Chương 13: Tiến xuống tầng bốn
Tầng bốn vẫn tiếp tục là một cánh rừng bạt ngàn, chẳng khác mấy so với tầng ba là bao. Vì cả nhóm đã giao kèo là hễ chinh phục tầng mới thì phải đi cùng nhau, nên tối nay cả bốn người đều có mặt đông đủ để thử sức. Tiện thể, “đại ca” mèo Noah và đệ tử Slime Cyan được giao trọng trách trông coi tầng một.
Vừa bước xuống cầu thang dẫn xuống tầng dưới, Kai đã hào hứng đưa mắt nhìn quanh quất.
“Tầng hai là thỏ, tầng ba là hươu. Không biết cái tầng bốn này sẽ lòi ra con gì đây nhỉ? Động vật sống trong rừng thì còn có... hửm?”
Đang duy trì trạng thái [Cường hóa cơ thể], ngũ quan của Kai nhạy bén hơn hẳn người thường. Chợt nhận thấy điều gì đó bất thường, cậu liền kết hợp thêm kỹ năng [Cảm nhận hiện diện] để dò xét. Sau một hồi im lặng lắng nghe, Kai bất chợt ngẩng đầu lên, tay nắm chặt lấy thanh đao.
“Đến rồi kìa!”
Nghe vậy, Misa lập tức vào thế thủ với thanh trường đao. Akira cũng chẳng hề lơ là, nắm chắc cây đoản thương trong tay, còn anh Kanata đứng phía sau đã sẵn sàng cung tên trong tư thế giương dây. Lúc này, cả ba người còn lại cũng đã nghe thấy tiếng động. Đó là tiếng bước chân hung hãn, dẫm nát cành khô và nện mạnh xuống mặt đất đầy uy lực.
Từ giữa những lùm cây xanh mướt, một cái mõm dài gớm ghiếc thò ra.
“Tới rồi! Là một con lợn rừng khổng lồ!”
Vút! Một tiếng xé gió sắc lẹm vang lên từ phía sau. Con quái vật lợn rừng lập tức rú lên đau đớn.
“Là Wild Boar (Lợn rừng hoang dã) nhé. Theo kết quả [Thẩm định] thì thịt của nó... ôi thôi, ngon nhức nách luôn ấy.”
Anh Kanata vừa thực hiện một cú bắn thần sầu xuyên thẳng vào mắt con Wild Boar, đoạn khẽ nháy mắt tinh nghịch với cả nhóm.
Vừa nghe thấy cụm từ "ngon nhức nách", Kai lập tức dồn hết nhiệt huyết vào ánh mắt, nhìn chằm chằm con Wild Boar đang nổi điên như nhìn một tảng thịt di động.
“Sát hự! Có động lực rồi đây!”
Cậu hét lên đầy quyết tâm rồi lao vút đi. Con Wild Boar cũng điên cuồng tông thẳng về phía trước với khí thế bạt sơn cửu đỉnh.
Trái ngược với Kai đang trực diện nghênh chiến, ba người còn lại nhanh chóng lách mình khỏi đường tiến công của con quái vật. Thấy ba mục tiêu bỗng nhiên tản ra, con Wild Boar dường như khựng lại một chút vì bối rối.
Chẳng để lỡ sơ hở đó, Kai vung đao giáng một đòn sấm sét xuống đầu con quái vật khổng lồ. Cộp! Một tiếng khô khốc vang lên. Con Wild Boar theo đà lao tới thêm một đoạn ngắn rồi cuối cùng ngã rầm về phía trước, bụi tung mù mịt.
“Thịt! Ra thịt đi, làm ơn ra thịt đi mà!”
Hạ gục con Wild Boar chỉ bằng một chiêu, Kai lúc này đang dán chặt mắt vào cái xác với vẻ mặt như đang cầu nguyện thần linh.
“Thịt ơi là thịt...! Thịt lợn rừng thơm ngon ơi, mau hiện ra đi nào!”
“Lẩu mẫu đơn (Botan Nabe) nhé. À không, có lẽ đầu tiên nên ăn nướng để kiểm tra hương vị cái đã nhỉ...”
“Thịt ngon là trên hết! Nếu không ra thịt thì cho em xin lông với nanh cũng được ạ!”
Có vẻ những lời thỉnh cầu đầy "trần tục" nhưng mãnh liệt đó đã chạm đến lòng trắc ẩn của thần hầm ngục. Con Wild Boar tan biến, để lại một tảng thịt lớn cỡ một vòng tay người ôm và một viên ma thạch lấp lánh.
“Tuyệt vời! Là thịt kìa, thịt xịn luôn!”
“Giỏi quá, to thật đấy chứ! Không ngờ mình lại kiếm được miếng thịt lợn rừng hoành tráng thế này. Hôm nay nhất định phải mở đại tiệc thôi!”
Misa và Kai hớn hở nhảy cẫng lên ăn mừng. Anh Kanata thì nhặt tảng thịt lên, gương mặt vô cùng nghiêm túc như đang cân nhắc thực đơn năm sao. Chỉ có mỗi Akira là trông hơi chút tiếc nuối, có lẽ em ấy quan tâm đến việc tìm kiếm nguyên liệu giả kim mới hơn là chuyện ăn uống.
“Viên ma thạch này lớn nhất từ trước đến giờ luôn đấy.”
Misa nhặt viên ma thạch màu vàng thổ lên và thở phào nhẹ nhõm. Viên đá có màu sắc óng ánh rất giống kẹo mạch nha. Kai bảo nhìn nó trông ngon như kẹo, khiến anh Kanata chỉ biết nhìn cậu bằng ánh mắt cạn lời.
May mà mình không lỡ mồm nói ra điều đó...
Misa thầm nhủ mình thật sáng suốt khi im lặng, để mặc Kai làm "bia đỡ đạn" cho sự thực dụng. Cô cất tảng thịt và ma thạch vào [Hộp vật phẩm]. Dù Kai đã xử lý gọn gàng nhưng cô cũng chẳng muốn trực diện đối đầu với loại quái vật to xác này lần nữa làm gì. Cả nhóm quyết định để Kai dẫn đầu và tiếp tục tiến sâu vào rừng.
Dự định hôm nay chủ yếu là để khảo sát tầng bốn. Trong rừng rất khó vẽ bản đồ cho chuẩn xác, nên cả nhóm chỉ thám hiểm để nắm bắt phương hướng và khoảng cách ước lượng. Kai cầm la bàn dẫn đường, Misa phụ trách vẽ bản đồ, còn Akira đóng vai trò bảo vệ. Anh Kanata đi cuối hàng, luôn cảnh giác quan sát xung quanh để đề phòng bị quái vật đánh úp từ sau lưng.
Bất chợt, Kai chun mũi ngửi ngửi. Cậu dừng lại, thận trọng nhìn quanh.
“Kai, có chuyện gì vậy ông?”
“Có mùi gì ngọt lắm. Tôi nhớ là đã ngửi thấy ở đâu đó rồi mà chưa nhớ ra là mùi gì.”
“Có khi nào giống như mấy bụi phúc bồn tử ở tầng ba, ở đây cũng có loại quả ngọt nào đó không?”
Khác với Kai có khứu giác đã được cường hóa, Misa và những người còn lại vẫn chưa đánh hơi thấy gì cả.
“Chắc chắn là vậy rồi. Mùi này nghe chừng ngon lắm đấy. Nếu mình đứng canh gần cái cây đó, có khi lại săn thêm được Wild Boar nữa không chừng?”
“Ý kiến hay đấy chứ nhỉ. Hay mình chơi chiến thuật phục kích đi?”
“Em thấy hơi lo, không biết mình có hạ được nó không, nên em sẽ leo lên cây đợi mọi người ạ.”
Có vẻ con Wild Boar lúc nãy đã làm Akira hơi hoảng vía. Cũng phải thôi, lợn rừng bình thường đã đáng sợ rồi, đằng này Wild Boar còn khổng lồ với kích thước hơn hai mét nữa chứ.
“Đúng là lo thật. Em cũng sẽ tìm chỗ nào dễ rút chạy cho chắc ăn.”
“Misa-chan cứ dùng ma thuật nước để quấy rối là ổn mà. Yên tâm đi, hễ con lợn đó ló mặt ra, anh sẽ bắn mù mắt nó trước cho.”
“Đáng tin cậy quá ạ! Anh Kana ơi, hình như tay nghề bắn cung của anh lại thăng hạng rồi đúng không?”
“Fufu. Thật ra là anh có dùng ma thuật phong để 'ăn gian' quỹ đạo một chút ấy mà. Vừa tăng uy lực, vừa kết hợp thuộc tính ma thuật vào vũ khí, xài khéo thì hiệu quả lắm đấy nhé.”
Hóa ra còn có cả kỹ thuật đỉnh cao đó nữa. Với trường đao và ma thuật nước thì Misa chưa nghĩ ra cách nào để kết hợp, nhưng cô tự nhủ lát nữa phải nghiên cứu thử xem sao.
“Vậy em cũng sẽ cố gắng dùng ma thuật quang để gây lóa mắt. Nếu đối phương không thấy đường thì mình cứ tha hồ mà 'hành' nó thôi.”
Akira dường như đã lấy lại sự điềm tĩnh vốn có, em ấy nở một nụ cười gượng gạo. Nếu là gây lóa mắt và quấy rối thì những cô nàng "chân yếu tay mềm" vẫn có thể đóng góp cực tốt. Nếu còn dư sức, Misa cũng muốn dùng trường đao chém vài nhát để kiếm thêm tí điểm kinh nghiệm.
“Nghe mọi người bàn bạc mà tôi thấy 'sát khí' nồng nặc quá trời.”
“Phải gọi là họp chiến thuật đỉnh cao chứ. ...Thế, ông đã xác định được hướng của mùi ngọt đó chưa?”
“Rồi, hướng kia kìa.”
Theo hướng Kai chỉ, cả nhóm thận trọng tiến bước. Khu rừng với những tán cây cao quá đầu người mọc um tùm tạo nên một bầu không khí u ám, cảm giác như Wild Boar có thể lao ra vồ lấy họ bất cứ lúc nào.
Đi bộ được khoảng năm phút, mùi hương ngọt ngào mà Kai nhắc tới cuối cùng cũng chạm đến mũi mọi người. Một mùi hương thật hoài niệm, gợi nhớ đến loại quả thơm ngon sắp vào mùa. Ở nhà Misa cũng có một cây nhỏ, và ngay trên núi sau nhà cũng có vài cây mọc dại.
“Hóa ra là quả tì bà (Biwa).”
Những quả hình trứng màu vàng cam đang ở độ chín mọng nhất, tỏa ra hương thơm ngọt ngào đầy mê hoặc.
“Công nhận mùi thơm thật đấy. Thế này thì Wild Boar bị dụ đến là cái chắc. Có khi chúng mò đến để nhặt những quả chín rụng xuống đất cũng nên...”
“Ồ, có vẻ khách đến sớm rồi kìa.”
“Oa, khoan, chờ đã...!”
Misa vội vàng tạo ra một khối cầu nước, nấp sau gốc cây tì bà chờ đợi. Akira nhanh chóng leo lên một cái cây gần đó. Anh Kanata thì hướng mũi tên về phía Kai chỉ. Tiếng bước chân dồn dập vọng lại... không phải chỉ có một con?
“Có những hai con cơ.”
“Anh xử con bên phải nhé!”
“Vậy con bên trái để tôi lo!”
“Mọi người, nhắm mắt lại ạ!”
Trước tiếng hô bình tĩnh của Akira, mọi người vội vàng nhắm chặt mắt. Một luồng ánh sáng chói lòa bùng nổ, mạnh đến mức có thể cảm nhận rõ rệt qua cả mí mắt.
“Éccc!”
Lãnh trọn chiêu ma thuật quang dồn toàn lực, hai con Wild Boar rú lên đau đớn vì bị lóa mắt hoàn toàn. Chớp thời cơ vàng, anh Kanata là người hồi phục nhanh nhất, liên tiếp bắn cung thần tốc. Khi con bên phải bị bắn xuyên sâu vào hai mắt và đổ gục xuống đất, Misa liền ném khối cầu nước tới. Để kết liễu nó hoàn toàn, cô bao phủ đầu nó bằng nước để khiến nó ngạt thở.
Sau một hồi co giật, con Wild Boar tan biến thành vật phẩm rơi ra.
“Chốt đơn!”
Kai dùng sức mạnh vượt trội chặt đứt tứ chi rồi hạ thủ con còn lại ngay khi nó vừa ngã xuống. Vẫn là cái phong cách lấy sức đè người quen thuộc của cậu ta.
“A, rơi ra cả lông với nanh kìa!”
“Bên này có thịt nè, thích quá đi mất~”
Sau khi hào hứng thu dọn chiến lợi phẩm, cả nhóm bắt tay vào công cuộc hái quả tì bà. Hai người đàn ông đứng canh gác cảnh giới, còn hai cô gái thì miệt mài thu hoạch. Quả tì bà dạo gần đây đã trở thành loại trái cây cao cấp có giá thành khá đắt đỏ chứ chẳng đùa.
Cây tì bà ở nhà Misa trái còn nhỏ và lâu nữa mới chín, thành ra việc được thưởng thức trước thế này khiến cô sướng rơn. Dĩ nhiên là món thịt lợn rừng cũng rất đáng mong chờ. Tiếc là giờ đã hơn mười giờ đêm, chuẩn bị món thịt lúc này thì hơi cực nên đành để dành cho ngày mai vậy. Chắc chắn vị đầu bếp của cả nhóm sẽ lại trổ tài cho mà xem.
“Hay là mình làm cả thạch tì bà luôn nhé chị?”
“Tán thành luôn! Mình cứ dùng nguyên cả quả cho nó sang chảnh em nhé.”
Thấy Akira hào hứng thì thầm, Misa gật đầu lia lịa tán đồng.
Ngày hôm sau, từ sáng sớm ai nấy đều bồn chồn hẳn lên.
“Mong chờ quá đi mất, món thịt Wild Boar ấy.”
“Nhỉ! Không biết vị nó thế nào, cái món thịt lợn rừng thượng hạng ấy.”
Đứng giữa mảnh ruộng xanh mướt, Misa và Akira vui vẻ trò chuyện. Nhân lúc Kai đang bận cho gà ăn ở chuồng, Akira phụ trách việc thu hoạch trứng. Sau khi thu hoạch xong, em ấy sẽ dùng ma thuật quang để thanh tẩy chuồng gà cho sạch sẽ thơm tho. Số trứng thu được, Misa sẽ lần lượt cất vào [Hộp vật phẩm]. Đây chính là cách mà cô mới khám phá ra để phân loại trứng có phôi (có thể nở thành con).
Vì [Hộp vật phẩm] không thể chứa vật sống, nên chỉ những quả trứng không phôi mới có thể bỏ vào được. Từ khi phát hiện ra chân lý này, Misa đã thay anh Kanata đảm nhận việc phân loại mà không cần xài đến kỹ năng [Thẩm định] cho tốn công.
“Hôm nay có ba quả trứng có phôi này. Kai, nhờ ông nhé.”
“Rõ! Noah-san, nhờ đại ca làm bảo vệ hộ em với nhé!”
Việc bí mật đặt trứng có phôi trở lại tổ hóa ra lại là lúc dễ bị gà tấn công nhất. May mà có Noah đã "thu phục" được lũ gà nên dạo này Kai mới có thể hoàn thành công việc mà không bị sứt mẻ tí da thịt nào.
“Cyan, việc đóng thùng xong chưa em? Ừm, cảm ơn nhé. Vậy đống rau thừa này chị nhận nha.”
Nhờ có Cyan chỉ huy nên mọi mệnh lệnh đều được truyền đạt tới cả mười lăm con Slime còn lại một cách trơn tru.

Sau khi xác nhận mười lăm con Slime đã thu hoạch rau ngoài ruộng và đóng thùng xong số hàng cần gửi đi, Misa di chuyển tới nhà màng. Trong nhà màng, cô đang trồng rau mùa hè và cả dâu tây nữa. Những loại rau mùa hè trái mùa thì không nói, nhưng dâu tây của trang trại nhà Misa thực sự đang cực kỳ được ưa chuộng đấy nhé.
“Ưm... ngọt lịm luôn ạ. Hạnh phúc quá đi mất.”
Akira hái một quả bỏ vào miệng rồi mỉm cười đầy mãn nguyện. Misa cũng hái một quả dâu tây chín mọng. Những quả dâu bóng loáng như những viên đá quý đỏ rực, tỏa ra mùi thơm ngào ngạt. Cầm phần cuống, cắn một miếng vào phần thịt đỏ mọng, nước quả ngọt lịm tràn ngập trong khoang miệng. Vị chua thanh nhẹ hòa quyện cùng vị ngọt lịm khiến gương mặt cô giãn ra vì sung sướng.
Thật khó tin khi cái thứ tuyệt phẩm này lại được xếp vào hàng rau củ.
“Ngon thật sự ấy chứ. Mọng nước mà độ ngọt lại cao nữa. Dù chỉ là dâu tây không thương hiệu thôi mà.”
Quả dâu tây lớn đến mức không thể ăn hết trong một miếng, chất lượng chẳng kém gì những loại dâu thương hiệu cao cấp dùng làm quà biếu. Loại dâu thương hiệu có giá khoảng 500 yên một quả, còn dâu ở trang trại nhà Misa thì một hộp 5 quả được bán với giá 1.000 yên.
Kai cứ càm ràm bảo sao không bán đắt hơn cho bõ công, nhưng Misa nghĩ người ta là hàng hiệu, còn mình chỉ là dâu bình dân trồng từ cây giống mua ở tiệm đồ dùng gia đình thôi. Chẳng qua là nhờ có nước Potion, ma thuật quang của Akira và ma thuật thổ của Noah mà chúng mới lớn nhanh như thổi thế này.
Hơn nữa, chỉ cần tưới thêm nước Potion sau khi hái, những cây dâu vốn coi việc bị hái là một loại "sát thương" sẽ lập tức kết trái trở lại ở trạng thái chín mọng. Một trang trại trong mơ nơi có thể hái dâu chín suốt bốn mùa mỗi ngày đã thực sự hoàn thành. Tiền mua cây giống ban đầu đã được thu hồi chỉ trong vòng một nốt nhạc, đúng là niềm tự hào của cô mà.
“Vốn liếng bỏ ra chẳng bao nhiêu mà bán giá cao quá thì cũng ngại lắm.”
“Fufufu. Chị Misa hiền quá cơ. Nhưng mà em được ăn bao nhiêu dâu ngon thế này là mãn nguyện lắm rồi.”
Akira trông hạnh phúc như một chú mèo con đang liếm sữa ngọt vậy. Nhìn nụ cười đó, Misa thầm nghĩ quyết định mở rộng vườn dâu gấp ba lần thực sự là quá đúng đắn. Việc kinh doanh rau củ giàu dinh dưỡng đang rất thuận lợi, dâu tây cũng cực kỳ đắt hàng nhờ những lời truyền miệng. Chỉ tốn vốn đầu tư ban đầu nên trang trại của cô đang rất vững vàng về mặt tài chính.
“Sống tự cung tự cấp mà công việc lại vui vẻ thế này. Chẳng có thời gian mà tiêu xài nên tiền tiết kiệm cứ thế tăng vùn vụt thôi.”
Vui thì có vui nhưng cũng hơi đáng sợ thật. Phải chú ý đừng để bản thân vì thế mà vung tay quá trán mới được.
Nghe tiếng Kai gọi, Akira đi về phía chuồng gà. Tại đó, Noah đang ngồi chễm chệ trên vai Kai để đón em ấy. Kai thì trông vô cùng hớn hở khi được làm "kiệu" cho Noah-san. Đúng là gã đầy tớ số một hạnh phúc nhất trần đời mà.
“Xong xuôi rồi, việc đóng thùng hoàn tất, dâu cho cả nhà cũng hái xong. Tưới nước Potion nốt rồi phải vào phụ anh Kana một tay mới được!”
Bữa trưa hôm nay sẽ là một bữa tiệc BBQ hoành tráng với món chính là thịt Wild Boar săn được tối qua.
◇◆◇
Đến giờ ăn trưa mong đợi. Bốn người nôn nóng đã có mặt đầy đủ ngoài sân từ sớm.
Hôm nay là ngày nghỉ ở trang trại của Kai nên cậu ta định bụng sẽ uống rượu từ trưa cho đã đời. Buổi sáng mọi người đã dọn dẹp xong xuôi công việc nên buổi chiều hoàn toàn rảnh rỗi. Thế này thì chắc chắn phải mở tiệc tưng bừng rồi.
Nhờ kiên trì bám trụ ở tầng bốn hơn ba tiếng đồng hồ mà cả nhóm đã thu được hơn hai mươi khối thịt. Dự định là sẽ tận hưởng một bữa thịt nướng thịnh soạn bằng cái lò BBQ chuyên dụng mới sắm.
“Bếp này dùng được cả than lẫn ga, nhưng hiếm khi mới có dịp nên mình cứ dùng than cho nó thơm nhé.”
“Tán thành! Thịt nướng bằng than là đỉnh nhất trần đời luôn!”
Misa để Kai đảm nhận phần điều chỉnh lửa, còn cô thì đi chuẩn bị đồ uống. Vì là tiệc BBQ nên cô lấy thật nhiều bia từ [Hộp vật phẩm] ra, rồi lần lượt cắm những chai bia vào chậu đầy đá lạnh.
“Đây là bộ sưu tập bia thủ công (Craft Beer) trúng thưởng hôm nọ đấy, lần đầu khui hàng luôn nhé. Không biết vị nó thế nào đây.”
“Bia lon trong tủ lạnh ở kho cũng có sẵn đấy. Nếu mấy đứa muốn uống cocktail thì cứ bảo anh nhé?”
Có vẻ hôm nay anh Kanata cũng định trổ tài. Anh đang diện bộ đồ Bartender hồi còn làm ở quán "Yoizuki" trông cực kỳ chuyên nghiệp.
“Cocktail của anh Kana ạ? Tất nhiên là em muốn uống rồi!”
Trong nhà kho, Noah đang nằm thong thả trên ghế sofa. Trước mặt em ấy dĩ nhiên là món thịt Wild Boar đặc chế. Anh Kanata đã dùng nước dùng cá bào nhạt dành cho mèo để luộc kỹ thịt lợn rừng, rồi thái nhỏ cho dễ ăn. Dưới chân em ấy, con Slime Cyan cũng đang tiêu hóa món rau xào thịt lợn rừng một cách ngon lành.
“Anh còn chuẩn bị cả súp lợn rừng (Boar-jiru) nữa nhé. Rất nhiều rau và thịt trong nước dùng vị Miso đậm đà.”
“Mới ngửi mùi thôi đã biết là cực phẩm rồi.”
“Em cũng cất thạch tì bà tráng miệng vào tủ lạnh rồi đấy, anh Kana.”
“Cảm ơn Akira-chan nhé. Nếu có thêm thời gian anh đã làm được nhiều món hơn nữa rồi...”
Dù anh có vẻ tiếc nuối nhưng Misa nghĩ thế này là quá đủ rồi. Dù sao món chính vẫn là thịt lợn rừng nướng mà lị. Có thêm món súp nóng hổi là tuyệt vời lắm rồi. Với tính cách cầu toàn của anh Kanata, chắc chắn món cơm kết bữa cũng sẽ được chăm chút kỹ càng lắm đây.
“Hú hế! Thịt chín rồi nè mọi người ơi!”
Nghe tiếng Kai gọi, Misa vội vàng ôm mấy chai bia chạy ra sân. Bữa tiệc BBQ vui vẻ chính thức bắt đầu.
Thịt nướng than đúng là ngon tuyệt. Món chính là thịt Wild Boar, nhưng cả nhóm cũng chuẩn bị thêm thịt Almiraj và Wild Deer để ăn so sánh vị cho biết. Dĩ nhiên không thể thiếu những loại rau củ tự hào của trang trại nhà mình rồi.
“Thịt lợn rừng ngon vãi chưởng luôn!”
“Ừm, hình như dễ ăn hơn thịt lợn rừng bình thường thì phải anh nhỉ?”
Kai và Akira bắt đầu thưởng thức thịt Wild Boar ngay tắp lự. Thấy mọi người khen ngợi, Misa cũng uống một ngụm bia cho sạch miệng rồi ăn thử một miếng thịt chỉ tẩm muối tiêu mà không dùng nước sốt.
“Ưm, đúng thật. Dễ ăn mà ngon quá đi mất. Không hề có mùi hôi tí nào luôn nhé.”
“Khác biệt đến thế sao em?”
“Tùy vào thời điểm hay là con đực con cái nữa anh. Nhưng em thấy thịt lợn rừng bình thường mùi nó nồng hơn nhiều.”
Miếng thứ hai Misa ăn kèm với nước sốt thịt nướng bán sẵn, quả nhiên vẫn cực kỳ đưa miệng.
“Hồi trước em từng được ăn thịt lợn lai rừng (Inobuta) một lần, thấy vị cũng hơi giống thế này. Nó mềm và ngọt hơn thịt lợn rừng hoang dã nhiều.”
“Đúng thế thật. Vị này dễ gây nghiện lắm luôn ấy. Phần mỡ ngọt lịm mà ăn không hề bị ngấy tí nào.”
“Thịt nướng thì ngon rồi, nhưng em thấy chất thịt này đem đi nhúng lẩu (Shabu-shabu) cũng hợp lắm đấy ạ.”
“Ôi, Shabu-shabu! Hay đấy, lần tới mình làm món lẩu lợn rừng nhúng nhé. Phần mỡ ngọt nhúng qua nước nóng rồi ăn chắc là đỉnh của chóp. Ăn kèm với rau chân vịt hay tía tô chắc cũng ngon.”
Chỉ mới tưởng tượng thôi mà nước miếng đã ứa ra rồi. Misa vội vàng uống bia rồi ăn kèm rau nướng để đổi vị. Hành tây và ớt chuông tự trồng ngon kinh khủng. Chúng giòn sần sật, dù nướng chín vẫn giữ được vị ngọt tự nhiên. Thấy Kai cứ mải mê tống thịt vào mồm, Misa âm thầm gắp thêm rau vào bát cho cậu ta. Vitamin là quan trọng nhất đấy nhé ông anh.
“Lạ thật đấy, bắp cải chỉ cần nướng lên thôi mà sao ngon thế không biết. Còn tỏi nướng nữa, đúng là hương vị 'tội lỗi' mà lị.”
“Bí đỏ thái lát nướng lên cũng bùi và ngọt lắm mọi người ơi~”
Mọi người vừa ăn thịt vừa tranh thủ thưởng thức rau củ. Những mẩu rau thừa được chia cho con Slime Cyan đang rung rinh đòi ăn dưới chân. Nhân tiện, chú mèo Noah thì chẳng thèm ngó ngàng gì đến rau hay cỏ mèo luôn, chỉ chung thủy với thịt.
“Chị Misa ơi, ngô chín rồi nè.”
“Cảm ơn em nhé. Thơm quá đi mất. Ưm... ngọt xỉu luôn!”
Akira mỉm cười đưa bắp ngô nướng cho cô. Misa đón lấy rồi cắn một miếng thật to. Vị nước tương cháy xém thơm lừng cũng ngon, nhưng ngô ở vườn nhà cô chẳng cần thêm gì vẫn ngọt lịm tim.
“Thịt lợn rừng là nhất!”
“Chuẩn luôn. Ăn bao nhiêu cũng thấy thiếu.”
“Kai-kun, cậu cũng phải ăn thêm mấy thứ khác nữa đi chứ.”
Anh Kanata nhìn Kai đầy ngán ngẩm rồi gắp thêm thịt hươu vào bát cho cậu ta. Anh còn tiện tay cho thêm cả măng tây với cà rốt nữa cho đủ chất.
“Á! Misa, đừng có làm mấy chuyện thừa thãi thế chứ!”
“Cái gì mà thừa thãi! Rau nhà mình ngon thế này cơ mà!”
“Hôm nay tôi chỉ muốn lấp đầy cái bụng bằng thịt thôi...”
Dù càm ràm nhưng tốc độ nhai của Kai vẫn chẳng hề giảm sút. Ba loại thịt từ hầm ngục loại nào cũng ngon khiến cậu ta cười híp cả mắt. Mà nói đi cũng phải nói lại, ba người còn lại cũng chẳng kém cạnh gì đâu.
Việc dẹp bỏ cái gọi là "nữ tính" sang một bên, tự tay nướng thịt rồi đánh chén một cách ngon lành thực sự là niềm hạnh phúc lớn nhất trần đời. Ở đây chẳng ai bắt ai phải chia salad hộ, cũng chẳng ai ép ai phải chia sẻ đồ ăn. Rượu muốn uống gì thì cứ tự nhiên, chẳng cần phải rót cho ai cả. Tự phục vụ mình là sướng nhất!
“Tiệc BBQ tại gia là nhất luôn! Lần sau mình lại làm tiếp nhé!”
Trong cơn say chuếnh choáng và niềm vui ẩm thực, Misa tận hưởng bữa tiệc. Khi món xúc xích lợn rừng mới ra lò của anh Kanata được bưng ra, không khí lại càng thêm bùng nổ.
Nhìn kìa, là xúc xích đấy! Sausage! Thứ đó mà cũng tự làm ở nhà được sao trời?
“Ngon kinh khủng luôn anh Kana ơi. Nó cứ giòn tan rồi nước thịt trào ra... ngon quá xá...”
“Anh hiểu em muốn nói gì mà. Cảm ơn em nhé.”
Anh Kanata khẽ cười. Nhấm nháp ly cocktail rồi cắn một miếng xúc xích lợn rừng đúng là cảm giác cực phẩm trần gian. Anh trong bộ đồ Bartender sau bao lâu vẫn cứ lung linh như thế.
Vóc dáng cao ráo, thanh mảnh không chút mỡ thừa khiến người ta phải ngẩn ngơ ngắm nhìn. Đôi tay thon dài khéo léo tạo ra những ly cocktail màu sắc rực rỡ khiến Misa nhìn mãi không chán. Đôi tay ấy tuy hơi thô nhưng các ngón tay lại rất đẹp, móng tay cắt ngắn gọn gàng — đúng là đôi tay của một người yêu bếp núc chân chính.
“Dù hơi phân vân nhưng mua cái máy thái thịt chuyên nghiệp này đúng là quá hời em nhỉ.”
“Thịt rơi ra trong hầm ngục toàn là nguyên khối mà lị. Công nhận thái tay thì oải thật anh ạ.”
“Máy xay thịt cũng phát huy tác dụng lắm anh nhỉ, anh Kana.”
“Tiết kiệm thời gian là trên hết mà em. Mọi người ở đây ăn khỏe thế cơ mà.”
Trong cái gia đình tự nấu nướng này, những dụng cụ nhà bếp tiện lợi cứ thế tăng dần lên theo thời gian. Cái nào cũng rất hữu dụng nên được mọi người quý trọng lắm. Đặc biệt là máy thái thịt, nó có thể thái mỏng thịt nguyên khối thành đủ loại độ dày khác nhau. Từ bít tết, sukiyaki cho đến thịt nhúng lẩu mỏng dính, cái gì cũng xử được hết luôn.
“Đừng bảo món xúc xích hôm nay cũng làm từ máy đó nhé anh?”
“Đúng rồi đấy. Có cái máy nhồi xúc xích (Sausage maker) tiện lắm, làm cũng khá đơn giản thôi.”
Nghe bảo anh còn quay cả video nấu nướng để đăng lên mạng nên chi phí máy móc được tính vào chi phí sản xuất. Dù dùng chung cho cả nhà và có thể tính vào quỹ chung nhưng anh vẫn từ chối vì bảo đó là đồ anh thích mua cho thỏa đam mê.
Lần tới cô nhất định phải tặng anh cái nồi áp suất điện mới được. Đồ điện gia dụng tiện lợi thì cứ nên đầu tư mạnh tay một chút.
“Mà nhắc mới nhớ, dạo này video của anh toàn món thịt rừng thôi, có ổn không vậy anh Kana?”
“Lạ là mọi người lại phản hồi cực tốt nhé.”
“Đúng là tạo nên phong cách 'thẩm mỹ' riêng của kênh rồi anh ạ.”
Video nấu ăn của anh Kanata là một nội dung rất được ưa chuộng trên mạng. Một mỹ nam nói giọng điệu điệu đà nhưng tay nghề nấu nướng cực kỳ điêu luyện, chỉ bấy nhiêu thôi đã đủ thú vị rồi, chưa kể các món anh làm toàn là món nhắm rượu "đỉnh của chóp" nên rất được lòng người xem.
Gần đây anh còn hay mở đầu bằng những câu kiểu: “Hôm nay các bạn hãy chuẩn bị một ít thịt thỏ tươi nhé?”, khiến người xem cứ thế mà nhảy vào bình luận kiểu: “Chuẩn bị thế quái nào được!”, “Bất khả thi quá anh ơi!”. Đúng là tạo ra một phong cách tương tác rất riêng biệt.
“Mà đúng thật, nhà bình thường thì đào đâu ra thịt hươu với thịt thỏ cơ chứ nhỉ.”
“Thì cuối video lúc nào anh cũng bảo là có thể thay bằng thịt gà hay thịt khác được mà cưng.”
Dạo gần đây cuối video còn có thêm phần thử đồ ăn của Kai (đã che mặt), cậu ta cứ thế vừa ăn vừa khen lấy khen để, phần này cũng rất được yêu thích. Nhìn Kai ăn ngon lành thế thì ai mà chẳng thấy thích cho được.
“Anh có quay video công thức xúc xích này không ạ? Ưm... giòn rụm luôn.”
“Vì anh có dùng thảo mộc sau vườn với mấy gia vị lạ nên chắc sẽ thành công thức độc quyền của riêng anh luôn đấy.”
“Em nghĩ là được đấy ạ. Không chỉ lợn rừng, em cũng muốn ăn thử xúc xích làm từ các loại thịt khác nữa, anh Kana ơi.”
“Thế à? Vậy để anh nghiên cứu xem sao nhé.”
“Tuyệt vời!”
Kai — người luôn nhắm đến việc được ăn thử đầu tiên — tỏ ra vô cùng phấn khích. Có vẻ cậu ta định sẽ tích cực giúp đỡ quay phim để được hưởng sái đây mà.
Đống thịt và rau chuẩn bị sẵn đã được đánh chén sạch sành sanh, những chai bia lạnh cũng chẳng còn sót lại giọt nào. Món thạch tì bà thu hoạch được ở tầng bốn ăn rất mát và ngon, đúng là một thành quả mỹ mãn cho ngày hôm nay.
Mọi người ai nấy đều khen ngợi không ngớt, bảo nhau nhất định phải đi thu thập thật nhiều quả tì bà nữa. Không chỉ để cả nhà ăn, nếu có dư cô cũng định tính chuyện đem bán nữa cơ.
“Càng xuống tầng dưới thì thịt càng xịn xò anh nhỉ. Em bắt đầu thấy há hức muốn đi tiếp rồi đấy.”
“Anh hiểu cảm giác đó mà, nhưng nhớ phải đặt tiêu chí an toàn lên hàng đầu đấy nhé?”
Dù vậy, thịt thì quá ngon, trái cây hầm ngục thì đúng là cực phẩm. Không biết tầng năm vẫn còn là ẩn số kia sẽ có loại thịt... à không, quái vật gì đang chờ đợi đây nhỉ? Với trái tim tràn đầy mong đợi, bữa tiệc ngày hôm nay cuối cùng cũng khép lại trong niềm vui viên mãn.
◇◆◇
Lạ lùng thay, mèo lại là loài dậy từ rất sớm. Đặc biệt là Noah, chú mèo cưng nhà Hojo, nghe bảo hồi còn trẻ cứ bốn giờ sáng là đã bắt đầu quấy nhiễu đòi ăn rồi.
Em ấy sẽ dịu dàng kêu bên tai, nếu chủ vẫn chưa chịu dậy thì sẽ dùng chân trước khẽ vỗ vỗ lên đầu. Thấy vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh giấc, em ấy sẽ liếm mặt bằng cái lưỡi nhám xịt, rồi thản nhiên ngồi thu mình (tư thế hộp bánh - koubako) ngay trên ngực người đang ngủ. Noah có pha chút máu mèo lông dài nên thể hình to hơn mèo ta bình thường. Tuy không phải là béo, nhưng cân nặng gần 7kg mà cứ thế đè lên thì đúng là "sát thương" tích tụ dần dần đấy chứ chẳng đùa.
(Và nếu vẫn chưa chịu dậy, em ấy sẽ bắt đầu lần lượt gạt hết mấy món đồ trang trí hay vật dụng trên bàn xuống sàn đúng không? Đại ca mèo thông minh quá mức rồi đấy...)
Mà thôi, lỗi là ở những kẻ đầy tớ... à không, con người không chịu dậy đúng giờ mà thôi.
“Hôm nay mấy đứa lại cho nhiều trứng thế này cơ à~”
Misa vừa dắt Noah đi dạo sáng sớm vừa ngó vào chuồng gà. Hiện tại, đàn gà nhà cô đã lên tới ba mươi con. Mười chín con mái, một con trống. Mười con còn lại là lũ gà con mới nở tại đây. Những sinh vật nhỏ bé vàng óng, mềm mại nở ra từ trứng có phôi trông đáng yêu vô cùng. Chúng cứ kêu "chiếp chiếp" rồi không hiểu sao cứ thích rúc vào dưới cái bụng ấm sực của Noah.
Dù vẻ mặt có hơi khó chịu một chút nhưng chú mèo tam thể hào phóng vẫn mặc kệ cho lũ gà con muốn làm gì thì làm.
“Bên này là trứng không phôi nè. Còn bên kia là trứng có phôi đang được ấp đúng không em?”
“Nya~n.”
Noah kêu lên một tiếng như để xác nhận. Dạo gần đây lũ gà cũng trở nên khôn ngoan hơn, chúng chia ra đẻ ở những nơi dễ thu hoạch. Trứng có phôi thì đẻ ở tổ sâu bên trong, còn trứng không phôi thì đẻ ngay phía trước cửa chuồng cho người ta dễ nhặt.
“Không biết là do uống Potion nên thông minh ra, hay là do được Noah-san thu phục nữa đây nhỉ?”
Dù sao thì tiết kiệm được công sức là Misa vui rồi. Cô thu hoạch trứng, thay nước Potion tươi và cho chúng ăn. Bình thường đây là việc của Kai, nhưng tiếc là tối qua cậu ta uống quá chén nên giờ vẫn chưa dậy nổi, cô đành làm thay vậy.
“Hôm nay được mười sáu quả trứng. Bữa sáng chắc làm món cơm trộn trứng sống (Tamago Kake Gohan) thôi là nhất.”
Vì ngày nào cũng có trứng tươi nên bữa sáng lúc nào cũng có món trứng hiện diện. Hôm nay là ngày ăn món Nhật, dù có chút phân vân với món trứng cuộn (Dashimaki Tamago), nhưng vì trứng quá tươi nên cô quyết định ăn sống cho đã đời.
“Quyền quyết định thực đơn là đặc quyền của người làm bữa sáng mà lị. Đồ kèm sẽ là súp Miso thật nhiều rau, salad tươi, với cá hồi nướng kiểu Saikyo nhé.”
Cá hồi là quà biếu của hàng xóm để đáp lễ số rau củ, quả tì bà và thịt hươu mà cô đã tặng họ. Trong hầm ngục không có hải sản nên được tặng cá là cô quý lắm luôn. Có vẻ hàng xóm cũng tinh ý nhận ra điều đó nên dạo này toàn tặng lại gạo với hải sản thôi.
Sau bữa tiệc BBQ trưa qua và màn nhậu nhẹt linh đình buổi tối, ba người còn lại vẫn chưa ai thò mặt ra khỏi phòng. Chỉ có Misa — người đã uống Potion thật kỹ trước khi ngủ — là thoát được cái cảnh đau đầu vì rượu. Chẳng còn cách nào khác, cô đành chuẩn bị luôn bữa sáng cho cả hội vậy.
Vừa ngân nga hát, cô vừa lục tìm đồ trong tủ lạnh. Có mấy hộp thức ăn chế biến sẵn kèm mẩu giấy ghi: "Ăn tự nhiên nhé cưng".
“A, có đồ anh Kana làm sẵn này. Kimpira rễ bàng (gobo), cà rốt xào trứng (shirisiri), rồi rau chân vịt trộn mè nữa. Trông ngon quá đi mất. Ô, có cả trứng lòng đào ngâm tương nữa này...! Cái này đúng là 'kẻ trộm cơm' chính hiệu rồi.”
Thịt thỏ làm viên chiên cũng tuyệt vời, còn món "thịt hươu xào chua ngọt" thì đúng là hương vị độc quyền chỉ có ở đây. Thịt hươu làm viên kèm ngó sen giòn sần sật, quyện với nước sốt chua ngọt đúng là một cực phẩm trần gian.
“Phải rồi, phải cắt cả món dưa muối cám (Nukazuke) niềm tự hào của anh Kana nữa mới được!”
Cô đào rau củ từ hũ cám mà bà lão hàng xóm — một thiên tài dưa muối — đã chia cho. Để chăm sóc được cái hũ cám đỏ đỏ đỏng đảnh này và làm ra món dưa ngon thế kia là nhờ công sức rất lớn của anh Kanata. Nhờ vậy mà cả nhà lúc nào cũng có dưa muối ngon để chén.
“Cắt củ cải, cà rốt, dưa chuột với cà tím ra thôi nào. Cái nào cũng thấm vị trông bắt mắt ghê.”
Bát cơm đầu tiên sẽ ăn với trứng sống, bát thứ hai sẽ ăn kèm dưa muối. Cá hồi nướng Saikyo cũng cực kỳ đưa cơm, chắc mình phải làm ba bát mới bõ cái bụng — Misa gật gù tự nhủ.
Đang lúc thái rau nấu súp Miso thì Akira cũng vừa thức dậy. Trông em ấy vẫn còn hơi ngái ngủ, cô liền đưa cho em ấy một lọ Potion, em ấy mỉm cười đón lấy rồi uống cạn. Một tay chống hông, đúng chuẩn phong cách uống nước tăng lực luôn nhé.
“Đầu óc tỉnh táo hẳn ra rồi ạ. Có Potion đúng là chẳng lo gì vụ đau đầu vì rượu chị nhỉ.”
“Nhờ vậy mà mình cứ thế uống quá chén suốt thôi đó em.”
Đồ uống ngon mà cứ uống như nước lã thì phí phạm quá. Bình thường cô cũng cố kìm chế dữ lắm nhưng hễ cứ vào tiệc là lại quá đà. Thức ăn ngon quá cũng là một cái tội khiến người ta cứ muốn nhấp môi mãi không thôi.
“Để em làm salad cho ạ.”
“Akira-san, cảm ơn em nhé. Giúp chị một tay với. Trong tủ lạnh hình như có nước sốt anh Kana tự làm đấy cưng.”
“Vị bưởi chùm đúng không ạ! Cái đó ngon cực kỳ luôn ấy.”
“Cái vị hơi đắng nhẹ của nó đúng là gây nghiện thật mà. Ước gì nó được bán ngoài cửa hàng luôn cho tiện nhỉ.”
Hai chị em thong thả chuẩn bị bữa sáng, khi vừa bày xong bát đĩa lên bàn thì Kai cũng lù lù xuất hiện với vẻ mặt còn ngái ngủ.
“Xin lỗi nhé. Tôi ngủ say quá. Để tôi đi cho gà ăn cái đã.”
“Sáng hẳn rồi ông ơi. Nhìn cái bản mặt ông kìa, nè Potion đây uống đi cho tỉnh. Nước với đồ ăn tôi cho chúng ăn hết rồi nhé. Trứng cũng nhặt xong xuôi luôn rồi.”
“Cứu tinh đây rồi, cảm ơn bà nhiều nhé.”
Mà nhắc mới nhớ, tối qua Kai hăng máu quá, ngoài bia ra còn nốc bao nhiêu là rượu Shochu nữa cơ mà.
“Em cũng đã dọn dẹp chuồng gà xong xuôi cả rồi ạ.”
“Đúng là Akira-san có khác. Kai này, để đáp lễ thì ông phụ em ấy chăm sóc đồi núi sau nhà đi nhé?”
“U ư... món nợ này hơi bị lớn đấy... Thôi được rồi, tôi nhận...”
Misa vô cùng hài lòng khi đẩy được việc khó cho Kai. Đúng lúc đó, anh Kanata xuất hiện ở bếp dưới sự dẫn đường của "đại ca" Noah. Mái tóc vốn được chải chuốt kỹ càng của anh hôm nay bỗng dưng có vài sợi vểnh lên trông ngộ cực kỳ!
Cô ném lọ Potion qua, dù vẫn còn đang lơ mơ nhưng anh vẫn bắt được gọn hơ.
“Anh Kana cũng bị đau đầu vì rượu cơ à? Hiếm thấy thật đấy nha.”
“Cảm ơn Potion nhé cưng. Hiệu nghiệm thật sự luôn ấy~”
Uống cạn lọ Potion trong một hơi, anh Kanata nở một nụ cười rạng rỡ. Ừm, vẫn là vẻ lung linh thường ngày, dù tóc tai có hơi bù xù chút đỉnh. Nhìn anh cũng chống hông uống nước y hệt cô em gái, Misa không khỏi bật cười thành tiếng.
“Hôm qua vui tay làm Bartender quá, anh lại lỡ làm ra nhiều món quá cơ mà.”
“A, ra là vậy. Em hiểu mà. Em cũng vui quá nên uống hơi quá chén. Nhưng món nào cũng ngon tuyệt cú mèo luôn anh ạ.”
Cả bốn thành viên của Share House đã tập hợp đầy đủ, mọi người cùng chắp tay mời nhau dùng bữa sáng.
Sự kết hợp giữa cơm nóng hổi và trứng sống đúng là khiến tinh thần phấn chấn hẳn lên. Ngay cả những người bình thường hay ăn súp trước thì hôm nay cũng ưu tiên đập trứng ngay lập tức. Cơm trộn trứng sống thì mỗi người một kiểu. Người thích tách lòng đỏ riêng, người thích chỉ ăn lòng đỏ. Kiểu gì cũng ngon tất.
Riêng Misa thì thích đập cả quả trứng vào, thêm chút dầu mè, nước tương, rồi rắc thêm rong biển tẩm vị lên trên. Cô thích kiểu trộn đều tất cả rồi đánh chén một cách thật "hoang dã". Thêm trứng cá cay (Mentaiko) hay đậu nành lên men (Natto) cũng ngon lắm nhưng chẳng hiểu sao cô cứ thích ăn kiểu đơn giản thế này hơn. Chắc tại trứng tươi quá mà lị.
Mọi người cũng thêm cá bào (Katsuobushi) hay dưa cải cay (Takana), có người còn ăn kèm hạt tiêu đen với phô mai nữa. Anh Kanata dạo này thì đang mê mẩn kiểu ăn kèm với mắm mực (Ika no Shiokara) sang chảnh. Mà thôi, ngon là được hết cả.
Hôm nay mọi người đều rảnh rang cả buổi chiều. Kai cũng được nghỉ làm ở trang trại.
“Từ chiều đến tối, mình cứ thế 'cắm chốt' dưới hầm ngục luôn đi! Hiếm khi cả bọn mới có ngày nghỉ chung thế này mà.”
Trước lời đề nghị đầy hào hứng của Kai sau khi đã đánh chén sạch bát cơm, mọi người chỉ biết mỉm cười gật đầu tán thành. Noah từ lúc nào đã gia nhập vòng tròn, có vẻ em ấy cũng định tham gia thám hiểm, cái đuôi cứ thế đung đưa một cách duyên dáng.
“Vậy thì mình phải chuẩn bị thật nhiều cơm hộp (Bento) thôi nhỉ.”
Lịch trình buổi sáng thế là có thêm mục làm cơm hộp đầy hứa hẹn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
