Sống Chung Trong Căn Nhà Cổ Có Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

226 2347

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

380 22182

Nuôi nấng Bạch Tuyết

(Đang ra)

Nuôi nấng Bạch Tuyết

강지갑

Một ngày nọ, tôi tỉnh giấc trong một tựa game giả lập nuôi dạy trẻ, tên là "Bạch Tuyết". Trong thân xác của bà mẹ kế, người sẽ chết một cách thảm khốc và tàn bạo

155 87

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

319 4763

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

449 23295

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

18 27

Tập 01 - Chương 9: Tiến xuống tầng ba

Chương 9: Tiến xuống tầng ba

“Cả nhà thấy sao nếu tụi mình chuẩn bị tiến xuống tầng ba nhỉ?”

Khi cấp độ của mọi người đều đã chạm ngưỡng hai chữ số, tôi quyết định đưa ra lời đề nghị đó trong bữa cơm.

Dạo gần đây, việc đi săn Slime và thỏ Almiraj chẳng còn giúp cả nhóm tăng cấp được bao nhiêu nữa. Mỗi ngày chúng tôi chỉ dành khoảng ba đến bốn tiếng trong hầm ngục, nhưng nhờ tập trung săn bắn cường độ cao mà lượng Potion dự trữ đã lên tới con số hàng trăm. Còn thịt thỏ thì... ôi thôi, nhiều đến mức đủ cho bốn miệng ăn ròng rã cả tháng trời cũng không hết.

Động lực chính để tôi tự tin đề xuất xuống tầng sâu hơn chính là nhờ kỹ năng [Giả kim] của Akira đã thăng tiến vượt bậc, giúp em ấy có thể cường hóa trang bị cho cả nhóm.

Chuyện là thế này, ban đầu tôi định dùng số tiền bán rau để sắm trang bị mới trên các cửa hàng trực tuyến coi như phần thưởng cho mọi người. Thế nhưng, Akira đã khẩn khoản xin được tự tay đảm nhận trọng trách đó.

“Chị cứ để phần trang bị cho em lo được không ạ? Kỹ năng Giả kim của em đã lên cấp rồi, giờ em có thể tổng hợp các nguyên liệu đặc biệt vào quần áo và vũ khí được rồi đấy.”

Thú thực, từ khi tận mắt thấy cái sừng sắc lẹm trên trán lũ Almiraj, tôi cứ lo ngay ngáy khi cả bọn cứ mặc độc bộ đồ thể thao mỏng manh vào hầm ngục. Đang lúc định bụng mua mấy bộ đồ bảo hộ lao động loại bền chắc, lời đề nghị của Akira đúng là "buồn ngủ gặp chiếu manh".

Việc chế tác bằng nguyên liệu thu được từ hầm ngục cũng giúp Akira luyện cấp kỹ năng, nên tôi đã vui vẻ gật đầu đồng ý ngay. Sau một tuần dùng tiền bán rau để chi trả vật liệu và "công xá", thành phẩm trả về khiến cả nhóm phải reo hò vì sung sướng. Trang bị thực sự đẹp ngoài sức tưởng tượng của tôi.

Về thiết kế quần áo, Kai thì cứ khăng khăng đòi kiểu "rằn ri lực lượng đặc nhiệm". Nhưng vì ba người còn lại đều kịch liệt phản đối cái họa tiết rằn ri ấy, nên cuối cùng trang phục được chốt theo phong cách đồng phục cảnh sát của các tổ chức bán quân sự nước ngoài.

Tông màu chủ đạo là đen tuyền. Chất liệu vải dày dặn nhưng co giãn cực tốt, mặc vào thấy rất dễ vận động. Bộ đồ gồm áo vest nhiều túi tiện dụng, quần dài và đôi ủng da cổ ngắn trông cực kỳ ngầu. Akira còn giải thích thêm là phần đế và mũi ủng được lót thêm một lớp thép mỏng, vừa bảo vệ chân mà lúc cần cũng có thể dùng để đá văng kẻ địch.

“Áo sơ mi, quần và vest đều được em tổng hợp thêm lông thỏ Almiraj rồi ạ. Chúng có khả năng kháng vật lý khá tốt đấy.”

“Oa!” Cả bọn đồng thanh cảm thán. Chúng tôi lập tức thay đồ để kiểm tra. Các túi trên áo vest được thiết kế rất khéo, đựng vừa khít vài lọ Potion phòng thân. Thắt lưng còn đi kèm cả bao đựng kiếm bằng da trông cực kỳ chuyên nghiệp.

f305a7e0-835b-4724-96aa-d530fcfdf932.jpg

Nhà giả kim của chúng tôi cũng không quên rèn mới vũ khí cho tất cả mọi người. Dù chỉ là vũ khí bằng sắt vì đó là vật liệu dễ kiếm nhất, nhưng nhờ được tổng hợp cường hóa nên uy lực của chúng chắc chắn ăn đứt mấy thứ nông cụ hay cây xà beng cũ kỹ trước đây.

Kai chọn một thanh kiếm được rèn theo mẫu Katana Nhật Bản. Anh Kanata thì dùng cây cung sở trường. Tôi thì được tặng một thanh Naginata (Trường đao). Riêng Akira tự làm cho mình một cây đoản thương. Nhờ bộ trang bị xịn xò này mà việc chiến đấu trong hầm ngục trở nên nhàn hạ hơn hẳn.

Lũ Slime giờ đây chỉ cần một chiêu là "đăng xuất". Với đám thỏ Almiraj, thay vì cứ phải đứng từ xa dùng ma thuật vì sợ cái sừng của chúng như trước, giờ đây chúng tôi đã có thể tự tin lao vào dùng vũ khí kết liễu.

Vì cảm thấy kiếm quá nặng còn đoản kiếm thì phải áp sát quá gần nên hơi ghê tay, hai đứa con gái chúng tôi đã chọn trường đao và thương. Không ngờ chúng lại dễ dùng đến lạ, khiến công cuộc đi săn trở nên thú vị hơn bao giờ hết.

“Em nghĩ nếu mình thu thập được thêm nhiều nguyên liệu quý thì sẽ còn cường hóa được vũ khí và trang bị mạnh hơn nữa. Em muốn tìm nguyên liệu mới, nên em hoàn toàn tán thành việc xuống tầng ba ạ.”

Cô em út vốn dĩ luôn kín tiếng, nay lại chủ động ủng hộ việc xuống tầng dưới. Tất nhiên, Kai cũng tặng ngay một phiếu thuận với nụ cười rạng rỡ.

Tôi chỉ hơi lo lắng về ý kiến của anh Kanata — người vốn rất thận trọng. Nhưng rồi anh cũng chỉ nhún vai đầy bất lực, không quên dặn dò: “Đừng có làm gì quá sức nhé, ban đầu cứ tập trung trinh sát là chính thôi đấy”, rồi cũng gật đầu đồng ý.

◇◆◇

Thế là, cả nhóm bắt đầu hành trình chinh phục tầng ba của Dungeon Tsukamori.

Tầng hai vốn là một đồng cỏ mênh mông bát ngát, nhưng ở một góc nọ lại mọc lên những cột đá trông giống như di tích Stonehenge. Công trình nhân tạo đầy bất thường này chính là lối vào dẫn xuống tầng tiếp theo.

Vừa dọn dẹp lũ thỏ Almiraj dọc đường, chúng tôi vừa thong thả đi bộ khoảng mười lăm phút là đến nơi. Có vẻ như các tầng đầu của hầm ngục này cũng không rộng lắm.

Cả nhóm đi vòng quanh khu di tích một lượt. Tôi chăm chú quan sát những cột đá cao khoảng ba mét mọc lên từ lòng đất. Hiện tại vẫn chưa thấy cầu thang nào dẫn xuống cả. Điểm đáng nghi duy nhất chính là một hình vẽ cánh cửa được khắc trên cột đá lớn nhất ở chính giữa.

“Cái cửa vẽ bằng mực thế này thì đi vào kiểu gì được cơ chứ?”

Kai vừa cười vừa đưa tay chạm vào hình vẽ đó. Ngay lập tức, một tiếng cạch vang lên, phần đá mang hình cánh cửa biến mất. Kai, vốn đang chống tay dựa vào đó, mất đà ngã nhào ra phía bên kia.

“Cánh cửa biến mất rồi, hiện ra cầu thang kìa! Đây chắc chắn là lối xuống tầng ba rồi!”

“Cái thiết lập của hầm ngục này đúng là lúc nào cũng khó hiểu thật đấy.”

“Anh Kai, anh có sao không ạ...?”

“Chỉ có mỗi Akira-san là tốt với tôi thôi!”

Mặc kệ Kai đang làm loạn, chúng tôi thận trọng bước xuống cầu thang. Sau hang động rồi đến đồng cỏ, tôi vừa bước đi vừa hồi hộp không biết điều gì đang chờ đón mình phía dưới.

“Mở cửa nhé!”

Kai dõng dạc nói rồi đẩy cánh cửa dẫn vào tầng hầm hiện ra trước mắt.

Chào đón chúng tôi là một màu xanh lục tràn trề sức sống. Vẳng lại từ xa là tiếng chim hót líu lo. Mùi đất ẩm và gỗ nồng nàn tỏa ra, một mùi hương rất quen thuộc, giống hệt như hơi thở của những ngọn núi trù phú ngoài kia. Tuy nhiên, mặt đất ở đây bằng phẳng vô cùng. Những hàng cây cổ thụ um tùm, rậm rạp vươn cành lá chào đón cả nhóm.

“Tầng ba là địa hình rừng rậm sao?”

Tôi ngoảnh lại nhìn, cánh cửa đá vừa đi qua giờ đứng sừng sững cô độc giữa rừng. Xung quanh cửa được lát đá trong phạm vi một mét vuông, còn phía trước là cả một khu rừng sâu thẳm. Cây cối mọc dày đặc khiến tầm nhìn bị hạn chế rất nhiều. Tôi thầm nghĩ việc này sẽ hơi rắc rố đây.

“Kiểu này dễ lạc lắm đấy.”

“Lạc đường còn đỡ, anh chỉ sợ bị mất phương hướng rồi kẹt luôn trong này thôi.”

Nghe tôi lẩm bẩm, anh Kanata cũng thở dài đồng tình. Anh đưa mắt nhìn quanh với vẻ đầy bối rối. Chỉ có mỗi Kai là ngơ ngác, cậu ta nghiêng đầu nhìn mọi người đầy thắc mắc: “Ủa, không đi hả?”.

“Không chuẩn bị gì mà đi thì nguy hiểm lắm. Lỡ có mất phương hướng trong hầm ngục thì chẳng ai cứu được mình đâu.”

“Thì đừng để mất phương hướng là được chứ gì? Tớ có mang theo la bàn đây này.”

Tôi nhìn cậu bạn thuở nhỏ đang vỗ ngực tự tin với ánh mắt ngán ngẩm. Chẳng lẽ cậu ta nghĩ chỉ với một cái la bàn là có thể chinh phục được nơi này sao?

“Chẳng phải trong mấy truyện về hầm ngục, la bàn thường bị mất tác dụng do từ tính hay gì đó sao?”

Chẳng mấy kỳ vọng, cả nhóm chụm đầu vào nhìn cái la bàn trong tay Kai. Kim la bàn vẫn chỉ về một hướng ổn định. Chúng tôi thử xoay người sang các hướng khác nhau, cái kim vẫn trung thành chỉ về hướng cũ.

“Ơ? Nó vẫn hoạt động bình thường kìa?”

“Chứ sao, có hỏng hóc gì đâu. Lúc nào xuống hầm ngục tớ cũng mang theo để kiểm tra phương hướng mà, không sai được đâu.”

“Thật không đó... Kai mà cũng biết suy nghĩ chín chắn vậy sao...?”

“Misa, bà vừa phải thôi nha! Tớ có sở thích đi cắm trại nên mấy chuyện này tớ rành lắm nhé!”

Nhắc mới nhớ, sở thích của Kai là hoạt động ngoài trời. Nghe đâu gần đây cậu ta còn đang mê mẩn kiểu cắm trại sinh tồn. Cậu ta thường lên núi hoặc vào rừng với những trang bị tối thiểu rồi ngủ lại qua đêm bằng cách tận dụng những thứ có sẵn tại chỗ.

“Tớ còn tự tìm đồ ăn tại chỗ nữa cơ. Luật chơi hơi khắc nghiệt tí nhưng thú vị lắm!”

“Nghe thì hay đấy nhưng tôi xin chọn kiểu cắm trại bình thường cho lành.”

Với một đứa yêu quý cái giường êm ái và những bữa cơm ngon như tôi, kiểu cắm trại sinh tồn khắc nghiệt đó giống như chuyện ở thế giới khác vậy. Nếu là kiểu cắm trại sang chảnh Glamping thì tôi mới sẵn sàng tham gia.

“Về cái la bàn này nhé. Ở tầng một và tầng hai, lối ra đều luôn chỉ về hướng Bắc.”

“Vậy nghĩa là cứ nhằm hướng Bắc mà tìm thì sẽ thấy lối dẫn xuống tầng tiếp theo đúng không?”

“Tớ không dám khẳng định chắc chắn, nhưng khả năng cao là vậy. Dù sao thì có hướng để nhắm tới vẫn tốt hơn là đi mò mẫm lung tung. Biết được phương hướng thì cũng khó lạc hơn.”

“Woa... Xin lỗi nhé Kai, hóa ra ông cũng có tính toán cả. Tôi bắt đầu thấy nể ông rồi đấy.”

Hóa ra mỗi lần vào hầm ngục, Kai đều chăm chỉ kiểm tra cái la bàn lủng lẳng bên hông giống như đang vẽ bản đồ trong game vậy. Tầng một toàn Slime trong hang động, tầng hai toàn thỏ Almiraj, cả hai tầng đó lối ra đều nằm ở phía Bắc.

“Lần này cứ tạm thời nhắm hướng Bắc mà đi, chắc là sẽ tìm thấy cánh cửa dẫn xuống tầng bốn thôi.”

Vì không ai phản đối nên cả nhóm quyết định làm theo kế hoạch của Kai. Kai — người có ngũ quan nhạy bén nhờ kỹ năng [Cường hóa cơ thể] — xung phong đi đầu dẫn đoàn. Hai đứa con gái chúng tôi đi giữa. Anh Kanata thủ sẵn cung tên đi bọc hậu để bảo vệ cả nhóm.

Không ai biết con quái vật nào sẽ xuất hiện, nên nhịp bước của chúng tôi chậm hơn hẳn thường lệ. Cả nhóm thận trọng tiến lên trong khi không ngừng dò xét xung quanh. Ba người kia đều đã lăm lăm vũ khí mới trong tay, riêng tôi vẫn chung thủy với "vật kỷ niệm" là cây xà beng.

Lý do là vì thanh Naginata. Ở đồng cỏ thì vung vẩy rất sướng, nhưng vào rừng rậm thì nó chẳng khác gì gánh nặng vì quá dài, rất khó để xoay xở trong không gian hẹp. Dù vũ khí của Akira cũng thuộc loại dài nhưng vì là đoản thương nên em ấy vẫn có thể sử dụng linh hoạt trong rừng.

“Ư... Cầm cây xà beng này thấy thiếu tự tin quá đi mất...”

“Chị Misa bình tĩnh lại đi ạ. Cây xà beng này đã được em dùng Giả kim thuật cường hóa rồi nên sức tấn công tăng lên nhiều lắm đó.”

Nghe Akira nói, tôi mới nhìn kỹ lại. Quả nhiên đầu xà beng trông nhọn và sắc bén hơn hẳn, khả năng đâm xuyên chắc chắn đã tăng lên. Phần tay cầm cũng được khắc thêm các rãnh giúp cầm chắc tay hơn, lại còn được quấn băng bảo vệ rất tinh tế nữa.

“Cảm ơn em nhé Akira-san. Có con quái nào mạnh xuất hiện là chị sẽ dùng nó quật cho chúng một trận tơi bời luôn.”

“Đừng có làm gì quá sức nhé Misa-chan? Gặp con nào to xác cứ để Kai lo là được rồi.”

“Anh Kana cũng tốt bụng quá... thật đáng tôn thờ... em sẽ làm fan của anh suốt đời!”

“Ơ kìa, người tốt ở đây phải là tôi chứ? Mà thôi, tôi cũng chẳng ham được bà làm fan đâu.”

Tôi vừa dỗ dành Kai đang hậm hực vừa tiếp tục tiến về phía Bắc. Đang đi, Kai đột ngột dừng lại, ngũ quan cường hóa của cậu ta đã đánh hơi được mục tiêu đầu tiên.

“Suỵt, giữ yên lặng. Tớ cảm thấy có gì đó đang ở phía trước. Con này có vẻ to hơn hẳn lũ quái trước đây.”

Cả bọn vội vàng nấp sau những gốc cây lớn. Thận trọng quan sát xung quanh, từ trong kẽ lá cách đó khoảng mười mét, con quái vật dần lộ diện.

“Hươu sao sao...?”

Lúc đầu tôi còn tưởng bụi cây đang cử động. Con quái vật sở hữu bộ gạc cực kỳ hoành tráng. Những nhánh gạc to lớn vươn rộng ra hai bên và hướng lên trên như năm ngón tay xòe ra, chỉ riêng bộ gạc đó thôi đã đủ biến thành một món vũ khí chết người rồi.

“Nó không thấy to quá mức sao...?”

“Khác xa với lũ hươu tớ thấy ở Nara luôn.”

Nếu hươu ở Nara chỉ to bằng chiếc xe máy điện, thì con hươu hầm ngục này phải ngang ngửa một chiếc xe tải hạng nhẹ. Từ đầu đến đuôi ước chừng phải dài hai mét, chiều cao thì cũng xấp xỉ chiều cao của chúng tôi.

“Trông nó giống hươu sừng tấm mà em từng thấy trên tivi quá.”

“Thẩm định cho thấy nó là Wild Deer (Hươu hoang dã), hay còn gọi là Đại lộc của rừng nhé. Điểm yếu là ở trán, ngay giữa hai mắt, chỗ giữa hai cái gạc ấy... Nó tới kìa!”

Ngay khi vừa dứt lời cảnh báo bằng giọng trầm thấp, anh Kanata đã không chút do dự mà buông dây cung. Mũi tên lao đi xé gió, cắm phập vào mắt phải của con hươu lớn.

“Chậc, trượt mất rồi!”

“Để tớ!”

Không hề nao núng trước con hươu đang lồng lộn điên cuồng vì đau đớn, Kai lao thẳng tới. Bộ gạc to lớn và sắc nhọn vung vẩy dữ dội hòng hất văng Kai đi, nhưng cậu ta đã nhanh nhẹn nhảy vọt lên, đáp gọn gàng ngay trên lưng nó. Trước khi con hươu kịp đứng dậy để hất mình xuống, thanh kiếm của Kai đã tìm đúng vị trí giữa hai mắt nó.

Bị đâm sâu vào tử huyệt, con hươu tắt thở ngay lập tức rồi tan biến vào làn sáng nhạt. Thứ còn lại ở đó là bộ gạc hoành tráng, một viên ma thạch và một bộ da hươu. Một chiến lợi phẩm khá hời, nhưng...

“Ơ! Không có thịt hươu à?”

“Tiếc quá. Chỉ có da với gạc thôi. Với cả ma thạch nữa.”

“Cái này thì ăn kiểu gì được cơ chứ!”

Nhìn Kai đang tiếc rẻ vì cơn thèm ăn trỗi dậy ngay cả khi vừa đối đầu với con hươu khổng lồ đáng sợ, tôi chỉ biết cạn lời. Akira thì chỉ mỉm cười đầy thích thú, khiến nỗi lo lắng lúc nãy của tôi trông thật ngớ ngẩn. Mà thôi, cả nhóm bình an là tốt rồi!

“Ơ kìa, đó là thịt hươu mà! Trước đây tớ từng được mấy người bạn đi cắm trại cho ăn món cà ri thịt hươu, ngon dã man luôn. Tớ muốn cho mọi người nếm thử lắm. Ước gì được anh Kana trổ tài nấu món đó nhỉ.”

“À, thịt hươu thì tuyệt quá rồi. Anh nghe nói thịt hươu mà làm bít tết là nhất luôn đấy. Nhắc tới là anh cũng muốn trổ tài làm mấy món Gibier (Thịt rừng) rồi đây.”

“Cà ri thịt hươu.”

“Bít tết thịt hươu.”

Nhìn nụ cười đầy tự tin của đầu bếp Kanata, ba người chúng tôi đồng loạt gật đầu với quyết tâm sắt đá.

“Mọi người ơi, cố gắng hạ gục lũ hươu lớn nào!”

“Rõ! Phải săn cho đến khi rơi thịt mới thôi!”

“Em muốn có ít nhất năm phần thịt hươu ạ.”

Bốn người chúng tôi đồng tâm hiệp lực, nỗi sợ hãi lúc nãy đã biến sạch, giờ đây cả nhóm đã biến thành những thợ săn hươu thực thụ.

Tầng ba quả thực là một nơi rất thú vị. Dù khu rừng rậm rạp che phủ khắp nơi và sự xuất hiện của lũ hươu to như xe tải khiến cả bọn khá bất ngờ.

“Tìm thấy thêm một con Wild Deer nữa nè!”

“Nó đang lao về phía này!”

“Cứ để chị lo!”

Với một tiếng hét lanh lảnh, con hươu Wild Deer lao thẳng về phía tôi. Nếu là trước đây, chắc chắn tôi đã sợ đến mức bủn rủn chân tay rồi, nhưng giờ tôi đã khác.

Dù thực sự không đủ can đảm để cầm xà beng lao vào quật nó, nhưng tôi đã có ma thuật nước mới học được. Tôi tập trung ma lực, nặn ra một lưỡi dao bằng nước mỏng và sắc lẹm, rồi nhằm thẳng hướng con mồi đang lao tới cách đó khoảng năm mét mà vung tay.

“Rơi thịt ra cho ta!”

Thú thật là tiếng hét của mình nghe cũng hơi... ba chấm, nhưng xin hãy thứ lỗi cho tôi. Vì mấy con hươu vừa mới tiêu diệt xong chỉ rơi ra toàn ma thạch, da với gạc mà thôi.

(Lần này nhất định phải là thịt!)

Lưỡi dao nước bay đi chính xác, cắt phăng đầu con hươu khổng lồ.

“...Ơ, cái gì vậy?”

“Misa, đồ ngốc này!”

Hạ gục được nó thì tốt thật đấy, nhưng quán tính của con hươu đang lao tới là không hề nhỏ. Cái thân xác khổng lồ mất đầu đó cứ thế lao thẳng về phía tôi.

(A, tiêu đời mình rồi.)

Trong lúc tôi còn đang thẫn thờ nhìn cái xác không đầu sắp đè bẹp mình, một lực kéo mạnh mẽ bất ngờ kéo tôi đi. Một bên cánh tay bị nắm chặt hơi đau, nhưng ngoài ra tôi không hề cảm thấy đau đớn gì khác. Tôi đang được bao bọc và che chở bởi một thứ gì đó rất êm ái.

(Mùi hương gì mà thơm quá vậy?)

Tôi từ từ mở đôi mắt đang nhắm nghiền ra, thấy mình đang nằm gọn trong vòng tay của ai đó. Một lồng ngực vững chãi và rộng đến bất ngờ, mang lại cảm giác cực kỳ an tâm.

“Thật là, làm anh lo chết đi được! Đừng có làm gì liều lĩnh thế chứ!”

“Anh Kana...?”

Trước mắt tôi là anh Kanata, người vốn luôn điềm tĩnh nay lại lộ rõ vẻ lo lắng trên gương mặt. Rõ ràng anh ấy vừa đứng ở tít đằng xa, vậy mà đã kịp lao tới cứu tôi.

“Em xin lỗi. Em cứ tưởng nó chết là sẽ dừng lại ngay tại chỗ luôn chứ.”

“Thì cũng đúng thôi... Ngay cả anh cũng không ngờ là nó lại lao tới với đà mạnh như vậy.”

“May mà có anh cứu. Em cảm ơn anh nhiều lắm, anh Kana.”

“Không có gì đâu.”

Anh Kanata mỉm cười rồi nhẹ nhàng xoa đầu tôi. Cái vẻ lịch lãm khi anh dùng một tay kéo tôi đứng dậy khiến tim tôi đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi mà là vì rung động.

(Một người chị xinh đẹp đáng tin cậy, lại còn là một người anh cực ngầu nữa chứ!)

“Chị Misa có sao không ạ? Chị có cần dùng Potion không?”

“Chị không sao đâu~. Nhờ có "anh trai" đáng tin cậy này mà chị chẳng bị trầy xước tí nào.”

“Vậy thì tốt quá. Nhưng mình vẫn không được lơ là đâu nhé.”

Akira lo lắng ghé sát mặt kiểm tra xem tôi có bị thương ở đâu không. Cặp anh em nhà Hojo này tốt bụng quá đi mất. Trong khi tôi còn đang thầm "tôn thờ" hai người họ thì một giọng nói đầy ngán ngẩm vang lên từ phía sau. Là Kai. Nhắc mới nhớ, người đầu tiên lên tiếng cảnh báo chính là cậu ta.

“Đúng rồi đấy Misa. Từ lúc nó tắt thở đến lúc biến thành vật phẩm rơi ra mất khoảng năm giây. Tấn công xong là phải tránh ra ngay lập tức.”

“Ừ, tôi biết rồi. Xin lỗi nhé, ông đã cất công nhắc nhở mà tôi lại không kịp phản ứng.”

“Thôi không sao. Lần sau chú ý là được.”

Từ trước tới nay chúng tôi chỉ mới đối đầu với lũ Slime yếu ớt hay đám thỏ Almiraj dễ đối phó nên đã quá chủ quan. Hóa ra không phải cứ tấn công xong là kết thúc như trong trò chơi. Nếu lúc nãy không có anh Kanata cứu, có khi tôi đã mất mạng rồi cũng nên.

“Mà thôi, rút kinh nghiệm là tốt rồi. Misa, vui lên đi, thịt rơi ra rồi kìa!”

“Hả! Thịt á?”

“Vâng, con hươu chị vừa hạ gục đã rơi ra thịt rồi kìa.”

“Thịt đỏ trông ngon thật đấy. Vân mỡ cũng rất đẹp nhé.”

Akira tươi cười giơ lên cho tôi xem, đó là một khối thịt nặng khoảng một ký. Nhìn khối thịt đỏ tươi rói mà tôi muốn trào nước mắt vì xúc động. Cuối cùng niềm mong mỏi bấy lâu cũng đã thành hiện thực. Thế là chúng tôi sắp được thưởng thức món bít tết thịt hươu trứ danh rồi.

“Vui thật đấy nhưng lượng này vẫn chưa đủ đâu! Mọi người tập trung nhắm mục tiêu tiếp theo nào!”

“Rõ!”

“Em muốn có thêm phần thịt đùi nữa ạ.”

Tôi hí hửng cất phần thịt hươu và ma thạch vừa thu được vào [Hộp vật phẩm]. Dù vừa trải qua một phen hú vía nhưng được anh Kanata cứu và còn kiếm được thịt hươu khiến tôi thấy vui vô cùng.

(Từ lần sau phải chú ý vị trí tung ma thuật mới được.)

Chỉ cần đợi năm giây sau khi hạ gục là cái xác sẽ biến mất. Cứ đứng từ xa mà tấn công thì sẽ không bao giờ rơi vào tình cảnh thảm hại như lúc nãy nữa. Mục tiêu trước mắt là phải luyện tập ma thuật nước sao cho có thể nhắm bắn chính xác từ khoảng cách xa. Xin lỗi mấy chú hươu Wild Deer mục tiêu to lớn này nhé, hãy làm "bia tập bắn" cho tôi một thời gian vậy.

“Tiện thể, mong là các chú sẽ rơi ra thật nhiều thịt nữa nhé.”

Dạo gần đây bữa nào chúng tôi cũng toàn ăn thịt thỏ Almiraj. Dù thịt thỏ mềm và ngon thật đấy nhưng ăn mãi cũng bắt đầu thấy ngán rồi. Thịt rừng vốn là hàng cao cấp hiếm khi được nếm thử. Ở vùng quê này thỉnh thoảng cũng được hàng xóm cho ít thịt lợn rừng dính bẫy, nhưng thịt hươu thì đúng là hiếm có khó tìm.

Nghe bảo thịt lợn rừng ngon hơn nhưng hươu thì nhiều bọ chét nên khâu xẻ thịt rất cực. Nhưng thịt tươi rói dạt dào ma lực từ hầm ngục thì chắc chắn là cực phẩm rồi. Đã vậy còn là loại thịt hươu quý hiếm, qua bàn tay chế biến của anh Kanata thì chắc chắn là ngon không cưỡng nổi.

“Được rồi! Cố gắng săn bắn thôi nào!”

Mọi người đều hừng hực khí thế. Kai lập tức vận dụng kỹ năng [Cảm nhận hiện diện] — một nhánh phát triển từ [Cường hóa cơ thể] — để lùng sục con mồi. Tôi cũng bắt đầu luyện ma thuật nước, đôi mắt dán chặt vào sâu trong khu rừng rậm rạp.

“Nhu nhe nhe~! Săn được nhiều quá đi mất!”

“Có bốn phần thịt rồi, tính ra mỗi người được chén cả một ký luôn đó!”

Trên đường về, ai nấy đều hớn hở vì đã thu hoạch được một lượng lớn vật phẩm. Kỹ năng của Kai đúng là xịn thật, cậu ta liên tục phát hiện ra lũ Wild Deer, và chúng tôi cứ thế thay phiên nhau hạ gục chúng. Tính ra mỗi người cũng đã tiêu diệt được hơn năm con. Nhờ vậy mà lượng thịt hươu thu được đủ để cả nhóm đánh chén thỏa thích. Tôi cũng đã tranh thủ luyện tập ma thuật nước nên cảm thấy vô cùng mãn nguyện.

“Không chỉ có thịt đâu, tìm được cả đống quả mọng này cũng vui ghê.”

“Chuẩn luôn! Ai mà ngờ được đây lại là kho báu của phúc bồn tử trái mùa chứ, đúng là bãi săn tuyệt vời nhất luôn!”

Thật bất ngờ, ở tầng ba không chỉ có Wild Deer, mà chúng tôi còn tìm thấy một khu vực mọc đầy phúc bồn tử — chắc là thức ăn của chúng. Theo tôi biết thì mùa phúc bồn tử thường vào mùa hè. Việc tìm thấy những quả chín mọng ngay từ đầu xuân thế này đúng là hơi khó hiểu, nhưng đây là hầm ngục mà, thắc mắc chi cho mệt người.

Điều quan trọng nhất là chúng có ngon hay không thôi.

“Nhiều thế này thì chị Misa có muốn làm món bánh Tart Berry không?”

“Ý kiến hay đấy ạ! Chị còn muốn làm cả mứt nữa.”

Chúng tôi vừa thu hoạch phúc bồn tử với số lượng lớn vừa thong thả bước qua tầng hai. Trong lúc mọi người bận hái lượm, Kai đảm nhận việc cảnh giới xung quanh. Có vẻ đây đúng là khu vực kiếm ăn của chúng nên lũ hươu lớn liên tục xuất hiện. Dĩ nhiên, chúng tôi vui vẻ "thu hoạch" hết không chừa một con.

“Sau khi săn Wild Deer, nhìn mấy con thỏ Almiraj thấy chúng đáng yêu hẳn ra nhỉ.”

Akira vừa nghiêng đầu lẩm bẩm vừa dùng đoản thương đâm xuyên qua con thỏ một cách cực kỳ chính xác. Ở khu vực đồng cỏ không có vật cản, tôi cũng có thể thoải mái vung vẩy thanh trường đao của mình. Vì đang trên đường về nên chúng tôi không đi săn quá xa, nhưng cũng kịp thu hoạch thêm một lượng lớn thịt thỏ. Số thịt thỏ này chắc đem đi biếu hàng xóm là hợp lý nhất.

◇◆◇

“Anh làm món bít tết đơn giản nhất nhé.”

Vẻ mặt đầy tự tin của anh Kanata trông thật uy nghiêm làm sao. Những miếng bít tết Wild Deer được áp chảo hoàn hảo, trình bày đẹp mắt trên bàn ăn. Miếng nào miếng nấy đều to vật vã.

“Nào, mời cả nhà. Ăn ngay khi còn nóng nhé.”

“Mời cả nhà dùng bữa!”

5caf55dc-cc59-4fbe-b649-40801b81b1af.jpg

Cả bọn lao vào đánh chén như những đứa trẻ đói ăn. Tối nay đến cả rượu vang thượng hạng cũng bị xếp xó. Vì thịt đã được cắt sẵn thành miếng vừa ăn nên tôi chỉ việc dùng đũa gắp một miếng cho vào miệng. Do được sơ chế cực kỳ kỹ lưỡng nên tôi hoàn toàn không cảm thấy những thớ thịt dai đặc trưng của thịt hươu. Thịt săn chắc nhưng nhờ độ chín hoàn hảo mà chỉ cần cắn nhẹ là miếng thịt đã đứt ra, nước thịt ngọt lịm tràn ngập trong khoang miệng. Dù ít mỡ nhưng sự thỏa mãn mà phần thịt đỏ thượng hạng này mang lại đúng là ở một đẳng cấp khác.

“Ngon quá đi mất!”

“Công nhận ngon thật. Ăn bao nhiêu cũng không thấy chán luôn.”

Cách nêm nếm rất đơn giản, chỉ có muối, tiêu và tỏi băm nhỏ. Dù anh Kanata đã chuẩn bị sẵn vài loại nước sốt tùy chọn, nhưng vì muốn cảm nhận trọn vẹn vị ngọt của thịt hươu nên tôi cứ thế ăn không thôi.

“Quả nhiên ngon hơn hẳn thịt hươu bán ngoài thị trường nhỉ.”

“Ừ, tớ cũng thấy ngon hơn hẳn mấy món thịt hươu mà đám bạn cắm trại từng đãi.”

“Em cứ tưởng thịt hươu sẽ hôi hơn cơ. Không ngờ nó lại có vị ngọt thanh dễ ăn thế này.”

“Akira-san này, có khi nào là nhờ mấy quả phúc bồn tử mà chúng ăn không?”

“À, ra là vậy. Chắc là do thức ăn ảnh hưởng đến chất lượng thịt rồi.”

“Dù là lý do gì thì chân lý chỉ có một: thịt hươu ngon không thể tin nổi!”

Tuy nghe hơi cụt ngủn nhưng đó là kết luận duy nhất. Món bít tết thịt hươu chấm với nước tương mù tạt hay ăn kèm nước sốt đặc chế từ rượu vang đỏ đều ngon tuyệt cú mèo. Anh Kanata còn cười híp mắt bảo rằng loại thịt Wild Deer thanh đạm và tốt cho sức khỏe này đem làm món hầm hay món chiên chắc cũng ngon lắm.

“Vậy từ mai chúng mình cứ tập trung săn Potion và thịt hươu nhé.”

Đó là lúc kế hoạch cho những ngày tới được cả nhóm nhất trí hoàn toàn. Để có thêm thịt hươu ngon, cả bốn người hừng hực khí thế tiến vào hầm ngục.

Đầu tiên là màn khởi động bằng cách săn Slime ở tầng một. Sau khi kiếm đủ lượng Potion cần thiết, cả nhóm di chuyển lên tầng hai. Chúng tôi chạy dọc theo đồng cỏ mênh mông theo con đường ngắn nhất. Nhờ lên cấp mà thể lực và sức mạnh đều tăng lên, nên dù có chạy bộ một quãng đường dài cũng không thấy hụt hơi.

“A, thỏ kìa!”

Dù mục tiêu hàng đầu là thịt hươu và không định săn thỏ bừa bãi, nhưng chẳng hiểu sao lũ quái vật cứ tự lao vào nạp mạng. Một con Almiraj nhảy tới định dùng cái sừng nhọn hoắt húc vào tôi, liền bị một nhát trường đao chém ngọt. Con thỏ bị cắt đứt cổ rơi xuống đất, biến thành ma thạch và thịt. Vì không muốn lãng phí đồ ăn nên tôi vui vẻ cất nó vào [Hộp vật phẩm].

“Misa, nhanh lên không tớ bỏ lại bây giờ!”

“Đợi chút đã! Hình như tôi được lũ thỏ mến mộ hay sao ấy.”

“Bên này tớ cũng thịt xong một con rồi. Rơi ra thịt, da với ma thạch nè, thu hoạch hộ cái.”

“Rõ! Mà công nhận, dạo này vận may rơi đồ của tụi mình tăng lên thấy rõ luôn ấy.”

“Chứ sao nữa? Kỹ năng Giả kim của Akira-san đúng là đỉnh của chóp mà.”

Kai nhấc cái móc khóa treo lủng lẳng trên thắt lưng lên ngắm nghía. Bên hông tôi cũng treo một cái y hệt. Đó là món đồ do Akira dùng kỹ năng [Giả kim] tổng hợp từ những món Chân thỏ may mắn rơi ra từ lũ Almiraj.

“Em vẫn thấy hơi tiếc vì hiệu lực của nó còn yếu. Với cả bản thân Chân thỏ may mắn cũng là món đồ hiếm nên khó kiếm quá.”

Dù tác giả của món đồ chưa thấy hài lòng nhưng tôi thấy hiệu quả của nó đã bá đạo lắm rồi. Móc khóa tổng hợp từ hai cái chân thỏ giúp tăng chỉ số may mắn đã giúp tỷ lệ rơi đồ của người sở hữu tăng vọt.

“Bình thường cứ phải hạ năm con Slime mới rơi được một lọ Potion. Thế mà từ khi đeo cái móc khóa này vào, con nào cũng rơi ra Potion luôn mới ghê chứ!”

“Đúng đó. Thỏ với hươu cũng rơi thịt thường xuyên hơn hẳn, sướng thật.”

“Nhưng mà cái quan trọng nhất là chân thỏ thì mãi chẳng thấy rơi thêm...”

“Được rồi, được rồi, tán dóc thế đủ rồi. Để lúc về rồi săn chân thỏ sau, giờ mục tiêu là tầng ba nào!”

Người đứng ra nhắc nhở và điều chỉnh kế hoạch không ai khác chính là trưởng đoàn Kanata. Những lúc thế này mới thấy gừng càng già càng cay. Dù Kai là người tạo không khí và đầy năng nổ, nhưng xét về khả năng nắm bắt lòng người thì không ai qua được anh Kanata — người từng là quản lý tại quán bar Yoizuki. Có lẽ kinh nghiệm làm ngành dịch vụ và quản lý đã rèn luyện anh ấy rất nhiều.

“Đúng vậy ạ! Hôm nay em cũng muốn săn thật nhiều thịt hươu và phúc bồn tử!”

Tôi nắm chặt tay gật đầu đầy quyết tâm. Món bít tết thịt hươu của anh Kanata ngon không tả xiết. Và món bánh Tart Berry làm từ những quả phúc bồn tử tươi rói cũng đúng là cực phẩm.

“Những quả phúc bồn tử căng mọng và ngọt lịm đó... em muốn hái thật nhiều. Không chỉ làm tart mà còn làm được bao nhiêu món ngọt khác nữa cơ.”

Thực ra ý định ban đầu là làm mứt. Dù đã hái về cả đống và làm bánh tart xong vẫn còn dư, nhưng vì nó quá ngon nên bốn người chúng tôi cứ thế bốc lăm bốc lốn — đến lúc sực tỉnh lại thì đã chén sạch sành sanh từ lúc nào. Nhìn những đầu ngón tay còn dính màu đỏ tươi mà tôi thấy tuyệt vọng vô cùng.

“Lần này mọi người tuyệt đối không được ăn vụng đâu nhé. Tôi cũng sẽ cố gắng kiềm chế.”

“Biết rồi mà, nói mãi.”

“Đúng thế. Anh cũng muốn nếm thử vị mứt nữa, nên vụ ăn vụng này chắc phải nhịn thôi.”

“Em cũng sẽ cố ạ. Chị Misa ơi, hôm nay mình cùng hái thật nhiều nhé.”

Trước đôi mắt long lanh đầy mong đợi của tôi, anh Kanata mỉm cười hiền từ rồi xoa đầu tôi. Đúng là đức mẹ hiển linh mà. Thấy anh trai làm vậy, Akira cũng nhẹ nhàng luồn ngón tay vào tóc tôi vuốt ve. Chắc chắn em ấy là một vị hoàng tử rồi. Tôi thầm tôn thờ cặp anh em tuyệt sắc này trong lòng rồi hăng hái tiến về phía tầng ba.

Món quà từ Chân thỏ may mắn tiếp tục phát huy tác dụng ở tầng ba, giúp chúng tôi thu hoạch được một lượng lớn thịt Wild Deer. Tất nhiên, phúc bồn tử cũng được hái đầy ắp một giỏ lớn mang theo. Cứ sang ngày hôm sau là những cây bụi trong hầm ngục lại trĩu quả chín mọng như chưa từng có cuộc thu hoạch nào, lúc đầu tôi cũng thấy hơi lạ nhưng giờ thì cứ vui vẻ nhận lấy món quà đó thôi.

Trên đường về với đầy ắp chiến lợi phẩm trong [Hộp vật phẩm], chúng tôi lại tranh thủ đi săn thỏ ở tầng hai. Cả nhóm lẳng lặng vung vũ khí hoặc dùng ma thuật tập kích, hạ gục liên tiếp lũ Almiraj. Đến con thứ hai mươi do Kai kết liễu, cuối cùng một cái chân thỏ cũng rơi ra.

“Tuyệt quá...! Thế này thì chỉ số may mắn lại tăng thêm rồi!”

Akira mừng rỡ nắm chặt tay Kai mà nhảy cẫng lên. Thấy cô em út vốn điềm tĩnh nay lại lộ vẻ ngây ngô như vậy, tôi không khỏi mỉm cười ấm lòng.

“Cái phụ kiện đó không biết có thể tổng hợp đến mức nào nhỉ? Nếu chỉ số may mắn tăng đến kịch trần, không khéo đi mua vé số cũng trúng độc đắc mất.”

“Làm gì có chuyện đó... chắc không đâu nhỉ?”

“—Tôi cũng nghĩ vậy, nhưng mà...”

Tôi và anh Kanata nhìn nhau rồi khẽ quay mặt đi. Làm gì có chuyện may mắn đến mức đó cơ chứ. Chắc vận may này chỉ giới hạn trong hầm ngục để tăng tỷ lệ rơi đồ thôi. Chắc chắn là vậy rồi.

“...Hay là lát nữa ra ngoài thử nghiệm chút không anh Kana?”

“Ý hay đấy. Anh cũng muốn thử xem sao.”

Nắm chặt món phụ kiện làm từ lông thỏ, tôi tự nhủ lát nữa sẽ ghé qua cửa hàng tiện lợi gần nhà. Hình như hôm nay bắt đầu có chương trình bốc thăm trúng thưởng nhân vật mà tôi thích thì phải.

(Ưm, thử chút chắc không sao đâu nhỉ? Chỉ là để kiểm tra xem bùa may mắn có tác dụng ở "thế giới bên ngoài" hay không thôi mà.)

Cố lờ đi chút lòng tham nhỏ nhoi đang nhen nhóm, tôi và anh Kanata — người cũng đang đăm chiêu suy nghĩ gì đó — nhìn nhau gật đầu đầy ăn ý.

◇◆◇

“Vậy anh đi chuẩn bị bữa tối đây.”

“Em sẽ làm mứt ạ. Làm xong em sẽ qua phụ anh một tay nhé, anh Kana.”

“Thôi không cần đâu. Hôm nay là món cà ri thịt hươu mà Kai mong đợi, làm cũng nhanh thôi mà.”

Mọi khi tôi vẫn hay phụ bếp nhưng hôm nay tôi muốn tập trung làm mứt phúc bồn tử. May mà anh Kanata nhận phần nấu cà ri nên tôi vui vẻ nhờ anh ấy. Tiện đây, Kai thì đã đi làm thêm ở trang trại từ đầu giờ chiều rồi. Akira cũng đang mải mê với đống nguyên liệu mới kiếm được để chế tác giả kim.

“Nào! Giờ đến lượt mình làm món mứt hằng mong đợi!”

Phúc bồn tử đã được rửa sạch bụi bẩn và thấm khô bằng giấy thấm.

“Đường thì dùng đường hạt, lượng bằng khoảng một nửa lượng quả. Nhớ là bà nội có cất cái nồi tráng men tự hào ở sâu trong ngăn kéo... đây rồi!”

Tôi lôi cái nồi tráng men khá lớn được cất giữ cẩn thận ở dưới bồn rửa bát ra. Lượng phúc bồn tử nhiều đến mức suýt tràn cả nồi, nhưng ngay khi trộn với đường và bắt lửa, chúng bắt đầu co lại và tiết ra rất nhiều nước.

“Chẳng cần thêm nước mà nước đã dạt dào thế này rồi. Giờ thì cứ để lửa nhỏ mà ninh thôi.”

Tôi thong thả dùng muôi gỗ khuấy đều, vừa khuấy vừa dầm nát những quả lớn. Nếu để mứt bị trào hay cháy khét thì coi như hỏng bét, nên tôi kiên nhẫn đứng đó tay không rời muôi. Thấy bọt nổi lên là tôi hớt sạch ngay, rồi cứ thế để nước bốc hơi dần. Công đoạn ninh mứt này hóa ra cũng thú vị phết.

“Ưm... vì là quả chín mọng nên hạt hơi to một chút nhỉ?”

Mấy cái hạt nhỏ trong mứt dâu thì không sao, nhưng hạt của các loại quả mọng thì đôi khi cũng gây khó chịu cho vài người. Nhân tiện đây tôi muốn làm loại mứt thật mịn màng không hạt, nên tôi đổ mứt qua một cái rây rồi dùng thìa ép kỹ để lọc bỏ hết hạt. Sau đó tôi lại cho phần mứt đã lọc vào nồi, tiếp tục đun cho đến khi mứt đặc lại như ý muốn thì tắt bếp.

“Xong rồi! Vị chua chua ngọt ngọt ngon quá đi mất!”

Nếm thử chính là đặc quyền của người nấu. Tôi cầm cái muôi gỗ còn dính mứt lên liếm một cái thật "mất nết". Cái vị chua ngọt đậm đà ấy khiến tôi không khỏi mỉm cười mãn nguyện.

“Ái chà, thơm quá. Xong rồi hả em?”

“Vâng! Anh Kana nếm thử đi ạ!”

Tôi tươi cười đưa thìa mứt ra mời. Anh Kanata vì đang bận tay nên hơi cúi người xuống, ngậm trọn cái thìa mứt vào miệng mà thưởng thức.

“Ưm, ngon thật đấy. Phúc bồn tử này đúng là cực phẩm mà. Anh rất mong chờ được dùng nó cho các món ngọt khác đấy.”

“Em thấy dùng làm nhân bánh Macaron là nhất luôn! Hay dùng cho bánh kem sô-cô-la cũng hợp lắm ạ.”

“Làm thật nhiều rồi dự trữ sẵn nhé.”

“Tán thành ạ!”

Dù sao thì ngày nào chúng tôi cũng có thể hái cả một giỏ đầy ắp mà. Với bốn người yêu thích đồ ăn ngon như chúng tôi, những quả mọng mọng nước có thể dùng làm mứt hay đủ loại đồ ngọt này chẳng khác nào những viên bảo ngọc quý giá. Tôi vui vẻ đóng mứt vào những hũ thủy tinh. May mà hũ thủy tinh ở nhà này nhiều vô kể. Thế hệ của bà nội thường có thói quen giữ lại những hũ đẹp chứ không nỡ vứt đi, và tôi đã tận dụng triệt để đống hũ đang ngủ yên trong kho thực phẩm đó.

Bữa tối hôm ấy, món chính là cà ri thịt hươu được ninh nhừ bằng nồi áp suất. Thịt hươu thu được từ tầng ba cùng với đống rau ngon được tưới bằng nước Potion đã tạo nên một món cà ri đặc chế tuyệt vời. Dù các nguyên liệu được cắt miếng khá to, nhưng nhờ ninh bằng nồi áp suất nên chỉ cần dùng thìa ấn nhẹ là miếng thịt đã tan ra.

“Cái gì thế này, ngon đến mức không thể tin nổi luôn!”

Vừa cho vào miệng là tôi đã chết lặng vì sung sướng. Anh Kanata khiêm tốn bảo rằng anh chỉ dùng loại viên cà ri bán sẵn ngoài siêu thị thôi, nhưng sự thực thì hoàn toàn khác.

“Thịt... thịt nó tan chảy luôn kìa anh Kana?”

“Em nói quá rồi đấy. Fufu, làm gì có chuyện thịt tan... ủa, nó tan biến thật kìa.”

“Anh Kanata ơi, nói không ngoa chứ món cà ri thịt hươu này đúng là cực phẩm của trần gian luôn đấy ạ.”

“Ngon thật. Nếu có quán nào bán món cà ri này, tôi thề sẽ tới ăn hằng ngày luôn.”

Miếng thịt hươu mềm mại đến mức tôi còn nghi ngờ không biết có đúng là cái miếng thịt mình hái được hôm qua không nữa, nó cứ thế tan chảy trong miệng. Thật là một "kẻ trộm cơm" đáng gờm. Mọi người cứ thế tranh nhau lấy thêm, chén đến mức bụng căng tròn mới thôi.

Món tráng miệng là kem vani loại hộp lớn ăn kèm với mứt phúc bồn tử. Vị thanh mát cũng rất ngon. Một lần nữa, cả nhóm lại đồng thanh nhất trí từ mai sẽ lấy tầng ba làm địa bàn hoạt động chính.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!