Sống Sót Như Một Kẻ Tàn Tật Trong Chốn Giang Hồ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2259

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 69

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

Web Novel - Chương 35 ✦ Những Kẻ Kế Thừa Dòng Máu Sói (1) ✦

Chương 35 ✦ Những Kẻ Kế Thừa Dòng Máu Sói (1) ✦

Cái… cái quái gì thế này?!

Sáng hôm đó, khi tôi mở mắt dậy, điều đầu tiên tôi làm… là không tin nổi vào mắt mình.

Dẫn đi cái cảm giác nặng nề nơi đan điền – chắc là hậu quả sau khi hấp thu năng lượng của Bất Động Minh Vương – nhưng thứ đó lại chẳng phải vấn đề chính.

Chuyện nghiêm trọng hơn là…

Cái đó của tôi… nó không chịu xẹp.

Dựng đứng, căng cứng, đập loạn như muốn phá tung cả lớp áo ngủ mỏng manh.

Tôi đỏ mặt, hoảng hốt. Nhưng cũng biết không thể lờ đi được, nên đành cởi đồ ra… rồi soi gương.

Thân thể tôi, vốn đã gọn gàng rắn chắc nhờ luyện võ, giờ trông còn săn chắc hơn. Mạch máu nổi rõ, đường cơ sắc nét…

Và rồi… tôi nhìn xuống.

Đang đứng nghiêm chỉnh, hướng thẳng về phía trước, căng tràn sinh lực.

Bình thường vốn đã không tệ, nhưng nay… rõ ràng là to hơn, dày hơn, đầy uy lực hơn.

Tôi có vui không? Tất nhiên là có! Nhưng cùng lúc cũng thấy… bối rối lạ kỳ!

Chẳng lẽ đây là cảm giác của Peter Parker sau khi bị nhện cắn, rồi thức dậy thành Người Nhện?

Một pha biến đổi ngoạn mục chỉ sau một đêm.

Mà như Người Nhện đã nói: “Quyền năng càng lớn, trách nhiệm càng cao.”

Vậy… tôi phải gánh cái “trách nhiệm” nào đây?

Tôi nghĩ đến mấy khổ nạn của Spider-Man, rồi tưởng tượng cảnh mình nhảy múa giữa phố, vung tay nháy mắt với từng cô nương đi ngang.

Đúng là nực cười. Nhưng vừa nghĩ tới, tôi lại phá ra cười.

Hừm~ Nếu không thể né được thì cứ tận hưởng thôi, đúng không?

Spider-Man là cả tuổi thơ của tôi. Một kiệt tác màn ảnh.

Người Nhện ơi, ở đâu đó trên trời cao, xin hãy dõi theo tôi. Tôi sẽ trở thành “Người Nhện khiêu vũ” của chốn giang hồ này!

『Thiếu gia~ Thiếu gia~ Dậy chưa ạ? Bữa sáng chuẩn bị xong rồi~』

Giọng một tiểu tỳ ngọt như đường, vọng qua cánh cửa gỗ, kéo tôi về thực tại.

Tôi nhìn lại gương. Tôi vẫn đang trần như nhộng.

Chết tiệt. Không ổn rồi.

『Thiếu gia? Em nghe có tiếng động… Người ổn chứ ạ?』

『T-Ta ổn! Đừng vào! Không được vào!』

Tôi gào lên, khẩn thiết hơn cả cầu cứu. Nhưng khổ nỗi… do cái tính hay trêu người nên tôi đâu còn chút uy tín nào.

『Lại bày trò gì đấy? Thiệt tình~ Nếu để phu nhân biết người trễ bữa là bị rầy đó nha. Mau ra đi nào~』

Cót két…

Tiếng cửa gỗ mở ra.

Mắt chạm mắt.

Ánh nhìn cô từ từ trượt xuống dưới.

Cót két…

Cánh cửa đóng lại, nhẹ nhàng. Rồi là tiếng bước chân… lùi xa.

Tôi đứng đó, soi gương, mặt đỏ như gấc, trong lòng chỉ muốn tự đào hố mà chui.

Tôi cúi xuống nhìn…

Nó vẫn còn đứng đó. Hiên ngang, thẳng tắp. Như muốn xuyên thủng cả bầu trời.

…Tôi muốn chết.

Nhưng bụng vẫn đói, nên tôi nuốt nghẹn nước mắt mà mặc đồ vào, đi ăn.

**********************

『Thiếu gia! Thiếu gia!』

Tôi đang thong thả dạo quanh sân sau sau bữa sáng, tiện thể tiêu cơm rồi chuẩn bị vào luyện công, thì thấy Jang-sam ba chân bốn cẳng chạy đến.

『Gì đấy? Có chuyện gì?』

『Có lời đồn lan ra trong đám tiểu tỳ… nói rằng thiếu gia đi khập khiễng là vì… vì cái đó của người to quá?!』

Tôi lặng lẽ giơ gậy lên, rồi gõ thẳng vào đầu Jang-sam.

『Áu?!』

『Không phải, đồ ngu!!』

Vẫn còn giận, tôi gõ thêm cái nữa.

『Áu?!』

『Bớt xàm lại giùm ta, rồi đi bảo tụi nó câm miệng lại!』

Lúc sáng tôi đã thấy mấy tiểu tỳ lén liếc nhìn chân tôi, lúc ấy còn nghĩ chắc là tại tôi đi hơi khác người. Ai dè… lời đồn đã lan ra nhanh đến vậy.

Tôi chỉ cầu trời là nó chưa đến tai mẫu thân hay Yeonhwa.

Là đàn ông, tôi cũng không phải dạng mặt mỏng gì cho cam, nhưng có những thứ dù chết cũng không muốn bị người nhà nghe thấy.

Nghĩ đến đây, tôi thấy không thể ở nhà được nữa. Bèn khập khiễng rời phủ, tay chống gậy, hướng về phía núi.

Tôi cần tìm Muk-gang bàn về cái “tình trạng” mới này – phải học cách kiểm soát luồng khí của Bất Động Minh Vương đang trú trong đan điền.

Jang-sam đứng nhìn bóng lưng tôi đi xa, thở dài thườn thượt.

Hắn không hiểu tại sao một kẻ què lại cứ thích chạy nhảy khắp nơi như thế. Không thể an phận thủ thường ở nhà được sao?

Thật ra hắn cũng không quan tâm thiếu gia có chạy hay không… nhưng cái hắn không hiểu nổi là sao bên cạnh thiếu gia, toàn tụ hội mấy cao thủ quái vật.

Nào là “Quái Nhân Cao Tám Thước”, rồi “Long Quái” nhà họ Jegal, giờ thì đến “Bất Động Minh Vương” Muk-gang.

Tên nào tên nấy, đều thuộc loại một mình quét sạch cả môn phái nhỏ.

Làm vệ sĩ cho một người bình thường đã đủ mệt. Làm vệ sĩ cho thiếu gia tôi, đúng là một kiểu cực hình.

Jang-sam lắc đầu, rồi bước nhẹ theo sau, khẽ vung chân xóa dấu vết, ẩn thân trong im lặng.

**********************

Muk-gang ngồi nghe tôi kể lại chuyện “xấu hổ” sáng nay, mặt không đổi sắc, chỉ khẽ gật đầu.

『Những biến hóa đó là dấu hiệu cho thấy dương khí của Bất Động Minh Vương đang dần dung hợp với nội lực của ngươi. Có thể xem như… một loại dậy thì tăng tốc.』

『Nhưng mà sáng nào cũng “tràn đầy sinh lực” như vậy thì bất tiện lắm…』

『Thông thường, khí này sẽ được dẫn nhập và điều hòa thông qua tọa thiền. Nhưng vì ngươi tiếp nhận nó theo cách bất thường, nên hiện tại nó vẫn đang chạy loạn khắp kinh mạch. Muốn kiểm soát nó, ngươi buộc phải học cách điều tâm, điều thân.』

『Tôi mà ngồi thiền giỏi thì đời đã khác.』

Theo lời Muk-gang, dương khí của Bất Động Minh Vương là loại chí cương, thuần dương, không những cường hóa thân thể, mà còn có hiệu quả khắc tà trừ ma, hộ thể phòng bệnh.

Hơn nữa, tâm pháp mà tôi đang luyện – “Toàn Chân Tâm Pháp” học được từ phái Toàn Chân – vốn có ảnh hưởng từ Phật môn, nên cũng tương thích với luồng khí này, không lo tẩu hỏa nhập ma.

Nghe đến đó tôi cũng thở phào. Ít ra thì cái này không phải hàng lởm.

Việc còn lại là chăm chỉ luyện công, còn mấy lời đồn nhảm gì đó thì giao cho Jang-sam lo dọn.

『Thông thường, trước khi học được bộ pháp Bất Động Minh Vương Bộ, người ta sẽ phải ngồi thiền ít nhất ba năm để lĩnh ngộ được “Tâm Pháp Bất Động”. Nhưng vì ngươi học ngược, nên hôm nay ta sẽ truyền cho ngươi cả tâm pháp lẫn thức thứ hai của bộ pháp đó.』

『Khoan đã… có thức thứ hai à?』

Muk-gang gật đầu như thể chuyện đó là lẽ dĩ nhiên.

『Ngươi sẽ phải tự mình tiếp tục luyện thiền về sau, nên tuyệt đối không được bỏ dở.』

Tôi nghe mà sửng sốt.

Khoan nói chuyện học thiền – tôi còn chưa luyện thành cái bước đầu tiên kia nữa, mà lão định nhét cho tôi một lúc hai thứ?!

Phong cách dạy của sư phụ thì còn đỡ, kiểu nấu cơm đàng hoàng, bày lên mâm, rồi dạy cách dùng đũa. Còn phong cách của Muk-gang?

Ném cho miếng thịt sống rồi bảo: “Tự mà tìm cách nhai đi.”

『Nếu tôi không học nổi thì sao?』

Tôi hỏi vậy vì thật lòng chứ không cà khịa.

Muk-gang vẫn cái giọng đều đều như tượng đá:

『Ngươi chẳng phải là Tư Mã Mạn Thiên, thiên tài lừa gạt cả trời xanh, tên đã được khắc lên bia đá của Bất Động Minh Vương hay sao? Một việc đơn giản thế này, không lẽ cũng không làm được?』

…Tôi lại phát hiện thêm điểm chung giữa Muk-gang và sư phụ rồi.

Hai người bọn họ chỉ gọi tôi là thiên tài vào những lúc cực kỳ “tiện lợi” cho họ.

Toàn là mấy ông sư phụ ngoài thì lạnh lùng, trong thì mềm như bánh.

Tôi đứng thẳng người, hất cằm lên một chút, vuốt lại tóc, lấy lại phong thái đĩnh đạc của một thiên tài “chém gió”.

『Muốn thử thách Tư Mã Man Thiên, thiên tài lừa gạt cả trời xanh sao… cũng gan đấy, lão già.』

Tôi nhìn thẳng vào ánh mắt như núi của Muk-gang, đáp lại bằng ánh mắt điềm nhiên y như vậy, thể hiện cái vẻ “chuyện nhỏ như con thỏ”.

『Hai thức, ba thức, mười thức cũng được. Truyền đi. Ta học hết.』

********************

Trong khi đó, tại nhà bếp của phủ Tư Mã…

Yeonhwa đang cẩn thận chuẩn bị nguyên liệu cho bữa trưa, định bụng sẽ mang lên núi cho người anh trai đang khổ luyện. Nhưng rồi, tai cô chợt bắt được tiếng thì thầm từ đám hầu gái bên kia tấm bình phong.

『Sáng nay… thiếu gia… không mặc gì… thì phải…』

『Trời ơi… tôi nghe nói… ba chân đấy…』

Yeonhwa đứng sững. Tay đang cắt rau suýt trượt khỏi dao.

“…Hả?”

Cô không cố ý nghe lén, nhưng hai chữ “thiếu gia” và “ba chân” cứ thế đập vào tai cô như sét đánh.

“Cái gì…?”

Một tiếng “đoảng” vang lên. Củ cà rốt lăn xuống đất.

Mặt cô đỏ bừng như bị sốt. Hai tai nóng ran như ai dội nước sôi.

Là người em gái ngoan hiền, cô lẽ ra nên bước ra mắng họ một trận vì dám bàn tán linh tinh về “vẻ nam tính” của anh trai mình.

Nhưng cổ họng cô nghẹn lại. Môi mấp máy. Tim đập loạn lên như trống trận.

Đầu óc cô mờ mịt, chẳng còn nhớ nổi mình đang làm món gì.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!