Năm người đàn ông mặc đồng phục võ phục đen, bước vào một quán trọ nhỏ nằm giữa hai thôn làng đông đúc.
『Quán chủ, cho năm người một bàn. Bọn ta chỉ ghé ăn cơm.』
Ông chủ quán đảo mắt nhìn qua họ – nét mặt nghiêm, bước chân đều, cơ thể gọn gàng – chỉ cần nhìn là biết dân võ.
Lập tức, ông nở nụ cười khúm núm, cúi người, vội vã đáp lời.
『Xin lỗi các vị khách quan… như các vị thấy đấy, quán hiện đang kín chỗ cả rồi. Có lẽ… phải đợi một chút ạ.』
Cả nhóm áo đen đảo mắt nhìn quanh.
Một trong số đó – mặt có một vết sẹo dài kéo qua má – nở nụ cười… méo mó, đầy ám muội.
『Không sao đâu. Không có bàn… thì bọn ta làm ra vài cái là được.』
『…Xin lỗi?』
***************
Thi thể vương vãi khắp nơi.
Tử thi la liệt, máu tươi nhuộm sàn đất. Quán trọ từng đông đúc, nay chỉ còn lại mùi tanh và tĩnh lặng rợn người.
Người sống sót – chỉ còn tên đầu bếp run rẩy dưới chân – và năm kẻ áo đen.
Một tên trong số đó, mặt mang vết sẹo dài, ngồi khoanh chân giữa đống xác, chậm rãi húp mì, thong thả hỏi:
『Ta cho rằng, kẻ yếu chết đi cũng là lẽ thường. Ý ngươi ra sao?』
『Tiểu nhân… không dám bất kính. Lời tiền bối… quả là chí lý.』
Giọng tên đầu bếp run như lá rụng, đầu cúi gằm, không dám ngẩng lên.
Người có sẹo phẩy tay, cười nhẹ:
『Khỏi khách sáo. Ta cũng chỉ là một kiếm khách mưu sinh nơi đầu sóng ngọn gió mà thôi.』
Hắn vỗ vai đầu bếp, động tác nhẹ nhàng mà khiến đối phương lạnh toát sống lưng.
『Nhưng trên đời này, lắm kẻ tự xưng võ giả, mà thân còn chẳng nuôi nổi thân. Lẽ đó… chẳng buồn cười lắm sao?』
『Ha… ha…』
Tên đầu bếp không rõ phải cười chỗ nào, nhưng cũng gắng gượng cười theo, miễn không chọc giận sát thần trước mặt.
『Ngươi thấy đó. Võ giả nếu không sống được bằng võ – thì còn gọi gì là võ giả?』
『Dạ! Rất phải! Tiểu nhân hiểu!』
Người có sẹo khẽ gật đầu, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười méo mó như thú hoang.
『Hiểu là tốt. Giờ nói thử xem… một đầu bếp không biết nấu – thì nên xử trí ra sao?』
Tên đầu bếp chưa kịp há miệng.
Vù!
Chiếc bát rỗng trong tay hắn bay vụt đi như đao, chém đứt cổ đối phương trong một đòn.
Máu phun lên. Thân xác ngã xuống. Cái đầu lăn trên không trung rồi rơi gọn vào trong bát.
Khí đen lờ mờ như âm hồn chưa tan lượn lờ quanh đó.
Tên sát thủ đưa tay nâng bát, nhìn đầu người trong đó rồi cười nhẹ.
Hắn chính là Ảnh Đao Yeong-do, thành viên Đội Hắc Sát thuộc Thiên Ma Giáo.
『Ai muốn nếm thử không?』
Một kẻ khác buông đũa, lạnh nhạt đáp:
『Chúng ta không phải huyết giáo. Ném đi.』
Đầu người trong bát, máu loang vào nước canh, lẽ ra phải khiến người ói mửa. Nhưng cả bàn ăn không ai chớp mắt.
Cứ thế, gắp thịt, uống rượu, như thể đây là chuyện cơm bữa.
Yeong-do cười, đặt bát sang bên, rồi gắp một miếng thịt Đông Pha, nhai kỹ.
Hắn khựng lại.
Thơm. Rất thơm.
Hắn nhấp một ngụm Bạch tửu, mắt hơi nheo lại vì vị cay.
『Lẽ ra ta nên gọi món thịt từ đầu. Như vậy… có lẽ hắn không phải chết.』
Hắn vỗ vỗ cái đầu trong bát, rót thêm rượu, đặt trước mặt:
『Một ly tiễn ngươi xuống hoàng tuyền. Coi như chút lễ.』
Quác! Quác!
Tiếng quạ đen vang lên phá vỡ không khí im lìm. Cả bàn ăn lập tức ngưng đũa. Mắt nhìn về phía cửa.
Một con quạ lao vào, đậu xuống giữa bàn. Trên chân buộc một cuộn lệnh nhỏ – truyền lệnh từ giáo chủ Thiên Ma.
Một tên mở lệnh ra đọc, đoạn uống ngụm nước, đứng dậy.
『Ăn cho nhanh. Có nhiệm vụ.』
『Là gì?』
Mắt Yeong-do sáng rực, khóe miệng nhếch lên. Không phải vì giận – mà vì hắn sắp được giết thêm người.
『Đội trinh sát đã bị tiêu diệt. Tin Tư Mã gia cấu kết với Hỏa Giáo là thật.』
『Vậy là… săn sói.』
『Phải. Mục tiêu: SIma Bu – gia chủ Tư Mã – cùng với việc **thu hồi “con quái vật” của Hỏa Giáo.』
Ánh mắt Yeong-do sắc như lưỡi kiếm, ánh lên như dã thú đói mồi.
『Có viện binh không?』
『Không. Chính chúng ta là viện binh. Trưởng lão Qiu Gao-e đã dẫn người đến trước. Giờ đến lượt ta.』
*****************
『A~ no quá trời.』
Mancheon xoa bụng, vẻ mặt thỏa mãn hiện rõ trên từng đường nét. Nụ cười hạnh phúc ấy cũng hiện lên trên gương mặt Yeonhwa, rực rỡ không kém.
『Anh ăn ngon là em vui rồi.』
Lời nói ấy không phải khách sáo, không phải giả lả. Là chân thành.
Cô muốn thấy huynh trưởng mỉm cười. Muốn làm nhiều hơn cho huynh. Muốn trở thành người mà anh cần đến.
Những ý nghĩ đó khiến lòng cô dâng trào hân hoan.
Nhưng rồi—ánh sáng trong mắt cô vụt tắt. Một tia nghi ngờ lặng lẽ len vào giữa niềm vui tưởng như trọn vẹn ấy.
“Ta… có xứng đáng ở bên anh ấy không?”
Từ lời anh nói, cô biết rõ – anh là người lương thiện, một tâm hồn thuộc về ánh sáng, được sinh ra bởi đấng Ahura Mazda.
Tất cả những gì tốt đẹp – là tạo vật của ánh sáng.
Còn cô… là sinh vật của bóng tối. Là một trong những hạt giống rơi rớt – lai tạp – bị nguyền rủa. Là quái vật sinh ra không có tình yêu.
Đất, lửa, nước, gió – là thứ mà đấng Tối Cao tạo nên bằng sự cẩn trọng. Không được phép vấy bẩn.
Người gần mực thì đen, gần đèn thì sáng.
Một câu tục ngữ Trung Nguyên – trước kia với cô chẳng nghĩa lý gì – giờ bỗng trở thành lưỡi dao lặng lẽ đâm thẳng vào lòng.
“Một kẻ như ta… có tư cách khát cầu trái tim anh ấy sao? Có quyền gì mà làm vấy bẩn nó?”
Cô đang dối gạt anh. Ẩn giấu bản chất thật. Dựa vào lòng tốt của anh, giấu đi hình dạng của một con quái vật, khoác lên vẻ ngoài của một tiểu muội ngoan ngoãn, mong mỏi tình thương.
Một con quái vật đê tiện.
『Mặt em tái quá. Có mệt vì nấu nướng không?』
Giọng nói lo lắng của Mancheon kéo cô về hiện thực.
Nhưng trong đôi mắt đỏ xinh đẹp vẫn còn sót lại tia do dự. Cô đang chờ – một lời khẳng định, một sự công nhận.
Tách—
Cô búng tay. Một tia lửa nhỏ lóe lên giữa không trung. Tim cô đập loạn. Cô nhìn thẳng vào mắt anh.
『Em biết anh cố không hỏi, nhưng… em muốn biết. En muốn nghe anh nói thật lòng.』
Ánh lửa trong mắt Yeonhwa chập chờn như dao động giữa gió. Trong đôi mắt ấy là sợ hãi.
Cô rất nhạy. Nếu anh nói dối – cô sẽ nhận ra ngay.
Mà một người dám hỏi thẳng – là người đã chuẩn bị sẵn sàng để bị tổn thương.
Vậy thì anh cũng phải can đảm.
Anh vươn tay – nhẹ nhàng đặt lên đôi vai gầy, đối diện với đôi mắt đang run rẩy của cô.
Và nói ra điều mình thực sự nghĩ, điều đã luôn ấp ủ từ giây phút nhìn thấy cô búng tay tạo ra lửa:
『Yeonhwa, nếu anh gia nhập Hỏa giáo, chăm chỉ cầu nguyện, rồi quyên góp thật nhiều tiền, thì anh có thể bắn lửa từ tay như em không?』
『…Hở?』
Yeonhwa chớp mắt. Đôi mắt đỏ mở to kinh ngạc.
Nhưng anh lại hoàn toàn nghiêm túc.
Hôm đó vì tình thế quá gấp, cậu chưa kịp nói, nhưng thực lòng rất ấn tượng với cảnh cô giơ tay búng – rồi lửa bùng lên như Flame Alchemist.
Cậu muốn làm được như vậy. Muốn trở thành Sima Mancheon – Hỏa Quyền Đại Hiệp, vượt cả Flame Alchemist.
Anh chưa từng nói ra, vì em có vẻ tránh né, nhưng hôm nay – nhờ chính em mở lời – anh đã có cơ hội.
Trong mắt cô lúc này là ánh sáng thật sự – một thứ ánh sáng chỉ xuất hiện khi người ta thực sự quan tâm, thực sự yêu thương.
Một giọng thì thầm từ trong sâu thẳm: “Đó là vì anh ấy chưa biết sự thật.”
Nhưng Yeonhwa gạt đi. Bây giờ như vậy là đủ rồi.
Bàn tay anh đang đặt trên vai cô. Lời nói ấy – sự ấm áp ấy – khiến cô thấy an toàn.
Yeonhwa mỉm cười. Một nụ cười rạng rỡ, dành cho người anh quái gỡ, tốt bụng, và dịu dàng đến không tưởng.
『Có chứ. Ca sẽ làm được.』
Dối trá.
Năng lực hỏa hệ của cô là do huyết thống đặc biệt – dòng máu thiếu nữ hỏa thần. Dù có cầu nguyện bao nhiêu, đốt bao nhiêu hương, cũng không ai làm theo được.
Nhưng cô vẫn mỉm cười, rồi nói tiếp:
『Nhưng phải tuân thủ vài điều kiện.』
『Ý em là… thiện niệm, thiện ngôn, thiện hạnh?』
『Đúng, nhưng còn hơn thế nữa.』
Mắt Mancheon sáng lên. Cô cười, mặt hơi đỏ, nhưng vẫn tiếp tục – vì cảm xúc đã không còn kiềm giữ được.
『Thứ nhất, anh phải thương tiểu muội của mình.』
『Đó là sở trường của anh mà』
Câu trả lời dứt khoát không chút do dự khiến cô đỏ mặt, nhưng vẫn không dừng lại. Cô dệt nên ba điều giới cấm của người làm anh trai – thật ra chỉ là nguyện vọng thầm kín.
『Thứ hai, phải bảo vệ em.』
Mancheon gật đầu ngay, như thể đó là lẽ tất nhiên.
Lồng ngực Yeonhwa nóng rực. Cô ngập ngừng.
Nhưng nếu đã chọn con đường dối trá này – cô sẽ đi đến cùng. Và nói ra điều cô chưa từng dám nói…
『Và thứ ba… anh phải… yêu em.』
『Anh đã yêu em hơn bất kỳ thứ gì trên đời. Yêu gia đình là điều hiển nhiên mà.』
Nụ cười ngang tàng của anh – vô tư đến đau lòng – đâm vào tim Yeonhwa như lưỡi dao.
Cô vẫn yêu anh như thế. Dù anh ấy không biết gì. Dù tất cả chỉ là ảo mộng. Dù những lời dối trá đang đè lên ngực cô mỗi lúc một nặng.
Yeonhwa vẫn yêu anh trai mình – một con người quái gỡ, lương thiện, đầy mâu thuẫn – và luôn rộng lòng chấp nhận tất cả.
