Chương 3: Thám hiểm tầng sáu
Nhân kỳ nghỉ của Kai, cả nhóm hạ quyết tâm chinh phục bằng được tầng sáu của hầm ngục.
Tôi báo với hàng xóm rằng cả nhà sẽ đi du lịch ngắn ngày. Trước khi khởi hành, tôi không quên tưới đẫm nước pha thuốc hồi phục cho vườn rau và cây ăn quả. Dù chuồng gà đã lắp hệ thống cấp nước và thức ăn tự động, nhưng vốn tính lo xa, tôi vẫn thấy hơi bất an khi để lũ trẻ ở nhà một mình.
Đang phân vân không biết có nên nhờ vả hàng xóm trông nom giúp hay không, thì anh Kanata bèn hiến kế: cứ giao việc chăm sóc vườn tược và lũ gà cho các phân thân Slime của Cyan là xong xuôi hết.
“Liệu có ổn không anh nhỉ...?”
“Nyan~”
Trong lúc tôi còn đang bán tín bán nghi, Noah – "vị bề trên" của chúng – khẽ cất tiếng kêu đầy quyền uy. Như chỉ chờ có thế, Cyan rung rinh cái thân dẻo kẹo rồi bắt đầu phân tách.
Ba thực thể Slime nhỏ nhắn hiện ra, nom dáng vẻ như đang mong chờ được giao phó trọng trách. Tôi bèn thử nhờ chúng trông nom lũ gà và vườn tược xem sao.
Cứ giao cho tụi em! – Thấy chúng đung đưa qua lại đầy phấn khởi, tôi biết ngay là chúng đang hào hứng lắm. Quan sát kỹ lũ Slime này, tôi nhận ra rằng với những quái vật đã được thu phục, việc được giao nhiệm vụ chính là niềm hạnh phúc lớn nhất đời chúng.
Nói cho đúng thì chúng là ‘quái vật dưới trướng Noah’, nhưng chúng lại tuyệt đối phục tùng anh Kanata (vốn là chủ nhân của chủ nhân mình), và cực kỳ trung thành với Akira (người được chúng coi là thành viên trong gia đình). Còn đối với tôi và Kai, xem chừng chúng chỉ coi như những người cùng nhà bình thường thôi.
Dẫu vậy, hễ tôi nhờ vả là chúng đều ngoan ngoãn nghe lời, thành thử chắc chúng cũng có chút thiện cảm với tôi. Mà cũng chẳng loại trừ khả năng là do mấy món quà vặt tôi hay cho ăn nữa không chừng.
Sau khi cài đặt điện thoại bàn sang chế độ hộp thư thoại và khóa kỹ van ga, tôi quay sang dặn dò:
“Vậy chị nhờ các em trông nhà nghen. Nếu có người lạ đến thì nhớ phải trốn cho thật kỹ, biết chưa?”
Tôi vừa dặn vừa lần lượt xoa đầu ba bé Slime ở lại trực chiến. Những nhóc tì thông minh này hoàn toàn hiểu ý tôi, chúng khẽ nhún nhảy như để thay lời hứa.
Bữa tối và việc tắm rửa đã được cả nhóm giải quyết sớm sủa. Khoảng ba giờ chiều, Kai đi làm ở trang trại về. Đợi cậu chàng chuẩn bị xong xuôi, chuyến cắm trại hầm ngục của chúng tôi sẽ chính thức bắt đầu.
Thực phẩm và đồ uống đã được lưu trữ gọn gàng trong [Hộp vật phẩm], mọi thứ đều đã sẵn sàng.
Lần này, ngoài lều trại, chúng tôi dự định mang theo cả chiếc xe bus đang trong quá trình cải tạo. Bên trong xe đã lắp sẵn nhà vệ sinh và giường tầng, chắc chắn sẽ là nơi nghỉ ngơi yên tĩnh, thoải mái hơn hẳn. Chỉ có điều, Kai có vẻ vẫn hơi lấn cấn.
“Xe vẫn còn đang sửa dở mà...”
“Nhưng có dùng thử thì mình mới biết chỗ nào cần cải thiện chứ anh?”
“Akira nói đúng đấy. Phải trải nghiệm thực tế thì mới biết đường mà sửa cho chuẩn được.”
Mặc cho đôi bạn trẻ vẫn đang mải mê với niềm đam mê chế cháo, tôi thong thả rà soát lại danh sách hành lý trong không gian lưu trữ.
Đầu tiên là chiếc xe bus đồ sộ được tống vào [Hộp vật phẩm]. Sau đó lần lượt là dụng cụ cắm trại, đồ bếp, rồi đến các thiết bị quay phim. Vì lần này cả Noah và Cyan đều đi cùng nên tôi đã chuẩn bị sẵn cả thức ăn và giường ngủ riêng cho hai đứa nhỏ.
“Được rồi, xuất phát thôi! Mục tiêu chính lần này là thám hiểm tầng sáu, nhưng mọi người đừng quên tôn chỉ ‘Tính mạng là trên hết’ đấy nhé?”
“““Rõ ạ!”””
Đáp lại lời nhắc nhở của anh Kanata – vị trưởng đoàn đáng kính – bốn người và hai thú cưng cùng bước qua cánh cửa, tiến vào sâu trong hầm ngục.
Chúng tôi băng thẳng một mạch đến tầng hai, dọc đường chỉ tiện tay tiêu diệt những con quái vật nào dám cản đường để thu nhặt vật phẩm rơi ra.
Lũ Slime và thỏ sừng Almiraj thì chúng tôi dễ dàng lướt qua, nhưng từ tầng ba trở đi, mọi chuyện bắt đầu vất vả hơn.
“Có mùi của Wild Deer. Hai con hướng bên phải, một con bên trái.”
Kể từ khi Kai học được kỹ năng [Cảm nhận hiện diện] – một nhánh của [Cường hóa cơ thể] – việc săn bắn đã trở nên nhàn hạ hơn hẳn. Cái lợi thế chủ động tấn công từ xa đúng là không gì sánh bằng.
Anh Kanata bắn ra những mũi tên bọc trong phong thuật sắc lẹm, còn Akira thì phóng ma thuật quang gây lóa mắt lũ Wild Deer.
Nhắm vào những thân hình đồ sộ đang hoảng loạn vung cặp gạc khổng lồ, tôi lập tức vung [Dao cắt thủy lưu] kết liễu mục tiêu. Cùng lúc đó, Kai cũng đã nhanh tay chém đứt cổ hai con hươu lớn khác.
“Rơi ra thịt hươu, ma thạch với cả bộ da lông này.”
“Bên này thì xui quá, chỉ được có cặp gạc với ma thạch thôi. Tiếc thật.”
“Nhưng giờ mình bán được mấy thứ này rồi mà anh Kana, tích tiểu thành đại thôi anh.”
Kỹ năng [Mua bán nguyên liệu] mới học được thực sự là một cứu cánh. Những món đồ không dùng đến như ma thạch hay gạc hươu đều có thể quy đổi thành ‘G’ – đơn vị tiền tệ trong hầm ngục.
Mục tiêu hiện tại của cả nhóm là tích lũy thật nhiều G để mua [Chân thỏ] – món đồ hiếm rơi ra từ Almiraj. Chúng tôi dự định sẽ tổng hợp vật phẩm may mắn này lên mức tối đa để tăng chỉ số may mắn cho toàn đội.
“Tạm gác chuyện hái phúc bồn tử lại nhé. Chúng ta phải tiến đến khu vực an toàn ở tầng năm nhanh nhất có thể.”
“Đúng như anh Kana nói, trước mắt cứ phải dựng căn cứ cho ổn định đã.”
“Vị trí dựng trại chốt rồi, cứ thế mà triển thôi. Đêm nay chắc vẫn còn đủ ba tiếng để quậy tưng bừng tầng sáu đấy nhỉ.”
“Anh Kai định săn cá thể hiếm ở tầng năm tiếp à?”
“Cũng là một ý hay đấy. Nếu lại rơi ra tiền vàng thì mình lắp luôn phòng tắm vòi sen cho cái xe bus nhé?”
“Nè nè, đừng có tự tiện quyết định thế chứ! Mà nếu chỉ là tắm rửa thì đã có Misa-chan đây rồi còn gì?”
Anh Kanata lên tiếng chỉnh đốn hai cái đầu đang hừng hực lửa chế tác. Vâng, tôi đây chính là cái vòi sen di động của cả hội chứ đâu. Nếu không phải kiểu muốn ngâm mình trong bồn mà chỉ cần tắm rửa qua loa thì ma thuật thủy của tôi là quá đủ rồi.
“Nhưng mà anh Kana ơi... em muốn có bồn tắm cơ. Em muốn được thư thả ngâm mình trong nước nóng sau một ngày mệt mỏi...”
Trước lời nài nỉ khẩn thiết của cô em gái đáng yêu, anh Kanata hiếm khi tỏ ra lúng túng như vậy.
“Anh Kana ơi, em cũng muốn bồn tắm ạ. Chỉ cần dựng vách ngăn là mình có thể tắm ngay tại khu vực an toàn mà, đúng không anh?”
Tôi cũng khẽ giơ tay tiếp ứng. Dù ma thuật thanh tẩy của Akira có thể làm sạch bụi bẩn, nhưng cảm giác rã rời và áp lực thì chỉ có nước nóng mới xoa dịu nổi thôi. Trước sự tấn công dồn dập của hai cô gái, anh Kanata đành phải giơ cờ trắng đầu hàng.
“Được rồi. Với điều kiện là Kai-kun phải săn được tiền vàng đấy nhé?”
“Tuyệt quá...!”
“Kai, nghe thấy chưa? Anh phải dốc toàn lực mà kiếm cho bằng được đấy nghen.”
“Thiệt luôn hả trời. Trách nhiệm đè nặng lên vai tôi quá vậy? Mà thôi, tắm rửa thì tôi cũng ham lắm chứ bộ.”
“Cố lên nhé!”
Tôi mỉm cười giơ ngón tay cái cổ vũ. Thầm cầu nguyện rằng trong chuyến tập huấn hầm ngục bốn ngày ba đêm này, cả nhóm sẽ thu hoạch được thứ mình cần, rồi chúng tôi thẳng tiến về tầng bốn.
Vừa tiêu diệt Wild Boar dọc đường, chúng tôi vừa băng qua tầng bốn bằng con đường ngắn nhất, rốt cuộc cũng đến được tầng năm một cách bình an vô sự.
Khu vực an toàn của tầng năm nằm bao quanh cánh cửa dẫn xuống tầng sáu. Cả nhóm phối hợp nhịp nhàng, vừa hạ gục Wild Wolf vừa tiến bước, cuối cùng cũng đến được đích vào lúc hơn sáu giờ tối.
“Đến nơi rồi! Đi gấp quá đâm ra mệt hơn mọi khi luôn á.”
“Nè Misa, trước khi lăn ra ngủ thì lôi đồ đạc ra cái đã. Việc dựng trại cứ để tôi lo.”
“Ưm...”
Tôi uể oải vươn vai, lấy chiếc lều vòm từ [Hộp vật phẩm] ra đặt vào giữa khu vực an toàn. Vì lều có thể lấy ra ở trạng thái đã dựng sẵn nên tiết kiệm được khối công sức, thế nhưng đồ đạc bên trong lều thì lại không đi kèm được. Thành thử, việc trải thảm, sắp xếp sofa và bàn ghế đành phải nhờ Kai đảm nhận.
“Lạ thật đấy, đồ đạc và nội thất đặt trong lều khi cất vào hộp vẫn giữ nguyên được, nhưng lúc lấy ra lại bị tách rời. Thế mà cái xe bus thì lại lấy ra được nguyên trạng cả nội thất bên trong nhỉ.”
Chẳng rõ nguyên lý thế nào, nhưng cái xe bus đã lắp giường tầng và nội thất thì lại có thể lấy ra một lượt luôn. Có lẽ xe bus được hệ thống coi như một ‘chiếc hộp chứa’, tương tự như thùng đựng thực phẩm nên mới có sự khác biệt so với lều bạt chăng.
“Nếu thế thì đi cắm trại hầm ngục dùng xe Van hay Motorhome là đỉnh nhất rồi. Dù dựng lều với mái che thế này cũng vui phết.”
Mặc kệ tôi đang lẩm bẩm, Kai vẫn thoăn thoắt dựng xong căn cứ.
Dù ngủ trong xe bus nhưng lúc nghỉ ngơi thì lều vòm rộng rãi vẫn thích hơn, nên cậu chàng đã nhẹ nhàng khuân một cái bàn lớn cùng hai cái ghế băng vào trong. Cây leo cào móng (Cat tower) đặc chế cũng được đặt ngay chính giữa.
Noah có vẻ rất ưng cái gối ôm mềm mại làm từ lông thỏ Almiraj, em ấy lập tức leo lên đỉnh Cat tower nằm hưởng thụ.
“Lần này có nhà vệ sinh trên xe bus rồi nên yên tâm hẳn chị Misa nhỉ.”
“Công nhận, hồi trước cứ phải giải quyết nỗi buồn bên ngoài địa hình hầm ngục thấy hãi lắm, xe bus có nhà vệ sinh đúng là cứu tinh mà.”
Nhà vệ sinh trên xe tuy hơi khiêm tốn nhưng có cả bồn rửa tay, rất tiện lợi. Tôi còn chuẩn bị đầy đủ cả sáp thơm, giấy vệ sinh và khăn giấy, đảm bảo sạch sẽ và thoải mái vô cùng.
“Thực ra em còn muốn hoàn thiện cả khu bếp nữa cơ nhưng mà...”
“Thế là quá ổn rồi em ơi. Bồn rửa vẫn dùng tốt chán.”
Vì định nấu nướng chính ở bên ngoài nên khu bếp trong xe tôi nhờ Akira làm thật tối giản. Nhân tiện, cái bồn rửa bằng inox tôi mua trên mạng rẻ đến mức bất ngờ luôn.
“Em vẫn chưa kịp làm xong kệ chứa đồ và bàn bếp để đặt tủ lạnh, lò vi sóng mini với ấm siêu tốc nữa.”
“Các em trai của Kai tận hai tuần nữa mới sang mà. Từ giờ đến lúc đó em làm xong là vừa đẹp.”
“Dạ, em biết rồi ạ.”
Akira thè lưỡi cười bẽn lẽn trông cực kỳ đáng yêu, khiến tôi chỉ muốn gật đầu đồng ý với em ấy ngay lập tức.
Ba người chúng tôi cùng nhau lắp thêm cái mái che (side tarp) gắn vào hông xe bus, thế là khu căn cứ đã hoàn thiện.
“Cái mái che này tiện thật đấy chứ.”
Anh Kanata vừa sắp xếp bàn bếp và dụng cụ sao cho dễ thao tác, vừa trầm trồ khen ngợi.
“Lắp đặt nhanh gọn đúng là điểm cộng lớn anh nhỉ.”
Trong hầm ngục từ trước đến nay chưa thấy mưa bao giờ nên có lẽ mái che cũng không quá cần thiết, nhưng có nó khiến không gian trông ấm cúng hẳn lên, nên lần nào chúng tôi cũng dùng.
“Anh Kana ơi, em đem bát đĩa và dụng cụ nấu ăn ra luôn nghen?”
“Ara, cảm ơn em. Giúp anh nhiều lắm, Misa-chan. Em cứ để dưới cái bàn này nhé. Sẵn tiện lấy luôn thùng đá đựng đồ uống ra giúp anh được không?”
“Vâng ạ. Trong [Hộp vật phẩm] em có trữ sẵn cả đống đồ uống lạnh rồi, nhưng để ra ngoài thế này thì ai muốn uống gì cũng tiện hơn.”
Không cần tủ lạnh quá to, chỉ cần một cái tủ lạnh mini để làm lạnh đồ uống cho mọi người là đủ.
“Em định dùng cái tủ lạnh mini cũ trong kho, nhưng nếu được thì em muốn một cái to hơn chút, có cả ngăn đá thì càng tốt ạ.”
“Để đựng kem lạnh đúng không chị! Em ủng hộ hai tay luôn!”
Akira hiểu ngay ý đồ của tôi và lập tức đồng tình.
Trong hầm ngục tuy mát mẻ hơn bên ngoài nhưng vì nó chịu ảnh hưởng từ khí hậu thế giới thực, nên vào giữa hè chắc chắn cũng sẽ nóng lên thôi. Lúc đó thì đá lạnh và kem là những thứ không thể thiếu được. Anh Kanata dường như cũng hiểu điều đó, anh trầm ngâm suy nghĩ.
“Nếu có loại nào kích cỡ vừa với xe bus thì lắp cũng được nhỉ? À, nhưng còn vấn đề điện năng thì sao đây?”
“Anh Kana ơi, hay mình lắp tấm pin năng lượng mặt trời trên nóc xe đi anh?”
“Pin mặt trời! Ý tưởng này hay đấy chứ.”
“Được đấy nhỉ? Em cũng muốn lắp máy lạnh nữa, chứ chỉ dùng máy phát điện thì hơi bất an.”
Tiếp lời Akira, Kai cũng hào hứng xen vào.
Đúng thật, nếu chỉ có kem với đá thì khó mà vượt qua được những đêm hè oi bức. Máy lạnh là thứ bắt buộc phải có. Loại mà Kai đang nhắm tới là máy làm mát điểm (spot cooler) dùng trong công nghiệp. Dù có phân vân với loại di động nhưng cậu ấy khẳng định rằng với không gian rộng như xe bus thì máy làm mát công nghiệp sẽ hiệu quả hơn nhiều.
“Mát mẻ thì em cũng thích lắm, nhưng đồ công nghiệp nghe chừng đắt tiền lắm anh nhỉ?”
“Yên tâm đi. Tôi tìm được loại tầm hơn sáu mươi nghìn yên rồi. Chỉ cần làm mát phần phòng ngủ thôi là đủ dùng.”
“Nhà mình có cái máy phát điện cũ, cứ tận dụng cái đó đã. Tiền mua pin mặt trời chắc cũng tốn kém đây... Ông hiểu phải làm gì rồi chứ, Kai?”
“Rõ! Mục tiêu là tiền vàng! Tôi sẽ săn bằng sạch đống đồ hiếm rơi ra để kiếm tiền.”
Dù có chút lúng túng nhưng Kai vẫn gật đầu dõng dạc và giơ ngón tay cái. Xem ra với những kẻ ‘não cơ bắp’ như cậu ấy, hễ có mục tiêu rõ ràng là sẽ hành động không chút do dự. Tốt lắm.
“Vậy giờ mình đi thám hiểm tầng sáu khoảng ba tiếng nhé?”
“Ưm... Chỉ đi khảo sát sơ bộ mặt bằng thôi nghen, hễ thấy nguy hiểm là phải rút lui ngay. Mọi người đồng ý không?”
“Vâng, thưa anh Kana.”
“Rõ, anh Kana.”
“Rõ, thưa sếp!”
Trừ một người vừa bị anh Kanata nhéo má, cả bốn người và hai thú cưng cùng tiến về tầng sáu.
Từ tầng năm xuống tầng sáu có vẻ như phải dùng cổng dịch chuyển. Cảm giác lơ lửng kỳ lạ khiến tôi vội vàng nhắm nghiền mắt lại. Cảm nhận được làn gió mát lành mơn man trên má, tôi mới từ từ hé mắt ra.
“Oa...!”
Tôi thốt lên đầy kinh ngạc trước cảnh tượng trước mắt.
Bầu trời hiện ra là một mảng không gian tuyệt mỹ, khi ráng chiều vừa mới tan vào sắc lam thẫm. Vầng trăng khuyết mỏng tang cùng những ngôi sao lấp lánh hiện ra sớm trông thật rực rỡ. Tôi đứng hình, say mê ngắm nhìn cảnh tượng hùng vĩ ấy. Từ tầng ba đến tầng năm đều là rừng rậm, cây cối che khuất tầm nhìn, giờ đây bầu trời bao la hiện ra khiến thị giác bị choáng ngợp hoàn toàn.
“Tầng sáu này cũng là khu vực đồng cỏ giống tầng hai nhỉ.”
“Tầng hai là đồng cỏ bao la không thấy điểm dừng, nhưng tầng này trông có vẻ nhiều thứ để xem hơn đấy chứ?”
Theo hướng anh Kanata chỉ, tôi thấy bóng dáng của những lùm cây thưa thớt rải rác. Dù không rậm rạp như rừng nhưng chắc chắn sẽ có rất nhiều bóng mát để nghỉ ngơi, thật nhẹ cả người. Dưới chân là đủ loại cỏ hoa đa dạng, anh Kanata đang quan sát chúng với vẻ đầy thích thú.
“Ồ, có khách đến sớm thế này cơ à.”
Kai hào hứng thủ thế đao. Hướng mũi đao đang chỉ về phía một con quái vật hình người.
“...Chẳng lẽ là Goblin ạ?”
“Đó là Goblin sao?”
“Đúng thế, thẩm định cũng cho kết quả là Goblin. Mọi người cẩn thận.”
Đó là một con tiểu quỷ da xanh, cao tầm một mét – chính là Goblin. Nó chỉ quấn một mảnh vải rách quanh hông, tay cầm một khúc côn gỗ. Nó không có lông tóc, đôi mắt to thô lố trông cực kỳ khó ưa về mặt sinh học.
“Dùng đao chém lũ này thấy ghê tay quá. Misa, hỗ trợ tôi nhé.”
“Hả? Ơ, này, Kai!”
Chẳng kịp ngăn cản, Kai đã phóng ma thuật hỏa. [Mũi tên lửa].
Nhờ chăm chỉ luyện tập kỹ năng [Đánh lửa] trong hang động tầng một mà độ chính xác ma thuật của cậu chàng đã tăng lên rõ rệt. Mũi tên lửa bắn trúng đích, con Goblin biến thành một cái xác đen kịt như than rồi tan biến vào hư không. May mà lửa không cháy lan ra xung quanh nên tôi cũng thở phào.
“Tiến bộ đấy chứ, Kai.”
“Chứ sao lị. Càng xuống sâu quái vật càng mạnh, nên tôi muốn tranh thủ nâng cấp kỹ năng ma thuật tấn công mà. Công sức luyện tập không uổng phí tí nào.”
“May mà em không phải làm nhiệm vụ cứu hỏa bằng ma thuật thủy đấy...”
“Có bà đứng sau nên tôi mới tự tin xài hỏa thuật chứ bộ.”
Tôi khẽ huých vào gối cậu chàng đang cười hớn hở, rồi tiến lại chỗ đống tro Goblin vừa tan biến. Akira cũng tò mò ghé đầu nhìn qua vai tôi.
Vật phẩm rơi ra từ Goblin là một viên ma thạch màu xanh lá.
“Tiếc quá. Chỉ có ma thạch thôi à.”
“Nhưng nếu nó rơi ra da hay nhãn cầu Goblin thì mới đáng sợ đấy ạ, chỉ có ma thạch là may rồi.”
“Hì hì.”
Thấy Akira thản nhiên nói ra điều đó bằng gương mặt xinh đẹp, tôi hơi rùng mình một chút. Nhưng đúng thật, gạc hay da quái vật đều có thể rơi ra, nên Goblin chắc chắn cũng có khả năng đó. Tôi không muốn da, và thịt thì tuyệt đối xin kiếu. Nếu rơi ra cái gì đó thì cứ ma thạch là tốt nhất.
“Trong game thì tụi này hay rơi ra vũ khí hoặc tiền xu lắm. Biết đâu nó lại rơi ra tiền vàng thì sao.”
Tôi nghĩ quái vật đi bằng hai chân chắc có tỉ lệ rơi ra tiền vàng cao hơn lũ sói.
“Đúng thế, cứ hy vọng vào mấy món đồ rơi ra có giá trị đi. Anh muốn tranh thủ lúc trời còn sáng thám hiểm thêm chút nữa.”
Anh Kanata mỉm cười dịu dàng an ủi tôi. Nhìn lên bầu trời, sắc đỏ của ráng chiều đã dần chuyển sang màu lam thẫm. Mặt trời lặn nhanh quá. Tôi vội vàng lấy vật dụng cần thiết từ [Hộp vật phẩm] ra.
“Đèn pin đây, mỗi người một cái nhé.”
“Không dùng đèn lồng hả bà?”
“Mang đi mang lại vướng víu lắm. Đèn pin nhẹ hơn mà lại dễ dùng hơn nhiều.”
Cầm đèn lồng mà chiến đấu thì đúng là cực hình, nên đèn pin là sự lựa chọn duy nhất.
“Trước mắt mình tiến về phía lùm cây kia được không ạ? Em nghĩ trong bóng cây chắc có quái vật ẩn nấp, sẵn tiện kiểm tra xem đó có phải cây ăn quả không luôn.”
“Ý hay đấy, Akira.”
Vừa kỳ vọng vào các loại trái cây của tầng sáu, cả nhóm vừa tiến bước vào vùng đồng cỏ đang dần chìm trong bóng tối.
“Goblin xuất hiện! Ba con!”
“Bên phải!”
“Bên trái để em!”
“Vậy con ở giữa là của tôi!”
Goblin thường đi theo nhóm nhỏ tầm ba đến năm con. Con đầu tiên chúng tôi gặp chắc chỉ là một kẻ đi lạc. Vũ khí của chúng không chỉ có côn gỗ mà còn có cả giáo đá hoặc đoản kiếm rỉ sét. Để đối đầu với lũ quái vật đi bằng hai chân có vũ khí này, chúng tôi dùng cung tên và ma thuật tấn công. Để không đánh chồng lên nhau, mỗi người đều hô vang mục tiêu của mình trước khi phóng chiêu.
“A, rơi ra tiền xu rồi nè.”
“Thiệt hả! Ngon, mới đó đã có đồ hiếm rơi ra rồi.”
Tôi nhặt đồng xu lên, nhưng màu sắc của nó khác hẳn với đồng tiền vàng trước đây. Dưới ánh đèn pin, đồng xu không có sắc vàng rực rỡ mà là một màu nâu đỏ.
“Không phải vàng rồi. Chẳng lẽ là tiền đồng ạ?”
“Misa-chan cho anh xem chút nào... Ưm, thẩm định bảo đây là [Đồng tiền đồng] (Bronze Coin) nhé.”
“Tiền đồng à. Chắc giá trị thấp hơn tiền vàng nhiều rồi.”
Kai thất vọng rũ vai xuống. Tôi tạm thời cất đồng tiền đồng vào [Hộp vật phẩm] và dùng kỹ năng [Mua bán nguyên liệu] để định giá thử. Tiền vàng là 200.000G, còn đồng tiền đồng này được 1.000G. Nhân tiện, ma thạch Goblin là 500G, nên tính ra nó cũng là một món đồ hiếm rơi ra có giá trị.
“Nếu quy đổi G ra tiền Yên, thì tiền vàng là 200 nghìn yên, còn tiền đồng là 1 nghìn yên nhỉ...”
“Với đồ hiếm rơi ra, cộng cả ma thạch với tiền xu thì một con cũng được 1.500 yên rồi. Thôi thì cứ tích tiểu thành đại vậy.”
Goblin dễ săn hơn Wild Deer hay Wild Boar, mà giá trị ma thạch lại cao hơn. Số lượng chúng có vẻ đông nên nếu chịu khó gạt qua cảm giác ghê tởm thì đây có khi lại là nguồn thu nhập khá khẩm.
Ngoài Goblin, tầng sáu còn có một loại quái vật trông giống hệt gà. Ngoại hình của chúng giống y chang giống gà Leghorn trắng nhà tôi đang nuôi, nhưng kích thước thì to gấp ba lần. Theo thẩm định của anh Kanata, chúng là quái vật chim có tên là [Chim Kokko].
“Ăn được nhé. Nghe bảo ‘Thịt của nó cực kỳ ngon’ đấy.”
Chỉ cần một câu nói đó thôi, tất cả mọi người đều hừng hực khí thế đi săn.
Chim Kokko cũng giống như gà là không bay được, nhưng chúng có thể nhảy cực cao. Đòn tấn công bằng cựa sắt và mỏ rất khó chịu, nhưng giáo hay naginata vẫn có thể hạ gục được chúng. Chuyển động của chúng rất tinh quái, lại hay nhảy lên bất thình lình nên ma thuật rất khó nhắm trúng.
“Bọn này bị quáng gà nên săn đêm là dễ nhất. Nếu gặp cả đàn là trúng mánh luôn. Nghe bảo quanh tổ của chúng có tỉ lệ cao nhặt được trứng ngon nữa đấy.”
“Chim Kokko đúng là 'của trời cho' mà lị!”
Vật phẩm rơi ra là thịt gà và ma thạch. Có vẻ chúng không rơi ra lông. Với mục tiêu là đống trứng ngon lành, sau khi hạ khoảng ba mươi con, bất ngờ có một thứ rơi ra: đó là một quả trứng vàng.
“[Trứng vàng], món đồ hiếm rơi ra đây rồi.”
“Chẳng lẽ bên trong toàn là vàng ròng sao anh?”
“Tiếc là chỉ có vỏ trứng là bằng vàng thôi. Bên trong vẫn là trứng bình thường.”
“Cái đó... ăn có sao không ạ?”
“Bên trong giống hệt trứng thường thôi mà. Vỏ trứng vàng thì để Akira-chan dùng kỹ năng giả kim biến thành trang sức rồi bán đi là ổn nhất.”
Nhân tiện, chúng tôi cũng tìm thấy tổ của chim Kokko và thu thập được rất nhiều trứng thường. Dù gọi là trứng thường nhưng vì là trứng của quái vật ‘Leghorn trắng khổng lồ’ nên kích thước của nó cũng to gấp ba lần trứng thường.
“Tiếc là trứng vàng chỉ có size M thôi nhỉ.”
“Nhưng nếu vỏ trứng nặng tầm 10 gram, nhân với giá vàng 8.000 yên thì một quả này cũng được 80.000 yên đấy nhé?”
“Thịt gà cũng ăn được, trứng cũng ngon, Chim Kokko đúng là số một. Mà ma thạch của nó bán được bao nhiêu hả bà?”
“400G. Rẻ hơn ma thạch Goblin nhưng vì có cả thịt rơi ra nữa nên tôi chắc chắn sẽ chọn phe Chim Kokko!”
“Đừng có phe phái ở đây. Mà tôi cũng hiểu cảm giác đó.”
Mải mê săn Goblin và Chim Kokko, ba tiếng đồng hồ trôi qua trong nháy mắt. Dù có ánh trăng và đèn pin hỗ trợ nhưng mọi người cũng bắt đầu thấm mệt nên chuyến thám hiểm hôm nay dừng lại tại đây. Ai nấy đều tỏ ra mãn nguyện khi thu hoạch được lượng lớn thịt gà và trứng.
Món đồ hiếm trứng vàng tuy chỉ có một quả, nhưng cứ năm con Goblin lại có một con rơi ra tiền đồng nên chúng tôi cũng thu thập được kha khá.
“Bốn đồng tiền đồng là 4.000G, 20 viên ma thạch Goblin, 32 viên ma thạch Chim Kokko, tổng cộng là 26.800G nhé.”
“Kiếm bộn đấy chứ. Nếu cộng thêm cả vỏ trứng vàng bán được 80 nghìn yên nữa thì chỉ trong ba tiếng là kiếm được một khoản lớn rồi.”
“Dù vậy việc đổi ra tiền mặt cũng có rủi ro. Anh nghĩ cứ để Akira dùng làm nguyên liệu trang sức là tốt nhất.”
“Em rất vui vì được vọc vạch mấy thứ kim loại quý này, nhưng như vậy có ổn không ạ?”
“Dĩ nhiên rồi! Tiền đồng thì mình cứ dùng để mua bán nguyên liệu, còn tiền vàng hay tiền bạc thì khó giải trình nguồn gốc lắm.”
Cả nhóm quyết định số tiền kiếm được từ việc bán trang sức tái chế từ tiền xu sẽ được dùng làm quỹ thám hiểm hầm ngục. Cụ thể là tiền mua máy lạnh và bồn tắm cho xe bus.
“Mà thu hoạch được nhiều thịt gà với trứng thế này vui thật đấy anh nhỉ? Ngày mai mình sẽ ăn đại tiệc thịt gà nha!”
Anh Kanata tươi cười tuyên bố, lập tức nhận được những tiếng hò reo vang dội.
“Tuyệt quá! Anh Kana ơi, cho em ăn gà rán Karaage nhé!”
Akira – cô nàng mỹ nhân mê thịt – dùng đôi mắt long lanh nài nỉ anh trai. Chớp lấy thời cơ, tôi cũng đan hai tay vào nhau nhìn anh Kanata đầy mong đợi. Nghiêng đầu và nhìn từ dưới lên, tuyệt chiêu này cực kỳ quan trọng.
“Không phải là món ‘giả gà’ làm từ thịt Almiraj nữa, mà là thịt gà thứ thiệt luôn...! Anh Kana ơi, em muốn ăn cả món cơm gà trứng Oyako-don làm từ thịt và trứng chim Kokko nữa ạ!”
“Tôi muốn ăn cả hai luôn!”
“Aaaa thật là! Biết rồi, để mai nhé?”
“Tuyệt vời!”
Cả nhóm hớn hở quay về căn cứ tại khu vực an toàn tầng năm. Lúc này đã mười giờ đêm. Tiếc là căn cứ chưa có bồn tắm nên sau khi nhờ Akira thanh tẩy giúp, cả nhà chỉ còn việc thay đồ đi ngủ thôi. Nhưng tôi khẽ xoa bụng và thở dài đầy não nề.
“Anh Kana ơi, em đói quá...”
“Tôi cũng đói muốn xỉu luôn rồi nè.”
“Anh Kana ơi, em cũng vậy...”
Đã đến giờ đi ngủ rồi nhưng cái bụng phản chủ không chịu nghe lời. Trước những lời thỉnh cầu bi thiết, anh Kanata đành cười khổ gật đầu.
“Dùng nhiều ma thuật quá nên đói bụng cũng là chuyện thường thôi. Anh sẽ làm cơm nắm với trứng cuộn cho mọi người nhé. Có ai phụ anh một tay không?”
“Có ạ! Đúng là ‘mẹ’ có khác, yêu anh nhất!”
“Ai là mẹ hả, cái tên kia!”
Kai vừa buông lời đùa giỡn đã bị anh chàng đẹp trai đang mỉm cười tặng cho một cú ‘Iron Claw’ vào đầu. Hai cô gái ngoan ngoãn im lặng, dồn sức vào công cuộc phụ bếp cho bữa đêm.
Món ăn đêm gồm cơm nắm muối và trứng cuộn. Cơm trắng luôn được tôi nấu sẵn rồi lưu trữ trong [Hộp vật phẩm] nên khâu nặn cơm rất nhanh. Trứng cuộn được anh Kanata thoăn thoắt hoàn thành. Đó là món trứng cuộn đặc biệt dùng trứng chim Kokko vừa thu hoạch ở tầng sáu. Dùng hai quả trứng khổng lồ cỡ trứng đà điểu, anh làm một phần trứng cuộn ngọt và một phần trứng cuộn dashi.
Trứng chim Kokko ngon đến mức không còn lời nào để chê. Lòng đỏ đỏ ửng như ráng chiều, vị béo ngậy cực kỳ hợp với cơm nắm muối đơn giản.
“Trứng cuộn ngon quá, em không dừng tay lại được luôn nè...?”
“Công nhận, ngon xỉu luôn. Ăn bao nhiêu cũng thấy chưa đủ.”
“Sắp đến giờ đi ngủ rồi nên mọi người kiềm chế chút nhé, Kai. ...Nhưng mà đúng là không ngờ trứng cuộn ngọt lại hợp với cơm nắm đến vậy.”
“Vì là cơm nắm muối nên vị ngọt của trứng tạo ra hiệu ứng cộng hưởng làm món ăn ngon hơn hẳn đấy. Em thì thích cả hai loại luôn nên hạnh phúc quá đi mất~”
“Fufu, mọi người thích là anh vui rồi.”
Đống cơm nắm muối chất đầy trên đĩa lớn chẳng mấy chốc đã sạch bách. Trứng gà nhà tôi được nuôi bằng nước thuốc hồi phục và rau vườn vốn đã ngon rồi, nhưng trứng chim Kokko này còn ở một đẳng cấp khác. Đúng là nguyên liệu hầm ngục lúc nào cũng mang lại hương vị khác biệt.
“Thế này thì anh bắt đầu thấy háo hức với đủ loại món từ trứng rồi đây.”
“Vị này mà làm ốp lết hay mấy món trứng đơn giản chắc chắn là cực phẩm luôn đó, anh Kana!”
“Ừ, món ốp lết nghe hay đấy chứ. Anh muốn thử thách nấu ốp lết không nhân để tận hưởng trọn vẹn vị trứng. Cả món trứng hấp Chawanmushi chắc cũng tuyệt lắm.”
“Làm đồ ngọt chắc cũng ngon lắm đấy anh Kana.”
“Bánh Pudding, bánh Muffin hay bánh Madeleine chắc chắn sẽ ngon xuất sắc luôn anh ơi...!”
Trong khi mọi người đang mải mê tưởng tượng về các món trứng ngon lành, Kai bỗng nghiêng đầu thắc mắc.
“Trứng chỉ mới nướng lên mà đã ngon thế này, vậy còn thịt gà thì sao nhỉ?”
Tất cả đều giật mình ngẩng lên. Karaage và Oyako-don đã được hứa rồi. Gà nướng Teriyaki hay gà sốt Nanban cũng không thể bỏ qua. Cả món gà xiên nướng Yakitori đơn giản nữa chứ—
“—Anh Kana ơi...”
“Biết rồi mà. Từ mai cả nhà sẽ ăn toàn món gà nhé! Đừng có thấy ngán rồi bỏ mứa đấy nghen?”
“Bỏ mứa á? Không đời nào!”
“Đúng đó! Đồ anh Kana nấu ngon thế này, có cho vàng tụi em cũng không bỏ lại mẩu nào đâu!”
“A... vậy sao? Ngon đến thế kia à?”
Anh Kanata hơi đỏ mặt, trông có vẻ thẹn thùng. Xem ra anh cũng rất mãn nguyện. Vì anh vốn là người luôn tươi cười đứng nhìn ba người chúng tôi ăn uống ngon lành, nên anh cực kỳ nuông chiều những ai biết trân trọng món anh nấu. Dĩ nhiên là tôi sẽ không để anh phải làm một mình đâu, tôi sẽ phụ giúp hết mình.
“Hóng đến ngày mai quá đi mất.”
“Từ bữa trưa thôi nhé. Buổi sáng anh mệt lắm.”
“Dĩ nhiên rồi ạ. Bữa sáng cứ để em lo món trứng cho.”
Trứng chim Kokko vẫn còn nhiều lắm. Dù có dùng xa xỉ một chút mà ngon miệng thì cũng chẳng có gì phải hối tiếc. Hết thì lại xuống tầng sáu săn tiếp là xong thôi mà.
“Nào, đi ngủ thôi. Thực ra anh cũng đang rất mong chờ đêm đầu tiên ngủ trên xe đấy.”
“Tôi cũng vậy, lần đầu tiên được ngủ bụi trên cái xe to thế này mà lị. Chăn đệm đã trải sẵn trên giường tầng rồi, giờ chỉ cần chia chỗ thôi.”
Dưới sự dẫn dắt của Kai, cả nhóm bước vào chiếc xe bus đã được cải tạo. Chiếc xe bus du lịch 40 chỗ trông rộng rãi hơn hẳn khi nhìn từ bên trong. Bước vào là khu vực phòng khách với một cái bàn nhỏ và sofa. Nhà vệ sinh nằm ở chính giữa xe, ngay phía trước là khu bếp vẫn còn đang dở dang. Trong cùng là phòng ngủ. Giường tầng được lắp dọc hai bên lối đi, có rèm che kín đáo. Cảm giác như đang ở trong một căn cứ bí mật thứ thiệt vậy. Nhớ lại ước mơ thuở nhỏ, tôi bất giác mỉm cười.
“Nên chia nam nữ hai bên cho tiện nhỉ? Mọi người chọn bên nào?”
“Vậy hội chị em tụi em dùng bên trái nhé. Ở gần nhà vệ sinh cho tiện.”
“Em thì bên nào cũng được. Nhưng em muốn nằm giường dưới, Kai nằm giường trên được không anh?”
“Tôi lại khoái giường trên hơn nên duyệt luôn!”
Phía hội con trai chốt nhanh gọn lẹ. Phía con gái, sau khi thảo luận, tôi sẽ dùng giường dưới. Tôi sợ nửa đêm ngái ngủ leo xuống thang lại hụt chân thì khổ, nên chọn giường dưới cho chắc. Akira – người thường thức khuya – vui vẻ chấp nhận giường trên.
Ngủ trên chiếc xe bus cũ đã cải tạo hóa ra lại thoải mái bất ngờ. Hồi trước đi cắm trại hầm ngục ngủ lều phải dùng giường xếp (cot), chật chội đến mức không thể trở mình nổi. Giường tầng size đơn này lại có rèm che nên tạo cảm giác rất yên tâm và dễ ngủ. Nhờ có nệm và ga trải giường mát lạnh, tôi thấy cực kỳ thoải mái. Sau một ngày mệt mỏi chinh phục tầng mới, tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.
◇◆◇
“Mình đã ngủ một mạch tận tám tiếng đồng hồ luôn á...”
Tôi đặt báo thức lúc bảy giờ sáng. Suốt đêm không hề tỉnh giấc lấy một lần, ngủ say như chết nên cảm thấy tinh thần sảng khoái vô cùng. Thậm chí chẳng cần dùng đến thuốc hồi phục buổi sáng tôi cũng thấy tràn đầy năng lượng. Để không làm phiền mọi người, tôi lấy quần áo từ [Hộp vật phẩm] ra thay thật nhanh. Khẽ hé rèm nhìn qua, chỉ có Kai – người vốn quen dậy sớm – là đã thức giấc.
Tôi khẽ rời giường và bước ra khỏi xe bus. Tại khu vực an toàn, thấy Kai đang mặc bộ đồ thể thao khởi động nhẹ nhàng, tôi lên tiếng chào.
“Chào buổi sáng, Kai. Ông vẫn dậy sớm như mọi khi nhỉ.”
“Ồ, Misa, dậy rồi hả. Tại quen giấc đi làm ở trang trại rồi, cứ đến giờ là tự bật dậy thôi.”
Có lẽ cậu chàng cũng muốn tỏ ra chu đáo, dù không biết nấu ăn nhưng trên bàn đã được bày sẵn bốn bộ bát đĩa và ly tách, trên bếp thì một nồi nước lớn đang sôi sùng sục.
“Cũng ra dáng phết nhỉ, thỉnh thoảng cũng được việc đấy.”
“Gì mà ‘thỉnh thoảng’, nghe thừa thãi quá nha. Tôi là người hễ làm là sẽ làm cho tới nơi tới chốn đấy nhé!”
“Câu đó đồng nghĩa với việc lúc không làm thì chẳng thèm động tay động chân vào cái gì luôn đúng không?”
“Ư...”
Chắc bị nói trúng tim đen nên cậu ta ngượng ngùng lảng tránh ánh mắt. Nhìn phản ứng y hệt đứa trẻ bị bắt quả tang đang làm việc xấu, tôi khẽ bật cười.
“Mà thôi, dạo này Kai cũng tiến hóa thành người ‘biết làm việc’ rồi. Tôi cũng có cái nhìn khác về ông rồi đấy.”
“Thật hả? Nghe bà nói vậy tôi cũng thấy vui.”
“Làm việc kiếm tiền tử tế, nhiệm vụ được giao đều hoàn thành xuất sắc. Tôi thấy ông giỏi lắm đấy.”
Tôi thật lòng khen ngợi, nhưng Kai trông có vẻ bồn chồn, đôi mắt láo liên trông đến là buồn cười.
“Gì thế?”
“Không, tại tự nhiên bà khen tôi làm tôi thấy nghi nghi, không biết có âm mưu gì không đây.”
“Quá đáng thật sự! Để phạt ông, mau đi chạy một vòng đi! Hái cho tôi một giỏ đầy việt quất về đây nghe chưa?”
“Hảaaa, thiệt luôn hả trời.”
Cậu ta kêu ca đầy thảm thiết nhưng bị tôi lườm một cái là vội vàng giắt đao vào hông rồi chạy biến đi ngay. Bữa sáng hôm nay nhờ có Kai mà cả nhà sẽ được thưởng thức việt quất tươi vừa hái.
“Nào, phải chuẩn bị bữa sáng trước khi hai người kia dậy mới được.”
Trong [Hộp vật phẩm] vẫn còn gần mười quả trứng chim Kokko hái được hôm qua. Sáng sớm thì chắc chẳng ai đủ sức ăn thịt gà đâu, nên tôi sẽ làm các món từ trứng.
“Bữa đêm đã ăn cơm nắm với trứng cuộn rồi nên sáng nay ăn bánh mì thôi.”
Có việt quất rồi thì làm bánh pancake là chuẩn nhất. Tôi rót nước nóng Kai đã đun sẵn vào bình giữ nhiệt để pha cà phê. Phần nước còn lại dùng để luộc trứng chim Kokko.
“Bánh pancake mỗi người hai cái, món chính là thịt xông khói và trứng bác (scrambled egg). Trứng luộc thì đem trộn với súp lơ xanh làm món salad Mimosa. Cà chua thì làm salad Caprese là tuyệt vời.”
Việc chuẩn bị bữa sáng cho bốn người giờ đã trở nên quá đỗi quen thuộc với tôi. Bánh pancake và trứng bác vừa làm xong còn nóng hổi được tôi lưu trữ ngay vào [Hộp vật phẩm].
“Trứng to thế này thì canh độ chín khó thật đấy...”
Tôi thích món trứng luộc lòng đào trộn với sốt mayonnaise để làm salad, nhưng với quả trứng cỡ đà điểu này thì chẳng biết đường nào mà lần. Tạm thời tôi cứ để trứng lăn trong nồi lâu gấp đôi bình thường. Đang loay hoay thì một giọng nói trầm ấm đầy quyến rũ vang lên sau lưng.
“Anh nghĩ giờ là lúc trứng chín lòng đào đúng ý Misa-chan rồi đấy.”
“A, anh Kana! Chào buổi sáng anh. Cảm ơn anh đã thẩm định giúp em nhé!”
Tôi vội vàng chắt nước nóng và dùng nước lạnh để hạ nhiệt cho trứng. Những lúc này mới thấy ma thuật thủy thật tiện lợi. Chỉ cần niệm chú tạo ra làn nước lạnh ngắt như đóng băng là đống trứng nóng hổi được làm nguội trong nháy mắt. Tôi bóc vỏ trứng và dùng nĩa tán nhuyễn. Nêm thêm chút hạt nêm consomme, muối, tiêu và thật nhiều sốt mayonnaise để tạo thành phần kem trứng béo ngậy.
“Trông ngon đấy chứ. Màu sắc cũng đẹp nữa.”
“Màu xanh của súp lơ trông rất nổi bật anh nhỉ. Em thích salad Mimosa lắm, cái tên nghe cũng đáng yêu nữa.”
Lòng đỏ trứng rắc lên trên trông giống như những bông hoa Mimosa – loài hoa mùa xuân nở trên tuyết trắng – nên món salad này mới có cái tên đó. Vừa đẹp mắt lại vừa ngon miệng, đúng là một món ăn tuyệt vời. Tôi lót một lớp lá xà lách tươi vào cái bát lớn rồi bày món salad Mimosa lên trên thật khéo léo. Không quên rắc thêm chút ớt chuông đỏ thái nhỏ cho thêm phần rực rỡ.
“Mà Akira vẫn còn đang mơ màng ạ?”
“Em ấy dậy cùng lúc với anh rồi. Đang chuẩn bị bữa sáng cho Noah và Cyan đấy.”
“Thế thì mọi người có thể vào bàn ngay được rồi. Để em bày món ra luôn.”
“Anh phụ em một tay nhé. Để anh đi pha cà phê.”
Trong lúc tôi đang bày bánh pancake, thịt xông khói và trứng bác lên những chiếc đĩa lớn, Kai cũng vừa trở về với dáng vẻ đầy đắc thắng cùng một giỏ đầy việt quất. Tôi quyết định dùng chúng để ăn kèm với sữa chua tráng miệng và bày lên bàn. Akira cũng vừa dụi mắt bước tới, thế là cả bốn người cùng bắt đầu bữa sáng.
“Trứng bác em chỉ nêm bơ với muối tiêu thôi, mọi người ăn thử xem sao nhé? Nếu nhạt thì có cả tương cà đây ạ.”
“Không cần đâu, ngon lắm luôn! Đỉnh của chóp!”
“Đúng vậy. Vị trứng rất đậm đà và béo nên chỉ cần gia vị đơn giản là ngon nhất rồi.”
“Ngon quá ạ...”
Akira khen ngợi bằng nụ cười ngái ngủ trông cực kỳ đáng yêu. Hai người còn lại cũng tấm tắc khen ngợi khiến tôi nhẹ cả người. Chính tôi ăn thử cũng thấy vị trứng cực kỳ đậm đà. Dù trứng to nhưng vị không hề bị loãng, tiềm năng của trứng chim Kokko đúng là đáng gờm. Salad Mimosa cũng là một cực phẩm do chính tay tôi làm, cực kỳ hợp với sốt mayonnaise khiến tôi cứ muốn ăn mãi không thôi.
Dù bữa đêm đã chén đống cơm nắm với trứng cuộn rồi, vậy mà bữa sáng thịnh soạn này chúng tôi vẫn đánh chén sạch bách. Sữa chua ăn kèm việt quất tươi đúng là món tráng miệng tuyệt vời để cân bằng lại hương vị. Vừa thưởng thức cà phê sau bữa ăn, chúng tôi vừa bàn bạc kế hoạch hôm nay.
“Hôm nay mình sẽ thám hiểm kỹ mọi ngóc ngách của tầng sáu nhé? Vừa đi vừa săn Goblin với chim Kokko.”
“Rõ! Tiện đường mình vừa lấp đầy bản đồ vừa tranh thủ kiếm chác luôn.”
Tôi muốn tích trữ thật nhiều thịt và trứng chim Kokko. Còn chuyện trứng vàng có rơi ra hay không thì đành tùy vào vận may thôi.
“Goblin là bia tập bắn ma thuật cực tốt, lại còn rơi ra tiền xu dù ít, nên cứ cố mà hạ tụi nó nhé. Dù ngoại hình tụi nó hơi gớm một chút.”
“Cũng quen rồi anh ạ. Nhưng nhìn quái vật hình người bị chém chảy máu thì đúng là không dễ nhìn chút nào.”
Cùng là cảnh máu me nhưng không hiểu sao nhìn quái vật dạng thú bốn chân thì tôi lại thấy bình thường. Có lẽ vì nó mang lại cảm giác giống như đi săn thú rừng để ăn vậy. Tuy nhiên, càng xuống tầng sâu chắc chắn quái vật hình người sẽ càng nhiều hơn. Tôi muốn tranh thủ dùng Goblin để làm quen với cảm giác chiến đấu.
Dưới bầu trời xanh, nhìn lại tầng sáu một lần nữa mới thấy đây là một tầng rất có sức hút. Trên đồng cỏ có đủ loại hoa cỏ mọc thành từng cụm, rải rác là những lùm cây nhỏ. Trong lùm cây tôi bắt gặp cả dâu dại và nấm, anh Kanata hớn hở thẩm định từng thứ một. Có vài loại nấm ăn được nên anh đã hái cùng với dâu dại.
Hễ thấy bụi cây rậm rạp là cả bốn người lại dàn hàng ngang rồi khẽ khàng tiến lại gần. Thường thì ở đó sẽ có tổ chim Kokko, thế là cả nhóm thực hiện quy trình ‘quen thuộc’: tiêu diệt cả đàn và thu hoạch trứng. Goblin thì có vẻ không có lãnh thổ cố định, chúng xuất hiện ở khắp mọi nơi. Hễ nhìn thấy là chúng tôi lập tức phóng ma thuật tấn công ngay.
Akira chỉ có ma thuật quang không có chiêu tấn công nên em ấy vẫn cần mẫn dùng ma thuật gây lóa mắt, nhưng nhờ công cuộc diệt Goblin ở tầng sáu mà cấp độ kỹ năng ma thuật của cả bốn người đều được nâng lên đáng kể.
Sau khi thưởng thức món cơm gà trứng Oyako-don chim Kokko ngon tuyệt vào bữa trưa, cả nhóm lại hào hứng tiếp tục cuộc thám hiểm, và rồi chúng tôi đã tìm thấy thứ đó.
Người đầu tiên nhận ra là Kai. Bằng thính giác và khứu giác nhạy bén, cậu chàng nhận ra điều gì đó rồi chạy biến đi. Vội vàng đuổi theo sau, tôi thấy Kai đã tháo ủng và tất, đang hớn hở nghịch nước.
“Trong hầm ngục... có cả sông sao?”
Tôi đứng hình, nhìn theo hướng mắt của Kai. Trước mắt là một dòng sông trong vắt, rộng khoảng ba mét, đang lững lờ trôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
