Sống Chung Trong Căn Nhà Cổ Có Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

226 2347

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

380 22182

Nuôi nấng Bạch Tuyết

(Đang ra)

Nuôi nấng Bạch Tuyết

강지갑

Một ngày nọ, tôi tỉnh giấc trong một tựa game giả lập nuôi dạy trẻ, tên là "Bạch Tuyết". Trong thân xác của bà mẹ kế, người sẽ chết một cách thảm khốc và tàn bạo

155 87

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

319 4763

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

449 23295

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

18 27

Tập 01 - Chương 11: Cuộc sống hầm ngục

Chương 11: Cuộc sống hầm ngục

Lịch trình hằng ngày của chúng tôi dần đi vào quỹ đạo: xuống tầng một săn Slime để tích trữ [Thuốc hồi phục], rồi lại miệt mài quét sạch tầng hai với hy vọng nhặt thêm được vài cái [Chân thỏ may mắn] từ lũ Almiraj.

Vốn dĩ số lần sử dụng của món phụ kiện [Chân thỏ may mắn] có hạn, thành thử tôi quyết định tạm “cất kho” chứ không mang vào hầm ngục nữa. Dù chẳng mảy may có ý định xài, cái thứ bùa chú này vẫn cứ tự động kích hoạt rồi hút sạch mọi loại vận may lớn nhỏ về phía chủ nhân, thế nên tốt nhất là không nên vác theo bên người cho phí phạm.

Nhờ kỹ năng [Thẩm định], tụi tôi biết được hiệu ứng của nó sẽ bị vô hiệu hóa khi nằm trong không gian lưu trữ. Thế là tôi yên tâm tống nó vào [Hộp vật phẩm] để bảo quản cho những phi vụ “làm ăn” lớn sau này.

“Chẳng lẽ cái thiết lập của trò này là tỷ lệ rơi [Chân thỏ may mắn] sẽ không bao giờ tăng lên sao? Thế thì oải chè đậu quá rồi đấy...”

“Đi săn thỏ đúng là mệt bở hơi tai, mà kết quả cứ bình bình thế này thì nản thật.”

“Chịu thôi em ạ. Nếu chỉ cần có một cái chân thỏ mà sau đó rơi ra cả đống thì còn gì là cân bằng game nữa.”

Trong lúc Kai bận rộn đi làm thêm ở trang trại, ba người chúng tôi vẫn tranh thủ những lúc rảnh rỗi để “cày cuốc” trong hầm ngục.

Mục tiêu vẫn xoay quanh ba thứ thiết yếu: [Thuốc hồi phục], [Chân thỏ may mắn] và dĩ nhiên không thể thiếu những tảng thịt rừng tươi rói. Tụi tôi cứ thong thả thu hoạch từng chút một, coi như tích tiểu thành đại.

Khi đã chán ngấy việc đuổi bắt lũ Almiraj, cả nhóm lại kéo nhau ra khu vực an toàn để nghỉ ngơi và ăn vặt. Đến trưa, cả hội lại tụ họp cùng Kai tại nhà để dùng bữa và nạp lại năng lượng. Những buổi chiều nắng đẹp, chúng tôi lại hăng hái lên tầng ba để hái phúc bồn tử và săn hươu Wild Deer.

Mục tiêu tối thượng ở tầng ba dĩ nhiên là thịt hươu. Anh Kanata, với niềm đam mê bất tận dành cho ẩm thực, đã tìm tòi và biến tấu vô vàn công thức nấu thịt hươu. Dưới bàn tay ma thuật của anh, những bữa cơm gia đình lúc nào cũng ngon đến mức khiến người ta phải xuýt xoa.

Tiện đây, hai đứa con gái chúng tôi hiện đang mê mẩn việc làm đồ ngọt từ đống phúc bồn tử hái được.

Nào là bánh Pie, bánh Tart, rồi cả thạch và kem tuyết bồng bềnh. Món nào ra lò cũng ngon đến mức nhận được cơn mưa lời khen từ những người hàng xóm tốt bụng khi tụi tôi mang đi biếu.

Lượng phúc bồn tử khổng lồ không ăn hết được đem làm mứt, phần còn lại thì sấy khô. Món bánh bông lan, bánh Muffins hay bánh quy điểm xuyết những trái phúc bồn tử khô đúng là cực phẩm của trần gian. Chúng đã trở thành món ăn vặt không thể thiếu, giúp tụi tôi nạp năng lượng trong mỗi chuyến thám hiểm.

“Có lẽ vì được hái trong hầm ngục nên đám phúc bồn tử này dạt dào ma lực và có tác dụng hồi phục nhỉ. Thích quá đi mất!”

“Quan trọng nhất là nó ngon tuyệt cú mèo luôn ạ.”

Vừa hái vừa lén lút ăn vụng cũng là một cái thú vui khó bỏ. Vị chua chua ngọt ngọt đậm đà của quả chín thực sự có sức quyến rũ chết người. Dù công đoạn hái đầy một giỏ quả nhỏ xíu này có hơi tốn công tốn sức, nhưng chỉ cần được thưởng thức hương vị này thì vất vả mấy tôi cũng cam lòng.

Trong lúc chúng tôi miệt mài hái quả, Kai lại hăng say đi săn hươu. Hôm nay cậu ấy được nghỉ làm ở trang trại, thành ra bao nhiêu năng lượng dồn nén đều được giải tỏa hết vào thanh Katana để càn quét lũ quái vật.

Những bụi phúc bồn tử vốn là lãnh địa kiếm ăn của hươu Wild Deer, nên chẳng cần nhọc công tìm kiếm, chúng cũng tự mò tới nạp mạng. Có vẻ như lũ hươu hiểu rằng tụi tôi đang cướp mất bữa ăn của mình nên con nào con nấy đều hung hãn lao vào tấn công như điên dại.

Đối phó với lũ thú rừng đã mất hết lý trí này quả thực dễ như trở bàn tay. Kai vừa nhặt chiến lợi phẩm rơi ra vừa cười rạng rỡ, đưa cho tôi một khối thịt lớn.

“Oa, miếng thịt đùi này xịn xò quá! Anh Kana mà thấy chắc khoái lắm đây.”

“Tôi muốn thử nướng nguyên tảng thịt này trên lửa rồi đánh chén một bữa cho đã đời quá đi bà ơi.”

“A... tôi hiểu cảm giác đó mà! Cái kiểu gặm 'thịt hoạt hình' nướng xèo xèo trên lửa ngọn đúng là giấc mơ của mọi tín đồ ăn uống mà lị.”

“Chuẩn luôn! Nhưng nghe bảo thực tế làm vậy khó lắm, bên ngoài cháy đen thui mà bên trong vẫn sống nhăn răng đúng không?”

“Đúng rồi, chắc là sẽ bị cháy mất. Có lẽ ăn kiểu Kebab, cứ xẻ dần lớp thịt chín thơm phức bên ngoài ra là hợp lý nhất.”

Vừa mơ màng nghĩ đến món Kebab dậy mùi hương, tôi vừa cất khối thịt đùi hươu vào không gian chứa đồ. Hy vọng vào tài nghệ làm món thịt nướng tảng mọng nước của anh Kanata vậy.

“Phúc bồn tử của ngày hôm nay hái xong xuôi rồi nhé!”

“Hươu Wild Deer cũng săn được kha khá rồi. Có những bảy khối thịt cơ đấy. Thế này là đủ chỉ tiêu rồi nhỉ?”

“Được rồi, mình đi hội quân với mọi người thôi.”

Nhờ cấp độ tăng lên vùn vụt, giờ đây mỗi người chúng tôi đều có thể độc lập vượt qua các tầng thấp mà không gặp mấy khó khăn.

Vì thế, để tối ưu hóa năng suất, hôm nay cả nhóm đã thử chia ra làm ba mũi tấn công.

Tầng một do Akira đảm nhận vì em ấy chưa có ma thuật tấn công mạnh. Anh Kanata, người lớn tuổi và điềm tĩnh nhất, chịu trách nhiệm càn quét tầng hai. Tầng ba cần có hai người vì phải vừa săn hươu vừa hái quả, rồi còn phải nhờ đến [Hộp vật phẩm] để thồ đồ nữa.

Slime và thỏ Almiraj rơi ra rất nhiều vật phẩm lặt vặt nhưng không quá cồng kềnh. Hai anh em nhà Hojo chỉ cần đeo ba lô lớn là có thể thoải mái tham chiến rồi.

“À nhắc mới nhớ, hôm nọ tôi có đem biếu một phần thịt hươu cho trang trại đấy.”

“Ừm, vì mình hay được họ tặng đồ sữa mà. Có chuyện gì sao ông?”

“Vợ chồng ông chủ thích mê luôn! Họ bảo cảm ơn quá trời rồi tặng lại cho mình loại phô mai đặc chế ngon nhất của trang trại luôn đấy nhé.”

“Quý hóa quá cơ, nhưng em cứ cảm giác tụi mình đang rơi vào cái vòng lặp 'trả ơn của trả ơn' không lối thoát ấy nhỉ?”

Tôi bất giác bật cười. Nhưng tôi hiểu cái tâm lý muốn tặng lại thứ gì đó ngon lành của họ, vì cả thịt hươu lẫn phô mai đều là những món thuộc hàng cực phẩm cả mà.

Lần tới, để đáp lại món phô mai xịn kia, tôi sẽ nhờ Kai mang tặng họ đống rau củ tự hào của nhà mình, kèm thêm cả mứt phúc bồn tử làm quà khuyến mãi nữa.

Ở trang trại ngoài bò sữa ra họ còn nuôi cả heo đen, nên Kai thường xuyên mang đống rau thừa từ nhà mình đến cho chúng ăn. Tất nhiên, tôi cũng không bao giờ quên đóng gói cả những loại rau tươi ngon nhất dành cho người ăn để tặng riêng cho họ.

Lũ heo đen được bồi bổ bằng rau dạt dào ma lực nên con nào con nấy đều lớn nhanh như thổi, trông cực kỳ khỏe mạnh và mướt mắt.

“Thịt hươu không có nhiều nên mình không đem biếu hết hàng xóm được, nhưng nghĩ lại thì thế có khi lại hay bà nhỉ.”

“Đúng vậy. Lỡ họ có tò mò hỏi nguồn gốc ở đâu thì cũng khó mà giải thích cho xuôi.”

“Hay là cứ bảo mình săn được ở ngọn núi sau nhà?”

“Thôi đi ông ơi. Dù có săn được trên núi thiệt thì làm sao mình tự tay xẻ thịt chuyên nghiệp như thợ thế này được chứ.”

“Hồi xưa ông nội em làm được đấy, nhưng đến lượt em thì chịu chết thôi.”

Misa chợt nhớ về món lẩu thịt rừng mà bà nội từng nấu ngày xưa, hương vị đậm đà đó thực sự là một ký ức khó quên.

“Được rồi, mình cứ thống nhất kịch bản là thịt rừng này do một người thợ săn quen biết tặng cho đi.”

Hàng xóm xung quanh toàn những người hiền hậu và biết điều, cứ có thịt ngon để chén là họ chẳng mấy bận tâm đến nguồn gốc đâu. Hiện tại tuy chưa ai nghi ngờ gì, nhưng việc chuẩn bị sẵn một lý do hợp lý cũng chẳng bao giờ là thừa.

◇◆◇

“Hôm nay săn được nhiều quá anh Kana ơi!”

Chúng tôi cùng nhau thu dọn những vật phẩm rơi ra từ lũ thỏ Almiraj mà anh Kanata đã hạ gục ở tầng hai.

“Cả da lông lẫn thịt đều dư dả này. Thế anh có kiếm được cái [Chân thỏ may mắn] nào không ạ?”

“Anh săn liên tục hơn năm tiếng đồng hồ mới rơi ra được đúng một cái đấy cơ. Anh cứ cảm giác là nếu đi săn một mình thì tỷ lệ rơi đồ sẽ cao hơn đôi chút thì phải.”

Kai thở dài thườn thượt đầy vẻ ngao ngán.

“Ai mà ngờ cái chân sau của con thỏ lại còn hiếm hơn cả thịt hươu chứ trời.”

“Chịu thôi, vì nó là vật phẩm cực kỳ hữu dụng mà. Thôi, mình đi hội quân với Akira-san rồi nghỉ giải lao ăn vặt thôi. Em đói lả cả người rồi đây.”

“Ừ. Tôi cũng đói mốc mồm rồi. Anh Kana, mình nghỉ tay chút nhé?”

“Anh cũng mệt lử rồi, chỉ muốn nghỉ ngơi thôi. Sẵn tiện, hay hôm nay mình lấy mấy gói mì ly cao cấp trúng thưởng ra 'xử' luôn đi?”

“Tán thành! Em đã tăm tia đống mì ly xịn xò đó từ lâu lắm rồi!”

“Fufu, mấy đứa thấy sao nếu mình cho thêm xá xíu thịt hươu vào bát mì đó nhỉ? Chắc chắn là ngon nhức nách luôn.”

Lời đề nghị đầy hấp dẫn về món "topping" đi kèm khiến hai người kia lập tức hăng hái hẳn lên. Trên đường quay về tầng một, Kai múa kiếm, Misa vung trường đao, quét sạch lũ thỏ Almiraj cứ chốc chốc lại nhảy ra cản đường với tốc độ bàn thờ.

Tại một khoảng sân rộng nằm sâu trong tầng một, chúng tôi bày biện bộ bàn ghế lấy ra từ [Hộp vật phẩm].

Dùng chiếc bếp ga mini mới tinh trúng thưởng để đun nước, cả bốn người cùng nhau thưởng thức bữa mì ly hằng mong đợi.

Bữa ăn nhẹ trong hầm ngục lúc nào nghe chừng cũng ngon hơn bình thường, nhưng món xá xíu thịt hươu lần này thực sự ngon đến mức khiến tôi phải rùng mình vì sung sướng.

“Anh Kana ơi, xá xíu thịt hươu ngon quá đi mất! Nó mềm mại đến mức em có thể ăn bao nhiêu cũng thấy thiếu luôn ấy.”

“Đúng luôn! Món này mà làm thật nhiều để dự trữ thì tuyệt vời ông mặt trời. Ăn với cơm nóng chắc cũng đỉnh lắm đây!”

“Em cũng muốn ăn thêm nữa. Anh Kana ơi, lần tới anh làm món thịt hươu kho tàu cho em nhé?”

“Thịt hươu kho tàu sao? Nghe cái tên thôi đã thấy thèm nhỏ dãi rồi...!”

Vừa xì xụp húp bát mì vị miso nóng hổi, tôi vừa nhấm nháp miếng xá xíu đậm đà với vẻ mặt đầy mãn nguyện.

Một bát mì ly dường như là không đủ đô, tôi lại tiếp tục đun thêm nước. Lần này tôi chọn vị xương hầm (Tonkotsu). Mùi tỏi đặc trưng bốc lên càng làm cơn thèm ăn trỗi dậy mạnh mẽ. Dĩ nhiên, tôi không bao giờ quên cho thêm thật nhiều xá xíu thịt hươu vào bát.

“Ưm... mì Tonkotsu cũng ngon tuyệt cú mèo. Ơ kìa, không thể nào, xá xíu thịt hươu hết sạch sành sanh rồi sao...?”

“Thôi nào, đừng có làm bộ mặt buồn thiu như mất sổ gạo thế chứ. Đây, anh đền cho em quả trứng ngâm này nhé.”

“Trứng lòng đào cũng ngon quá đi. Anh Kana ơi, anh đúng là nữ thần của lòng em đấy ạ!”

“Rất tiếc, 'nữ thần' này hiện tại chỉ là một ông chú gần ba mươi đang thất nghiệp thôi nhé.”

“Hự... Anh Kana ơi, cái từ đó làm tim em cũng đau nhói theo đây này.”

Gọi là thất nghiệp thì cũng không hẳn đúng, phải gọi là nông dân tập sự mới chuẩn bài. Việc kinh doanh rau cỏ của tôi vẫn đang tiến triển vô cùng thuận lợi.

Hiện tại, tôi đã ngừng bán trên ứng dụng chợ đồ cũ mà chuyển hẳn sang trang web bán hàng riêng do chúng tôi tự lập. Lúc đầu tôi cũng lo ngay ngáy là lượng khách sẽ sụt giảm, nhưng thật may mắn là nhờ những khách quen yêu thích rau của nhà mình mà việc chuyển đổi diễn ra vô cùng êm đẹp.

Nhờ truyền miệng mà lượng khách mới cũng tăng lên đáng kể, doanh thu phải nói là rất khấm khá.

Đặc biệt gần đây, chúng tôi còn nhận được thêm nhiều đơn đặt hàng định kỳ từ các nhà hàng và quán ăn, đó thực sự là một tín hiệu đáng mừng cho túi tiền của cả nhóm.

“Nếu nói thế thì em cũng là kẻ thất nghiệp sao?”

“Không đâu, Akira-san đang kiếm được bộn tiền từ công việc sáng tạo mà lị.”

Việc bán các sản phẩm thủ công của Akira cũng đang phất như diều gặp gió. Em ấy đã lập một trang web bán hàng cá nhân riêng biệt với trang bán rau.

Nhờ kỹ năng [Giả kim] thăng cấp mà giờ đây em ấy có thể tự do chế tác hầu hết các loại vật liệu. Những món phụ kiện với thiết kế đáng yêu và giá cả phải chăng của em ấy luôn trong tình trạng cháy hàng liên tục.

Ngoài ra, em ấy còn bán cả những món đồ dùng làm từ nguyên liệu thu được trong hầm ngục.

Mặt hàng được săn đón nhất chính là các sản phẩm túi xách làm từ da hươu Wild Deer. Khi thấy tôi lúng túng vì đống da hươu tồn kho quá nhiều, Akira đã thử làm một chiếc ba lô da hươu cho tôi dùng thử, và cảm giác sử dụng thực sự là trên cả tuyệt vời.

Cả nhóm đã cùng nhau cổ vũ em ấy, khẳng định món này chắc chắn sẽ bán chạy như tôm tươi, thế là em ấy đã đưa nó lên kệ của trang web.

Và quả nhiên, nó đã trở thành một món hàng cực kỳ "hot".

“Không ngờ da hươu lại nhẹ đến thế luôn ấy. Mà cái cảm giác khi chạm vào nữa chứ! Đồ mới tinh mà sờ vào thấy thân thuộc với làn da cực kỳ, dùng thích không chịu nổi luôn. Giờ em chẳng muốn dùng loại túi nào khác ngoài cái này đâu.”

Chiếc ba lô da hươu Wild Deer là món đồ tâm đắc nhất của Misa. Nó vừa dẻo dai, mềm mại lại còn nhẹ tênh so với vẻ ngoài. Kai cũng nhờ em ấy làm cho một chiếc ba lô cỡ lớn để dùng khi đi làm ở trang trại cho oai.

Tiện đây, chính tác giả Akira thì dùng túi đeo chéo thanh lịch, còn anh Kanata thì trung thành với túi tote tiện dụng.

Theo tôi tìm hiểu trên mạng, một chiếc ba lô da hươu do thợ thủ công lành nghề làm có giá khoảng bốn vạn yên. Vì tự nhận mình chỉ là người mới vào nghề nên Akira chỉ để mức giá khiêm tốn từ hai đến ba vạn yên thôi.

Tôi thấy cả thiết kế lẫn độ hoàn thiện đều cực kỳ xịn xò, nhưng vì nguyên liệu đầu vào là "của trời cho" nên em ấy quyết định bán với giá hữu nghị như vậy. Chất lượng sản phẩm thì khỏi phải bàn — vì đó đâu phải là loại da hươu bình thường đâu chứ.

Những khách hàng ban đầu mua vì ham rẻ sau đó đều trở thành khách ruột của em ấy. Từ ba lô, túi tote, túi đeo chéo cho đến ví tiền hay bìa bao sách... Akira cứ thế chế tác da hươu theo bất cứ ý tưởng nào nảy ra trong đầu.

Món nào vừa đưa lên web là y như rằng “bay màu” trong vòng một nốt nhạc.

Hầm ngục còn mang lại nhiều loại nguyên liệu thú vị khác nữa. Loại đang tồn kho nhiều nhất chính là lông thỏ Almiraj. Những thứ này được em ấy đặt tên là "Lông thỏ Rabbit Fur" và biến hóa thành đủ loại đồ dùng thủ công xinh xắn để bán.

Bán chạy nhất là những chiếc móc khóa hay phụ kiện hình cầu lông xù xì, mềm mại với mức giá rất dễ chịu cho túi tiền.

Túi nhỏ hay khăn choàng cũng có nhu cầu cao, nhưng món đồ được yêu thích nhất trong căn nhà chung của chúng tôi chính là những chiếc gối tựa "lông thùy mị" làm từ lông thỏ Almiraj.

“Ôm nó sướng không thể tả được bà ơi. Cứ vùi mặt vào đó là thấy như đang lạc giữa thiên đường ấy.”

Dù Almiraj là loại quái vật thỏ hung dữ nhưng lông của chúng lại thuộc hàng cực phẩm. Nếu phải so sánh thì nó mềm mượt không kém gì lớp lông bụng mềm mại của một chú mèo, một bộ lông đầy quyến rũ.

Thú thật là tôi có hơi hối hận vì đã viết những lời giới thiệu sản phẩm trên web có phần hơi "quá khích" về độ mềm mại của nó. Nhưng chính điều đó lại kích thích sự tò mò của mọi người, và kết quả là chúng tôi nhận được những phản hồi cực kỳ tuyệt vời từ khách hàng. Cảm ơn mọi người nhiều lắm, nhờ vậy mà tụi tôi bán được bao nhiêu là hàng!

Dù mức giá hơi chát một chút nhưng thảm lông thỏ cũng rất được ưa chuộng. Đây là món đồ tinh xảo mà Akira đã dùng kỹ năng [Giả kim] để kết nối lông từ hai mươi con thỏ Almiraj lại với nhau.

Cũng giống như gối tựa, cảm giác khi chạm vào lớp thảm này là cực kỳ xuất sắc, nên khách hàng ai cũng khen nức nở. Tuy nhiên, rào cản duy nhất là việc tìm đủ số lượng lông cùng màu là hơi khó, nên em ấy không thể sản xuất đại trà được.

“Akira-san dạo này bận rộn quá nhỉ, thấy em có cả mấy đơn hàng đặt làm riêng nữa kìa.”

“Tuy bận nhưng em thấy vui lắm ạ. Với lại hình như do vật phẩm rơi ra từ hầm ngục vốn dĩ đã dạt dào ma lực nên chúng rất 'hợp rơ' với kỹ năng [Giả kim] của em. Những món đồ giống nhau em có thể làm ra nhanh khủng khiếp luôn ấy ạ.”

“Hả? Ý em là sao cơ?”

Sau khi hỏi kỹ hơn, chúng tôi mới ngỡ ngàng biết được một bí mật động trời. Đối với nguyên liệu hầm ngục, một khi Akira đã tạo hình xong một tác phẩm thì từ lần thứ hai trở đi, em ấy chỉ cần cầm nguyên liệu trong tay và kích hoạt kỹ năng [Giả kim] là một sản phẩm y hệt sẽ hiện ra ngay lập tức.

“Có thể gọi đó là khả năng sao chép chăng? Nó cực kỳ tiện lợi ạ. Thế nên dù có làm bao nhiêu sản phẩm từ da hươu hay lông thỏ thì em cũng không thấy quá tải đâu. Ngược lại, những nguyên liệu ngoài hầm ngục thì em phải tự tay làm từng cái một, việc đó mới thực sự vất vả hơn nhiều.”

“...Tôi vừa nghe được một chuyện chấn động luôn đấy.”

“Ừm. Trước mắt thì, Akira-san này. Tụi mình hãy cùng nhau sao chép thật nhiều đồ hầm ngục để kiếm tiền thật dễ dàng nào!”

“Anh định nhắc nhở Misa là đừng có dạy hư em gái anh, nhưng mà... anh cũng đồng ý luôn. Việc thu thập nguyên liệu cứ để mọi người lo nhé.”

Thế là, chúng tôi quyết định dành nhiều thời gian hơn nữa để thám hiểm hầm ngục một cách tích cực hơn bao giờ hết.

◇◆◇

“Lượng Potion thế này chắc là tạm ổn rồi nhỉ.”

“Ừ. Vậy giờ mình lên tầng hai đi săn mấy chú thỏ thôi.”

“Akira-san có bảo là lông thỏ Almiraj đang sắp hết sạch vì đắt khách quá mà.”

“Đúng rồi đó. Với lại mình cũng muốn kiếm thêm thật nhiều [Chân thỏ may mắn] nữa.”

“Để hiện thực hóa giấc mơ trúng số độc đắc thì cái đó là bắt buộc phải có rồi. Cùng cố gắng nào mọi người!”

Dù Kai có nài nỉ là cũng muốn ăn thịt hươu ở tầng ba, nhưng thứ tự ưu tiên của ngày hôm nay là đi săn thỏ nhé ông anh.

“Em cứ thấy có lỗi thế nào ấy, khi mà thấy hai người kia bận rộn như vậy.”

“Ara? Chẳng phải người đang kiếm tiền ổn định nhất cho nhà mình là em sao? Nếu không có nước ma thuật và Potion của Misa-chan thì tụi mình làm sao kiếm được nhiều tiền thế này chứ?”

“Có lẽ là vậy, nhưng em vẫn muốn giúp ích được nhiều hơn nữa ấy.”

“Em mà nói thế thì anh biết giấu mặt vào đâu? Anh dùng kỹ năng suốt mà chẳng kiếm ra được đồng nào đây này.”

Anh Kanata liên tục buông dây cung. Ba con thỏ Almiraj nấp trong bụi cây lập tức biến thành vật phẩm rơi ra.

“Nếu muốn dùng kỹ năng của anh Kana để kiếm tiền thì chắc chắn phải là [Thẩm định] rồi nhỉ?”

“Đi lùng sục ở mấy chợ đồ cũ để tìm kho báu giá rẻ rồi bán lại á? Thôi, anh chẳng hứng thú gì với cái nghề buôn bán đó đâu.”

Tôi hiểu cảm giác của anh Kanata khi anh khẽ nhíu mày. Cái nghề đó đúng là dễ bị mang tiếng là kẻ đầu cơ trục lợi.

“Nhưng mà nhờ có kỹ năng [Thẩm định] mà dạo này anh đi mua sắm trúng toàn đồ ngon đấy chứ?”

Đi mua thực phẩm tươi sống thì anh luôn chọn được thứ tươi nhất, còn đi bốc thăm thì chẳng bao giờ hụt giải cao.

Nghe bảo anh có thể dùng [Thẩm định] để biết chắc chắn gói bánh nào có quà tặng bên trong, Kai đã lập tức rủ rê anh đi tiệm tiện lợi ngay tắp lự.

“Ơ? Thế thì anh Kana mà đi đánh bạc chắc là bá đạo lắm luôn nhỉ?”

“Ufufu. Thực ra anh cũng có thử qua chút đỉnh rồi. Rất tiếc là ở Nhật chưa có casino, nên anh chỉ ghé qua tiệm Pachinko thôi.”

Có vẻ trong lúc rảnh rỗi, anh đã tạt vào tiệm Pachinko để tìm "máy dễ trúng".

Anh chỉ tìm thấy đúng một máy duy nhất, và sau khoảng một tiếng chơi thì cũng thu về được một khoản kha khá.

“Vì thấy đổi ra tiền mặt thì hơi kỳ nên anh đã đổi hết sang bánh kẹo với gạo rồi mang về đấy.”

“Nhắc mới nhớ, có hôm anh mang về cả núi bánh kẹo quà tặng nhỉ...”

Lúc đó tôi cứ tưởng anh lại trúng cái giải bốc thăm nào đó, ai dè lại là phần thưởng từ tiệm Pachinko.

“Cái trò bốc thăm nhân vật mà Misa-chan thử hôm nọ ấy? Chỉ cần nhìn vào xấp phiếu là anh dùng Thẩm định biết ngay nội dung bên trong rồi. Muốn hốt sạch giải A hay bất kỳ món nào mình thích đều dễ như trở bàn tay luôn.”

“Anh Kana đúng là vô đối luôn! Á, thế thì chơi bài các thứ chắc cũng vậy hả anh?”

“Chỉ cần nhìn kỹ một chút là anh biết ngay quân bài đó là quân gì luôn, thế mới hay chứ.”

“Duyệt luôn! Anh Kana ơi, sau khi mình trúng số, hãy dùng số tiền đó đi casino ở nước ngoài một chuyến đi!”

“Bình tĩnh nào em. Dù biết trước quân bài nhưng đâu có nghĩa là quân bài tốt sẽ về tay mình đâu. Với lại anh cũng chẳng mặn mà gì với mấy trò đỏ đen này lắm.”

“Tiếc thật đấy ạ.”

“Mà thôi, thỉnh thoảng chơi cho vui thì cũng không tệ nhỉ?”

Nụ cười và cái nháy mắt của anh trông thực sự rất hợp. Chắc chắn sau này anh lại mang về cả núi bánh kẹo từ tiệm Pachinko cho xem. Tôi sực nhớ ra ở quầy đổi thưởng hôm đó còn có cả gấu bông khổng lồ và mô hình tinh xảo nữa cơ.

“Anh Kana ơi, lần sau cho em đi cùng với nhé. Em cũng muốn thử vận may ở cái máy dễ trúng đó.”

“Được thôi, lúc nào rảnh mình đi chơi một chút cho biết. Nghe bảo con gái hay có vận may của người mới lắm, chắc là sẽ vui đấy. Miễn là mình chơi có chừng mực thôi nhé.”

Vừa hạ quyết tâm, tôi vừa tung ra một chiêu ma thuật nước cực mạnh vào con thỏ Almiraj. Chiêu ma thuật mới học được có tên [Dao cắt thủy lưu] (Water Cutter) tuy tốn ít nước nhưng uy lực tấn công lại cực kỳ đáng nể.

“Có lông thỏ với ma thạch này, lại cả thịt nữa! Tiếc là hôm nay không thấy cái [Chân thỏ may mắn] nào rơi ra cả.”

“Nó là vật phẩm hiếm nên cũng phải thôi. Thôi, mình nghỉ một lát rồi về nhé?”

Sử dụng ma thuật và kỹ năng làm bụng tôi đói cồn cào. Quay trở lại khu vực an toàn, hai chúng tôi cùng nhau thưởng thức món cơm nắm. Cơm nắm nhân thịt hươu kho gừng thực sự rất ngon. Dạo gần đây, những bắp ngô đầu mùa chúng tôi trồng trong nhà màng cũng đã bắt đầu cho thu hoạch. Những hạt ngô đều tăm tắp, vàng óng và ngọt lịm chắc chắn sẽ trở thành mặt hàng bán chạy cho mà xem.

“Món ngô nướng này ngon quá anh Kana ơi. Nó ngọt lịm nên ăn không cũng ngon, nhưng phết thêm chút nước tương nướng lên thơm phức thế này thì em có thể ăn bao nhiêu cũng được luôn ấy.”

“Món này lại còn chắc dạ nữa, nên mình cứ làm thật nhiều ngô nướng để mang theo nhé.”

Sau khi nhấp một ngụm trà lúa mạch mát lạnh để sạch miệng, chúng tôi kết thúc giờ nghỉ giải lao.

Vì dự định sẽ ở lại hầm ngục thêm khoảng ba mươi phút nữa nên cả hai quyết định xuống tầng một để săn Slime. [Thuốc hồi phục] thì có bao nhiêu cũng chẳng bao giờ là thừa cả.

“Dạo gần đây Noah-san trông khỏe ra hẳn anh nhỉ?”

“Ừm. Thỉnh thoảng em ấy còn ra sân sưởi nắng nữa cơ. Trước đây lúc nào cũng chỉ nằm bẹp một chỗ thôi. Hôm nọ đi bác sĩ thú y, họ còn khen là lông lá với nội tạng của em ấy đều đang ở trạng thái cực tốt đấy.”

Vừa trò chuyện vui vẻ vừa thong thả quay lại tầng một, nhưng khi vừa đặt chân tới nơi, cả hai chúng tôi đều đứng chết trân trước cảnh tượng hiện ra trước mắt.

“Cái này là...?”

“Chuyện gì đã xảy ra thế này...?”

Hai chúng tôi ngẩn ngơ đứng nhìn. Khu vực hang động ở tầng một vốn là địa bàn của Slime. Cứ mỗi phút lại có một con hiện ra như một màn chơi thưởng, nhưng cảnh tượng trước mắt thì chưa từng thấy bao giờ.

“Dưới đất rơi đầy ma thạch với [Thuốc hồi phục] kìa.”

“Ai mà lại đi săn Slime với số lượng khủng khiếp thế này chứ...?”

Rải rác trên mặt đất là những viên ma thạch màu xanh nhạt và những lọ [Thuốc hồi phục]. Với số lượng như thế này, chắc chắn phải có ai đó đã chiến đấu miệt mài ở đây hơn hai tiếng đồng hồ rồi.

“Misa-chan, trước khi vào hầm ngục em đã khóa cửa kho cẩn thận chưa đấy?”

“Em... em nhớ là đã khóa rồi mà. Nhưng nếu vậy thì là ai được chứ?”

Đúng lúc đó, một cảm giác ấm áp và mềm mại khẽ cọ vào cổ chân hai chúng tôi. Một cảm giác rất quen thuộc. Vội vàng cúi xuống nhìn, một chú mèo tam thể với bộ lông mượt mà đang ngước lên nhìn hai chúng tôi và kêu "Meow".

“Noah-san? Sao em lại ở đây?”

“...Không lẽ nào...”

“Meow~”

Noah, chú mèo lông dài hiếm thấy trong dòng tam thể, đang cực kỳ phấn khởi cọ người vào chân anh Kanata. Tiếng gừ gừ trong cổ họng khi em ấy làm nũng trông thực sự rất đáng yêu, nhưng...

“Anh Kana, không lẽ nào... người đã dọn sạch lũ Slime ở tầng một này là...”

“Đợi đã. Nhưng em ấy chỉ là một chú mèo nhỏ thôi mà, mới cách đây không lâu còn ốm yếu nằm bẹp một chỗ...”

“Nya!”

“A,”

Trong lúc anh Kanata còn đang ôm đầu rên rỉ vì bối rối, một con Slime bỗng xuất hiện cách đó khoảng ba mét. Misa, người đang giữ được sự bình tĩnh hơn, chưa kịp vung trường đao thì chú mèo cưng của anh Kanata đã ra tay. Với một cú nhảy thoăn thoắt, em ấy đáp xuống cạnh con Slime rồi đưa chân trước lên tát một cú cực nhanh và điêu luyện.

Một tiếng chát giòn giã vang lên. Chẳng ai ngờ cái đệm thịt hồng hào đáng yêu ấy lại ẩn chứa uy lực kinh hồn đến vậy. Con Slime tội nghiệp bị hất văng, đập sầm vào vách đá rồi tan biến ngay tức khắc.

75578530-d038-4205-bac4-864be4a20479.jpg

“Giỏi quá! Noah-san, đúng là một chiêu hạ gục luôn!”

Tôi vừa vỗ tay vừa khen ngợi hết lời, Noah có vẻ rất đắc ý, em ấy ưỡn cái bộ lông ngực trắng muốt ra đầy tự hào. Trông đáng yêu không chịu nổi luôn.

“Đã vậy còn rơi ra một lọ [Thuốc hồi phục] nữa chứ! Đúng là mèo thần tài rồi, Noah-san ơi.”

“Meow~”

“Đợi đã. Thực sự tất cả đống này là do Noah làm sao...?”

Gương mặt anh Kanata lộ rõ vẻ thảng thốt, anh từ từ đưa tay ra và chú mèo tam thể lập tức nhảy tót vào lòng anh. Có vẻ đã quá quen với việc được bế, Noah nằm dài thoải mái trong vòng tay anh như một vị đại ca thực thụ.

“Chắc là em ấy đã lẻn theo chúng mình khi vào hầm ngục rồi anh nhỉ?”

“Chắc là vậy... Dạo gần đây em ấy hay ra sân sưởi nắng với đi dạo quanh đây mà.”

Noah, "vị tiền bối" mèo đã mười bảy tuổi, thực sự rất thông minh. Trước khi được chữa trị bằng Potion thì em ấy chỉ nằm liệt giường, nhưng nghe bảo hồi trẻ em ấy khéo léo đến mức có thể tự mở được cửa phòng cơ đấy.

“Chắc là lúc em khóa cửa kho đã không để ý là em ấy cũng lẩn vào trong rồi. Sau đó em ấy tự mở được cửa hầm ngục và đi theo chúng mình luôn.”

“Khả năng đó cao lắm. Vốn dĩ từ xưa em ấy đã là một đứa rất tò mò và nghịch ngợm rồi.”

Nhưng không ngờ dù là loại quái vật yếu nhất, em ấy vẫn có thể hạ gục Slime một cách dễ dàng như vậy.

“Anh Kana, hay là... Noah-san cũng có kỹ năng đặc biệt gì đó?”

“Đợi, đợi anh chút. Để anh thử dùng Thẩm định xem nào... Ôi trời ơi! Tại sao ngay cả mèo cũng được trao ma thuật với kỹ năng thế này hả cái hầm ngục này!”

“Quả nhiên là vậy...”

Có vẻ như bất cứ ai bước qua cánh cửa hầm ngục này, dù không phải là người, cũng sẽ được ban tặng những đặc ân.

“Cấp độ 3 rồi nhé. Chắc là do một mình tiêu diệt ngần ấy Slime nên lên cấp nhanh thế đấy. Em ấy sở hữu kỹ năng [Ma thuật hệ Thổ][Thu phục] kìa.”

“Hả, [Ma thuật hệ Thổ]? Đó chính là thứ mà em hằng khao khát đấy! Thích thật sự luôn~.”

Với một người làm nông như tôi, ma thuật hệ Thổ đúng là thứ quý hơn vàng. Khi tôi đang thực sự ghen tị thì anh Kanata nhìn tôi bằng một ánh mắt không biết nên nói gì.

“Anh Kana?”

“À không có gì. Anh chỉ thấy tâm hồn mình được chữa lành bởi sự thành thật đến mức đáng yêu của Misa-chan thôi, thay vì ngạc nhiên thì em lại đi ghen tị với một chú mèo.”

“? Em không hiểu lắm, nhưng cảm ơn anh nhé?”

Ngay cả Noah cũng đang nhìn tôi với vẻ mặt như đang trêu chọc. Đôi mắt màu ngọc bích của em ấy thực sự rất đẹp.

“Thường thì người ta phải thắc mắc là tại sao mèo mà lại có kỹ năng [Thu phục] chứ.”

“Dạ? Thực ra em cũng chẳng hiểu rõ lắm nghĩa của từ Thu phục (Tame) này là gì nữa.”

“Ra vậy. Để anh giải thích... thôi, trước đó mình thu dọn đống vật phẩm rơi ra rồi về nhà đã nhé.”

“Vâng. Thu dọn hết đống này chắc cũng mệt bở hơi tai đây...”

Tôi nhìn quanh hang động mà nản lòng. Ma thạch và Potion rơi vãi khắp nơi. Kỹ năng Hộp vật phẩm chỉ có tác dụng khi mình chạm vào đồ vật, nên tôi đành phải đi nhặt từng thứ một thôi.

“Để anh giúp một tay.”

“Vâng, cảm ơn anh nhé anh Kana.”

“Nya!”

“Noah-san cũng muốn giúp một tay sao?”

Câu trả lời là một cú đấm mèo vào một con Slime vừa mới xuất hiện. Có vẻ như em ấy định làm vệ sĩ cho chúng tôi trong lúc thu dọn chiến lợi phẩm đây. Tôi cảm ơn một tiếng, Noah khẽ kêu lên một tiếng nhỏ như muốn nói "không có gì".

Cảm giác như có thể trò chuyện được với nhau thật là thú vị. Thế là dưới sự bảo vệ của đại ca mèo, hai chúng tôi miệt mài đi nhặt đồ.

◇◆◇

“Hả! Cái gì cơ! Chuyện thú vị thế mà không ai gọi tôi đi cùng!”

“Đúng đó ạ. Hai người thật là quá đáng. Anh Kana với chị Misa phải gọi tụi em đi xem cùng với chứ.”

Trong bữa tối khi cả bốn người và một chú mèo đã tập hợp đầy đủ, anh Kanata thay mặt kể lại chuyện xảy ra trong hầm ngục khiến hai người kia nhao nhao phản đối. Mà cũng đúng thôi, cái dáng vẻ oai vệ khi tung "cú đấm mèo" và cái mặt đắc ý đáng yêu của Noah thì ai mà chẳng muốn xem cho bằng được.

“Không ngờ Noah-san cũng có thể dùng được kỹ năng và ma thuật đấy nhỉ.”

“Bất ngờ thật luôn ấy. Lại còn là ma thuật hệ Thổ mà chị hằng mơ ước nữa chứ! Noah-san ơi, em giúp chị làm vườn được không?”

“Này Misa, bà lạc đề rồi đấy. Đáng lẽ bà phải ghen tị với kỹ năng [Thu phục] của Noah-san mới đúng chứ?”

“Vậy sao? Tại tớ không biết rõ cái kỹ năng Thu phục đó là cái gì mà.”

“Trong mấy truyện giả tưởng thì đó là kỹ năng dùng để điều khiển và sai khiến quái vật hay ma thú đấy.”

“Kiểu như người luyện thú ấy hả?”

“Chắc là vậy! Tôi đoán thế!”

“Cảm ơn lời giải thích của Kai-kun nhé. Tuy không đến mức hoàn toàn sai khiến nhưng có vẻ là có thể nắm bắt và điều khiển được ở một mức độ nào đó. Có vẻ em ấy có thể bắt các loài động vật hay quái vật phải nghe lời mình.”

“Oa... Noah-san đỉnh quá đi mất!”

Chú mèo tam thể đang nằm dài trên chiếc ghế chuyên dụng khẽ gừ gừ đầy tự hào.

“Chuyện đó thì cũng tốt thôi... À thực ra thì cũng không tốt lắm đâu. Nhưng vì đã lỡ có kỹ năng rồi nên cũng chẳng còn cách nào khác.”

Vấn đề nằm ở chỗ ma thuật và kỹ năng đó. Dù có thông minh đến mấy thì việc giải thích cho một chú mèo cũng là một thử thách lớn. Với Slime thì chắc em ấy chỉ coi như một món đồ chơi để vờn thôi.

“Noah. Sức mạnh mới mà em nhận được là một thứ rất phiền phức đấy. Đặc biệt là kỹ năng [Thu phục]. Tuyệt đối không được dùng nó lên con người nhé. Em hiểu chứ?”

“Meow?”

Chú mèo tam thể nghiêng đầu, không biết là có hiểu lời nói đó hay không. Nhưng anh Kanata vẫn tiếp tục với giọng điệu nghiêm túc.

“Tất nhiên, cả ma thuật hệ Thổ cũng vậy, không được dùng lên người khác hay dùng trước mặt người ngoài. Nếu ở trong hầm ngục thì em cứ thoải mái dùng nó để nện lũ Slime. Làm được không nào?”

“Meow~!”

Noah gật đầu một cái rụp. Cái thời điểm gật đầu chuẩn xác đến mức không thể là tình cờ được. Quả nhiên, em ấy thực sự hiểu những gì chúng tôi đang nói.

“Anh Kana, vậy nghĩa là...”

“Anh có định dắt theo cả Noah-san vào hầm ngục không anh Kana?”

“Ừ, anh định vậy. Bản thân em ấy cũng có vẻ muốn đi, với lại nếu thăng cấp và tăng bảng trạng thái lên thì Noah cũng sẽ khỏe mạnh hơn nhiều.”

“À, ra là vậy...”

Dù Potion đã cứu được mạng sống, nhưng tuổi thọ của loài mèo vốn dĩ rất ngắn ngủi.

Có vẻ anh Kanata, với tư cách là chủ nhân, đã nghĩ rằng nếu thăng cấp để rèn luyện cơ thể thì Noah sẽ sống lâu hơn. Quả thực, từ khi bắt đầu thám hiểm hầm ngục, thể lực của chúng tôi cũng tăng lên và cơ thể trở nên mạnh mẽ hơn hẳn.

Cũng giống như lần Kai bị lăn xuống vách núi khi leo núi mà chẳng hề hấn gì, tôi tin rằng cơ thể chúng tôi đã trở nên cứng cáp hơn về mặt vật lý. Thêm nữa, từ ngày thám hiểm hầm ngục, chẳng ai trong nhóm bị cảm lạnh hay ốm vặt lần nào cả. Không chỉ là vết thương mà có lẽ cơ thể chúng tôi đã thay đổi để có thể chống lại cả virus nữa.

Khi cấp độ tăng lên, không chỉ tránh được bệnh tật mà còn không lo bị thương, chắc chắn tuổi thọ của Noah-san sẽ tăng lên đáng kể đây.

Tôi thấy đó là một ý kiến tuyệt vời. Điều tôi lo duy nhất chỉ là em ấy có bị thương khi đối đầu với quái vật hay không thôi.

“Nếu chỉ đối đầu với lũ Slime ở tầng một thì chẳng có gì nguy hiểm cả, thực tế là em ấy đã tiêu diệt chúng dễ như chơi rồi. Đó cũng là một cách tập thể dục rất tốt cho Noah đấy.”

Anh Kanata cẩn thận chọn lời. Misa gật đầu lia lịa tán đồng.

“Em đồng ý. Em tin Noah-san sẽ ổn thôi. Vả lại nếu mình dạy bảo kỹ càng, lỡ có bị thương thì chắc em ấy cũng tự biết uống Potion thôi mà. Noah-san thông minh thế kia mà lị.”

Đến việc tự mở cửa em ấy còn làm được thì mấy việc này chắc chẳng là gì.

“Tôi cũng đồng ý. Dạo gần đây bận rộn quá, có thêm 'tay mèo' giúp đỡ thì còn gì bằng.”

“Nếu Noah-san giúp săn Slime thì em cũng bớt việc đi nhiều ạ. Nhưng em không được làm gì quá sức đâu đấy nhé?”

Akira khẽ ghé sát mặt lại gần lo lắng thì thầm, chú mèo tam thể nhẹ nhàng liếm vào chóp mũi em ấy như để vỗ về.

Cả nhóm đã đạt được sự đồng thuận tuyệt đối.

“Vậy từ giờ trở đi, nhờ cả vào em nhé, Noah-san.”

Một tiếng đáp lại đầy đáng yêu "Meow~" vang lên.

Vừa gừ gừ đầy sảng khoái vừa ưỡn bộ ngực mềm mại ra, trông Noah thực sự rất đáng tin cậy. Thế là chú mèo tam thể 'Noah-san' vừa đáng yêu vừa mạnh mẽ đã chính thức trở thành một thành viên trong đội chinh phục hầm ngục của chúng tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!