Chương 4: Khám phá tầng 11
“Cuối cùng cũng đến cuối tuần rồi! Chuyến cắm trại bốn ngày ba đêm, mong chờ quá đi mất thôi!”
Thứ Sáu vừa dứt việc ở trang trại, Kai đã hét toáng lên đầy phấn khích ngay khi vừa bước chân về nhà.
Trước đây cả nhóm thường chỉ đi ba ngày hai đêm, nhưng kể từ tuần này, thời gian nghỉ dưỡng trong hầm ngục đã chính thức được tăng thêm một ngày nữa.
“Sáng sớm thứ Hai mình chỉ việc dùng [Dịch chuyển] về tầng 1 là kịp giờ đi làm ngay. Tận hưởng trọn vẹn bốn ngày cắm trại thì đúng là nhất trần đời!”
“Đừng có mải vui mà quên mất mục tiêu chính lần này là chinh phục tầng 11 đấy nhé, Kai.”
Thấy Kai đang hăng máu, tôi bèn lên tiếng nhắc nhở để anh chàng không quá đà.
Đúng vậy, sứ mệnh của chuyến đi lần này chính là thám hiểm tầng 11. Dù mới đặt chân đến tầng 10 cách đây không lâu, nhưng nhờ ơn kỹ năng [Dịch chuyển] mới nhận được, chúng tôi có thể lập tức tiến tới tầng tiếp theo mà không tốn một chút sức lực nào. Thay vì phải lầm lũi đi bộ hàng giờ qua các tầng dưới như trước, giờ đây cả nhóm có thể hiện ra ngay sát đích đến chỉ trong một nốt nhạc.
Nhờ tiết kiệm được kha khá thể lực nên việc chinh phục tầng mới cũng trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn.
“Trong hầm ngục không khí vốn dĩ dễ chịu hơn bên ngoài nhiều, thành thử rất hợp để cắm trại.”
Akira vừa thong thả chuẩn bị khăn tắm và quần áo dự phòng vừa tiếp lời. Trừ tầng 8 với hòn đảo cô độc giữa biển lạnh buốt như mùa đông ra, thì nhiệt độ ở các tầng khác đều khá ôn hòa. Dù vùng đầm lầy ở tầng 9 có chút ẩm ướt khó chịu, nhưng nhờ đôi ủng da rắn đen [Black Serpent] có tính năng chống thấm tuyệt vời nên nỗi lo bị lạnh chân cũng tan biến.
“Đã thế tầng 10 còn sở hữu cả suối nước nóng cực phẩm nữa cơ~”
“Món đó đúng là danh bất hư truyền mà.”
“Ufufu. Nhân tiện có suối nước nóng, hay là mình thử làm trứng chần Onsen-tamago xem sao nhỉ?”
“Anh Kanata đúng là thiên tài! Trứng thì mình có cả núi, phải thử ngay và luôn thôi anh!”
Căn cứ lần này vẫn được đặt tại tầng 10 như lần trước. Nếu xét về cảnh quan thì tầng 6 là lựa chọn hàng đầu, nhưng tầng 10 lại nắm giữ "vũ khí tối thượng" là suối nước nóng. Dù bồn tắm gỗ hay bồn tắm từ thùng phuy cũng chẳng tệ, nhưng sức hút từ suối nước nóng lộ thiên tự nhiên vẫn nằm ở một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt.
“Vậy mình xuất phát thôi nhỉ.”
Sau khi chuẩn bị xong xuôi, bốn người và ba con vật cùng tiến vào hầm ngục. Chạm tay vào cánh cửa dịch chuyển trong nhà kho đoạn niệm “Đến tầng 10”, ngay lập tức chúng tôi đã có mặt tại điểm đến.
Dù vẫn mất khoảng ba mươi phút di chuyển theo con đường ngắn nhất để đến khu vực an toàn, nhưng so với những gian khổ trước đây thì khoảng thời gian này chỉ như muối bỏ bể. Chưa kể dọc đường còn có thể săn thêm thịt Orc, đúng là nhất cử lưỡng tiện.
Có vẻ như đã quá "nghiện" thịt Orc, Blanc hiên ngang dẫn đầu đoàn quân với khí thế hừng hực. Và rồi...
“Tầng 9 thì dù có chết cũng không chịu tự đi bộ, thế mà giờ lại hăng hái đi săn Orc thế hả Noah-san?”
“Ngao~!”
Chuyện đó là đương nhiên rồi! — Nàng mèo cưng dường như đã đáp trả tôi bằng một cái nhìn đầy kiêu kỳ.
Nối gót theo những bước chân quý phái của Noah là chú Slime Cyan — "đệ tử" trung thành. Nhờ ba con thú cưng đang hừng hực khí thế săn thịt đi trước dọn đường mà bốn người chúng tôi chẳng cần phải rút vũ khí lần nào cũng đã đến được khu vực an toàn.
Tôi lần lượt thu dọn lượng lớn vật phẩm rơi ra vào [Hộp vật phẩm]. Tỉ lệ rơi đồ cao nhất vẫn là những khối thịt Orc tươi rói, tiếp theo là đồng tiền bạc. Còn loại khoáng sản mà Akira hằng mong ước thì lại thuộc hàng hiếm.
Quặng rơi ra hoàn toàn ngẫu nhiên, trong đó quặng sắt là phổ biến nhất. Thỉnh thoảng cũng có thạch anh hoặc đá vỏ chai rơi ra khiến Akira vui sướng reo hò.
(Mình thấy đá quý thì cũng đẹp thật đấy, nhưng vì không rành lắm nên chẳng biết giá trị của chúng thực sự đến đâu nữa.)
Có một lần cả nhóm nhặt được một viên đá màu đỏ tím rất đẹp, sau khi được Kanata [Thẩm định] thì mới biết đó là khoáng vật [Corundum]. Vì cái tên nghe lạ hoắc nên khi về nhà tôi đã lên mạng tra cứu, để rồi tá hỏa khi biết quặng đỏ chính là Ruby, còn quặng xanh chính là Sapphire thô.
Nhờ kỹ năng [Giả kim thuật] của Akira, các loại khoáng sản đã được chế tác lại, viên [Corundum] năm nào giờ đã biến thành một chiếc dây chuyền Ruby tuyệt đẹp. Dù tôi không rõ giá trị quặng thô nhưng thành phẩm thực sự vô cùng lộng lẫy. Thiết kế xuất sắc đến mức ngay khi vừa đăng lên trang web, nó đã bị chốt đơn sạch bách.
(Sapphire là đá khai sinh của mình, nếu lần tới nhặt được chắc mình phải nhờ Akira-san làm một món trang sức mới được. Mình sẽ tự chuẩn bị nguyên liệu, rồi trả thêm phí thiết kế và gia công cho em ấy.)
Đáng tiếc là hôm nay chỉ toàn rơi ra quặng sắt, thôi thì đành kiên nhẫn chờ đợi vận may vào lần tới vậy.
Cả nhóm bước qua những bậc đá trên mặt hồ để tiến vào hòn đảo nổi. Chiếc xe buýt [Bus House] được đặt xuống vị trí quen thuộc, hành lý cũng đã được xếp sẵn bên trong. Sau khi bày biện xong bếp nấu di động và bộ bàn ghế, căn cứ đã hoàn thành.
Vì còn khoảng hai tiếng nữa mới đến giờ tối nên cả nhóm quyết định hoạt động tự do.
“Anh Kanata định xuống tầng 9 săn chim nước ạ? Thế thì em đi cùng, cứ giao việc diệt rắn [Black Serpent] cho em lo.”
“Thế thì tốt quá, Kai-kun. Có em đi cùng là anh yên tâm hẳn. Ara, Blanc cũng muốn đi theo nữa à?”
Thế là nhóm nam gồm Kai, Kanata và Blanc xuống tầng 9. Akira thì xung phong đi săn Orc ở tầng 10, Noah-san vẫn chưa thỏa mãn cơn khát săn bắn nên cũng bám theo. Dĩ nhiên, Slime Cyan cũng gia nhập đội quân tầng 10.
“Vậy chị xuống tầng 6 kiếm ít cá nhé. Nhân tiện sẽ săn luôn chim Kokko!”
Với tôi, niềm vui lớn nhất khi đi cắm trại chính là bữa sáng với trứng chim Kokko nên tuyệt đối không thể bỏ qua mục này. Năm bản thể phân tách của Cyan cũng được cử đi hỗ trợ tôi bắt cá Ayu và cá hồi Sakura.
“Akira-san dùng chiếc [Túi ma thuật] dạng ba lô rơi ra từ Boss nhé.”
“Được ạ? Em cảm ơn chị! Em sẽ đi săn thật nhiều!”
Tôi nhận được lời cảm ơn kèm theo nụ cười thiên thần của Akira, dù nội dung thì lại đầy "sát khí". Tôi thầm nhủ: Thịt ngon ơi, đợi chị nhé.
Chiếc [Túi ma thuật] nhặt được đầu tiên thì được giao cho Kanata sử dụng.
“Có chuyện gì thì mọi người nhớ liên lạc qua nhẫn nhé.”
“Rõ! Cứ truyền ma lực vào rồi nói chuyện là được đúng không anh?”
Chiếc nhẫn ma pháp truyền tin rơi ra ở tầng 10 không chỉ dùng được trong hầm ngục mà còn dùng được cả ở bên ngoài. Ngay cả những nơi không có sóng điện thoại vẫn có thể đàm thoại bình thường, đúng là một món bảo bối vô giá.
(Món đồ này đúng là cứu tinh để gọi cái tên Kai hay quên giờ giấc về ăn cơm mà.)
Thế là, bốn người và ba con thú cưng đã tận hưởng hai tiếng tự do theo cách của riêng mình.
“Trứng chần Onsen ngon tuyệt cú mèo!”
Tôi vừa thưởng thức món trứng chần đã chuẩn bị từ hai tiếng trước vừa không ngớt lời xuýt xoa. Tận dụng suối nước nóng tự nhiên, tôi đã bỏ trứng vào giỏ rồi treo vào một cây sào tre, ngâm sâu dưới làn nước ấm. Khi nhấc lên nếm thử, độ chín lòng đào phải nói là cực kỳ hoàn hảo.
Thực đơn tối nay là món thịt Orc xào gừng [Shogayaki] và súp [Tonjiru].
“Món thịt xào gừng mình ăn trước đây đúng là không có cửa so với món này... Súp [Tonjiru] này cũng thế, đẳng cấp khác hẳn luôn.”
“Em hiểu mà. Ngon đến mức rùng mình luôn ấy chứ. Đũa cứ gắp liên tục không dừng được luôn.”
“Ngon vãi chưởng luôn anh Kana ơi! Cho em xin bát nữa!”
“Rồi rồi. Cơm thì tự xới đi nhé.”
Tôi hoàn toàn đồng cảm với tiếng hét của Kai. Dù đã biết thịt Orc áp chảo hay chiên xù ngon thế nào, nhưng khi đem xào gừng hay nấu súp thì hương vị của nó vẫn là một cực phẩm khó lòng sánh kịp.
“Súp [Tonjiru] này đỉnh thật. Lớp mỡ thịt tan chảy tạo nên vị ngọt dịu dàng, cảm giác quen thuộc đến lạ kỳ.”
“Dù là lần đầu ăn nhưng đúng là mang lại cảm giác hoài niệm thật đấy ạ.”
“Thịt xào gừng mà ăn cùng cơm trắng thì đúng là nhất quả đất! Được sinh ra là người Nhật đúng là diễm phúc mà~”
Cả nhóm vừa ăn vừa xuýt xoa, húp sụp soạt bát súp nóng hổi. Đã cầm đũa lên là chẳng ai muốn đặt xuống chút nào.
“Chị cũng kết món trứng chần Onsen rồi đấy. Chỉ việc thả xuống suối rồi để đó là có ngay món ngon, tiện lợi không gì bằng.”
Trứng chần Onsen ăn cùng nước dùng Dashi theo kiểu truyền thống là ngon nhất, nhưng đem làm món cơm trộn trứng cũng rất tuyệt. Món này mà kết hợp với các loại cơm hộp Donburi thì đúng là cặp bài trùng. Không chỉ thịt, nếu cho vào các loại cơm hải sản chắc chắn cũng sẽ ngon đến lạ kỳ.
“Để em thả hết số trứng trong [Hộp vật phẩm] xuống suối nước nóng nhé.”
“Nhờ em nhé, Misa-chan.”
Sau khi đánh chén no nê bữa tối, cả bốn người cùng lên dây cót tinh thần cho chuyến thám hiểm ngày mai.
◇◆◇
Ăn sáng đầy đủ xong, cả nhóm chỉnh đốn trang bị rồi xuất phát.
Chúng tôi vẫn giữ căn cứ tại tầng 10, trước mắt sẽ xuống tầng 11 để khảo sát tình hình theo kế hoạch.
“Mình chỉ đi thám hiểm thực địa thôi, nếu thấy quái vật nào quá nguy hiểm là phải rút lui ngay lập tức đấy nhé?”
Nghe chỉ thị của Kanata, ai nấy đều nghiêm túc gật đầu. Hầm ngục dù là nơi vui chơi thú vị nhưng chẳng ai muốn bất chấp nguy hiểm để rồi bị thương. Dù có [Potion] nhưng cũng không thể chủ quan với tính mạng được. May mắn là ở hầm ngục này luôn có khu vực an toàn bao quanh các cửa dịch chuyển. Không giống như trong game là phải diệt được Boss tầng thì mới được ra ngoài.
“An toàn là trên hết đúng không anh? Đương nhiên rồi ạ.”
“Ừm. Chẳng ai muốn bị đau đớn cả nên cứ phải thận trọng. Blanc, nhờ mày dò đường nhé.”
Blanc khịt mũi một cái rồi gật đầu đầy tin cậy. Kanata bỗng mở lời với vẻ mặt hơi khó tả:
“Từ khi tầng 10 có kỹ năng dịch chuyển, anh cứ cảm thấy... như kiểu một cột mốc ấy. Giống như phần hướng dẫn chơi game (tutorial) đã kết thúc, nên anh thấy hơi lo lo.”
“Em cũng thấy vậy ạ. Tiếp theo là tầng 11 rồi còn gì. Cảm giác như kiểu: 'Phần 2 bắt đầu!' ấy, em cũng thấy hơi sờ sợ.”
Nếu có giọng nói hệ thống nào vang lên thông báo như vậy, chắc chắn tôi sẽ hét toáng lên mất. Thấy tôi vẻ lo lắng, Akira nhẹ nhàng vỗ vai tôi. Nụ cười "hoàng tử" ấm áp của em ấy tỏa sáng rực rỡ.
“Đừng suy nghĩ nhiều quá chị Misa ơi, thả lỏng người ra nào. Biết đâu ở tầng này, chúng ta lại tìm thấy thứ thịt bò mà anh Kana hằng mong ước thì sao?”
“Akira-san, em vừa nói thịt bò à...?”
“Em ấy đúng là vừa nhắc tới thịt bò xong.”
“Chắc chắn là thịt bò rồi, không sai vào đâu được.”
Vượt qua cả khái niệm quái vật hệ bò, em ấy phán luôn là "thịt bò". Ngay cả Kanata đang nghiêm túc cũng phải phì cười.
“Phì... đúng thế nhỉ. Căng thẳng quá cũng chẳng giải quyết được gì. Anh thấy thoải mái hơn rồi.”
“Đúng đấy. Cứ như mọi khi, 'an toàn là trên hết' mà tiến tới thôi.”
Nhờ câu nói hồn nhiên của Akira mà bầu không khí bỗng chốc nhẹ nhõm hẳn. Cả nhóm cùng tập trung trước cửa dịch chuyển.
“Hy vọng là thịt bò. Nếu không có thịt bò thì thịt quái vật ngon hay trái cây gì cũng được, xin hãy cho chúng con thật nhiều đồ ăn ngon!”
Tôi lầm bầm lời cầu nguyện đầy tham vọng rồi chạm tay vào cửa dịch chuyển. Tiến tới tầng 11 thôi!
Tôi nhắm nghiền mắt, cố chịu đựng cảm giác bồng bềnh khi dịch chuyển. Trước khi kịp mở mắt, tai tôi đã nghe thấy những âm thanh quen thuộc. Tiếng sóng vỗ rì rào, êm đềm...
“Tiếng sóng biển?”
Vội vàng ngẩng đầu lên, đập vào mắt tôi là một mặt biển phẳng lặng trải dài tít tắp.
“Biển kìa...!”
Mắt Kai sáng rực lên, anh chàng như sắp sửa lao thẳng ra bãi cát đến nơi. Kanata nhanh tay túm lấy cổ áo anh như túm một chú mèo con. Một tiếng kêu “Ái” vang lên đầy tội nghiệp.
“Mà nơi này rõ ràng là khác hẳn hòn đảo có cừu hoang [Wild Sheep] ở tầng 8 nhỉ.”
Akira cũng hào hứng quan sát xung quanh. Không khí ở đây không chỉ ấm mà còn hơi nóng nữa. Với trang bị mùa đông thì chắc chắn sẽ vã mồ hôi hột ngay lập tức. Tôi nhìn quanh rồi nghiêng đầu thắc mắc:
“Đây là biển mùa hè sao?”
“Có vẻ là một hòn đảo nam quốc đấy... Nhìn đằng kia kìa.”
“A...!”
Nhìn theo hướng tay Kanata chỉ, tôi thốt lên kinh ngạc. Giống như tầng 8, nơi này là một hòn đảo cô độc giữa biển, đối diện với bãi cát trắng là một cánh rừng xanh mướt. Trên bãi cát, những cây dừa mọc san sát nhau. Đi sâu vào trong một chút, tôi còn thấy cả những buồng chuối lớn trĩu quả.
“Nhiều trái cây quá! Đúng là hòn đảo kho báu rồi!”
Trong khi hội chị em đang phấn khích với trái cây nhiệt đới, hội anh em lại đang nghiêm túc quan sát mặt biển.
“Hồi ở tầng 8 không có bãi cát nên tôi đã bỏ cuộc, nhưng ở đây chắc chắn là cào nghêu được này!”
“Anh đồng ý với Kai. Biển lặng thế này thì đi câu hay lặn xuống bắt hải sản chắc thích lắm.”
“Kai-kun từng đi cắm trại sinh tồn ở biển rồi đúng không?”
“Quá nhiều luôn là đằng khác. Tôi từng đi cắm trại sinh tồn ba ngày hai đêm trên đảo hoang với đám bạn rồi mà. So với hòn đảo đó thì ở đây thức ăn dừa dào hơn nhiều, quá là nhàn.”
Kai cười khà khà, Kanata cũng mỉm cười theo.
“Đúng thế. Chắc chắn là không lo thiếu đồ ăn rồi.”
Dừa và chuối là chắc chắn có thể thu hoạch được. Với ma thuật Thủy thì việc có nước ngọt cũng dễ như trở bàn tay, trái cây hái xong rồi cũng sẽ tự mọc lại. Lại còn có ma thuật Hỏa để nấu nướng, khái niệm "sinh tồn" khắc nghiệt hoàn toàn biến mất.
“Chúng ta có 'cửu vạn' mạnh nhất thế giới đi cùng nên chẳng lo bị thất lạc đồ đạc đâu nhỉ.”
“Kỹ năng lưu trữ đúng là tiện lợi quá đi mà~”
Trong lúc cả nhóm đang thong thả trò chuyện ở khu vực an toàn, Blanc bỗng sủa vang một tiếng. Chú ta lao thẳng về phía bờ biển, vồ lấy một vật thể gì đó màu xanh xanh.
“Ơ? Cái gì thế kia?”
“Là cua đấy. Nhưng mà to kinh khủng khiếp.”
Kai — người có thị lực tốt nhất — lầm bầm. Cua. ...Cua á? Tôi giật mình nhìn lại chỗ Blanc. Có vẻ Blanc đã hạ gục nó xong xuôi, bóng dáng quái vật đã biến mất.
“Quái vật tầng 11 là cua khổng lồ sao?”
Hồi còn là sinh viên nghèo đi làm thêm quần quật, hải sản cao cấp là thứ xa xỉ mà tôi chẳng bao giờ dám mơ tới. Nếu có ăn cua thì cũng chỉ là thanh cua thôi. Mà mãi gần đây tôi mới biết thanh cua thực chất chẳng có tí thịt cua nào cả.
“Món cua vốn là 'hoa trên đỉnh núi' mà giờ lại sinh sống ngay trong hầm ngục sao?”
“Trước mắt cứ ra kiểm tra thử xem nào.”
“Đúng thế. Dù chắc là không sao nhưng cứ phải dùng [Thẩm định] kiểm tra kỹ xem có ăn được không đã.”
“Chuyện đó là quan trọng nhất!”
Mọi người cầm vũ khí lao ra bãi cát. Đôi ủng ngắn da rắn đen [Black Serpent] có vẻ hơi khó chạy trên cát mịn, nhưng vì món cua cao cấp, tôi đã dốc hết sức bình sinh. Tại nơi Blanc đang ngồi oai phong lẫm liệt, vật phẩm rơi ra là một viên ma thạch và một cái càng cua khổng lồ.
“Anh Kanata, thẩm định nhanh!”
“Càng chính của cua khổng lồ [Big Crab]! Ăn được, cực phẩm!”
Kanata hét lớn đầy phấn khích, ai nấy đều reo hò vang dội.
“Có cua để ăn rồi anh em ơi!”
Có vẻ như lời tuyên bố chiến thắng của Kai đã đánh động bầy cua. Từ dưới biển, năm con cua khổng lồ với lớp mai xanh bóng lù lù xuất hiện, nhưng trong mắt bốn người lúc này, chúng chẳng khác nào những đĩa thức ăn di động ngon lành.
Nhờ kỹ năng [Thẩm định] của Kanata, danh tính của chúng đã được xác định: Cua khổng lồ [Big Crab]. Đúng như cái tên, chúng to kinh hoàng. Thân mình dài khoảng 60cm, nhưng đáng chú ý nhất là chiều dài của những cái chân — riêng chân thôi đã dài hơn một mét rồi. Đám cua giơ cao đôi càng to tướng để đe dọa, trông cũng khá là áp lực, nhưng...
“To thật đấy. Con này mà ăn thì chắc đã cái nết lắm.”
“Rơi ra mỗi càng với chân thôi sao? Chị là chị muốn kiếm cả gạch cua nữa cơ.”
Kai cười toe toét, còn Kanata thì nhìn bầy cua với ánh mắt thèm thuồng như sắp chảy nước dãi đến nơi, bấy nhiêu đe dọa của lũ cua hoàn toàn vô dụng. Akira và tôi cũng chẳng kém cạnh, cả hai đang nghiêm túc quan sát "con mồi".
“Cua có mười chân thế này là thuộc họ cua tuyết Zuwai-gani đúng không? Loại đó thịt ngọt và đắt tiền lắm đấy!”
“Gạch của cua tuyết béo ngậy và ngon lắm chị Misa ơi.”
“Thế thì kẹt rồi. Phải kiểm tra cho bằng được mới được, Akira-san nhỉ.”
Cả bốn người cùng thủ thế vũ khí, đôi mắt rực sáng đầy tham vọng. Blanc dường như cũng bị khí thế đó kích thích, chú ta gầm gừ đối đầu với bầy cua đầy hăng hái.
“Năm con à. Mỗi người xử một con nhé!”
Nghe chỉ thị của Kanata, mọi người đồng thanh đáp lời. Người lao ra đầu tiên là sói bạc Blanc. Kai theo sát ngay sau. Kanata đứng yên tại chỗ, giương cung ngắm bắn. Tôi vội vàng cởi bỏ đôi ủng vướng víu, chạy chân trần trên cát nóng.
Trong khi Blanc và Kai đang hào hứng vồ lấy lũ cua khổng lồ, tôi biết mình không thể đối đầu trực diện như vậy. Lớp mai cua xanh bóng loáng kia trông cứng cáp như một bộ giáp sắt, trường đao chắc chắn khó mà xuyên thủng được.
(Vậy thì cứ nhắm vào phần bụng mềm của nó thôi.)
Tôi nhớ mang máng là khi ăn cua người ta thường lột từ phần bụng lên. Trước tiên phải lật ngược con cua lại cái đã. Tôi tạo ra một cầu nước rồi bắn đi như một viên đạn. Mục tiêu là đôi mắt nhỏ xíu của con cua. Viên đạn nước trúng đích hoàn hảo. Vì là loài sống dưới biển nên cua có khả năng kháng ma thuật Thủy khá tốt, sát thương không đáng kể nhưng đủ để làm nó mất thăng bằng.
Ngay khi con cua khổng lồ nằm ngửa bụng ra, tôi lập tức áp sát, dồn hết trọng lượng cơ thể vung trường đao xuống. Phần bụng cua — nơi không có lớp mai cứng che phủ — đã bị lưỡi đao xuyên thủng. Tôi xoáy mạnh lưỡi đao, tạo ra một lỗ hổng lớn khiến con cua ngừng cử động đoạn biến thành vật phẩm rơi ra.
Trên bãi cát lúc này chỉ còn lại viên ma thạch, chân cua và...
“Cái mai...?”
Một chiếc mai cua màu xanh rơi chỏng chơ. Tôi khấp khởi mừng thầm nghĩ chắc chắn là gạch cua bên trong, nhưng khi nhặt lên kiểm tra thì hỡi ôi, bên trong trống rỗng.
“Không có gạch cua rồi... huhu.”
Tôi rũ vai thất vọng. Nhìn sang bên cạnh, Kai đang giơ cao đôi chân cua bằng cả hai tay trong tư thế chiến thắng. Blanc dường như cũng bắt chước, chú ta ngậm một cái chân cua khổng lồ rồi lắc qua lắc lại đầy hãnh diện. Mũi tên của Kanata có vẻ đã xuyên thủng mục tiêu, anh chàng đang tươi cười ôm lấy cái càng cua lớn.
“Ủa, còn Akira-san thì sao...?”
Ngao! — Một tiếng mèo kêu vang lên.
“Noah-san?”
Nhìn về hướng tiếng kêu, đập vào mắt tôi là xác một con cua khổng lồ bị thương đá xuyên thủng bụng. Cách đó không xa là Akira đang bế nàng mèo tam thể.
“Noah-san bá đạo quá đi. Akira-san không sao chứ em?”
“Vâng. Noah-san đã ra tay kết liễu nó giúp em rồi ạ.”
Sau khi cảm ơn nàng mèo đã lập công lớn, tôi cùng Akira kiểm tra vật phẩm rơi ra.
“Bên này là ma thạch và chân cua. Có vẻ cái càng chính là hàng hiếm rồi.”
“Tiếc quá... không lẽ không có gạch cua thật ạ?”
“Không rơi ra gạch cua đúng là uổng thật. Chị cũng muốn ăn thử quá cơ.”
Dù vậy, với tôi, việc nhặt được chân cua cũng đã là thành quả quá tuyệt vời rồi. Kích thước của nó to gấp đôi loại cua đông lạnh ở siêu thị, ăn chắc chắn sẽ rất đã. Chiếc mai cua xanh có vẻ là nguyên liệu giả kim nên Akira đã vui vẻ nhận lấy.
“Cái này làm được bộ giáp cực kỳ chắc chắn đấy chị. Vừa nhẹ vừa bền, đúng là nguyên liệu làm giáp thượng hạng.”
Sau khi thu dọn vật phẩm của sáu con cua khổng lồ vào [Hộp vật phẩm], tôi hỏi:
“Trên đảo này chỉ có mỗi cua khổng lồ thôi sao anh?”
“Ai mà biết được. Tầng 6 có cả Goblin và chim Kokko cơ mà, chắc là vẫn còn loài khác nữa đấy.”
“Tầng 7 thì có ong và gấu. Tầng 10 thì Goblin với Orc sống chung, chắc ở đây cũng thế.”
Bãi cát có cua khổng lồ, thì sâu trong rừng chắc chắn sẽ có loài quái vật khác.
“Trước mắt cứ đi thám hiểm như mọi khi đi.”
“Cua khổng lồ có vẻ cũng không quá khó nhằn, mình đi thám hiểm thêm chút nữa nhé.”
Để đảm bảo an toàn, cả bốn người cùng hành động. Trước tiên chúng tôi quyết định đi dọc theo bờ biển. Hòn đảo này to hơn hòn đảo ở tầng 8 một chút, nhưng nếu cần có thể dùng xe tải nhẹ để di chuyển nên việc thám hiểm cũng khá thư thả.
Đi trên cát hái cua khổng lồ cũng là một cái thú. Từ mép nước vào đến rừng là khoảng ba mươi mét. Rìa rừng mọc đầy dừa, hứa hẹn một mùa thu hoạch bội thu.
Dẫn đầu đoàn thám hiểm là Blanc. Theo sau là Kai với thanh kiếm dắt sau lưng. Noah-san vốn ghét đầm lầy nhưng có vẻ bãi cát khô ráo này lại khá hợp ý nàng nên nàng đang đi dạo vẻ rất hưởng thụ. Chú Slime Cyan có vẻ không chịu được nóng nên rất ghét cát nóng, chú ta đã lánh nạn trong chiếc ba lô da hươu của tôi. Thấy tội nghiệp, tôi bèn lén đưa cho chú một túi chườm lạnh.
“May mà chúng mình đã thay đồ mùa hè trước khi đi nhỉ.”
“Vâng ạ. Nhờ chị chuẩn bị sẵn mà cứu được cả đám một bàn thua trông thấy.”
Bộ đồ chống rét thì chúng tôi đã để lại căn cứ ở tầng 10. Sau khi xuống khảo sát một vòng, cả nhóm đã quay lại tầng 10 để thay sang đồ mùa hè. Nhờ lớp trang bị "mát lạnh" mà việc thám hiểm trở nên vô cùng thoải mái.
Cứ khoảng năm phút lại có một con cua khổng lồ xuất hiện từ dưới biển, nên cả nhóm vừa đi vừa phải cảnh giác mặt biển. Blanc — sau khi được dạy rằng đây là món thịt ngon — đã hăng hái hạ gục mục tiêu, còn tôi chỉ việc chuyên tâm đi nhặt đồ.
Sau một tiếng thong thả dạo bước, chúng tôi đã đi hết một vòng quanh đảo. Nếu đi bằng xe tải nhẹ chắc chỉ mất khoảng hai mươi phút.
“Tiếp theo là thám hiểm khu rừng nhiệt đới này nhé.”
Cả nhóm phóng tầm mắt nhìn về phía cánh rừng xanh ngắt phía sau hàng dừa. Những loài thực vật nam quốc, những bông hoa rực rỡ và những trái cây ngon lành khiến ai nấy đều xao xuyến, nhưng từ sâu trong rừng lại vang lên những tiếng kêu lạ kỳ. Kéc kéc, chí chí, quác quác. Nghe giống tiếng chim mà cũng giống tiếng khỉ. Dù khả năng cao là động vật bình thường nhưng vẫn không thể lơ là cảnh giác được.
Định bụng tiến vào rừng ngay nhưng Kai lại than đói bụng nên cả nhóm đành tạm dừng.
“Hơi sớm một chút nhưng mình ăn trưa thôi.”
Vừa vặn đi hết một vòng và đang ở khu vực an toàn nên chúng tôi quyết định tổ chức bữa trưa tại đây.
“Anh Kanata ơi, nhân tiện có cua, em muốn ăn cua ạ~”
Yêu cầu của tôi lập tức được chấp thuận. Có lẽ chính Kanata cũng đang tò mò về hương vị của nó. Tuy nhiên, vì kích thước quá khổ nên không thể cứ thế mà nấu được, cần phải chặt nhỏ ra.
“Anh cũng không biết có ổn không, nhưng cứ thử dùng [Dao mổ thịt] xem sao nhé.”
[Dao mổ thịt] là ma cụ chuyên dụng để giải phẫu. Nếu dùng trên quái vật chưa chết thì chắc chắn sẽ rơi ra thịt, nhưng thường thì nó được dùng để lọc thịt sau khi hạ gục. Dù mai cua có vẻ cứng nhưng khi Kanata truyền ma lực vào dao rồi ấn vào các khớp chân, những chiếc chân cua bị cắt rời một cách dễ dàng đến kinh ngạc.
“Ái chà chà. Độ sắc bén này đúng là tuyệt phẩm. Tay nghề của anh lại có dịp thăng hoa rồi đây!”
Kanata vừa cười vừa nhanh tay chặt chân cua. Những phần chân và càng được cắt vừa vặn với kích thước nồi lớn rồi đem luộc với thật nhiều nước sôi. Chẳng mấy chốc, những con cua màu xanh đã chuyển sang màu đỏ rực rỡ.
“Hôm nay mình cứ thưởng thức theo cách đơn giản nhất là luộc muối nhé.”
Nhìn những chiếc chân cua khổng lồ trồi ra khỏi đĩa lớn, ai nấy đều không khỏi trầm trồ. Cua tám chân là cua hoàng đế Taraba-gani, còn mười chân là cua tuyết Zuwai-gani. Tôi nhớ mang máng từng nghe nói cua hoàng đế thực chất không phải cua mà thuộc họ cua ẩn sĩ (mượn hồn), nghe mà sốc thực sự. Cua hoàng đế to và chắc thịt hơn, nhưng theo lời Akira thì thịt và gạch của cua tuyết mới là đỉnh nhất.
“Nghe bảo gạch của cua hoàng đế có mùi vị hơi khó ăn nên người ta ít khi dùng làm thực phẩm lắm ạ.”
“Em thì mới chỉ được ăn gạch cua đóng hộp thôi, chẳng biết là của loại nào nữa.”
Với một người chỉ biết đến vị gạch cua đắng ngắt đã qua chế biến như tôi thì đúng là không có tư cách để bàn luận.
“Thôi, hôm nay cứ tận hưởng chân cua đã. Nhìn lớp thịt dày thế kia là thấy ngon rồi.”
Kanata mỉm cười đưa cho tôi một cái chân cua luộc muối đã được cắt sẵn lớp vỏ để dễ ăn. Cả nhóm cùng quây quần bên bàn ăn đặt trên bãi cát, bốc tay ăn cua một cách nhiệt tình. Giờ này chẳng ai màng đến lễ nghi gì nữa, cứ thế mà há miệng ngoạm thật to.
“Ưmm! Thịt cua ngọt lịm luôn!”
Ngay khi miếng thịt cua vừa chạm vào lưỡi và tan ra trong miệng, tôi đã phải thốt lên kinh ngạc.
“Vượt xa tưởng tượng của anh luôn đấy.”
“Ngon hơn hẳn loại cua tuyết nhà mình hay ăn anh Kana nhỉ.”
Đến cả anh em nhà Hojo vốn đã quen với sơn hào hải vị còn phải cảm động thì chắc chắn là ngon tuyệt vời rồi.
“Món này mà đem nấu lẩu thì chắc chắn nước dùng sẽ ngọt lịm luôn cho xem.”
“Thịt cua tuyết vốn dĩ thanh tao, nhưng loại này hương vị lại vô cùng đậm đà, tinh túy như được cô đọng lại vậy.”
Mặc kệ hai anh em nhà kia đang xuýt xoa cảm thán, Kai và tôi chỉ lẳng lặng mà chén. Vì quá ngon nên chẳng ai muốn ngừng tay cả. Tôi dùng đầu đũa khéo léo gỡ lớp thịt trắng nõn, mọng nước đoạn cho vào miệng. Không hề bị khô hay bở, thịt cua săn chắc và mọng nước vô cùng. Đúng là cực phẩm.
“Trước đây ăn thanh cua là tôi phải chấm đẫm mayonnaise, nhưng cua thật thế này thì chẳng cần gì cả. Ngon vãi linh hồn!”
“Ông mà dám chấm mayonnaise vào con cua này là anh Kanata đấm cho không trượt phát nào đâu nhé.”
Sau khi xử lý xong đống chân cua, những chiếc càng khổng lồ luộc muối cũng được dọn lên bàn. Vì số lượng ít nên mỗi người chỉ được thưởng thức một cái duy nhất.
“To thật đấy. Ăn chắc đã lắm đây.”
Kích thước của nó to bằng nắm đấm của một người đàn ông trưởng thành. Phần vỏ cũng đã được cắt sẵn để lộ lớp thịt bên trong.
“Ngon quá xá!”
Đây chính là định nghĩa của "cơn lốc vị giác". So với chân cua lúc nãy, thịt ở càng săn chắc hơn hẳn. Khi nhai, cảm giác dai giòn sần sật và nước thịt ngọt lịm trào ra khiến ai nấy đều ngất ngây. Mọi người ăn ngấu nghiến như thể sợ ai cướp mất. Sau khi đánh chén xong xuôi, cả nhóm vẫn ngồi thẫn thờ để tận hưởng dư vị tuyệt vời đó.
“Cua lại có thể ngon đến nhường này sao anh Kanata.”
“Đúng thế. Anh bắt đầu nghi ngờ không biết trước đây thứ mình ăn có thực sự là cua không nữa... Ngon đến mức không thốt nên lời.”
“Đúng là cua hầm ngục có khác.”
“Này, hay là mình chuyển đến đây sống một thời gian đi. Tôi muốn săn thật nhiều cua để mang về cho mấy đứa em ăn nữa.”
Tôi vừa mơ màng lẩm bẩm thì mọi người cũng đồng thanh tán thưởng. Đến cả Kai cũng đòi chuyển nhà luôn, nghe cứ như là điềm báo gì đó vậy.
“Chuyện chuyển nhà thì tính sau, nhưng chuyến cắm trại này nhất định phải gom thật nhiều cua mới được. Để gửi cho mấy đứa em của ông luôn.”
“Tuyệt vời! Cảm ơn anh Kanata!”
“Fufu. Anh cũng muốn thử chế biến thêm nhiều món khác từ cua nữa.”
“Lẩu cua, cua chiên xù. Cả cua sống Sashimi nữa nhỉ~”
“Em thì muốn thử món càng cua chiên giòn ạ.”
“Món đó thì chắc chắn là cực phẩm rồi.”
Blanc và Cyan cũng được chia cho vài miếng chân cua luộc đoạn tỏ ra vô cùng khoái chí. Riêng Noah-san thì đành phải nhịn, vì loài mèo tuyệt đối không được ăn đồ có vỏ. Thay vào đó, Kanata đã dâng lên cho nàng món thanh cua dành riêng cho mèo.
“Cua thì dĩ nhiên là phải săn sạch rồi, nhưng đừng quên thám hiểm rừng đấy nhé?”
Tôi cũng rất tò mò về mấy loài trái cây nhiệt đới trong rừng nữa.
“Tất nhiên rồi. Mình sẽ vừa thám hiểm vừa cảnh giới quái vật khác luôn.”
“Tôi cũng tò mò về sinh vật biển nữa. Ngoài cua ra chắc chắn còn loài khác sinh sống ở đây.”
“Phải kiểm tra cả mảng đó nữa nhỉ. À, dưới biển cứ để em lo!”
Dưới nước chính là lãnh địa của pháp sư hệ Thủy. Tôi cười tươi rói ra dấu "OK".
Sau khi tận hưởng bữa trưa xa hoa và dọn dẹp bàn ghế, cả nhóm bắt đầu tiến vào rừng. Mục tiêu đầu tiên là hái dừa. May mắn là dừa trên đảo này thuộc loài cây thấp, không có cây nào cao đến ba mươi mét nên việc thu hoạch khá khả thi. Tuy nhiên, dù thấp thì nó cũng cao đến ba mét. Đang lúc tôi ngước lên nhìn rồi thở dài thì Kai đã bám chặt vào thân cây. Trong khi tôi còn đang há hốc mồm kinh ngạc thì anh chàng đã leo lên một cách điêu luyện đoạn ném những quả dừa xuống đất.
“Ông là khỉ đấy à?”
“Hồi nhỏ tôi trùm leo cây mà.”
Những quả dừa rơi xuống đất mà không hề bị nứt, lớp vỏ chắc chắn là rất cứng. Nhặt lên thử thì thấy nặng trịch. Kanata ghé sát nhìn quả dừa rồi nheo mắt suy nghĩ.
“Quả này vẫn chưa chín hẳn đâu.”
“Ơ, chưa chín ạ? Thế thì... không ăn được sao...?”
Thấy tôi xị mặt thất vọng, Kanata bật cười. Anh cầm lấy quả dừa đoạn lắc nhẹ, tiếng nước bên trong kêu oóc ách.
“Fufu. Không sao đâu. Dừa chưa chín thì bên trong chứa đầy nước dừa đấy. Lát nữa mình cùng thưởng thức nhé?”
“Vâng ạ!”
Nước dừa kìa! Món đồ uống đứng đầu danh sách mong muốn được cắm ống hút vào quả tươi để thưởng thức của tôi. Sau khi gom được khoảng mười quả dừa, cả nhóm chính thức tiến vào rừng nhiệt đới. Kai dẫn đầu, vừa sử dụng kỹ năng [Cảm nhận hiện diện] vừa dùng rựa phát hoang mở đường. Blanc — vốn đã trở lại kích thước gấu trắng khổng lồ trong hầm ngục — giờ cũng đã thu nhỏ lại để dễ di chuyển trong rừng. Dù gọi là thu nhỏ nhưng chú ta vẫn to ngang một con chó Husky.
“Chuối kìa!”
“Hái thôi chị Misa.”
“Ủa, kia không phải là loại trái cây hay thấy ở quầy hoa quả siêu thị sao? Tên nó là gì nhỉ...”
“Đâu đâu? Ơ, chẳng lẽ là... đúng rồi! Là chanh dây [Passion fruit] đấy.”
Tôi phát hiện ra trái cây, Akira hái xuống còn Kanata thì thẩm định. Cứ mỗi lần phát hiện ra trái cây cao cấp là cả nhóm lại reo hò.
“Không ngờ lại hái được cả xoài trong hầm ngục, kinh ngạc thật đấy.”
“Hồi trước trồng ở vườn cây hầm ngục toàn bị chết sạch, giờ thấy chúng mọc dại thế này em vui quá.”
“Đúng là không thể tin được là chúng lại tự mọc ở tầng 11 này.”
Trái nào trái nấy đều chín vừa tới, tỏa mùi hương ngọt lịm nồng nàn không thể cưỡng lại. Ngoài trái cây, trong rừng còn rực rỡ sắc hoa nhiệt đới. Hoa dâm bụt, hoa sứ, hoa giấy. Rồi cả hoa hồng môn và lan hồ điệp, mùi hương ngào ngạt khiến ai nấy đều ngất ngây. Những bông lan hồ điệp màu hồng đậm và tím nhạt trông cực kỳ lộng lẫy và thơm ngát. Vì đây là loài hoa rất được ưa chuộng để làm hoa cắt cành nên tôi đã hái vài nhánh đoạn cất vào [Hộp vật phẩm].
Trong cánh rừng xanh mướt còn có cả vẹt và chim sáo sinh sống. Chúng không phải quái vật mà chỉ là loài chim bình thường. Sau khi chia cho lũ chim thân thiện vài miếng trái cây vừa hái, cả nhóm lại tiếp tục hành trình.
“Có vẻ có cả khỉ nữa. Nhưng chúng cảnh giác lắm, không chịu lại gần đâu.”
“Khỉ cũng là động vật bình thường ạ?”
“Chắc thế. Nếu là quái vật hầm ngục thì chúng đã lao ra tấn công rồi.”
“Cũng đúng nhỉ.”
Trong rừng, họ còn tìm thấy cả dứa, vải và đu đủ. May mắn là không có quái vật nào xuất hiện nên việc thu hoạch diễn ra vô cùng suôn sẻ. Sau khi quay lại khu vực an toàn, cả nhóm quyết định nếm thử ngay thành quả vừa hái được. Kanata nhanh tay gọt trái cây. Vốn là người từng làm quản lý kiêm bartender tại quán bar "Yoizuki", kỹ năng cắt tỉa trái cây của anh phải gọi là bậc thầy. Những đĩa trái cây được bày biện đẹp mắt chỉ nhìn thôi đã thấy hào hứng rồi.
Đầu tiên là dứa. Dứa chín cây tỏa mùi hương cực kỳ mạnh mẽ. Bị thu hút bởi hương thơm nồng nàn, tôi cho ngay một miếng vào miệng. Ngay khi vừa cắn, nước dứa trào ra ngập chân răng. Ngọt lịm. Dù có chút vị chua thoang thoảng nhưng vị ngọt sắc đặc trưng của dứa khiến tôi phải trợn tròn mắt. Cảm giác như đang uống nước ép dứa cô đặc vậy. Akira cũng bị chinh phục hoàn toàn bởi vị dứa chín cây, em ấy vừa ăn vừa lim dim tận hưởng.
“Ngon tuyệt vời luôn ạ. Chị Misa ơi, hay mình dùng dứa này làm bánh dứa đi chị.”
“Ý hay đấy. Chị từng được bạn đi du lịch nước ngoài tặng món đó, ngon lắm.”
Một loại bánh đơn giản với nhân mứt dứa bên trong nhưng lại mang hương vị gây nghiện vô cùng.
“Chanh dây chua quá nhỉ.”
Có vẻ sau khi ăn dứa ngọt thì vị chua của chanh dây trở nên gắt hơn. Kai nhăn mặt nhăn mũi.
“Nghe bảo để thêm vài ngày cho nó héo vỏ đi thì sẽ ngọt hơn, mình cứ để đó nhé.”
Chanh dây dù chín cây nhưng nếu vừa hái xong vị chua vẫn còn rất đậm. Để chín thêm (ủ chín) là công đoạn rất quan trọng. Món vải thì đã được khía sẵn lớp vỏ nên chỉ việc dùng đầu ngón tay lột nhẹ là xong.
“Chanh dây với vải mà đem làm nước ép thì tuyệt vời phải biết nhỉ.”
“Hình như có cả cocktail vị này đúng không anh?”
“Có món China Blue đấy, vị rượu vải trộn với nước bưởi.”
“Đúng đúng, chính nó! Anh Kanata làm được không anh?”
“Chuyện nhỏ thôi mà~”
Tiếng reo hò lại vang lên. Kanata cũng đầy vẻ tự hào. Có trái cây nhiệt đới tươi rói thế này thì chắc chắn sẽ có những ly cocktail cực phẩm. Nhắc đến nghỉ dưỡng là phải nhắc đến cocktail nhiệt đới! Đu đủ và xoài cũng là những cực phẩm. Chuối thì mang hương vị của loại hàng cao cấp, tôi thích kiểu thịt chuối hơi cứng hơn là chín nẫu. Những quả chuối bắt đầu xuất hiện đốm đen (sugar spot) bèn được tôi quyết định sẽ đem dầm ra làm bánh bông lan chuối. Món bánh mì chuối cũng rất dễ làm, tôi tự nhủ khi về nhà nhất định phải thử.
“Nước dừa ướp lạnh đây, ai uống không nào~?”
Kanata nở nụ cười tươi tắn đoạn giơ quả dừa lên.
“““CÓ EM!”””
Mọi người đồng thanh giơ tay như những đứa trẻ ngoan. Kanata vừa cười vừa bày bốn quả dừa ra bàn. Phần đầu quả dừa đã được cắt ra như một chiếc nắp, và anh đã dùng [Dao mổ thịt] để đục một cái lỗ nhỏ. Cắm ống hút vào và... thử thôi!
“Hửm? Hình như không ngọt như mình tưởng nhỉ...?”
Vị nước dừa thanh thanh, không hẳn là dở nhưng cũng không thể gọi là ngon xuất sắc được.
“Nghe bảo đây là đồ uống thể thao tự nhiên đúng không? Vị nó nhẹ nhàng hơn loại bán sẵn, tôi thấy cũng được đấy chứ.”
“Cảm giác như là vị thuốc tốt cho cơ thể ấy ạ.”
Ừm, đúng là không dở. Chỉ là tôi cảm thấy mình đã chọn sai thứ tự thưởng thức mất rồi. Sau khi đã chén đẫm các loại trái cây ngọt lịm thì vị nước dừa này bỗng trở nên quá nhạt nhẽo.
“Anh sơ suất quá. Cứ nghĩ nước dừa lạnh thì ngon nên để dành cuối cùng...”
Thấy Kanata vẻ thất vọng vì sự cố hiếm hoi này, mọi người vội vàng an ủi.
“Nước dừa lạnh uống đã lắm anh Kanata ơi!”
“Đúng đó anh Kana. Tại quả này chưa chín hẳn thôi, nghe bảo quả già hơn thì nước sẽ ngọt và béo hơn đấy.”
“Tôi lại khá kết vị này. Muốn gửi cho mấy đứa em uống thử quá.”
Không chỉ nước dừa, cả nhóm quyết định sẽ tận dụng cả nước cốt dừa, dầu dừa và kem dừa nữa nên Kai lại hăng hái leo lên cây lần nữa. Cả dừa non lẫn dừa già đều được thu hoạch số lượng lớn để thử nghiệm đủ kiểu.
“Hồi hộp quá đi. Dầu dừa là siêu thực phẩm dùng được cho đủ loại món ăn mà.”
“Quan trọng nhất là nó ngon! Trái cây nhiệt đới đúng là nhất!”
Sau khi nạp đủ nước và đường từ trái cây, cả nhóm lại tiếp tục thám hiểm mặt biển. Thủ lĩnh Kanata nghiêm túc đề xuất:
“Trước tiên anh muốn thử cào nghêu xem sao.”
“Cào nghêu! Em muốn thử!”
Hồi nhỏ tôi từng được gia đình đưa đi cào nghêu một lần. Trên bãi cát nông, tôi dùng cái xẻng nhỏ bới đống nghêu được người ta rắc sẵn. Theo thẩm định của Kanata thì bãi cát này hoàn toàn có thể cào nghêu được.
“Bắt tay vào đào thôi!”
Trong [Hộp vật phẩm] có đủ loại dụng cụ. Những thứ tôi tiện tay vứt vào vì không biết để đâu giờ lại có dịp dùng đến, ví dụ như xẻng và xô chậu. Vốn dĩ là nhà nông nên xẻng và xô chậu cũ trong kho nhà tôi nhiều vô kể. Khu vực cào nghêu không nằm trong khu vực an toàn nên tôi nhờ Kai và Blanc đứng gác.
“Lên thôi! Cua ơi hiện hình đi!”
Kai — người luôn nhắm đến vật phẩm rơi ra — đang hăng hái đảo mắt nhìn quanh. Blanc — sau khi được nếm chân cua ngon lành — cũng đang tràn đầy khí thế. Ngay khi từ rừng quay lại bãi cát, chú ta đã trở lại kích thước thật đoạn liếm mép đầy mong chờ.
(Chắc là cua ngon lắm đây...)
Chú Slime Cyan thì đã thoát khỏi bãi cát nóng bỏng để bập bềnh nổi giữa những con sóng. Nhìn chú ta bơi lội có vẻ sảng khoái khiến tôi cũng thấy hơi ghen tị. Chắc là vì quái vật nên Cyan hiếm khi bị các loài khác tấn công dù có đi lẻ trong hầm ngục.
“Mà nhắc mới nhớ, Noah-san đâu rồi nhỉ?”
“Noah đang ngủ trưa ở khu vực an toàn rồi.”
Nhìn về phía dưới tấm bạt che, tôi thấy nàng mèo tam thể đang nằm chễm chệ trên chiếc ghế xếp, thong thả tận hưởng giấc ngủ quý phái. Bên cạnh còn có sẵn đĩa thức ăn và bát nước. Tiếng sóng vỗ rì rào có vẻ là bản nhạc ru lý tưởng cho nàng ta.
“Đúng chất nghỉ dưỡng luôn kìa... Ghen tị với Noah-san quá đi mất...”
“Thôi nào. Mình cùng tận hưởng việc cào nghêu thôi. Mùa hè năm nay mình còn chưa được đi biển mà.”
“Nhắc mới nhớ, từ đầu hè tới giờ toàn chơi ở sông với hồ thôi nhỉ.”
Biển ở tầng 8 không bơi được nên lần này chắc chắn chúng tôi sẽ phục thù. Trước hết là cào nghêu cái đã. Tiến sát mép nước, tôi ngồi xổm xuống quan sát kỹ bãi cát. Tìm những cái lỗ nhỏ thoát khí đoạn dùng xẻng đào nông và rộng ra. Chỉ sau khi đào khoảng mười centimet ở mép nước, tôi đã tìm thấy một con nghêu [Asari].
“Misa-chan khéo tay quá nhỉ. Nghêu thường sống tập trung nên cứ đào quanh chỗ đó là sẽ thấy nhiều đấy.”
Làm theo lời khuyên của Kanata, tôi đã đào được rất nhiều. Akira và Kanata thì tìm thấy cả ngao [Hamaguri], cả hai cũng đã đầy một xô.
“Bên này cũng bội thu rồi đây!”

Kai đang giơ cao những chiếc chân cua bằng cả hai tay trong tư thế "Tôi đã bắt được nó rồi!". Dưới chân anh là một đống vật phẩm rơi ra chất cao như núi. Tôi vừa mỉm cười nghĩ thầm tối nay chắc chắn sẽ là một bữa tiệc cua thịnh soạn thì Blanc bỗng sủa vang. Nhìn theo hướng Blanc đang gầm gừ, đập vào mắt tôi là một con quái vật hình dạng một loài sò hai mảnh khổng lồ. Con sò dài khoảng hai mét đang đứng thẳng dậy, lớp vỏ khép mở liên tục như đang đe dọa. Dù có chút bất ngờ nhưng tôi không thấy sợ lắm. Cô cảm thấy con cua với đôi càng to lớn trông còn đáng sợ hơn nhiều.
Lúc này, sự thèm ăn đã chiến thắng nỗi sợ hãi, bốn người bình tĩnh quan sát con quái vật.
“Sò khổng lồ [Big Shell]. Một loài quái vật sò hai mảnh nhỉ.”
“Anh Kanata, thông tin quan trọng nhất là gì ạ?”
Trước câu hỏi đầy thực tế của Kai, nụ cười của Kanata càng thêm rạng rỡ.
“Fufu. Bình tĩnh nào. Đúng như mong đợi nhé: Ăn được, cực phẩm.”
“LÊN LUÔN! ĐI THÔI BLANC!”
Kai đấm nắm đấm vào không trung đầy phấn khích đoạn sử dụng kỹ năng [Cường hóa cơ thể] lao thẳng về phía con sò khổng lồ. Blanc cũng sủa vang một tiếng “Waff!” đoạn lao đi.
“Nhìn con sò đứng dậy trông hài hước thật đấy...”
“Nhắc mới nhớ, loài sò thực ra cũng có chân đấy chứ. Chị cứ tưởng cái vòi phun nước mới là chân cơ.”
“Em thì cứ tưởng đó là mắt cơ ạ.”
Trong khi Kanata và tôi đang trò chuyện bâng quơ thì trận chiến đã kết thúc từ bao giờ. Có vẻ con sò khổng lồ không mạnh như vẻ ngoài, nó bị hạ gục một cách chóng vánh.
“Nó vừa phun nước ra kìa. Lẽ nào là loài dùng ma thuật Thủy ạ?”
Akira nãy giờ cũng thong thả quan sát bèn nghiêng đầu thắc mắc.
“Chắc không phải ma thuật đâu, chỉ là phun nước biển ra thôi mà.”
Áp lực phun có vẻ khá mạnh nhưng sát thương thì có vẻ chẳng đáng kể gì. Kai mỉm cười giơ vật phẩm rơi ra từ [Big Shell] lên.
“Cồi sò! Tuyệt quá Kai ơi!”
“Ma thạch cũng có màu đá Opal đẹp quá này.”
Mọi người vừa reo hò vừa chạy lại chỗ Kai. Nhìn kỹ thì thấy cái cồi sò rơi ra to bằng cả cái đầu người.
“Ăn chắc đã lắm đây.”
“Anh Kana, thẩm định!”
“Rồi rồi. ...Mọi người ăn mừng đi. Ăn sống được nhé!”
“TUYỆT VỜI!”
Thế là cả nhóm sẽ được thưởng thức Sashimi cồi sò. Hạnh phúc không gì bằng. Con sò khổng lồ có lớp vỏ giống như sò điệp nhưng cồi bên trong thì lại giống hệt sò điệp vậy.
“Tối nay sẽ là đại tiệc hải sản nhé. Anh sẽ trổ tài hết mức luôn!”
“Để em đi kiếm thêm hải sản cho bữa tiệc Sashimi nhé!”
Cào nghêu cũng vui nhưng nghe đến đại tiệc hải sản là tôi lại thèm Sashimi.
“Cyan! Đi bắt cá thôi em!”
Tôi gọi chú Slime đang bập bềnh như con sứa giữa những con sóng lại gần. Thế là tôi và Cyan hì hục đi bắt cá.
“Anh Kanata ơi, em bắt được nhiều cá lắm này! Anh khen em đi~”
Khi tôi khoe thành quả là bốn thùng giữ lạnh đầy ắp cá, Kanata đã xoa đầu khen ngợi tôi một cách dịu dàng. Hạnh phúc quá đi mất.
“Thành quả của tụi anh cũng không tệ đâu nhé.”
“Woa... Nghêu với ngao đầy ắp luôn kìa.”
Bên này cũng thu hoạch được tận hai xô đầy.
“Giờ phải cho chúng nhả cát đã, chắc phải sáng mai mới ăn được.”
Dù hơi tiếc vì không được ăn ngay nhưng vì không muốn ăn phải cát nên chúng tôi đành kiên nhẫn chờ đợi.
“Em sẽ nấu canh miso nghêu nhé.”
“Tôi thì thích món nướng bơ!”
“Em thấy món hấp rượu cũng ngon lắm ạ.”
Các yêu cầu liên tục được đưa ra, món nào nghe cũng thèm. Kanata mỉm cười thông báo:
“Nhớ để lại một ít cho bữa trưa nữa nhé? Anh muốn làm món mỳ Ý Vongole Bianco.”
“Chắc chắn rồi ạ! Nếu không đủ thì sáng sớm mai em lại đi đào thêm!”
Mỳ Ý nghêu sốt vang trắng. Nếu là tay Kanata nấu thì chắc chắn là ngon tuyệt đỉnh rồi.
“Anh cũng muốn thử món Vongole Rosso sốt cà chua nữa, nhưng trước tiên cứ Vongole Bianco đã nhé.”
“Món đó lên sóng video chắc đẹp lắm!”
“Hay là mình quay video nấu ăn cắm trại ngay tại bờ biển này luôn đi anh Kana.”
“Ara, ý hay đấy chứ. Chắc bầy 'thám tử mạng' lại phải vò đầu bứt tai để tìm địa điểm cho xem~”
Những video nấu ăn với bối cảnh rừng núi hay hồ nước trong hầm ngục luôn rất hút khách. Chắc chắn hình ảnh hòn đảo nam quốc ấm áp giữa mùa đông giá rét này sẽ trở thành chủ đề cực hot cho mà xem.
“Vậy thì mình nấu cái này đi. Chắc chắn sẽ bùng nổ lượt xem luôn.”
Kai — người nãy giờ vẫn miệt mài săn cua và sò — đã quay lại. Anh chàng lôi từ trong [Túi ma thuật] ra một vật phẩm rơi ra. Đó là một chiếc mai cua khổng lồ.
“Chỉ là cái mai cua thôi mà. Trông thì nổi bật thật đấy nhưng bên trong trống rỗng thì sao mà nấu được anh.”
“Hê hê hê. Đừng có coi thường nhé, cái mai này có 'nhân' đấy!”
“Cái gì!”
Kinh ngạc thay, bên trong chiếc mai cua màu xanh này lại chứa đầy gạch cua. Cầm lên thấy nặng trịch. Dù chưa lột ra nên chưa biết lượng gạch nhiều đến đâu nhưng đây đúng là một bất ngờ đầy hạnh phúc.
“Hàng hiếm rơi ra rồi kìa.”
“Nhưng to thế này thì nấu nướng vất vả lắm ạ.”
Nhận xét của Akira cũng có lý. Đến cái nồi lớn nhất cũng chẳng chứa nổi nó.
“Vậy thì chỉ còn cách nướng trực tiếp trên lửa thôi.”
“Nướng trực tiếp...!”
“Mình sẽ gỡ thịt ra, trộn với gạch cua đoạn xào ngay trong mai cua nhé. Chắc chắn sẽ ngon tuyệt cú mèo cho xem.”
Món đó thì chắc chắn là ngon rụng rời rồi. Tôi nhìn sang Kai đoạn thấy anh chàng đang mỉm cười giơ ngón tay cái lên. Chân cua chắc cũng rơi ra số lượng lớn rồi.
“Sò khổng lồ [Big Shell] tôi cũng săn được khá nhiều. Có vẻ như hễ có ai cào nghêu là chúng lại xuất hiện đấy.”
Khác với cua khổng lồ xuất hiện ngẫu nhiên, sò khổng lồ dường như có điều kiện xuất hiện riêng.
“Cồi sò cũng bội thu luôn. Ngoài ra còn rơi ra cái này nữa, tôi nghĩ Akira-san chắc sẽ dùng được.”
“Gì thế anh?”
Vật phẩm Kai lôi từ trong [Túi ma thuật] ra là một viên ngọc trai to bằng móng tay cái.
“Ngọc trai ạ? Lẽ nào là vì quái vật sò hai mảnh sao?”
Không ngờ cái con sò trông như hàu đó lại có thể cho ra ngọc trai. Viên ngọc tỏa ánh sáng lung linh cực kỳ thu hút.
“Nếu làm trang sức thì kích cỡ này có hơi quá khổ không ạ...”
“Đúng thế. Làm nhẫn hay khuyên tai thì hơi to, chắc hợp làm dây chuyền hơn nhỉ?”
Dù là viên ngọc trai lớn nhưng hình dáng hơi méo mó, trông giống như ngọc trai Baroque. So với ngọc trai tròn hoàn hảo thì những viên ngọc trai Baroque với hình thù độc bản cũng mang một sức hút rất riêng.
“Em sẽ thử bán chúng dưới dạng trang sức ngọc trai Baroque xem sao.”
Akira có vẻ cũng hào hứng, em ấy thích thú xoay viên ngọc trai trên lòng bàn tay. Cua khổng lồ rơi ra ma thạch, mai cua, càng chính, chân cua và gạch cua, còn sò khổng lồ rơi ra ma thạch, cồi sò và ngọc trai là hàng hiếm. Đang lúc mải mê ngắm nhìn thì Kanata vỗ tay ra hiệu.
“Được rồi mọi người. Chiến lợi phẩm thì để sau, giờ dọn dẹp đi rồi mình chuẩn bị bữa tối nào.”
Tôi sực nhớ ra mình vẫn còn bốn thùng giữ lạnh đầy cá chưa được xử lý.
“Em sẽ giúp một tay ạ!”
Trước hết phải làm thịt cá cái đã. Kai xung phong đảm nhận việc này. Anh chàng dùng [Dao mổ thịt] thao tác cực nhanh, lọc xương xẻ cá một cách điêu luyện.
“Hồi đi cắm trại sinh tồn trên đảo hoang tôi đã luyện kỹ năng này rồi mà. Mấy việc này tôi rành lắm.”
Chỉ mang theo dụng cụ và gia vị rồi tự kiếm đồ ăn tại chỗ, có vẻ Kai đã tham gia một chuyến cắm trại thực thụ. Vì nguồn thực phẩm chính là hải sản nên chắc anh chàng đã phải làm thịt không biết bao nhiêu là cá.
“Dù hồi đó cũng chỉ biết làm Sashimi, nướng muối hoặc là tống hết vào nồi lẩu thôi.”
Kai vừa cười vừa nhanh tay xử lý đống cá mà Cyan và tôi vừa bắt được. Nào là cá tráp đen, cá tráp đá, cá hanh, cá bơn và cả cá vược nữa. Thậm chí chẳng hiểu sao còn bắt được cả một con bạch tuộc.
“Cá tráp này làm Sashimi nhé.”
“Nhờ em nhé, Kai-kun. Hôm nay mình dùng hai loại này thôi.”
Những con cá khác sẽ dành cho bữa ăn ngày mai. Tôi thái mỏng cồi sò đoạn bày ra đĩa phẳng. Dù chỉ có một cái nhưng vì kích thước khổng lồ nên lượng thịt vẫn rất nhiều. Chân cua thì vẫn giống như buổi trưa, được chặt nhỏ đoạn luộc muối trong nồi lớn.
“Và bây giờ, món chính của ngày hôm nay: Gạch cua!”
Kanata gỡ bỏ phần yếm cua, tách rời phần mai và phần thân. Anh chàng tỉ mỉ chuyển hết phần gạch cua còn dính ở thân sang phần mai, sau đó khéo léo gỡ từng thớ thịt ở phần thân cua ra.
“Kai-kun, nhóm lửa giúp anh với!”
“Rõ, cứ để em lo!”
Ở bên ngoài thì hành động này có thể là vi phạm quy định, nhưng đây là trong hầm ngục. Mọi thứ sẽ tự phục hồi sau một thời gian nên cả nhóm quyết định đốt lửa trại ngay trên bãi cát. Kai xếp những thanh củi lấy từ [Hộp vật phẩm] đoạn châm lửa. Anh dùng xơ dừa làm vật mồi lửa. Một chiếc vỉ nướng lớn được đặt lên, đoạn chiếc mai cua được đặt ngay ngắn phía trên. Thịt chân cua, gạch cua và một chút rượu sake được cho vào đoạn đảo đều trên lửa.
“Mùi thơm quá đi mất.”
“Chết tiệt, cái mùi này đúng là không chịu nổi mà.”
Cả nhóm vội vàng sắp xếp bàn ghế đoạn bồn chồn ngồi vào chỗ. Kanata — người nãy giờ vẫn canh chừng món mai cua nướng cạnh đống lửa — mỉm cười quay lại.
“Xong rồi đây.”
Mời cả nhà thưởng thức. Ngay sau câu nói đó, bữa tiệc hải sản chính thức bắt đầu. Trước tiên, tôi muốn nếm thử miếng cồi sò trắng như ngọc trai. Cồi sò của [Big Shell] to bằng đầu người lớn nên tôi đã thái mỏng thành những miếng Sashimi vừa miệng. Chấm một chút mù tạt đoạn... ngoạm!
“Ưm... cái vị ngọt thanh này đúng là không cưỡng lại được. Nghe bảo cồi sò là tập hợp của những thớ thịt mang trọn tinh túy vị ngọt, ăn rồi mới thấy đúng là danh bất hư truyền. Món này em có thể ăn hoài không chán luôn.”
“Vị và kết cấu giống hệt cồi sò điệp vậy. Nhưng loại này vị đậm đà và ngon hơn hẳn.”
Akira cũng có vẻ rất ưng ý, em ấy lim dim mắt tận hưởng đầy mãn nguyện.
“Món này ngoài ăn sống ra thì còn nhiều công thức để thử lắm anh nhỉ. Làm Carpaccio hay áp chảo thì sao ạ?”
“Món chiên xù cũng không thể bỏ qua đâu ạ. Rồi cả nấu súp kem hay bỏ lò Gratin nữa, em muốn thử hết luôn.”
“Món nào nghe cũng ngon hết!”
Đến cả ăn sống đã ngon thế này thì các công thức khác chắc chắn sẽ còn tuyệt vời hơn nữa. Trong khi hội chị em đang mải mê với cồi sò thì Kai và Kanata lại đang nghiêm túc đối diện với món mai cua. Họ dùng thìa múc phần gạch cua đã được nấu trong chiếc mai to như cái chảo ra đĩa nhỏ. Mùi hương từ gạch cua trộn thịt hòa quyện với rượu sake tỏa ra một mùi thơm không thể diễn tả bằng lời. Cả hai cùng nuốt nước miếng đoạn rón rén nếm thử một miếng nhỏ.
“Ưmm...”
“Cái... cái gì thế này? Ngon dã man luôn!”
Kanata che miệng, hai vai run lên vì xúc động. Kai thì mắt rực sáng, vẻ mặt như muốn liếm sạch cái đĩa đến nơi.
“...Akira-san, mình cũng ăn thôi, gạch cua kìa.”
“Vâng. Cứ thong thả thế này là bị hai người kia chén sạch mất.”
Cảm thấy nguy hiểm, hai chúng tôi vội vàng cầm lấy đĩa của mình. Vì món ăn còn nóng hổi nên phải thổi phù phù trước khi cho vào miệng. Dù cồn đã bay hơi hết nhưng vị ngọt tinh túy vẫn lan tỏa khắp khoang miệng.
“Không hề bị đắng. Ngược lại còn mang vị ngọt dịu và vị biển cực kỳ đậm đà nữa.”
“Đúng là hương vị xa hoa mà...!”
Ngon không có gì để bàn cãi. Càng ăn càng cuốn, thành thử món này khiến người ta cực kỳ thèm rượu.
“Muốn uống quá đi...”
“Rượu sake, không, rượu vang trắng chắc cũng hợp lắm ạ.”
“Tôi thì thấy bia là nhất!”
Ba người cùng hướng ánh mắt "cầu khẩn" về phía Kanata, đoạn nhận lại một nụ cười khổ.
“Thật là hết cách với mọi người mà. Đáng lẽ trong hầm ngục là cấm rượu, nhưng lần này anh đặc cách cho đấy!”
“TUYỆT VỜI!”
“Misa, cho tôi xin lon bia!”
“Em thì muốn rượu vang trắng ạ.”
Tôi lấy các loại đồ uống theo yêu cầu từ [Hộp vật phẩm] ra, cả nhóm lại cùng nhau nâng ly lần nữa.
“Gạch cua đúng là quán quân trong các loại hải sản từ trước đến giờ rồi anh Kanata nhỉ.”
“Món mai cua nướng này xứng đáng đi vào 'ngôi đền huyền thoại' của nhà mình luôn. Tiếc là chắc khó mà đưa lên video được.”
“Công nhận, nó to quá khổ mà. Nếu người xem mà truy hỏi đây là loài cua gì thì kẹt lắm.”
“Chẳng lẽ lại bảo là đồ nhặt được trong hầm ngục ngay dưới nhà mình sao~”
“Thôi thì món gạch cua này cứ coi như phần thưởng riêng cho cả nhà mình đi. Dù sao nó cũng là hàng hiếm rơi ra mà.”
“Đúng vậy. Thỉnh thoảng có niềm vui thế này thì cuộc sống mới thêm phần thú vị chứ.”
Dù vẫn còn luyến tiếc nhưng sau bữa tối cả nhóm đã dọn dẹp đồ đạc để rút lui. Bãi biển mùa hè dù rất đẹp và họ muốn tận hưởng cảm giác nghỉ dưỡng, nhưng tầng này lại không phù hợp để ngủ lại. Cái cảm giác oi bức khó ngủ của đêm hè là thứ mà bốn người từng sống ở Tokyo như chúng tôi đã quá thấu hiểu và kinh hãi. Kanata — thủ lĩnh đáng tin cậy — dĩ nhiên không cho phép cả nhóm thám hiểm trong tình trạng thiếu ngủ. Tất cả đều đồng ý rời khỏi tầng 11. Sau khi chạm vào cửa dịch chuyển quay lại khu vực an toàn ở tầng 10, cả nhóm đã vào xe buýt để đi ngủ.
◇◆◇
Bữa sáng gồm có cơm nấu nghêu [Hamaguri], canh miso nghêu [Asari], cá hanh kho tộ và món Carpaccio cồi sò khổng lồ. Tôi tự thấy mình đã rất cố gắng rồi. Cả nhóm đều khen nức nở, Kanata còn bảo tay nghề của tôi đã tiến bộ vượt bậc khiến tôi vui vẻ suốt cả buổi sáng.
“Misa-chan hôm nay có kế hoạch gì chưa? Kai-kun với Akira-chan có vẻ đang hăng hái đi thu hoạch chân cua với cồi sò lắm rồi...”
“Em muốn đi xem quanh khu vực bãi đá ở phía bên kia hòn đảo ạ.”
“À, chỗ đó hả. Kai-kun từng bảo chỗ đó có vẻ là điểm câu cá lý tưởng đấy.”
Nếu Kai đã nhắm đến thì khả năng cao là có cá ẩn nấp ở đó. Tôi bỗng thấy tràn đầy nhuệ khí. Ở bãi đá chắc chắn sẽ bắt được những loài cá khác với ngày hôm qua. Hơn nữa...
“Cá thì dĩ nhiên rồi, nhưng em đang mong chờ sẽ tìm thấy các loài sò ốc ở bãi đá nữa. Nếu có hàu hay ốc sừng [Sazae] thì thích biết mấy~”
Ngay lập tức, mắt Kanata rực sáng. Ngao và nghêu thì cũng thích thật đấy nhưng nếu đã mất công thì phải nhắm tới hàng cao cấp chứ. Kanata cũng cùng quan điểm nên đã quyết định đi cùng tôi.
“Nghe đến hàu là anh không thể ngồi yên được rồi. Để gọi cả Noah đi cùng nữa nhé.”
Thế là hôm nay cả nhóm lại chia làm hai đội. Đội Kai, Akira và Blanc phụ trách săn cua khổng lồ và sò khổng lồ. Đội Misa, Kanata, Noah-san và Cyan phụ trách đánh bắt hải sản. Việc hái trái cây thì để buổi chiều cả nhà cùng đi cho vui.
“Vậy nhờ Noah-san nhé.”
“Trời ạ, em ấy cứ làm bộ làm tịch thế thôi chứ anh bế đi là em ấy chịu ngay mà.”
Nàng mèo tam thể khổng lồ đang giả vờ ngủ bèn bị Kanata bế bổng lên một cách nhẹ nhàng. Noah-san kêu lên một tiếng “Ngao~” vẻ đầy không hài lòng nhưng dường như nàng ta chẳng hề ghét việc được bế đi.
“Đúng chất bế công chúa luôn kìa!”
Nàng "công chúa" của nhà chung được chàng "hoàng tử" với vẻ đẹp thoát tục bế đi thẳng tới phía bên kia hòn đảo. Mất khoảng mười lăm phút đi bộ. Thay vì đi vòng qua bãi cát, họ đã chọn con đường băng thẳng qua trung tâm đảo. Vì trong rừng không có quái vật nên việc di chuyển diễn ra rất suôn sẻ. Cứ mỗi lần thấy trái cây nào ưng ý, tôi lại nhờ các bản thể của Cyan hái giúp. Tôi tìm thấy một loại quả trông giống như bưởi chùm, rất mong chờ được nếm thử vị của nó. Cả hai đều mặc áo bảo hộ dài tay (rash guard) và đi giày đi biển (marine shoes) nên việc đi trong rừng rất dễ dàng, lại có thể nhảy thẳng xuống biển bất cứ lúc nào, cực kỳ tiện lợi.
“Đến nơi rồi!”
Dù chỉ đi bộ mười lăm phút nhưng không khí oi bức trong rừng khiến tôi thấy khá mệt.
“Phải dựng chỗ nghỉ trong bóng râm trước bãi đá đã nhỉ.”
Kanata — người đang đeo kính râm — nhìn quanh nói. Với mái tóc màu hạt dẻ và những đường nét thanh tú, trông anh diện kính râm rất thời trang mà chẳng hề có cảm giác khoe mẽ chút nào.
“Chỗ nghỉ ngơi là quan trọng nhất. Phải dựng tấm bạt che để Noah-san không bị say nắng nữa.”
“Đúng thế. Dựng lều thì không khí bị bí, dễ biến thành lò xông hơi lắm.”
Vì định làm việc ở bãi đá nên họ dựng tấm bạt ngay trên bãi cát sát đó. Giờ đây việc này với chúng tôi đã quá thành thục. Võng xếp và ghế dã ngoại được bày ra, nước uống lạnh cũng sẵn sàng.
“Noah-san chờ ở đây nhé. Nếu thấy quái vật cua hay sò hiện ra thì nhờ em xử lý giúp nhé?”
“Ngao~”
Noah-san lập tức nhảy lên võng đoạn nằm thong thả. Nàng ta vẫy cái đuôi xù như muốn nói "cứ tin ở ta". Nếu không đào bới cát thì sò khổng lồ sẽ không xuất hiện, nhưng cẩn thận với cua khổng lồ vẫn hơn.
(Phần việc đó cứ giao cho Noah-san đáng tin cậy của chúng ta vậy!)
Phần thưởng dĩ nhiên là loại hạt mèo cao cấp của thương hiệu yêu thích. Tôi đã được Kanata tiết lộ rằng dòng hải sản là món khoái khẩu của nàng ta. Vừa thấy túi hạt, ánh mắt Noah-san bỗng trở nên cực kỳ nghiêm túc, đúng là một sự bảo đảm đầy tin cậy. Dưới lớp áo bảo hộ tôi đã mặc sẵn đồ bơi nên tiến thẳng ra bãi đá.
“Misa-chan không sao chứ? Nhớ cẩn thận đừng để bị thương nhé?”
“Áo này ngoài chống nước còn được Akira-san dùng giả kim thuật gia cường rồi nên anh yên tâm đi ạ. Nghe bảo ngay cả gai độc của sứa cũng không xuyên qua được đâu.”
“...Thế à. Nghe thì yên tâm thật đấy, nhưng nhớ mang theo cả [Potion] phòng thân nữa nhé?”
“Vâng ạ!”
Cyan cũng theo tôi ra bãi đá. Chú ta lặn xuống biển để kiểm tra xem quanh đây có quái vật nguy hiểm nào không. Có vẻ dưới nước hiện tại rất yên bình, Cyan cứ thế thong thả bập bềnh theo sóng. Tôi đeo găng tay lao động rồi bắt đầu soi vào các kẽ đá. Ngay lập tức cô tìm thấy thứ mình muốn. Bám đầy trên các vách đá là ốc tay phật [Kamenote]. Đúng như cái tên, trông chúng giống hệt tay rùa và có vẻ ngoài hơi đáng sợ, nhưng tôi biết món này ăn được.
“Anh Kanata ơi, em tìm thấy ốc tay phật này.”
“Nhiều thật đấy. Loài này thực ra thuộc họ giáp xác chứ không phải ốc đâu, nên nước dùng của nó sẽ ngọt lắm đấy.”
“Ơ, món này là họ giáp xác ạ... Nếu ngon thì em hái luôn.”
Dù nhìn chẳng giống cua hay tôm chút nào nhưng ngon là được. Tôi lấy từ [Hộp vật phẩm] ra một cái bay nhỏ. Kai từng bảo dùng tua vít dẹt thì tốt hơn nhưng tôi thấy cái bay này dễ dùng hơn nhiều.
“Woa... nó bong ra dễ dàng thật đấy. Cái này thú vị phết nha.”
Trong khi tôi đang mải mê với ốc tay phật thì Kanata dường như cũng đã trúng mánh lớn.
“Ốc sừng [Sazae] kìa! Ở đây còn có cả bào ngư nữa này!”
“Những món cao cấp thế cơ ạ!”
Tôi vội chạy lại bèn thấy Kanata đang tươi cười thu hoạch ốc. Đây là nụ cười rạng rỡ nhất của anh trong thời gian gần đây.
“Biển ở tầng này đúng là trù phú thật.”
“Mới đó mà đã đầy xô rồi. Để em mang lại chỗ tấm bạt nhé!”
Đặt xô hải sản xuống cạnh Noah-san đang thong thả hóng gió biển, tôi vội quay lại bãi đá. Những nơi sóng vỗ mạnh là điểm tập kết lý tưởng. Vì đây là nơi chưa ai đặt chân tới nên tôi rất kỳ vọng. Tôi cẩn thận ngồi xổm xuống để không bị trượt chân xuống biển, đoạn nhìn vào kẽ đá. Trúng quả rồi!
“Hàu! Anh Kanata ơi, có hàu này! Với cả cái này nữa là...”
Dù lớp vỏ xù xì trông giống hệt đá nhưng chắc chắn không sai vào đâu được: là hàu. Hơn nữa còn là hàu đá [Rock Oyster] tự nhiên. Và không chỉ hàu đá, ở đó còn có cả những "viên ngọc đen" đầy gai nhọn — nhím biển [Uni].
“Nhím biển kìa anh Kanata! Nhím biển đó!”
“Cái gì cơ! Không chỉ hàu mà còn có cả nhím biển nữa sao?”
Kanata nghe thấy thế bèn biến sắc chạy bổ lại. Cả hai cùng nhìn vào kẽ đá đoạn đồng thanh reo hò sung sướng. Những con hàu đá ở tầm với thì có thể dùng [Dao mổ thịt] và bay để cậy ra, nhưng nhím biển thì phần lớn nằm dưới mặt nước. Việc bắt chúng từ trên đá là khá khó khăn.
“Dùng ma thuật Thủy có ổn không ta...”
Tôi điều khiển nước biển, thử nâng những con nhím biển dưới đáy lên. Kết quả là bắt được chúng một cách dễ dàng đến kinh ngạc. Vui quá đi mất.
“Nhím biển bắt mỏi tay luôn!”
Tôi khẽ xoay ngón tay, một luồng xoáy nhỏ hiện lên cuốn những con nhím biển lên mặt nước đoạn đẩy chúng lên bãi đá, Kanata chỉ việc đi nhặt bỏ vào xô. Tất cả những con nhím biển trong tầm mắt đều đã bị thu phục. Hai người nhìn nhau gật đầu mãn nguyện. Tuy nhiên, hàu đá thì không thể dùng cách này được vì chúng bám cực kỳ chắc vào đá.
“Để em xuống biển bắt cho.”
“Không được, nguy hiểm lắm.”
Dù là pháp sư hệ Thủy nên dưới nước tôi chẳng sợ ai, nhưng vì Kanata quá lo lắng nên bị ngăn cản. Đang lúc tôi phân vân không biết thuyết phục thế nào thì Cyan — chú Slime rất biết đọc tình huống — đã hành động. Cyan đang bập bềnh trên sóng bèn trôi dạt vào bãi đá, đoạn bao trọn những con hàu đá đang bám trên đá vào trong cơ thể mình.
“Cyan giỏi quá đi!”
Được Kanata khen ngợi nồng nhiệt, Cyan bèn trổ hết tài năng, hăng hái đi nhặt hàu đá về.
“Không ngờ lại bắt được nhiều nhím biển và hàu tươi thế này.”
Kanata ngẩn ngơ nhìn thành quả thu hoạch được.
“Thực sự là em không dám tin là trong hầm ngục lại có nhím biển và hàu đá đâu đấy.”
Trước đây cả nhóm từng đùa rằng "giá mà có thì thích nhỉ", chẳng ngờ giờ nó lại trở thành sự thật. Với các thành viên nhà chung, tầng 11 chính xác là một tầng "thưởng" (bonus floor). Trong lúc hai người và một con vật đang mải mê săn hải sản thì ở bãi cát phía bên kia, cua khổng lồ vẫn liên tục xuất hiện, dẫn đến việc tại căn cứ đã có một đống vật phẩm rơi ra chất cao như núi. Ma thạch, chân cua, và cả loại mai cua có gạch quý hiếm nữa. Một lượng chiến lợi phẩm khổng lồ. Tôi vui vẻ thu dọn tất cả vào [Hộp vật phẩm]. Chắc chắn là từ nay về sau chúng tôi sẽ chẳng bao giờ phải lo thiếu hải sản nữa.
“Thu hoạch được nhiều quà thế này rồi, mình rút quân thôi nhỉ?”
“Đúng thế. Bụng tôi cũng réo rồi, muốn ăn trưa quá.”
Phía xa bãi đá, mọi người cùng nhìn về phía cánh cửa đang đứng lẻ loi giữa mặt biển. Đó chính là cửa dịch chuyển dẫn tới tầng 12.
“Tìm thấy thì cũng vui thật đấy, nhưng vị trí đặt cửa có hơi bất tiện nhỉ. Chẳng lẽ bắt người ta phải bơi ra đó sao?”
“Bình thường thì đúng là vậy, nhưng chúng ta có Noah mà~”
“Đúng rồi ạ. Lại phải nhờ Noah-san làm bậc đá cho mình thôi.”
Nàng mèo tam thể đang được Kanata bế bèn kêu lên một tiếng “Ngao~” vẻ đầy lười biếng.
◇◆◇
Tại căn cứ tầng 10, cả nhóm đang cùng nhau thưởng thức món mỳ Ý Vongole Bianco. Món canh miso nghêu hồi sáng đã ngon rồi, nhưng món mỳ Ý với nhiều tỏi và sốt vang trắng này đúng là một đẳng cấp khác. Trong lúc đang nhai sợi mỳ dai ngon, những đĩa thức ăn vừa nấu xong liên tục được chuyền tay nhau.
“Món ngao hấp rượu đây~”
“Em đợi món này mãi!”
Hải sản loài sò ốc vốn dĩ không thể làm thịt mang về như cá được nên chúng tôi quyết định chén sạch ngay tại hầm ngục. Nghêu thì làm canh và mỳ Ý, ngao thì làm món hấp rượu, súp trong và cả nướng bơ tỏi.
“Thịt ngao to và béo ngậy luôn! Vị này sang chảnh quá đi mất.”
Nghêu thì thỉnh thoảng tôi còn được ăn, chứ ngao [Hamaguri] thì đúng là hiếm khi. Vừa xuýt xoa vì vị ngon, tôi vừa nhai miếng ngao ngọt lịm. Món súp trong mang hương vị thanh tao cũng rất tuyệt vời. Còn ngao nướng bơ tỏi nhỏ thêm vài giọt nước tương thì đúng là cực phẩm.
“Phải ăn cả rau nữa nhé các em.”
Sau các món ngao là đến món Carpaccio hải sản. Đĩa salad rực rỡ được tô điểm bởi những miếng Sashimi cá tráp và cồi sò. Để tạo thêm điểm nhấn về màu sắc và vị chua, Kanata đã rắc thêm bưởi hồng và trái sung. Sự kết hợp giữa hải sản và trái cây mang lại hương vị hòa quyện bất ngờ. Tôi vốn biết trái sung ăn kèm với giăm bông sống hay Prosciutto rất ngon, giờ mới biết ăn cùng Sashimi cũng tuyệt vời không kém.
“Buổi trưa mà mình đã ăn xa hoa thế này rồi sao.”
Kai vừa lẩm bẩm đầy cảm thán bèn được tôi đặt một cái đĩa phẳng lớn nhất nhà ra trước mặt.
“Cái này là...!”
“Hê hê hê. Ngạc nhiên chưa? Em với anh Kanata đã dốc sức bắt về đấy.”
Tôi ưỡn ngực đầy tự hào giải thích, tiếng reo hò lập tức vang lên.
“Hàu đá, bào ngư với nhím biển cơ á?”
“Có cả ốc sừng nữa này! Hai người đỉnh quá đi!”
Trên đĩa lớn là những món hải sản cao cấp đã được thái lát sẵn để dễ ăn. Qua [Thẩm định] đã xác nhận là tất cả đều có thể ăn sống được. Riêng ốc sừng thì sẽ được phục vụ theo kiểu nướng vỉ.
“Vẫn còn phần thêm nữa nên mọi người cứ ăn thoải mái nhé.”
““MỜI CẢ NHÀ!””
Mọi người cười rạng rỡ đoạn bắt đầu cầm đũa. Món tôi nhắm tới đầu tiên là Sashimi bào ngư.
“Giòn sần sật luôn, bào ngư tươi ngon quá đi mất.”
Hương vị của biển như xộc lên mũi. Tôi thầm nghĩ mình chắc chắn sẽ nghiện cái kết cấu thịt này mất thôi.
“Ăn cùng với nước tương trộn gan bào ngư là đỉnh cao luôn đấy~. Có điều món này khiến người ta thèm rượu quá.”
Người đang thưởng thức món Sashimi bào ngư theo phong cách sành điệu nhất chính là Kanata. Sau bào ngư, tôi nhắm tới món hàu đá. Kai đã khéo léo tách vỏ giúp tôi, thành thử tôi chỉ việc đưa lên miệng. Vắt thêm chút chanh đoạn húp một hơi thật mạnh.
“Ưmmmm! Chính nó, chính nó đây rồi...!”
Ngon đến mức không thốt nên lời. Tôi chỉ biết im lặng tận hưởng hương vị xa xỉ này. Mùi vị biển cả của hàu đá nồng nàn hơn bào ngư nhiều, càng nhai miếng thịt dày thì nước hàu ngọt lịm càng tràn ra khắp khoang miệng.
“Món này đúng là cực phẩm ạ.”
Akira với đôi má ửng hồng vì xúc động bèn khẽ thở dài đầy mãn nguyện.
“Bất ngờ thật đấy. Không ngờ lại ngon đến mức này.”
“Đúng là hàu đá hầm ngục có khác. Kiểu này chắc ngày nào em cũng phải xuống bắt mới được!”
Chẳng ai ngăn cản lời tuyên bố đó cả. Vì món hàu đá này thực sự ngon đến mức muốn ăn hàng ngày. Kai đang định lấy con hàu thứ hai bèn lẩm bẩm:
“Nói thật, trước đây tôi là fan cuồng của hàu chiên xù, nhưng với con hàu đá này mà không ăn sống thì đúng là có lỗi với thiên nhiên.”
“Em cũng đồng ý ạ. Dù em cũng rất thích cơm nấu hàu nhưng món này nhất định phải ăn sống mới đúng điệu.”
Akira ngồi cạnh cũng gật đầu lia lịa tán đồng. Mới nếm thử mà ba người họ đã lập tức gia nhập "giáo phái hàu sống" luôn rồi. Tuy nhiên...
“Nào là hàu chiên xù, rồi hàu sốt dầu tỏi Ajillo, hay hàu nấu mỡ Confit. Mùa đông mà, nấu súp kem hay bỏ lò Gratin chắc chắn cũng tuyệt lắm... Các em không định thử mấy món đó sao?”
Trước lời khiêu khích đầy hấp dẫn của Kanata, cả ba lập tức "quay xe".
“Ăn chứ ạ! Món hàu đá ngon thế này mà đem chiên xù thì nhất định phải ăn!”
“Hàu đá làm sốt dầu tỏi Ajillo ạ? Em nhất định phải thử!”
“Không chỉ cơm hàu mà cả Gratin nữa... anh đúng là người anh đáng sợ mà. Em sẽ ăn ạ.”
Bữa trưa hôm nay chúng tôi dừng lại ở việc thưởng thức hàu sống, rồi tiếp tục đến món ốc sừng nướng. Ốc sừng được rưới chút rượu đoạn nướng vỉ, gia vị chỉ đơn giản là bơ và nước tương.
(Món này mà không ngon thì mới là lạ đấy!)
Dùng tăm tre đâm vào thịt ốc, khẽ xoay cổ tay đoạn kéo miếng thịt ra. Nghe bảo con đực và con cái có vị khác nhau nhưng tôi cũng chẳng quan tâm, cứ thế mà ngoạm một miếng lớn. Có chút vị đắng nhẹ của phần ruột nhưng không hề tệ, đúng là hương vị dành cho người lớn. Cảm giác dai giòn cũng rất thích, quả thực là món cực phẩm để nhắm rượu. Mọi người tranh nhau ăn đoạn xếp đống vỏ ốc vào xô.
“Ufufu. Chắc chắn là mọi người đều đang mong chờ món này nhất đúng không~?”
Kanata cười đầy ẩn ý đoạn phát thìa cho mọi người. Mục tiêu cuối cùng là món đặc sản mang tên nhím biển — những viên ngọc đen đầy gai. Nhím biển đã được dùng kéo và dao tách làm đôi, những phần nội tạng và tạp chất đã được làm sạch tỉ mỉ. Lớp thịt màu cam rực rỡ chỉ được rửa qua bằng nước muối, hoàn toàn không nêm nếm gia vị. Tôi dùng thìa rón rén múc một miếng thịt cam óng ả đó đoạn cho vào miệng.
“~~~~....!”
Cơn chấn động của hàu sống lại ùa về — không, còn mạnh mẽ hơn thế nhiều, tôi rùng mình vì xúc động.
(Ngon quá đi mất...!)
Các gai vị giác như đang bùng nổ trước hương vị tuyệt đỉnh này. Tôi từng nghe nói một gai vị giác là tập hợp của mười đến một trăm tế bào, có hình dạng như nụ hoa.
(Bây giờ chắc chắn những nụ hoa đó đang nở rộ luôn rồi! Ngon đến mức hoa mắt chóng mặt luôn...)
Nước miếng cứ thế tuôn ra không ngừng. Tôi không thể chờ đợi thêm, bèn liên tục dùng thìa múc nhím biển cho vào miệng. Cứ thế lặp đi lặp lại trong im lặng. Ngước mắt nhìn lên, tôi thấy ba người còn lại cũng đang đắm chìm trong cảm xúc tương tự.
(Món này chắc chắn lọt top huyền thoại rồi. Chắc chắn đây là loại nhím biển ngon nhất thế giới luôn!)
Vì số lượng có hạn nên tôi chẳng có ý định đem biếu hay bán gì cả. Tôi tự thề với lòng mình là sẽ ngày ngày xuống hầm ngục để thu hoạch về cho cả nhà chén.
“Món ngon thì phải có rượu. Anh vốn luôn nghĩ đó là chân lý, nhưng món này ngon tới mức khiến người ta quên luôn cả sự tồn tại của rượu luôn ấy.”
Kanata thở hắt ra một hơi đầy cảm thán. Hội mê rượu nãy giờ cũng đang nghiêm mặt gật đầu đồng ý.
Sau khi tận hưởng bữa trưa hải sản, cả nhóm lại kéo nhau ra bãi đá lần nữa. Chúng tôi tiếp tục thu hoạch hàu đá, nhím biển, ốc sừng và bào ngư vừa mọc lại (respawn) đoạn quay về căn cứ tầng 10. Bữa tối hôm đó là các món chín từ đống hải sản vừa bắt được. Nào là cơm hàu nấu nồi đất, hàu chiên xù. Canh miso nấu bằng nước dùng ốc tay phật. Bào ngư áp chảo và ốc sừng kho tộ. Riêng nhím biển vì thấy nướng đi uổng quá nên chúng tôi vẫn thưởng thức theo kiểu Sashimi tươi sống. Sau bữa tối, vừa ngâm mình trong suối nước nóng lộ thiên, cả nhóm vừa ôn lại dư vị của đống hải sản hầm ngục và không ngừng xuýt xoa. Đây chẳng lẽ là yêu rồi sao? Chúng tôi cảm thấy trái tim mình đã hoàn toàn bị lũ hải sản tươi rói kia chinh phục mất rồi.
“Kiểu này chắc chẳng bao giờ mình phải đi mua hải sản ở siêu thị nữa đâu nhỉ~”
Sau khi đã ăn hải sản ngon đến mức này rồi thì cá bán sẵn chắc chẳng thể làm chúng tôi thỏa mãn được nữa.
“Trái cây chắc cũng chẳng cần mua nữa đâu chị Misa ơi.”
Mọi người nhìn nhau đoạn cùng cười rộ lên vui vẻ. Cuộc sống tự cung tự cấp này chắc chắn sẽ còn phát đạt hơn nữa. Dù sao thì, chuyến thám hiểm tầng 11 lần này đã mang lại một kết quả mỹ mãn vượt xa mong đợi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
