Sống Chung Trong Căn Nhà Cổ Có Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

226 2347

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

380 22182

Nuôi nấng Bạch Tuyết

(Đang ra)

Nuôi nấng Bạch Tuyết

강지갑

Một ngày nọ, tôi tỉnh giấc trong một tựa game giả lập nuôi dạy trẻ, tên là "Bạch Tuyết". Trong thân xác của bà mẹ kế, người sẽ chết một cách thảm khốc và tàn bạo

155 87

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

319 4763

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

449 23295

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

18 27

Tập 01 - Chương 15: Sống chậm trong ngôi nhà cổ

Chương 15: Sống chậm trong ngôi nhà cổ

Sau kỳ cắm trại hầm ngục đầy ắp kỷ niệm vào cuối tuần, cả bốn người lại quay về với guồng quay công việc thường nhật khi tuần mới bắt đầu.

Kai hăng hái lên đường đến trang trại. Anh Kanata – người đều đặn ra lò hai video mỗi tuần – đang miệt mài với công đoạn biên tập hậu kỳ. Akira cũng chẳng hề lơ là, cô em út đang tập trung cao độ để hoàn thành đơn hàng túi da hươu – mặt hàng "best-seller" hiện nay của mình. Riêng Misa, sau khi hoàn tất việc tưới nước và đóng thùng nông sản từ tờ mờ sáng, giờ đang thong thả giải quyết mớ giấy tờ tại phòng khách.

Kể từ khi quyết định gắn bó với nghiệp làm nông, Misa đã nộp tờ khai đăng ký kinh doanh lên cơ quan thuế. Cô đăng ký dưới hình thức hộ kinh doanh cá thể, chuyên phân phối nông sản qua mạng. Dù có chút lo lắng về kỳ quyết toán thuế năm sau, nhưng cô tự nhủ chỉ cần bắt đầu ghi chép sổ sách cẩn thận từ bây giờ thì mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

Nhân tiện, cô cũng tranh thủ rà soát lại tình hình thu chi của cả nhóm. Ngôi nhà cổ này ngoài tiền điện, tiền ga và cước viễn thông ra thì chẳng tốn thêm mấy chi phí phát sinh. Bởi lẽ, nhà dùng nước giếng nên chẳng mất đồng tiền nước nào, lại thêm lối sống tự cung tự cấp nên tiết kiệm được kha khá.

Về khoản ăn uống, chi phí được gói gọn trong khoảng ba mươi nghìn yên một tháng. Rau củ, trái cây cho đến trứng gà đều là đồ nhà trồng. Thịt thà thì cơ bản đã có nguồn cung dồi dào từ hầm ngục. Gạo và các sản phẩm từ sữa chủ yếu được hàng xóm tặng hoặc mua được từ các nguồn giá rẻ, thành ra chi phí thấp đến mức ngỡ ngàng. Những thứ thực sự phải bỏ tiền túi ra mua chỉ quanh quẩn có hải sản, gia vị và một vài loại ngũ cốc ngoài gạo.

Đối với bốn người trưởng thành có sức ăn dồi dào, mức chi tiêu này phải gọi là cực kỳ lý tưởng. Đúng là nhờ ơn hầm ngục cả.

Các khoản cước viễn thông, điện và ga được chi trả từ tiền thuê nhà mười lăm nghìn yên mỗi người. Vì dùng nhà làm văn phòng kinh doanh nên cô hy vọng các khoản này sẽ được tính vào chi phí hợp lý để giảm bớt tiền thuế.

“Khoản tiền thuê nhà thu được chắc mình cứ gom lại làm quỹ tu sửa thôi nhỉ.”

Ngôi nhà cổ với tuổi đời hơn một trăm hai mươi năm này, nhìn đâu cũng thấy dấu vết của thời gian. Dù đã được cải tạo nhiều lần cho dễ sinh hoạt nhưng vẫn còn vài chỗ khiến Misa canh cánh trong lòng.

“Cửa chính là do Kai sửa giúp mình đây mà.”

Hồi chưa về quê, Kai từng bôn ba làm đủ thứ việc, trong đó có cả một chân ở công ty xây dựng. Dù chủ yếu chỉ làm chân chạy vặt khuân vác, nhưng có vẻ anh chàng đã tranh thủ học lỏm được không ít kỹ thuật mộc trong lúc làm việc.

Chưa kể, trong lúc giúp hàng xóm phát quang bụi rậm và chăm sóc rừng, Kai còn làm quen được với một bác thợ cả đã giải nghệ. Ông cụ vốn bị đồn là khó tính như ma, nhưng lại rất quý cái tính bộc trực của Kai nên đã truyền dạy cho cậu những kỹ thuật mộc cơ bản. Giờ đây, tay nghề của Kai đã đủ sức đảm đương những việc sửa sang nhỏ lẻ, đúng là vị cứu tinh cho một chủ nhà cổ như Misa.

Vì muốn thực hành những gì đã học, Kai rất tích cực tu sửa ngôi nhà. Nhờ vậy mà nỗi lo kinh doanh lỗ vốn thuở đầu của Misa đã hoàn toàn tan biến.

“Thuế tài sản cố định, bảo hiểm cho nhà, núi và các khu đất khác đều đã có di sản của ông bà chi trả, nên mình chẳng phải bỏ tiền túi ra. ...Ưm, tiền tiết kiệm cứ thế tăng lên đều đều nha!”

Nhìn con số trong sổ tiết kiệm, Misa không giấu nổi nụ cười mãn nguyện. Nếu cô cứ bám trụ ở thành phố làm một nhân viên văn phòng như dự định ban đầu, chắc chắn khó lòng tích cóp được số tiền lớn như vậy trong thời gian ngắn.

Cuộc sống tại Share House thực sự quá đỗi vẹn tròn: đồ ăn ngon tự cung tự cấp, lại được chung sống vui vẻ với những người bạn hợp cạ.

“Chẳng mấy khi có dịp tiêu tiền nên tiền cứ thế đầy túi thôi.”

Sở thích chung duy nhất của cả bốn người có lẽ là rượu. May mắn thay, số rượu anh Kanata nhận thay cho tiền trợ cấp thôi việc từ quán Yoizuki vẫn còn rất nhiều. Ngày nghỉ mọi người lại rủ nhau vào hầm ngục "du lịch", chẳng tốn lấy một xu.

Thi thoảng cô cũng có ghé cửa hàng tiện lợi mua ít bánh kẹo, nhưng số tiền đó cũng chỉ như muối bỏ bể.

“Quần áo thì đã có Akira-san lo liệu rồi.”

Chỉ tốn tiền nguyên liệu và một chút tiền công, Akira đã làm cho cô những bộ đồ mặc cực kỳ thoải mái, phom dáng còn xịn hơn hẳn đồ may sẵn. Dù Misa sẵn lòng trả gấp đôi nhưng Akira luôn từ chối một cách lịch sự, bảo rằng em làm vì đam mê và muốn rèn luyện kỹ năng là chính.

Để đáp lễ, Misa thường đặt mua những loại bánh kẹo nổi tiếng về để hai chị em cùng nhau mở "tiệc trà bí mật".

“Mình đã đặt món Bánh Đại phúc trái cây (Fruit Daifuku) phiên bản giới hạn rồi, chắc mai là có hàng thôi.”

Thực đơn tiệc trà lần này, ngoài Đại phúc dâu tây, cô còn chơi lớn đặt một hộp tổng hợp gồm Đại phúc kiwi, nho mẫu đơn, trái sung, quýt... đủ loại bánh kẹo truyền thống Nhật Bản rực rỡ sắc màu.

Dù có hơi phân vân với món Sandwich trái cây, nhưng vì bánh kẹo truyền thống khó tự làm nên cô đã chọn loại này. Nếu thấy ngon, cô định sẽ tìm công thức để làm thử bằng dâu tây từ chính trang trại nhà mình.

“Bán đồ chế biến sẵn có vẻ hơi rắc rối về giấy tờ, chắc chỉ làm để nhà ăn thôi. Mà thôi, giờ kinh doanh cũng đang khấm khá, trước mắt cứ tập trung vào việc đồng áng và hầm ngục đã.”

Kai giờ đã là nhân viên chính thức của trang trại nên chẳng còn phải lo về đồng lương hằng tháng. Tuy nhiên, vì phần lớn thu nhập đều gửi về cho gia đình, cậu vẫn chăm chỉ làm thêm nghề “thợ đụng” trong vùng. Với tiền công hai nghìn yên một giờ cho những việc như nhổ cỏ vườn hay chăm sóc rừng, cậu coi đó là khoản tiền tiêu vặt riêng.

“Nhắc mới nhớ, dạo này cậu ấy còn nhận dắt chú chó Shiro đi dạo nữa nhỉ?”

Shiro là chú chó lai giống Husky của một nhà cách đây tầm năm trăm mét, mới mười tháng tuổi nên cực kỳ sung sức. Sáng nào Kai cũng dắt chú đi cùng trong lúc chạy bộ.

Vì chú chó này quá tăng động, đôi vợ chồng già chủ nhà theo không kịp, nên khi nghe Kai bảo “tiện đường chạy bộ”, họ đã mừng như bắt được vàng mà gửi gắm ngay. Misa vẫn nhớ như in cảnh Kai cười rạng rỡ, vác một bao gạo hai mươi ký – tiền công dắt chó – về nhà.

“Kai đúng là ‘sát thủ’ của các bậc cao niên mà. Nhưng mà tiền công trả bằng gạo thì quý hóa quá rồi.”

Nông sản của trang trại Tsukamori cũng ngày càng có tiếng. Dù giá có hơi nhỉnh hơn mặt bằng chung một chút nhưng phản hồi nhận được cực kỳ tốt, nghe bảo ngay cả những đứa trẻ lười ăn rau nhất cũng chén sạch sành sanh. Rau củ hoàn toàn không hóa chất chính là điểm mấu chốt – chỉ cần bỏ vốn mua hạt giống ban đầu, sau đó tưới bằng nước ma thuật và Potion là có thể thu hoạch không ngừng nghỉ. Gần đây cô cũng bán thử phúc bồn tử và quả tì bà thu thập từ hầm ngục, và chúng nhanh chóng trở thành mặt hàng "cháy" nhất.

Dù ở tầng năm vẫn chưa tìm thấy vật phẩm thu thập nào đặc biệt, nhưng hội chị em đang rất kỳ vọng vào những loại trái cây thơm ngon ẩn giấu tại đó.

“Phải rồi, ở tầng năm mình còn mang được cả gỗ về nữa.”

Số gỗ cổ thụ Kai chặt về hiện đang được cất trong Item Box. Vì vân gỗ rất đẹp nên nếu đem làm củi thì đúng là phí của trời. Cô định sẽ để ở kho cho hai “nhà sáng chế” của gia đình tùy nghi sử dụng làm nguyên liệu Giả kim hoặc sửa sang nhà cửa.

“Ưm, nông trại ổn định, cuộc sống nhà chung cũng chẳng có vấn đề gì.”

Đang thong thả nhấp chén trà lúa mạch, Misa bỗng nghe thấy tiếng anh Kanata gọi vọng ra từ trong bếp.

“Misa-chan ơi, chiều nay anh định đi trung tâm thương mại mua sắm chút đồ, em có muốn đi cùng không nè?”

“Em đi ạ!”

Vừa lúc giải quyết xong mống giấy tờ nên cô vui vẻ đồng ý ngay.

Lâu lắm rồi cô mới có dịp đi trung tâm thương mại. Kể từ sau sự kiện thử vận may với Chân thỏ may mắn, cô toàn mua hàng qua mạng hoặc ghé siêu thị gần nhà cho lẹ.

Nghe bảo ba mươi phút nữa sẽ xuất phát, Misa vội vàng chạy đi thay đồ.

Hai người leo lên chiếc xe tải nhỏ màu xanh thiên thanh, thẳng tiến đến trung tâm mua sắm.

“Mà anh định đi mua gì thế ạ?”

“Fufu. Thực ra sáng nay anh có gọi hỏi quầy cá ở đó, nghe bảo vừa có ‘hàng’ mới về sáng sớm nên anh đã đặt gạch trước rồi.”

“Đặt trước ạ?”

“Ừm. Tuy là đồ nuôi thôi nhưng nghe bảo ngon tuyệt luôn nhé, anh muốn ăn thử một lần. Là một con cá cam Olive (Olive Hamachi) nguyên con chưa qua sơ chế. Nào, thẳng tiến đến quầy cá thôi!”

“Hảaa?”

Misa thoáng giật mình trước món đồ mua sắm bất ngờ này, nhưng cô nhanh chóng trấn tĩnh lại. Tự nhủ cá nguyên con chắc chắn vẫn rẻ và hời hơn nhiều so với mua một con cá ngừ đại dương rồi.

“A, hay là anh định dùng cái Butcher Knife kiếm được trong hầm ngục để thử nghiệm ạ?”

“Trúng phóc! Chứ đặt mua thịt tươi vừa mới mổ thì hơi khó, nên anh định thử với một con cá lớn trước xem sao.”

“Ra là vậy. ...Nếu là cá thì chắc nó sẽ tự lóc thành ba miếng phi lê đẹp đẽ anh nhỉ.”

Dù không thể hình dung nổi quy trình ma thuật đó nhưng được ăn cá tươi sau bao lâu khiến cô háo hức vô cùng. Nếu là cá cam thì ăn sashimi là đỉnh nhất. Làm bát cơm hải sản chắc cũng tuyệt lắm đây. Vì cái tên nghe lạ tai nên cô lấy điện thoại ra tra thử, hóa ra đây là loại cá cam được nuôi bằng thức ăn có trộn bột lá Olive.

“Loại cá này thịt không bị oxy hóa hay đổi màu nhanh. Thịt chắc, béo và cực kỳ ngon.”

“Đúng thế đó! Nghe bảo nó không có mùi Olive đâu, nhưng độ giòn và vị béo thanh của nó nổi tiếng lắm. Em muốn ăn thử không nè?”

“Muốn chứ ạ! Món này làm Carpaccio chắc cũng hợp lắm, em muốn thử đủ kiểu luôn!”

Một con cá cam Olive nặng tầm bốn ký có giá tròn trĩnh mười nghìn yên. Vì dùng phiếu mua hàng trúng thưởng đợt trước nên tính ra là "free" hoàn toàn. Sẵn tiện, hai người quyết định gom thêm cả các loại hải sản khác mang về.

“Mua nhiều quá anh Kana ơi.”

“Không sao mà cưng. Ara, đi mua sắm đúng là vui thật đấy.”

Phiếu mua hàng vốn được cất kỹ nay đã phát huy tác dụng tối đa, tạo nên một buổi "shopping" đầy hào hứng.

Ngoài con cá cam Olive đã đặt trước, họ còn mua thêm các khối thịt cá hồi, trứng cá hồi, cồi sò điệp... Tại quầy cá còn bán cả củ Wasabi tươi, nên họ cũng gom một lượng lớn. Nhờ có Item Box nên giờ đây cả nhà có thể thưởng thức Wasabi tươi bất cứ lúc nào.

Tiện tay, họ mua thêm cả một thùng bia lon loại mới ra mắt. Cô cũng bắt gặp loại bia thủ công từng trúng thưởng đợt trước nên chẳng ngần ngại mà lấy thêm vài lốc.

Cô từng nghe nói những loại bia thủ công từ các xưởng nhỏ thường chỉ sản xuất một lần duy nhất, nếu đã thích vị nào thì phải mua thật nhiều để ủng hộ họ.

“Anh Kana nhìn kìa, loại bia chanh này cùng nơi sản xuất với cá cam Olive đấy. Mình mua luôn đi anh!”

“Hay đấy, bia chanh. Chắc là hợp với cá cam Olive lắm, mùa hè uống thì tuyệt cú mèo. Ô, bên này cũng là bia cùng xưởng nè. Để xem nào... Bia mì sợi (Udon Beer)...”

“............Bia mì sợi?”

Cả hai đứng hình nhìn nhau mất mấy giây. Trước cái tên không tưởng này, họ e dè kiểm tra lại nhãn chai, và đúng là nó ghi chình ình chữ “Bia mì sợi”. Nhân viên cửa hàng thấy vậy liền cười gượng và tiến lại giới thiệu.

“Dù tên là mì sợi nhưng nó không có vị mì đâu ạ. Cơ bản nó vẫn là bia làm từ lúa mì thôi.”

“A, ra là vậy...?”

“Ngược lại, nếu các vị vừa uống vừa cố tìm vị mì sợi thì sẽ bị lạc lối đấy ạ.”

“Ôi trời, nghe anh nói xong tôi lại thấy tò mò quá. Thôi, cứ mua đại đi anh!”

“Đúng thế ạ. Càng không hình dung nổi vị nó thế nào em lại càng muốn uống thử.”

“Cảm ơn quý khách!” – Anh nhân viên nở nụ cười kinh doanh đắc lợi, vẫy tay chào khi họ đẩy chiếc xe chất đầy rượu ra về. Đúng là tỉnh lẻ không thể xem thường, từ cái tên bia đến trình độ bán hàng của anh nhân viên đều rất “đáng gờm”.

“Mua hơi quá tay rồi nhỉ. Nhưng toàn đồ xịn cả.”

“Dùng hết sạch đống phiếu mua hàng nên em thấy mãn nguyện lắm ạ.”

Hai người hớn hở ra bãi đỗ xe, giả vờ như đang xếp đồ lên xe nhưng thực chất là tống sạch vào Item Box.

Họ còn tạt qua cửa hàng kem mua một lượng lớn kem lạnh, cất vào không gian chứa đồ cùng với đá khô nên chẳng lo bị chảy, đủ cho cả nhà tráng miệng cả tháng trời.

Vừa nhâm nhi ly cà phê kem sành điệu do anh Kanata chiêu đãi, cả hai thong thả lái xe về nhà.

◇◆◇

Bữa tối nay anh Kanata bảo không cần phụ bếp, thay vào đó nhờ cô quay video giúp anh.

Anh bảo ngoài máy quay cố định, anh muốn có thêm những góc quay linh động từ góc nhìn của người đứng cạnh. Sau khi được anh chỉ dẫn sơ qua cách dùng máy ảnh chuyên dụng, Misa bắt đầu công việc quay phim chính thức.

Dù có chút lo lắng vì trước giờ chỉ toàn tập quay mèo Noah, nhưng anh chỉ cười bảo cứ quay đi, lát anh sẽ cắt ghép lại sau.

Thay bộ trang phục quay phim và trang điểm kỹ lưỡng, anh Kanata quay trở lại bếp.

Trang phục vẫn là phong cách Bartender quyến rũ thường ngày. Đôi bàn tay đã rửa sạch sẽ được đeo đôi găng tay cao su mỏng ôm sát. Anh bắt đầu giải thích về nguyên liệu của hôm nay: cá cam Olive.

Vì kích thước con cá quá lớn nên anh phải dùng hết cả mặt bàn bếp để sơ chế. Do thớt không chứa nổi, anh trải một tấm bạt xanh đã được khử trùng sạch sẽ lên bàn.

“Nào, đoạn này anh sẽ không đưa vào video nhưng nhờ em cứ quay lại để làm tư liệu nhé.”

“Vâng ạ! Em sẽ quay thật đẹp cho anh!”

Dù rất muốn tập trung quay gương mặt mỹ nam của anh, nhưng cô đành nén lòng, hướng ống kính vào đôi bàn tay khéo léo. Anh rút ra chiếc Butcher Knife màu xám xỉn.

Thời khắc sử dụng vật phẩm hiếm đầu tiên rơi ra từ quái vật khiến không khí trở nên cực kỳ căng thẳng.

“Nào, bắt đầu nhé. —— [Xẻ thịt]!”

Anh Kanata tập trung ma lực vào lưỡi dao. Khi anh đâm lưỡi dao vào bụng cá, lưỡi dao bỗng nhuộm một màu đỏ rực đầy huyền bí. Toàn bộ con cá bao phủ trong vầng sáng cùng màu, đường nét bắt đầu mờ ảo dần... và khi ánh sáng tan đi, trên tấm bạt xanh chỉ còn lại những khối thịt cá đã được lọc sạch và phần xương đầu cá nằm gọn gàng.

Cảnh tượng y hệt như lúc vật phẩm rơi ra từ quái vật hầm ngục vậy.

“Đỉnh thật đấy, nhưng nhìn trên màn hình thì hơi đơn điệu anh nhỉ? Vì là cá mà.”

“Đúng thế. Anh nhờ em quay nhưng nghĩ lại thì, nếu quay cảnh anh tự tay xẻ cá chắc video sẽ hút người xem hơn...”

Đúng là những video xẻ cá xem rất thích mắt. Nếu fan thấy được cảnh anh Kanata xẻ một con cá lớn thế này chắc chắn họ sẽ phát cuồng cho xem.

“Mà thôi, lần này chủ yếu là để thử nghiệm công dụng của con dao thôi mà. Với lại, em đang cực kỳ mong chờ các món cá của anh đây!”

“Fufu, cảm ơn em nhé. Phần bụng béo nhất anh sẽ dành cho Misa-chan nha.”

Phần bụng cá cam là món khoái khẩu của cô. Thế là Misa lại tươi cười tiếp tục công việc quay phim.

Anh Kanata tỉ mỉ quan sát các phần đã được xẻ. Lạ lùng thay, những thứ vốn phải vứt đi khi xẻ cá như nội tạng hay vây đều không thấy đâu. Ngay cả một cái vảy cá cũng không hề sót lại.

“Anh để nguyên vảy mà dùng dao, thế mà nó lột sạch sẽ luôn nè. Chắc do anh muốn giữ lại phần đầu và xương để nấu nên chúng mới còn lại chăng?”

“Cảm giác như cái Butcher Knife này nó ‘ăn’ mất mấy phần thừa rồi ấy anh nhỉ.”

“...Có vẻ là vậy thật.”

Sau khi dùng kỹ năng Thẩm định kiểm tra lại con dao, anh Kanata khẽ thở dài. Một con cá lớn thế này mà vảy, máu, da đều biến mất không dấu vết, đúng là chỉ có lý do đó thôi.

“Vậy thì sau này xẻ thịt quái vật chắc cũng không lo cảnh máu me rồi! Đỡ hẳn khâu xử lý nội tạng, cái đó mới là mệt nhất đấy ạ.”

“Hửm... Đúng vậy, đỡ quá đi chứ. Mùi của nó chắc chắn cũng kinh khủng lắm.”

“À, nhưng mà nội tạng chắc lũ Slime như Cyan sẽ thích ăn lắm nhỉ?”

“Chắc là tụi nó ăn hết thôi, nhưng mùi sẽ ám lại lâu lắm, nên nó tự biến mất thế này vẫn tốt hơn.”

“Đúng là vậy ạ. Mà chắc ma thuật thanh tẩy của Akira-san cũng bay mùi được thôi. À mà thôi, chuyện đó tính sau nhé, giờ mình bắt đầu làm món cá sống thôi!”

Thế là công việc quay phim nghiêm túc lại bắt đầu. Nhìn những thớ thịt cá đã được lóc thành ba miếng phi lê đẹp mắt dưới lưỡi dao sắc lẹm biến thành những lát cá mỏng tang, thực sự là một màn trình diễn mãn nhãn. Món chính dĩ nhiên là đĩa sashimi tổng hợp khổng lồ.

Phần củ cải bào làm đồ bám (tsuma) được làm từ chính củ cải niềm tự hào của trang trại nhà cô. Ngoài ra còn có lá tía tô và các loại rau củ được cắt tỉa tinh xảo điểm xuyết xung quanh – đúng là phong cách đầy thẩm mỹ của anh Kanata.

Dưa chuột, cà rốt, củ cải đỏ cho đến chanh đều được anh khéo léo biến tấu thành hình những chú bướm hay bông hoa. Quả quýt Sudachi được chạm trổ thành hình bông cúc, đẹp đến mức không nỡ ăn. Đến khi thấy anh còn chuẩn bị cả lá tre cắt tỉa để làm đế đặt Wasabi, Misa suýt chút nữa đã vứt máy ảnh xuống để vỗ tay tán thưởng.

Một đĩa sashimi hoành tráng thế này, mình chỉ mới thấy ở những nhà hàng cao cấp thôi. Quá đỉnh luôn...

Ngoài cá cam Olive, anh còn xếp thêm cá hồi, tôm ngọt, cồi sò điệp tạo nên một bảng màu rực rỡ.

“Tiếp theo mình làm món cơm cá cam Olive (Hamachi Don) nhé. Dù có phân vân với cơm hải sản tổng hợp nhưng anh muốn mọi người thưởng thức trọn vẹn vị của loại cá cam này.”

Anh múc cơm giấm vào bát, rồi xếp từng lát cá cam lên trên. Anh chơi lớn xếp tận ba tầng thịt cá luôn. Giữa bát anh đập một lòng đỏ trứng sống, rồi rắc thêm vừng, hành lá và rong biển thái sợi. Wasabi tươi được đặt bên cạnh, còn nước tương thì để mỗi người tự rót tùy theo khẩu vị.

“Ngon quá đi mất.”

Misa phải cố kìm nén cơn thèm thuồng, nhanh chóng cất đống đĩa đã hoàn thành vào Item Box. Xem người ta nấu nướng thì vui thật đấy, nhưng đúng là một màn tra tấn bao tử mà.

Anh Kanata vẫn đang hào hứng chế biến thêm bao nhiêu món từ cá cam. Nào là Carpaccio, Namerou (cá băm trộn miso), rồi món cá áp chảo (Meuniere). Ngay cả món cá nướng muối đơn giản trông cũng cực kỳ hấp dẫn. Phần thịt vụn lóc ra được anh làm thành chả cá và nấu súp.

Phần xương và đầu cá được dùng làm món cá kho củ cải (Hamachi Daikon) thay vì cá ngừ. Phần đầu cá được cho vào lò nướng muối, lớp da cháy xém vàng ruộm tỏa mùi thơm nức mũi khắp cả căn bếp.

“Anh còn định làm cả món cá áp chảo hay cá chiên sốt chua ngọt nữa, nhưng thôi để dành lần sau nhé.”

Dù tiếc nuối những món chưa kịp làm, nhưng cả một bàn tiệc thịnh soạn thế này đã là quá choáng ngợp rồi.

Bị mùi thơm mời gọi, Akira từ phòng làm việc trên gác mái đi xuống. Kai cũng vừa kết thúc buổi làm ở trang trại và đi làm thêm về tới. Khi cả bốn người đã tập hợp đầy đủ, bữa tối hằng mong đợi chính thức bắt đầu.

Misa phát cho mỗi người một lon bia loại mới mua đã được ướp lạnh sâu, cả nhóm cùng cười rạng rỡ và nâng ly.

“Mấy món cá cam Olive này ngon tuyệt cú mèo luôn ạ...”

Mọi người cùng ồ lên kinh ngạc trước đĩa sashimi khổng lồ và bắt đầu “tấn công”. Cá hồi và sò điệp đều rất ngon, nhưng dĩ nhiên không thể vượt qua được món chính cá cam Olive.

Thớ thịt cá chắc nịch, dai giòn và hoàn toàn không có mùi tanh. Dù thịt cá rất béo nhưng vị lại thanh tao, hậu vị không hề bị ngấy. Nhờ thế mà người ăn cảm nhận rõ rệt được vị ngọt tự nhiên của thịt. Misa thử cuốn cá với lá tía tô, rồi lại ăn kèm với củ cải bào, miếng nào miếng nấy đều trôi tuột vào bụng trong sự sướng rơn.

“Cơm cá cam Olive này đúng là món ăn của thiên đường mà.”

Kai đặc biệt kết món cơm cá cam này. Những miếng cá dày cộm xếp chồng lên nhau ăn vào sướng đến run người. Lòng đỏ trứng béo ngậy quyện với cá và cơm giấm, thêm chút gia vị và rong biển khiến hương vị bùng nổ. Phần cơm giấm được anh Kanata nêm hơi ngọt một chút để làm dịu vị chua, cực kỳ hợp với hải sản.

Đến mức này thì vốn từ vựng của cả nhóm bỗng bay sạch, ai nấy chỉ còn biết thốt lên “Ngon quá” liên hồi.

“Em thì lại thích món Namerou với Carpaccio nhất. Hai món này thực sự là cực phẩm ạ.”

Akira có vẻ rất ưng hai món này. Đúng thật, món nào cũng ngon tuyệt vời. Món Carpaccio cá cam trộn với xà lách tươi nhà trồng, rưới thêm dầu Olive và sốt cam chanh đúng là đã nâng tầm lên đẳng cấp nhà hàng.

“Ngon thật anh nhỉ. Em không ngờ cá cam cũng làm được hai món này luôn đấy. Đúng là anh Kana, biến tấu thần sầu thật.”

Món Namerou cũng xuất sắc không kém. Trước đây cô thỉnh thoảng có ăn Namerou làm từ cá sòng (Aji), nhưng không ngờ làm từ cá cam cũng ngon thế này. Vì cá cam không có xương dăm nên ăn còn sướng hơn nhiều. Mùi thơm của hành lá, gừng, lá tía tô quyện với vừng và vị ngọt dịu của Miso trắng tạo nên một hương vị thật thanh tao và nhẹ nhàng.

Có món Namerou này thì đúng là uống rượu xuyên màn đêm luôn cũng được...!

Món cá áp chảo và cá kho củ cải dĩ nhiên cũng rất đỉnh, nhưng lạ lùng là mọi người lại không nói lời nào, lặng lẽ gắp tới tấp phần đầu cá nướng muối. Dù việc dùng đũa lẩy từng mẩu thịt cá trong kẽ xương trông hơi mất hình tượng chút, nhưng chẳng ai còn tâm trí đâu mà để ý nữa.

Vị muối mặn mòi từ vùng biển nội địa Seto – cùng quê hương với con cá – đúng là sự kết hợp hoàn hảo. Đến khi cả bốn người buông đũa thì phần đầu cá chỉ còn trơ lại bộ xương trắng hếu.

Anh Kanata cũng không quên chuẩn bị phần cho “hoàng thượng”. Anh lấy thịt cá cam băm nhỏ và phần thịt nướng không muối chia cho Noah. Thế là cả nhà được diện kiến cảnh tượng huyền thoại: Noah vừa ăn vừa kêu “um-mya um-mya” (ngon quá ngon quá)! Bình thường cô nàng rất thanh tao khi ăn uống, nay lại háu ăn đến mức không màng xung quanh, đúng là một cảnh tượng hiếm thấy và đầy hạnh phúc.

Cô cũng chia một ít cho Slime Cyan, nhưng có vẻ thay vì cá cao cấp, nó lại chuộng rau củ chứa nhiều ma lực hơn, nên nó cứ mải mê tiêu hóa phần rau trong món Carpaccio thôi.

Món tráng miệng là kem Vanille kèm mứt phúc bồn tử hầm ngục. Anh Kanata còn rưới thêm cả rượu mùi Socola lên ăn một cách rất quý tộc. Cả nhóm thấy vậy liền bắt chước theo và không khí càng thêm bùng nổ. Khi nghe anh bảo kem Vanille ăn kèm Whisky cũng rất tuyệt, cả nhóm thử luôn và ai nấy đều trầm trồ. Đúng là món tráng miệng của người lớn có khác. Dù hơi phí khi xài rượu xịn như vậy nhưng thỉnh thoảng tận hưởng kiểu này cũng thú vị thật.

Kai thì ôm nguyên cái hộp kem ký, dùng muôi múc ăn ngon lành. Cậu bảo dùng muôi ăn còn sướng hơn dùng thìa kem nhiều. Đúng là chẳng có chút hình tượng nào cả. Cyan có vẻ cũng thích kem Vanille, nó cứ vươn xúc tu ra vòi vĩnh Kai suốt thôi.

Vừa ăn kem, Kai vừa tò mò hỏi.

“Tóm lại thì cái Butcher Knife đó dùng sướng không anh?”

“Phải nắm được bí quyết một chút nhưng công nhận là rất tiện. Chắc mấy tay thợ săn mà thấy con dao này là thèm nhỏ dãi luôn cho xem.”

Anh Kanata khẽ mỉm cười. Ngoài khả năng cố định vật phẩm rơi ra là thịt và ma thạch, chỉ cần truyền ma lực vào rồi đâm vào miếng thịt là nó tự động xẻ thịt xong xuôi, đúng là một con dao cực phẩm.

“Bí quyết đó khó lắm không anh? Em có dùng được không ạ?”

“Misa-chan chắc chắn dùng được thôi. Chỉ cần đâm dao vào rồi hình dung rõ ràng trong đầu hình ảnh miếng thịt được xẻ ra như thế nào là xong. Những ai quen nấu nướng thì chắc chắn làm được.”

Hóa ra lúc nãy khi xẻ cá cam Olive, anh đã phải hình dung rõ ràng từng bước lóc cá thành ba miếng phi lê trong đầu. Theo thẩm định của anh, nếu cứ đâm đại mà không nghĩ gì thì con dao chắc chỉ làm được mỗi việc cắt tiết thôi.

“Vậy nghĩa là nếu muốn xẻ thịt con hươu sau núi, nếu mình không biết quy trình là sẽ thất bại sao?”

“Thất bại thì không hẳn, nhưng không chắc là toàn bộ phần thịt ăn được sẽ còn nguyên vẹn và đẹp đẽ đâu.”

“Nếu kiến thức mơ hồ là mình sẽ bị thiệt thòi nhỉ. Thôi, để em chăm chỉ xem video với đọc sách về cách xẻ thịt rừng (gibier) vậy.”

Cô quan niệm rằng nếu đã lấy đi mạng sống của chúng thì ít nhất phải trân trọng và tận dụng hết mức có thể. Để lãng phí những phần thịt ngon chỉ vì thiếu kiến thức thì thật là tội lỗi. Khi cô nói vậy, ba người còn lại cũng đồng ý sẽ cùng học với cô.

Sau khi dọn dẹp bữa tối, mọi người thấy giải tán ngay thì hơi buồn nên rủ nhau lên phòng gác mái nhâm nhi tiếp. Mở cửa sổ ra, một vầng trăng khuyết mỏng tang đang trôi trên bầu trời đêm. Ở vùng quê ít ánh đèn đường này, bầu trời đầy sao gần như là của riêng họ.

Misa lấy những lon bia lạnh từ Item Box phát cho mọi người. Mỗi người tự chọn cho mình một góc thoải mái để nhâm nhi. Kai nằm đung đưa trên cái võng treo cạnh cửa sổ vẻ rất khoái chí, anh Kanata thì ngồi vắt chân quý tộc trên chiếc sofa đơn yêu thích.

Hội chị em thì ngồi sát bên nhau trên chiếc sofa đôi, cùng xem video trên máy tính bảng. Đó là video quay cảnh anh Kanata xẻ cá bằng Butcher Knife. Đây là một thước phim rất thú vị, tiếc là không thể công khai lên mạng được.

“Video của anh Kana chất lượng thế mà bối cảnh cái bếp kiểu Showa nhà mình trông chán đời quá anh nhỉ...”

“Ơ kìa. Anh thấy mọi người phản hồi là phong cách Retro thời Showa này trông cũng hay mà?”

“Ưm, nhưng mà phông nền nhìn nó cứ lộn xộn thế nào ấy ạ.”

“Cái đó tôi cũng thấy lấn cấn. Hay là sau này anh cứ xuống khu vực an toàn trong hầm ngục mà quay phim luôn đi?”

Trước ý kiến của Kai, anh Kanata bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ. Đó cũng không phải là một ý tưởng tồi. Chỉ cần không quay trúng quái vật, mọi người sẽ chỉ nghĩ đó là một cảnh quay ngoại cảnh tại một khu cắm trại nào đó thôi.

“Em thấy được đấy anh Kana. Bàn nấu ăn thì em với anh Kai có thể làm giúp, còn nước thì chị Misa lo được. Anh cứ việc mỉm cười và nấu nướng như mọi khi thôi.”

“Đúng đó, tầng bốn khu vực an toàn rộng lắm, phông nền rừng núi xanh mướt mà có anh Kana đứng nấu thì đúng là bổ mắt người xem luôn.”

Nấu ăn ngoài trời vất vả nhất là khâu vận chuyển dụng cụ và nguồn nước, nhưng với họ thì những vấn đề đó đều được giải quyết gọn lẹ. Mọi nguyên liệu, dụng cụ cho đến cái bàn lớn em đều có thể cất vào Item Box và mang đi nhẹ tênh, nước thì xài xả láng luôn!

“Dọn dẹp thì đã có ma thuật thanh tẩy của em, còn rác hữu cơ thì cứ giao cho Cyan lo ạ.”

“Thậm chí nguyên liệu cũng có thể săn ngay tại chỗ luôn mà lị!”

“Cái đó thì không được đưa lên video đâu ông tướng.”

Trước sự nhiệt tình của mọi người, anh Kanata đành cười khổ gật đầu. Ngay cả cái nhún vai của anh trông cũng thật lịch lãm.

“Thật là, hết cách với mấy đứa mà. ...Nói thật thì, hôm nọ nấu ăn lúc đi cắm trại anh cũng thấy vui lắm. Đúng là quay phim ở không gian đó thì hấp dẫn hơn thật.”

“Tuyệt quá! Tụi em sẽ giúp anh hết mình, anh Kana ơi!”

“Tất nhiên rồi. Misa-chan sẽ là người phải làm việc nhiều nhất đấy nhé.”

“Hì hì, háo hức quá đi. Em cũng muốn thử làm điều gì đó mới mẻ nữa~”

“Em thì muốn nghiên cứu thêm cách tận dụng nguyên liệu từ sói Wild Wolf. Với lại chắc là sẽ sửa sang lại cái kho nữa ạ.”

Mọi người cứ thế tự nhiên chia sẻ về “những điều mình muốn làm”. Akira nghiêm túc vẫn luôn đau đáu với việc chế tác. Noah nãy giờ vẫn cuộn tròn lười biếng trên sofa bỗng nhỏm dậy, dùng chân trước khẽ khều nhẹ con Slime Cyan đang rung rinh bên cạnh. Em kêu lên một tiếng “nyaa” thật đáng yêu.

Có vẻ anh Kanata hiểu ngay đại ca mèo đang muốn nói gì.

“Noah muốn thu phục thêm quái vật để tăng thêm đệ tử sao? Chắc là nhắm tới sói Wild Wolf ở tầng năm rồi phải không?”

“U-nyan.”

“Noah-san gật đầu kìa...”

Misa tin chắc rằng Noah hoàn toàn hiểu được tiếng người. Trước ánh mắt tràn đầy quyết tâm của cô mèo tam thể xinh xắn, anh Kanata khẽ vuốt ve cái cổ lông xù của em.

“...Nhưng đừng có làm gì quá sức đấy nhé?”

“Với Noah-san thì mấy con sói đó chắc bị đập cho tơi tả trong vòng một nốt nhạc thôi mà.”

Kai dốc cạn lon bia rồi cười rạng rỡ tuyên bố:

“Tôi muốn xây một căn chòi dưới hầm ngục!”

“Hả? Căn chòi? Xây kiểu gì, mà quan trọng là định xây ở đâu hả Kai?”

“Tất nhiên là ở khu vực an toàn rồi. Hôm nọ đi cắm trại tôi có làm thử một thí nghiệm nhỏ.”

Hóa ra đống rác mà Kai âm thầm để lại khu vực an toàn để kiểm chứng, không những không mất đi sau mười tiếng, mà đến tận ngày hôm sau vẫn nằm trơ trơ ở đó.

“Nếu vậy thì mình có thể xây dựng căn cứ ở khu vực an toàn được rồi. Tôi cũng đang học nghề từ ông cụ thợ cả mà, mấy cái chòi tự xây (self-build) thế này chắc tôi làm được thôi.”

“Với Kai chắc là làm được thật đấy.”

Dù là một tham vọng khá vĩ đại, nhưng thực sự nghe qua thấy rất thú vị. Nhìn sang hai anh em nhà Hojo, Misa cũng thấy họ đang khẽ mỉm cười vẻ đầy hứng thú.

“Ngủ lều cũng vui thật đấy, nhưng nếu có một căn nhà gỗ (cottage) tử tế thì thám hiểm hầm ngục chắc chắn sẽ thú vị hơn nhiều.”

“Đúng đấy nhỉ. Nếu được thì anh muốn một căn có cả phòng tắm với nhà vệ sinh nữa cơ.”

“Chuẩn luôn! Phải có cả Cat tower cho Noah-san nữa chứ. Còn chỗ ngủ của tụi mình thì làm gác lửng hoặc giường tầng là bao phê.”

“Gì chứ, nghe vui quá vậy trời. À không! Trước mắt mình cứ phải kiểm chứng thêm chút nữa đã rồi hãy tính.”

Chỉ mới xác nhận trong hai mươi bốn giờ thì vẫn chưa đủ yên tâm. Nếu muốn xây một căn cứ kiên cố thì cần phải có kế hoạch thật chi tiết. Dù vậy, bản thân cái kế hoạch này đã khiến cô thấy rạo rực rồi.

Cũng muốn được cùng mọi người ồn ào như những đứa trẻ, nhưng thôi cứ phải bình tĩnh cái đã——

“Thực ra, em luôn ao ước có một căn nhà trên cây (tree house) ạ.”

“Hay đấy Akira-san. Chị cũng thích mấy kiểu đó lắm, cảm giác như căn cứ bí mật ấy.”

“Đúng là một ‘nơi ẩn náu’ dành cho người lớn, tuyệt vời thật.”

Vừa nhâm nhi bia vừa cùng nhau mơ mộng những điều không tưởng thế này có khi lại là lúc vui nhất. Nhắc mới nhớ, Kai bỗng ngẩng mặt lên nhìn cô.

“Misa, còn bà muốn làm gì?”

“Ư... À... Nghe mọi người nói xong, tôi thấy của mình nói ra ngại quá.”

“Ôi dào, có gì đâu mà phải ngại. Nói nghe xem nào?”

Bị ba đôi mắt nhìn chằm chằm, cô đành đầu hàng. Vừa dùng ngón tay quấn quấn lọn tóc đuôi ngựa, Misa vừa lí nhí thổ lộ.

“Mùa hè này, tôi muốn được cùng mọi người chơi đùa thật đã.”

“Hửm...? Chơi đùa?”

Có lẽ là một câu trả lời quá bất ngờ nên cả ba người đều ngẩn ra. Misa thấy tai mình nóng bừng lên, chắc mặt cô cũng đang đỏ gắt rồi.

“Dù sao thì tụi mình cũng đã bắt đầu sống ở vùng thôn quê này rồi mà. Tôi muốn cùng mọi người tận hưởng đủ thứ trò chơi ở núi, ở sông. Kiểu như một ‘kỳ nghỉ hè của người lớn’ vậy.”

Một điều ước thật giản đơn và có phần trẻ con nên cô thấy rất ngượng. Không liên quan đến việc chế tác như mọi người, cũng chẳng có chút chí tiến thủ nào. Cô chỉ đơn giản muốn được vui chơi cùng bạn bè thôi.

“...Chẳng phải rất tốt sao?”

Kai khẽ thốt lên. Misa ngước lên nhìn, thấy cả ba người đều đang mỉm cười vẻ rất vui. Akira khẽ nheo mắt gật đầu đồng tình. Anh Kanata cũng nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến.

“Em cũng thấy rất hay ạ. Nghe có vẻ vui lắm!”

“Anh cũng vậy. Anh chưa bao giờ được chơi ở sông cả. Misa-chan nhớ chỉ giáo cho anh nhé? Còn chơi ở núi thì tùy nội dung xem sao đã.”

“Chơi ở núi thì kiểu như đi ngắm đom đóm, bắt côn trùng... ơ, mọi người đồng ý thiệt hả? Cả đi bơi sông hay bắt cua đồng nữa! Toàn mấy trò chẳng khác gì kỳ nghỉ hè của lũ trẻ con đâu đấy.”

“Thế mới sướng chứ. Tôi muốn đi câu tôm hùm đất cơ.”

“Cua đồng nghe có vẻ ngon nhỉ. Có bắt được nhiều ở sông không chị?”

“Anh nghe nói chơi ở sông ít bị cháy nắng hơn ở biển đấy. Đúng là một kỳ nghỉ dưỡng tuyệt vời mà lị.”

Không ngờ mọi người lại hào hứng đến thế, khiến Misa mới là người ngạc nhiên nhất. So với việc đi săn hầm ngục sinh lời, mong ước của cô chỉ đơn thuần là chơi bời thôi mà.

“...Được thật sao?”

“Mà đúng ra tụi tôi phải là người mở lời nhờ bà mới đúng chứ.”

“Đúng đấy ạ. Kỳ nghỉ hè của người lớn, chẳng phải quá tuyệt vời sao!”

“Fufu, hay đấy chứ. Tất nhiên vừa chơi sông anh sẽ vừa uống rượu nhé? Bia được ướp lạnh dưới dòng sông ấy.”

“Có một ‘người lớn hư hỏng’ trà trộn vào kìa, nhưng nghe vui quá xá! Tôi cũng muốn gọi mấy đứa em sang chơi cùng quá.”

“A, cái đó thì hoan nghênh nhiệt liệt luôn! Dù chắc tụi nó phải nằm ngủ chung sàn ở phòng khách thôi.”

Cứ đà này thì kỳ nghỉ hè mà cô từng thầm mơ mộng bấy lâu chắc chắn sẽ trở thành hiện thực, khiến khóe môi cô không tự chủ được mà cong lên.

“Ưm. Điều tôi muốn làm chính là vậy đấy. Vừa sống chậm ở miền quê này, vừa cùng mọi người vui chơi hết mình. Rồi cùng nhau ăn thật nhiều đồ ngon, và dĩ nhiên là cả thám hiểm hầm ngục nữa nhé?”

Trước khi mùa hè thực sự bắt đầu, cô muốn sơ chế mẻ mơ ngoài sân, rồi trồng thêm thật nhiều loại rau mùa hè nữa. Dù toàn là những việc vặt vãnh nhưng danh sách việc cần làm của cô đã dài dằng dặc rồi.

“Cứ từ từ mà tận hưởng thôi.”

“Đúng vậy. Tiêu chí là ‘Ngon miệng và Vui vẻ’ mà lị?”

“Chẳng phải là ‘Tính mạng là trên hết’ sao ạ?”

“Cái nào cũng quan trọng cả. Được sống chung với mọi người thế này tôi thấy thực sự rất hạnh phúc. Cảm ơn mọi người nhiều nhé.”

Bất ngờ nói lời cảm ơn trịnh trọng khiến cô hơi ngượng, đành dùng rượu để khỏa lấp. Hòa cùng tiếng côn trùng rả rích, chiếc chuông gió treo ở hiên nhà khẽ rung lên leng keng đầy thanh mát.

Mùa hè rực rỡ đang ở ngay trước mắt rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!