Sống Chung Trong Căn Nhà Cổ Có Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

226 2347

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

380 22182

Nuôi nấng Bạch Tuyết

(Đang ra)

Nuôi nấng Bạch Tuyết

강지갑

Một ngày nọ, tôi tỉnh giấc trong một tựa game giả lập nuôi dạy trẻ, tên là "Bạch Tuyết". Trong thân xác của bà mẹ kế, người sẽ chết một cách thảm khốc và tàn bạo

155 87

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

319 4763

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

449 23295

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

18 27

Tập 01 - Chương 14: Cắm trại trong hầm ngục

Chương 14: Cắm trại trong hầm ngục

“Nè, hay hôm nay tụi mình thử ngủ lại hầm ngục một đêm đi?”

Vừa kết thúc công việc buổi sáng, Misa đang cùng anh em nhà Hojo hào hứng bàn xem nên mang theo cơm hộp và đồ ăn vặt gì, thì lời đề nghị đột ngột của cậu bạn thuở nhỏ khiến cô đứng hình.

“Ngủ lại hầm ngục á? Hả, ông định cắm trại trong đó thiệt luôn hả Kai?”

“Ừ, cắm trại hầm ngục. Tầng nào chẳng có khu vực an toàn, nghe thú vị mà đúng không?”

“Nghe thì cũng vui đấy. Nhưng tớ lấy đâu ra lều hay túi ngủ cơ chứ?”

Kai vừa được thăng chức từ nhân viên thời vụ lên chính thức ở trang trại. Hôm nay cậu chỉ làm buổi sáng, ngày mai lại được nghỉ, nên chắc mới nảy ra cái ý tưởng “sinh tồn” này đây.

Nhưng khác với một gã coi cắm trại là lẽ sống như Kai, ba người còn lại hoàn toàn là dân “mù tịt” hoạt động ngoài trời. Lần đầu đi cắm trại mà lại chọn ngay hầm ngục, thử thách này xem chừng có hơi quá tầm.

“Misa có [Hộp vật phẩm] để thồ giường theo mà, lo gì chứ.”

Đúng là cô có thể tống cả cái giường vào không gian lưu trữ thật, nhưng cô chẳng muốn vác “tổ ấm” thân yêu vào hầm ngục tí nào.

Đang định thẳng thừng từ chối thì một phản ứng bất ngờ vang lên.

“Nghe thú vị quá, em cũng muốn thử ạ. Cắm trại trong hầm ngục ấy.”

“Hả? Akira-san, em nói nghiêm túc đấy chứ?”

“Dạ. Em đang sẵn rất nhiều nguyên liệu nên chắc là có thể chế tạo được nhiều thứ phục vụ cho việc này ạ.”

Thấy cô em gái mỉm cười đầy tinh nghịch, anh trai Kanata chỉ biết thở dài đầy vẻ “chào thua”.

“Nguyên liệu em nói, chẳng lẽ là...”

“Là đống gỗ tỉa bớt khi em dọn dẹp ngọn núi sau nhà ạ. Với lại nếu dùng thêm vật phẩm rơi ra từ quái vật, chắc em cũng làm được đồ dùng cắm trại nữa. Em thực sự rất muốn thử xem sao... Không được ạ?”

Nhìn đôi mắt lấp lánh đầy kỳ vọng của Akira, Misa làm sao nỡ chối từ.

“Nếu có mẫu cho em xem, em nghĩ mình sẽ làm được ạ. Dù chắc là sẽ cần điều chỉnh chi tiết một chút.”

“Đỉnh quá Akira-san ơi! Anh có sẵn mấy cuốn tạp chí đồ cắm trại này, để anh đi lấy ngay!”

Hai người họ lập tức hào hứng bàn luận, khiến Misa chẳng thể chen ngang vào được nữa. Cô đành để việc chế tạo dụng cụ cho họ lo, còn mình quay sang bàn với anh Kanata về lương thực.

“Hay là mình ăn trưa xong rồi mới đi nhỉ? Anh Kana, anh thấy sao?”

“Chi bằng mình vào trong đó rồi ăn trưa luôn đi em. Anh đang phân vân không biết thực đơn tối nay nên nấu món gì đây.”

“Ưm. Vì là đi cắm trại nên em thích món nào mang đúng phong cách dã ngoại một chút.”

Với một kẻ chưa từng đi cắm trại như cô thì trong đầu chỉ hiện ra mỗi thịt nướng hoặc cà ri.

“Fufu. Sẵn dịp Misa-chan tặng anh cái máy kẹp bánh mì, anh cũng muốn thử trổ tài vài món với nó xem sao.”

Nhắc mới nhớ, cô đã tặng anh Kanata cái máy kẹp bánh mì hình chú mèo dễ thương trúng thưởng hôm nọ.

“Bánh mì kẹp nướng (Hot sand) cũng tuyệt lắm ạ. Để em xem còn bánh mì gối không nhé...?”

Misa nhanh chóng kiểm kê lượng gạo, bánh mì, mì Ý và mì xào trong [Hộp vật phẩm]. Cô lần lượt tống mọi thứ nảy ra trong đầu vào không gian chứa đồ: từ nồi đất, chảo gang (skillet), bếp nướng BBQ cho đến bếp ga mini để bàn. Rau củ và thịt lấy từ hầm ngục thì nhiều đến mức bán đi không hết.

Cô cũng không quên mang theo cả hộp gia vị “bảo bối” của anh Kanata.

Bàn nấu ăn ngoài trời thì tận dụng mấy cái bàn cũ trong kho, nấu xong dùng làm bàn ăn luôn cũng tiện. Cô còn lôi ra được cả một cái ghế dài cũ rích. Thật mừng vì đống đồ bỏ đi lại có lúc hữu dụng thế này.

Trong lúc cô đang miệt mài chuẩn bị, Akira thò đầu vào bếp.

“Chị Misa ơi, em muốn dùng Giả kim thuật, chị lấy nguyên liệu ra giúp em được không ạ?”

“Được chứ. Ra sân nhé? Em cần những gì nào?”

Nhờ miệt mài “cày cuốc” mà cấp độ kỹ năng của Misa đã tăng lên đáng kể.

Ban đầu không gian chứa đồ của cô chỉ bằng hai cái nhà kho, nhưng giờ đây nó đã có dung tích khổng lồ tương đương một sân vận động mái vòm rồi.

Hai người ra sân, Misa trải tấm bạt xanh ra rồi đặt lên đó gỗ, da lông, sừng và nanh quái vật theo yêu cầu. Tiện tay cô còn lôi ra cả đống nội thất cũ như cái sofa lỗi thời và cái bàn sưởi (Kotatsu) đã hỏng.

Đúng lúc đó Kai cũng vác đống đồ cắm trại của mình tới, nhanh nhảu bày biện lều và túi ngủ ra sân.

“Em định dùng kỹ năng [Giả kim] để làm túi ngủ sao?”

“Vì tụi mình không quen ngủ ngoài trời, nên em nghĩ dùng giường xếp (Cot) có khi lại hay hơn túi ngủ đấy ạ.”

“Giường xếp?”

“Là cái này nè. Một kiểu giường đơn giản tiện lợi.”

Kai chỉ vào một dụng cụ trông giống cái ghế dài gấp gọn. Tuy không thể lăn qua lăn lại thoải mái như giường thật nhưng ngủ trên đó chắc chắn dễ chịu hơn nằm trực tiếp dưới đất nhiều. Nghe bảo ngoài làm giường, nó còn dùng làm ghế dài hoặc giá để đồ cũng được.

“Vâng, cái này em làm được ạ. Để em thử dùng giả kim chế tạo một cái kích thước lớn hơn chút xem sao.”

Akira bắt đầu biến những vật liệu sẵn có thành nguyên liệu thô. Cảnh em sử dụng kỹ năng, dù nhìn bao nhiêu lần đi nữa, Misa vẫn thấy thật diệu kỳ.

Lần này em dùng ghế xếp bằng ống thép và lông thỏ Almiraj làm nguyên liệu.

Sau khi dùng ma thuật thanh tẩy làm sạch mọi thứ, em đưa tay lên kích hoạt kỹ năng. Phần kim loại bắt đầu biến hình thành khung xương, còn nệm nằm được phủ bằng lớp lông thỏ Almiraj dày dặn.

Một chiếc giường làm từ lông thỏ Rabbit Fur, đúng là món đồ xa xỉ.

“Xong rồi ạ. Mọi người thấy thế nào?”

“Vẫn xịn xò như mọi khi nhỉ. Để anh nằm thử xem sao nhé?”

Kai trầm trồ trước khả năng gấp gọn của nó. Chiếc giường này rộng hơn mẫu gốc nên nằm có vẻ rất thoải mái.

“Nằm thẳng người được luôn này, lưng cũng không bị đau nữa. Êm ái thật đấy, giỏi quá Akira-san!”

Misa nghĩ chỉ cần thêm cái gối với cái chăn nữa là thành một chiếc giường hoàn hảo rồi. Thấy Kai nhìn bằng ánh mắt thèm muồng, Akira liền dùng kỹ năng [Sao chép] tạo thêm ba chiếc giường xếp đặc chế cho cả nhóm.

Có món này thì đỡ được bao nhiêu công sức chuẩn bị thảm hay tấm lót.

“Thật mừng vì đống đồ cũ lại được tái sử dụng. Phải cảm ơn Akira-san nhiều lắm đấy!”

“Em cũng được luyện tập mà, vui lắm ạ.”

Mấy thứ cô định bụng tống vào “thùng rác” trong [Hộp vật phẩm] vì chật chỗ, không ngờ lại được tái sinh tuyệt vời thế này!

“Akira-san, em có làm được cái lều thiên mạc khổng lồ không? Kiểu như cái lều tròn của người Mông Cổ ấy?”

Chứng kiến thành quả của chiếc giường xếp, Kai hưng phấn hỏi dồn dập.

“Cái lều của người Mông Cổ á? À, lều Ger hả?”

Misa khẽ nghiêng đầu lẩm bẩm, Kai liền gật đầu lia lịa.

“Đúng đúng! Đã mất công đi thì ở trong cái lều đó mới sướng chứ!”

“Ừm, công nhận là ở lều Ger nghe cũng hấp dẫn thật.”

“Mông Cổ... lều Ger...”

Akira vừa nhìn hình ảnh lều Ger trên điện thoại vừa trầm ngâm suy nghĩ.

“Cũng không phải là không làm được ạ. Chị Misa ơi, da lông lợn rừng Wild Boar nhà mình còn thừa nhiều lắm đúng không chị?”

“À, ừ. Nhiều đến mức bán không hết luôn. Mà hiện tại cũng chẳng có ai mua cả.”

Da hươu thì rất được ưa chuộng để làm túi xách và ba lô, nhưng da lợn rừng thì cô vẫn chưa biết dùng vào việc gì. Vì ham thịt nên cả nhóm đi săn quá trời, dẫn đến lượng da tồn kho cực kỳ lớn.

Khi Misa lôi hết đống da lợn rừng từ [Hộp vật phẩm] ra, gương mặt Akira bừng sáng.

“Vâng, em làm được ạ. Để em dùng thêm cả gỗ nữa.”

Em dự định dùng gỗ làm khung chống, còn bạt lều thì gia công từ da lợn rừng.

Nếu cứ để nguyên hình dạng hoàn chỉnh rồi cất vào [Hộp vật phẩm] thì khi dùng sẽ không cần mất công lắp ráp phiền phức nữa.

Đây là lần đầu tiên chế tạo một thứ có kích thước lớn thế này nên Akira có vẻ hơi căng thẳng. Nhưng trên hết, sự hào hứng hiện rõ trên mặt em — đúng là bản tính của một người thợ thích sáng tạo.

“Bắt đầu nhé... [Giả kim]!”

Một luồng sáng vàng kim dịu nhẹ tỏa ra xung quanh. Cũng giống như ma thuật quang em hay dùng, luồng sáng này tuy chói mắt nhưng lại rất ấm áp và hiền hòa. Khi Misa từ từ mở mắt ra, trước mặt cô đã là một chiếc thiên mạc hoàn chỉnh.

“Tuyệt quá. Đúng là lều Ger rồi. Một chiếc lều mái vòm thật oai vệ.”

“Ngầu bá cháy! Akira-san, em đúng là đỉnh của chóp!”

Dù làm từ da lợn rừng nhưng bề mặt thiên mạc sờ vào lại có cảm giác như vải bạt, thật kỳ diệu. Bên trong chiếc lều hình lục giác này cực kỳ rộng rãi, diện tích chắc phải tầm hai mươi mét vuông, chẳng giống cái lều chút nào.

“Khu vực an toàn ở tầng bốn rộng lắm, chiếc lều này dư sức đặt vừa đấy.”

Nếu cắm trại ở khu vực an toàn ngay trước cầu thang dẫn xuống tầng dưới trong tầng rừng núi, chắc chắn sẽ cảm nhận được trọn vẹn không khí dã ngoại. Giữa rừng cây xanh mướt, tận hưởng sự thong thả cũng không tệ chút nào.

“Khi dựng lều ở khu vực an toàn, tụi mình hãy trải tấm bạt xanh ra cho sạch nhé. Em muốn trong lều là khu vực cấm đi giày ạ.”

“Hay đấy! Akira-san, tụi mình dùng dép đi trong nhà đôi thật dễ thương đi!”

Hội chị em đang ríu rít bàn luận thì anh Kanata đi tới. Nhìn cảnh Kai vẫn mải mê chiêm ngưỡng cái lều với vẻ mặt thèm thuồng, anh bật cười rồi thúc giục cả nhóm chuẩn bị khởi hành.

◇◆◇

Chuyến cắm trại hầm ngục lần này kéo dài hai ngày một đêm, nên chú mèo Noah và con Slime Cyan cũng tham gia.

Điều duy nhất cô lo lắng là việc chăm sóc chuồng gà, nhưng Akira đã dùng kỹ năng [Giả kim] biến cái vại nước bình thường thành một máy cấp nước tự động.

Chỉ cần đổ đầy vại bằng nước tạo ra từ ma thuật nước, rồi pha thêm một lọ Potion vào là xong.

Nhờ được uống Potion mỗi ngày mà lũ gà chẳng bao giờ biết ốm đau là gì. Thêm nữa, chắc do được Noah “thu phục” nên chúng cũng thông minh hẳn ra, vừa thấy cái máy cấp nước lạ hoắc đã biết cách dùng ngay.

Chuồng gà cũng được Akira dùng ma thuật thanh tẩy dọn dẹp sạch bong kin kít, thức ăn thì cô đã chuẩn bị dư dả.

Sau khi đã chuẩn bị kỹ lưỡng mọi thứ, cả nhóm chính thức xuất phát. Nói là xuất phát cho oai chứ từ cửa chính đi bộ ba mươi giây là tới nơi rồi. Điện thoại bàn đã cài chế độ ghi âm, cô cũng đã báo cho hàng xóm biết mình sẽ đi vắng. Khóa cửa nhà và kho cẩn thận, lên đường thôi!

“Meow!”

Hôm nay Noah trông rất hăng hái. Có vẻ em đã chán ngấy việc nện Slime ở tầng một và đang khẩn khoản đòi xuống tầng dưới. Cuối cùng, chủ nhân Kanata đành nhượng bộ, sau khi bắt em hứa không được làm gì liều lĩnh mới cho đi cùng xuống tầng hai. Tầng một sẽ giao cho vài phân thân của Cyan đảm nhiệm.

(Dù đều là Slime với nhau, nhưng để tụi nó tự quản thế này có ổn không nhỉ?)

Misa thầm lo lắng nhưng vì muốn tích trữ thật nhiều Potion nên cô vẫn đành nhờ cậy chúng.

Ở tầng hai có lũ Almiraj. Đó là những con quái vật thỏ khổng lồ với cái sừng xoắn trước trán. Con nào con nấy đều to hơn cả Noah nên cô hơi lo không biết “cú đấm mèo” sở trường có ăn thua gì không.

Như để đập tan nỗi lo đó, Noah hiên ngang bước xuống đất. Em liếc nhìn con Almiraj đang lao tới, rồi dùng cái chân trước đáng yêu giẫm nhẹ một cái xuống mặt đất.

“Écc!”

Con Almiraj rú lên đau đớn. Một ngọn giáo bằng đá sắc nhọn từ dưới đất đâm lên xuyên thủng người nó. Trước con mắt ngỡ ngàng của cả bốn người, con thỏ biến mất, để lại thịt, ma thạch và lông trên mặt đất.

“Vừa rồi là... ma thuật hệ Thổ của Noah-san sao?”

“Meow.”

“Ơ, mạnh quá vậy trời?”

“Noah-san, đỉnh thật sự!”

Hóa ra ma thuật hệ Thổ không chỉ dùng để làm ruộng. Những ngọn giáo đá đó vừa cứng vừa sắc, uy lực sát thương chắc chắn không hề nhỏ. Cách dùng này xem chừng hơi “hung bạo” nhưng quả nhiên là phong thái của “đại ca” mèo.

“Có Noah-san ở đây thì tầng hai đúng là chuyện nhỏ nhỉ...?”

“Vậy em sẽ cùng Noah-san đi săn thỏ ở tầng hai nhé!”

Akira hào hứng xung phong. Misa đưa cho em thêm thật nhiều Potion để phòng thân.

Con Slime Cyan cũng quyết định ở lại tầng hai làm nhiệm vụ thu gom vật phẩm rơi ra.

“Nhớ là cứ một tiếng phải nghỉ ngơi một lần đấy nhé? Đừng có quên đặt báo thức điện thoại đấy.”

“Anh Kana lo xa quá. Cứ như bảo mẫu ấy nhỉ?”

“Chứ sao nữa. Vì em là em gái anh mà.”

“Vâng, hi hi. Em cảm ơn anh.”

Trong ba lô da hươu của mỗi người đều đã có sẵn trà và đồ ăn nhẹ.

Chiếc điện thoại đã cài báo thức được nhét vào túi áo khoác chuyên dụng. Đây là cái túi được thiết kế riêng, có lớp bảo vệ để không bị hỏng khi va đập. Vì da lợn rừng Wild Boar có khả năng kháng vật lý rất tốt nên Akira đã dùng kỹ năng [Giả kim] gia cố thêm. Dù trong hầm ngục không có sóng nhưng điện thoại vẫn dùng để xem giờ và chụp ảnh cực kỳ tiện lợi.

Tầng ba là kho báu của hươu Wild Deer và phúc bồn tử. Tầng này sẽ do Misa và anh Kanata phụ trách.

Kai thì một mình thử thách tầng bốn, mục tiêu của cậu là thịt lợn rừng Wild Boar. Có ba phân thân của Cyan đi theo hỗ trợ thu gom đồ. Nhờ được cho ăn ma thạch Slime đều đặn nên dù là phân thân nhưng chúng cũng đã lớn phổng phao và cứng cáp, chắc chắn không dễ gì bị lũ lợn rừng đè bẹp đâu.

“Kai, nếu hái được quả tì bà thì nhớ hái giúp tớ luôn nhé.”

“Tớ sẽ cố hết sức nhưng đừng kỳ vọng quá nhé? Mục tiêu chính của tớ là thịt lợn rừng mà.”

“Tớ biết rồi. Nhưng quả tì bà đó được khen dữ lắm luôn. Đúng là hàng hầm ngục có khác.”

Số quả tì bà bán giới hạn đợt trước nhận được phản hồi cực tốt, khách hàng cứ nhắn tin hỏi suốt xem bao giờ mới có hàng lại.

“Ước gì lũ Slime cũng biết hái quả nhỉ... Hửm? Các em làm được á?”

Mấy con Slime đang vung vẩy xúc tu như thể đang phân bua gì đó với Kai. Nhắc mới nhớ, chúng là những “siêu Slime” có thể kiêm luôn cả việc thu hoạch rau và đóng thùng mà lị.

“Kai, cho tớ mượn một con qua đây! Để nó giúp tớ hái phúc bồn tử.”

“Nghe thấy chưa hả? Có đứa nào muốn đi với Misa không?”

Lũ Slime dường như hiểu được lời nói nên chúng lắc lư cơ thể như đang gật đầu, rồi một con nhanh nhảu nhảy tót về phía Misa.

“Cảm ơn em nhé. Giúp chị hái phúc bồn tử nha?”

Con Slime rung rinh cơ thể nhìn rất đáng yêu. Misa vuốt ve lớp bề mặt mát lạnh mịn màng của nó rồi mỉm cười tiễn Kai lên đường xuống tầng bốn.

“Đừng có làm gì liều lĩnh đấy nhé? Ông đi có một mình thôi đấy.”

“Tớ biết rồi mà. ‘Tính mạng là trên hết’, đúng không?”

“Tất nhiên rồi. Ông mang theo Potion chưa? Mười hai giờ trưa tụi mình tập trung ở khu vực an toàn tầng bốn nhé.”

Cả nhóm dự định tập trung vào giờ ăn trưa để chuẩn bị chỗ nghỉ và dùng bữa.

Từ giờ đến lúc đó, mọi người sẽ tự do đi săn quái vật để thăng cấp và kiếm vật phẩm.

“Vậy tụi mình cũng di chuyển thôi anh.”

“Ừm. Đi đến bãi săn quen thuộc thôi nào!”

Misa cùng anh Kanata rảo bước xuyên qua khu rừng. Đích đến là bãi phúc bồn tử mọc dại.

Ở đó vừa có thể hái quả, vừa có thể săn lũ hươu hay mò tới ăn quả ngọt. Những con hươu Wild Deer khổng lồ như hươu sừng tấm cực kỳ mê mẩn mấy quả mọng chua chua ngọt ngọt nhỏ xíu này.

“Mấy quả phúc bồn tử này ngon đến thế thì em cũng hiểu tại sao lũ hươu lại mê mẩn vậy.”

“Trong hai ngày này tụi mình hãy tranh thủ thu hoạch thật nhiều nhé.”

“Em muốn làm mứt phúc bồn tử, rồi còn muốn thử làm cả rượu trái cây nữa, nên em sẽ cố gắng hết sức!”

Misa dự định khi mấy cây mơ trong vườn chín sẽ vừa ngâm rượu mơ vừa làm luôn cả rượu phúc bồn tử. Anh Kanata nghe thấy ý tưởng đó cũng rất hào hứng. Anh còn gợi ý ngâm cả rượu tì bà nữa, thế là cả hai quyết định sẽ thử nghiệm đủ loại. Cả món rượu dâu tây niềm tự hào của trang trại nhà cô cũng nằm trong danh sách sắp tới.

“Không biết vị nó thế nào đây, háo hức quá đi.”

“Fufu, đúng vậy nhỉ. Nếu làm ngon, anh sẽ dùng nó để pha cocktail nhé?”

“Món cocktail độc quyền của anh Kana sao? Em mong chờ lắm luôn!”

Vừa trò chuyện hào hứng, Misa vừa dùng ma thuật nước hạ gục lũ hươu Wild Deer cản đường gọn gàng.

Những lưỡi dao nước là loại ma thuật có uy lực sát thương rất cao. Dù có bắn trệch đi một chút vẫn gây ra sát thương đáng kể.

Ngay trước khi con quái vật kịp lao tới, anh Kanata đã bắn xuyên mắt nó, khiến việc cô dùng dao nước chém đứt cổ nó trở nên thật dễ dàng.

“Tiếc quá. Lần này không rơi ra thịt. Nhưng mà có một bộ da đẹp với ma thạch này.”

Cô thu gom mọi thứ rồi cất vào [Hộp vật phẩm].

Vật phẩm rơi ra từ hươu Wild Deer thường theo kiểu: thịt là trúng mánh, da lông là quà khuyến mãi, còn sừng là phần thưởng “an ủi”. Vì sừng hươu chẳng có mấy việc để dùng nên hiện tại một đống sừng đang nằm mốc meo trong không gian lưu trữ.

Dù Akira có thể dùng kỹ năng [Giả kim] gia cố vũ khí, nhưng vũ khí của mọi người đều đã được nâng cấp lên mức tối đa rồi.

“Ngay cả dao làm bếp hay kéo cũng được Akira-chan gia cố hết rồi, sắc lẹm luôn anh nhỉ.”

“Đúng vậy. Giá mà đống sừng này bán được thì tốt, nhưng chắc là khó lắm đây...”

Nếu dùng làm đồ trang trí thì trông cũng ngầu đấy, nhưng kẹt nỗi nó chiếm diện tích quá. Tuy có thể có người thích mua nhưng vì không giải thích được nguồn gốc, lại thêm khâu vận chuyển phiền phức nên cô đành từ bỏ ý định.

“Mà thôi, chắc rồi sẽ có lúc dùng đến thôi mà.”

“Hy vọng vào sự thăng cấp của Akira-san vậy.”

Trong lúc trò chuyện phiếm, cả hai đã tới nơi. Đó là một bãi phúc bồn tử mọc đầy. Misa lấy mấy cái giỏ lớn ra rồi bắt đầu hái quả. Trong lúc đó, anh Kanata giương cung cảnh giới xung quanh.

Anh luôn sẵn sàng tư thế để nếu có con hươu Wild Deer nào ló đầu ra định thưởng thức quả ngọt là tặng cho nó một mũi tên ngay lập tức.

Được vệ sĩ đáng tin cậy bảo vệ, Misa cùng Slime miệt mài hái phúc bồn tử. Cảnh tượng những chùm quả sau khi hái sạch một lúc sau lại tự hiện ra (respawn) trông thật kỳ diệu khiến cô không khỏi ngắm nhìn say đắm.

Cô lén lút bỏ một quả vào miệng ăn thử, vẫn là cái vị ngon tuyệt hảo như mọi khi. Việc đi săn hươu cũng rất thuận lợi, đến con thứ tư thì cuối cùng nó cũng rơi ra thịt. Là một miếng thịt đùi rất lớn.

“Không biết dùng ma thuật hỏa của Kai-kun để làm món thịt quay thơm phức được không nhỉ?”

Nhìn miếng thịt đùi thượng hạng, anh Kanata đăm chiêu suy nghĩ. Nhìn miếng thịt xịn thế này, cô hoàn toàn hiểu cảm giác của anh.

“Chắc nó thành than luôn đó anh, tốt nhất là đừng thử. Phí phạm thịt lắm.”

Nghe cô nói, anh Kanata mới sực tỉnh rồi đành từ bỏ ý định.

Cậu chàng Kai vốn không giỏi điều chỉnh ma lực, hễ dùng ma thuật hỏa là toàn chơi kiểu dồn toàn lực thôi.

“Hy vọng cậu ấy đã luyện tập cách nướng thịt với lũ Wild Boar rồi.”

Dù sao thì bây giờ việc quan trọng nhất là thu hoạch. Vì món rượu trái cây thơm ngon, Misa miệt mài hái từng trái phúc bồn tử chín mọng.

◇◆◇

Mười phút trước mười hai giờ, chuông báo thức vang lên. Misa dừng tay hái quả, chạm vào điện thoại tắt chuông. Anh Kanata cũng vừa đi tới vừa thao tác trên điện thoại.

“Anh vừa hạ được mười lăm con và thu được một lượng thịt khá ổn đây. Tụi mình rút quân thôi em nhỉ?”

“Em xong ngay đây. À, để em cất đồ giúp anh luôn cho.”

Cô nhận lấy thịt hươu, ma thạch và da lông từ anh Kanata. Mấy cái giỏ và thúng đựng phúc bồn tử thu hoạch được cô đã sớm cất vào [Hộp vật phẩm].

Con Slime đang lắc lư đi tới, cô liền bế nó lên.

“Cảm ơn em đã giúp chị hái quả nhé. Lát nữa chị sẽ thưởng đồ ăn vặt cho em.”

Con Slime dường như hiểu lời cô nói nên nhảy lên xuống vui sướng. Hai người cùng con Slime nối đuôi nhau di chuyển qua tầng ba.

Vì đã biết lối xuống tầng tiếp theo nằm ở hướng Bắc nên giờ ai cũng mang theo la bàn bên mình.

“Ghét thật chứ. Ngay trước cầu thang lại có một con to xác đang đứng chắn kìa.”

Đúng lúc đó, ngay trước lối dẫn xuống tầng bốn, một con hươu Wild Deer to lớn đang chễm chệ đứng đó. Không hạ nó thì không thể đi tiếp được. Misa ra hiệu ngăn anh Kanata đang định giương cung, cô đặt con Slime vào tay anh.

“Anh Kana, để em lo cho. Nãy giờ em chỉ mải hái quả nên ma lực đang dư dả lắm.”

“Thế à? Vậy nhờ em nhé.”

Misa tập trung ma lực vào đầu ngón tay, tạo ra những lưỡi dao nước mỏng và sắc lẹm. Làm ma thuật quan trọng nhất là sự hình dung!

Cô phóng những lưỡi dao nước sắc bén có thể cắt đứt cả thép về phía con đại hươu. Con Wild Deer định dùng cái sừng oai vệ của mình đánh bật đòn tấn công, nhưng kết quả là cả cái sừng lẫn cái đầu của nó đều rơi xuống đất.

“Xong rồi!”

“Misa-chan, uy lực ma thuật nước của em tăng lên rồi sao?”

“Chắc do ngày nào em cũng dùng nó tưới cây nên việc điều khiển trở nên điêu luyện hơn chăng? Mà cũng có thể do nãy giờ em nhịn không xài nên giờ dồn hết ma lực vào một chiêu chăng. Mà thôi chuyện đó tính sau đi, em đói bụng quá rồi!”

“Trời đất, cái cô bé này!”

Cô bị anh búng nhẹ vào trán một cái rõ đau. Nhưng cô nghĩ ma lực cứ nên xài thật nhiều cho nó tiến bộ. Vả lại cô là kiểu người muốn để dành cái bụng thật đói để chén đồ ăn ngon cho đã mà lị.

“A, vật phẩm rơi ra kìa! Một khối thịt rất lớn và đẹp luôn anh ơi.”

“Là thịt thăn và phi lê nhỉ? Tuyệt vời. Chỗ này mềm và ngon lắm đây. Chỗ thịt sườn tuy nhiều mỡ và hơi cứng nhưng nếu hầm kỹ thì vị đậm đà miễn chê luôn.”

“Nghe anh tả thôi mà em đã ứa nước miếng rồi đây này...”

Cô nhận lấy thịt từ anh Kanata đang cười khúc khích rồi cất vào [Hộp vật phẩm]. Sau đó cô nhặt nốt ma thạch, da và một cái túi nhỏ màu nâu. Đó là một cái túi bằng da hươu chỉ to khoảng mười centimet.

“Cái này cũng là vật phẩm rơi ra sao? Lần đầu tiên em thấy rơi ra thứ gì đó ngoài nguyên liệu đấy... Anh Kana?”

Anh Kanata đang nhìn chằm chằm vào cái túi, đôi mắt mở to ngỡ ngàng.

“Misa-chan, cái túi này... Theo kết quả [Thẩm định] thì nó là một cái túi ma thuật (Magic Bag).”

“Túi ma thuật sao...?”

“Nó cũng giống như kỹ năng [Hộp vật phẩm] của em vậy, là một cái túi thần kỳ có thể chứa được một lượng đồ rất lớn.”

“Hảaa! Thế chẳng phải nó là vật phẩm hiếm cực kỳ xịn sao!”

Đúng mười hai giờ trưa, cả nhóm đã có mặt đầy đủ tại khu vực an toàn tầng bốn.

Tuy có rất nhiều chuyện muốn báo cáo nhưng việc quan trọng nhất bây giờ là dựng trại và chuẩn bị bữa trưa. Misa thoăn thoắt lấy đồ đạc của mọi người từ [Hộp vật phẩm] ra và bày biện trên mặt đất.

“Được rồi, chị với Akira-san sẽ lo phần dựng lều. Kai phải nghe lời anh Kana đấy nhé!”

“Biết rồi biết rồi, khổ lắm nói mãi.”

“Vậy Kai lo việc dựng đồ đạc và khuân vác giúp anh nhé? Xong việc thì qua phụ anh nấu ăn!”

“Hả... Em có biết nấu nướng gì đâu.”

“Thì xiên thịt chắc là biết chứ gì? Muốn ăn thì lăn vào bếp, nhanh lên!”

“Huhu.”

Hội con trai và con gái chia nhau làm việc hăng say. Nhân tiện, “cô nàng” duy nhất của nhóm là mèo Noah thì đã nhảy tót lên cái ghế xếp Kai vừa bày và đang thong thả đánh một giấc trưa. Con Slime Cyan thì đã thu hồi các phân thân của mình rồi nhập lại làm một, hiện đang thong dong lắc lư cạnh chân chủ nhân.

“Akira-san, dựng lều ở đây được không em?”

“Vâng, em nghĩ nên dựng gần phía cầu thang một chút ạ. Cảm giác ngủ ở đó sẽ yên tâm hơn.”

Dù là khu vực an toàn nhưng dựng lều sát mép ranh giới đúng là không thoải mái chút nào.

Sau khi chọn vị trí, Misa lấy chiếc lều mái vòm khổng lồ kiểu Ger ra đặt xuống. Cảm giác đặt được nó vào đúng vị trí mình muốn thật là sướng.

Thấy chiếc lều lấy ra vẫn giữ nguyên trạng thái đã lắp ráp sẵn ở sân nhà, Misa thở phào nhẹ nhõm. Chứ mỗi lần đi cắm trại phải hì hục dựng cái thiên mạc to đùng này đúng là oải lắm.

“Được ở trong cái lều sang chảnh thế này thích thật đấy.”

Bên trong lều rất rộng rãi nhưng phía dưới chỉ là nền đất trọc. Mọi người định ngủ trên giường xếp nên đất trọc cũng chẳng sao, nhưng cô vẫn muốn biến nơi này thành một không gian thư giãn hơn.

“Để chị trải tấm bạt xanh xuống trước để chống ẩm nhé.”

Bạt xanh thì nhà cô có cả đống. Đó là những tấm bạt cũ nằm lăn lóc trong kho từ đời nào. Hồi xưa mỗi dịp ngắm hoa hay liên hoan sau khi cấy lúa xong, mọi người thường dùng chúng thay cho thảm trải để ngồi ăn uống.

Đó là tàn tích của thời mà họ hàng, hàng xóm láng giềng thường xuyên tụ họp, mang theo đồ ăn thức uống rồi cùng nhau vui chơi giữa sân nhà hay bãi đất trống. Giờ đây khi người trẻ đã rời quê, những buổi tụ họp ấy thưa dần, và những tấm bạt xanh này được tái sinh trong chuyến cắm trại hầm ngục.

“Hay mình trải cả lông thú lên trên này đi chị? Nằm trên lớp lông thỏ Rabbit Fur thì đúng là đỉnh của chóp luôn.”

“Của để bán nên cũng hơi tiếc, nhưng công nhận là thảm lông thỏ nằm sướng thật.”

“Tụi mình dùng ma thuật thanh tẩy là nó lại sạch như mới ngay thôi mà, chị đừng lo cứ dùng đi ạ!”

Bị thuyết phục bởi sự cám dỗ, Misa quyết định dùng luôn thảm lông thỏ. Trừ khoảng không gian để cởi giày ở cửa ra, cô trải tấm bạt xanh rồi phủ lớp thảm lông thú lên trên.

Ở giữa lều, cô đặt cái sofa cổ điển tìm thấy trong kho.

“Ghế sofa thì không thể thiếu gối tựa rồi.”

Akira mỉm cười đặt bốn chiếc gối tựa sang chảnh được bọc bằng lông thỏ lên ghế.

“Mềm mại quá đi mất...”

Vừa xoa xoa lớp lông mềm mại, cô vừa cảm thấy tâm hồn mình thật thanh thản. Đã là không gian thư giãn thì thế này cũng hợp lý thôi. Đang mải mê vuốt ve chiếc gối, Noah từ đâu đi tới và kêu “Meow” một tiếng.

“Noah-san?”

Em liếc nhìn cô một cái rồi thoăn thoắt nhảy lên sofa, dựa lưng vào chiếc gối lông thỏ và bắt đầu tư thế ngủ trưa oai vệ.

“Đúng là Noah-san, thiên tài tìm chỗ nằm thoải mái nhất nhà.”

“Em ấy thích cái gối đó lắm ạ. Hay là mai mốt em làm cho em ấy một cái cây leo trèo (Cat tower) bằng lông thỏ luôn nhé?”

“Nghe cái Cat tower đó có vẻ đắt đỏ đấy, nhưng chắc Noah-san sẽ thích lắm.”

Hay là mình cứ nương theo trào lưu yêu mèo, rồi sản xuất loại Cat tower cao cấp này để bán nhỉ?

“Chị Misa ơi, tụi mình kê giường xếp cho mọi người luôn nhé. Kê bốn góc cho xa nhau ra thì ngủ sẽ ngon hơn ạ.”

“Ừ. Cần có khoảng cách riêng tư chút mới thoải mái được. À, còn chuyện thay đồ thì mình luân phiên dùng lều nhé?”

“Chuyện đó cũng hơi bất tiện chị nhỉ... Để em làm mấy cái vách ngăn (partition) che mắt luôn cho.”

Misa thắc mắc không biết cái vách ngăn đó có dễ làm không, nhưng khi cô vừa đưa nguyên liệu theo yêu cầu, Akira đã thoăn thoắt làm ra bốn cái vách ngăn cực kỳ đẹp mắt đúng như lời hứa.

“Ưm, che kín được cả giường xếp luôn này. Thế này thì không lo bị ai nhìn thấy tướng ngủ, mà thay đồ cũng tiện nữa. Cảm ơn Akira-san nhé, em đúng là giỏi thật đấy.”

“Tiện tay em ra ngoài làm cái nhà vệ sinh luôn ạ.”

“Á á, cái đó quan trọng lắm luôn...!”

Misa vội vã chạy theo sau Akira, chọn một chỗ cách xa lều và khu nấu nướng để đặt nhà vệ sinh tạm thời. Đây là loại nhà vệ sinh đơn giản dùng khi làm đồng, vốn bị bỏ xó sau kho, nay được mang ra tái sử dụng.

Nhờ ma thuật thanh tẩy đánh bóng loáng và kỹ năng giả kim sửa lại những chỗ hỏng, nó giờ đã dùng ngon lành. Đây là loại bồn cầu bệt dội nước đơn giản, có thể đặt ở những nơi không có hệ thống nước thải.

“Cạnh nhà vệ sinh chắc cũng cần một chỗ rửa tay nhỉ?”

“A, em có ma thuật thanh tẩy thì không sao, nhưng mọi người chắc chắn là cần chỗ rửa tay rồi.”

Akira dùng gỗ đóng một cái bồn rửa đơn giản, còn Misa thì đặt một bồn chứa nước thay cho vòi nước. Bồn này chứa được hai mươi lít nước, quá đủ để rửa tay. Đổ đầy nước vào bồn, thế là khu vực vệ sinh và rửa tay đã hoàn thành. Cô không quên bổ sung thêm giấy vệ sinh và treo vài cái khăn lau tay cạnh bồn nước.

“Ưm, ổn rồi đấy. Xong xuôi hết rồi, tụi mình qua phụ nấu ăn thôi nào.”

“...Vâng.”

Misa thấy thật lạ lùng khi một người khéo tay như Akira lại không hề có chút khiếu nấu nướng nào.

“Akira-san, em giúp chị bày đĩa nhé? Chị không có mắt thẩm mỹ đâu, nên việc trình bày món ăn nhờ cả vào em đấy.”

“! Vâng, em sẽ cố gắng hết sức ạ!”

Thấy gương mặt Akira bừng sáng với nụ cười rạng rỡ, Misa thầm nghĩ mình sẽ cố gắng hết mình để làm trợ thủ cho anh Kanata, rồi hai người cùng nhau tiến về phía bếp tạm thời.

“Để em làm thêm bàn nấu ăn nhé?”

“Ok. Chị lấy gỗ ra đây cho em nè~”

Nhận thấy không gian bếp hơi hẹp, Akira thoăn thoắt dùng kỹ năng giả kim chế tạo thêm mấy cái bàn gỗ.

(Thật không ngờ giả kim thuật lại bao gồm cả môn DIY - tự tay làm đồ gỗ thế này nhỉ...)

Bằng cách biến gỗ, vải và các loại hợp kim thành nguyên liệu thô rồi tổng hợp lại, Akira có thể tạo ra đủ thứ đồ dùng. Không chỉ bàn ghế hay kệ đựng đồ, ngay cả việc sửa sang phòng kiểu Nhật của hội con trai thành phòng kiểu Tây cũng nhờ tay em cả.

Em còn vá lại tường nhà cổ, lắp thêm đường đi trên cao cho mèo đi dạo (catwalk). Ngay cả căn phòng gác mái cũng được em dùng vật phẩm hầm ngục gia cố và sửa sang lại cực kỳ đẹp mắt, giờ đây nó đã trở thành một phòng làm việc vô cùng sang trọng.

Dạo này em đang cực kỳ mê mẩn DIY, và mục tiêu tiếp theo nghe bảo là sửa sang lại cái kho. Đống đồ đạc chất đống trong đó đã được chuyển vào [Hộp vật phẩm], nên giờ trong kho chỉ còn trơ trọi mỗi cánh cửa dẫn vào hầm ngục.

Cả nhóm đã bàn với nhau là để cánh cửa hầm ngục nằm tơ hơ giữa kho cũng không hay lắm, nên định sửa sang bên trong kho thành một căn hầm bí mật thứ hai. Có khi biến nó thành phòng làm việc riêng cũng là một ý kiến hay.

Tác phẩm lớn nhất gần đây của em là cái hiên gỗ (wood deck) ngoài sân. Trước đây ở hành lang nhà chính có một cái hiên nhỏ nhưng vì gỗ mục nên đã bị dỡ bỏ. Akira đã đóng lại một cái hiên mới cực kỳ oai vệ ngay tại vị trí cũ.

Em còn xử lý gỗ chống mục nát, lại còn làm thêm cả mái che cực kỳ sang chảnh. Trên hiên có đặt cả bộ bàn ghế để mọi người có thể thong thả nghỉ ngơi sau những giờ làm vườn mệt mỏi. Đây cũng là nơi lý tưởng để tắm nắng, nên Noah và lũ Slime cũng rất hay nằm ngủ trưa ở đó với vẻ mặt đầy mãn nguyện.

“Cảm ơn em đã làm cho cả nhà nhiều đồ thế này, nhưng Akira-san có thấy mệt không?”

“Không hề ạ. Ngược lại em thấy được làm nhiều thứ thế này vui lắm. Cấp độ kỹ năng tăng lên em cũng mừng nữa.”

Kế thừa vẻ đẹp từ anh trai, Akira khẽ nháy mắt tinh nghịch. Một mỹ nhân lạnh lùng nhưng lại có những cử chỉ và biểu cảm đáng yêu thế này, thảo nào ông anh trai chẳng cưng chiều em gái hết mực cơ chứ.

“Giờ chỉ cần có nguyên liệu, em có thể làm xong một cái ba lô hay túi da hươu chỉ trong vòng chưa đầy năm phút ạ. Mấy món đồ nhỏ hay gối bằng lông thỏ thì chỉ trong chớp mắt thôi. Chắc do ảnh hưởng của kỹ năng nên ngay cả việc may vá bằng vật liệu bình thường em cũng làm nhanh gấp đôi trước đây nữa.”

“Trời đất, Akira-san từ lúc nào đã thành cao thủ chế tác bá đạo thế này rồi.”

“Dạ không đâu, cũng có giới hạn mà chị. Em chỉ làm được những thứ mình đã từng tự tay làm qua thôi, cũng có những ràng buộc nhất định ạ.”

“Chị thấy thế là quá giỏi rồi. Chị cũng dùng kỹ năng [Hộp vật phẩm] suốt mà chẳng biết khi nào mới thăng cấp nữa đây...”

“Ơ, chị Misa ơi, chẳng phải sức chứa của chị đã tăng lên rất nhiều rồi sao?”

“Sức chứa thì tăng thật, nhưng chị cứ ước là có thêm mấy chức năng tiện lợi khác nữa kia...”

Vừa ríu rít trò chuyện vừa bày biện bát đĩa lên bàn, hai người bị anh Kanata mắng yêu một trận.

“Nè, hai đứa tính buôn dưa lê đến bao giờ hả? Rảnh thì qua phụ anh tay chân một tí coi!”

“Hì hì. Em xin lỗi anh Kana.”

Trên lò nướng BBQ chuyên dụng, những xiên thịt lợn rừng Wild Boar đang nướng xèo xèo. Kai đang miệt mài xiên thịt, còn anh Kanata thì dùng bếp ga mini chế biến món gì đó với cái máy kẹp bánh mì.

“Em giúp anh làm nốt hai món nữa nhé? Akira-chan thì phụ anh làm salad nha.”

“Làm salad ạ...?”

“Tuân lệnh! Để chị phụ Akira-san làm salad cho. Còn một món chắc chị làm món tinh bột gì đó cho chắc dạ nhỉ.”

Món súp rau củ (minestrone) anh Kanata nấu hồi sáng đã được cất vào [Hộp vật phẩm], chỉ chờ đến lúc ăn là múc ra thôi. Món súp này dùng toàn rau củ niềm tự hào của nhà mình nên vị ngon miễn chê. Thay vì dùng nước cà chua hay cà chua đóng hộp mua ở tiệm, anh dùng cà chua nhà trồng nên vị súp cực kỳ đậm đà.

“Hay mình làm salad bắp cải trộn (coleslaw) nhé? Cho thêm bắp cải, dưa chuột, rồi thay thịt nguội bằng thịt thỏ Almiraj chắc là ngon lắm đây.”

“A, không phải ‘thịt gà nguội’ mà là ‘thịt thỏ nguội’ nhỉ. Nghe hay đấy ạ!”

Dù thường xuyên mang thịt thỏ Almiraj đi biếu hàng xóm nhưng lượng tồn kho vẫn còn rất lớn. Ngay cả khi bốn người đã cùng nhau chiên một lượng lớn gà chiên (karaage) để trữ sẵn trong [Hộp vật phẩm] vẫn không xài hết được thịt.

Dạo gần đây nhà cô toàn dùng thịt thỏ để làm thịt nguội ăn kèm salad cho đỡ phí. Chỉ cần xát muối, đường và hạt tiêu vào thịt rồi để thấm, sau đó cuộn tròn bằng màng bọc thực phẩm, bọc thêm lớp giấy bạc rồi đem luộc sơ qua là xong, cực kỳ đơn giản.

Món thịt thỏ nguội này lành mạnh chẳng kém gì ức gà, lại còn mềm và mọng nước hơn cả thịt gà nữa nên cực kỳ được lòng hàng xóm láng giềng.

“Salad coleslaw thì bắp cải phải thái sợi đúng không chị...?”

“A, em cứ thái miếng nhỏ cho giòn cũng được! Để chị thái dưa chuột cho nhé~”

Akira cẩn thận băm bắp cải, tạo ra những tiếng cộp cộp nghe rất vui tai. Sau khi rắc chút muối vào bắp cải để một lúc cho thấm, cô tranh thủ thái dưa chuột thành sợi nhỏ.

Thịt thỏ nguội được xé nhỏ bằng tay rồi cho vào bát, sau đó chỉ cần trộn thêm sốt Mayonnaise, giấm và hạt tiêu đen cho vừa miệng là xong. Salad bắp cải trộn tuy đơn giản nhưng lại rất ngon và giúp ăn được nhiều bắp cải, nên đây là món salad “quốc dân” của nhà cô.

“Tiếp theo chắc chị làm món cơm nắm nướng. Để nướng ngay cạnh mấy xiên thịt luôn cho tiện.”

“Hay quá ạ. Chị định cho nhân gì vào thế?”

“Để xem nào, trong kho có thịt băm xào, à có cả mắm thịt (niku-miso) nữa này. Dùng cái này đi.”

“Mắm thịt ạ! Tuyệt vời. Thịt hươu mà kết hợp với vị mắm thì đúng là chuẩn bài luôn.”

Cả hai người cùng mơ màng nghĩ đến hương vị đó. Món mắm thịt hươu làm theo công thức của anh Kanata ngon cực kỳ. Trong đó có cả hành lá, tỏi, gừng và lá tía tô băm nhỏ, còn mắm thì dùng loại mắm tổng hợp đã có sẵn nước dùng dashi. Thêm chút tương đậu bản (toban-djan) và dầu mè nữa là thành món “kẻ trộm cơm” chính hiệu. Món này cũng được làm sẵn một lượng lớn nên cứ việc xài xả láng.

“Cơm nóng thì chị đã cất sẵn trong không gian chứa đồ rồi nhé.”

Misa lấy cái hũ đựng đầy cơm trắng bóng loáng ra, hai chị em cùng nhau nặn cơm nắm. Nhân dĩ nhiên là mắm thịt hươu rồi. Cơm nắm xong được phết một lớp dầu mè rồi xếp ngay cạnh mấy xiên thịt trên lò than. Cơm nướng bằng than hoa chắc chắn ngon hơn hẳn nướng bằng chảo rồi.

“Kai, trông chừng độ chín của mấy thứ này giúp tớ với nhé.”

“Ok con gà đen. Cứ để tớ lo.”

Giao việc canh lửa cho Kai là chuẩn nhất rồi. Cậu vốn mê cắm trại và sở thích là đốt lửa mà lị. Lại còn có ma thuật hỏa nữa nên việc điều chỉnh độ nóng cứ gọi là đúng bài. Thật lạ là cậu giỏi điều chỉnh lửa khi nấu nướng thế mà sao lúc dùng ma thuật tấn công lại toàn chơi kiểu “full công lực” bất chấp thế không biết.

Thịt và cơm nắm sau khi chín được bày ra đĩa lớn, rồi cô tạm cất vào [Hộp vật phẩm] giữ độ nóng hổi.

“Bên anh cũng xong rồi nè. Tụi mình ăn trưa thôi mấy đứa!”

Nghe anh Kanata gọi một tiếng, ba cái bụng đói meo lập tức ùa tới bàn. Nhờ Akira đã làm cái bàn gỗ khá lớn nên có thể bày biện vô vàn món ăn. Cô lấy đĩa lớn từ không gian chứa đồ ra đặt lên bàn, nồi súp rau củ to đùng đặt chính giữa. Bát súp được xếp sẵn trước mặt mỗi người để ai muốn ăn bao nhiêu tự múc.

“Thơm quá đi mất. Anh Kana ơi, anh làm món gì thế ạ?”

“Fufu. Toàn là mấy món nhắm làm bằng máy kẹp bánh mì thôi em. Nào là xúc xích thịt hươu cuộn lá tía tô và phô mai, bọc trong vỏ bánh đa nem rồi nướng giòn. Rồi còn thịt lợn rừng thái mỏng cuộn măng tây và phô mai nữa.”

“Trời ơi anh Kana ơi. Nghe thôi đã thấy ngon muốn xỉu rồi...”

“Anh Kana ơi, cho tụi em ăn luôn đi mà!”

“Mấy đứa này thật là, lúc nào cũng vội vàng...”

“Trong hoàn cảnh này mà bảo tụi em ‘chờ đợi’ đúng là cực hình đấy anh ơi...”

Bị ba đôi mắt long lanh như cún con đói bụng nhìn chằm chằm van nài, anh Kanata chỉ biết cười khổ rồi ra lệnh: “Mời cả nhà dùng bữa”. Tiếng “Chúc mọi người ngon miệng” đồng thanh vang dội khắp khu vực an toàn.

“Cái này! Cái này ngon bá cháy luôn! Phô mai với thịt hòa quyện vào nhau đỉnh thật sự.”

“Lần đầu em được ăn nem cuốn xúc xích thế này đấy, lớp vỏ giòn rụm ngon quá anh ơi.”

“Măng tây với thịt lợn rừng cũng hợp nhau ghê. Ước gì có thêm cốc bia nhỉ...”

“Akira-san, đừng có nói từ cấm kỵ đó nha. Giờ vẫn là ban ngày mà, để dành đến bữa tối đi em!”

“Nghĩa là tối nay chắc chắn được uống đúng không anh. Thôi cũng được ạ.”

“Chứ sao nữa, đồ ăn cắm trại ngon thế này mà không có bia đúng là cực hình đấy anh Kana ơi!”

“Thì cũng đúng. Mà có say thì uống Potion là tỉnh ngay ấy mà.”

Súp rau củ, salad bắp cải, cơm nắm nướng, thịt lợn rừng xiên nướng, món nào món nấy đều ngon tuyệt vời. Anh Kanata có vẻ đã nghĩ ra rất nhiều món đồ ăn dã ngoại thú vị, cả nhóm vừa ăn vừa rôm rả bình phẩm.

Món đậu phụ rán sốt mặn ngọt cuộn thịt lợn rừng thái mỏng, phết dầu mè rồi nướng kỹ bằng máy kẹp bánh mì là món Misa thích nhất, cô cứ thế miệt mài đánh chén.

Còn Akira lại mê mẩn món sủi cảo da thỏ. Em dùng da thỏ Almiraj thay cho vỏ sủi cảo, nhân bên trong cũng làm từ thịt thỏ băm nhỏ với thật nhiều tỏi và hẹ, mùi thơm nồng nàn kích thích vị giác cực kỳ. Món sủi cảo da thỏ này đúng là không đùa được đâu.

“Món nào cũng ngon, nhưng tớ lại kết cái bánh pizza mini này nhất. Lớp đế mỏng và giòn rụm, ngon cực kỳ luôn!”

“Cái đó anh dùng vỏ sủi cảo làm đế bánh đấy. Thêm thịt nguội hươu, nấm, măng tây và thật nhiều phô mai. Nước sốt cà chua nhà làm, lại thêm cả trứng gà tươi nữa.”

Món này cũng được làm bằng máy kẹp bánh mì. Quả trứng đập vào giữa bánh pizza chín tới ở trạng thái lòng đào, khi cắn một miếng, phô mai và lòng đỏ trứng tràn ra béo ngậy.

Ăn bằng tay phóng khoáng thế này đúng là cảm giác ngon lành nhất trần đời.

“Ưm, đồ ăn cắm trại là số một luôn!”

Dù định bụng buổi chiều tập trung thám hiểm hầm ngục nhưng vì ăn quá no nên cả nhóm đành nằm nghỉ ngơi một lúc tiêu hóa, thật là đáng tự kiểm điểm mà.

Vừa nhâm nhi trà sau bữa ăn, cô vừa đưa cái túi ma thuật (Magic Bag) — vật phẩm hiếm rơi ra từ con hươu Wild Deer đặc biệt — cho Kai và Akira xem. Đó là một cái túi nhỏ bằng da hươu. Theo kết quả thẩm định, dung tích của nó khoảng hai mươi mét khối. Cứ tưởng tượng nó rộng bằng một căn phòng khoảng mười hai chiếu tatami (tầm 20m2) cho dễ hiểu.

“Cũng nhét được khá nhiều đồ đấy chứ nhỉ?”

“Vâng. Đống nguyên liệu thu thập được sau ba tiếng thám hiểm chắc chắn bỏ vừa hết vào đây luôn ạ.”

“Mấy phân thân của Cyan cũng giúp thu gom đồ rồi mang tới, nhưng sức chứa của tụi nó không lớn lắm nên cái túi này đúng là vị cứu tinh rồi.”

Tầng một chỉ toàn Slime nên chỉ rơi ra ma thạch và Potion, giao cho mấy phân thân của Cyan là ổn. Tầng hai là thỏ Almiraj, rơi ra ma thạch, thịt, da lông và hiếm lắm mới có [Chân thỏ may mắn]. Mấy thứ này cũng không quá cồng kềnh nên cứ để Slime lo cũng được.

“Tầng ba quái vật rơi ra toàn đồ to xác thôi à. Da hươu thì còn gấp gọn được, chứ cái bộ sừng to oành đó mới là vấn đề. Thịt hươu khối nào khối nấy cũng vĩ đại nữa.”

“Ma thạch thì chỉ nhỏ như viên bi thôi trông cũng dễ thương. Nhưng ở tầng ba việc hái phúc bồn tử rất quan trọng, nên sở hữu kỹ năng lưu trữ hoặc túi ma thuật là bắt buộc rồi.”

“Nói thế thì tầng bốn lợn rừng Wild Boar mới là đỉnh điểm chứ! Thịt con này to kinh khủng. Răng nanh của nó cũng nặng nữa, nên một người khuân vác hoặc cái túi ma thuật này đúng là món quà trời ban.”

Cuối cùng, cả nhóm quyết định giao túi ma thuật cho Kai dùng, vì cậu định tập trung săn lợn rừng ở tầng bốn cho đến khi sẵn sàng xuống tầng năm. Treo cái túi ngay thắt lưng thế này thì việc thu dọn chiến lợi phẩm cực kỳ tiện lợi.

Misa cứ thắc mắc cái túi miệng nhỏ xíu thế kia nhét mấy thứ to đùng vào kiểu gì, nhưng hóa ra chỉ cần đưa đồ vật lại gần là nó tự động “hút” tuột vào trong mượt mà.

“Ơ, nhìn hơi đáng sợ tí nhỉ... Không biết có ai lỡ bị hút vào trong luôn không ta?”

“Theo thẩm định thì nó không chứa được sinh vật sống (trừ thực vật) nên em cứ yên tâm đi.”

“A, ra là vậy. Khoản này thì cũng giống hệt kỹ năng [Hộp vật phẩm] của em rồi.”

Thế là buổi chiều mọi người lại tiếp tục chia nhóm như cũ đi săn và thu hoạch.

◇◆◇

Misa dự định khoảng ba giờ chiều xuống tầng hai một chuyến. Tầm đó bụng chắc bắt đầu biểu tình nên cô định đi giao đồ ăn vặt và sẵn tiện thu gom luôn vật phẩm rơi ra.

Tuy hơi lo lắng khi để anh Kanata ở lại tầng ba một mình, nhưng anh chỉ mỉm cười bảo: “Anh sẽ tự nghỉ ngơi nên không sao đâu em”, thế là cô đành nhờ anh trông coi tầng này vậy. Với một người điềm tĩnh như anh chắc chắn sẽ không làm gì quá sức đâu.

Hướng đi lên là “Bắc” thì hướng quay về sẽ là “Nam”. Cô kiểm tra lại hướng bằng la bàn rồi bắt đầu chạy nhanh xuyên qua tầng ba. Cô lờ đi những hiện diện ở phía xa, chỉ dùng ma thuật nước hạ gục kẻ nào dám chặn đường tấn công mình, nhặt đồ rơi ra và tiếp tục chạy. Cuối cùng cô cũng tới được tầng hai.

“A, thấy rồi. Akira-san, Noah-san và cả Cyan nữa!”

Vì là đồng cỏ nên việc tìm người rất dễ dàng. Chắc họ đã tìm được ổ quái vật. Akira cùng bộ đôi thú cưng đang nhắm vào một đàn thỏ Almiraj hiếm khi thấy đi cùng nhau. Người ra tay trước là chú mèo tam thể Noah.

Noah dùng ma thuật hệ Thổ tấn công. Những ngọn giáo bằng đất đâm xuyên qua ba con thỏ Almiraj cùng một lúc. Hai con thỏ còn lại nhảy lên né đòn rồi lao về phía Akira, nhưng chúng nhanh chóng bị em dùng đoản thương đâm xuyên và biến mất. Đúng lúc Cyan đang hào hứng thu gom vật phẩm rơi ra thì Misa cất tiếng gọi.

“Akira-san ơi, chị xuống thu gom đồ giúp em đây~”

“Chị Misa! Đồ rơi ra nhiều quá rồi, may quá có chị giúp.”

“Ara ara, đúng thật này. Cyan ơi, bụng em căng phồng lên luôn rồi kìa...”

Lũ thỏ Almiraj ở tầng hai là quái vật ăn cỏ nhỏ nhắn nên số lượng cực kỳ đông đảo. Nhờ vậy vật phẩm rơi ra rất nhiều nên thu hoạch rất “khấm khá”, nhưng việc mang về lại là cả một vấn đề. Dù Slime có thể “nhét” đồ vào cơ thể nhưng có vẻ lần này lượng đồ đã quá tải so với sức chứa.

“Cyan, em cứ nhả đồ ra đây đi. Chị sẽ thu dọn hết cho.”

Cô vuốt ve con Slime đang phồng lên kỳ quặc, nó liền nhả hết đống vật phẩm trong bụng ra. Nhiều nhất là ma thạch, tiếp đến là da lông. Thịt thỏ cũng có số lượng khá đáng kể. Akira mỉm cười chỉ vào một món đồ.

“Chị ơi, hôm nay rơi ra tận hai cái [Chân thỏ may mắn] luôn đấy ạ!”

“Giỏi quá! Akira-san đúng là đã nỗ lực hết mình rồi.”

“Vì em săn thỏ với số lượng lớn mà lị. Có vẻ nếu đi săn một mình một cách tập trung thế này thì tỷ lệ rơi đồ hiếm sẽ cao hơn đôi chút ạ. Những chuyến cắm trại hầm ngục thế này em cũng muốn làm định kỳ nữa.”

“Vui thật mà, hay là cứ cuối tuần tụi mình lại làm một chuyến nhé?”

“Vâng, nhất định ạ!”

Misa chỉ định trêu một câu thôi nhưng không ngờ nhận được sự đồng ý nhiệt tình đến vậy. Để lát nữa cô hỏi ý kiến cả nhóm xem sao.

Sau khi cất hết vật phẩm vào [Hộp vật phẩm], cô đưa đồ ăn nhẹ cho Akira.

“Có bánh quy phúc bồn tử và bánh mì kẹp thịt hươu nướng đây em. Cả trà lúa mạch mát lạnh nữa nè. Tặng kèm thêm cả kẹo muối nhé. Phần của Noah-san là thịt sấy khô đặc chế của anh Kana nha. Cyan cũng muốn hả? Đây, phần của em đây.”

“Oa, trông ngon quá. Em cảm ơn chị Misa.”

“Không có gì đâu. Vậy chị ghé qua tầng một một chút rồi về nhé.”

Misa vẫy tay chào rồi chạy hết tốc lực qua tầng đồng cỏ. Nhờ cấp độ tăng lên mà thể lực cơ bản của cô đã cải thiện rõ rệt. Cô ít thấy mệt hơn, và quan trọng nhất là tốc độ chạy chắc chắn nhanh hơn trước nhiều.

Chỉ mất chưa đầy một nửa thời gian so với lúc đi, cô đã tới tầng một và thu gom vật phẩm thành công.

“Vất vả cho các em rồi. Cảm ơn nhé.”

Trong lúc cô đang chia thịt sấy khô cho các phân thân của Cyan làm phần thưởng, một con Slime khác bỗng tới gần làm nũng đòi ma thạch. Vì ma thạch Slime cũng chẳng để làm gì nên hễ con nào đòi là cô lại cho. Con Cyan “chính chủ” sau khi ăn thật nhiều ma thạch đã học được kỹ năng [Phân tách], còn lũ phân thân sau khi ăn ma thạch thì cơ thể đã thay đổi đáng kể.

“Tụi em to gấp đôi Slime hoang dã rồi đấy. Trông oai vệ ghê!”

Slime chỉ ăn ma thạch rơi ra từ đồng loại mình thôi. Cô tự hỏi nếu vật nuôi là thỏ Almiraj chắc nó cũng mạnh lên nhờ ăn ma thạch Almiraj chăng?

“Mà thôi, Noah-san ghét thỏ lắm nên chắc không có chuyện em ấy thu phục thêm thỏ đâu.”

Hiện tại Noah chỉ mới thu phục được Slime Cyan và lũ gà nhà cô thôi. Dù em rất thích thú với việc đi săn ở tầng hai nhưng có vẻ em chẳng mảy may hứng thú gì với lũ thỏ cả, cứ thấy con nào là hạ gục chớp nhoáng con đó thôi.

“Chắc tại nhìn tụi nó mắt mũi hung dữ quá nên không thấy đáng yêu chăng? Ngoài bộ lông mềm mại ra đúng là chẳng có gì dễ thương thật.”

Cứ đà này chắc hươu khổng lồ với lợn rừng cũng nằm ngoài danh sách được em thu phục mất thôi.

“Hy vọng ở tầng năm sẽ có con nào đó dễ thương lọt được vào mắt xanh của Noah-san.”

Nếu có thể, cô mong đó là một con quái vật làm bạn đồng hành cùng Kai khi cậu miệt mài săn lợn rừng một mình. Dù Kai giờ đã mạnh hơn nhưng cẩn thận vẫn hơn mà.

“Lỡ bị thương nặng đến mức Potion này không xi nhê gì thì khổ. Em muốn có thêm Potion trung cấp hoặc cao cấp quá. Với cả ma thuật chữa trị nữa!”

Mọi người ai cũng thầm mong đợi Akira — người sở hữu ma thuật quang — học được ma thuật chữa trị. Sau khi vuốt ve lũ Slime một cái, cô rời khỏi tầng một.

Bây giờ đúng là giờ ăn vặt ba giờ chiều. Giờ tập trung tại trại dự kiến là hai tiếng sau, tức là năm giờ chiều. Misa sải bước chạy nhanh về hướng Bắc.

◇◆◇

“Tối nay tụi mình ăn cà ri katsu nhé!”

Anh Kanata trịnh trọng tuyên bố, cả nhóm lập tức hò reo phấn khích.

(Món cà ri mà ai cũng mê, lại còn có thêm katsu nữa chứ!)

Nghe bảo ăn cà ri ở bãi cắm trại ngon nhất trần đời, nên tinh thần mọi người đang lên cao vút.

“Akira-chan phụ trách salad nhé, Misa-chan làm giúp anh mấy món nhắm gì đó ăn chơi được không?”

“Vâng. Salad, em sẽ cố gắng ạ.”

“Tuân lệnh! Đồ nhắm rượu đúng không anh? Hê hê, bia chính thức được giải phóng rồi đây~”

“Anh Kana ơi, còn em?”

“Kai lo phần gọt vỏ rau củ nhé. Nè, dao bào đây.”

“Rõ! Để nấu cà ri đúng không? Có bao nhiêu đây tớ gọt sạch hết cho!”

Năm giờ chiều, cả nhóm tụ họp tại khu căn cứ ở khu vực an toàn và bắt đầu chung tay chuẩn bị bữa tối. Anh Kanata đang chiên một lượng lớn katsu làm từ thịt hươu Wild Deer. Đó là món katsu ngàn lớp (mille-feuille katsu) được làm bằng cách xếp chồng những lát thịt hươu thái mỏng bằng máy thái thịt, xen kẽ là phô mai và lá tía tô.

“Món đó chắc chắn ngon nhức nách luôn rồi.”

Món katsu vốn đã ngon nay được nâng cấp thành katsu ngàn lớp kẹp phô mai và tía tô. Lại đặt lên đĩa cà ri khi vẫn còn nóng hổi giòn rụm nữa chứ, đúng là một bữa ăn xa xỉ.

Kai đang vô cùng nghiêm túc gọt vỏ khoai tây và cà rốt. Trước đây có lần anh giao dao cho cậu, kết quả không phải gọt vỏ mà là “gọt” luôn cả củ thịt trông rất thảm hại, nên chắc vì thế lần này anh Kanata mới đưa dao bào cho chắc ăn. Có vẻ dùng dao bào cậu làm được nên cô cũng thấy yên tâm.

Akira đang làm món salad đơn giản theo công thức xem trên mạng. Misa vừa nấu nướng vừa liếc nhìn sang, thấy em thái cà chua thành miếng vừa ăn, trộn với lá tía tô thái sợi và dầu ô liu. Cuối cùng em rưới thêm chút nước tương ponzu lên. Trông thanh mát và ngon lành thật đấy.

Chắc thấy một món hơi ít nên Akira lại lấy bắp cải ra băm nhỏ. Em cho bắp cải vào túi nilon, rắc muối rồi để một lúc, trong thời gian đó em tranh thủ xé nhỏ thịt thỏ nguội. Thế là món salad bắp cải trộn Mayonnaise với thịt thỏ (thay cho cá ngừ) đã hoàn thành. Cho thêm một chút nước dùng mì (tsuyu) làm gia vị bí mật sẽ giúp hương vị thêm đậm đà, ăn mãi không chán.

(Akira-san trưởng thành rồi kìa...!)

Em đã tự mình làm món salad hoàn chỉnh, lại biết thay đổi nguyên liệu để biến tấu nữa chứ. Không thể để thua được, Misa cũng bắt đầu xếp những lát khoai tây thái mỏng chồng lên nhau rồi nướng bằng máy kẹp bánh mì. Cô phết một lớp dầu ô liu để không bị cháy, gia vị chỉ dùng muối và hạt tiêu.

Khi cả hai mặt chín giòn rụm như bánh xèo khoai tây (galette), cô bày ra đĩa rồi đặt một miếng bơ lên trên. Đó là món khoai tây bơ kiểu bánh xèo. Cô cũng thích món khoai tây bơ đơn giản làm từ khoai hấp, nhưng để nhắm với bia thì món này chắc chắn số một rồi. Món ăn sau khi hoàn thành vẫn còn nóng hổi được cô cất ngay vào [Hộp vật phẩm].

“Cái này thay bơ bằng phô mai chắc cũng ngon lắm đây.”

Nghĩ là làm, cô thử làm thêm món khoai tây nướng phô mai. Sau khi nếm thử thấy so với bơ thì vị phô mai hơi thiếu độ “bốc”, cô liền thử thay muối tiêu bằng bột cà ri xem sao. Nếm thử phần rìa hơi cháy xém một chút, cô thấy vị này cũng ngon không kém. Cô mỉm cười cất nó vào không gian chứa đồ.

“Toàn rau củ chắc không đủ đô rồi, tiếp theo mình làm món thịt thôi. Nhớ không lầm thì thịt lợn rừng Wild Boar rơi ra có cả phần thịt nọng (toro) nữa, dùng cái đó đi.”

Đó là “nọng lợn rừng” chứ không phải nọng lợn thường đâu nhé. Vì đã thái lát sẵn nên rất dễ dùng. Nướng vỉ cũng ngon nhưng vì đang đi cắm trại nên cô quyết định dùng máy kẹp bánh mì nướng xem sao. Cô nướng phần nọng cho đến khi cháy cạnh rồi cho nước sốt vào. Nước sốt là loại sốt muối hành, gồm hành lá băm nhỏ trộn với dầu mè, tỏi, một chút gừng, bột súp và muối.

Tiếng thịt nọng nổ xèo xèo nghe thật vui tai. Cũng giống như nọng lợn thường, nọng lợn rừng khi nướng cũng ra rất nhiều mỡ. Phần nọng giòn sần sật béo ngậy này nhắm với bia đúng là chuẩn bài.

“Cái cảm giác dùng bia rửa trôi lớp mỡ béo ngậy rồi lại tiếp tục nhai miếng thịt... ôi thôi rồi.”

Cô múc đầy một đĩa sâu lòng món nọng lợn rừng xào sốt muối hành rồi cất vào [Hộp vật phẩm].

“Mùi thơm quá đi mất.”

“Anh Kana. Anh chiên katsu xong rồi ạ?”

“Ừ. Em cất vào không gian chứa đồ cho anh khi nó còn nóng nhé?”

“Vâng, hân hạnh quá ạ!”

Trên khay lớn là một núi katsu ngàn lớp tuyệt đẹp. Dĩ nhiên anh cũng chiên cả món katsu lợn rừng truyền thống nữa. Vì muốn thưởng thức độ giòn rụm nên cô nhanh chóng tống hết vào [Hộp vật phẩm]. Anh Kanata mỉm cười bảo cứ để nguyên miếng to đặt lên đĩa cà ri chứ không cần cắt nhỏ ra đâu. Ăn kiểu “hoang dã” cắn ngập răng thế này đúng là ngon nhất, cô hoàn toàn tán thành ý kiến anh.

“Mà nhắc mới nhớ, Kai làm sao rồi anh...”

“À, anh vừa chiên đồ vừa chỉ đạo sát sao nên chắc ổn thôi. Cậu dùng viên cà ri bán sẵn mà.”

“Thế thì không có cách nào thất bại được rồi.”

Vì Kai tuân thủ tuyệt đối liều lượng được chỉ bảo nên việc nấu cà ri diễn ra rất suôn sẻ. Với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, Kai miệt mài khuấy muôi để nồi cà ri không bị cháy đáy. Món cà ri này dùng toàn rau củ niềm tự hào của nhà mình với thật nhiều thịt lợn rừng. Tuy không có nhiều thời gian hầm kỹ nhưng món này chắc chắn ngon không thể tả rồi.

Ngoại trừ Noah đang lim dim ngủ trên võng ra ai cũng bận rộn làm việc. Con Slime Cyan cũng tích cực tiêu hóa đống rác hữu cơ thải ra trong lúc nấu nướng. Akira sau khi làm xong salad mỉm cười bỏ bia lon và bia chai vào cái chậu đầy đá lạnh. Ưm, làm lạnh rượu là việc tối quan trọng mà lị.

Số bia thủ công trúng thưởng chắc chắn sẽ rất hợp với món cà ri hôm nay đây.

“Anh Kana ơi, nồi cà ri được chưa anh?”

“Để xem nào... Ừm, ổn rồi đấy. Cà ri xong rồi, tụi mình ăn thôi!”

“Yeahhh!”

Được ăn cơm, được uống rượu! Thế là tốc độ làm việc của cả nhóm tăng lên chóng mặt. Misa thoăn thoắt lấy đồ ăn từ [Hộp vật phẩm] ra bày biện đẹp mắt, bàn ăn nhanh chóng được set up điêu luyện. Khi mọi người đã cầm sẵn lon bia lạnh trên tay, bữa tiệc chính thức bắt đầu.

Cả nhóm quây quần bên bàn ăn và đồng thanh hô vang: “Dô!”. Mọi mệt mỏi hay những chuyện cần tự kiểm điểm trong ngày đều được gác lại hết. Chỉ còn lại những trái tim khao khát đồ ăn ngon, mọi người cùng giơ lon bia lên cạn chén. Tiếng bật nắp lon lách tách vang lên, những dòng nước vàng óng ả tuyệt vời được trút vào họng trong sự thèm thuồng.

Vị đắng nồng của bia lạnh thật sảng khoái, ngay cả những bọt khí lăn tăn cũng thấy ngon nữa. Sau khi uống cạn một nửa lon trong một hơi, cô cảm nhận rõ rệt hơi ấm đang lan tỏa khắp dạ dày.

“Hàaa, ngon quá đi mất!”

“Sau khi làm việc mà được uống bia thế này đúng là nhất trần đời!”

Kai uống cạn sạch lon bia trong một hơi rồi vừa cười rạng rỡ vừa xúc miếng cà ri katsu thật to bỏ vào miệng. Chẳng biết cậu đào đâu ra cái thìa dĩa (loại thìa có đầu răng cưa) cũ rích. Ăn cơm cà ri dùng phần thìa, còn katsu dùng phần dĩa cắm vào là xong, đúng là tiện thật.

“Ngon vãi! Trời ơi cái katsu này xịn quá! Phô mai tan chảy thì không nói, mà sao thịt hươu lại mềm đến thế này nhỉ?”

“Ưm... ngon thật sự luôn, món katsu ngàn lớp này. Càng nhai càng thấy hạnh phúc.”

“Thịt hươu Wild Deer mà lại mềm mại thế này sao... Anh Kana ơi, anh làm kiểu gì thế?”

“Hì hì. Anh chọn phần thịt ngon nhất đấy, dù là thịt đỏ nhưng lại rất mềm và đậm đà đúng không? Sợ mỗi thịt không thì hơi thiếu độ béo nên anh cho thêm phô mai vào cho nó đỉnh hơn. Các em thấy ngon là anh mừng rồi.”

Bên trong lớp vỏ giòn rụm là phô mai béo ngậy hòa quyện với thịt hươu. Cảm giác béo ngậy được tiết chế bớt nhờ có lá tía tô xen kẽ, khiến món này ăn bao nhiêu cũng không thấy chán. Món cà ri nhiều thịt nhiều rau cũng ngon tuyệt. Dù nghe bảo chỉ dùng hai loại viên cà ri bán sẵn và không thêm gia vị bí mật nào khác, nhưng hương vị vẫn cực kỳ xuất sắc.

“Tớ nghe bảo cho thêm socola, nước sốt, tương cà hay cà phê gì đó làm gia vị bí mật cơ mà. Tớ định thử cho vào rồi mà bị anh Kana lườm cho một cái cháy mặt nên thôi đấy.”

“Anh Kana sáng suốt thật sự.”

“Làm tốt lắm anh Kana ơi.”

“Cà ri đi cắm trại cứ nấu theo đúng công thức gia đình là ngon nhất rồi. Kai à, mấy cái công thức biến tấu đó để dành khi nào trình độ nấu ăn của em lên tay đã nhé?”

“Vâng ạ...”

Dù có hơi ỉu xìu một chút nhưng tốc độ ăn cà ri của Kai vẫn chẳng hề giảm sút. Chớp mắt một cái cậu đã ăn sạch bách và đang hớn hở đi múc bát thứ hai.

Dù món cà ri rất hấp dẫn nhưng vì mất công làm nên Misa cũng tranh thủ thưởng thức các món khác. Salad cà chua và tía tô có vị thanh mát, cực kỳ hợp khi ăn kèm cà ri. Sự kết hợp giữa dầu ô liu và nước tương ponzu ngon đến bất ngờ. Salad bắp cải trộn thịt thỏ Mayonnaise cũng là món ăn gây nghiện, cảm giác giòn sần sật thật thú vị. Cô cứ thế vừa uống bia vừa miệt mài đánh chén.

“Cái bánh khoai tây galette này ngon quá, uống bia hợp cực kỳ luôn.”

“Cái đó thực ra là món khoai tây bơ đấy anh ạ~ Thật mừng vì nó hợp khẩu vị anh.”

“Món khoai tây phô mai vị cà ri này cũng đỉnh lắm chị Misa ơi.”

“Ưm, ngon thật. Cái này mà làm vị trứng cá cay (mentaiko) chắc cũng hợp lắm đấy! Cho tớ xin lon bia nữa nào.”

“Vị mentaiko sao? Nghe hấp dẫn đấy.”

“Đợi đã. Nếu mentaiko hợp thì mắm mực (shiokara) chắc chắn không phải dạng vừa đâu nhỉ?”

“Món đó chắc chắn ngon nhức nách luôn rồi!”

“Món nọng lợn rừng sốt muối hành này cũng ngon tuyệt, ăn với cơm trắng thì hết sảy.”

“Đó là nọng lợn rừng đấy. Ăn dễ hơn nọng lợn thường nhiều đúng không?”

“Thịt nọng hả. Cái này mà nướng than hoa rồi chấm sốt Mayonnaise ớt bột (shichimi) chắc là đỉnh lắm đây!”

“Kai này, ông chẳng nấu nướng gì mà sao tài ‘thuyết trình’ ẩm thực kinh thế?”

“Chứ sao, tớ đâu có làm thêm ở quán nhậu chỉ để ăn ké đồ ăn đâu chứ!”

“Quên mất. Gu ẩm thực của ông đúng là không phải dạng vừa mà...”

Bia lon và bia chai cứ thế bị tiêu thụ sạch bách. Dù có ồn ào náo nhiệt thế nào đây vẫn là hầm ngục, chẳng lo làm phiền ai cả.

(Chết tiệt. Cắm trại hầm ngục vui quá xá luôn)

Đồ ăn thức uống lúc nào cũng ngon, nhưng đồ ăn đi cắm trại đúng là có một sức quyến rũ rất riêng. Vừa nhâm nhi cốc bia thủ công thơm mùi trái cây, Misa vừa nghiêm túc suy nghĩ xem có nên tổ chức thế này mỗi cuối tuần không.

◇◆◇

“Trên trời có trăng kìa. Cả một bầu trời sao đẹp quá đi mất.”

Misa ngồi tựa lưng vào chiếc ghế dã ngoại, ngước nhìn bầu trời đêm. Dù đã quen với bầu trời sao khi sống ở căn nhà cổ dưới chân núi cách biệt thành phố, nhưng một vầng trăng rạng rỡ thế này hiếm khi cô được chiêm ngưỡng.

“Thật kỳ lạ nhỉ. Rõ ràng đang ở trong hầm ngục, vậy mà lại có cả bầu trời.”

Đúng như lời anh Kanata nói, bên trong hầm ngục lại có bầu trời, và thời gian ở đây dường như đồng bộ với thế giới bên ngoài. Khi hoàng hôn buông xuống, mặt trời bắt đầu lặn, và khi đêm về, một bầu trời đầy sao tuyệt đẹp hiện ra.

“Tầng một là hang động, tầng hai là đồng cỏ. Tầng ba và bốn là trong rừng, đúng là tận hưởng trọn vẹn thiên nhiên luôn nhỉ.”

Một gã cuồng hoạt động ngoài trời như Kai đang vô cùng sướng rơn khi vừa được cắm trại vừa được thám hiểm hầm ngục, cậu hớn hở nhấp môi lon bia. Dù không biết có nên định nghĩa thiên nhiên trong hầm ngục là “tự nhiên” hay không, nhưng vì cắm trại rất vui nên cô cũng mặc kệ luôn.

ef863a48-4086-46a8-a095-63469a52011a.jpg

“Cũng phải ha. Ở trong hầm ngục chẳng lo có mấy con côn trùng đáng ghét, cũng chẳng có mấy nhóm người ồn ào làm phiền. Công nhận thoải mái thật đấy nhỉ?”

“À... thì mấy bãi cắm trại nổi tiếng chịu thôi ạ. Dạo này mấy nhóm thiếu ý thức tăng lên nhiều quá, nên em toàn phải lánh đến mấy chỗ ít người thôi.”

“Bây giờ đang là trào lưu cắm trại mà nhỉ? Thế vẫn còn chỗ ít người sao em?”

Misa thắc mắc hỏi, Kai liền giải thích những bãi cắm trại cơ sở vật chất không mấy tiện nghi hoặc những chỗ dành cho dân chuyên nghiệp thì những người đi theo phong trào thường không lui tới.

“Nhà vệ sinh vừa cũ vừa bẩn, lại chẳng có phòng tắm hay vòi sen. Mấy chỗ đó thì hội chị em hay gia đình có con nhỏ đều ghét lắm.”

“Ra là vậy. Phải chị chị cũng ghét thật.”

Nhà vệ sinh kiểu bệt cũ kỹ lúc nào cũng mang lại cảm giác hơi sờ sợ. Khi đi cắm trại người ngợm dính đầy mồ hôi và bụi bẩn thì ít nhất cũng muốn tắm rửa, đó là tâm lý chung của con gái mà.

“Ngoài ra thỉnh thoảng tớ còn được mấy người quen khi đi cắm trại một mình rủ đến mấy khu rừng họ tự mua làm bãi cắm trại riêng nữa.”

“Oa, đỉnh thế. Nhưng nếu vậy đồi núi sau nhà mình chắc cũng cắm trại được chứ nhỉ?”

“Phải có chỗ nào bằng phẳng và thoáng đãng một chút mới được, chắc làm được đấy.”

“Vậy mình cứ phát quang rồi san phẳng một khu đất là ngày nào cũng được tận hưởng cắm trại rồi còn gì!”

Anh Kanata đang ngà ngà say liền dùng khuỷu tay hích vào hông Kai. Hiếm khi thấy anh hào hứng thế này. Akira cũng có đôi má ửng hồng vì men rượu, em vừa nhấp ngụm bia vừa khẽ mỉm cười.

“Cần gì phải mất công thế, cứ cuối tuần tụi mình lại vào đây cắm trại là được mà?”

“Hi hi. Đúng rồi đấy. Akira-san nói chí lý quá.”

Đúng vậy. Chẳng cần lặn lội đi xa, cũng chẳng cần khai phá đồi núi sau nhà, chỉ cần mở cánh cửa trong kho ra là cả một thế giới dã ngoại sinh tồn đang chờ đợi gia đình cô rồi.

“Chuẩn luôn. Cảnh đẹp, không khí trong lành, lại chẳng có ai làm phiền, thoải mái cực kỳ luôn ấy chứ. Mỗi tội bước ra khỏi khu vực an toàn là bị quái vật vồ thôi.”

“Thì cứ ở yên trong khu vực an toàn là được chứ gì? Mấy bãi cắm trại khác có khi còn có cả rắn, lợn rừng hay gấu nữa cơ, tính ra hầm ngục này còn là bãi cắm trại xịn xò chán.”

“Nè nè. Quái vật chắc chắn hung dữ hơn gấu nhiều nhé ông tướng.”

Với cấp độ hiện tại và ma thuật trong tay, giờ lũ lợn rừng hay gấu ngoài đời thực chắc chắn không phải đối thủ của họ rồi.

“Nhưng được cắm trại cùng mọi người trong hầm ngục thế này, em thấy vui lắm ạ.”

“Ừ, vui thật mà. Đồ ăn dã ngoại cũng có nhiều thứ thú vị để khám phá lắm.”

“Vậy thì lần sau tụi mình lại đi nhé. Cả nhà mình cùng đi.”

“Hay quá! Nếu mọi người không bận gì tụi mình cứ làm chuyến cắm trại hầm ngục như thế này vào mỗi cuối tuần nhé?”

Nhân lúc mọi người đang hào hứng, Misa liền đưa ra lời đề nghị. Dù có hơi thấy có lỗi khi bắt mọi người dùng cả ngày nghỉ để vào hầm ngục thám hiểm, nhưng ba người còn lại sau một thoáng ngẩn ngơ đều mỉm cười gật đầu đồng ý.

“Tớ luôn sẵn sàng! Vừa được cắm trại vừa được thám hiểm hầm ngục, đúng là nhất cử lưỡng tiện còn gì!”

“Anh cũng đồng ý. Hay là mình quay luôn video nấu ăn dã ngoại ở khu vực an toàn này nhỉ?”

“Em cũng tán thành ạ! Em muốn tập trung thu thập nguyên liệu và cố gắng thăng cấp nữa.”

Misa không ngờ tất cả mọi người đồng ý nhanh thế, cảm giác cả nhà chung một lòng thật sự khiến cô thấy rất hạnh phúc. Cả nhóm lại cùng cạn chén một lần nữa, bữa tiệc đêm nay chính thức khép lại.

◇◆◇

Tiếng báo thức điện thoại đánh thức cô dậy. Trong giây lát cô còn đang ngơ ngác không biết mình đang ở đâu, nhưng nhanh chóng nhớ ra mình đang đi cắm trại trong hầm ngục. Chiếc giường xếp tuy hẹp hơn nhiều giường bình thường nhưng có vẻ cô đã có một giấc ngủ rất sâu và sảng khoái. Cô lồm cồm ngồi dậy, vươn vai một cái thật dài.

Nhờ có tấm vách ngăn cô có thể thoải mái thay đồ. Cởi bộ áo thun và quần đùi dùng làm đồ ngủ ra, cô thay bộ đồ đã lấy sẵn từ [Hộp vật phẩm].

Một chiếc áo hai dây yêu thích phối cùng sơ mi kẻ caro, bên dưới là quần denim rộng rãi. Cô chọn bộ đồ mang hơi hướng dã ngoại một chút. Còn bộ đồ thám hiểm hầm ngục cứ để ăn sáng xong thay cũng được.

“Tuy không bị đau đầu vì rượu nhưng người hơi oải một chút, chắc làm lọ Potion cho tỉnh người vậy.”

Cô lấy lọ Potion từ [Hộp vật phẩm] ra. Dùng ngón tay cái bẻ gãy phần cổ ống, uống cạn trong một hơi. Vị ngọt thanh khiết khiến cô khẽ nheo mắt. Cảm giác bọt khí lăn tăn trong họng thật sảng khoái.

“Ưm, ổn rồi. Hôm nay lại tràn đầy năng lượng!”

Dọn dẹp giường xếp, gối và chăn rồi cất tất cả cùng tấm vách ngăn vào [Hộp vật phẩm]. Anh em nhà Hojo vẫn còn ngủ nên cô nhẹ nhàng bước ra khỏi lều để không làm họ thức giấc.

“Ồ, Misa. Dậy sớm thế.”

“Chào buổi sáng Kai. Ông vẫn dậy sớm như mọi khi nhỉ. Lại đi chạy bộ nữa hả?”

Cậu bạn thuở nhỏ của cô — người thường thức dậy cùng lúc với lũ gà — dù đi cắm trại hầm ngục vẫn giữ thói quen dậy sớm.

“Tớ tranh thủ chạy bộ xuống tầng một rồi quay lại đây luôn.”

“Ông không thấy mệt sao?”

“Ngày nào tớ chẳng chạy chừng đó? Sẵn tiện tớ nhặt luôn đống Potion rơi ra này.”

Có vẻ Kai cũng lo lắng về ảnh hưởng của rượu tối qua. Cái túi ma thuật hình túi rút rơi ra từ con hươu Wild Deer đặc biệt hôm qua có vẻ phát huy tác dụng ngay lập tức.

“Tớ săn được cả thịt thỏ, thịt hươu với thịt lợn rừng nữa nhé.”

“A, vậy để tớ cất đống vật phẩm đó cho.”

Túi ma thuật có dung tích nhất định nên phải thu dọn thường xuyên. Chắc để lấy lòng cô nên cậu tranh thủ hái luôn cả phúc bồn tử và quả tì bà đầu ngày nữa.

“Mấy quả mọng chín mọng trông ngon quá đi.”

“Hàng hái lúc sáng sớm, tươi rói luôn đấy! Ngon cực.”

Có vẻ cậu đã nếm thử hết rồi. Thấy nụ cười rạng rỡ của cậu, Misa cũng nhặt một quả phúc bồn tử bỏ vào miệng.

“Ưm, ngon thật. Cái này đem làm mứt hơi phí nhỉ.”

“Chuẩn luôn. Để làm món tráng miệng cho bữa sáng đi.”

“Ừm. Anh Kana với mọi người vẫn chưa dậy, tranh thủ lúc này tụi mình chuẩn bị bữa sáng thôi.”

“Ok. Để tớ đi xếp bàn ghế.”

“Ông cũng phải phụ tớ một tay nữa đấy nhé.”

Vừa trò chuyện vui vẻ cô chuẩn bị bữa sáng. Sử dụng cái máy kẹp bánh mì đã lập công lớn hôm qua, cô định làm món bánh mì kẹp thật nhiều nhân. Nhưng nội dung cứ đơn giản thôi. Cô nướng mấy cái bánh kẹp trứng ốp la lòng đào với thịt nguội, và cả bánh kẹp thịt thỏ nguội với phô mai nữa.

“Tớ muốn ăn bánh kẹp trứng với thịt xông khói (bacon)! Cho thêm cả khoai tây chiên vào giữa nữa!”

“Nghe hấp dẫn đấy chứ. Trong [Hộp vật phẩm] của tớ đang có sẵn khoai tây đông lạnh này, xài luôn.”

“À, còn món kia thì sao? Salad khoai tây cuộn trong thịt nguội ấy. Cho thật nhiều Mayonnaise vào nhé.”

“Chắc chắn ngon rồi. Làm luôn. Tớ cũng muốn kẹp cả cá ngừ sốt Mayo với trứng băm nữa! Cho thêm ít rau vào giữa cho giòn. Thêm dưa chuột với xà lách vào vừa ngon vừa lành mạnh đúng không?”

Dù không giỏi nấu nướng nhưng việc thái đồ hay kẹp nhân bánh Kai vẫn làm tốt. Máy kẹp bánh mì cũng rất dễ dùng, chỉ cần chú ý đừng để cháy là được. Nhờ gã ham ăn sành điệu này hào hứng gợi ý thực đơn mà một bữa sáng hoành tráng đã chuẩn bị xong xuôi.

“Bánh kẹp phải ăn lúc nóng mới ngon nên tớ cất vào không gian chứa đồ nhé.”

Rau củ được cô luộc sơ bày đầy một bát lớn. Sốt chấm đặt sẵn để ai thích vị gì tự chọn. Phúc bồn tử và quả tì bà rửa sạch sẽ. Ăn kèm sữa chua lạnh chắc chắn tuyệt vời.

Món súp cô dùng loại súp đóng gói của nhà hàng cao cấp mua được trong đợt giảm giá.

“Có vừa đủ bốn suất luôn nè. Kai muốn uống súp ngô hay súp bí đỏ?”

“Tớ chọn súp ngô!”

“Em muốn uống súp bí đỏ ạ...”

Giọng nói thẽ thọt đó là của Akira. Em đang bước tới với vẻ mặt vẫn còn ngái ngủ. Thấy em đã thay đồ chỉnh tề, cô cũng thấy nhẹ nhõm. Trao lọ Potion cho Akira, em chống tay vào hông và uống cạn một cách ngon lành.

“Hàaa...! Cảm ơn chị, em tỉnh táo hẳn rồi. Chào buổi sáng cả nhà.”

“Chào buổi sáng Akira-san. Vậy để chị chuẩn bị súp bí đỏ cho em nhé~”

Vì Misa thích cả hai loại nên cô quyết định hâm nóng cả hai loại súp bằng cách đun cách thủy. Trong lúc chờ súp nóng, cô chuẩn bị đồ uống theo sở thích mỗi người. Kai uống sữa tươi, Akira uống hồng trà chanh đá. Anh Kanata cà phê đá, còn Misa thích nước cam. Đúng là gu mỗi người mỗi khác.

Khi súp vừa nóng tới cũng là lúc anh Kanata thức dậy. Misa lấy những chiếc bánh kẹp từ [Hộp vật phẩm] ra, cẩn thận cắt đôi bày biện đẹp mắt. Một bàn ăn sáng cực kỳ thịnh soạn hiện ra.

“Hôm nay tụi mình thử thách tầng năm đúng không anh?”

Vừa thưởng thức trái cây hầm ngục cho món tráng miệng, Misa xác nhận lại kế hoạch.

“Tất nhiên rồi! Hiếm khi cả bốn người mới tập hợp đông đủ thế này, anh cũng muốn xuống tầng năm xem sao.”

Người hăng hái nhất đúng như dự đoán là Kai. Cậu đang lấp lánh ánh mắt với vẻ mặt đầy quyết tâm. Trong khi đó, anh em nhà Hojo trông có vẻ điềm tĩnh hơn, nhưng...

“Em đang rất mong chờ mấy nguyên liệu mới ở tầng đó đây. Nếu rơi ra quặng đá để làm giả kim thuật tốt quá.”

“Anh tò mò không biết có thịt gì ngon không đây. Sau thỏ, hươu rồi đến lợn rừng, toàn thịt rừng (gibier) cả rồi, tiếp theo rơi ra thịt lợn hay thịt bò đúng là tuyệt vời ông mặt trời.”

Đúng là phong cách họ, mới đó đã mơ mộng về vật phẩm rơi ra rồi. Công nhận nếu rơi ra quặng hay nguyên liệu làm giả kim quý hóa quá, khả năng chế tác đồ đạc sẽ mở rộng thêm bao nhiêu. Misa hoàn toàn tán đồng ý kiến anh Kanata, cô cũng đang thèm thịt ngon lắm rồi.

“Mọi người hóa ra cũng máu chiến ghê nhỉ?”

“Chứ sao, giờ này em còn hỏi thế à.”

Misa khẽ lẩm bẩm, bị Kai trố mắt nhìn rồi nghiêng đầu hỏi ngược lại.

“Lúc đầu tớ vào hầm ngục chỉ định chơi cho vui thôi, nhưng càng mạnh lên tớ càng thấy nó thú vị cậu ạ.”

“Anh lúc đầu chỉ nhắm đến thịt ngon thôi. Nhưng cấp độ tăng lên kỹ năng [Thẩm định] với ma thuật cũng mạnh lên theo nữa.”

“Em mục tiêu là thu thập nguyên liệu ạ. Được dùng kỹ năng [Giả kim] tạo ra đủ thứ đồ dùng, đơn giản em thấy rất vui.”

Hóa ra mọi người đang tích cực tận hưởng hầm ngục theo cách riêng. Ngay cả Misa giờ đây thấy việc dùng ma thuật nước hay trường đao hạ gục quái vật là một niềm vui không thể thiếu.

“Chị có cảm giác kỹ năng [Hộp vật phẩm] của mình sắp thăng cấp rồi đấy. Thế nên chị cũng đang rất mong chờ tầng năm đây.”

Không biết quái vật gì đang chờ đợi mình nhỉ. Hy vọng giống như anh Kanata mong đợi, tụi nó rơi ra thịt ngon. Chú mèo Noah đang ăn thức ăn mèo do Akira chuẩn bị bỗng ngẩng mặt lên kêu “Meow” một tiếng. Con Slime Cyan bên cạnh cũng hào hứng lắc lư lên xuống.

“Có vẻ tụi em cũng đang rất máu lửa nhỉ.”

“Hi hi. Biết đâu Noah-san lại thu phục thêm đệ tử mới thì sao ạ?”

Akira vừa cười khúc khích vừa vuốt ve Noah. Được mát-xa nhẹ nhàng từ trán đến sau tai, Noah khoái chí gừ gừ trong cổ họng.

Vật phẩm rơi ra từ quái vật nếu để mặc đó khoảng mười tiếng sẽ bị hầm ngục hấp thụ mất. Dù không biết đồ đạc mang từ ngoài vào để ở khu vực an toàn thì sẽ thế nào, nhưng vì tiếc đống đồ dã ngoại xịn xò nên cô vẫn cất hết vào [Hộp vật phẩm] cho chắc ăn.

“Đến trưa nghỉ ngơi tụi mình lại dựng lều tiếp nhé. Trước mắt chị đưa cho mọi người đồ ăn nhẹ với Potion phòng khi đói bụng vì xài nhiều ma lực nè.”

“Ok, cảm ơn bà nhé.”

“Tuy đi cùng nhau nhưng cứ chuẩn bị sẵn cho chắc, phòng khi bị lạc nhau nhé?”

“Ý kiến hay đấy em. Nếu lỡ bị lạc địa điểm hẹn gặp sẽ là đây, khu vực an toàn tầng bốn nhé. Mọi người cầm chắc la bàn trong tay chưa?”

“Tuân lệnh!”

Cả nhóm đồng thanh đáp lời rồi kiểm tra lại trang bị. Bộ đồ thám hiểm hầm ngục do Akira làm gia cố bằng kỹ năng [Giả kim] đến mức tối đa, giờ dù thỏ Almiraj hay hươu Wild Deer có dùng sừng quẹt trúng cũng chẳng để lại một vết xước nào.

Vũ khí mỗi người cũng do Akira làm và luôn ở trạng thái hoàn hảo nhất. Cứ mỗi khi nghỉ ngơi, em dùng ma thuật thanh tẩy làm sạch và kiểm tra kỹ lưỡng xem có vết nứt hay mẻ lưỡi nào không.

“Được rồi, đi thôi!”

Người dẫn đầu là Kai. Cả nhóm tiến về phía sâu nhất của khu vực an toàn, bước xuống cầu thang dẫn xuống tầng dưới không chút do dự. Misa đi cùng Akira ngay phía sau, còn anh Kanata đi cuối hàng. Một đội hình cực kỳ đáng tin cậy.

“Ồ, tầng năm cũng là khu vực rừng núi sao. Nhưng không khí trong rừng có vẻ khác nhỉ.”

“Trông giống một khu rừng lá kim được chăm sóc kỹ lưỡng vậy.”

“Nhiều cây cổ thụ vĩ đại quá. Có cả tuyết tùng, bách nhật, thông nữa. Có vẻ có rất nhiều loại cây khác nhau đấy.”

Anh Kanata dùng thẩm định xong liền trầm trồ lẩm bẩm. Giữa rừng cây quen thuộc, Misa vô tình hít một hơi thật sâu như đang đi tắm rừng vậy. Ưm, mùi hương thật dễ chịu, khiến tâm hồn thật thanh thản.

“Kia là cây thông đỏ, đằng kia cây tuyết tùng xanh? Ara, có cả cây linh sam nữa kìa.”

“Cái nào cũng có vẻ là gỗ tốt hết...”

Akira đang mơ màng vuốt ve thân cây. Kai thấy vậy liền cười rạng rỡ đề nghị: “Hay là chặt một cây mang về đi!”.

“Nè nè Kai! Ông tính phá rừng hầm ngục đấy à? Làm sao mà làm được chứ.”

“Tại sao không? Phúc bồn tử với quả tì bà mang về được thì gỗ chắc cũng mang về được chứ.”

“Đúng thật, anh dùng thẩm định cũng không thấy có lệnh cấm mang gỗ về nhà đâu.”

“Ngay cả anh Kana cũng thế nữa!”

“Chị Misa ơi, thực ra dạo trước em có làm một cái rìu ạ. Em gia cố nó bằng sừng hươu Wild Deer nên giờ nó sắc lẹm luôn. Em thực sự rất muốn thử xem sao ạ.”

Cô nàng Akira vốn ít nói nay bỗng lấp lánh ánh mắt, tuôn ra một tràng khẩn khoản. Thế này làm sao chối từ cho được chứ!

“...Vậy thì thử chặt một cây xem sao nhé? Nhưng nhớ tuyệt đối cảnh giác xung quanh đấy nhé?”

“Rõ! Cứ để tớ lo.”

Dù tiếng rìu không ồn ào bằng máy cưa nhưng tiếng động và sự hiện diện có thể thu hút lũ quái vật kéo tới. Trong lúc Kai đang vỗ vỗ vào một cái cây lớn chọn mục tiêu, những người còn lại tản ra giữ khoảng cách. Mọi người đứng vây quanh cái cây đó theo hình tròn, sẵn sàng vũ khí đối phó với bất kỳ cuộc tấn công nào.

“Tớ bắt đầu chặt đây nhé~”

“Ok ok.”

“Lên nào!”

Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên, gần như cùng lúc đó, một tiếng cộp khô khốc vang vọng tận tâm can khiến màng nhĩ rung lên bần bật.

“Ơ kìa,” Kai thốt lên đầy bàng hoàng, cô linh cảm có chuyện chẳng lành liền ngoảnh đầu nhìn lại.

“Nè Kai, có chuyện...”

“Misa-chan, nguy hiểm!”

“Hả...?”

Chẳng hiểu sao chỉ sau một cú vung rìu của Kai, cái cây cổ thụ vĩ đại đã bị đứt lìa ngọt sớt và đang từ từ đổ sụp về phía cô — Misa hốt hoảng lăn lộn trên mặt đất né sang một bên. Một tiếng ầm nặng nề rung chuyển cả mặt đất.

“Hú hồn chim én...!”

Kai kịp dùng hai tay đỡ lấy thân cây khổng lồ. Chắc cậu dùng kỹ năng [Cường hóa cơ thể]. Sau khi xác nhận Misa không sao, Kai mới đặt cái cây xuống đất cái ình.

Thân cây chắc chắn nặng kinh khủng, vậy mà cậu cứ như đang cầm một khúc gậy gỗ quơ qua quơ lại nhẹ tênh.

“Misa-chan không sao chứ? Em có bị thương chỗ nào không?”

“Dạ em không sao. Không bị một vết xước nào luôn ạ.”

Misa cố nặn ra nụ cười với anh Kanata đang lo lắng nhìn mình. Anh đỡ cô đứng dậy bằng cả hai tay, đúng chuẩn phong cách quý ông luôn nhé.

“Anh Kana! Anh Kai! Quái vật tới kìa!”

“Ara, quả nhiên tụi nó rất nhạy với âm thanh và sự hiện diện nhỉ.”

“Đó là sói sao...?”

Năm con quái vật trông giống sói với bộ lông đen tuyền đang lao về phía cả nhóm.

“Là Wild Wolf (Sói hoang dã) nhé. Tầng năm này tiếc không có thịt ngon rồi.”

Anh Kanata khẽ che chắn cho Misa phía sau rồi cười khổ. Trên tay anh cung tên đã sẵn sàng. Akira tung ma thuật quang gây lóa mắt về phía lũ sói. Một con sói rú lên đau đớn, ngay lập tức mũi tên anh Kanata xuyên thẳng trán nó. Hai con khác bị ma thuật của Noah — những ngọn giáo đá — ghim chặt xuống đất.

“Xong đời tụi mày nhé!”

Kai nhanh chóng áp sát, dùng đao kết liễu hai con đang thoi thóp. Còn lại hai con. Dù hơi chậm chân một chút Misa cũng kịp vận ma lực phóng ra lưỡi dao nước, chém con sói làm đôi.

“Con cuối cùng này!”

Con sói cuối cùng rơi vào cái hố do ma thuật hệ Thổ tạo ra, rồi bị đoản thương của Akira đâm xuyên bụng, kết thúc trận chiến đầu tiên.

“Hù, hú hồn... Quên mất sói thường đi theo bầy nhỉ.”

“Tầng năm này có vẻ hơi phiền phức đấy. Dù hạ được tụi nó không khó lắm.”

Kai bắt đầu dò tìm hiện diện xung quanh, thấy không còn kẻ nào khác mới dám thở phào một cái.

“A, tụi nó biến thành vật phẩm rơi ra rồi.”

“Chỗ này có da lông, nanh và ma thạch nè.”

“Bên này cũng vậy.”

“Cái này cũng chỉ có da lông, nanh với ma thạch thôi à~”

“Ơ? Chẳng lẽ tầng này là tầng... ‘hụt’ sao?”

Công sức hạ gục cực mà vật phẩm rơi ra nghèo nàn quá. Đang lúc cả nhóm muốn than trời một thông báo đáng mừng vang lên.

“Rơi ra đồ hiếm này mọi người ơi!”

Akira giơ cao một thứ, đó là một con dao đẹp đẽ đang tỏa ánh sáng mờ ảo.

◇◆◇

Con dao rơi ra từ sói Wild Wolf, theo kết quả thẩm định, được gọi là “Dao mổ thịt (Butcher Knife)”.

“Cái này đỉnh thật sự luôn đấy. Chỉ cần dùng con dao này kết liễu quái vật hầm ngục, vật phẩm rơi ra sẽ được cố định là thịt luôn nhé!”

“Thiệt hả? Đồ xịn quá xá luôn còn gì!”

Kai đang cực kỳ phấn khích với vật phẩm này. Con dao dài khoảng ba mươi centimet trông rất giống loại dao chuyên dùng chế biến thịt. Nó là loại dao vạn năng dùng lọc xương và lột da, chính là loại “Butcher Knife” chính hiệu.

“Con dao hầm ngục này có vẻ là một loại đạo cụ ma thuật. Ngoài tác dụng cố định rơi ra thịt, chỉ cần truyền ma lực vào rồi đâm vào xác động vật là nó tự động hoàn thành việc xẻ thịt luôn.”

Anh Kanata giải thích với vẻ mặt không biết nên nói gì cho hợp. Cả bốn người nhìn nhau trân trân.

“Hả, nghĩa là... ví dụ mình thịt mấy con gà ở nhà, rồi dùng dao này đâm vào là nó tự xẻ thịt cho mình luôn á?”

Kai thay mặt mọi người đặt câu hỏi. Anh Kanata gật đầu một cái rụp đầy nghiêm trọng.

“Đúng là vậy đấy... Muốn thử không?”

“Không không không! Chịu chết thôi! Tụi nó giờ chẳng khác gì thú cưng cả rồi!”

“Hồi đầu ai mới là người hùng hồn bảo nuôi để thịt ấy nhỉ?”

“Thì hồi đó khác! Giờ thấy tụi nó từ hồi còn là gà con chíp chíp làm sao ăn cho nổi! Thịt gà mua ngoài chợ tớ vẫn chén ngon lành, nhưng tụi nó thì tuyệt đối không!”

Lời khẳng định đầy quyết tâm của Kai nghe thật bộc trực. Việc bổ củi và chăm sóc gà là nhiệm vụ của Kai. Dù thỉnh thoảng bị gà mẹ mổ nhưng cậu miệt mài quản lý chuồng trại, cho ăn thay nước cực kỳ chăm chỉ. Việc cậu nảy sinh tình cảm với lũ gà con cũng lẽ thường tình thôi.

“Vậy mình thử trên mấy con vật khác đi ạ?”

“Con gì khác bây giờ?”

“Mấy loại hải sản dễ xẻ thịt ấy ạ.”

Trước lời đề nghị bất ngờ của Akira, ba người còn lại đều trầm trồ thán phục. Nếu là cá chắc chắn không cần nể nang gì, cứ tha hồ thử nghiệm.

“Hay đấy. Nhưng phải về nhà mới thử được chứ? Tụi mình định ở đây đến chiều mà.”

“Vậy mình cứ thử tác dụng cố định rơi ra thịt trước xem sao ạ. Thịt sói không cần, mình qua tầng bốn săn lợn rừng Wild Boar ấy.”

“Hay đó Misa! Làm vậy đi. Tối nay mở tiệc thịt lợn rừng thôi!”

Dù thấy Kai hơi vội vàng cô cũng thấy há hức.

Nếu làm tiệc BBQ tự phục vụ chuẩn bị cũng nhanh, lại được uống bia ngon lành nữa.

“Vậy thì quay lại tầng bốn thôi!”

Vì lợn rừng Wild Boar là loại lợn rừng khổng lồ nên trừ Kai ra, ba người còn lại chọn cách tấn công từ xa. Cơ bản dùng ma thuật hệ mình. Akira dùng ma thuật quang gây lóa mắt, anh Kanata bắn cung hoặc dùng ma thuật phong tạo mũi tên gió nhắm vào tử huyệt. Còn Misa chủ yếu dùng dao nước tấn công vào phần đầu lợn rừng.

Trong lúc đó, Kai hiên ngang đối đầu trực diện chỉ với một thanh đao.

“Noah-san, làm cái hố bẫy giúp em với!”

Akira vừa gọi xong, Noah kêu “Meow” một tiếng, rồi dùng cái chân trước đáng yêu dẫm mạnh xuống đất hai lần. Con lợn rừng Wild Boar đang lao về phía Kai bỗng nhiên rơi tõm xuống cái hố lớn vừa xuất hiện, thân hình khổng lồ lọt thỏm xuống đất.

“Cảm ơn Noah-san nhé!”

Kai giơ tay chào Noah một cái rồi nhẹ nhàng nhảy xuống hố bẫy. Cậu giơ đao lên, dùng sức nặng cơ thể đâm lưỡi đao vào cổ con lợn rừng. Khi con lợn rừng rú lên đau đớn và co giật, Kai nhanh chóng rút con dao mổ thịt từ trong túi ma thuật ra đâm vào cổ nó.

“Cơ thể con Wild Boar vừa tỏa sáng sao?”

Cảnh xác quái vật tan biến trong làn sáng dịu nhẹ cô thấy quen rồi, nhưng màu sắc lần này có vẻ khác. Đó là một luồng sáng màu hồng gần như đỏ. Sau khi ánh sáng tắt, một khối thịt lớn hơn bình thường rất nhiều hiện ra. Đúng như thẩm định, dùng dao mổ thịt chắc chắn rơi ra thịt.

“Đỉnh quá! Rơi ra thịt thiệt này.”

“Phần thịt ăn được chiếm tận tám mươi phần trăm? Rơi ra hào phóng thật đấy chứ. Cái này mừng quá đi mất.”

Bình thường chỉ rơi ra từng phần thịt lẻ tẻ, nhưng dùng dao mổ thịt thu được khối thịt nguyên con (carcass) với đủ loại bộ phận. Đã thế khối thịt còn to hơn hẳn, lượng thịt phải gấp đôi bình thường ấy chứ. Ngoài thịt vẫn rơi ra ma thạch như mọi khi.

“Nhưng con dao mổ thịt này phải áp sát mục tiêu mới dùng được, nên chắc chỉ mình Kai xài được thôi.”

“Thế để tớ cầm cho nhé? Để tớ đi săn thịt cho cả nhà.”

“Ừm, anh nghĩ cơ bản cứ giao cho Kai cầm dao mổ thịt và túi ma thuật là ổn nhất. Lúc nào cần xẻ cá anh mượn sau nhé.”

“Ok con gà đen anh Kana.”

Vì đã quyết định tối nay chén thịt lợn rừng nên việc xẻ cá để dành đến ngày mai. Sau khi thử nghiệm trên hải sản, có khi cả nhóm lại đi bắt hươu trên núi sau nhà về thử cũng nên.

“Thỏ Almiraj mục tiêu là [Chân thỏ may mắn], hươu Wild Deer cần cả da lẫn thịt, nên trước mắt cứ tập trung săn lợn rừng Wild Boar đi.”

“Vì tầng năm là sói nên cũng chịu thôi. Rơi ra da sói với nanh sói thế này, Akira-san thấy có làm được gì không em?”

“Em cũng chưa biết nữa ạ. Chắc là làm áo khoác lông hay thảm được, nhưng mà làm xong chắc không bán được đâu ạ.”

“Ơ, tại sao thế? À, Công ước CITES (Công ước quốc tế về buôn bán các loại động vật hoang dã nguy cấp)...?”

Sói là loài động vật quý hiếm nên việc buôn bán về nguyên tắc bị cấm. Chắc phải tìm hiểu kỹ lại xem sao, nhưng đúng là không thể đề tên “Lông sói” mà đem bán được.

“Ưm, vậy chỉ có thể tự mình dùng thôi sao. Tiếc thật nhưng đành chịu vậy.”

“Da lông tụi nó thực sự rất tốt đấy ạ.”

“Đúng thật này. Sờ vào mềm mượt bất ngờ luôn. Cái này làm thảm nằm sướng phải biết...”

Nhắc đến da lông sói, cô lại nhớ đến mấy câu chuyện tiếu lâm cổ ngày xưa, đại loại dùng nó đuổi bọ chét cho mèo. Nhưng nhà cô chắc chẳng cần dùng đến việc đó đâu.

“Noah-san nhà mình làm gì có bọ chét đâu nhỉ?”

“Meow~”

Dành cho Noah-san — người ghét tắm vô cùng — Akira ngày nào cũng dùng ma thuật thanh tẩy làm sạch, nên em chẳng bao giờ lo bị bọ chét. Bộ lông tam thể niềm tự hào của em lúc nào cũng bóng mượt và vô cùng xinh đẹp.

Sau đó cho đến chiều, mọi người chia nhau đi săn quái vật mình muốn, rồi hăng hái thu hoạch phúc bồn tử và quả tì bà.

Bữa trưa cả nhóm ăn món sủi cảo đã làm sẵn. Trong lúc Kai dùng máy kẹp bánh mì nướng sủi cảo, anh Kanata hào hứng vung chảo làm món cơm rang thịt xá xíu lợn rừng ngon miễn chê. Misa dùng bắp cải và thịt hươu làm món thịt xào tương cay (Hoi-guo-rou), còn Akira làm món súp trứng. Vừa hoạt động nhiều xong nên bụng ai nấy đói cồn cào. Cộng thêm loại gia vị mạnh nhất là cái bụng đói, cả nhóm chén sạch bách bữa trại món Trung.

◇◆◇

“Mệt thật nhưng vui quá xá. Cắm trại hầm ngục muôn năm!”

Bốn giờ chiều cả nhóm rút quân về nhà. Sau khi tắm rửa sạch sẽ cho trôi hết mồ hôi, mọi người vừa thong thả trò chuyện chuẩn bị cho bữa tiệc BBQ.

Kai hớn hở dựng lò nướng BBQ và bàn ghế ngoài sân. Anh Kanata dùng máy thái thịt chuyên nghiệp thái thịt lợn rừng thành những miếng vừa ăn. Misa đảm nhận phần làm các món rau ăn kèm.

Riêng Akira đi chăm sóc lũ gà đã phải ở nhà một mình gần hai ngày trời. Noah và Slime Cyan đi theo hộ tống. Cô cũng hơi lo cho cái máy cấp nước tự động bằng vại nước làm bằng giả kim thuật, nhưng thôi cứ tin tưởng giao cho em vậy.

Thứ đáng mong chờ tiếp theo sau món thịt chính là bia lạnh, mọi người tự lấy bia trong tủ lạnh ở kho theo ý thích. Cô đang rất mê mấy loại bia thủ công hương trái cây lấy từ quán “Yoizuki” nên tối nay dự định thưởng thức chúng. Bia trái cây rất dễ uống, nhất là loại Golden Ale thơm mùi cam chanh là món khoái khẩu của Misa.

“Đã mất công uống phải dùng ly thủy tinh cho sang, không khí là quan trọng nhất mà.”

Cô lấy những chiếc ly bia xịn xò từ [Hộp vật phẩm] ra bỏ vào tủ lạnh cho mát. Tất nhiên, đây cũng là những báu vật cô thu gom được từ quán “Yoizuki”. Có đủ loại: ly hình hoa tulip, ly pint, ly pilsner. Kai không cầu kỳ như cô, cậu toàn chọn loại cốc vại (mug) to oành.

Tùy vào loại bia, hoặc tùy việc muốn thưởng thức bọt hay hương vị mà chọn ly phù hợp. Anh Kanata giải thích rất kỹ nhưng vì lúc đó đang say nên Misa chẳng nhớ được mấy. Cô cứ chọn theo cảm tính thôi. Loại ly hình chén thánh (chalice) và ly hoa tulip trông rất đáng yêu nên cô cực kỳ thích.

Ly yêu thích của Akira là loại ly cắt (kiriko) nhỏ xinh. Đó là một tác phẩm tuyệt đẹp được nghệ nhân cắt từ thủy tinh Ryukyu vùng Okinawa, mang một màu xanh thẳm huyền ảo. Khi rót rượu đầy ly rồi khẽ lắc nhẹ, em bảo trông nó như một đại dương nhỏ đang dập dềnh trong lòng bàn tay vậy, trông em nheo mắt cười đầy thú vị. Được thưởng thức rượu trong những chiếc ly hay cốc vại mình thích, hương vị chắc chắn tăng lên bội phần.

“Anh Kana đang chuẩn bị món gì to tát lắm đúng không? Em tò mò không biết anh đang làm gì quá.”

Vừa về đến nhà anh Kanata đã chui ngay vào bếp tẩm ướp thịt. Dù rất tò mò nhưng Misa cũng đang bận rộn với phần việc của mình nên không sang phụ được. Đành để dành sự mong chờ đến lúc ăn vậy, cô tự nhủ phải cố gắng hoàn thành phần việc mình.

“Chỉ dùng muối tiêu thôi hay dùng sốt mặn ngọt đây nhỉ?”

Cứ để thịt nướng xong rồi mới chấm sốt như ăn đồ nướng bình thường cũng được, nhưng đã mất công làm BBQ, cô muốn được cầm cả xiên thịt mà gặm hoành tráng cơ. Thế nên dù hơi tốn công cô quyết định tẩm ướp thịt và rau củ thật kỹ với sốt BBQ. Hôm nay là tiệc lợn rừng nên món chính hoàn toàn chỉ dùng thịt lợn rừng Wild Boar thôi.

Rau mùa hè mà Kai vừa hái ngoài vườn cũng được đem nướng trên than hồng. Ngô, ớt chuông, ớt sừng, hành tây, đậu bắp, cà tím. Loại nào cũng có màu sắc rực rỡ và trông rất ngon lành.

“Tớ hái được cả khoai tây, tỏi với bí đỏ nữa nè. Đem bọc giấy bạc rồi nướng nhé?”

“Hay đấy, nướng giấy bạc đi. Bí đỏ thì thái lát rồi nướng vỉ luôn cũng được đúng không?”

Dù Kai cuồng thịt hơn rau nhưng riêng khoai tây và tỏi lại là món khoái khẩu, nên cậu rất hăng hái đi thu hoạch. Khoai tây hấp cũng ngon nhưng lần này cô quyết định để nguyên vỏ, rửa sạch rồi bọc giấy bạc nướng than. Khi chín sẽ ăn kèm với bơ hoặc chấm sốt Mayonnaise cá ngừ. Thêm cả chút mắm mực đóng lọ lấy từ quán “Yoizuki” chắc chắn tuyệt vời ông mặt trời.

Nhân tiện, tỏi tẩm ướp với bơ và muối tiêu rồi bọc giấy bạc nướng nguyên củ. Tùy tâm trạng có khi thay bơ bằng dầu mè cũng không tệ chút nào. Mà thôi, cứ thử cả hai cách luôn cho máu.

“Chẳng cần lo mùi tỏi đâu, cứ chén cho đã cái bụng đi nào.”

Cái cảm giác cắn miếng tỏi bùi bùi trong bữa ăn đêm đúng là một sự hưởng thụ “tội lỗi” không gì sánh bằng. Bia lại càng thêm đưa miệng. Cà tím để nguyên vỏ nướng trên chảo cho đến khi mềm rồi lột vỏ, ăn kèm nước tương ponzu và cá bào đơn giản mà ngon tuyệt. Cho thêm hành lá hay gừng mài làm gia vị thì ăn bao nhiêu cũng không thấy chán.

Akira từ chuồng gà trở về mang theo một rổ cà chua. Với vẻ mặt nghiêm túc, em thái cà chua thành lát tròn rồi làm món cà chua lạnh. Một loại trộn với nước sốt kiểu Nhật, một loại làm Caprese, rồi em bỏ tất cả vào tủ lạnh.

“Ăn BBQ mà có thêm cà chua lạnh thì vị ngon tăng lên gấp đôi luôn đấy em ạ.”

“Vị thanh mát của nó đúng là gây nghiện thật mà. Đơn giản em thích nó thôi ạ.”

“Chị cũng thích nên mừng lắm.”

Cà chua lạnh rửa bằng nước giếng rồi cắn một miếng thật to đúng là cách ăn xa xỉ nhất, nhưng cà chua được chế biến cầu kỳ thế này cũng ngon không kém. Nếu bia giúp rửa trôi lớp mỡ của thịt thì cà chua lạnh chính là cứu cánh lấy lại vị thanh đạm.

Khi công đoạn chuẩn bị BBQ hòm hòm, anh Kanata bê một cái nồi to đùng ra sân. Trông nó có vẻ rất nặng nên Kai ra đỡ thay. Chắc đây là món anh miệt mài chiến đấu trong bếp nãy giờ.

“Mọi người đợi lâu không? Món này hầm hơi tốn thời gian một chút.”

“Anh Kana ơi! Cái gì thế này anh! Là món lợn rừng hầm sốt nâu (brown stew) sao ạ?”

“Hì hì hì. Là món lợn rừng hầm bia mà anh hằng muốn làm bấy lâu nay đấy.”

“Hầm bia sao?”

Cả nhóm cùng ghé mắt nhìn vào nồi lớn đặt chính giữa bàn. Trông nó giống một món hầm rất ngon lành, và đúng là mùi bia thoang thoảng khẽ lướt qua mũi cô.

“Đây là một món ăn của Bỉ, tên là Carbonade đấy. Anh đã xài hết cả đống bia lon luôn rồi đấy nha~”

Thịt lợn rừng sau khi được luộc sơ với rau thơm để khử mùi, được tẩm bột mì rồi đem áp chảo cho đến khi cháy cạnh, sau đó đem hầm thật kỹ với hành tây, tỏi, hạt nêm và bia. Từng thớ thịt lợn rừng được hầm kỹ đến mức mềm rục, chỉ cần khẽ ấn lưng nĩa là đã tan ra ngay lập tức.

“Cái này chắc chắn ngon nhức nách rồi.”

“Không thể sai đi đâu được.”

Kai và cô cùng nhìn nhau gật đầu đầy nghiêm trọng. Có vẻ đã dự tính trước nên anh Kanata nấu đầy một nồi to đùng, chắc chắn không có cuộc chiến giành giật đồ ăn nào xảy ra.

“Vậy mình bắt đầu thôi chứ nhỉ?”

Akira mang bia lon lạnh cho mọi người. Trên bàn xếp sẵn đủ loại ly thủy tinh. Mỗi người chọn một cái ly mình thích, rồi bật nắp bia tạo nên những tiếng “xịt” thật sướng tai và rót bia vào ly. Những tiếng sủi bọt nghe thật êm tai, lớp bọt mịn màng làm nổi bật màu vàng óng ả của bia. Ai nấy không tự chủ được nuốt nước miếng một cái.

“Mọi người vất vả rồi, mừng chuyến cắm trại hầm ngục thành công tốt đẹp nào!”

Với lời chúc mừng bừa bãi của Kai, bữa tiệc BBQ chính thức khai màn.

“Món lợn rừng hầm bia này hoàn toàn không còn chút mùi hôi nào luôn nhé. Vị mặn ngọt hài hòa, ngon bá cháy!”

Món đầu tiên ai cũng vồ vập lấy chính là món Carbonade tâm huyết của anh Kanata. Dù nhận xét Kai hơi có vấn đề về cách dùng từ nhưng cô hoàn toàn tán đồng về độ ngon. Vị bia vẫn thoang thoảng nhưng sau ba tiếng hầm kỹ, cồn chắc chắn bay hơi hết sạch rồi.

“Thịt mềm quá đi mất. Mùi thơm trái cây này là gì thế anh?”

“À, món này hương vị phụ thuộc rất nhiều vào loại bia mình dùng đấy. Lần này anh dùng loại bia Ale có mùi thơm nồng và vị ngọt thanh nên nó mới được như vậy.”

“Thảo nào em thấy nó hợp với bia trái cây thế. Mà công nhận miếng thịt lợn rừng này nó tan chảy trong miệng luôn ấy!”

“Anh không dùng nước mà chỉ dùng bia để hầm nên vị nó mới đậm đà thế đấy. Món này có nhiều công thức lắm, có người còn cho thêm mật ong hay các loại gia vị khác nữa, đúng là thú vị thật.”

Tùy vào loại bia mình chọn mà hương vị thay đổi hoàn toàn, nên đối với một người cầu toàn như anh đây đúng là đối tượng nghiên cứu tuyệt vời. Thế nào rồi anh cũng nghiên cứu cho đến khi ra công thức độc quyền của riêng mình, Misa thấy điều đó thật tuyệt vì cô sẽ lại được ăn ké. Háo hức quá đi mất.

“Bít tết phi lê lợn rừng chín rồi đây mọi người ơi!”

“Sườn nướng (spare rib) cũng xong rồi đây. Đứa nào muốn ăn thì mang đĩa ra tập trung nào!”

“Em muốn ăn cả hai luôn! Cái mùi thơm này đúng là cực hình mà lị~”

“Em xin món bít tết phi lê trước ạ. Độ chín vừa (medium rare) thế này là chuẩn nhất rồi, anh Kai ơi.”

“Còn em thì ăn sườn nướng trước! Ưm... cái sốt này ngon tuyệt cú mèo luôn. Anh Kana ơi lát cho em xin công thức nhé!”

“Được thôi em. Anh có thử cho thêm mật ong vào đấy, có vẻ nó rất hợp với lợn rừng nhỉ.”

Thịt sườn bám quanh xương là phần ngon nhất. Dù hơi mất lịch sự một chút cô vẫn cầm cả miếng sườn gặm ngon lành. Tất nhiên món bít tết phi lê do Kai nướng ngon miễn chê. Thịt đỏ đẹp mắt, tuy không có vân mỡ (marbling) nhưng lại rất mềm. Chấm với sốt nước tương mù tạt (wasabi) đúng là chuẩn bài. Ăn bao nhiêu cũng thấy thiếu.

Đống thức ăn thịnh soạn trên bàn cứ thế biến mất nhanh chóng. Thịt lợn rừng xiên nướng cũng là một cực phẩm. Xen kẽ giữa những miếng thịt là các loại rau củ. Cô gặm ngô nướng, thưởng thức cà tím nướng mềm tan và say sưa ăn món khoai tây bơ. Vì ai cũng ăn tỏi nướng nguyên củ nên chẳng ai còn để ý mùi tỏi nữa.

Noah và Slime Cyan — những thành viên tham gia cắm trại hầm ngục — dĩ nhiên cũng được thết đãi tử tế. Món thịt lợn rừng luộc thái nhỏ có vẻ rất hợp khẩu vị nên hai đứa nhỏ chén sạch bách chỉ trong nháy mắt.

Hội gà ở nhà cũng được thưởng món cải thìa tươi rói và nước pha Potion. Thấy chúng phấn khích đến mức nhảy múa loạn xạ, cô tin chắc tụi nó đã được tận hưởng một bữa ra trò. Háo hức chờ đợi mẻ trứng ngày mai quá đi.

Sau khi đã chén sạch món mì xào kết thúc bữa tiệc và đống bia chuẩn bị sẵn cũng cạn sạch giọt cuối cùng, buổi tiệc liên hoan mừng chuyến cắm trại hầm ngục thành công tốt đẹp chính thức hạ màn.

◇◆◇

Sự mệt mỏi sau chuyến đi và cả cơn đau đầu do rượu đều được giải quyết gọn gàng chỉ bằng một lọ Potion thay cho báo thức. Hôm nay trời lại nắng đẹp. Misa bước ra khỏi giường với tâm trạng vô cùng sảng khoái.

Cởi bộ đồ ngủ dính chút mồ hôi ra, cô thay bộ áo phông và quần short vải thun. Cô túm gọn mái tóc đen ra sau đầu, và bắt đầu công việc hằng ngày: tưới nước cho vườn rau. Lũ phân thân của Cyan sáng nay cũng ra sân chào đón cô vô cùng nồng nhiệt.

Từ đêm muộn đến sáng sớm là thời gian chúng tự do vui chơi ngoài sân và vườn, nhưng hễ cảm thấy có sự hiện diện của ai ngoài gia đình cô là chúng nhanh chóng biến mất. Tụi nó ẩn nấp dưới bóng rau, hay biến hình thành vũng nước thì đúng là thần thánh cũng khó tìm thấy.

Nhà cô cơ bản chỉ có nhân viên giao hàng và bưu tá đến thôi. Thỉnh thoảng có hàng xóm ghé qua, nhưng cho đến giờ chưa ai phát hiện ra điều gì cả. Cô dành thời gian vuốt ve lũ Slime ngoan ngoãn và khéo léo này.

“Mấy đứa dậy sớm thế. Chắc là những người dậy sớm nhất nhà mình luôn rồi nhỉ?”

Lũ Slime xúm xít quanh cô đều là những “nhân viên” chăm chỉ. Tụi nó thấy việc được giao “nhiệm vụ” và hoàn thành nó là một niềm vui. Có vẻ đó là bản tính của quái vật đã được thu phục, nếu không được giao việc gì là tụi nó lại thấy bứt rứt không yên.

Đối với cô điều này quá tuyệt vời, nhưng cũng thấy hơi áy náy vì cứ như đang bóc lột sức lao động của chúng vậy. Thế nên Misa vẫn âm thầm thưởng đồ ăn ngon cho chúng như lời cảm ơn.

Cô dùng ma thuật nước tưới nước pha Potion cho vườn rau như thường lệ, còn việc thu hoạch và đóng gói rau nhờ lũ Slime lo liệu. Công việc cô chỉ là kiểm tra lại bên trong và dán nhãn địa chỉ thôi.

Lượng đơn hàng hôm nay cũng rất ổn định. Rau củ là món chính, nhưng dâu tây, quả tì bà và phúc bồn tử cũng nhận được không ít đơn đặt hàng. Mùa măng tây đã kết thúc rồi, nên vụ làm thêm của Kai phải đợi đến tận năm sau.

“Không khí mùa hè bắt đầu đậm đặc rồi đây.”

Vì nằm ở chân núi nên gió vẫn còn se lạnh, nhưng màu trời đã chuyển sang màu của mùa hè rồi. Những cây mơ xanh ngoài sân trái đã tròn trịa trĩu cành, thấy chúng sắp đến kỳ thu hoạch mà lòng cô rộn ràng hẳn lên.

“Rượu mơ, nước mơ, mơ rim đường món nào cũng ngon tuyệt. Cả nhà cùng nhau sơ chế mơ chắc là vui lắm đây.”

Những cây dưa hấu do Kai trồng cũng đã lớn phổng phao. Có lẽ trồng thêm cả dưa lưới (Makuwauri) hay dưa lê (Melon) cũng là ý kiến hay. Những loại rau mùa hè “nóng tính” cũng đã bắt đầu vươn cành xanh mướt ở góc vườn.

“Nhờ Potion và ma thuật nước mà độ ngọt của dưa hấu chắc chắn rất cao, hy vọng cùng với rau mùa hè tụi nó sẽ bán chạy như tôm tươi.”

Cảm nhận hơi thở mùa hè khiến lòng cô không tự chủ được mà hân hoan hẳn lên. Hồi còn nhỏ khi sống ở trung tâm thành phố, kỳ nghỉ hè nào cô cũng về đây ở cùng ông bà.

Những quả cà chua, dưa chuột, dưa hấu được làm lạnh bằng nước giếng mát lạnh chính là những món đồ ăn vặt tuyệt vời nhất. Cô nhớ cả cảm giác đạp xe hai mươi phút ra bờ sông nghịch nước nữa, thật vui biết bao.

“Chắc Kai sẽ thích trò nghịch nước ở sông lắm đây.”

Mỗi khi bắt được tôm sông mang về, bà cô lại đem chiên giòn. Chỉ cần rắc thêm chút muối thôi mà sao vị nó ngon đến lạ lùng. Tiếc hồi đó không có dụng cụ câu cá nên cô chẳng bao giờ bắt được con cá nào, nhưng chắc Kai sẽ hào hứng lặn xuống sông bắt cá cho xem.

“Lúc nào rảnh, tụi mình cùng ra sông hóng mát nhé. Mở tiệc BBQ bên bờ sông cũng là một thú vui mùa hè đúng không nào.”

Đang mơ màng nghĩ đến những chuyến đi chơi sông thì Akira với vẻ mặt ngái ngủ đi tới. Kai cũng vừa kết thúc buổi chạy bộ hằng ngày trở về. Dạo gần đây Kai bắt đầu biết “làm biếng”, cứ hay đòi cô dùng ma thuật nước làm vòi sen cho cậu.

“Tại dạo này trời nóng quá mà. Tắm vòi sen của Misa sướng lắm cậu ơi.”

“Thật là, hết cách với ông luôn.”

Cô chẳng chút nể nang, làm một trận mưa rào ngay trên đầu cậu. Không phải vòi sen nhẹ nhàng đâu, mà là một trận mưa xối xả như trút nước luôn, ấy thế mà “nạn nhân” lại có vẻ rất khoái chí.

“Vẫn như mọi khi nhỉ, Kai-san. Để em thanh tẩy cho ạ.”

Người đi sau dọn dẹp cho một Kai đang ướt nhẹp chính là Akira. Chẳng biết nguyên lý thế nào, nhưng ma thuật thanh tẩy của em có thể làm khô cả quần áo đang ướt nhẽo thần kỳ. “Khỏi phải mất công giặt đồ luôn”, Kai lại cười hớn hở vô lo vô nghĩ.

“Được rồi, trước khi anh Kana dậy, tụi mình cùng chuẩn bị bữa sáng thôi nào!”

Nơi trận mưa ma thuật vừa dứt, một cầu vồng nhỏ đang lung linh hiện ra.

DANH SÁCH CHÚ THÍCH:

Botan Nabe (Lẩu mẫu đơn): Món lẩu thịt lợn rừng truyền thống của Nhật Bản. Thịt được thái mỏng và xếp trên đĩa trông giống như bông hoa mẫu đơn.

Koubako-suwari (Tư thế hộp bánh): Tư thế ngồi đặc trưng của mèo khi chúng giấu cả bốn chân dưới cơ thể, trông giống như một chiếc hộp.

Saikyo-yaki: Cá (thường là cá hồi hoặc cá tuyết) được ướp với tương Miso trắng ngọt (Saikyo Miso) rồi nướng chín.

Tamago Kake Gohan (TKG): Món ăn sáng bình dân của Nhật gồm cơm nóng trộn với trứng sống và một chút nước tương.

Dashimaki Tamago: Món trứng cuộn kiểu Nhật được pha thêm nước dùng Dashi nên có kết cấu mềm mọng và hương vị đậm đà.

Nukazuke: Các loại rau củ muối trong cám gạo lên men, một món dưa muối truyền thống giàu lợi khuẩn của Nhật Bản.

Kimpira Gobo: Món rễ bàng và cà rốt xào với nước tương và đường, có vị ngọt mặn hài hòa.

Ninjin Shirisiri: Món cà rốt bào sợi xào với trứng, một món ăn dân dã từ vùng Okinawa.

Shochu: Một loại rượu chưng cất truyền thống của Nhật Bản, có nồng độ cồn thường từ 25% đến 35%.

Hamburg: Một món ăn phổ biến tại Nhật Bản (Hambagu), là miếng thịt băm trộn với hành tây, vụn bánh mì và trứng, sau đó nặn thành hình tròn dẹt và áp chảo.

Coleslaw: Một loại salad làm từ bắp cải băm nhỏ trộn với sốt Mayonnaise hoặc giấm.

Caprese: Món salad truyền thống của Ý gồm cà chua tươi, phô mai Mozzarella và lá húng quế, rưới thêm dầu ô liu.

Tatsuta-age: Một kiểu gà chiên của Nhật, thịt được ướp với nước tương và gừng trước khi tẩm bột khoai tây rồi chiên giòn.

Pachinko: Một trò chơi giải trí có thưởng phổ biến tại Nhật Bản, kết hợp giữa máy đánh bạc và trò chơi pinball.

Tonkotsu: Loại nước dùng xương heo ninh nhừ, có màu trắng đục và vị béo ngậy đặc trưng, thường dùng trong mì Ramen.

Thịt hoạt hình: Kiểu tảng thịt lớn có xương nhô ra hai đầu thường thấy trong các bộ anime/manga (như One Piece), đại diện cho một bữa ăn thịnh soạn của các thợ săn.

Kebab: Món thịt nướng quay trên trục đứng, khi ăn người ta xẻ từng lớp mỏng đã chín vàng bên ngoài.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!