Sống Chung Trong Căn Nhà Cổ Có Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

226 2347

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

380 22182

Nuôi nấng Bạch Tuyết

(Đang ra)

Nuôi nấng Bạch Tuyết

강지갑

Một ngày nọ, tôi tỉnh giấc trong một tựa game giả lập nuôi dạy trẻ, tên là "Bạch Tuyết". Trong thân xác của bà mẹ kế, người sẽ chết một cách thảm khốc và tàn bạo

155 87

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

319 4763

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

449 23295

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

18 27

Tập 04 - Chương 5: Cùng vui chơi ở biển phương Nam

Chương 5: Cùng vui chơi ở biển phương Nam

Bẵng đi một thời gian kể từ khi kết thúc chuyến cắm trại hầm ngục lần trước.

Tại nhà chung, Kanata vẫn đang mải mê trổ tài bếp núc với những nguyên liệu thượng hạng thu hoạch được từ tầng 11. Những món ngon chế biến từ cua khổng lồ [Big Crab] được anh chăm chút kỹ lưỡng đến mức ngay cả một "tiểu thư" vốn đã quá quen với những nhà hàng cao cấp như Akira cũng phải thốt lời khen ngợi. Nhìn em gái mãn nguyện, Kanata thấy công sức của mình thật xứng đáng.

Phần cồi sò của sò khổng lồ [Big Shell] cũng được tận dụng triệt để. Từ món cơm trộn đậm đà, món chiên xù giòn rụm cho đến món xào kiểu Trung Hoa thơm nức, món nào món nấy đều khiến cả nhà gắp không ngơi tay.

Hiện tại, Kanata đang thử nghiệm làm cồi sò khô thủ công. Những miếng cồi sò tươi rói sau khi luộc sơ được anh ngâm vào nước muối, thấm khô đoạn cho vào giỏ tre treo lên phơi. Nghĩ đến việc sắp tới sẽ có loại nước dùng Dashi thanh tao, ngọt lịm từ chính tay mình làm, anh lại thấy háo hức khôn nguôi.

“Phần viền sò thì chỉ mất chừng hai ngày là xong, nhưng cồi sò thì phải 'ngâm' tận mười ngày đến nửa tháng lận đấy.”

Khá đáng tiếc là loài sò khổng lồ này chỉ rơi ra mỗi phần cồi, còn các phần viền hay nội tạng đều biến mất sạch sẽ như thể đã được sơ chế sẵn. Tuy nhiên, vốn dĩ Kanata cũng chuộng phần cồi hơn vì nó dễ chế biến, thành thử anh chẳng có gì để phàn nàn.

“Cồi sò nướng bơ hay chiên xù đều ngon, nhưng Sashimi vẫn cứ là chân ái. Mà Sashimi cua cũng là một cực phẩm không thể bỏ qua đâu nhé.”

Dẫu cua luộc hay cua nướng đều mang hương vị tuyệt vời, nhưng cái vị ngọt thanh, dẻo nhẹ đặc trưng của Sashimi cua lại có một sức quyến rũ khiến người ta dễ dàng "nghiện" ngay từ miếng đầu tiên.

“Còn gạch cua thì khỏi bàn rồi. Chỉ cần một phần gạch cua nướng mai thơm nức đó thôi là tôi có thể nhâm nhi rượu cả đêm không biết chán.”

Món đó thực sự là một "tuyệt đỉnh mỹ vị". Tiếc là nó thuộc hàng hiếm rơi ra nên chẳng mấy khi cả nhà được thưởng thức thỏa thích.

(Trong chuyến cắm trại tới, mình nhất định phải 'phục kích' để thu thập thêm món này mới được.)

“Chế biến cua và cồi sò thì vui thật đấy, nhưng đúng là chẳng thể đưa mấy thứ đó lên video được. Để tránh bị ai đó 'soi' ra điều bất thường, chắc sắp tới tôi phải tập trung kiếm tiền bằng loạt video 'Sản vật biển' thôi.”

Trong chuyến đi trước, Kanata đã kịp quay lại vài thước phim với bối cảnh biển xanh nắng vàng tại tầng 11.

Nguyên liệu chính cho các video nấu nướng lần này là các loại sò, hàu đá và nhím biển mà cả nhóm đã cùng nhau thu hoạch. Những video sử dụng nguyên liệu cao cấp này sẽ lần lượt được đăng tải, mở đầu là "phát súng" về các món làm từ ốc tay phật [Kamenote], nghêu và ngao.

Ban đầu, Kanata cứ ngỡ các công thức nấu nghêu hay ngao sẽ chiếm trọn cảm tình của người xem, nhưng chẳng ngờ video về món ốc tay phật lại bùng nổ và "viral" khắp cõi mạng. Có lẽ vì hình dáng kỳ lạ trông như tay rùa của nó khiến mọi người tò mò, nhưng công lớn chắc chắn thuộc về cái nết ăn cực kỳ ngon lành và hào sảng của Kai trong phần ăn thử ở cuối video.

“Mình cũng muốn sớm chế biến cả đống cá mà Misa-chan và Cyan đã bắt về nữa.”

Kanata vừa lẩm bẩm vừa nghiêng đầu suy tính.

Hiện tại Nhật Bản đang là giữa mùa đông lạnh giá. Những video quay tại bãi biển nam quốc tuyệt đẹp với làn nước trong vắt và không khí mùa hè vĩnh cửu đang rất được ưa chuộng, nhưng nếu cứ đăng mãi các món mặn từ hải sản thì e là người xem sẽ thấy nhàm chán.

“Hay là đổi gió sang món tráng miệng sử dụng trái cây nhiệt đới cho bắt mắt nhỉ?”

Nếu dùng dừa, chắc chắn sẽ có rất nhiều thước phim thú vị. Từ công đoạn vắt nước cốt cho đến chiết xuất dầu dừa, anh tin là chỉ cần căn góc quay chuẩn xác thì sẽ rất thu hút.

Riêng về các món ngọt, Kanata quyết định sẽ nhờ Akira và Misa hỗ trợ một tay. Dù không ghét đồ ngọt nhưng anh cũng chẳng phải chuyên gia trong lĩnh vực này. Nghe bảo dầu dừa cực kỳ tốt cho sức khỏe và sắc đẹp, nên anh định sẽ nghiên cứu thêm vài công thức dưỡng nhan từ nó.

Dọn dẹp bếp núc xong xuôi, Kanata pha một ấm trà rồi tiến về phía phòng khách.

Bên trong chiếc bàn sưởi Kotatsu ấm áp, ba người và hai con vật đang nằm ườn ra sưởi ấm, vẻ mặt ai nấy đều vô cùng thoải mái.

Đây chính là khoảng thời gian nghỉ ngơi thư giãn nhất sau bữa tối. Bỏ qua hội con người và mèo, ngay cả Blanc — cựu Boss tầng oai phong — giờ cũng đang nằm ngửa, phơi cái bụng trắng hếu ra một cách lười biếng.

(Mình cứ đinh ninh sói là loài sinh ra ở vùng xứ lạnh tuyết trắng cơ đấy, lẽ nào mình nhầm sao?)

Nhìn cái dáng vẻ ngủ say sưa với khuôn mặt vô tư lự, dường như đã quên sạch bản năng hoang dã của chú ta, Kanata không khỏi bật cười thầm.

“Cả nhà đang tụ tập bàn mưu tính kế 'đại sự' gì đấy?”

Ngay khi anh đặt trà và đĩa bánh ngọt lên bàn, những cánh tay lập tức vươn ra "chớp thời cơ".

“Bàn mưu gì đâu anh. Tụi em đang thảo luận về chuyến cắm trại cuối tuần này thôi mà.”

“Chẳng phải anh đã bảo là mỗi người cứ làm việc mình thích sao?”

“Em muốn thám hiểm tầng 11 thêm chút nữa ạ. Đặc biệt là khu vực quanh cánh cửa dịch chuyển dẫn xuống tầng tiếp theo ấy.”

“À, cái đó hả. Cánh cửa đứng trơ trọi giữa mặt biển mênh mông nhìn cũng siêu thực thật đấy.”

Ngay cả Kanata cũng thấy tò mò về sự tồn tại của cánh cửa lẻ loi, không có bất kỳ điểm tựa nào giữa biển khơi đó.

“Nhưng mà đi một mình thế có nguy hiểm quá không em?”

“Không sao đâu anh. Quanh cửa dịch chuyển vốn là khu vực an toàn mà, quái vật đâu có bén mảng tới. Vả lại, ở dưới nước thì em — một pháp sư hệ Thủy — mới là 'vô đối' nhé!”

Thấy Misa ưỡn ngực đầy tự tin, Kai bèn nhìn cô bằng ánh mắt đầy ngờ vực:

“...Nè Misa, thực chất là bà chỉ đang 'ủ mưu' xuống biển nghịch nước đúng không?”

“Gì cơ chứ~? Mà thôi, đúng là tôi định mang theo đồ bơi thật mà.”

Có vẻ cô nàng chẳng thể giấu nổi tâm tư trước người bạn thuở nhỏ lâu năm.

“Bà thật là...”

“Thôi mà, đổi lại em sẽ bắt thật nhiều cá tươi rói về cho cả nhà nhé.”

Kanata bật cười trước cái nháy mắt tinh nghịch định đánh trống lảng của cô. Thực ra anh hoàn toàn hiểu cảm giác của cô.

Bởi vùng biển ở tầng 11 thực sự quá đỗi quyến rũ. Một làn nước trong vắt tới đáy, tuyệt đẹp và không hề có lấy một cọng rác. Đã là khu vực an toàn thì ít nhất cũng chẳng lo bị quái vật tấn công bất ngờ. Đứng trước một thiên đường nam quốc đẹp đến nghẹt thở như vậy, ai mà chẳng muốn được thỏa thích đắm mình trong làn nước mát cơ chứ.

“Cũng hay đấy chứ nhỉ. Hay là cả nhà mình cùng đi bơi luôn đi?”

“Thật không anh Kanata! Tuyệt vời! Em hóng quá đi mất thôi!”

“Anh Kanata đúng là chiều Misa quá xá mà. Nhưng mà thôi, em cũng muốn đi bơi.”

“Thì anh cũng chiều cả em, và cũng quý mến cả cậu em trai này mà, đúng không?”

Kanata cười xòa khi thấy Kai có vẻ mặt vô cùng phức tạp khi bị anh đối xử như một "cậu em trai" nhỏ.

“Hự... vừa thấy ức mà lại vừa thấy hơi vui vui. Hóa ra đây chính là cảm giác khi có anh trai sao...!”

“Kai-kun cứ việc đi xiên cá như ý nguyện đi nhé. Tôi cũng muốn quay thêm vài đoạn video nữa.”

Thay vì đi thám hiểm hầm ngục đầy gian khổ, bầu không khí lúc này dường như đã biến thành một chuyến du lịch nghỉ dưỡng tại resort hạng sang.

Bỏ mặc hai người đang hào hứng bàn chuyện mang theo phao bơi và bóng bãi biển, Kanata chợt nhận ra cô em gái Akira đang trầm ngâm suy nghĩ điều gì đó.

“Sao thế em? Có chuyện gì làm em bận lòng à?”

“Dạ không hẳn là lo lắng, chỉ là em có chút thắc mắc thôi ạ. Nè anh Kana, ở khu vực an toàn thì các vật dụng nhân tạo sẽ không bị hầm ngục hấp thụ đúng không anh?”

Chuyện này vốn đã được xác nhận qua các thí nghiệm "hy sinh" vật dụng cá nhân của Kai trước đây rồi.

“Ừ, đúng vậy. Các cánh đồng hay vườn trái cây hiện tại cũng không có dấu hiệu bị hầm ngục 'nuốt' mất, nên anh nghĩ là ổn thôi.”

Dù vẫn hơi nghiêng đầu suy tư nhưng Kanata vẫn trả lời như vậy, rồi bỗng nhiên anh giật mình ngẩng lên:

“Akira-chan, không lẽ em định...”

“Em muốn dựng một cây cầu tàu dẫn ra tận cửa dịch chuyển ạ.”

Lời đề nghị đầy táo bạo đó lập tức được Kai — "chiến hữu" lâu năm trong các công cuộc chế tác — hưởng ứng nhiệt tình:

“Hay đấy! Vừa tiện lợi cho việc di chuyển mà nhìn cũng thú vị nữa.”

Bất ngờ thay, Misa cũng rón rén giơ tay đồng ý:

“Em cũng tán thành ạ! Dù những bậc đá từ thổ thuật của Noah-san cũng ổn, nhưng em cứ nơm nớp sợ bị trượt chân xuống biển...”

“À, đúng là đứng giữa biển khơi mênh mông thì cũng thấy hơi lo thật.”

Nếu là suối nước nóng ở hồ ngầm tầng 10 thì nước chỉ sâu khoảng một mét, nhưng biển chắc chắn sẽ sâu hơn nhiều, và quan trọng nhất là còn có sóng vỗ nữa.

Cửa dịch chuyển nằm cách bãi cát khoảng chừng hai mươi mét. Với kỹ năng [Giả kim thuật] của Akira và [Cường hóa cơ thể] của Kai, việc dựng một cây cầu tàu chắc cũng không phải điều gì quá khó khăn.

“Hai đứa đã từng dựng được cả sàn gỗ Wood deck cho nhà mình thì cây cầu tàu này chắc chắn chẳng làm khó được đâu nhỉ.”

“Đúng thế. Thành phẩm đó trông chuyên nghiệp chẳng khác gì thợ lành nghề làm cả.”

Nếu chỉ dừng lại ở một cây cầu tàu thì Kanata thực lòng rất hoan nghênh.

“Có điều, có vẻ mọi chuyện sẽ không chỉ dừng lại ở mỗi cây cầu tàu đâu...”

Khi Kanata vừa buông tiếng thở dài đầy ngao ngán, Misa bèn gật đầu nhìn anh với ánh mắt đầy đồng cảm.

“Trong đầu em đang tưởng tượng đến mấy căn bungalow nổi trên mặt nước cơ! Đã làm thì phải làm cho thật hoành tráng chứ!”

“Một căn nhà gỗ nhỏ trên biển, em thấy tuyệt lắm ạ. Em muốn làm mái lợp bằng lá dừa nữa.”

“Chắc chắn phải có phòng ngủ rồi nè. Cả nhà vệ sinh nữa chứ.”

“Em muốn làm cả cầu thang để có thể nhảy thẳng xuống biển bơi luôn ạ.”

“Hay là mình làm cả hồ bơi trên biển đi!”

Ý tưởng dựng cây cầu tàu ban đầu chẳng mấy chốc đã biến tướng thành dự án biệt thự trên mặt nước vô cùng quy mô.

Misa vội vã xen vào giữa hai chuyên gia chế tác đang hừng hực khí thế:

“Nếu chỉ làm chỗ nghỉ ngơi thì chỉ cần cột trụ với mái che là đủ rồi đúng không?”

“Đợi đã Misa-chan. Nếu nói vậy thì ngay cả cột với mái cũng chẳng cần đâu, mình có lều rồi mà.”

“Hả... À, cũng đúng nhỉ.”

Misa cũng bắt đầu ôm đầu vì bị cuốn theo bầu không khí "hăng máu" của hai người kia.

“Cái ham muốn dựng 'căn cứ bí mật' của Kai-kun lại bắt đầu bùng nổ rồi đấy.”

Vì ý tưởng biệt thự trên biển có cả hồ bơi là quá sức tưởng tượng vào lúc này, nên sau khi Kanata chỉ cho phép dựng cầu tàu và một chỗ nghỉ có mái che, hai người kia đã vui sướng bắt tay vào vẽ bản đồ thiết kế ngay lập tức.

“...Như vậy có ổn không anh Kanata?”

“Chẳng thể nào ngăn nổi hai người đó khi đã hăng máu thế kia đâu em. Mà có cầu tàu với chỗ nghỉ cũng tiện mà.”

Vì chiếc xe buýt [Bus House] hiện đã được thay đổi nội thất theo phong cách mùa đông nên không thích hợp để dùng ở tầng 11 nóng nực này nữa. Có một căn chòi trên biển chắc chắn sẽ dễ chịu hơn nhiều so với việc ở trên bãi cát oi bức.

“Biết đâu lại thoải mái bất ngờ đấy ạ. Hy vọng nó sẽ mát mẻ như kiểu ngồi bên hiên nhà hóng gió.”

“Đúng thế. Đêm trên biển có khi lại rất dễ ngủ ấy chứ. Gió biển chắc sẽ thích lắm.”

Ít nhất thì anh cũng mong nó không nóng bức ngột ngạt như trong cái "mê cung bê tông" khói bụi ở Tokyo.

Dù sao thì, công việc đầu tiên vẫn phải là cầu tàu. Dù thế nào thì cũng cần một lượng gỗ khá lớn.

“Chặt cây ở tầng 5 chắc là đủ gỗ anh nhỉ? Lá dừa chắc cũng hợp để làm vật liệu lợp mái đấy ạ.”

Trong hầm ngục có rất nhiều loại cây phù hợp để làm vật liệu xây dựng. Sàn gỗ hay nội thất cho xe buýt đều được lấy từ gỗ ở tầng 5. Misa đề nghị sử dụng số gỗ đó nhưng...

“Anh đã tìm thấy loại gỗ có vẻ rất hợp để làm cầu tàu ở trong rừng tầng 11 rồi.”

Đó là loại cây có độ bền cực cao và vô cùng khó mục nát. Theo [Thẩm định], nó không chỉ bền chắc mà còn có khả năng kháng nước tuyệt vời.

“Đúng là vật liệu hoàn hảo cho cầu tàu và nhà trên biển ạ!”

Trước sự hào hứng của cô em gái, Kanata mỉm cười cho biết tên loại cây đó: “Nó là Gỗ thép [Steel Wood] đấy.”

Loại gỗ được mệnh danh là "cây thép" này sở hữu đặc tính đặc biệt là cực kỳ bền bỉ trước tác động của nước biển. Quả thực là lựa chọn không thể tốt hơn để làm cầu tàu.

“Ngày mai em sẽ đi chặt Gỗ thép về ngay!”

Có vẻ như họ muốn tranh thủ thu thập đủ nguyên liệu trong vài ngày tới trước khi bắt đầu chuyến cắm trại chính thức. Thế là vào một buổi chiều ngày thường, ngay sau khi Kai đi làm về, cả nhóm đã cùng nhau lên đường đi chặt gỗ.

◇◆◇

Gỗ thép [Steel Wood] là một loại cây lá rộng thường xanh. Nó sở hữu những chiếc lá phẳng rất đặc trưng, và đúng như cái tên "cây thép", thân cây của nó cứng tới mức kinh ngạc.

“Nghe bảo nếu được dùng ở trạng thái khô, loại gỗ này có thể bền bỉ tới tận cả trăm năm cơ đấy.”

“Tuyệt thật đấy chứ. Nhưng mà cứng thế này thì chắc chặt vất vả lắm đây.”

Misa gõ gõ vào thân cây như đang gõ cửa đoạn nhíu mày khi cảm nhận độ cứng của nó.

“Cứ giao hết cho tôi!”

Kai vừa hừ mạnh một tiếng vừa xắn tay áo đầy khí thế. Trên tay anh là một chiếc rìu cầm tay duy nhất — món đồ yêu thích đã được Akira dùng [Giả kim thuật] gia cường, nghe bảo nó có thể chém đổ hầu hết mọi loại cây.

Nhắm thẳng vào một cây Gỗ thép cao gần mười mét, Kai vung rìu dứt khoát. Một tiếng choeng khô khốc đoạn thanh thoát vang vọng khắp cánh rừng. Lưỡi rìu được gia cường bằng sừng của [Wild Deer] và nanh của [Wild Boar] sở hữu độ sắc bén đáng sợ, chỉ một cú vung đã chém đứt ngọt thân cây to lớn.

Misa đứng ngay phía sau Kai bèn vội vàng lao ra, chạm tay vào thân cây đang bắt đầu lung lay. Cô nhanh chóng thu nó vào [Hộp vật phẩm] trước khi nó kịp đổ sầm xuống gây hư hại xung quanh đoạn thở phào nhẹ nhõm.

“Misa phối hợp đỉnh thật đấy! Rìu cũng xịn nữa. Được rồi, cứ đà này mà chặt tiếp thôi nào!”

Sau vài lần lặp lại, họ đã hoàn toàn bắt kịp quy trình nhịp nhàng này. Kai chặt Gỗ thép, và ngay lập tức Misa thu chúng vào không gian lưu trữ. Trong lúc đó, Akira phụ trách hái trái cây nhiệt đới ở xung quanh, còn Kanata đảm nhận vai trò thẩm định thực vật và cảnh giới bảo vệ. Nhờ sự phân công hợp lý mà chỉ trong chốc lát họ đã thu thập được khoảng ba mươi cây. Với số lượng này là quá đủ để dựng cầu tàu. Kanata cũng dùng ma thuật Phong để hỗ trợ giúp gỗ được khô ráo hoàn toàn.

Vì đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng nên công đoạn dựng cầu tàu diễn ra vô cùng suôn sẻ. Ngay từ ngày đầu tiên của chuyến cắm trại, cả nhóm đã đồng lòng bắt tay vào việc. Nhờ kỹ năng [Thẩm định] của Kanata mà phạm vi khu vực an toàn đã được xác định rõ ràng. Để dễ nhận biết, họ còn cẩn thận chăng dây thừng làm mốc.

Nhìn quanh vùng đất bằng phẳng bên trong dây thừng, Misa ngước lên nhìn Kanata với tâm trạng phấn khích:

“Khu vực an toàn ở đây rộng thật đấy anh nhỉ.”

“Ừ, tính từ cửa dịch chuyển làm tâm thì bán kính cũng phải đến năm mươi mét đấy. Thật là một vị trí đáng quý.”

“Nhờ thế mà mình có thể dựng lều căn cứ ngay trên bãi cát êm ái này rồi.”

Kai cũng vui vẻ nhìn về phía chiếc lều vừa được dựng lên.

“Em rất vui vì chiếc lều mẫu mới đang trong quá trình gia công cho mùa hè năm sau lại có dịp phát huy công dụng sớm thế này.”

Akira mỉm cười rạng rỡ, cô nàng vừa mới hoàn thiện xong phiên bản mùa hè cho chiếc lều kiểu Mông Cổ (Yurt).

“Vì đã được gia công bằng ma thạch Slime để tạo cảm giác mát lạnh nên bên trong lều lúc nào cũng thoải mái lắm ạ.”

Noah-san khẽ kêu một tiếng như để tán thành với khuôn mặt đắc ý của Akira. Để gió dễ dàng lưu thông, phần cửa trước và sau của lều đều được cuốn cao lên. Hình ảnh nàng mèo nằm thong thả trên chiếc võng đặt ở vị trí dễ chịu nhất trong lều trông chẳng khác nào một nàng công chúa Ả Rập đang tận hưởng sự ưu nhã. Đúng là phong thái của một "nàng mèo bề trên", khiến cả nhóm chỉ biết nhìn nhau cười khổ.

Trong khi hai chuyên gia chế tác đang say mê dựng cầu tàu, Misa quyết định xuống biển để tìm kiếm nguyên liệu. Nhờ cửa dịch chuyển nằm giữa biển khơi nên khu vực an toàn cũng lan rộng ra cả dưới mặt nước. Nói cách khác, quái vật tuyệt đối sẽ không bén mảng tới đây. Đây chính là "lãnh địa" riêng cho pháp sư hệ Thủy như Misa trổ tài.

“Bắt thật nhiều cá nha, Cyan!”

Sau khi thay đồ bơi trong lều, Misa hào hứng nhảy xuống biển, nách kẹp theo chú Slime Cyan trông như một quả bóng bãi biển. Hít một hơi thật sâu rồi lặn xuống, đập vào mắt cô là vô số loài cá rực rỡ sắc màu đang bơi lội tung tăng. Có rất nhiều bóng dáng lấp ló sau các khe đá, báo hiệu một buổi thu hoạch đầy hứa hẹn.

(Kia là... tôm hùm!)

Cô đuổi theo một con tôm khổng lồ đang cố lẩn trốn vào khe đá. Có trốn cũng vô ích thôi! Dùng ma thuật Thủy điều khiển dòng nước, cô lôi con tôm hùm từ sâu trong kẽ đá ra. Chỉ cần xoay nhẹ đầu ngón tay, một luồng xoáy nhỏ hiện lên cuốn con tôm hùm lên mặt nước. Vì đang đeo đôi găng tay bảo hộ chắc chắn do Akira làm nên cô chẳng hề sợ đôi càng của nó.

“Anh Kanata ơi, em bắt được tôm hùm [Lobster] rồi nè!”

Vẫy tay về phía Kanata đang đứng trên bãi cát, cô nhận lại được một nụ cười rạng rỡ nhất từ đầu ngày. Quả là một cảnh tượng đẹp mắt.

“Trời ạ, có cả tôm hùm nữa sao? Misa-chan giỏi quá đi mất!”

“Hi hi~”

Được khen khiến Misa sướng rơn, cô lại hào hứng lặn xuống tiếp. Lần này cô muốn bắt đủ tôm hùm cho cả nhà cùng chén. Thật là một bất ngờ hạnh phúc khi được thấy hải sản tươi sống lại ngon đến thế. Việc cùng Slime Cyan sử dụng ma thuật Thủy để bắt mồi cũng khiến cô thấy vui không gì bằng. Đây mới chính là lúc cô thực sự nghiêm túc với việc "nghịch nước".

Nhờ sự hăng hái đó mà cô đã thu hoạch được một lượng lớn chiến lợi phẩm. Dù tôm thì chỉ bắt được tôm hùm, nhưng tại bãi đá đó cô đã gom được vô số ốc sừng [Sazae], hàu đá [Rock Oyster], bào ngư và nhím biển [Uni], hứa hẹn một bữa tiệc nướng BBQ cực kỳ hoành tráng. Ngay cả mực và bạch tuộc cũng đã nằm gọn trong tay cô.

(Chắc chắn lát nữa sẽ có cả quà từ Blanc — người đã đi săn cua khổng lồ nữa cho xem!)

Akira tạm dừng việc dựng cầu tàu để quay sang hỗ trợ chuẩn bị tiệc BBQ. Bình thường họ sẽ dùng bếp nướng công nghiệp mang theo, nhưng lần này có vẻ bấy nhiêu là không đủ để phục vụ "đại tiệc".

“Con cua khổng lồ [Big Crab] này to quá, cái bếp này không chứa nổi nó rồi...”

Có lẽ vì nhìn thấy khuôn mặt đầy bi thảm của Misa mà Kai không đành lòng, anh bèn gọi Akira trợ giúp.

“Akira-san, em có thể làm một cái vỉ nướng thật lớn được không?”

“Chuyện nhỏ ạ. Em sẽ dùng số quặng sắt thu được ở tầng 10 để làm luôn nhé.”

Nhận lời từ Kai, Akira lập tức kích hoạt [Giả kim thuật]. Vì là quặng sắt từ hầm ngục nên khả năng dẫn ma lực cực kỳ tốt. Chỉ chưa đầy một phút sau khi gia công, một chiếc vỉ nướng khổng lồ đã hoàn thành. Với kích thước này, họ có thể thoải mái đặt cả chiếc mai cua khổng lồ và những cái chân dài ngoẵng lên trên.

“Giờ chỉ còn thiếu gạch thôi. Misa, có không bà?”

“Tôi nhớ là vẫn còn dư mấy viên gạch hồi làm bồn hoa đấy. Đợi chút nhé.”

Dù là gạch cũ nhưng dùng làm bếp BBQ thì lại rất vừa vặn. Ngay khi cô lấy chúng từ [Hộp vật phẩm] ra, Kai đã nhanh tay xếp chúng ngay ngắn trên cát mịn. Đặt chiếc vỉ khổng lồ của Akira lên trên, vậy là chiếc bếp nướng dã chiến đã sẵn sàng. Sau khi xếp củi và nhóm lửa, những nguyên liệu khổng lồ bắt đầu được đưa lên nướng. Kanata sau khi sơ chế xong cũng nhanh tay nướng hải sản trên chiếc bếp công nghiệp còn lại.

“Bếp bên này anh sẽ dùng để nướng cá và các loại sò nhỏ nhé.”

“Oa, hàu nướng! Không lẽ có cả bào ngư nữa ạ?”

“Chẳng phải em rất muốn ăn bít tết bào ngư sao? Nay cứ ăn cho thỏa thích đi.”

“TUYỆT VỜI!”

Trước tiên là thưởng thức các loại sò nướng. Kanata đeo găng tay bảo hộ, dùng đôi tay điêu luyện tách vỏ hàu.

“Của em nè.”

Vắt thêm chút chanh tươi vào con hàu vừa được đưa tới, cô đưa lên miệng thưởng thức. Vừa tận hưởng hương thơm nồng nàn của biển cả, cô vừa nhai miếng thịt hàu béo mầm, căng mọng.

“Ngon quá đi mất! Vị của nó khác hẳn hàu sống luôn ấy. Nước hàu cũng tuyệt đỉnh nữa!”

Phải gọi là "nước thịt" mới đúng. Cô húp sạch cả phần nước súp chứa đầy tinh túy của hàu trong vỏ. Đây chính là hương vị thuần khiết nhất của món quà từ đại dương. Một vị ngon cực kỳ xa xỉ và dễ gây nghiện.

“Đúng vậy. Thịt hàu săn chắc mà vẫn mềm mượt thế này đúng là cực phẩm. Cảm giác mấy thứ gia vị chuẩn bị sẵn bỗng trở nên thừa thãi luôn ấy chứ.”

“Ưm, chỉ cần vắt chút chanh là đủ ngon lắm rồi ạ.”

Hai anh em nhà Hojo cũng đang lim dim tận hưởng món hàu nướng với khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc. Kai sau khi chén sạch đống hàu đã chuyển sang món chính là bào ngư. Bào ngư được thái lát để dễ ăn và nướng chín tới, anh chàng đang vừa rưới nước tương vừa gắp từng miếng cho vào miệng.

“Ừm, ngon quá! Đúng là bào ngư thì phải làm bít tết mới là nhất.”

Bị lôi cuốn bởi cái nết ăn hào sảng đó, Misa cũng gắp lấy một miếng bào ngư. Cảm giác giòn sần sật thật thú vị. Nó cực kỳ hợp với loại sốt làm từ gan bào ngư trộn với tỏi băm nhỏ.

“Ngon thật đấy. Món này chắc chắn sẽ hợp với rất nhiều kiểu nêm nếm khác nhau đây.”

“Bào ngư này dù là làm món Nhật, Âu hay Hoa thì chắc cũng hợp hết anh nhỉ.”

Trong khi Kanata — người luôn say mê nghiên cứu ẩm thực — đang nhâm nhi thưởng thức, mục tiêu tiếp theo của Misa chính là nhím biển [Uni] nướng.

“Dù em mới chỉ được ăn nhím biển sống, không biết vị nhím biển nướng thì thế nào nhỉ? ...Hửm?”

Nói đoạn, Misa — người vốn luôn tôn sùng hải sản ăn sống — bỗng nghẹn lời. Cô chẳng thốt nên lời nữa. Bởi hương vị của nhím biển nướng thực sự quá kỳ diệu, khó lòng diễn tả bằng lời.

“Ngon phát điên luôn...”

“Trời ạ... món này đúng là không tưởng mà...”

Đến cả hai anh em nhà Hojo vốn sành ăn cũng phải thốt lên kinh ngạc ngay từ miếng đầu tiên.

“Vị ngọt béo của nhím biển vốn đã đậm đà khi ăn sống, vậy mà khi nướng lên, hương thơm của nó lại bùng nổ đến mức này sao.”

Vị ngọt tan chảy ngay nơi đầu lưỡi, khiến người ta chỉ muốn nhâm nhi mãi cùng một chén rượu Ginjo hảo hạng.

“Món này đúng là một sự xa xỉ bậc nhất.”

Lời thì thầm đầy cảm thán của Akira đã thay lời muốn nói cho tất cả mọi người.

“Kiểu này thì đúng là thèm rượu thật đấy.”

“Anh Kanata ơi. Không lẽ... tụi mình chọn sai thực đơn cho bữa trưa rồi sao...?”

Sau món này, họ vẫn còn cua, cồi sò và tôm hùm đang đợi nữa.

“Anh đã chuẩn bị cả cua nướng, mai cua nướng và tôm hùm nướng bơ tỏi nữa đấy nhé.”

Toàn là những thực đơn đầy mê hoặc, cực kỳ "tốn" bia lạnh. Dù đang là ngày đầu tiên của chuyến cắm trại hầm ngục, không thể uống say sưa từ giữa trưa được, nhưng...

“...Nếu là bia không cồn thì chắc không sao đâu anh Kanata nhỉ?”

“Ừm. Anh thấy đề nghị đó cũng không tệ chút nào.”

Cả hai chạm mắt nhau rồi gật đầu tán thành ngay lập tức. Kai và Akira cũng hướng ánh mắt rạng rỡ, đầy kỳ vọng về phía họ. Misa nhanh tay lấy những lon bia không cồn từ trong [Hộp vật phẩm] ra.

“BBQ thì dĩ nhiên là phải có bia rồi!”

“Đúng đúng, bia là quan trọng nhất mà!”

“Vì là bia không cồn nên hoàn toàn không có vấn đề gì hết nhé. Tuyệt đối không!”

Lon bia không cồn được khui ra trong tiếng nâng ly chúc mừng rộn rã, mang lại một vị ngon thật sảng khoái và hứng khởi.

Sau khi tận hưởng bữa trưa BBQ hải sản no nê, buổi chiều cả nhóm dành thời gian hoạt động tự do. Hai chuyên gia chế tác tiếp tục công việc dựng cầu tàu đang dang dở. Kanata thì đi săn vịt trời [Vịt trời] và ngỗng xám [Ngỗng xám] ở tầng 9 để quay video công thức món thịt vịt mới. Còn Misa quyết định quay lại tầng 6.

“Blanc, đi cùng tôi nhé?”

Chú sói Blanc đang chạy nhảy tung tăng trên cát trắng bèn vui vẻ đồng ý ngay.

“Thực ra tôi có chuyện muốn thử nghiệm một chút. Nếu ông giúp một tay thì tôi vui lắm.”

Dịch chuyển tới tầng 6, đầu tiên cô thu hoạch cá Ayu và cá hồi Sakura. Dù giờ đã có hải sản nhưng cá nước ngọt vẫn rất được cả nhà ưa chuộng. Đặc biệt là cá Ayu — "cỗ máy hái ra tiền" của cô tại các sạp hàng xóm. Sau khi làm sạch cá và cất vào thùng giữ lạnh trong Item Box, cô cùng Blanc đi săn chim Kokko.

“Lần này tôi không chỉ nhắm vào mỗi phần thịt rơi ra đâu nhé.”

“Ư~?”

Blanc nghiêng đầu thắc mắc một cách đầy ngây thơ. Đúng là một chú sói thông minh, hiểu thấu lời người.

“Trước đây khi đi săn [Wild Boar], tôi đã tình cờ thu được một cái xác vừa mới bị hạ gục vào [Hộp vật phẩm]...”

Lúc đó cô thực sự đã rất hoảng hốt. Con lợn rừng bị Kai hạ gục tình cờ lăn về phía Misa. Theo bản năng, cô đưa tay ra và vô tình chạm vào cái xác trước khi nó kịp biến thành vật phẩm rơi ra.

“Thế là tôi đã thu được nguyên vẹn cái xác con lợn đó vào Item Box. Toàn bộ các bộ phận đều còn nguyên.”

Nhờ thế mà bữa tối hôm đó họ đã được thưởng thức đủ loại bộ phận nội tạng khác nhau. Đặc biệt là những bộ phận chưa từng rơi ra như lưỡi hay tim gan thì đúng là cực phẩm, đến giờ cô vẫn còn mơ thấy hương vị đó.

“Nhưng đó chỉ là may mắn tình cờ thôi, chứ chủ động làm thì khó lắm.”

Vì quá nguy hiểm nên mọi người đã nghiêm cấm cô không được thử lại lần nữa. Cũng phải thôi, ngay cả lợn rừng thường đã là thú dữ, huống hồ [Wild Boar] còn là quái vật. Dù có Potion đi nữa, nếu bị nó húc chính diện thì Misa chắc chắn sẽ bị hạ gục trong tích tắc.

“Nhưng nếu là chim Kokko thì chắc không nguy hiểm đến thế đâu.”

Dù to gấp ba lần gà thường nhưng cũng chỉ đến mức đó. Cách tấn công cũng chẳng khác gì gà, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mổ và đá. Chim Kokko vốn không phải là loại quái vật quá đáng gờm.

“Nếu Blanc đè nó lại thì tôi chắc chắn sẽ hạ gục nó dễ dàng và thu được nguyên con vào hộp vật phẩm ngay.”

Thịt gà là loại thực phẩm tuyệt vời với vô số bộ phận có thể ăn được. Đùi, lườn, ức, mề, cánh, sụn, tim. Cả phao câu cũng không thể bỏ qua, nhưng trên hết, cô đang rất mong chờ món gan gà. Ngay khi cô vừa đếm các bộ phận vừa kể cho Blanc nghe, nước dãi của chú ta đã bắt đầu chảy thành dòng.

“Thấy chưa? Blanc cũng muốn ăn món gà nướng Yakitori ngon lành đúng không nào?”

Trước câu hỏi cùng nụ cười đầy ẩn ý của Misa, Blanc đã hoàn toàn bị khuất phục.

“Nhờ ông nhé, Blanc!”

“Gâu!”

Blanc tỏ ra cực kỳ phấn khích với công cuộc săn chim Kokko ở tầng 6. Ngay khi Misa ra hiệu, chú ta lao đi đầy dũng mãnh, dùng đôi chân trước to khỏe đè chặt con chim đang nấp trong bụi rậm. Dù thấy hơi tội nghiệp cho con chim đang thoi thóp dưới sức nặng đó, Misa vẫn dứt khoát dùng trường đao tung đòn kết liễu. Ngay lập tức, cô chạm tay vào cái xác vẫn còn ấm nóng. Cô thu nó vào [Hộp vật phẩm] trước khi nó kịp tỏa ánh sáng trắng để biến thành vật phẩm.

“Tuyệt vời! Thành công rồi!”

Mưu đồ đã thắng lợi mỹ mãn. Kiểm tra danh sách lưu trữ, cô thấy dòng chữ [Chim Kokko x 1] đã xuất hiện đầy kiêu hãnh. Bình thường vật phẩm rơi ra sẽ được ghi là [Thịt đùi chim Kokko x 1], nhưng giờ cô đã thu được nguyên một con gà "hàng thật giá thật".

Thấy hăng máu, Misa lẩm bẩm: “Hay là mình quét sạch chim Kokko ở tầng 6 này luôn nhỉ?”, bèn thấy Blanc phát ra tiếng kêu “Ư~” đầy lưỡng lự.

“Tôi sẽ chia cho ông phần nội tạng tươi ngon nhất. ...Được không?”

“Gâu!”

Vừa nghe đến phần chia chác, chú ta lập tức lấy lại vẻ oai phong lẫm liệt như muốn nói "cứ giao hết cho ta". Quả nhiên là chú sói thực dụng y như chủ. Cái nết mê đồ ăn ngon đúng là đặc trưng chung của tất cả thành viên trong cái nhà chung này rồi. Thế là buổi đi săn hôm đó đã diễn ra vô cùng thuận lợi.

Sau khi "quét sạch" chim Kokko và thỉnh thoảng là cả Goblin ở tầng 6, Misa đắc thắng quay trở về. Vừa về tới tầng 11, cô lập tức báo cáo "thành tích" với Kanata. Khi cô bày một đống chim Kokko ra bãi cát khu vực an toàn, ai nấy đều phải kinh ngạc trợn tròn mắt.

“Chuyện này là sao đây? Tại sao chúng lại không biến thành vật phẩm rơi ra như mọi khi?”

Kai nhấc một con chim lên kiểm tra xem nó đã chết hẳn chưa, rồi anh bỗng giật mình ngẩng lên như sực nhận ra điều gì. Anh nheo mắt nhìn cô với vẻ mặt đầy nghiêm nghị:

“Misa, không lẽ bà lại liều mạng nữa đấy chứ...?”

“Em đã thu chúng vào hộp vật phẩm ngay khi vừa hạ gục đúng không? Có vẻ Blanc cũng là đồng phạm nhỉ.”

Không chỉ Kai mà ngay cả Kanata cũng nhận ra chân tướng ngay lập tức.

“Em chỉ nghĩ là có thể làm được nên thử một chút thôi, ai ngờ thành công thật...”

Khi cô rụt rè thú nhận, Akira đã tiến lại gần với khuôn mặt lo lắng thấy rõ:

“Nguy hiểm lắm đấy, Misa-san.”

“Chị xin lỗi nha Akira-san. Nhưng vì có Blanc hỗ trợ nên an toàn lắm, không sao đâu mà.”

“...Misa-chan?”

Đứng trước ánh mắt lạnh như tiền của Kanata, Misa hoàn toàn đầu hàng:

“Em xin lỗi ạ.”

“Ư... ư”

“Nya!”

Cạnh Misa đang ngồi quỳ sám hối trên cát là hình ảnh chú sói bạc khổng lồ đang nằm phục xuống, chịu trận trước sự "giáo huấn" của nàng mèo tam thể. Mặc kệ Blanc đang phát ra những tiếng kêu hối lỗi, Noah vẫn không ngần ngại tặng cho chú ta mấy cú tát mèo liên tiếp vào mũi. Một cảnh tượng thật dở khóc dở cười, nhưng sau khi buổi sám hối kết thúc, Kanata bèn vỗ tay ra hiệu:

“Dù sao thì cũng lỡ thu hoạch rồi, không thể để phí hoài được. Mình bắt đầu thịt chúng thôi.”

Chỉ một câu nói đó, mọi người đã lập tức bắt tay vào hành động. Akira trải tấm bạt nilon mà Misa lấy từ [Hộp vật phẩm] ra cát, còn Kai dùng [Cường hóa cơ thể] để chuyển đống chim lên tấm bạt. Kanata đảm nhận việc mổ thịt. Với chiếc dao mổ thịt [Butcher Knife] yêu thích, anh thao tác cực kỳ nhanh gọn và chuẩn xác.

“Đúng là chỉ cần đâm dao vào là máu được rút sạch, tiện lợi quá đi mất.”

Kanata vừa lẩm bẩm vừa nhìn thanh dao với vẻ say đắm trong khi đang xẻ thịt chim. Vẻ đẹp thoát tục của anh kết hợp với hành động này tạo nên một áp lực vô cùng lớn.

“Lông thì không cần, xương gà thì để ninh nước dùng nhé. Mình sẽ giữ lại hết.”

“A, phần nội tạng thì cho Blanc nhé anh!”

“Ừ, anh biết rồi. Sẽ có phần thưởng cho chú ta.”

Con dao mổ thịt rơi ra từ hầm ngục là một ma cụ vô cùng tiện lợi, nó sẽ "ăn" sạch những phần mà người dùng không muốn giữ lại khi mổ thịt. Không chỉ rút máu mà cả việc lọc thịt cũng xong xuôi trong tích tắc. Misa cần mẫn thu dọn từng tảng thịt đã được lọc sạch vào [Hộp vật phẩm]. Vì là quái vật hầm ngục nên khi mổ thịt, ma thạch và trứng cũng rơi ra bên cạnh.

“Tiếc quá, không phải trứng vàng rồi.”

“A, nhưng có cả trứng non này. Cái này đem kho cùng gan với lòng thì ngon tuyệt vời luôn ấy~”

“Ara, đúng vậy nhỉ. Vì đây là bộ phận không rơi ra tự nhiên nên đúng là đáng quý thật.”

“Em cũng thích cả tim nữa, mong chờ món Yakitori quá đi!”

Gan và nội tạng được cho vào khay chuyên dụng và cất vào Item Box để giữ tươi. Blanc đang nhìn về phía này với ánh mắt thèm thuồng, nhưng cô vẫn bảo chú ta cố nhẫn nhịn thêm chút nữa.

“Lát nữa tôi sẽ cho mà, ngoan nào Blanc.”

Người đang dụi đầu vào chân cô lúc này lại là Noah — "chủ nhân" thực sự của Blanc. Lớp lông mượt mà chạm vào đôi chân trần tạo cảm giác nhột nhột thật dễ chịu.

“Không lẽ Noah-san cũng muốn ăn sao? Đợi chút nhé, lát nữa tôi sẽ làm món gan gà nghiền Pâté cho em.”

Dĩ nhiên là cô không thể đưa gan sống cho mèo được. Nghe đến món gan nghiền, nàng mèo bèn nheo mắt gật đầu đầy mãn nguyện. Bên cạnh đó, Kanata cũng đã bắt đầu lọc riêng gan cho nàng mèo cưng. Lượng thịt thu được từ loài chim Kokko khổng lồ này chắc chắn là một con số cực khủng.

“Tối nay mình làm tiệc gà nướng Yakitori nhé!”

Những miếng thịt được cắt thành khối vừa miệng đoạn xiên vào que tre. Cả nhà cùng chung tay nên chẳng mấy chốc đã xong xuôi. Đầu tiên là nướng thịt đùi và thịt lườn — hai món kinh điển — trên lửa than hồng. Họ chuẩn bị cả hai loại: nướng muối và nướng sốt. Vừa chín tới là mọi người bắt đầu chén ngay lập tức.

“Thịt đùi mềm quá đi!”

Vừa nhai, nước thịt đã trào ra ngập khoang miệng. Ăn kèm với đoạn hành kẹp giữa xiên thịt khiến vị ngon càng thêm bùng nổ. Kanata thì đang hạnh phúc nhấm nháp món lườn nướng muối.

“Thịt lườn cũng rất lành mạnh và ngon lắm nhé. Ăn bao nhiêu cũng không thấy ngán luôn.”

“Anh Kana chẳng hiểu gì hết. Đã ăn Yakitori thì 'lành mạnh' không phải là ưu tiên đâu. Đúng vậy, da gà mới là chân lý!”

Hai anh em nhà Hojo đang đối đầu nhau về quan điểm, nhưng vì món nào cũng có cái hay riêng nên Misa quyết định thưởng thức cả hai. Thậm chí cô còn muốn ăn cả vị muối lẫn vị sốt nữa cơ.

“Ưm, món nào cũng ngon hết sảy. Thịt lườn mang lại cảm giác ngập thịt rất đã, còn mỡ ở da gà thì đúng là có sức gây nghiện đáng sợ. Càng ăn càng cuốn.”

Ngon đến mức thấy mình thật hạnh phúc. Cảm giác béo ngậy của thịt nướng được rửa trôi bằng một ngụm bia lạnh... đúng là cực phẩm nhân gian. Cô thầm nghĩ: Được sống trên đời thật là tốt quá.

Bầu trời đêm đầy sao lấp lánh, tiếng sóng vỗ rì rào hòa cùng tiếng xèo xèo của thịt nướng trên than. Khi mặt trời lặn, khí hậu ven biển bỗng trở nên dễ chịu hơn hẳn. Ban đầu họ định nếu nóng quá thì sẽ chuyển sang tầng 10, nhưng với thời tiết thế này thì ngủ lều trên bãi biển chắc chắn sẽ rất thú vị.

“Tiếp theo là thịt phi-lê Sasami và mề gà nhé.”

“Hay đấy. Tôi sẽ nướng món phao câu.”

“Vậy em nướng tim!”

“Còn em thì nướng thêm da gà lần nữa ạ.”

Mỗi người đều đang "chăm sóc" phần thịt yêu thích của mình trên bếp than hồng. Cô cũng không quên chia phần cho ba đứa nhỏ đang ngồi nũng nịu dưới chân.

“Của Noah-san là gan nghiền nè. Của Blanc là nội tạng hầm nhé. Còn Cyan thì muốn ăn gì nào?”

Món gan nghiền là công thức đặc biệt dành cho mèo do Kanata nghĩ ra. Không hành, không tỏi, chỉ có cà rốt là loại rau duy nhất. Một món ăn vừa lành mạnh vừa an toàn. Dĩ nhiên là hoàn toàn không nêm nếm gia vị. Vì đã được lọc kỹ nên kết cấu của nó rất mịn màng.

Blanc vốn muốn ăn nội tạng sống nhưng vì không muốn thấy thú cưng của mình đầy máu me nên cô đã đem hầm chín. Có vẻ chú ta vẫn thấy rất ngon khi chén một cách ngấu nghiến.

Hai đứa kia thì dễ hiểu rồi, nhưng sở thích của Slime Cyan mới là khó đoán nhất. Dù chú ta thích các nguyên liệu chứa ma lực nhưng lại khá kén ăn. Tuy nhiên, lần này chú ta lại vươn xúc tu ra nũng nịu một cách rất đáng yêu.

“Sụn gà sao? Gu của em cũng lạ nhỉ.”

Khi cô cầm xiên sụn gà đưa cho Cyan, chú ta bèn lắc lư cơ thể như đang gật đầu đầy phấn khích. Nhìn chú ta bao trọn cả xiên vào trong cơ thể để từ từ tiêu hóa phần sụn, cô biết chú ta đang thưởng thức nó một cách ngon lành.

“Misa-chan, tim nướng xong rồi nè.”

“A, em cảm ơn anh Kanata!”

Bộ phận tim gà — hay còn gọi là Hatsu. Dù có người không thích nhưng cô lại cực kỳ nghiện cái cảm giác giòn dai của nó.

“Ưmmm! Đúng là tim gà tươi có khác, ngon quá đi!”

Tiếp theo là các bộ phận khác như thịt cổ Seseri, thịt vai Furisode, lòng và gan đều lần lượt được đưa lên vỉ nướng. Lạ nhất trong bữa tiệc chính là trứng non và mào gà.

“Trứng non là những quả trứng nhỏ xíu trước khi thành hình đúng không? Cái này ăn được thật à?”

Kai rón rén cho miếng trứng non vào miệng. Bản thân nó vị khá nhạt nhưng kết cấu dẻo dẻo dai dai rất thú vị. Đây cũng là món tùy vào khẩu vị của mỗi người thôi.

Tuy nhiên, bộ phận cần nhiều dũng khí nhất để thưởng thức chắc chắn là cái xiên trên tay Kanata.

“Đây là lần đầu anh ăn mào gà đấy. Đúng là cần chút dũng khí thật.”

“Cái này là mào trên đầu con gà đúng không ạ? Em không ngờ là nó ăn được đấy.”

“Ưm... hửm? Kết cấu của nó cứ dẻo dẻo dai dai nhỉ. Vị thì không rõ lắm nhưng lượng collagen thì đúng là khủng khiếp. Cảm giác có nét gì đó giống với móng giò heo vậy.”

Chẳng hiểu sao nó lại mang lại cảm giác thòm thèm, Kanata bèn vừa uống bia vừa cầm thêm một xiên mào gà nữa. Có lẽ anh đang nghĩ ra thêm vài công thức nấu nướng khác cho bộ phận này chăng.

Dù sao thì bữa tiệc Yakitori chim Kokko đã kết thúc trong thành công rực rỡ. Trước sự ủng hộ nhiệt tình của mọi người dành cho các bộ phận nội tạng hiếm, Misa đã được phép thỉnh thoảng dẫn Blanc xuống tầng 6 để đi săn theo cách "tà đạo" này.

◇◆◇

Công việc dựng cầu tàu tiến triển vô cùng thuận lợi. Kai và Akira làm việc miệt mài, từng bước tiến tới ngày hoàn thành. Thỉnh thoảng, để thay đổi không khí, hai người lại đi săn [Black Serpent] hoặc [Orc]. Vừa để giải tỏa căng thẳng, vừa để vận động cơ thể, và lần nào họ cũng mang về một đống vật phẩm rơi ra làm quà cho cả nhà. Nhờ những buổi xả stress xen kẽ đó mà công việc đã hoàn thành chỉ trong chuyến cắm trại ba ngày hai đêm.

“Cầu tàu xong rồi nhé!”

Hai chuyên gia chế tác nắm tay nhau vui mừng. Dù có kỹ năng [Giả kim thuật] và [Cường hóa cơ thể] hỗ trợ, nhưng tốc độ này vẫn là đáng kinh ngạc.

“Sang tuần mình làm biệt thự trên biển luôn nhé.”

“Vâng ạ. Phải vẽ bản đồ thiết kế xem căn nhà sẽ trông thế nào mới được.”

Hai con người nghiêm túc này có vẻ đã sẵn sàng cho thử thách tiếp theo rồi.

Thán phục trước sự cần mẫn đó, Misa thử bước đi trên cầu tàu mới. Vì nó nằm cao hơn mặt biển một chút nên chân cô không hề bị ướt. Biển trong hầm ngục tuy có sóng nhưng chẳng hiểu sao lại không có thủy triều, nên chẳng lo cầu tàu bị ngập nước. Misa thử nhảy lên nhảy xuống nhưng cầu tàu vẫn im lìm không hề rung rắc. Đúng là một công trình rất chắc chắn.

Chẳng mấy chốc cô đã đứng trước cánh cửa dịch chuyển.

“Tuyệt đối đừng có tự tiện mở cửa nhé?”

Bị Kanata đi ngay sau nhắc nhở, Misa ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ vâng ạ.”

“Làm sao em dám mặc bộ đồ này mà sang tầng 12 được cơ chứ.”

“Cũng đúng nhỉ. Vì thoải mái quá nên chúng mình cũng hơi lơ là rồi.”

Kanata vừa cười khổ vừa nhìn xuống chiếc áo sơ mi Aloha sặc sỡ mình đang mặc. Đôi mắt màu hổ phách nhạt của anh vốn nhạy cảm với ánh sáng nên kính râm là vật bất ly thân. Thỉnh thoảng anh còn đội thêm chiếc mũ cói thời trang, trông đúng chất đang tận hưởng kỳ nghỉ dưỡng hạng sang.

Vì thường xuyên lặn biển nên Misa chủ yếu mặc đồ bơi. Phía trên bộ bikini cô khoác thêm một chiếc áo sơ mi che nắng, phía dưới là quần short. Khi lên bờ, cô sẽ quấn thêm chiếc khăn Pareo để che chân. Nhờ có thể tắm rửa bất cứ lúc nào bằng vòi sen ma thuật Thủy nên cô thấy rất thoải mái.

Akira cũng chọn đồ bơi thay cho đồ lót. Cô nàng mặc bộ bikini thể thao màu đen, khoác ngoài chiếc sơ mi trắng dài tay và mặc quần denim bên dưới. Vạt áo sơ mi được buộc lại ngang bụng trông rất mát mẻ và sành điệu.

Kai thì chọn trang phục thoải mái nhất. Dưới là quần bơi lửng, trên chỉ có mỗi chiếc áo thun ngắn tay. Có vẻ như da chân của anh chàng rất dày nên ở tầng 11 anh toàn đi chân đất trên cát.

Tầng 11 mang đậm phong cách của một hòn đảo nghỉ dưỡng nam quốc. Độ ẩm không cao như mùa hè ở Nhật Bản, nhờ có những làn gió biển khô ráo thổi qua mà người ta không thấy cái nóng oi bức khó chịu. Chỉ cần ở trong bóng râm là thời tiết sẽ rất dễ chịu. Dẫu vậy, đây vẫn là mùa hè. Ánh nắng vẫn rất gay gắt. Vì thế mỗi người đều chọn cho mình bộ trang phục ưa thích để tận hưởng chuyến cắm trại.

“Vừa không lo bị cháy nắng, lại vừa được bơi biển thỏa thích thì đúng là nhất!”

“Fufu. Đúng vậy nhỉ. Chỉ cần uống Potion trước khi ngủ là làn da nóng đỏ sẽ trở lại bình thường ngay thôi. Nhờ thế mà anh vẫn giữ được làn da đẹp, hạnh phúc quá đi~”

“Chắc cũng nhờ cả loại nước hoa hồng đặc chế của Akira-san nữa ạ. Hiệu quả làm trắng của nó đúng là đáng sợ thật.”

Loại mỹ phẩm cơ bản sử dụng các loại thảo mộc và dược liệu thu được ở tầng 9 mang lại hiệu quả vượt trội. Vì không thể đem bán đại trà nên họ chủ yếu chỉ dùng trong nhà và tặng cho những người hàng xóm thân thiết. Misa đã giải thích kỹ đó là đồ tự làm nên các bà nội trợ mới yên tâm nhận lấy.

Dĩ nhiên là cô không lấy tiền. Nhưng bù lại họ thường mang biếu gạo hay bia để cảm ơn, nên chắc chắn là nó rất hợp với làn da của họ. Vì họ cứ hỏi xin định kỳ nên cô đang đưa thử một lượng dùng trong một tháng để xem tình hình thế nào. Cô từng lo chuyện này sẽ đồn thổi khắp làng, nhưng có vẻ vì sợ nhiều người biết thì mình sẽ không được nhận nữa nên các bà nội trợ đều rất kín miệng.

“Chắc nhờ có uy tín từ món kem dưỡng da tay lần trước nên họ mới tin dùng nước hoa hồng này đấy ạ.”

“À... Bà cụ hàng xóm cũng vui lắm, bảo là đôi bàn tay thô ráp, nứt nẻ vì làm nông bao năm giờ đã mịn màng như tay tiểu thư rồi.”

Món kem dưỡng da tay sử dụng các nguyên liệu từ hầm ngục mang lại hiệu quả vượt trội. Chỉ sau một đêm thoa một lớp mỏng và massage trước khi ngủ, đôi bàn tay của Misa dường như đã trẻ lại được năm tuổi. Chỉ dùng một lần mà đã thế, nếu dùng hàng ngày, chắc chắn làn da sẽ trở nên mềm mại và căng tràn sức sống.

Nhờ những hũ kem dưỡng và nước hoa hồng này mà Akira nhận được sự tin tưởng tuyệt đối từ các bà nội trợ trong vùng. Ngoài chất lượng sản phẩm, vẻ đẹp phi giới tính của cô nàng cũng khiến các bà các cô quý mến như con cháu trong nhà vậy.

(Mọi người trong nhà chung đều được yêu mến thì tốt quá rồi!)

Cô từng nghe kể ở những vùng nông thôn khép kín, mối quan hệ với người mới chuyển đến thường rất khó khăn, nhưng nhà cô nhờ thường xuyên biếu tặng sản vật và tích cực giúp đỡ việc làng nên hiện tại rất được chào đón. Chắc cũng nhờ cả sự năng nổ và nhiệt tình giúp đỡ các công việc nặng nhọc của Kai nữa.

(Còn cả khả năng giao tiếp của anh Kanata nữa nhỉ? Anh ấy hòa nhập với mạng lưới các bà nội trợ nhanh đến mức kinh ngạc luôn. Các công thức nấu ăn đơn giản mà ngon là một vũ khí cực mạnh, và quan trọng nhất là anh Kanata quá đẹp!)

Misa dĩ nhiên cũng rất nỗ lực trong việc biếu tặng. Nào là rau củ tươi ngon đầy dinh dưỡng, trái cây chín mọng, rồi cả cá Ayu, cá hồi Sakura bắt được trong hầm ngục và cả thịt quái vật nữa.

(Để duy trì cuộc sống vui vẻ này, mình phải cố gắng phát triển hầm ngục hơn nữa mới được!)

Dù sao thì mục tiêu dựng cầu tàu cũng đã hoàn thành mỹ mãn, chuyến cắm trại hầm ngục lần này đã kết thúc vô cùng thành công.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!