Chương 10: Chân thỏ may mắn
Sáng hôm sau, vừa kết thúc mấy việc đồng áng vặt vãnh, tôi với anh Kanata tranh thủ lúc rảnh rỗi dắt nhau ra ngoài.
Mục đích chính của chuyến đi lần này không gì khác ngoài việc thử nghiệm xem cái móc khóa làm từ "Chân thỏ may mắn" có thực sự phát huy tác dụng ở thế giới bên ngoài hầm ngục hay không. Vì cái xe tải hạng nhẹ cũ kỹ ông nội để lại đi hơi xóc, nên tôi đã đánh tiếng nhờ anh Kanata chở đi bằng xe của anh.
Chiếc Wagon của anh Kanata khoác lên mình lớp sơn xanh Cerulean dịu mắt. Trông vẻ ngoài nhỏ nhắn, xinh xắn thế thôi chứ bên trong lại rộng rãi và thoải mái đến bất ngờ. Anh bảo chọn "em" này cũng vì khoang chứa đồ cực lớn, rất tiện để thồ hàng.
Dĩ nhiên là bây giờ, tôi chỉ vờ vịt khuân đồ ra xe cho có lệ thôi, chứ thực tế là đã tống sạch đống hành lý khổng lồ vào [Hộp vật phẩm] từ lâu rồi. Nhờ thế mà chỗ ngồi lại càng thêm dư dả, thoáng đãng.
“Mời tiểu thư lên xe, Misa-chan.”
“Em xin phép ạ~.”
Tôi tủm tỉm cười cảm ơn khi anh Kanata mở cửa ghế phụ với cử chỉ lịch lãm đúng chuẩn quý ông, rồi tôi mới khép nép ngồi vào cạnh anh.
Điểm đến là một trung tâm thương mại cách nhà khoảng hai mươi phút lái xe. Ban đầu tôi chỉ định tạt qua cửa hàng tiện lợi gần nhà để thử vận may thôi, nhưng anh Kanata lại rủ rê: “Hay mình đi xa hơn chút đi, sẵn tiện mua sắm luôn nhé?”. Vì ở hiệu sách trong trung tâm thương mại cũng có chương trình bốc thăm trúng thưởng nhân vật mà tôi thích, nên tôi gật đầu cái rụp.
Dù sao thì quy mô bốc thăm ở hiệu sách bao giờ cũng hoành tráng và đa dạng chủng loại hơn mấy tiệm tiện lợi nhỏ lẻ mà.
“Anh đang định mua thêm ít gia vị với dầu ô liu. Nghe đâu từ hôm nay, khu thực phẩm ở đó có đợt giảm giá xả hàng quà tặng đấy.”
“Thế thì phải triển ngay thôi anh! Tụi mình nhất định phải gom thật nhiều về mới được!”
Mấy thứ như rau củ, thịt thà, trứng quái vật thì nhà mình tự cung tự cấp được rồi. Gạo với sữa thì đổi hoặc mua rẻ của hàng xóm cũng không thành vấn đề. Nhưng riêng gia vị, dầu ăn hay mấy món đồ xa xỉ phẩm thì bắt buộc phải móc hầu bao ở cửa hàng thôi.
Cũng may là dạo này việc kinh doanh rau cỏ online của tôi đang phất như diều gặp gió, thành ra ngân quỹ của Share House cũng khá là rủng rỉnh. Tiền nước thì khỏi lo vì dùng nước giếng, ngoại trừ thuế bất động sản thì hiện tại cả bọn chỉ phải gánh tiền ga, điện, mạng mẽo với mấy thứ đồ tiêu hao lặt vặt.
Tiết kiệm được khoản tiền ăn khổng lồ đúng là quý hóa quá cơ. Phải đội ơn cái hầm ngục đó nhiều lắm luôn ấy.
Dù việc trao đổi đồ đạc giúp ích rất nhiều, nhưng ngoài gạo ra thì tụi tôi vẫn cần mua thêm các loại ngũ cốc khác. Mì udon, ramen, pasta hay soba thì cứ mua sẵn cho tiện. Còn pizza hay bánh mì thì thỉnh thoảng anh Kanata — vốn là một đầu bếp cực kỳ kỹ tính — sẽ tự tay nhào nặn. Tiện đây, tay nghề làm bánh của Akira cũng "không phải dạng vừa đâu", em ấy thường chủ động nhận phần làm mấy món bánh pie, tart hay bánh kem cho cả nhà.
“Trong danh sách cần mua có bột mì, bột làm bánh mì, đường, bột nở với muối tiêu nữa. Khoản gia vị này chắc anh Kana rành hơn em rồi nhỉ? À, mình lấy thêm cả nước tương, nước dùng mì, mirin với rượu nấu ăn nữa anh nhé.”
“Gia vị thì cứ hễ thấy món nào ngon trong đợt giảm giá là mình 'chốt đơn' số lượng lớn luôn nghen. Misa-chan này, lát nữa em cứ vờ vịt đẩy xe ra chỗ đỗ nhé, rồi nhân lúc không ai để ý thì tống hết vào [Hộp vật phẩm] giúp anh.”
“Việc mang vác cứ để em lo! Hạnh phúc nhất là mua bao nhiêu đồ cũng không lo bị hỏng anh nhỉ, cứ nhét vào đó là thời gian ngưng đọng luôn mà.”
Bà nội tôi hồi trước có sở thích tích trữ cho cố vào rồi cuối cùng để thực phẩm hỏng sạch, tôi hiểu cái cảm giác nuối tiếc đó thấu tận xương tủy luôn. Dù có mua được giá rẻ mà không tiêu thụ kịp thì cũng bằng huề. Dung tích tủ đông thì có hạn, đồ đông lạnh cũng đâu phải để được thiên thu. Nhờ cái kỹ năng lưu trữ "hack game" này mà tôi có thể càn quét đồ giảm giá mà chẳng cần lăn tăn gì, nghĩ thôi đã thấy sướng rơn cả người.
Anh Kanata cầm lái với tâm trạng cực kỳ hứng khởi. Có vẻ anh cũng mong chờ chuyến mua sắm này lắm. Nhìn anh vừa lái xe vừa ngân nga hát, tôi bất giác ngẩn ngơ ngắm nhìn từ phía ghế phụ, liền được anh đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ khiến tim tôi suýt thì lỗi nhịp.
“Đúng lúc trung tâm thương mại đang có chiến dịch quay số trúng thưởng cho khách mua hàng đấy. Em có thấy đây chính là thời điểm vàng để mình thử vận may không?”
“Ôi, ra là vậy! Đúng là thiên thời địa lợi nhân hòa anh nhỉ. Đằng nào mình cũng định mua một mớ đồ lớn mà.”
Cứ mỗi hóa đơn 3.000 yên là được tặng một phiếu rút thăm. Tính sơ sơ đống đồ cần mua, ít nhất tụi tôi cũng phải xoay cái vòng quay may mắn (Garapon) được cỡ hai mươi lần chứ chẳng chơi. Tôi thử lướt mạng tra cứu thì thấy giải khuyến khích thường là khăn giấy bỏ túi hoặc mấy thứ bánh kẹo rẻ tiền.
Nếu là tôi của mọi khi, chắc đống phiếu đó cuối cùng cũng chỉ đổi về được một núi khăn giấy dùng cả năm không hết mất thôi. Nhưng hôm nay thì khác rồi, tôi đã có "vị thần thỏ" phù hộ cơ mà!
“Anh Kana nhìn này! Giải thưởng cao nhất xịn xò chưa kìa! Nào là thịt bò Hòa ngưu thượng hạng, cá ngừ đại dương nguyên con, cua tuyết rồi tận mười ký gạo nữa chứ. Có cả thùng bia với bộ mì ramen đặc sản các vùng miền để ăn thử nữa này! Ôi, bộ trái cây cao cấp kìa... món này nhất định phải rinh về cho Akira-san mới được.”
“Anh nhớ hình như giải đặc biệt là thẻ quà tặng trị giá mười vạn yên thì phải?”
“Đúng là thế thật, nhưng mà giải đó thì chắc khó nhằn lắm. Với cả mình cũng chưa biết có trúng nổi không mà.”
Kỳ vọng cho lắm rồi lúc trượt lại đau lòng. Là một kẻ "tiểu dân" chính hiệu, tôi chỉ thầm mong mang về được bộ trái cây với ít bánh kẹo là mãn nguyện lắm rồi. Thế nhưng, anh Kanata lại có vẻ lạc quan hơn nhiều.
“Hửm, anh cũng không dám chắc mình có trúng bốc thăm không, nhưng có vẻ như mấy vận may nho nhỏ vẫn đang bám theo mình suốt nãy giờ đấy chứ?”
“Dạ? Vận may gì cơ anh?”
“Em không nhận ra sao? Từ lúc mình xuất phát đến giờ, xe chưa phải dừng lại ở bất kỳ cột đèn đỏ nào luôn đấy. Đường xá thông thoáng, lái xe cứ gọi là trơn tru cực kỳ.”
“A... nhắc em mới nhớ!”
Nãy giờ đúng là xe cứ bon bon chạy, không hề phải dừng lại chờ đèn lần nào. Dù chỉ là vận may cỏn con thôi nhưng nó làm tôi thêm phần há hức.
“À này anh Kana, mua sắm xong rồi em ghé qua hiệu sách để rút thăm nhân vật một chút được không ạ?”
“Fufu, được chứ. Thực ra anh cũng đang có việc cần tạt qua quầy bán vé số ở đó đây.”
“Anh Kana cũng máu chiến dữ vậy sao...!”
Hai đứa nhìn nhau cười ngất. Dù sao thì mấy cái này cũng chỉ là quà tặng kèm khi đi sắm đồ thôi mà. Khăn giấy thì cũng tiện, còn bánh kẹo thì cứ đem về cho Kai "xử lý". Trúng thì vui, không trúng cũng chẳng mất mát gì.
“Được rồi! Mục tiêu đầu tiên: Chinh phạt khu mua sắm!”
Vừa đặt chân vào đợt xả hàng quà tặng, anh Kanata cứ như được tiếp thêm sức mạnh, anh càn quét các mặt hàng giảm giá với tốc độ chóng mặt. Không chỉ có dầu ăn hay gia vị như định sẵn, mà ngay cả mấy bộ mì khô, đồ hộp cao cấp, cà phê hay trà thượng hạng cũng được bán tống bán tháo với giá rẻ hơn bình thường tới 70-80%.
“Anh Kana ơi, nhìn này! Rong biển cao cấp với tảo bẹ loại xịn, nấm hương khô đang giảm giá tận 80% luôn!”
“Em cứ hốt sạch đi nhé. Để anh qua 'đánh chiếm' khu bánh kẹo. Mấy món sô-cô-la với bánh nướng của các thương hiệu danh tiếng bình thường khó mua lắm, giờ đang rẻ đến mức không tưởng luôn này!”
“Chúc đại ca thành công rực rỡ!”
Hai đứa nắm chặt tay nhau như đồng đội sắp ra chiến trường rồi mỗi người đẩy một xe kéo lớn đi gom hàng. Điều kỳ lạ là dù mặt hàng hời như vậy nhưng khu này lại vắng vẻ đến ngỡ ngàng.
Dường như mọi người chẳng ai thèm ngó ngàng đến đợt giảm giá này vậy. Không lẽ đây cũng là nhờ cái hiệu ứng từ chiếc móc khóa may mắn sao?
Khi xe đẩy đã chất cao như núi, tôi lật đật đi thanh toán trước rồi vờ vĩnh ra bãi đỗ xe để lén cất đồ vào [Hộp vật phẩm]. Vẫn còn bao nhiêu thứ muốn mua nữa cơ. Tôi đã đưa trước cho anh Kanata năm vạn yên ngân quỹ rồi nên chắc là thoải mái.
Quay lại khu bán hàng, tôi lại tiếp tục âm thầm lấp đầy xe đẩy. Bộ đồ hộp cua cao cấp giá gốc cả vạn yên mà giờ chỉ còn hai nghìn, thật sự ổn chứ hả? Hốt sạch! Bộ đồ nhắm đặc sản năm nghìn yên chỉ còn chưa tới một nghìn, dĩ nhiên là cho vào xe luôn. Cả bộ nước sốt của một chuỗi nhà hàng nổi tiếng cũng được bán với giá rẻ như cho.
“Khăn tắm cao cấp cũng rẻ quá đi... sờ vào mềm mịn thích cực kỳ. Phải mua ngay mới được! Ga giường hàng hiệu cũng đang sale đậm này, dù là mẫu cũ nhưng mình đâu có quan trọng chuyện đó, mua luôn! Ôi, cái giá bột giặt này đúng là vô lý thật đấy, chỉ vì vỏ hộp hơi móp mà rẻ thế này sao? Bên trong có hỏng hóc gì đâu chứ, mua là cái chắc rồi!”
Sau ba lượt đi đi về về giữa khu bán hàng và bãi đỗ xe, cuối cùng cơn khát mua sắm của tôi cũng được thỏa mãn. Tất cả đều được quẹt thẻ thanh toán gọn gàng. Dù con số trong hóa đơn trông hơi "đau ví" một chút nhưng mua được toàn đồ tốt thế này thì tôi chẳng thấy hối hận tí nào. Đồ trên xe của anh Kanata cũng được tôi dọn dẹp liên tục nên anh có thể thong thả tận hưởng chuyến "chinh phạt" của mình.
Cuối cùng khi đã hoàn thành nhiệm vụ, hai đứa nhìn nhau bằng nụ cười mãn nguyện, thầm dành cho đối phương những lời khen ngợi không ngớt.
Tiếp theo là phần bốc thăm nhân vật đầy mong đợi. Dù không trúng được giải A cao nhất thì trúng được con gấu bông ở giải tiếp theo tôi cũng thấy sướng lắm rồi. Trong lúc hồi hộp tiến về phía hiệu sách cùng anh Kanata...
“Cái chân thỏ này đúng là đỉnh của chóp luôn anh ơi!”
Vừa bước chân ra khỏi hiệu sách, tôi đã không giấu nổi vẻ phấn khích. Hai tay tôi ôm khư khư hai con gấu bông siêu to khổng lồ. Đó chính là nhân vật mèo mà tôi hằng mong ước bấy lâu nay. Trong đợt bốc thăm này, tôi đã bốc trúng luôn cả giải A lẫn giải B — hai con gấu bông bự chảng!
Nên nhớ là trong một xấp một trăm phiếu, giải A chỉ có duy nhất một phiếu, còn giải B cũng chỉ có hai phiếu thôi đấy. Vậy mà tôi lại hốt được hết những giải hiếm hoi đó.
“Chỉ rút đúng bốn lần mà lần nào cũng trúng giải cao luôn mới kinh chứ!”
Kết quả cụ thể là: giải A gấu mèo mướp vàng, giải B gấu mèo nhị thể, giải C máy nướng bánh mì kẹp và giải D khăn thể thao. Một thành tích cực kỳ đáng nể khiến ai nhìn vào cũng phải lác mắt.
“Con gấu bông khổng lồ này em đã thèm muốn từ lâu lắm rồi. Vừa đáng yêu lại vừa mềm mượt, sờ vào sướng cực luôn! Để cảm ơn Akira-san đã dày công làm móc khóa cho mình, em sẽ tặng giải B cho em ấy nhé.”
“Ara, vậy có được không đấy? Công sức em vất vả lắm mới trúng được mà.”
“Trúng được là nhờ công của Akira-san cả mà anh. Chứ cái vận may bốc thăm bình thường của em tệ hại lắm, có nằm mơ cũng chẳng bao giờ trúng được thế này đâu!”
Tôi chợt nhớ về cái kỷ niệm cay đắng hồi trước đi bốc thăm cuối năm ở khu phố mua sắm, rút hơn hai mươi lượt mà lần nào cũng chỉ nhận được khăn giấy bỏ túi. Lúc đó người phụ trách vì thấy tội nghiệp quá nên còn dúi thêm cho tôi miếng dán giữ nhiệt với ít bánh kẹo, đúng là muốn trào nước mắt mà.
“Còn giải C này em dành tặng anh Kana nhé! Coi như là quà cảm ơn anh đã cất công lái xe chở em đi. Anh cũng đang tăm tia cái máy nướng bánh mì kẹp này đúng không ạ?”
“Fufu, cảm ơn em nhiều nhé, vậy anh xin nhận. Bánh nướng ra còn có hình mặt mèo trên bề mặt nữa này, đáng yêu quá cơ.”
“Cảm giác ăn sẽ thấy ngon hơn hẳn luôn anh nhỉ!”
Vì đó là nhân vật tôi cực kỳ yêu thích nên thấy anh Kanata hài lòng là tôi cũng vui lây rồi.
“Còn cái khăn thể thao này em sẽ để dành cho ông Kai. Dạo này ông ấy làm thêm ở trang trại chăm chỉ lắm, mà cứ để ông ấy dùng mãi mấy cái khăn in logo tiệm rượu trông cũng hơi ngại.”
Kai vốn tính tiết kiệm nên cứ dùng đi dùng lại mấy cái khăn quà tặng đã cũ sờn. Tôi từng định đưa cho cậu ta mấy cái khăn mới chưa dùng còn cất trong kho nhưng cậu ta cứ gạt đi, bảo khăn cũ vẫn còn xài tốt lắm.
“Nếu là quà trúng thưởng thế này chắc cậu ấy sẽ vui vẻ nhận thôi nhỉ?”
“Đúng vậy đấy. Cứ bảo là đồ mèo đồng bộ cho cả nhà thì chắc chắn Kai-kun sẽ không nỡ từ chối đâu.”
Hai người vừa cười nói vừa tiến về phía quầy bán vé số. Giữa đường, tôi vờ đi vệ sinh rồi tìm chỗ vắng người để cất đống gấu bông vào không gian chứa đồ cho rảnh tay.
“A, thấy rồi. Quầy vé số ở đằng kia kìa.”
“Anh Kana nhìn kìa, quầy này ghi là từng có người trúng giải bảy mươi triệu yên luôn đấy. Đỉnh thật sự.”
“Chào hai cháu. Hai đứa muốn mua loại nào nhỉ?”
Đón chúng tôi là một cô nhân viên trung niên có gương mặt rất phúc hậu. Cô ấy nở nụ cười hiền lành khiến người ta thấy rất dễ mến.
“Để xem nào... Cho cháu loại vé số cào biết ngay kết quả ấy ạ.”
“Vé cào thì hiện tại cô có năm loại nhé.”
“Vậy cho cháu mỗi loại một tờ.”
“A, anh Kana! Cho em thử một tờ với! Cháu lấy loại vé cào hình con mèo này ạ!”
Giá mỗi tờ chỉ tầm hai đến ba trăm yên. Anh Kanata mua năm loại mỗi loại một tờ, còn tôi chỉ mua duy nhất một tờ vé cào "Nyan Nyan" hình mèo giá hai trăm yên cho vui.
“Hehe, thực ra đây là lần đầu tiên em mua vé số với vé cào luôn đấy.”
“Ara, trùng hợp thật đấy. Anh cũng là lần đầu tiên mua món này luôn. Hy vọng cái gọi là 'vận may của kẻ mới' (Beginner's Luck) sẽ giúp ích được chút gì đó nhé.”
Tôi rút đồng xu từ trong ví ra rồi bắt đầu cào từng ô một. Cảm giác hồi hộp phết chứ đùa. Giải nhất của vé cào "Nyan Nyan" là tận ba triệu yên, nghe đâu trên cả nước chỉ có đúng hai giải thôi.
Mà thôi, với cái xác suất thấp lè tè đó thì chắc chắn không thể có ở cái quầy này đâu nhỉ?
Bỏ ra hai trăm yên thì cứ coi như chơi giải trí thôi. Việc dùng xu cào cào cũng vui tay phết. Một ô, hai ô, rồi ô thứ ba cùng một hình hiện ra theo hàng chéo, tôi nghiêng đầu thắc mắc.
“Hửm... Cái này là trúng rồi hả anh?”
Tôi rón rén đưa tờ vé cho cô nhân viên, cô ấy thốt lên một tiếng "Ái chà" đầy ngạc nhiên.
“Trúng rồi nhé! Chúc mừng cháu gái, giải ba được một vạn yên đấy!”
“É, thật luôn ạ?! Anh Kana ơi, trúng rồi này! Đúng là vận may của người mới có khác, đỏ quá đi mất!”
Hai trăm yên biến thành một vạn yên trong nháy mắt. Tôi sướng rơn cầm tờ tiền vừa được trao tay mà muốn nhảy cẫng lên, đúng lúc đó anh Kanata với nụ cười đầy ẩn ý liền đưa xấp vé cào của mình ra.
“Hình như anh cũng trúng rồi thì phải. Nhờ cô đổi tiền giúp cháu với nhé.”
“Ôi, liên tục có người trúng thế này đúng là may mắn quá... hả?!”
Nét mặt phúc hậu của cô nhân viên bỗng chốc cứng đờ. Cô ấy lật đi lật lại mấy tờ vé đã cào nát rồi khẽ rên rỉ một tiếng trong cổ họng.
“Anh Kana, có chuyện gì vậy anh?”
“À, năm tờ vé cào của anh tờ nào cũng trúng cả em ạ.”
“Oa, đỉnh của đỉnh luôn! Đúng là cái vận may của người mới này bá đạo thật đấy!”
“............Vận may của người mới sao...?”
Nhìn cô nhân viên đang thẫn thờ vì sốc, tôi gật đầu lia lịa để khẳng định chắc nịch. Lúc này chỉ có thể dùng khí thế áp đảo để lấp liếm thôi chứ biết sao giờ.
“Đúng thế còn gì nữa cô! Với cả vé là do cô chọn giúp tụi cháu mà đúng không? Trúng hết thế này chứng tỏ cô đúng là có đôi tay 'vàng' mát tay quá luôn ấy!”
“V-Vậy sao...? Là do cô chọn, mà cái này cũng chẳng có cách nào gian lận được, vậy chắc đúng là vận may của kẻ mới rồi nhỉ...?”
Anh Kana ơi là anh Kana, anh mua năm tờ mà trúng cả năm thì có hơi quá đà rồi đấy nhé!
Tôi liếc nhìn anh một cái đầy ẩn ý, liền được anh đáp lại bằng một cái nháy mắt như muốn nói "xin lỗi nhé, tại anh lỡ tay". Gì mà ngầu dữ vậy trời? Thế là tôi liền tha thứ cho anh trong vòng một nốt nhạc luôn.
“Để xem nào... vé cào 'Wan Wan' với 'Nyan Nyan' đều trúng giải ba mười nghìn yên. Hai tờ vé cào anime thì một giải ba ba mươi nghìn, một giải tư ba nghìn. Còn vé cào 'Line' trúng giải ba mười nghìn nữa... Tổng cộng là sáu mươi ba nghìn yên nhé.”
“Cảm ơn cô nhiều ạ. Cô đúng là nữ thần may mắn của tụi cháu luôn!”
Để lại một cái nháy mắt cực phẩm cho cô nhân viên, anh Kanata hiên ngang rời khỏi quầy. Tôi vội vàng lạch bạch chạy theo sau anh.
“Anh Kana, anh làm lố quá rồi đấy nhé!”
“Anh xin lỗi mà, chính anh cũng không ngờ nó lại hiệu quả đến mức này. Nhưng mà bỏ ra có nghìn hai mà thu về sáu mươi ba nghìn thì cũng vui mà đúng không?”
“Kết quả thì vui thật đấy nhưng cái chiêu này không dùng đi dùng lại được đâu nhé. May mà hôm nay ngày thường vắng người nên không bị ai để ý đấy.”
Chắc do lúc đó gần trưa nên đường sá thưa thớt. Tầm này mọi người đều kéo nhau đi ăn cả rồi nên ở quầy vé số chỉ có hai đứa mình, đúng là may thật.
“Thì vẫn còn cách mà em? Nếu mình chơi vé số trực tuyến thì chẳng cần phải ra quầy làm gì, tiền thưởng sẽ được chuyển thẳng vào tài khoản luôn, khỏi phải đích thân đến ngân hàng cho người ta dòm ngó.”
“Nghe cũng hợp lý đấy ạ. Nhưng không biết cái món đồ may mắn này có tác dụng với môi trường online không nữa nhỉ?”
“Thì mình cứ thử với số tiền nhỏ trước xem sao.”
Dù vé số online không được thì thỉnh thoảng ghé qua mấy chỗ khác mua một tờ vé cào chắc cũng chẳng sao đâu. Tôi sẽ chú ý không để bị nhẵn mặt ở một quầy, cứ mỗi chỗ mua một tờ là ổn. Nếu số tiền trúng thưởng vượt quá năm mươi vạn yên thì phải mang giấy tờ ra ngân hàng nhận nên hơi phiền, chắc mình cứ nhắm trúng mấy giải dưới năm mươi vạn thôi là đẹp.
Nhưng mà chắc đúng như Akira-san nói, do chỉ số may mắn của cái chân thỏ này chưa cao lắm nên mới không trúng nổi giải nhất đấy.
Một cái móc khóa chân thỏ cấp thấp mà đã cho ra kết quả thế này rồi, thì nếu mình gom thật nhiều chân thỏ Almiraj để nâng cấp lên mức tối đa thì sẽ khủng khiếp đến nhường nào đây? Chắc lúc đó cả nhóm chỉ việc ngồi nhà mua vé số online là đủ tiền dưỡng già luôn quá.
“Nào Misa-chan, đừng có làm bộ mặt nghiêm trọng thế chứ. Đến phần quay số trúng thưởng đầy mong đợi rồi kìa!”
Anh Kanata mỉm cười rạng rỡ hộ tống tôi đến khu vực bốc thăm. Anh thì cười tươi thế chứ tôi thì lòng cứ thon thót không yên.
“Anh ơi, dựa vào cái kết quả vé số lúc nãy, em cảm giác đợt quay số này kết quả cũng sẽ 'kinh thiên động địa' lắm cho xem...”
“Anh cũng nghĩ thế. May mà giờ đang vắng người, mình cứ làm nhanh rồi rút gọn thôi nhé.”
Vì có tổng cộng năm mươi phiếu nên hai đứa chia nhau mỗi người rút một nửa. Tôi thề là sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện mình đã "vung tay quá trán" hơn mười lăm vạn yên để mua sắm nữa đâu. Trao xấp phiếu cho cô nhân viên đang tươi cười, và rồi...
“Vâng, hai mươi lăm lượt của quý khách đây ạ. Mời quý khách cứ thế xoay vòng quay liên tục nhé.”
Kết quả đúng như những gì tôi lo sợ, tụi tôi đã phải khệ nệ bê đống quà trúng thưởng ra bãi đỗ xe không biết bao nhiêu lượt mới hết sạch.
◇◆◇
“Đỉnh quá vậy trời! Tất cả đống này đều là quà trúng thưởng hết hả?”
“Hóa ra cái hiệu quả may mắn này cũng có tác dụng mạnh mẽ ở thế giới bên ngoài hầm ngục nữa nhỉ.”
Đứng trước đống chiến lợi phẩm khổng lồ chất kín phòng khách, Kai sướng rơn. Akira dù có chút bất ngờ nhưng trông em ấy cũng rất vui vì thành quả từ món trang sức mình tự tay làm ra.
“Mấy người thì cứ đứng đó mà hớn hở, chứ tụi tớ ở đó đã vất vả lắm đấy có biết không hả!”
“Đúng thế đấy. Càng về sau nhân viên cửa hàng cứ nhìn tụi anh bằng ánh mắt đáng sợ lắm luôn cơ.”
“Cái đó thì người ta nghi ngờ tụi mình là cái chắc rồi còn gì nữa...”
Thế nhưng, thứ duy nhất tụi tôi chạm vào chỉ là cái tay cầm của vòng quay thôi. Còn những viên bi màu rơi ra thì tụi tôi chẳng hề đụng một ngón tay nào vào cả. Trong cái tình huống đó thì hoàn toàn không có cách nào gian lận được luôn.
“Lúc người ta bắt dừng lại để kiểm tra bên trong vòng quay, anh cũng thấy hơi run đấy nhé. Dù mình chẳng làm gì mờ ám cả.”
“Thì vốn dĩ chẳng có mánh khóe hay công cụ gì giấu bên trong nên họ có nghi ngờ cũng chẳng làm gì được mình mà anh.”
Vị quản lý ở đó dường như vẫn bán tín bán nghi, ông ta đã tự tay xoay thử vòng quay vài lần để kiểm tra, sau khi thấy mọi thứ vẫn bình thường mới cho tụi tôi tiếp tục quay nốt số phiếu còn lại.
“Nhưng mà sau đó lại tiếp tục trúng giải cao liên tiếp nên đúng là hơi quá thật. May mà lúc đó chẳng có mấy khách khứa, nhưng chắc một thời gian tới mình không nên bén mảng đến cái trung tâm thương mại đó nữa đâu.”
“Đúng thế thật. Tạm thời cứ mua sắm qua mạng cho lành anh ạ.”
Dù sao thì tụi tôi cũng đã mua tích trữ được một lượng đồ khổng lồ rồi nên chắc cũng ổn thôi. Nếu muốn ăn hải sản tươi sống thì cứ đặt mua trực tuyến, hoặc nhờ hai người ở nhà đi mua hộ cho đỡ ngại.
“Thế chi tiết giải thưởng gồm những gì vậy bà?”
“Vòng quay may mắn năm mươi lượt thì trúng được giải đặc biệt là một chiếc xe đạp điện trợ lực và thẻ quà tặng trị giá mười vạn yên nhé.”
“Ồ! Tiền mua sắm hết mười lăm vạn đúng không? Thế là coi như lấy lại vốn luôn rồi còn gì, hời quá!”
Chiếc xe đạp điện là hàng nội địa Nhật xịn xò. Tôi tra thử trên mạng thì thấy giá của nó cũng phải trên mười vạn yên. Đúng như Kai nói, chỉ riêng hai món này thôi là đã thấy "lời" to rồi.
“Chưa hết đâu nhé! Đầu tiên là một giải nhất thẻ quà tặng năm vạn yên, ba giải nhì thẻ quà tặng một vạn yên. Cũng giải nhì đó còn trúng được hai phần thịt bò hòa ngưu thương hiệu trong nước trị giá một vạn yên, bốn lần trúng cá ngừ đại dương nguyên con và bốn lần trúng cua tuyết nữa.”
“Vẫn chưa hết đâu. Giải ba trúng được ba lần mười ký gạo, bảy thùng bia các loại, và tận tám bộ mì ramen đặc sản các vùng miền nữa cơ nhé.”
Sự khủng khiếp của danh sách giải thưởng khiến hai người ở nhà không thốt nên lời. Anh Kanata thì cứ cười tủm tỉm rồi xòe ngón tay ra đếm thêm.
“Ngoài ra còn có bộ trái cây cao cấp này, rồi cả đồ hộp cá tầm (caviar) nữa chứ. Tối nay mình cứ lấy ra làm đồ nhắm luôn cho nóng nhé. Fufu, mong chờ quá đi mất.”
“Còn trúng được cả bếp ga mini với ấm siêu tốc nữa đấy. Giải tư là gì nhỉ... à, mì ly. Toàn loại mì của mấy tiệm nổi tiếng giá hơi chát một chút ấy. Để dành ăn đêm là nhất luôn!”
Nhìn đống giải thưởng chất cao như núi trên cái bàn lớn ở phòng khách, dù là lần thứ hai nhìn thấy tôi vẫn thấy nó giống như một trò đùa dai của số phận vậy. Ngay cả tụi tôi là những người biết rõ hiệu quả của cái móc khóa mà còn thấy "sốc" thế này, thì với nhân viên trung tâm thương mại, chắc chắn đó là một khoảng thời gian ác mộng đối với họ.
“...Thực sự là thấy hơi tội lỗi với người ta, nên thôi sau này mình cứ mua đồ qua trang web của họ cho đỡ ngại vậy.”
“Chuẩn rồi bà. Tôi mà muốn mua gì cũng sẽ đặt hàng ở đó cho người ta có doanh thu.”
“Em cũng sẽ mua thật nhiều nguyên liệu ở tiệm thủ công trong đó ạ.”
Chỉ riêng tiền phiếu quà tặng đã trúng được tận mười tám vạn yên rồi, nên chắc chắn là cả bọn sẽ còn phải tiêu xài ở đó dài dài.
“Mà cái chiếc xe đạp điện trợ lực này tuyệt quá đi. Cho tôi dùng để đi làm được không?”
Kai hào hứng vuốt ve chiếc xe đạp đang dựng ở hiên nhà. Dù có kỹ năng [Cường hóa cơ thể] đi chăng nữa thì việc ngày nào cũng phải chạy bộ đến trang trại chắc cũng oải lắm rồi.
“Tất nhiên rồi! Vốn dĩ đây là món quà mà hai đứa đã nhắm tới để tặng cho ông mà, cứ tự nhiên đi nhé.”
“Đúng vậy đó. Bảo là để rèn luyện thì cũng tốt thôi, nhưng coi như đây là phương tiện để bảo vệ đống đồ sữa mà ông hay mang từ trang trại về cho cả nhà đi, nhé?”
Trước nụ cười hiền hậu của anh Kanata, Kai gật đầu lia lịa. Kai làm việc ở trang trại nên thường xuyên được người ta tặng quà mang về, đa số là các sản phẩm sữa sắp hết hạn sử dụng như pudding, sữa chua hay kem tươi. Đó đều là những món khoái khẩu của cả nhóm, nhưng vì Kai cứ vô tư nhét hết vào ba lô rồi chạy bộ về nên lúc mở ra đa số đều bị bẹp rúm hết cả, trông chán chẳng buồn nói.
“Xe đạp thì cũng có rung lắc chút nhưng chắc chắn là sẽ đỡ hơn nhiều so với việc ông chạy bộ rồi.”
“Ư... tôi sẽ chú ý mà...”
“Ngoan lắm.”
Mấy cái giải thưởng khác cũng toàn là những thứ tụi tôi đang cần. Thịt bò hòa ngưu hàng hiệu thì đã lâu lắm rồi chưa được nếm thử nên ai nấy đều hớn hở ra mặt. Cá ngừ với cua tuyết là những món hải sản không thể kiếm được trong hầm ngục. Bia thì bao nhiêu cũng hết, còn gạo thương hiệu với mì ramen là những món cực phẩm dành cho những cái bụng đói sau mỗi chuyến thám hiểm mệt nhoài.
“Có bếp ga mini thì mình có thể mang vào hầm ngục dùng được đấy nhỉ. Mang theo mì ly rồi lúc nghỉ ngơi nấu nước ăn thì còn gì bằng.”
“Anh Kana đúng là thiên tài! Duyệt luôn, ý tưởng này quá ổn áp!”
“Hay đấy ạ. Có đồ nóng mà ăn thì tinh thần cũng phấn chấn hơn.”
“Fufu, biết đâu sau này mình còn tổ chức tiệc nướng BBQ bằng thịt quái vật rơi ra trong hầm ngục luôn ấy chứ nhỉ?”
Akira khẽ cười trêu chọc, nhưng cả ba người còn lại đều đồng thanh: "Ý kiến hay!", nên chắc chắn viễn cảnh đó sẽ sớm thành hiện thực thôi. Cắm trại trong hầm ngục nghe cũng thú vị phết đấy chứ.
“A, đúng rồi. Akira-san, đây là quà cho em nè. Gấu bông mèo nhị thể nhé!”
“Ơ, cho em thật ạ? Đáng yêu quá đi mất...”
“Hehe, nhờ cái chiếc móc khóa may mắn của em mà chị mới trúng được đó! Còn của anh Kana là máy nướng bánh mì hình mèo nhé. Kai thì là khăn thể thao nè.”
“Hử? Tôi cũng có quà hả?”
“Ừ, ai cũng có phần mà. Đồ dùng đồng bộ cả nhà đấy nên nhớ phải dùng cho cẩn thận vào nhé!”
“Ra vậy. Cảm ơn bà nhé.”
“Misa-chan, cảm ơn em nhiều nhé. Anh sẽ dùng nó để làm ra những chiếc bánh mì kẹp vừa đẹp vừa ngon cho cả nhà.”
“Em mong chờ lắm ạ!”
Chiếc khăn in hình mèo tôi đưa cho Kai trông hợp với cậu ấy một cách kỳ lạ. Akira thì cứ ôm khư khư con gấu bông với vẻ mặt cực kỳ mãn nguyện. Chú mèo Noah cũng tò mò tiến lại gần ngắm nghía đống đồ mới, lát nữa chắc phải chia cho "đại ca" ít cá ngừ tươi mới được.
“Bốc thăm ở hiệu sách cũng trúng được toàn giải cao mình muốn này. Vé cào thì dù không trúng giải nhất nhưng cũng thu về số tiền gấp hơn ba trăm lần vốn bỏ ra rồi.”
“Nhiều thế cơ ạ?”
“Vậy thì nếu mình cứ đeo cái móc khóa này rồi đi mua vé số, chẳng phải sẽ thành tỷ phú luôn sao trời?!”
Trước gương mặt rạng rỡ đầy hy vọng của Kai, anh Kanata khẽ hắng giọng rồi cắt ngang cơn mơ.
“Anh xin lỗi vì phải làm mọi người hụt hẫng, nhưng hình như anh vừa nhận ra một điều này. Có vẻ như chiếc móc khóa này đang bị tiêu hao dần dựa trên độ lớn của vận may mà nó mang lại đấy.”
“Hả? Tiêu hao sao anh?”
Tôi vội vàng lấy chiếc móc khóa chân thỏ trong túi ra để kiểm tra.
“Trên móc khóa của Misa-chan có ghi số lần sử dụng còn lại là năm lần kìa, anh dùng [Thẩm định] mới thấy được dòng đó đấy.”
“Số lần sử dụng sao...”
“Có vẻ số lần mình có thể cầu may là có hạn thôi. Cuối cùng thì cấp độ kỹ năng [Thẩm định] của anh cũng tăng lên nên mới nhìn thấy được mấy thông tin chi tiết như thế này.”
Theo lời anh Kanata, chiếc móc khóa may mắn làm từ chân thỏ do Akira chế tạo hiện tại có cấp độ tổng hợp còn thấp, nên cả độ lớn của vận may lẫn số lần sử dụng đều bị giới hạn khá nhiều.
“A, hèn chi lúc nãy vé cào không trúng nổi cái giải nhất.”
“Nhưng mà đợt bốc thăm ở trung tâm thương mại mình trúng được đống đồ trị giá cả mười vạn yên còn gì nữa. Chắc giới hạn của nó là ở mức đó thôi anh nhỉ?”
Vậy nghĩa là với món đồ cấp độ này, nó chỉ giúp tăng tỷ lệ rơi đồ hoặc trúng mấy cái giải thưởng tầm trung thôi chứ chưa thể khiến mình đổi đời ngay lập tức được.
“Vậy là chưa thể trúng số độc đắc được rồi. Tiếc hùi hụi luôn.”
“Không đâu ạ, nếu mình thu thập thật nhiều chân thỏ Almiraj rồi tổng hợp lên mức tối đa, em nghĩ việc trở thành tỷ phú nhờ vé số là hoàn toàn khả thi đấy nhé.”
“Không ngờ Akira-san lại là người hào hứng nhất vụ này luôn cơ đấy!”
“Phải hào hứng chứ ạ. Nếu có số tiền thưởng khổng lồ thì cuộc sống sau này của cả nhà mình sẽ sung túc hơn nhiều mà.”
“Cũng đúng thật. Dù vẫn tiếp tục sống và làm việc ở đây như cũ, nhưng nếu biết mình có một khoản tiết kiệm hàng tỷ yên trong ngân hàng thì tâm thế lúc nào cũng thoải mái hơn hẳn.”
“Ra là vậy. Ý kiến hay đấy chứ nhỉ. Tôi cũng muốn trúng số để mua tặng gia đình một ngôi nhà riêng cho ba mẹ và các em.”
“Đúng thế. Anh cũng chưa từng từ bỏ ước mơ mở một cửa hàng của riêng mình, nên chắc chắn sau này sẽ phải thử vận may một phen ra trò mới được.”
Bốn người nhìn nhau rồi cùng nở một nụ cười đầy ẩn ý. Điều khiến tôi thấy ấm lòng nhất là tuyệt nhiên không ai nhắc đến việc trúng số xong sẽ rời khỏi cái Share House này cả.
“Ưm, duyệt luôn! Vậy thời gian tới tụi mình cứ tập trung đi săn thỏ ở tầng hai để kiếm nguyên liệu nhé?”
“Rõ! À mà tôi cũng thèm thịt hươu lắm rồi, nên thỉnh thoảng phải xuống tầng ba đổi vị nữa nhé.”
“Đừng có quên cả Potion ở tầng một đấy nhé mấy đứa?”
Đêm hôm đó, cả nhóm đã cùng nhau thưởng thức một bữa tiệc lẩu Sukiyaki bằng thịt bò hòa ngưu trúng thưởng ngon tuyệt cú mèo, tráng miệng bằng trái cây cao cấp và nhâm nhi bia cùng với đồ hộp cá tầm thượng hạng. Vì đã quá no nên món mì ly của các tiệm nổi tiếng đành phải dời sang làm bữa trưa ngày hôm sau.
Ngay cả đồ hộp dành cho mèo loại cao cấp cũng có bán ở đợt xả hàng đó, dĩ nhiên anh Kanata đã không ngần ngại hốt sạch về cho "đại ca" Noah. Anh vừa cho nó ăn vừa không quên dặn dò: "Chỉ hôm nay mới được ăn sang thế này thôi đấy nhé?".
“Cái đồ hộp cá tầm này vị nó 'sang' thật sự luôn anh ạ. Ăn kèm với cơm nóng chắc là đỉnh lắm đây.”
“Thật hả bà? Tôi chỉ thấy nó cứ mặn mặn thế nào ấy. Tôi thì vẫn cứ thích ăn cua trộn sốt mayonnaise hơn nhiều.”
“Trời ạ! Đừng có ăn uống kiểu phí phạm của trời thế chứ Kai. Để đó anh sẽ chế biến lại cho thật ngon rồi cả nhà cùng thưởng thức nhé!”
Để chuẩn bị cho công cuộc "tàn sát" lũ thỏ vào ngày mai, cả bốn người đã cùng nhau nạp năng lượng một cách vô cùng hoành tráng và vui vẻ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
