bày.]

[Thông thường những thứ được trưng bày sẽ là xác chết hay tiêu bản nhồi, nhưng đôi khi cũng có trường hợp người sống bị đem ra trưng bày.]

[Trong trường hợp đó, xin bạn hãy cứu những người sống sót nếu có thể. Chi nhánh Gangnam dự kiến sẽ chi trả một khoản thù lao nhất định, còn nếu người đang đọc mục này là nhân viên Cục Quản thúc, chúng tôi cũng sẽ trao phần thưởng tương ứng.]

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

“Nói vậy đấy.”

“Dù không có phần thưởng thì chúng ta cũng vẫn sẽ cứu người nếu có mà.”

“Đúng là như vậy thật.”

Lý do tôi xin làm ở Cục Quản thúc không phải để cứu người, nhưng trước hết thì cứu người là công việc mà. 

Tôi nhìn tấm biển được viết bằng một thứ ngôn ngữ không thể hiểu được. 

Có thể là ngôn ngữ ngoài hành tinh, hoặc ít nhất là một thứ ngôn ngữ mà tôi không thể đọc được. 

Dù vậy, tôi dường như đã hiểu đại khái ý nghĩa của nó. 

Tôi đi vào trong cùng với Aileen.

“...”

Cảnh tượng thậm chí còn kinh khủng hơn cả khi nãy. 

Vô số người đã bị biến thành tiêu bản nhồi.

Có người vẫn giữ nguyên hình dáng con người, người thì chỉ còn lại mỗi cơ bắp, người thì ngoài lớp da ra chẳng còn thứ gì khác. 

“...”

Aileen cau mày, tôi cũng buộc phải nhăn mày. 

Không có ai còn sống sao?

Với suy nghĩ đó, tôi bắt đầu nhìn xung quanh kỹ hơn trước. 

Và may mắn thay, 

“Làm ơn! Cứu tôi với!”

Tiếng hét của một ai đó vang lên. 

Ở phía xa kia, khi tôi nhìn thật kỹ thì thấy một người đang bị nhốt trong lồng kính, vừa la hét vừa đấm thùm thụp vào cửa. 

“Làm ơn! Làm ơn!”

Tôi vội vã mở tờ gấp. 

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

[Nếu thật sự có người khác đang bị bắt giữ, trước mặt hãy hành động như sau.]

1. Tiếng động sẽ chỉ càng kích thích chúng. Hãy khiến người đó im lặng nhất có thể. 

2. Sau đó, hãy tìm đến bảo vệ rồi nói như sau. <Đừng nghỉ ngơi nhiều quá khi còn chưa kịp nếm thử.>

3. Như vậy, bảo vệ sẽ đuổi hết những người khác đi rồi bày tỏ lòng cảm ơn với bạn. 

4. Sau đó, bảo vệ sẽ đi vào lồng kính để ổn định con người, bạn phải tìm mọi cách để đi cùng hắn.

Càng có nhiều đồng đội bên cạnh, bảo vệ sẽ càng khó nổi lòng tham mà đi vào. 

5. Sau khi đi vào trong, bạn chỉ cần bằng mọi cách không chế bảo vệ và dẫn người kia ra ngoài. 

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

“...”

Cái thứ này có thật sự là chỉ dẫn không vậy? 

Tôi không nghĩ là sẽ có người nào sống sót được nếu họ làm theo cái này đâu. 

Bây giờ tôi mới cảm nhận được rõ rằng sổ hướng dẫn tuyệt vời đến mức nào. 

Và Aileen đang đứng đọc bên cạnh tôi cũng mang vẻ mặt khó chịu. 

“Tôi nghĩ là mình hiểu tại sao người khác lại gọi Chi nhánh Gangseo là một ổ ưu tú rồi.”

“Có lời đồn như vậy thật à?”

“Chính xác hơn thì thời gian gần đây có một phòng ban điên rồ nào đó đang cho thấy tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ 100% vô tiền khoáng hậu, khiến cho các Cục Quản thúc trên toàn thế giới đều đang dồn sự chú ý vào họ.”

“Uầy, đúng là tò mò không biết là phòng ban nào ghê nhỉ.”

“...”

Aileen nhìn chằm chằm vào tôi nhưng tôi tuyệt đối không chạm mắt với cô ấy.

Chắc không phải đang nói chúng tôi đâu, ừm. 

Chắc không đâu.

“Nhân tiện thì phòng ban đó ban đầu là những nhân viên văn phòng—”

“Trước hết chúng ta đi chứ?”

Ban đầu là nhân viên văn phòng sao.

Chúng tôi bây giờ vẫn là nhân viên văn phòng mà. 

“Thế, anh định đi một mình à?”

Khi tôi ngắt lời cô ấy, Aileen nhìn tôi và quay trở lại chủ đề chính. 

“...Tôi thấy đi một mình thì có vẻ sẽ tốt hơn.”

Nếu tờ gấp đã bảo đi một mình rồi thì cứ làm vậy chứ sao.

Hẳn phải có lý do nào đó thì họ mới bảo đi một mình. 

Tôi nhìn Aileen trong khi nghĩ vậy.

“Nhân tiện, không biết cô có cái đó không. Kiểu như thứ mà sẽ…”

“Giúp ích trong chiến đấu không à?”

“Ừm. Cô có thứ gì như vậy không?”

Tất nhiên nếu không có thì tôi cũng không nói gì đâu, nhưng nếu là Aileen vừa lấy ra cả C4 thì, tôi nhìn cô ấy trong khi nghĩ vậy. 

“...Không phải cứ là tôi thì cái gì cũng mang theo bên người đâu…”

Cô ấy lẩm bẩm rồi lấy ra một thứ gì đó từ trong túi. 

Một thứ màu đen, tròn và có tay cầm…

“Anh biết cách ném lựu đạn chứ?”

“Ừm, tôi đã học cách hồi còn trong quân đội rồi… nhưng mà…”

Tại sao cô lại mang theo lựu đạn?

“Đợi chút… vẫn còn nữa đấy…”

Cô ấy lẩm bẩm rồi lấy ra một thứ gì đó giống như một tấm bảng rộng.

“Anh biết cách lắp đặt mìn claymore chứ?”

“...Ah, không.”

“À, vậy thì tôi sẽ chỉ cho anh.”

Cô ấy thản nhiên trả lời và bắt đầu chỉ tôi cách lắp đặt mìn claymore. 

“Nếu nhìn vào đây, anh sẽ thấy có viết là Front Toward Enemy... Đặt nó ra phía trước như này… rồi dựng chân đế lên…”

“...”

Ai mà ngờ được rằng sẽ có ngày tôi được một người phụ nữ phương Tây tóc vàng mới trưởng thành có thể nói lưu loát tiếng Hàn dạy cách lắp đặt mìn claymore ngay trong một gian triển lãm toàn mấy hiện tượng dị thường cơ chứ. 

Cuộc đời đúng là phải sống và nhìn thấy tận mắt thì mới biết được. 

“...Tôi không đi cũng không sao chứ?”

“Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, nói thật thì tôi nghĩ là mình giỏi ứng phó với những tình huống bất ngờ hơn.”

Đây hoàn toàn chỉ là vấn đề năng lực. 

Tôi có đôi mắt của mình, nếu may mắn thì còn có thể sử dụng Chí mạng, và lỡ như có chuyện gì thì.

Với sổ hướng dẫn thì tôi có thể làm được gì đó thôi. 

Nghĩ vậy, tôi nhìn Aileen và cô ấy gật đầu. 

“Được rồi. Vậy thì cứ làm như anh muốn đi.”

“Cảm ơn.”

Tôi trả lời như vậy rồi bước về phía bảo vệ.

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn ở cự ly gần thế này.

Cảm giác kỳ quái thật đấy. 

Phải nói như nào như. 

Cảm giác như đây là một thực thể không biết gì về con người nhưng lại đang vụng về cố bắt chước con người vậy.

Nó cũng có mắt, mũi, miệng, mặt, tay và chân, thế nhưng có một cảm giác gì đó khác thường kỳ lạ. 

Khi tôi ngẩng lên nhìn trên đầu nó. 

Là ngài…

Thứ đó gọi tôi. 

“...Đừng nghỉ ngơi nhiều quá khi còn chưa kịp nếm thử.”

Trong khoảnh khắc, tôi có cảm giác như mình không nên nhìn vào mắt nó nên đã cúi xuống rồi cất lời. 

...Hiểu đã.

Thứ đó lẩm bẩm rồi bắt đầu đi về trước. 

Tôi nhìn Aileen đang quấn khăn kít mít quanh khuôn mặt.

Aileen nhiệt tình ra hiệu bằng tay như muốn nhắc tôi đừng quên món quà mà cô ấy đã đưa cho.

Tôi biết rồi mà nên đừng lo. 

Với suy nghĩ đó, tôi đi theo sau bảo vệ. 

Vô số người đang đứng xem người phụ nữ đang la hét, và khi bảo vệ bước đến, tiếng hét của cô ấy còn trở nên dữ dội hơn nữa. 

“...”

-Rầm!

Bảo vệ đấm vào tấm kính làm cho nó rung lên cùng với một âm thanh khủng khiếp, khiến cho những người xung quanh hơi giật mình.

Trước cử chỉ bằng tay của bảo vệ, những người khác bao gồm cả Aileen lùi lại, còn hắn thì chậm rãi đi về hướng khác.

Có lẽ hắn đang định đi vào trong. 

Nếu vậy thì…

Tôi chậm rãi bám theo sau bảo vệ, ngay lập tức hắn liền quay lại nhìn tôi. 

Đâu được không.

“...Tôi cũng đã góp một tay mà, thế nên nếu được thì có thể cho tôi nếm thử một chút chứ.”

Tôi điềm tĩnh trả lời hắn, và thứ kia thì cứ nhìn tôi chằm chằm. 

“...”

“...”

Ánh mắt chúng tôi thoáng giao nhau, 

Thứ kia bước tiếp về trước. 

Xét đến việc hắn không ngăn cản nữa thì có vẻ là đã chấp nhận lời tôi nói đến một mức nào đó. 

May quá rồi. 

Tôi chậm rãi đi theo sau thứ kia, và nó mở cánh cửa kính. 

“Ah, ư…!”

Người phụ nữ thấy vậy liền sợ hãi lùi lại, ánh mắt của cô ấy nhìn thẳng về phía tôi. 

Tôi từ từ kéo khăn quàng xuống và ra hiệu bằng khẩu hình miệng để ra hiệu cho cô ấy.

Rằng, hãy im lặng.

Người phụ nữ từ từ bịt miệng lại, và bảo vệ tiến lại gần cô ấy.

Cưỡng lại thật sự không được…

Hắn lẩm bẩm và với tay ra, thế nhưng trước khi hắn có thể chạm vào vai của người phụ nữ,

-Bằng! 

Tôi rút súng bắn thẳng vào thái dương nó.

Một thứ gì đó đen ngòm tóe ra, thứ kia lùi sang một bên, tôi ngay lập tức nắm lấy cổ tay người phụ nữ rồi chạy. 

“Kyaaa!”

“Im lặng!”

Người phụ nữ nghe tôi nói lại bịt miệng, tên bảo vệ liền ngoảnh lại. 

Nhưng đã quá muộn. 

“Hừm!”

Tôi rút chốt an toàn của quả lựu đạn, không ngoảnh lại mà ném thẳng vào trong rồi đóng cửa lại. 

-Bùm! 

Cùng với một tiếng nổ, thứ kia ngã xuống tại chỗ. 

Khói bụi bốc lên dày đặc, đồng thời, tôi đẩy người phụ nữ ra sau.

“Cô Aileen!”

Như thể đã hẹn trước, Aileen liền đỡ lấy người phụ nữ rồi đặt giá ba chân để chuẩn bị kích hoạt mìn claymore. 

“Phải lùi lại bao xa đây?”

“Cứ lùi lại đi.”

Vậy thì phải lùi lại thôi. 

Ba người chúng tôi lăn trên sàn,

-Két!

Ngay khi cánh cửa vừa mở ra, 

-Bùm!!

Một tiếng nổ nữa lại vang lên cùng với âm thanh thứ gì đấy bị ghim chặt.

-Rầm!

Sau đó là âm thanh thứ gì đó ngã xuống. 

Tờ gấp tiếp theo…!

[Xin hãy chạy trốn.]

“Khốn nạn.”

Cứ như vậy, hai người chúng tôi bắt đầu bỏ chạy trong khi dẫn theo người kia.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

m18a1-claymore-mine-vietnam-fb.jpgMìn Claymore khi nổ, bắn ra phía trước 100 m trong phạm vi hình cung 60° một loạt đạn bi bằng thép gây thương vong cho địch. Cấu tạo của nó gồm vỏ màu ô liu, có hình dáng là một phần của hình trụ, lồi về phía trước. Trên vỏ, phần mặt lồi có dòng chữ "Front Toward Enemy" là mặt trước của mìn, mặt này phải đặt hướng về phía đối phương. Vỏ của mìn phần lồi ở phía trước có rất nhiều viên bi, các viên bi này là nguồn sát thương chủ yếu khi mìn nổ. Thân mìn có nhồi thuốc nổ C-4.