Sống Sót Như Một Kẻ Tàn Tật Trong Chốn Giang Hồ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1236

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 89

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 100

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 1729

Web Novel - Chương 30 ✦ Em gái tôi là tín đồ Hỏa giáo (Zoroastrian) (Phần 9) ✦

“Ta đã nhầm. Cô ấy không phải là quái vật.”

Mancheon vẫn cảnh giác, nghi ngờ đây chỉ là cái bẫy dù Muk-gang vừa bất ngờ tuyên bố như vậy. Nhưng gã đàn ông kia dường như thật sự đã buông bỏ ý định chiến đấu, xoay lưng lại, nhặt chiếc áo đang vắt trên tảng đá rồi mặc vào.

“Một con quái vật sẽ không đứng ra bảo vệ con người. Chỉ có con người mới làm vậy cho nhau.”

Với bộ võ phục đen tuyền đơn giản mà nổi bật – phản ánh rõ tính cách trầm tĩnh, cứng cỏi – Muk-gang quay lại nhìn hai anh em và tiếp tục:

“Vậy nên, em gái cậu không phải là quái vật, mà là con người. Ta xin lỗi vì đã gọi cô ấy là quái vật.”

“Thật ra thì… tôi cũng mừng vì không đánh nhau nữa, nhưng lý luận đó có chắc không vậy?”

Trước sự hoài nghi của Mancheon, Muk-gang khẽ bật cười.

“Cứ cho là tín niệm cá nhân đi.”

Rồi với vẻ nghiêm túc, ông ta trao quyền quyết định cho hai người:

“Dù lý do có thế nào, ta suýt nữa đã giết một mạng người vô tội. Ta sẽ chịu trách nhiệm. Cứ nói điều các người muốn.”

Xét về sức mạnh áp đảo của Muk-gang, việc cả hai còn sống mà nói chuyện được thế này đã là may mắn. Mọi thứ thay đổi quá đột ngột khiến Mancheon chẳng biết nói gì.

Mà… việc một gã cơ bắp đứng nghiêm, tuyên bố kiểu “Muốn xử sao cũng được”, thật sự khiến cậu rợn người cứ như có cảm giác mình nên gọi cảnh sát.

Cậu còn đang lúng túng, thì chợt nhớ:

Người bị hại trong chuyện này không phải cậu mà là Yeonhwa.

Cậu xoay lại nhìn cô, chờ ý kiến. Nhưng rồi cậu sững người.

Yeonhwa vẫn chưa buông tay áo cậu.

Cậu quay lại — cô lại vòng ra phía sau cậu.

Cậu quay một vòng nữa — cô lại núp phía sau như thể chơi trò rượt đuổi trong sân chùa.

Hả? Em ấy bị sao vậy?

Cậu thấy nhẹ nhõm vì vụ việc đã được giải quyết, nhưng giờ không phải lúc chơi trò đuổi bắt, bình thường em ấy đâu có thế này. Cậu hơi bối rối.

Em ấy… đang bám lấy cậu vì sợ sao?

Nếu bỗng nhiên có một gã cơ bắp, lưng xăm trổ, xông ra hét “Heh-heh… mày đó hả… bukorosu…” thì người bình thường chắc chắn sẽ hoảng loạn núp sau cảnh sát gần nhất, tối về còn ôm mẹ ngủ.

Dù vẻ ngoài trông trưởng thành, Yeonhwa thực chất mới chỉ mười lăm tuổi nhạy cảm, lại vừa trải qua một cú sốc, thì việc tìm nơi dựa vào là điều dễ hiểu.

Có lẽ… em ấy đã xem cậu như người có thể bảo vệ mình, có thể dựa vào.

Cậu nhớ lúc Yeonhwa mới đến, sốt cao mà vẫn không nhờ ai, chỉ lặng lẽ chịu đựng.

Việc em – một người luôn kiên cường như thế – giờ đây lại tựa vào cậu dù chỉ một chút, khiến trái tim cậu bừng lên cảm giác dịu dàng, ấm áp.

Là anh trai, cậu chẳng còn cách nào ngoài việc nhận lấy sự dựa dẫm này.

Cảm giác ấy… thật tự hào. Và hạnh phúc.

(Tất nhiên, Yeonhwa thực chất chỉ đang xoay vòng trong bối rối, không biết phải đối diện Mancheon thế nào, còn đang cố che mặt đỏ ửng… nhưng Mancheon lại tưởng đây là dấu hiệu hai anh em đã trở nên thân thiết hơn.)

“Trông hai người thân thiết thật. Tình cảm huynh muội đáng quý.”

“À… cảm ơn.”

Dù chưa thể hoàn toàn tin tưởng, nhất là khi người này suýt nữa đã giết Yeonhwa, nhưng thái độ điềm tĩnh và khí chất vững vàng của Muk-gang lại khiến Mancheon không thể không gật đầu đáp lại.

Cậu lặng lẽ quan sát Muk-gang, người đứng bất động như pho tượng đá, kiên nhẫn chờ đợi quyết định.

Không giống như đang nói dối. Trông ông ta thực sự đã từ bỏ ý định sát hại Yeonhwa.

Phải thừa nhận — nếu đánh nhau, cậu không có cửa thắng.

‘Phù… tưởng mình toi rồi chứ. Sao trên đời có người không có điểm yếu thế này?’

Cậu thở ra một hơi nhẹ nhõm, tưởng đâu sóng gió đã qua…

Nhưng rồi gió lớn hơn lại kéo đến.

“Quái vật của Hỏa Giáo, và Hộ pháp của Mật Tông… Tuyệt lắm. Cả hai đều là lễ vật xứng đáng cho Thiên Ma.”

Năm người đàn ông mặt đầy sẹo, ánh mắt lạnh tanh, mặc võ phục đen từ bóng rừng bước ra, bao vây họ trong im lặng. Mancheon thậm chí còn không cảm nhận được sự hiện diện của họ trước đó.

…Đùa nhau à?

Cậu rất ít khi chửi thề. Nhưng lúc này thì xứng đáng.

Cái quái gì đang diễn ra vậy?

Tìm vật tế cho Thiên Ma thì đi tiệm thuốc Bắc chứ? Hay ra suối lấy thiên ma thảo mà đun nước?

Mẹ cậu bắt cậu uống thiên ma thảo (Gastrodia elata) từ nhỏ, bảo bổ não nên cậu biết rõ cây đó thích nước suối sạch hơn là máu người.

Lúc uống còn cẩn thận hỏi nó: “Cậu ổn chứ?” nữa là! (ý là nó hỏi cái cây nhân sâm có ổn ko trước khi uống)

Cậu khẽ thở dài, rồi vào tư thế sẵn sàng chuẩn bị tung ra Đả Cẩu Bổng Pháp.

Bực mình thật.

Nhưng dù có đối mặt với ai đi nữa…

Cậu cũng sẽ bảo vệ Yeonhwa.

Nào — tới đây đi, lũ cuồng dược “Thiên Ma Thảo” các người.

************************

“Khống chế con quái vật. Giết tên Hộ pháp. Còn thằng nhãi đó…”

Thủ lĩnh đơn vị trinh sát của Thiên Ma Giáo liếc nhìn Mancheon, liếm môi. Trong mắt hắn ánh lên vẻ đói khát như dã thú săn mồi.

“Dĩ nhiên, nhân chứng cũng phải bị diệt khẩu.”

Sự kiên trì đã được đền đáp. Hắn không ngừng truy đuổi con quái vật trốn thoát khỏi Hỏa Giáo, mang theo một nhóm nhỏ những thuộc hạ trung thành nhất.

Nếu có thể dâng lên Thiên Ma cả con quái vật của Hỏa Giáo và cái đầu của Fudō Myōō — kẻ thù không đội trời chung, kẻ đã phá hỏng kế hoạch của Thiên Ma Giáo hết lần này đến lần khác — thì đúng là đại công vô lượng.

Ánh mắt hắn lướt qua Muk-gang, người đang lặng lẽ quan sát xung quanh, ánh mắt quét qua mọi vị trí mà thuộc hạ hắn đang ẩn nấp. Khí thế y vững chãi như thép, không để lộ chút sơ hở nào.

Không lạ khi nhiều trưởng lão trong giáo từng khuyên không nên đối đầu với Hộ pháp của Mật Tông.

“Tch.”

Chỉ nghĩ đến mấy lão già hèn nhát đó — rút vào hậu cung, trốn tránh chiến tuyến — là hắn thấy buồn nôn.

Lũ nhát chết. Làm sao có thể quay lưng lại trước kẻ thù của Thiên Ma? Đó là tội bất kính với giáo chủ.

Hắn giật tung băng đen quấn trên tay phải, để lộ cánh tay khô héo, xương trắng lộ ra, làn da nhuộm xám bởi chất độc và máu kẻ thù tích tụ suốt bao năm.

Hắc Thi Cốt Trảo — một loại tà công tăng uy lực theo số lượng người bị giết, hấp thu độc khí và huyết khí kẻ thù để nuôi sống chính nó.

Ngay cả Hộ Thể Chân Khí cũng không thể cản nổi Hắc Thi Cốt Trảo. Một cú đánh… không, chỉ cần một vết xước là đủ kết liễu.

Hắn ra hiệu bằng mắt — các thuộc hạ sẽ lao lên làm mồi nhử, còn hắn sẽ nhắm thẳng vào trái tim của Muk-gang.

Toàn thân hắn sục sôi, máu nóng rần rật. Hắn bước lên một bước, thân mình hạ thấp, tựa như rắn độc chuẩn bị tung cú cắn chí mạng.

Mọi giác quan của hắn tập trung tuyệt đối vào Muk-gang, từng chuyển động nhỏ nhất, từng hơi thở.

Và rồi — cơ hội đến nhanh hơn dự đoán.

Muk-gang xoay lưng lại với kẻ địch, nhìn về phía hai anh em, nhẹ giọng nói:

“Chút nữa thôi là xong. Hãy nghĩ kỹ về món nợ ta mang theo.”

“…Xong nhanh thôi?”

Mặt hắn méo mó vì tức giận. Đó là một sự xúc phạm không thể tha thứ đối với một võ giả. Hắn không chịu nổi. Hắn ra hiệu.

Cả nhóm đồng loạt lao vào.

—Nhưng đòn tấn công liều lĩnh và quả cảm đó… không bao giờ kịp giáng xuống.

『Ai cho các ngươi nhúc nhích?』

Muk-gang bước một bước.

Và tất cả kết thúc.

Fudō Myōō Bộ Pháp.

Hộ pháp vĩ đại của thế gian — bước chân nghiền nát tà ma, đè bẹp những kẻ dám uy hiếp nhân loại.

*******************

Chuyện xảy ra trong chớp mắt. Một khoảnh khắc duy nhất – nhưng khủng khiếp.

Khi Muk-gang thi triển Fudō Myōō Bộ Pháp, đám sát thủ của Thiên Ma Giáo – những kẻ chỉ vài giây trước còn toát ra sát khí lạnh người – đồng loạt đổ gục, chưa kịp tung lấy một chiêu.

Thân thể bọn chúng như bị trọng lực vô hình nghiền nát, vặn vẹo, co giật, rồi lụi dần xuống mặt đất. Như thể quy luật trọng lực xung quanh họ đã bị bóp méo.

Nhưng… những chi tiết đó không quan trọng. Không phải thứ cần để tâm lúc này.

Thứ duy nhất đáng quan tâm — là cậu phải học được bộ pháp đó.

Ngay khoảnh khắc cậu nhìn thấy Fudō Myōō Bộ Pháp, một ngọn lửa bừng cháy trong tim. Một khát khao mãnh liệt – học được, lĩnh hội được bộ pháp đó.

Cậu nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, hình dung bản thân mình thi triển thành thạo bộ pháp ấy.

Jegal Liang – lão già luôn mỉa mai cậu vì cái chân tật nguyền!

Sẽ có ngày gặp lại. Chắc chắn lão sẽ lại đòi chơi một ván cờ vớ vẩn nào đó. Nhưng lần này thì khác. Cậu sẽ đạp nát lòng kiêu hãnh của lão bằng Fudō Myōō Bộ Pháp!

Lúc đó, Jegal Liang, nhận ra sai lầm quá muộn, sẽ quỳ gối xin tha thứ…

— nhưng quá muộn rồi!

『Đây là sự khác biệt giữa ta và ông.』

Cậu sẽ buông ra câu thoại hoàn hảo, rồi dùng Đả Cẩu Bỗng Pháp đập bẹp đầu lão già đó!

Heh-heh~ Chỉ tưởng tượng thôi cũng thấy sướng rơn cả người.

Cậu mở mắt ra. Buổi “mô phỏng” kết thúc. Kết luận rõ ràng: Fudō Myōō Bộ Pháp là môn học bắt buộc. Phải học. Bằng mọi giá.

Nhưng rõ ràng đây là một bộ pháp cực kỳ cao siêu. Liệu mình có học nổi không?

Muk-gang từng nói sẽ chịu trách nhiệm cho những gì mình gây ra. Có lẽ cậu có thể lợi dụng lời hứa ấy để xin học bộ pháp này.

…Nhưng điều đó khiến cậu thấy mất mặt.

Cậu liếc nhìn Yeonhwa em đang lạnh lùng nhìn xuống những kẻ vừa bất tỉnh. Người suýt mất mạng là em. Nếu giờ cậu nhân cơ hội này để xin xỏ học võ, chẳng phải quá vô liêm sỉ với tư cách một người anh sao?

Cậu nghiến răng. Phải tìm cách khác.

Nhưng đúng lúc ấy, Yeonhwa mở miệng. Giọng nói thanh nhã, dịu dàng như gió thoảng.

『Ông nói sẽ ban cho bất kỳ điều gì, phải không?』

Muk-gang đáp ngay, giọng trầm ổn:

『Chỉ cần không gây hại đến người vô tội, bất cứ điều gì cũng được.』

Yeonhwa mỉm cười. Một nụ cười trong sáng nhưng rực lửa.

『Vậy thì… hãy dạy cho anh tôi bộ pháp mà ông vừa thi triển. Đó là điều tôi mong muốn.』

Trong đôi mắt đỏ ấy, ánh lên một ngọn lửa quyến rũ, rực rỡ như vũ điệu của phượng hoàng.