Sống Chung Trong Căn Nhà Cổ Có Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

226 2347

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

380 22182

Nuôi nấng Bạch Tuyết

(Đang ra)

Nuôi nấng Bạch Tuyết

강지갑

Một ngày nọ, tôi tỉnh giấc trong một tựa game giả lập nuôi dạy trẻ, tên là "Bạch Tuyết". Trong thân xác của bà mẹ kế, người sẽ chết một cách thảm khốc và tàn bạo

155 87

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

319 4763

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

449 23295

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

18 27

Tập 01 - Chương 12: Mượn cả tay mèo

Chương 12: Mượn cả tay mèo

“Noah-san thực sự là một trợ thủ trên cả tuyệt vời luôn ấy ạ!”

Bên mâm cơm tối thịnh soạn, Misa hăng hái kể lại chiến tích của “đại ca” mèo trong khi cả hội đang quây quần đánh chén.

Thực đơn hôm nay hấp dẫn đến mức nhìn thôi đã thấy ứa nước miếng: món chính là Hamburg thịt hươu băm viên, bên trên phủ một quả trứng ốp la lòng đào núng nính, ăn kèm với cà rốt hầm đường ngọt lịm. Ngoài ra còn có salad bắp cải xuân giòn tan, rau chân vịt trộn thanh vị, và súp Miso thơm nức mũi với thật nhiều hành tây mới ngọt lịm. Món súp lơ xanh trộn trứng luộc quyện sốt Mayonnaise trông bắt mắt vô cùng, khiến Kai cứ thế gắp liên hồi không nghỉ tay.

“Ý bà là chuyện săn Slime ở tầng một ấy hả? Bộ hiệu quả đến thế cơ à?”

“Ưm, năng suất kinh khủng luôn ấy chứ. Sáng nay tớ vào hầm ngục tầm ba tiếng, Noah-san ngoan lắm, cứ lẳng lặng đứng ở tầng một đợi tớ suốt thôi.”

Đến khi cô và anh Kanata quay lại để hội quân, cả hai đã phải đứng hình trước cảnh tượng vật phẩm rơi ra từ Slime nằm lăn lóc, rải rác khắp mặt đất.

Khỏi phải nói, hai người đã thay nhau nựng nịu và khen ngợi hết lời chú mèo tam thể oai vệ đang ưỡn ngực đầy tự hào kia.

Trong hầm ngục này, nếu vật phẩm rơi ra hoặc đồ đạc mang từ ngoài vào bị để mặc quá mười tiếng, chúng sẽ bị không gian nơi đây “nuốt chửng”. Nhưng nếu chỉ trong vòng ba tiếng thì vẫn nhặt lại được thoải mái, thành ra sự trợ giúp của Noah chẳng khác nào vị cứu tinh giúp cả nhóm tiết kiệm bao nhiêu công sức.

“Lượng thu hoạch một ngày thế này là quá ổn áp rồi. Cảm ơn em nhé, Noah.”

“Meow~”

“Chưa hết đâu nhé, lúc mệt em ấy còn tự biết uống [Thuốc hồi phục] để nạp lại năng lượng nữa cơ. Noah-san không phải là thiên tài thì còn là gì nữa đây?”

“Đỉnh thật sự, đúng là không hổ danh Noah-san.”

Loại [Thuốc hồi phục] sơ cấp có hình dạng như một ống thuốc nhỏ. Khi dùng, người ta chỉ cần bẻ gãy phần cổ ống thon dài là có thể uống trực tiếp. Điều kỳ diệu là sau khi uống cạn, vỏ ống sẽ tự động tan biến vào không khí.

Noah đã dùng đệm thịt ôm lấy ống thuốc cực kỳ điêu luyện, dùng răng hàm bẻ gãy cổ ống đoạn liếm sạch phần dược phẩm bên trong. Vì vỏ ống tự biến mất nên cũng chẳng lo “hoàng thượng” lỡ nuốt phải mảnh vỡ nào.

“Hóa ra Noah-san cũng biết đó là loại thuốc mình hay uống hàng ngày nhỉ.”

Akira mỉm cười ấm áp, vừa vuốt ve mèo cưng vừa dịu dàng thủ thỉ. Cả chú mèo đang gừ gừ thỏa mãn lẫn người chủ xinh đẹp đều toát ra một bầu không khí đáng yêu đến mức tan chảy.

“Nhắc mới nhớ, dạo này mỗi lần tôi ra chuồng gà là Noah-san cũng lững thững đi theo đấy.”

“Lúc em ra dọn dẹp chuồng, em ấy cũng đi theo hộ tống nữa ạ.”

Việc cho gà ăn và thu hoạch trứng vốn là nhiệm vụ của Kai. Anh Kanata dùng kỹ năng [Thẩm định] để phân loại trứng, nhưng nhìn chung Kai vẫn là “bảo mẫu” chính của lũ gà. Akira cũng tích cực giúp một tay dọn dẹp chuồng trại để luyện kỹ năng [Thanh tẩy] của ma thuật Quang.

“Chắc nhờ Noah-san ‘lườm’ cho một cái hay sao ấy, mà dạo này lúc đi lượm trứng tôi chẳng còn bị lũ gà mổ vào tay nữa. Đỡ hẳn!”

“Lũ gà bỗng nhiên hiền lành lạ thường luôn anh ạ. Mỗi khi em vào quét dọn, chúng còn chủ động né sang một bên nhường đường cơ.”

“Chẳng lẽ Noah-san đã dùng kỹ năng [Thu phục] lên cả lũ gà rồi sao...?”

Misa liếc nhìn sang anh Kanata, thấy anh đang đưa tay lên day nhẹ trán với vẻ mặt đầy bất lực. Ừm, xem ra đúng là vậy rồi.

“Dù sao thì em ấy vẫn đang giữ đúng lời hứa với anh Kana mà nhỉ?”

“Đúng vậy. Noah không thu phục con người, và cũng chỉ xài kỹ năng trước mặt chúng mình thôi nên... thôi thì, cứ kệ vậy đi.”

Có vẻ anh Kanata đã quyết định “nhắm mắt làm ngơ” cho qua. Suy nghĩ logic với một chú mèo có ma thuật chỉ tổ thêm đau đầu, tốt nhất là cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên.

“Vì Noah-san đã vất vả nhiều rồi, tối nay chị sẽ thưởng cho em món ăn vặt cao cấp nhé!”

“Chuẩn luôn. Noah cũng thích thịt thỏ lắm, lát nữa anh sẽ luộc riêng cho em một ít.”

Món súp thưởng dạng lỏng mà hầu như “hoàng thượng” nào cũng mê mẩn chính là món khoái khẩu của Noah. Hồi còn bệnh thận em ấy phải kiêng khem đủ điều, nên giờ khi đã khỏe mạnh như vâm, em ấy sướng rơn mỗi khi được ban thưởng.

Đồ ăn ngon chính là “tiền lương” xứng đáng cho Noah-san. Anh Kanata còn cười híp mắt hứa rằng sắp tới sẽ làm cả thịt hươu sấy khô đặc chế cho em ấy nữa. Nghe thôi đã thấy thèm rồi, chắc tôi cũng phải nhờ anh làm thêm một phần cho người ăn mới được.

Niềm vui sau bữa tối chính là món tráng miệng hằng mong đợi: Bánh Pie phúc bồn tử. Lớp vỏ bánh ngàn lớp giòn rụm, vàng ươm, vừa chạm môi đã vỡ tan trong miệng. Vị chua ngọt đậm đà của mứt phúc bồn tử tự làm quyện cùng lớp kem trứng Custard béo ngậy tạo nên một hương vị cực phẩm không gì sánh bằng.

◇◆◇

Vài ngày sau khi chú mèo tam thể Noah chính thức gia nhập đội ngũ thám hiểm. Tại tầng một của hầm ngục.

Lượng vật phẩm rơi ra vốn dĩ phải nằm rải rác khắp nơi thì nay chẳng hiểu sao lại được gom gọn lại thành một đống ngay ngắn. Nhìn kỹ mới thấy, hóa ra là một con Slime đang cần mẫn nhặt nhạnh từng món một mang về tập kết.

“Không lẽ con Slime đó... cũng bị Noah-san thu phục luôn rồi hả?”

“Meow!”

“Oa, trả lời dõng dạc chưa kìa!”

Chắc đây chính là thành quả sau khi chú ta “tập dượt” kỹ năng [Thu phục] lên lũ gà ở nhà đây mà. Ngay cả Slime em ấy cũng khuất phục dễ như chơi.

“Mèo nhà mình... là thiên tài à...?”

Anh Kanata hoàn toàn từ bỏ việc suy nghĩ logic mà quay sang vuốt ve khen ngợi mèo cưng hết lời. Akira cũng mỉm cười rạng rỡ xoa đầu Noah. Dĩ nhiên, Misa cũng không quên góp vui bằng những lời tán thưởng nồng nhiệt. Việc nhặt nhạnh vật phẩm rơi ra vốn cực kỳ tốn công tốn sức, nay có thêm nhân sự phụ giúp thì đúng là cầu còn không được. Dù là Slime đi chăng nữa cô cũng chẳng nề hà, miễn là làm việc tốt là được hết!

Thế là thành viên mới “biết tuốt” và đội ngũ đệ tử của em ấy được giao trọng trách càn quét Slime và thu gom đồ ở tầng một. Tầng hai do Akira phụ trách vì em ấy đang miệt mài săn [Chân thỏ may mắn]. Riêng tầng ba, nơi lũ hươu Wild Deer to lớn hay rình rập, sẽ do hai người cùng tham gia để đảm bảo an toàn.

Từ khi có thịt hươu thượng hạng, thịt thỏ Almiraj thường xuyên được đem đi biếu hàng xóm. Ban đầu Misa cũng hơi lo người ta không chuộng thịt thỏ, nhưng hóa ra các bậc cao niên ở vùng này vốn đã quá quen với các món thịt rừng, nên ai nấy đều hớn hở nhận lấy. Thậm chí thịt thỏ hầm ngục còn được khen là thơm ngon, mềm mại hơn hẳn thịt rừng thông thường, khiến danh tiếng của nó nổi như cồn trong xóm. Để đáp lễ, họ lại gửi tặng lại cho cả nhóm đủ thứ nào là gạo, trứng gà ta cho đến các sản phẩm từ sữa bò tươi rói.

“Cứ cái đà này thì khoản chi cho ăn uống của nhà mình sẽ chạm mức thấp kỷ lục luôn mất thôi. Đáng mừng thật đấy nhưng mà...”

“Nhắc mới nhớ, lũ Slime có cần ăn uống gì không nhỉ? Ý tôi là quái vật nói chung ấy.”

Kai, người vừa đi phát thịt thỏ về, vừa bốc mấy hạt đậu phộng bỏ tọt vào mồm vừa thong thả hỏi.

“Chẳng phải ông đã thấy lũ hươu Wild Deer ở tầng ba mê mẩn món phúc bồn tử rồi sao?”

“À đúng rồi nhỉ. Đó vốn là khu vực kiếm ăn của tụi nó mà lị.”

Phúc bồn tử chính là món khoái khẩu của đám quái vật hươu gạc lớn. Vì mỗi lần thấy chúng xuất hiện ở bãi quả là Kai lại mải mê lao vào săn bắn nên cậu ta đã hoàn toàn quên mất chi tiết hiển nhiên đó.

“Vậy nghĩa là Slime cũng ăn được nhỉ. Trong mấy truyện giả tưởng thì Slime thường được mô tả là cái thứ gì cũng tiêu hóa sạch bách được hết mà.”

“Hay là mình thử cho nó ăn mấy mẩu rau thừa xem sao?”

Đó là lời đề nghị của anh Kanata, người đang bận rộn sơ chế rau trong bếp. Misa thử đưa mấy mẩu vỏ rau củ cho con Slime. Chú Slime màu xanh nhạt dường như hơi bối rối, nó khẽ rung rinh cái thân hình dẻo nhẹo rồi nhìn sang phía Noah như muốn xin ý kiến “đại ca”.

Noah chỉ lười biếng ngáp một cái rồi kêu lên “Meow” như thể cho phép.

“A, nó ăn rồi kìa! Có vẻ nó đang đưa vào trong cơ thể để tiêu hóa đấy.”

Những mẩu vỏ rau dần biến mất kèm theo những tiếng xèo xèo nhỏ xíu. Một cảnh tượng kỳ lạ nhưng cũng thú vị phết.

Con Slime trông có vẻ khá hớn hở. Nhìn kỹ thì thấy nó cũng đáng yêu ra phết đấy chứ. Misa thử chạm tay vào nó, cảm giác mát lạnh, đàn hồi như một quả bóng nước, sờ vào thích tay cực kỳ.

Cả nhóm quyết định đặt tên cho con Slime này là “Cyan”. Vì viên ma thạch nằm chính giữa cơ thể dẻo quẹo của nó có màu xanh Cyan nên cái tên đó ra đời luôn. Mỗi khi được gọi tên, nó lại rung rinh cơ thể đầy mừng rỡ. Món khoái khẩu của nó là những mẩu rau thừa được tưới bằng nước Potion. Có vẻ nó rất chuộng những thứ chứa ma lực, vì ngay cả thịt quái vật nó cũng “xơi” rất ngon lành.

“Nó còn xử lý được cả rác hữu cơ nữa, tiện quá đi mất. Cyan-chan, từ nay nhờ cả vào em nhé!”

Dù đã được thu phục nhưng bản chất nó vẫn là quái vật hầm ngục. Ban đầu cả nhóm tính để nó ở lại dưới hầm vào ban đêm, nhưng rồi ai nấy đều mủi lòng vì thấy nó ngoan quá. Thế là họ lót một cái giỏ ở phòng khách làm giường tạm cho nó ngủ lại trong nhà.

Vì hiểu rõ Noah chính là chủ nhân tối cao của mình nên Cyan tỏ ra cực kỳ ngoan ngoãn và biết nghe lời.

◇◆◇

Món bít tết thịt hươu tẩm bột chiên xù (Hire-katsu) đúng là cực phẩm của trần gian. Những miếng thịt thăn màu rượu vang thẫm được đập dẹt để làm mềm và sơ chế kỹ lưỡng. Sau khi tẩm ướp muối tiêu và nước sốt đậm đà vị gừng tỏi, thịt được lăn qua lớp bột chiên xù xốp mịn rồi thả vào chảo dầu sôi sùng sục cho đến khi vàng giòn rụm.

Anh Kanata còn biến tấu thêm bằng cách trộn các loại lá thơm như húng quế hay kinh giới vào bột chiên, hoặc kẹp thêm một lớp phô mai béo ngậy vào giữa miếng thịt. Món nào món nấy đều ngon đến mức khiến ai nấy đều phải xuýt xoa không ngớt.

“Katsu phô mai ngon vãi chưởng! Cái này mà kẹp vào bánh mì làm Sandwich thì đúng là đỉnh của chóp luôn.”

“Em lại thích loại tẩm nước tương rồi chiên hơn. Ăn vị hơi giống gà chiên Tatsuta-age nên đưa cơm cực kỳ. Chấm thêm tí sốt Tartar nữa là đúng bài luôn~!”

“Katsu vị cà ri cũng ngon tuyệt ạ. Anh Kana ơi, món này nhất định phải cho vào thực đơn cố định của nhà mình nhé.”

Dù anh Kanata đã chiên một lượng lớn đến mức chất cao như núi nhưng cả nhóm vẫn đánh chén sạch sành sanh chỉ trong nháy mắt.

“Mấy đứa ăn ngon miệng thế này là anh vui rồi. Nè, nhớ ăn kèm cả rau vào cho cân bằng đấy nhé.”

Vì rau nhà trồng quá ngọt và tươi nên chẳng ai nỡ để thừa lại mẩu nào. Salad Coleslaw làm từ bắp cải xuân giòn sần sật, hành tây mới hầm kem ngọt lịm nguyên củ. Cả món măng tây xào thịt thỏ với bơ cũng thơm nức mũi.

Món cà chua trộn phô mai Mozzarella tuy đơn giản nhưng lại là mồi nhắm “thần thánh” cực kỳ hợp với rượu vang. Ngoài ra còn có măng kho cá bào và rau phù dung kho do hàng xóm tặng. Những món rau rừng giòn sần sật và thấm đẫm gia vị thực sự mang lại cảm giác rất thanh tao.

Bữa tối náo nhiệt trôi qua bên những ly bia mát lạnh. Một đêm nữa trôi qua khiến Misa càng thêm thấm thía rằng: sống một mình cũng tự do đấy, nhưng cuộc sống Share House cùng những người bạn hợp cạ thế này mới thực sự là niềm hạnh phúc lớn nhất trần đời.

◇◆◇

Loại [Thuốc hồi phục] sơ cấp thu được ở tầng một vốn là thần dược chữa lành vết thương, nhưng thực tế nó còn có tác dụng cực mạnh trong việc hồi phục thể lực và xóa tan cơn buồn ngủ. Dù đây không phải cách dùng được khuyến khích, nhưng cô nàng Misa bắt đầu nghi ngờ rằng anh chàng thanh niên cần cù Kai đang âm thầm “lạm dụng” nó để cày cuốc.

“Đơn hàng rau sỉ ngày càng tăng, tớ cũng muốn mở thêm ruộng nhưng mà... Kai trông có vẻ bận rộn quá nhỉ.”

Vừa kiểm tra lịch sử đặt hàng trên laptop, Misa vừa thở dài thườn thượt.

Nói đến việc chân tay nặng nhọc thì chỉ có thể nhờ cậy Kai. Từ việc mở mang ruộng vườn, chăm sóc núi rừng cho đến bổ củi, mọi thứ đều do một tay cậu ấy gánh vác.

Dù là một nhân lực cực kỳ đáng tin cậy, nhưng ngoài công việc ở trang trại, Kai còn thường xuyên được hàng xóm réo gọi làm đủ thứ việc không tên như một “anh thợ đụng” chính hiệu. Có vẻ việc quản lý đồi núi ở đây quá sức đối với những người lớn tuổi, nên một thanh niên tháo vát như Kai cực kỳ được săn đón.

Vì tính tình hiền lành, lại khỏe mạnh và chẳng biết từ chối ai bao giờ nên mọi người xung quanh cứ thế mà ỷ lại vào cậu ấy.

“Nếu mình nhờ thì chắc chắn ông ấy sẽ bớt cả giờ ngủ để giúp cho mà xem, chính vì thế mà tớ lại càng không dám mở lời.”

“Phải đấy. Cái thằng bé đó chắc chắn sẽ lén tu Potion để ‘doping’ cho coi.”

Anh Kanata, người nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, bất chợt đưa mắt nhìn xuống chú mèo cưng đang nằm cuộn tròn bên cạnh.

Noah đang chiếm trọn chiếc gối lông thỏ và ngủ say sưa, em ấy khẽ hé một mắt liếc nhìn về phía này như thể nghe hiểu hết câu chuyện.

“Chẳng phải ứng cử viên sáng giá nhất đang ở ngay đây sao?”

“Dạ? ...A, ma thuật Thổ!”

Nhắc mới nhớ, Noah đã được ban tặng [Ma thuật hệ Thổ] khi bước vào hầm ngục mà lị.

Nhận thấy cái nhìn đầy ẩn ý của Noah, Misa vội vàng lấy món ăn vặt cao cấp từ trong [Hộp vật phẩm] ra. Đó là món cá bào đặc chế từ cá Rosy Seabass thượng hạng dành riêng cho mèo. Cô nâng niu món quà đắt đỏ vốn có thể dùng làm mồi nhắm rượu này bằng cả hai tay như dâng lễ vật.

“Noah-san ơi, em giúp chị làm vườn được không? Tiền công là món cá bào hảo hạng này nhé!”

“Fumya~an.”

Một tiếng đáp lại kèm theo cái ngáp dài đầy lười biếng. Noah thong thả đứng dậy khỏi gối, vẫy vẫy cái đuôi vẻ đầy kiêu hãnh.

Thấy chủ nhân đi đâu là đi theo đó, con Slime Cyan cũng nhảy tót ra khỏi cái giường giỏ của mình để bám đuôi.

“Cảm ơn em nhé Noah-san. Cyan cũng muốn giúp một tay sao? Ngoan quá đi!”

“Thấy thú vị quá, cho em đi xem cùng với nhé.”

Thế là hai người và hai con thú cùng nhau kéo ra đồng.

“Sao mà bà có thể mở rộng ruộng nhanh đến mức kinh hoàng này được cơ chứ? Noah-san đỉnh thật sự luôn!”

Kai, người vừa đi làm ở trang trại về, đứng trước mảnh ruộng đã được san phẳng đẹp đẽ mà mắt tròn mắt dẹt, không tin vào mắt mình.

“Tớ cũng bất ngờ muốn xỉu luôn ấy chứ! Ma thuật Thổ đúng là quá tiện lợi, tuyệt vời ông mặt trời!”

“Đã vậy, phần thu hoạch rau cho đơn hàng ngày mai, một mình Cyan đã xử lý xong xuôi hết rồi sao?”

“Đúng thế đó. Có vẻ nó nhìn tớ làm vài lần rồi học theo luôn. Hai đứa này không phải là thiên tài thì là gì nữa đây?”

Misa không giấu nổi vẻ phấn khích mà túm lấy Kai kể lể liên hồi. Cũng chẳng trách cô được, vì sự thể hiện của hai đứa nhỏ thực sự quá xuất sắc ngoài mong đợi.

“Tớ chỉ nói với Noah-san là: ‘Noah ơi, nếu em làm cho đất ở khu này tơi xốp để chị làm ruộng được thì tốt quá’, chỉ là một lời nhờ vả bâng quơ thôi mà kết quả thế này đây.”

Chỉ cần Noah đặt cái chân trước đáng yêu xuống mặt đất, lớp đất vốn bị nén chặt bỗng chốc đùn lên, nhảy múa như thể có sự sống bên trong vậy. Sau một hồi chuyển động uốn lượn nhịp nhàng, lớp đất lắng xuống cũng là lúc mảnh ruộng đã hoàn thành. Đất không chỉ tơi xốp hoàn hảo mà ngay cả các luống rau cũng được tạo hình ngay ngắn dù cô chẳng hề yêu cầu. Noah đúng là thiên tài, chuyện đó cô vốn biết từ lâu rồi mà!

Vì quá đà nên mảnh ruộng giờ đã rộng gấp đôi trước đây. Sẵn tiện, Misa và anh Kanata cùng nhau gieo luôn đống hạt giống rau lấy từ trong [Hộp vật phẩm]. Sau khi tưới đẫm mặt đất bằng nước Potion, chắc chắn chỉ ngày mai thôi chúng sẽ đâm chồi nảy lộc. Nhân lúc người đang dính đầy bùn đất, cô định thu hoạch luôn rau cho đơn hàng ngày mai thì Cyan đã chủ động giúp một tay.

“Mèo nhà mình năng nổ quá mức rồi! Noah-san không chỉ dạy bảo được lũ gà hung hăng, giúp đi săn trong hầm ngục mà giờ còn dùng ma thuật Thổ để làm ruộng nữa chứ!”

“Cyan cũng giúp thu gom vật phẩm, giờ còn biết xử lý rác hữu cơ với thu hoạch rau phụ mình nữa. Kiểu này chắc phải có thêm chế độ thưởng đặc biệt cho hai đứa thôi.”

Kai cười khà khà khoái chí, chú mèo tam thể dưới chân cậu ấy kêu lên “Meow” một tiếng đầy đắc ý. Con Slime Cyan cũng giơ hai cái xúc tu lên trời như đang làm động tác làm nũng đòi quà.

“Đúng thế, Cyan cũng cần có phần thưởng chứ nhỉ. Hay là mình vào xin anh Kana ít thịt cho nó nhé?”

“Tôi cũng đang hơi đói bụng đây, muốn kiếm cái gì đó bỏ bụng quá.”

Misa bế Cyan đi về phía nhà. Noah thì nhanh nhẹn nhảy lên lưng Kai, rồi cuộn tròn yên vị trên vai cậu ấy như một vị vương gia. Trông thì đáng yêu thật đấy nhưng chắc là cũng nặng lắm đây. Đang định đi vào bếp thì Misa bị Cyan níu lại.

“Hửm, có chuyện gì sao em? Em quan tâm đến cái thứ trên tủ giày kia à?”

Cái xúc tu vươn dài của nó đang chọc chọc vào cái lọ thủy tinh đựng ma thạch của Slime vốn được đặt trang trí trên tủ giày.

“Không lẽ em muốn ăn viên ma thạch đó sao?”

Cyan gật đầu lia lịa. Ơ, thật luôn hả? Em muốn cái này sao?

[Thuốc hồi phục] rất quý nhưng thú thực là cả nhóm đang dư thừa ma thạch Slime. Cô cứ giữ lại vì nghĩ sau này có khi dùng đến, hiện tại chỉ để trang trí thay cho mấy viên đá màu cho đẹp thôi.

“Ma thạch của Slime thì mình còn thừa cả đống, cho nó chắc cũng không sao đâu nhỉ?”

“Được mà. Trong kho chắc cũng phải có đến hàng nghìn viên ấy chứ.”

“Tớ cũng chưa đếm kỹ nhưng chắc là tầm đó đấy. Vậy viên ma thạch này tặng cho Cyan nhé. Cảm ơn em hôm nay đã giúp chị làm ruộng.”

Noah đi phía sau kêu lên “Meow” một tiếng như đồng tình, Cyan vui sướng nhận lấy lọ thủy tinh. Sau đó, nó dốc hết ma thạch bên trong ra sàn rồi bắt đầu thong thả nuốt từng viên một.

“É! Cyan, em có sao không đấy! Em nuốt hết ma thạch rồi...”

“Cái này có tính là ăn thịt đồng loại không nhỉ?”

Mặc kệ Kai đang gãi đầu thắc mắc, Misa vội vàng gọi anh Kanata cầu cứu.

Nghe tiếng gọi thất thanh, anh Kanata và Akira đang dở tay nấu nướng cũng vội chạy ra hành lang. Chứng kiến cảnh con Slime đang nuốt chửng và tiêu hóa ma thạch, gương mặt anh Kanata lộ vẻ khó tả.

“...Anh hiểu tình hình rồi. Nếu thứ nó nuốt là ma thạch của đồng loại thì...”

Anh nhìn chằm chằm vào Cyan. Chắc anh đang dùng kỹ năng [Thẩm định]. Trong khi Misa và Kai đang nín thở dõi theo, Cyan đã tiêu hóa sạch bách đống ma thạch. Nó rung rinh qua lại trông vẻ cực kỳ thỏa mãn.

“Không sao đâu, ngược lại còn phải chúc mừng nữa kìa. Cyan tiến hóa rồi đấy.”

Gương mặt tuấn tú của anh Kanata nở nụ cười rạng rỡ. Trước lời tuyên bố gây sốc đó, cả hai phải mất một lúc mới phản ứng kịp.

“Tiến hóa? Slime mà cũng tiến hóa sao?”

“Nếu nói theo ngôn ngữ của chúng mình thì là tăng cấp (Level up) đấy. Có vẻ nó đã học được kỹ năng mới rồi, nhìn kìa.”

Cả bọn vội nhìn xuống, Cyan bỗng rung lên một cái thật mạnh, rồi poyon một tiếng, nó phân tách ra làm hai con.

“Hảaaa? Cyan biến thành hai con rồi?”

“Misa-chan, bình tĩnh nào. Nó còn tăng thêm nữa đấy.”

Đúng như lời anh nói, con Slime cứ thế nhân bản liên tục. Con Slime có vẻ là bản gốc vẫn giữ nguyên kích thước, còn những con mới phân tách ra trông nhỏ hơn một chút. Có khoảng mười con Slime mini được sinh ra từ Cyan.

“Không phải là sinh sản đâu. Chúng đều là cùng một cá thể đấy. Anh đoán là nó có thể nhập lại thành một như cũ.”

Anh Kanata dịu dàng hỏi Cyan, và nó rung rinh lên xuống đầy hào hứng để xác nhận.

“Vậy mấy con này gọi là Cyan số 2, số 3 sao...?”

“Nghe rắc rối quá đi mất.”

“Kỹ năng đó là [Phân tách]. Có vẻ Cyan sẽ thống lĩnh cả bọn mà không cần chúng mình phải thu phục từng con một đâu.”

“Ơ, vậy nghĩa là...”

Misa nhìn Cyan bằng ánh mắt đầy kỳ vọng. Nhận ra điều đó, Cyan nhảy lên poyon một cái đầy mạnh mẽ như hứa hẹn.

“Tuyệt vời! Thế là đội ngũ nhân sự làm ruộng đã tăng thêm rồi!”

Misa nhảy cẫng lên vì sung sướng. Dạo gần đây đơn hàng rau sỉ tăng mạnh khiến cô tối mắt tối mũi với việc thu hoạch và đóng gói. Cô luôn thấy nuối tiếc vì không có thời gian vào hầm ngục để xả stress, nên sự giúp đỡ này đúng là cứu cánh. Cô biết ơn vô cùng.

“Nếu ăn ma thạch mà tăng thêm được mười con, vậy nếu cho ăn nhiều hơn nữa thì nó có tăng thêm không nhỉ?”

Khi cô hào hứng hỏi, Cyan dường như hơi rụt lại một chút. Sau khi cho ăn thêm khoảng hai mươi viên ma thạch Slime nữa, tổng cộng nó có thể phân tách tối đa thành mười lăm con. Có vẻ đây là giới hạn hiện tại của nó rồi.

“Dù vậy thì cũng giúp ích được nhiều lắm rồi. Việc tưới nước cứ để chị lo, còn việc thu hoạch và đóng gói chị giao hết cho đội Slime nhé?”

Dù cần phải chỉ dẫn chi tiết một chút, nhưng những con Slime nhảy nhót khắp mảnh ruộng để thu hoạch rau thực sự là một nguồn lực cực kỳ đáng tin cậy. Chúng không chỉ biết thu hoạch mà còn có thể vận chuyển đồ, đúng là những “nhân viên” thực thụ.

“Tiết kiệm được khối thời gian luôn. Thế là mình lại có thể vào hầm ngục rồi.”

“Thích thật đấy. Tôi cũng muốn đi săn hươu thêm...”

“Nói thế chứ Kai, ông toàn lén vào hầm ngục lúc nửa đêm còn gì?”

“Hự... bị lộ rồi sao?”

“Bị lộ là cái chắc rồi còn gì nữa. Nhìn lượng thịt hươu trong tủ lạnh với tủ đông tăng lên vùn vụt thế kia mà.”

Anh Kanata, chủ nhân của căn bếp, cũng tỏ vẻ ngán ngẩm. Chắc chắn Kai đã lén vào hầm ngục ban đêm để xả stress kết hợp luyện cấp, chuyện này cứ để anh em nhà Hojo dạy bảo cậu ấy một trận. Đúng như dự đoán, cậu ấy đã dùng Potion thay cho nước tăng lực để có thể tỉnh táo dù chỉ ngủ rất ít.

“Thực ra thì, anh cũng chẳng có quyền nói người khác đâu nhỉ.”

“Chuyện... chuyện đó thì...”

Anh em nhà Hojo khẽ tránh ánh mắt của cô. Nhắc mới nhớ, Akira mỗi khi bước vào giai đoạn chế tác cao trào là thường có thói quen thức trắng đêm để tập trung. Còn anh Kanata mỗi khi say mê biên tập video để đăng lên mạng cũng thường làm việc đến tận rạng sáng.

“Đúng là anh em giống hệt nhau mà.”

“Cho em xin lỗi ạ...”

“Mỗi khi có cảm hứng là anh lại muốn biên tập cho xong luôn ấy mà. Anh xin lỗi nhé.”

“Mọi người phải biết tự kiểm điểm đi chứ. Nhưng mà, tranh thủ thời gian rảnh buổi đêm để vào hầm ngục một chút chắc cũng không tệ nhỉ.”

Công việc nông nghiệp của Misa thường kết thúc vào buổi sáng. Việc thu hoạch và đóng gói rau trước đây cần cả ba người nhà Hojo giúp sức, nhưng nay nếu có đội Slime tham gia thì mình cô cũng có thể xoay xở được.

Akira muốn tập trung vào việc bán đồ thủ công đang rất phát đạt, còn công việc YouTuber của anh Kanata cũng đang tiến triển thuận lợi. Kai thì phải dậy từ bốn giờ sáng để đi làm ở trang trại từ năm giờ đến mười lăm giờ, nên cậu ấy đã sớm “nghỉ hưu” khỏi việc đồng áng của Share House. Tuy nhiên, cậu ấy vẫn nhận làm thêm các việc nặng nhọc cho hàng xóm để kiếm thêm thu nhập.

“Sau khi làm ở trang trại, tôi còn phải đi phát quang bụi rậm rồi giúp người ta chăm sóc rừng núi nữa, nên muốn vào hầm ngục thì chỉ còn cách đi vào đêm muộn thôi.”

“Mỗi giờ ông được trả hai nghìn yên cho hai tiếng giúp việc đúng không? Có mệt quá không đấy?”

“Không hề. Ngoài tiền ra còn được tặng bao nhiêu là đồ, lại còn được học hỏi thêm nhiều thứ mới, thú vị lắm bà ạ.”

Nhìn nụ cười rạng rỡ của Kai, cô hiểu tại sao cậu ấy lại được mọi người trong vùng yêu quý đến vậy.

“Cả bốn đứa cùng hoạt động ban đêm trong hầm ngục, anh thấy cũng không tồi đâu. Nhưng mà, muộn nhất là mười hai giờ đêm phải đi ngủ nhé. Dù có Potion để hồi phục nhưng giấc ngủ ít nhất năm tiếng mỗi ngày là bắt buộc đấy.”

Trước lời dặn dò đanh thép của “người mẹ” đáng tin cậy trong căn nhà chung, cả ba đứa cùng gật đầu lia lịa. Trong nhóm này chắc Akira là đáng lo nhất, nhưng cả Misa và Kai cũng chẳng phải dạng vừa khi nói đến chuyện thức khuya.

“Nhờ có Cyan mà việc thu gom vật phẩm cũng nhàn hơn hẳn, mỗi người có thể tự phụ trách một tầng được rồi đấy. Khi đã tích trữ đủ vật phẩm, hay là mình chuẩn bị tiến xuống tầng tiếp theo nhỉ?”

“Anh Kana, ý anh là...”

“Tầng bốn sao!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!