Chương 5: Kỳ nghỉ hè cùng anh em nhà Miyuki
Cuối cùng thì mấy cậu em trai của Kai cũng đã tới nơi.
Kai mượn chiếc xe van của anh Kanata đi đón tụi nhỏ từ mờ sáng, giờ đã thấy bóng xe quay trở lại. Ngồi ở ghế phụ chắc hẳn là Rikuto, cậu em thứ hai. Dù đã mười năm không gặp nhưng trông cậu nhóc vẫn giữ nguyên những nét thanh tú ngày nào. Ở hàng ghế sau, hai đứa sinh đôi đang nghịch ngợm không yên, trông chẳng khác gì phiên bản thu nhỏ của Kai cả. Dù nhìn từ xa, tôi vẫn cảm nhận rõ mồn một bầu không khí náo nhiệt ấy.
Vừa hay đang rảnh tay, ba người chúng tôi quyết định ra tận cổng đón cả hội.
Kai vừa dừng xe, cửa sau đã bật tung như thể tụi nhỏ không thể chờ thêm được giây nào nữa. Hai đứa sinh đôi nhảy tót ra ngoài, đoạn cậu thiếu niên ở ghế phụ cũng hớt hải chạy theo để trông chừng. Kai bước xuống xe, thở dài một tiếng đầy ngán ngẩm.
“Thật là... cái lũ này. Để tớ đi tóm tụi nó lại đã.”
“Tụi nhỏ năng nổ thật đấy chứ. Đúng là con trai lứa tuổi tiểu học có khác, nghịch như quỷ sứ vậy.”
Sau khi bị ông anh cả xách cổ lôi về, bốn anh em nhà Miyuki rốt cuộc cũng tập hợp đông đủ.
Rikuto, cậu em thứ hai, là một thiếu niên mười lăm tuổi với mái tóc nâu nhạt hơi xoăn trông rất duyên, thừa hưởng gương mặt hiền hậu từ mẹ. Tôi vẫn nhớ Rikuto vốn là một đứa trẻ có đôi mắt hơi rủ và tính tình cực kỳ điềm đạm.

“Nào, chào hỏi đi chứ.”
“Thôi mà anh hai, ồn ào quá! Em biết rồi.”
“Gia đình em xin làm phiền ạ. Em là con thứ hai, Rikuto. Đây là em thứ ba Nanami, còn nhóc đeo kính là em út Ozora. Rất mong được mọi người giúp đỡ ạ.”
Dưới sự thúc giục của Kai, Rikuto chủ động chào hỏi trước tiên. Cậu nhóc đưa túi quà biếu ra một cách rất mực lịch sự, chẳng biết đã chuẩn bị từ bao giờ.
“Chào mừng em nhé, Riku-kun. Đi xe Kai lái có bị say không?”
“...Chẳng lẽ là, chị Misa ạ?”
“Ừ, chị đây. Lâu rồi không gặp nhé. Cảm ơn em vì món quà, thực ra không cần khách sáo vậy đâu.”
“Dạ, mẹ em nhất quyết bảo phải mang theo ạ.”
Dáng vẻ bẽn lẽn của cậu nhóc chẳng khác gì hồi nhỏ hay mắc cỡ cả. Hai đứa sinh đôi nãy giờ vẫn tò mò quan sát anh trai, bỗng như chợt nhận ra điều gì, chúng ngước nhìn tôi đầy kinh ngạc.
“A, chị Misa kìa! Người mà anh hai hay nhắc tới đấy!”
“Đúng rồi! Mẹ cũng bảo là nhớ chị lắm. Ờm... rất mong được chị giúp đỡ ạ!”
“A, đúng rồi! Làm phiền chị ạ!”
“Này nhóc, không được gọi trống không thế chứ. Phải gọi là chị Misa như Riku ấy.”
“Tại sao ạ? Anh hai cũng gọi trống không đấy thôi.”
“Đó là vì anh là bạn thuở nhỏ của chị ấy.”
“Ể? Thế thì ăn gian quá!”
Cậu em thứ ba Nanami — hay còn gọi là Umi — trông giống hệt Kai hồi tiểu học. Tóc cắt ngắn, đầu gối dán đầy băng cá nhân, đích thị là kiểu nhóc tì cầm đầu đám trẻ con với nụ cười láu lỉnh. Cậu em út Ozora — gọi tắt là Sora — thì có đặc điểm nhận dạng là mái tóc mái hơi dài và cặp kính cận. Dù gương mặt rất giống ông anh sinh đôi Umi nhưng ấn tượng mà nhóc này mang lại hoàn toàn khác biệt.
“Gọi sao cũng được mà. Nhưng nếu được thì chị vẫn thích được gọi là chị Misa hơn. Umi-kun, Sora-kun, một tuần tới nhờ các em nhé?”
“Misa là chủ nhà ở đây đấy, đừng có mà làm chị ấy giận nghe chưa. Còn đây là anh Kana, người đứng ngay cạnh Misa ấy.”
“Chào các chàng trai nhé. Cứ gọi anh là Kana là được rồi.”
Anh Kanata nở một nụ cười rạng rỡ khiến tụi nhỏ đứng hình vì ngạc nhiên. Dù hôm nay anh không trang điểm nhưng chắc tụi nhỏ chưa bao giờ thấy người đàn ông nào đẹp đến thế.
“Chúng em chào anh Kana ạ.”
Rikuto là người lấy lại bình tĩnh nhanh nhất, cậu nhóc cúi đầu chào lịch sự, hai đứa sinh đôi cũng vội vàng bắt chước theo.
“Còn đây là em gái anh.”
“Tôi là Akira. Rất vui được gặp các bạn.”
Trước nụ cười rạng rỡ không kém của Akira, cả ba cậu thiếu niên đều đỏ mặt tía tai. Đúng là cái tuổi dậy thì có khác, nhìn tụi nhỏ mà tôi bỗng thấy mình xa cách tuổi trẻ quá chừng.
“Dạ... rất mong được chị giúp đỡ ạ...”
Rikuto lí nhí đáp lời, trong khi hai đứa sinh đôi phía sau vẫn đang nghiêng đầu thắc mắc.
“Trai hay gái thế? Ai là ai cơ?”
“Anh Akira bảo là anh trai mà, nên anh Kana chắc chắn là con trai rồi. Còn người em mới là con gái.”
“Không phải ngược lại sao?”
“Này mấy đứa! Nói năng thất lễ là anh cho nhịn cơm đấy nhé.”
Mặc cho hai đứa em kêu oai oái, Rikuto vội vàng ấn đầu tụi nhỏ xuống để xin lỗi.
“Fufu. Ngoại hình tôi thế này thôi chứ tôi là con gái thật đấy. Rất vui được gặp các em nhé.”
“Và giới tính của anh là nam nha. Cách nói chuyện của anh có hơi điệu một chút nhưng đừng để tâm nhé.”
“Oa...!”
Trước màn giới thiệu đầy cá tính của anh em nhà Hojo, hai đứa sinh đôi tỏ ra cực kỳ ngưỡng mộ.
Dù có hơi bất ngờ nhưng tụi nhỏ có vẻ không bận tâm lắm, thế là tôi dẫn cả hội vào nhà. Tụi nhỏ cứ dáo dác nhìn quanh như thể tò mò về cái xe bus lắm rồi, nhưng trước tiên cứ vào nhà chính cái đã.
Tôi bảo tụi nhỏ để hành lý ở phòng khách, rồi nhờ ông anh cả Kai dẫn đi tham quan một vòng quanh nhà. Trong khi đó, tôi tranh thủ mở túi quà biếu ra để chuẩn bị trà bánh.
“A, bánh Baumkuchen này. Trông ngon quá đi mất.”
“Ara, tiệm này nổi tiếng lắm đấy nhé. Chắc mẹ cậu ấy đã phải vất vả lắm mới mua được đây.”
“Vậy sao ạ... Bác ấy thật chu đáo quá.”
Dù vậy, được tặng bánh ngon thì ai mà chẳng thích. Tôi thầm cảm ơn và chuẩn bị thưởng thức. Biết nhà đông người nên bác ấy đã gói hẳn hai hộp lớn, ngoài ra còn có cả những miếng Baumkuchen nhỏ loại cứng vừa đủ cho mỗi người một miếng.
“Loại nào trông cũng ngon... Để em cắt ra trước nhé.”
“Cái phần vỏ đường giòn giòn này là ngon nhất luôn đấy nhé—”
Anh Kanata hào hứng vô cùng, đoạn mang một miếng nhỏ lên đặt lên bàn thờ Phật để cúng. Tôi mải mê cắt bánh mà quên béng mất khâu này, thấy hơi ngượng với bản thân một chút.
Trời bên ngoài nắng gắt nên tôi đã chuẩn bị sẵn trà lúa mạch lạnh cho cả nhà. Vừa lúc đó, Kai dẫn ba đứa em quay trở lại, chắc hẳn là vừa cho tụi nhỏ xem cái xe bus xong nên hai đứa sinh đôi đang phấn khích nhảy nhót không thôi.
“Nào, bình tĩnh lại. Đi rửa tay theo thứ tự đi đã.”
““Vâng ạ!””
Rikuto vội chạy theo sau hai đứa em vào phòng tắm, đúng là ra dáng người bảo hộ thực thụ. Trong khi đó, Kai mới chỉ một lát thôi mà trông đã mệt phờ râu rồi.
“Lũ nhóc đó năng lượng ở đâu ra mà nhiều thế không biết? Từ lúc chưa xuất phát đã phấn khích đến tận bây giờ rồi...”
“Chắc vì đây là lần đầu anh em đi chơi xa cùng nhau nên tụi nó mới hào hứng vậy đó mà.”
Nghĩ vậy cũng thấy ấm lòng. Kai đang nằm bò ra bàn bỗng ngẩng đầu lên, đoạn đưa cho anh Kanata một cái túi ma thuật nhỏ đeo ở thắt lưng.
“Anh Kana, cái này gửi anh. Các em sang làm phiền mọi người quá, quà cáp chẳng có gì to tát nhưng em có mua bánh mì của một tiệm rất nổi tiếng ở chỗ em. Mọi người cùng ăn nhé.”
“Ara, được sao? Có tận ba ổ bánh mì gối mới ra lò luôn này! Cả bánh sừng bò trông cũng ngon quá đi.”
“Cái gì thế? Oa, có cả bánh mì dưa lưới (melon pan) nữa này. Thơm phức luôn. Kai, ông đi xếp hàng từ sáng hả?”
“Ừ. Tiệm đó mở cửa từ sớm lắm. Sau khi đưa mẹ ra ga là tớ ghé qua mua luôn. Món bánh mì dưa lưới nướng giòn rụm này ngon lắm đấy.”
Trong túi ma thuật chứa đầy ắp bánh mì, tính ra phải bằng ba túi giấy lớn. Vì chúng tôi đã từ chối nhận tiền trọ và tiền ăn nên cậu ấy đã tinh tế chuẩn bị quà cáp như thế này. Bánh mì mới ra lò thì còn gì bằng, tôi nhận lấy và chuyển hết vào [Hộp vật phẩm] để bảo quản.
“Cảm ơn nhé. Sáng mai cả nhà mình cùng chén.”
“Ừ. Lũ nhóc đó ồn ào lắm, có khi lại làm phiền mọi người mất.”
“Náo nhiệt cho vui chứ có sao đâu. Ở quê mà, chẳng ai để ý đâu mà lo.”
Thấy Kai hiếm khi tỏ ra yếu thế như vậy, tôi khẽ bật cười. Anh Kanata cũng mỉm cười gật đầu đồng tình.
“Đúng đấy. Các ông bà hàng xóm cứ than thở dạo này ít trẻ con nên buồn lắm. Lát nữa ông dắt tụi nhỏ đi dạo vòng quanh rồi chào hỏi mọi người đi. Chắc chắn các cụ sẽ thích lắm cho xem.”
“Ờ. Tiện thể tớ mang ít rau đi biếu luôn.”
Tụi nhỏ rửa tay xong quay lại, cả nhà cùng quây quần bên cái bàn lớn ở phòng khách, thưởng thức trà lúa mạch và bánh Baumkuchen. Chắc vì bữa sáng ăn sớm nên tụi nhỏ đói bụng, đống bánh bị chén sạch trong nháy mắt làm tôi cũng phải giật mình. Đúng là mấy nhóc đang tuổi ăn tuổi lớn có khác.
Nhân tiện, Noah có vẻ không thích trẻ con lắm. Ngay khi cảm nhận được hơi thở của anh em nhà Miyuki là em ấy đã biến đâu mất tiêu rồi. Anh Kanata cười khổ bảo chắc phải đợi đến khi đói bụng em ấy mới chịu ló mặt ra thôi.
“Vẫn còn sớm mới đến giờ trưa, hay các em đi dạo quanh đây chút đi nhỉ?”
Việc chào hỏi hàng xóm là rất quan trọng khi sống ở quê, nên tôi giục bốn anh em ra ngoài chơi. Tôi đưa cho Kai một túi nilon đầy ắp rau củ, không quên bắt bốn anh em đội mũ, mỗi đứa cầm một bình tông trà lúa mạch lạnh và một viên kẹo muối.
“Đừng có chủ quan nhé, dễ bị say nắng lắm đấy. Cẩn thận nha.”
“Vâng ạ!”
“Tụi em đi đây, chị Misa.”
“Đi chơi vui nhé!”
Trên cung đường đi dạo có nhà nuôi một chú chó lai Husky là bạn chạy bộ của Kai nên chắc tụi nhỏ sẽ thích lắm. Tôi dặn Kai cứ thong thả mà chơi. Sau khi tiễn cả hội, tôi quay lại nhìn phía sau. Anh em nhà Hojo đang ôm đống tre trên tay với nụ cười đầy tin cậy. Kể từ giây phút này, thời gian chính là vàng bạc!
“Nào, chuẩn bị bữa trưa thôi. Món ăn đặc trưng của mùa hè: mì Somen chảy ống trúc!”
◇◆◇
“Tới đây này—”
“Tiếp theo là của em! Em sẽ gắp!”
“Á, Umi ăn gian! Tiếp theo là của em chứ!”
“Nào, không được cãi nhau. Phải thay phiên nhau gắp chứ.”
Tiếng lũ trẻ náo nhiệt vang vọng khắp sân nhà Tsukamori. Thật không ngờ chỉ thêm hai nhóc tiểu học thôi mà bầu không khí lại trở nên ồn ào đến thế. Cũng may nhà tôi cách hàng xóm tận mấy trăm mét, nên trừ khi mở tiệc BBQ xuyên đêm thì âm thanh này vẫn nằm trong mức cho phép. Những lúc thế này mới thấy ở quê thật tuyệt vời.
Món mì Somen chảy ống trúc cực kỳ được lòng tụi nhỏ. Bao nhiêu công sức của ba người chúng tôi đổ ra để làm giàn ống trúc cuối cùng cũng được đền đáp. Tre xanh thì trên núi sau nhà có đầy, nguyên liệu không thiếu nhưng công đoạn chế tác thì khá tốn sức.
Anh Kanata đảm nhận khâu dùng rựa và búa để chẻ đôi thân tre rồi đục bỏ các đốt. Nhìn những thân tre dễ dàng bị chẻ đôi trông cũng thú vị lắm. Các đốt tre cũng chỉ cần dùng búa gõ nhẹ là vỡ vụn ngay. Phần mệt nhất là công đoạn dùng giấy nhám để mài nhẵn các đốt và mặt cắt của ống tre. Để tụi nhỏ không bị xước tay do dằm tre, tôi đã cẩn thận mài cho đến khi bề mặt trơn nhẵn mới thôi.
Đã mất công làm nên chúng tôi chơi lớn, dựng hẳn một giàn dài tận mười mét. Cũng vì thế mà điểm bắt đầu thả mì phải đặt ở vị trí khá cao, nhưng tụi nhỏ thích mê nên chẳng có vấn đề gì cả. Đống mì Somen được tặng dịp Trung nguyên hay mua tích trữ lúc giảm giá giờ được dịp đem ra sử dụng hết mình.
Tôi luộc một nồi lớn, xả nước lạnh rồi chia thành từng vắt nhỏ vừa ăn, sau đó cất vào [Hộp vật phẩm]. Ba đứa trẻ đang tuổi lớn cộng thêm bốn người lớn với sức ăn như "hầm không đáy", tôi cứ thế luộc mì không ngừng nghỉ. Dù có dư thì [Hộp vật phẩm] vẫn bảo quản tốt nên tôi đem hết số mì trong nhà ra luộc luôn.
Dĩ nhiên chỉ ăn mì thôi thì sao mà đã, nên chúng tôi chuẩn bị thêm cả đống Tempura. Muốn tụi nhỏ được ăn đồ nóng hổi ngay tại chỗ, tôi kê một cái bàn nấu ăn ngoài sân, dùng bếp từ để chiên Tempura liên tục.
Món chính là đống rau củ tự trồng. Tempura cà tím là món được yêu thích nhất, tiếp đến là món rau củ chiên (Kakiage) đặc chế. Ngoài loại Kakiage đơn giản dùng hành tây, cà rốt và ngưu bàng, loại dùng hành tây, đậu nành lông và cá cơm khô cũng rất được ưa chuộng. Kakiage khoai lang và Kakiage ngô cực kỳ hợp khẩu vị tụi nhỏ. Kakiage cải cúc thì hơi bị hắt hủi một chút, còn món mà cả người lớn lẫn trẻ nhỏ đều mê chính là Kakiage thịt lợn rừng và hành tây theo phong cách phương Tây.
“Loại Kakiage đơn giản có tôm nhỏ đã ngon rồi, nhưng loại có thêm mực khô xé nhỏ này mới gọi là đỉnh cao. Thèm bia quá đi mất...”
Vị ngọt từ mực khô dường như nâng tầm món Kakiage lên hẳn một bậc. Món này mà nhắm rượu thì đúng là cực phẩm. Nhưng trước mặt tụi nhỏ mà uống bia ngay giữa ban ngày thì không ổn chút nào, tôi phải vận dụng hết lý trí mới kìm lòng lại được. Thôi thì uống trà lúa mạch lạnh cũng ngon vậy.
“Tempura lá tía tô cũng giòn rụm ngon lắm này.”
“Akira-san gu mặn thật đấy nhé. Em thì chắc chọn Tempura tôm thôi. Tempura củ sen ăn cũng thích lắm.”
Nhường phần mì Somen chảy cho tụi nhỏ, hội người lớn chúng tôi thong thả nhâm nhi Tempura. Trong khi đó, Kai vừa gặm Tempura tôm và mực, vừa làm nhiệm vụ thả mì từ thượng nguồn cho mấy đứa em. Nhìn cái đĩa đầy ắp Tempura mà cậu ấy đã kịp "xí phần", tôi thấy đúng là không hổ danh Kai.
“Tempura thịt thỏ — phiên bản thay thế cho thịt gà — chấm muối ăn cũng vào lắm nhé. Bí đỏ cũng bùi và ngon thật sự.”
“Món Tempura trứng lòng đào của anh Kana làm cũng tuyệt vời luôn. Lòng đào tan chảy thế này thì có mà ăn bao nhiêu cũng không chán.”
“Fufu, cảm ơn em nhé. Riku-kun cũng đừng khách sáo, cứ ăn đi em. Mì Somen thì đợi mấy nhóc kia bình tĩnh lại rồi ăn sau cũng được. Anh vẫn còn luộc nhiều lắm.”
“Dạ, vâng... anh Kana. Em xin phép ạ.”
Tôi liên tục gắp Tempura vào đĩa cho cậu nhóc Rikuto đang còn e thẹn. Nào là tôm, mực, thịt thỏ, dĩ nhiên không thể thiếu món Tempura trứng lòng đào cực phẩm. Tôi còn bỏ thêm cả cà tím, chả cá Chikuwa, chả cua Kanikama — những món mà trẻ con đều thích. Chả cá chiên rong biển là ngon nhất luôn!
“Chị Misa ơi, đủ rồi ạ. Em cảm ơn chị.”
“Thế à? Phải ăn thật nhiều mới lớn nhanh được chứ nhỉ?”
“...Chị Misa, câu đó là cấm kỵ đấy nhé.”
“Hửm? À, Kai à. Riku-kun cao hơn ông rồi mà nhỉ, giờ mới nhớ.”
Rikuto mới mười lăm tuổi nhưng đã cao hơn một mét bảy mươi rồi. Cậu nhóc trông hơi gầy và cao nhẳng, vẫn còn đang trong đà phát triển. Trong khi đó, Kai lúc mới bắt đầu về nhà cổ chỉ cao một mét sáu mươi lăm.
“Nhưng mà anh Yuki, em thấy mấy tháng nay anh cao lên trông thấy luôn đấy.”
Rikuto gọi anh mình là "Anh Yuki", nghe lạ tai thật.
“Đúng rồi đó. Chắc là vì không khí ở quê hợp với cậu ấy đấy. Cao thêm hẳn năm phân rồi còn gì.”
“Ừ. Giật cả mình luôn ấy chứ. Chắc là do ăn nhiều rau với thịt, lại còn vận động hết công suất nữa. Cậu ta sẽ còn cao nữa cho xem.”
“Anh Kana nói nghe thuyết phục thật đấy...”
Chắc do nạp thực phẩm chứa đầy ma lực nên Kai đang phát triển như thể đang ở tuổi dậy thì lần hai vậy. Đồ ăn và vận động là một phần, nhưng biết đâu [Potion] cũng có tác dụng tích cực thì sao.
“Từ lúc về quê sống, tôi vận động nhiều nên cơ thể săn chắc hẳn ra, lối sống lành mạnh đúng là thần kỳ thật!”
“Đúng thế. Da dẻ chị dạo này cũng đẹp hẳn lên, thích lắm luôn—”
Có hơi quá đà không nhỉ? Tôi liếc mắt nhìn Rikuto, thấy cậu nhóc không để ý lắm mà đang ngon lành chén Tempura. Nhìn cậu nhóc nheo mắt thưởng thức món chiên giòn rụm trông thật ấm lòng.
“Ngon thật ạ. Tempura chiên giòn thế này đỉnh quá. Em mà làm đồ chiên là nó cứ bị nhão nhoét ra ấy...”
Nghe tiếng thở dài của "đầu bếp chính" nhà Miyuki, anh Kanata bèn gắp thêm một miếng Kakiage mới chiên xong vào đĩa cho cậu nhóc.
“Trong thời gian ở đây, để anh dạy em nấu ăn nhé?”
“Ơ, được ạ?”
“Dĩ nhiên rồi. Nhà đông người thêm thì có thêm phụ bếp anh càng mừng chứ sao.”
“Em sẽ cố gắng ạ!”
Rikuto hào hứng giơ tay đồng ý với lời mời của anh Kanata. Cậu nhóc bẽn lẽn bảo mình biết làm ít món lắm, khiến "bản năng làm anh" của Kanata trỗi dậy mãnh liệt.
“Em mới chỉ làm được mấy món đơn giản thôi. Toàn là học trong tiết kinh tế gia đình với xem sách rồi tập làm theo thôi ạ...”
“Cứ bắt đầu từ những cái cơ bản nhất là được mà. Đến người lớn đầy người còn chẳng biết tự nấu ăn nữa là. Em giỏi lắm rồi.”
“Tại em không muốn mấy đứa em cứ phải ăn cơm hộp hay bánh mì ở cửa hàng tiện lợi suốt. Lúc đầu em cũng chỉ biết mỗi nấu cơm thôi.”
Rồi cậu nhóc kể mình đã tập làm thêm trứng cuộn, canh miso, rau xào, cứ thế tích lũy dần.
“Em cũng thử làm Tempura một lần rồi nhưng không giòn được. Với lại khâu dọn dẹp dầu mỡ mệt quá nên em định bỏ cuộc luôn rồi ạ...”
Cậu nhóc nhìn về phía hai đứa em sinh đôi. Có vẻ tụi nhỏ đã chán mì Somen và đang hào hứng chén Tempura.
“Thấy tụi nhỏ ăn ngon lành thế kia thì làm anh ai mà chẳng muốn cố gắng thêm chút nữa đúng không nào. Được rồi, anh sẽ dạy em bí quyết, lát qua đây nhé.”
“Vâng ạ!”
Có được trợ thủ mới, anh Kanata vui vẻ dắt Rikuto đi bắt đầu "tiết thực hành". Tôi chén xong phần Tempura của mình bèn di chuyển sang khu vực mì Somen chảy. Khâu thả mì có vẻ đã chuyển giao cho Akira, còn Kai thì đang hùng hục húp mì với tốc độ chóng mặt.
“Ăn mì kiểu 'Wanko' đấy à?”
“Là mì Somen chảy ạ! Trò này vui thật đấy chị.”
Nhìn Akira cười hồn nhiên trông thật dễ mến, tôi cũng gật đầu đồng tình. Tôi cũng muốn ăn nên khéo léo xen vào trước mặt Kai để gắp mì. Tốc độ thả mì của Akira đúng là "không phải dạng vừa", nên cuối cùng cả tôi và Kai đều được ăn no nê.
“A, suýt quên mất. Chị có làm cả món cà tím kho nữa.”
Món cà tím kho mặn ngọt tôi làm lúc đang luộc mì được mang ra bỏ vào bát mì Somen. Tôi thấy trên mạng bảo đây là cách ăn của một vùng quê nào đó, trông ngon quá nên bắt chước làm theo.
“Ừm, ngon thật. Vị này khác hẳn với cà tím chiên Tempura, thú vị quá.”
Cà tím kho với đường, nước tương, mirin và nước dùng dashi nên mềm mọng và đậm đà. Ăn kèm với nước dùng mì Somen tạo ra một sự thay đổi khẩu vị rất lạ, khiến mình ăn mãi không chán.
“Rất hợp với mùa hè luôn ấy.”
“Ờ. Mì Somen ngon thật đấy. Tempura cũng đỉnh luôn!”
Vừa ngon miệng vừa vui vẻ, đó chính là tinh hoa của món mì Somen chảy. Hai đứa sinh đôi hào hứng bảo thế này là có chuyện để viết vào nhật ký bằng tranh rồi. Ăn xong đống Tempura nóng hổi, tụi nhỏ cười mãn nguyện vô cùng.
◇◆◇
Sau bữa trưa mì Somen chảy đại thành công, tụi nhỏ lại tiếp tục thám hiểm cái xe bus. Một căn cứ bí mật sang chảnh được cải tạo từ xe bus cũ, dưới sự hướng dẫn của anh cả, ba đứa em đang nô đùa cực kỳ phấn khích.
“Tiếng reo hò dữ dội thật. Nhưng mà tôi cũng hiểu cảm giác đó.”
“Fufu. Hồi nhỏ mà được thấy một ngôi nhà tuyệt vời như vậy thì chắc chị cũng sẽ làm loạn lên thôi.”
“Em chẳng tưởng tượng nổi cảnh anh Kana làm loạn lên tí nào luôn ấy...”
“Ara, thật sao? Hồi nhỏ chị cũng là một đứa trẻ nghịch ngợm ồn ào lắm đấy nhé.”
Anh Kanata khẽ cười kể lại, nhưng tôi vẫn không tài nào hình dung ra được.
“Dạ, để em giúp mọi người dọn dẹp ạ.”
Rikuto sau khi tham quan xong đã quay lại phụ giúp dọn dẹp bữa trưa. Nếu không có khách thì đống bát đĩa bẩn này chỉ cần một chiêu [Thanh tẩy] của Akira là sạch bong rồi cất vào [Hộp vật phẩm] là xong, nhưng trước mặt tụi nhỏ thì không được dùng kỹ năng hay ma thuật bừa bãi. Biết trước điều đó nên bữa trưa này tôi dùng đĩa giấy, tôi đưa túi nilon cho Rikuto nhờ cậu nhóc thu gom đĩa giấy, ly giấy và đũa dùng một lần.
Phần dọn dẹp mệt nhất là cái giàn ống trúc tự chế, tôi đã nhanh tay cất nó vào [Hộp vật phẩm] lúc anh em nhà Miyuki đang mải mê với cái xe bus.
“Mọi người ăn sạch sành sanh thế này dọn dẹp cũng khỏe hẳn. Riku-kun, ăn ngon không em?”
“Dạ, ngon lắm ạ. Ở nhà mà em cho ăn mì Somen là tụi nó cứ nhăn nhó suốt, vậy mà hôm nay tụi nó lại hào hứng thế không biết.”
“Trò mì trôi ống trúc này đến người lớn còn thấy vui nữa là—”
Tôi mang bình trà lúa mạch cất vào tủ lạnh trong kho, rồi buộc gọn túi rác chứa đĩa giấy và đũa. Anh Kanata bê nồi chiên Tempura và bếp ga vào bếp. Trong bếp, Akira đảm nhận khâu rửa bát, thỉnh thoảng em ấy lại lén dùng [Thanh tẩy] để bát đĩa sạch bong kin kít. Dầu mỡ biến mất trong tích tắc, đúng là cứu tinh mà.
Tiện thể, dầu chiên Tempura thừa được tôi thấm vào giấy báo rồi dùng chức năng tiêu hủy rác của không gian lưu trữ để vứt đi. Lại một kỹ năng cực kỳ hữu dụng nữa, khâu xử lý dầu mỡ lúc nào cũng là phiền toái nhất mà.
Tôi và Rikuto cùng nhau lau bàn thật kỹ. Những chiếc bàn ngoài trời này là đồ tự chế của hai "tín đồ" mê sáng tạo, dùng gỗ kiếm được từ trong hầm ngục. Có tất cả bốn chiếc ghế băng dài, trông rất chắc chắn và ngồi thoải mái, đúng là tác phẩm đầy tâm huyết. Chỉ dùng cho mùa hè này thì phí quá, nên chắc chắn chúng tôi sẽ dùng nó cho các buổi BBQ hay cắm trại trong hầm ngục sau này.
“Riku-kun, cảm ơn em đã phụ giúp nhé. Nhờ em mà nhanh hẳn đấy.”
“Dạ không có gì ạ, em cũng thấy vui mà. Cảm ơn chị ạ.”
Tôi mỉm cười đáp lại cậu thiếu niên điềm đạm. Mới học cấp hai mà đã chín chắn thế này thật là đáng quý. Chắc vì ông anh cả có tính cách như thế nên cậu em thứ hai mới phát triển theo hướng giỏi hỗ trợ người khác chăng. Mối quan hệ bù trừ cho nhau như vậy thật khiến người ta ghen tị. Tôi là con một nên khi nhìn anh em nhà Hojo hay anh em nhà Miyuki hòa thuận với nhau, tôi cứ thấy ngưỡng mộ làm sao.
“Nhưng mà, làm sao để tụi nó ăn nhiều như hôm nay nhỉ. Ở nhà đâu có điều kiện làm mì trôi ống trúc được đâu ạ...”
Nhìn Rikuto đang vò đầu bứt tai, tôi bèn nảy ra một ý tưởng và xoa đầu cậu nhóc để an ủi.
“Hay em thử nhờ anh Kana dạy cho mấy món biến tấu mà trẻ con sẽ thích xem sao?”
“Món biến tấu ạ? Từ mì Somen sao?”
“Ừ. Cứ ăn mãi một kiểu mì Somen truyền thống thì đến người lớn còn ngán nữa là. Nếu biến tấu thành những món hợp khẩu vị trẻ con thì tụi nó sẽ không chán, mà lại còn tiết kiệm cho gia đình nữa. Như chị thì chị thích nhất món mì Somen trộn trứng đơn giản thôi. Chỉ cần mì Somen luộc xong trộn với lòng đỏ trứng, hành lá và cá bào là xong.”
“Hay quá ạ. Đơn giản thế này chắc hai đứa sinh đôi sẽ thích lắm.”
Mắt Rikuto sáng rực lên. Với một người thay mẹ đảm nhận khâu nấu nướng như cậu nhóc thì kỳ nghỉ hè đúng là một khoảng thời gian cực kỳ vất vả. Suốt một tháng không có cơm trưa ở trường, ngày nào cũng phải chuẩn bị ba bữa cho hai đứa em thì đúng là cạn kiệt ý tưởng luôn. Tôi thử hỏi cậu nhóc thường ngày làm thế nào, cậu ấy bèn nhìn xa xăm rồi trả lời:
“Bữa sáng thì em đành bắt tụi nó ăn bánh mì gối thôi ạ. Em đã dạy tụi nó cách tự nướng bánh rồi phết bơ hoặc mứt lên mà ăn.”
“Bữa sáng mà tụi nó tự lo được là đỡ vất vả bao nhiêu rồi đấy.”
“Vâng, đỡ lắm ạ. Bữa trưa thì em hay làm các món mì. Somen, mì Udon, mì xào hay mì ramen. À, cả mì Ý nữa ạ. Em chỉ luộc mì rồi trộn với nước sốt mua sẵn thôi...”
“Thế là quá ổn rồi. Các món mì vừa nhanh vừa ngon mà.”
“Nhưng tụi nó không thích mì Somen lắm ạ.”
Nhìn cậu nhóc ỉu xìu, tôi thấy cũng tội. Nhớ lại hồi nhỏ, tôi cũng từng than phiền dữ dội khi bữa trưa là mì Somen. Đến khi lớn lên, biết được nỗi khổ của việc đứng luộc mì giữa trời nóng nực thì tôi mới thấy biết ơn vô cùng, nhưng với hai nhóc tiểu học thì chắc tụi nó chưa hiểu được đâu. Vị ngon thực sự của mì Somen chắc cũng phải đến lúc lớn người ta mới cảm nhận được.
“Chắc tại tụi nó chán vị của nước chấm rồi chăng? Dạo này anh Kana đang nghiên cứu đủ thứ món, nên tụi chị đang nghiện mấy món mì Somen biến tấu lắm luôn...”
Món mì Somen nóng nấu với thịt lợn rừng thái mỏng, nước dùng thanh đạm nhưng rất đậm đà. Mì Somen xào mướp đắng ăn rất chắc dạ, là món khoái khẩu của cả nhà. Lại còn món mì Somen giả mì lạnh dùng trứng cuộn thái sợi, giò thỏ, dưa chuột và cà chua để trang trí cũng ngon tuyệt.
“Còn cả món mì Somen phong cách mì Ý lạnh với cà chua, cá ngừ đóng hộp và lá tía tô trông rất sang chảnh và ngon miệng nữa. Đừng có bó hẹp suy nghĩ là mì Somen phải ăn theo kiểu truyền thống, cứ thử biến tấu thành kiểu mì Ý Carbonara, hay mì xào khô, hay kiểu mì Tàu xem sao, chắc chắn sẽ thú vị lắm đấy.”
Tôi vừa đếm ngón tay vừa kể những món mà anh Kanata từng làm, Rikuto nghe mà mắt lấp lánh vì vui sướng.
“Tuyệt quá, món nào nghe cũng ngon ạ... A, để em ghi chú lại kẻo quên, chị Misa đợi em chút nhé!”
Tôi nhìn theo bóng Rikuto hớt hải chạy vào nhà chính. Có vẻ cậu nhóc vẫn chưa có điện thoại thông minh.
“Không có điện thoại thì khó mà tra cứu công thức đơn giản được nhỉ. Phải bàn với Kai một tiếng mới được.”
Hai đứa em sinh đôi thì còn sớm, nhưng Rikuto sắp lên cấp ba rồi. Giờ có nhiều loại điện thoại giá rẻ mà, có điện thoại để liên lạc thì Kai cũng yên tâm hơn.
“Trong lúc em ấy ở đây, mình sẽ dạy em ấy mấy công thức vừa dễ vừa ngon. Với lại cũng phải dạy hai đứa nhỏ phụ giúp việc nhà để đỡ đần cho Riku-kun nữa.”
Kỳ nghỉ hè vui vẻ cũng phải là một kỳ nghỉ hè để học hỏi mà. Cậu em thứ hai có tính cách kế hoạch và tỉ mỉ thì không sao, nhưng nghe bảo hai đứa sinh đôi vẫn chưa động vào tí bài tập về nhà nào.
“Buổi sáng thì cho tụi nhỏ đi tham quan và phụ giúp ở trang trại nhé. Còn buổi chiều lúc nóng nhất thì cho tụi nó ngồi trong phòng khách mát mẻ để chị kèm cặp làm bài tập. Xong xuôi thì thời gian còn lại cho tụi nó chơi tự do, chắc chắn tụi nó sẽ có động lực hơn hẳn.”
Nhà có tận bốn người lớn đáng tin cậy cơ mà. Mỗi người chỉ bảo một mảng là bài tập sẽ xong sớm thôi. Thời gian còn lại cứ để tụi nhỏ chơi hết mình cho bõ kỳ nghỉ hè. Đang đắc ý với kế hoạch của mình, một trong hai đứa sinh đôi chạy lại gần.
“A, chị Misa kìa! Chị thấy cái nhà xe bus chưa? Ngầu lòi luôn đúng không!”
“Hửm? Em là Umi-kun nhỉ. Thích cái nhà xe bus đó lắm hả?”
“Thích lắm ạ! Đỉnh thật luôn ấy. Anh hai bảo là anh ấy tự làm đấy!”
Umi cười toe toét gật đầu, cậu em út Sora cũng tiến lại gần. Cả hai đều thấp hơn tôi một chút nên tầm mắt gần như ngang nhau. Dáng vẻ nô đùa đúng lứa tuổi trông thật đáng yêu.
“Vậy, các em muốn ngủ ở nhà chính hay ngủ ở xe bus nào?”
Tôi biết thừa câu trả lời rồi nhưng vẫn cứ hỏi thử cho chắc.
“Tất nhiên là nhà xe bus rồi ạ! Em sẽ ngủ ở giường tầng phía trên—”
“Em cũng muốn ngủ giường trên. Umi hay ngủ mớ dễ bị ngã lắm, nên ngủ giường dưới đi.”
“Không có ngã đâu nhé! Sora mới là người hay bị vấp té ấy!”
Hai đứa nhóc chí chóe với nhau trông chả khác gì hai chú cún con đang đùa giỡn. Ông anh cả lững thững đi theo sau, thở dài một cái rồi xen vào giữa hai đứa em.
“Này... đừng có làm ồn quá. Đứa nào quậy là anh cho ra nhà kho ngủ hết đấy.”
“Không chịu đâu!”
“Tuyệt đối không!”
“Không chịu cái gì mà không chịu! Đây này—”
Kai vò đầu bứt tai hai đứa em đang làm loạn. Hai đứa nhỏ vừa la “bỏ ra đi”, “ghét quá” vừa chạy trốn nhưng miệng thì cười toe toét. Đúng là con trai có khác, tôi thầm thán phục.
“Thích xe bus đến thế cơ à?”
“Vâng, xe bus là nhất ạ!”
“Cực kỳ đẹp trai luôn!”
“Thế à, thế à.”
Thấy các em thích căn nhà xe bus mình đã vất vả cải tạo, Kai trông cũng rất đắc ý.
“Vậy để anh mang hành lý ra xe bus trước nhé. Tắm rửa thì vào nhà chính, nên chỉ để đồ ngủ với đồ lót ở phòng khách thôi.”
“Ừ, làm vậy đi. Chị đưa cho cái giỏ đựng đồ giặt, mọi người cứ bỏ đồ thay ra vào đó nhé. Lúc đi tắm cứ bỏ vào máy giặt là chị giặt chung luôn cho.”
“Phiền chị quá. Cảm ơn nhé. Mấy đứa nghe chưa, đừng có vứt đồ bừa bãi như ở nhà nghe không?”
“Vâng ạ!”
“Em đi lấy hành lý đây!”
Lũ trẻ hào hứng chạy ùa vào nhà chính. Chắc là thích cái xe bus lắm đây, tụi nhỏ vui vẻ khuân đồ đạc vào căn cứ bí mật của mình. Chắc chắn vào trong lại tranh nhau xem ai được nằm giường nào cho mà xem. Nghe bảo sau đó hai đứa nhỏ nhất quyết đòi nằm giường trên, nên hai ông anh đành phải nhận giường dưới, nghe xong mà tôi không nhịn được cười.
“Trẻ con lúc nào cũng thích mấy chỗ cao cao nhỉ.”
“Đã thế còn hay hứng lên nhảy từ trên đó xuống nữa, mệt lắm cơ.”
Kai thở dài ngán ngẩm. Cố lên nhé, ông anh cả. Sau một hồi nô đùa và dọn dẹp hành lý vào tủ đồ trên xe bus xong, Kai dắt ba đứa em ra chuồng gà. Có vẻ cậu ấy định bắt tụi nhỏ phụ giúp dọn dẹp chuồng và thu hoạch trứng.
“Có gà kìa!”
“Ể? Tụi em phải dọn dẹp á?”
“Ờ. Có làm thì mới có ăn chứ.”
“Muốn được ăn cơm thì phải dọn dẹp ạ?”
“Đúng thế. A, nhớ lấy trứng về trước đã nhé. Phải xin phép mấy chị gà 'cho em xin trứng' hẳn hoi đấy nghe chưa? Không là bị mổ cho một trận tơi bời đấy...”
“Anh hai bị mổ rồi à...”
“...Ừ. Đau phết đấy.”
Trứng ở tổ phía trong là trứng có phôi để ấp, nên chỉ được lấy những quả nằm trên rơm ở phía ngoài thôi. Tôi cứ lo tụi nhỏ sẽ ghét, nhưng tụi nó vừa la “hôi quá” vừa cười hớn hở nhặt trứng. Chắc do tụi nhỏ cúi đầu chào “cho em xin ạ” rất lễ phép nên ngay cả con gà trống hung dữ thường ngày hôm nay cũng hiền khô.
“Ủa, sao hôm nay tụi nó hiền thế? ...À, ra là có Noah-san canh chừng à.”
“Nyan—”
Chú mèo tam thể kêu một tiếng đáng yêu như muốn bảo “đúng thế đấy”, em ấy đang cuộn tròn trên bờ tường chuồng gà. Tưởng là ghét trẻ con nên đi trốn rồi, hóa ra vì lo cho tụi nhỏ nên mới ra mặt đây mà.
“Noah-san tốt bụng quá nhỉ.”
Tôi khẽ xoa đầu em ấy, bèn nhận được một tiếng kêu g-o-a-n. Vâng, cơm đến đây ạ. Tôi lén chuẩn bị sẵn một đĩa nhỏ ở góc chuồng gà. Đó là món thức ăn cho mèo đặc chế làm từ ức chim Kokko băm nhỏ rồi luộc chín.
“Măm măm, măm măm.”
Thấy em ấy ăn ngon lành thế kia chắc chắn là hài lòng rồi. Nhờ có em ấy mà lũ gà mới ngoan ngoãn như vậy, đây coi như là phần tiền công xứng đáng.
“Có Noah-san ở đây chắc là ổn rồi. Vậy Kai ơi! Tiện thể thu hoạch luôn ít rau cho bữa tối nhé.”
“Rõ! Tớ sẽ mang rau mùa hè về cho.”
Mọi việc cứ giao cho Kai, còn tôi bèn quay trở lại nhà chính. Cởi xăng-đan ở hiên nhà, tôi đi chân trần vào trong. Cảm giác bước trên chiếu tatami thật là dễ chịu. Tôi đang đấu tranh giữa việc có nên nằm lăn ra đó đánh một giấc trưa không thì anh Kanata lên tiếng:
“Misa-chan, tối nay ăn gì nhỉ?”
“Khó chọn quá anh ơi...”
Nói đến món ăn yêu thích của tụi trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn thì chắc chắn phải là món thịt rồi. Trưa nay đã ăn mì Somen và Tempura, nên tối nay chắc ăn món gì có cơm là hợp lý nhất.
“Món cơm thịt đầy ắp thịt thì sao ạ?”
“À, hay đấy. Ăn thế mới chắc dạ. Trưa nay mới chỉ có ít Tempura thịt thỏ thôi... Hay anh làm món cơm thịt lợn rừng nấu mặn ngọt kiểu cơm bò nhé.”
“Cơm Boar duyệt luôn ạ! Với lại em muốn làm món gì đó từ trứng và rau mà tụi nhỏ vừa thu hoạch nữa.”
“Anh thấy ý tưởng kết hợp giáo dục thực phẩm thế này rất hay. Vậy để tụi nhỏ phụ trách làm món salad rau nhé. Món cơm bò thì đơn giản, Riku-kun cũng dễ học nữa.”
Thế là bữa tối hôm đó chúng tôi để tụi nhỏ cùng phụ bếp. Rau củ tụi nhỏ thu hoạch gồm dưa chuột, cà chua và xà lách. Tôi nhờ hai đứa sinh đôi rửa rau thật sạch. Trước tiên là xé xà lách thành miếng vừa ăn. Đến lúc bảo tụi nhỏ thái lát dưa chuột và cà chua thì tôi mới tá hỏa khi nghe tụi nó bảo đây là lần đầu tiên được chạm vào dao.
“Tiết thực hành nấu ăn đến lớp năm mới có mà.”
“Tụi em mới lớp bốn thôi ạ.”
“Ra vậy... Thế thì hơi sớm nhỉ?”
“Không đâu, ít nhất cũng phải học cách dùng dao chứ.”
“Ể? Mệt lắm.”
“Không quen tay sau này các em lại giống anh cho xem.”
“Giống anh hai...”
“Giống cái người không biết nấu cơm như anh hai...”
Hai đứa sinh đôi nhìn nhau rồi đồng loạt gật đầu.
“Em sẽ làm.”
“Đúng rồi, thời đại này con trai cũng phải biết nấu ăn chứ.”
“Kai giỏi thật đấy. Tự nguyện hy sinh bản thân làm gương xấu cho các em luôn.”
“Này...”
Kai tự nói xong rồi tự thấy bị tổn thương sâu sắc.
“Bây giờ vẫn chưa muộn đâu, Kai cũng vào tập luyện cùng luôn đi.”
“Đúng đấy. Nào, thái rau thì ông làm được đúng không? Kai-kun mau dạy cho các em cách dùng dao đúng cách đi nào.”
“Vâng ạ...”
Dưới sự vỗ về của anh Kanata, Kai rốt cuộc cũng chịu ngẩng mặt lên. Cậu em thứ hai Rikuto dùng dao rất khéo nên được làm trợ thủ cho anh Kanata bên phía bếp ga. Kai dắt hai đứa sinh đôi ra cái bàn lớn giữa phòng. Ở đây rộng hơn bàn bếp nên thao tác dễ dàng hơn. Cậu ấy bắt đầu dạy cho tụi nhỏ những điều cơ bản như kiểu “nắm tay kiểu mèo” y như một ông thầy thực thụ.
“Nắm tay kiểu mèo!”
“Tay của Noah-san hả? Hay là mèo đấm?”
Bốn anh em nhà Miyuki cùng mặc tạp dề giống nhau, gương mặt đầy nghiêm túc phụ giúp làm bữa tối. Nhân tiện, tạp dề là đồ Akira tự may, ở túi áo còn thêu hình một chú mèo tam thể rất tinh tế.
“Riku-kun giỏi quá. Nền tảng có sẵn rồi, chỉ cần quen tay nữa thôi.”
“Em cảm ơn ạ. Tại anh Kana dạy dễ hiểu quá ạ.”
Bên phía đội làm cơm Boar có vẻ đang tiến triển rất thuận lợi. Tôi cắm nồi cơm rồi nhanh chóng nấu món canh. Lại là một món liên quan đến Boar, đó là món súp lợn Tonjiru nhưng thay bằng thịt Boar. Tôi cho thật nhiều loại rau củ rễ vào nên dinh dưỡng cực kỳ đầy đủ. Sau khoảng một tiếng đồng hồ cả nhà cùng làm, bữa tối đã được bày ra trên chiếc bàn lớn ở phòng khách.
“Món chính là cơm thịt lợn rừng. Canh cũng có thịt lợn rừng luôn. Và salad rau!”
Tiếng hò reo vang dội. Tụi nhỏ cực kỳ hào hứng với bữa ăn đầu tiên do chính tay mình phụ giúp. Món cơm Boar là thịt lợn rừng thái mỏng nấu với hành tây thái lát theo kiểu mặn ngọt. Anh Kanata đã tỉ mỉ nêm nếm gia vị, nhưng anh vẫn dạy cho Rikuto rằng “nếu thấy phiền quá thì cứ dùng nước sốt lẩu Sukiyaki mua sẵn cũng được”.
Thịt xào nước sốt Sukiyaki ăn kèm với cơm thì đúng là 'bài' rồi. Quá chuẩn luôn.
Nếu muốn cay nồng một chút thì dùng nước sốt thịt nướng cũng ngon không kém, đó chính là điểm mạnh của các món cơm thịt. Lời khuyên này của anh Kanata dường như đã giải tỏa được áp lực “phải nấu thật chuẩn” cho Rikuto. Nước sốt do các công ty thực phẩm dày công nghiên cứu mà lại, chắc chắn là phải ngon rồi. Vừa đỡ tốn sức mà lại càng ngon hơn, chẳng phải là tuyệt nhất sao.
“Lúc nào quen tay rồi thì tự mình điều chỉnh gia vị sau cũng được. Bình thường cứ dùng đồ làm sẵn là đủ rồi. Riku-kun đang tuổi ôn thi nên cái gì bớt được thì cứ bớt nhé.”
“...Dạ. Em sẽ làm thế ạ.”
Vì có mấy nhóc tiểu học nên anh Kanata làm vị hơi ngọt một chút, nhưng hành tây mềm ngọt thanh tao quyện với thịt mềm khiến ai nấy đều ăn lấy ăn để.
“Salad là tụi em làm đấy nhé.”
“Umi mới chỉ có xé xà lách thôi mà.”
“Sora thái dưa chuột còn chưa đứt hết nữa kìa.”
Chẳng biết là thân nhau hay ghét nhau, hai đứa sinh đôi cứ thích tị nạnh nhau một cách lộ liễu. Nhìn hai đứa cãi nhau đáng yêu quá làm Akira cứ mỉm cười suốt. Chỉ là xà lách xé miếng vừa ăn, dưa chuột và cà chua thái lát đơn giản thôi, nhưng với lần đầu tiên thực hành nấu ăn thì thế là quá giỏi rồi. Những miếng dưa chuột dày mỏng không đều trông cũng thật dễ thương.
Trong salad còn có cả trứng luộc từ mẻ trứng tụi nhỏ vừa thu hoạch ở chuồng gà. Tụi nhỏ bảo đã được anh cả dạy cách luộc trứng và rất tự hào vì đã làm rất thành công.
“Làm được cả salad với trứng luộc thì giỏi quá rồi. Sau này có thể phụ giúp cho Riku-kun rồi đấy.”
Khi được tôi khen, cả hai đứa đều ưỡn ngực đầy tự hào.
“Vâng, tụi em sẽ phụ giúp cho anh Riku ạ.”
“Cứ giao phần salad với trứng luộc cho tụi em!”
“Thế thì yên tâm quá rồi.”
Rikuto mỉm cười bẽn lẽn vẻ rất vui.
“Món trứng chần trên bát cơm cũng là tụi nó làm đấy.”
Chỉ là bỏ vào nước sôi rồi để đó thôi, nhưng với hai đứa trẻ vốn chỉ biết phết mứt hay bơ lên bánh mì thì đây là một bước tiến vĩ đại.
“Trứng chần khéo quá nhỉ. Ăn kèm với cơm thì ngon tuyệt luôn.”
Được một mỹ nhân đẹp phi giới tính như Akira khen ngợi, cả hai đứa sinh đôi đều đỏ mặt tía tai. Đúng là con trai có khác. Kai nhìn cảnh đó với vẻ mặt khá phức tạp. Thịt rừng có vẻ rất hợp khẩu vị tụi nhỏ, chúng cũng ngạc nhiên trước độ tươi ngon của trứng và rau củ.
“Thịt ngon quá ạ. Em vốn không thích thịt lợn lắm nhưng món này thì em thấy rất ngon.”
“Umi ơi, đây không phải thịt lợn đâu, là thịt lợn rừng đấy. Ngon đúng không?”
Tụi nhỏ cũng xúc động trước vị ngon của trứng mới đẻ, và vui sướng vì rau củ không hề bị đắng.
Giáo dục thực phẩm có vẻ đang tiến triển tốt. Hy vọng tụi nhỏ sẽ khắc phục được chứng kén ăn...
Vì đã được Rikuto nhờ vả trước nên thấy hai đứa trẻ vốn ghét rau lại ăn sạch đĩa salad làm tôi thấy thật lòng vui sướng. Nghe bảo tụi nó vốn ghét mùi và kết cấu của ngưu bàng hay mộc nhĩ, thế mà bát canh Boajiru tụi nó vẫn húp sạch sành sanh. Ăn xong cơm rồi lại đòi ăn thêm, tụi nhỏ sau khi ăn no nê bèn viết xong phần nhật ký của ngày hôm nay, rồi được Kai dẫn đi tắm. Hoạt động hết công suất từ sáng sớm, sau khi tắm rửa sạch sẽ xong, tụi nhỏ chui tọt vào cái xe bus, leo lên giường tầng là lăn ra ngủ ngay lập tức. Đêm đầu tiên của kỳ nghỉ hè tại nhà chung diễn ra thật bình yên.
◇◆◇
Sáu giờ sáng, Kai đánh thức ba đứa em đang ngủ say như chết trên giường tầng trong xe bus. Thói quen chạy bộ hàng ngày và dắt chó hàng xóm đi dạo đã được cậu ấy hoàn thành xong xuôi. Tối qua đi ngủ sớm nên sau hơn tám tiếng nghỉ ngơi, ba đứa em dậy sớm tỉnh táo hơn hẳn mọi khi.
“Nào, sáng rồi. Đi vệ sinh rồi rửa mặt đi. Lũ gà đang đợi các em cho ăn đấy.”
“Vẫn buồn ngủ lắm... nhưng gà... cho ăn... đi thôi.”
“Ưm... mới có sáu giờ thôi mà...”
“Sora, cẩn thận dưới chân đấy nhé. Ngái ngủ là ngã từ trên thang xuống đấy.”
“Vâng ạ, anh Riku.”
Đã quen với việc dậy sớm, Rikuto nhanh chóng chuẩn bị xong xuôi rồi tiến thẳng về phía nhà chính. Có vẻ cậu nhóc định phụ giúp làm bữa sáng. Thấy cậu em thứ hai chín chắn và đáng tin cậy như vậy, Kai chỉ biết cười khổ. Hai đứa sinh đôi tuy có kêu ca một chút nhưng vẫn hào hứng với việc chăm sóc gà, tụi nó thay áo thun và quần đùi thật nhanh. Thay phiên nhau dùng nhà vệ sinh và rửa mặt ở bồn rửa tay trong xe bus.
“Nè, trà lúa mạch đây. Đừng quên bổ sung nước đấy nhé.”
“Ưm, uống thôi.”
“Lạnh và ngon quá anh ạ.”
Xe bus có trang bị đầy đủ tủ lạnh, bên trong luôn có sẵn bình trà lúa mạch. Hai đứa em sinh đôi thường mải chơi mà quên mất việc uống nước. Vì thế, Kai luôn để mắt nhắc nhở tụi nhỏ uống trà thường xuyên.
“Ngủ trong xe bus có bị nóng không?”
“Không ạ. Tại mệt quá nên em lăn ra ngủ luôn—”
“Em cũng ngủ ngon lắm ạ. Không tỉnh giấc lần nào nên chắc là không nóng đâu.”
Ban ngày Kai đã dùng mái che và mành tre để che nắng cho xe bus. Các cửa sổ và cửa ra vào cũng được mở toang để gió lùa vào nên nhiệt độ bên trong không tăng quá cao. Chỉ cần dùng máy làm mát điểm nối điện từ nhà kho là đủ để có một giấc ngủ thoải mái rồi. Dù chi phí đầu tư ban đầu hơi xót ví nhưng đúng là đáng đồng tiền bát gạo.
“Vậy, ra chuồng gà thôi nào. Cẩn thận kẻo bị mổ đấy nhé?”
“Tụi em chạy nhanh lắm nên không sao đâu ạ. Quả trứng chần hôm qua ngon thật anh Sora nhỉ.”
“Ừ. Trứng mới đẻ vị khác hẳn trứng ở nhà mình ăn luôn. Rau cũng ngon nữa!”
Kai dắt hai đứa nhỏ đang hào hứng tiến về phía chuồng gà. Thấy chú mèo Noah vẫn lẳng lặng giữ khoảng cách theo sau để canh chừng tụi nhỏ, Kai khẽ mỉm cười. Dù ghét trẻ con nhưng em ấy vẫn giữ khoảng cách và kiểm soát lũ gà thay cho tụi nhỏ.
“Noah-san, cảm ơn em nhé.”
Kai khẽ nói lời cảm ơn, cái đuôi bồng bềnh của em ấy vẫy vẫy sang trái sang phải như để đáp lời. Bữa sáng nay là món cơm trộn trứng. Quy tắc của nhà chung chúng tôi là cơm trắng mới nấu trộn với trứng tươi, rồi nêm nếm gia vị tùy thích. Trong bếp, tôi đã đứng sẵn đó cùng với Rikuto chuẩn bị bữa sáng.
“Canh miso nhiều rau với dưa muối mọi người tự lấy nhé. Salad cũng để kiểu buffet luôn, nhớ trình bày sao cho đủ dinh dưỡng và đẹp mắt đấy!”
“Vâng, em biết rồi, chị Misa!”
Tôi gõ nhẹ vào trán cậu em thứ ba một cái vì cái tội kêu trống không.
“Phải gọi là chị Misa chứ, Umi.”
“Chị Misa ơi, buổi sáng em muốn uống nước cam ạ.”
Cậu em út Sora chào hỏi một cách rất tự nhiên. Nhóc này lanh lợi và khôn ngoan hơn Umi nhiều. Bị em ấy gọi “chị ơi” một cách đầy tính toán làm tôi cũng thấy khá phức tạp.
“Sáng ra mà đã năng nổ thế nhỉ tụi em. Đây, nước cam đây. Umi-kun có uống không?”
“Em cũng muốn nước cam!”
“Rồi rồi, của các em đây.”
Chúng tôi tận dụng toàn bộ bàn bếp để làm khu vực ăn sáng kiểu buffet. Cơm trắng tự xới trong nồi điện, canh miso thì tự múc từ cái nồi lớn trên bếp ga. Khu vực salad có bắp cải thái sợi, xà lách xé miếng, dưa chuột thái lát và cà chua bổ múi cau được bày ra các đĩa lớn. Nước xốt và mayonnaise cũng được để sẵn để mọi người tự chọn. Cực kỳ chu đáo luôn.
“Salad mà ăn kèm với dăm bông này là ngon lắm đấy nhé. Có cả trứng luộc nữa, muốn biến tấu sao thì tùy nghen.”
“Tuyệt quá! Trông ngon thế!”
“Em muốn ăn cả xúc xích nữa cơ.”
Trên bàn còn có sẵn xúc xích và trứng cuộn cho tụi nhỏ đang tuổi lớn. Đồ uống thì có đủ sữa tươi, nước cam và trà lúa mạch, kiểu quầy nước tự phục vụ từ tủ lạnh. Ly đầu tiên thì tôi đã phục vụ tận nơi rồi. Tự lấy những món mình thích vào khay, hai đứa sinh đôi tiến về phía bàn sưởi kotatsu ở phòng khách. Tối qua vừa chén sạch mấy bát cơm thịt xong mà sáng ra tụi nhỏ vẫn ăn uống rất hăng hái.
Đúng là đang tuổi lớn. Mới không gặp nhau vài lần trong năm vì công việc bận rộn mà ba đứa em đã lớn đến mức làm Kai phải ngạc nhiên.
“Tụi em ăn khỏe thật đấy.”
“Tại cơm trộn trứng ngon quá mà anh.”
“Salad cũng ngon nữa. Chắc tại trứng với rau là do tụi em tự thu hoạch đấy ạ!”
Nhìn hai đứa nhóc chưa từng đụng vào việc bếp núc mà giờ hào hứng đập trứng làm tôi thấy bất ngờ quá đỗi. Ở nhà thì đến cái bát cũng chẳng buồn bê vào bồn rửa, vậy mà sáng nay tụi nhỏ đã ngoan ngoãn đi rửa bát theo hướng dẫn của tôi.
“Hai em rửa bát khéo quá nhỉ! Cứ thế này mà phụ giúp cho Riku-kun thì anh hai với mẹ sẽ đỡ vất vả lắm đây—”
Thấy tôi mỉm cười khen ngợi, Umi bèn ưỡn ngực tuyên bố với Rikuto: “Dễ ợt mà, sau này em lại giúp cho nhé”. Sora vốn hay lý sự cũng im lặng ngoan ngoãn lau bát.
Misa có vẻ giỏi trị trẻ con bất ngờ nhỉ.
Dù sao thì có hai đứa nhỏ phụ giúp thì gánh nặng trên vai Rikuto và mẹ cũng giảm bớt, thật là đáng mừng. Đánh răng xong xuôi, Kai dắt hai đứa sinh đôi đi tham quan trang trại. Tôi cũng có rủ Rikuto nhưng cậu nhóc đã khéo léo từ chối.
“Em sẽ ở nhà để anh Kana và chị Misa dạy nấu ăn ạ. Thời gian rảnh em cũng muốn ôn thi cấp ba nữa. Hai đứa nhỏ thì phiền anh trông giúp em nhé.”
“Ờ, anh biết rồi. Đang kỳ nghỉ hè mà, Riku cũng chơi vừa sức thôi nhé?”
“Vâng, em ổn ạ. Thế này là vui lắm rồi.”
Rikuto đưa cho Kai một cái hộp gỗ được bọc trong khăn gói. Cầm lên thấy nặng trịch. Nghĩa là, đừng có về trước lúc quá trưa đúng không. Kai dắt hai đứa nhỏ lên chiếc xe van mượn của anh Kanata, tiến thẳng về phía trang trại quen thuộc. Khi nghe Kai đề nghị cho các em sang trải nghiệm công việc ở trang trại, ông chủ đã đồng ý ngay, nhưng bù lại cậu ấy phải nộp một bản báo cáo. Có vẻ ông ấy đang định mở tour trải nghiệm có thu phí nên coi đây là dịp để thử nghiệm. Nếu trang trại ăn nên làm ra thì tiền thưởng của Kai cũng tăng theo. Dù hơi phiền nhưng cứ giúp ông ấy một tay vậy.
“Trang trại có bò với ngựa không anh? Có lợn không ạ?”
“Trang trại mình sắp đến chủ yếu là bò sữa. Lấy sữa chứ không phải lấy thịt đâu nhé. Có nuôi thêm ít lợn nữa nhưng không có ngựa đâu.”
Trang trại rất rộng nên chỗ đậu xe không thiếu. Đây là trang trại chuyên nuôi bò sữa và sản xuất các sản phẩm từ sữa, có cả cửa hàng bán lẻ cho khách tham quan. Gần đây những món đồ ngọt làm từ công thức của anh Kanata đang bắt đầu trở nên nổi tiếng. Kem tươi làm từ sữa đặc sản của trang trại là món được yêu thích nhất. Hiện tại mới chỉ có mấy cái ghế băng đặt ngoài trời thôi, nhưng nghe bảo sắp tới họ sẽ mở cả khu vực cà phê nữa.
“Ồ, Kai-kun. Chào buổi sáng. Đây là các em trai của cậu à?”
“Chào buổi sáng, ông chủ. Nào mấy đứa, chào hỏi đi chứ!”
““Chúng em chào bác ạ!””
“Hôm nay nhờ bác giúp đỡ ạ. Em sẽ bảo tụi nhỏ giữ trật tự ạ.”
“Haha, hai đứa sinh đôi năng nổ quá nhỉ. Vậy mau đi khử trùng tay chân rồi vào xem chuồng bò đi. Có thể thử sức với việc vắt sữa bò nữa đấy.”
“Vâng ạ. Tiện thể em sẽ dạy tụi nó cách dọn dẹp chuồng luôn.”
“Thế thì quý quá.”
Kai vẫy tay chào ông chủ đang cười hào sảng, rồi dẫn các em đi tham quan trang trại mà mình đã quá quen thuộc. Sau khi phụ giúp dọn dẹp chuồng gà rồi lại đến chuồng bò, tụi nhỏ tuy có kêu ca một chút nhưng lại rất hào hứng với việc vắt sữa. Sữa mới vắt ra béo ngậy, vị khác hẳn sữa mua ở siêu thị. Nhìn hai đứa sinh đôi phấn khích với "bộ râu trắng" quanh miệng làm Kai không nhịn được cười.
Khuân cỏ khô, thay nước uống cho bò, rồi cẩn thận chải lông cho tụi nó. Thỉnh thoảng lại nghỉ ngơi, Kai dắt các em sang chăm sóc cánh đồng cỏ và tham quan nhà xưởng sản xuất. Để có tư liệu viết nhật ký và bài tập tự chọn, hai đứa sinh đôi ghi chép cực kỳ nghiêm túc.
“Kem ngon quá anh ơi.”
“Vâng. Khác hẳn kem ở siêu thị luôn. Vị xịn xò thật sự.”
Được ông chủ ưu ái cho ăn thử phô mai, sữa chua và kem tươi, hai đứa nhỏ sướng rơn cả người. Đến giờ trưa, ba anh em trải tấm bạt nilon lên bãi cỏ, cùng nhau chia sẻ hộp cơm ba tầng. Những viên cơm nắm đủ màu sắc, gà rán Karaage, trứng cuộn và cả món thịt kho khoai tây. Đơn giản nhưng toàn là những món trẻ con cực kỳ yêu thích. Trong hộp nhựa còn đầy ắp dâu tây được xếp đẹp mắt, hai đứa sinh đôi thích mê. Nhìn nụ cười hồn nhiên của các em — những đứa trẻ dạo này bắt đầu có chút nổi loạn và biết lý sự — Kai bất giác mỉm cười hạnh phúc.
◇◆◇
Buổi sáng khi Kai dắt hai đứa em sang trang trại, tôi tranh thủ đi tưới nước [Potion] cho cánh đồng. Cũng may Rikuto đã có anh Kanata lo. Hai người họ đang nhốt mình trong bếp để dạy và học nấu ăn một kèm một, nên đây là cơ hội tuyệt vời để tôi dọn dẹp việc đồng áng.
“Lũ Slime ơi, thu hoạch rau giúp chị với nhé.”
Lượng rau dự trữ vẫn còn khá nhiều nhưng việc tưới nước hàng ngày là không thể thiếu. Nhân tiện tôi nhờ luôn các phân thân của Cyan phụ giúp một tay. Vì sợ bị các em của Kai phát hiện nên từ hôm qua tôi đã bảo Cyan trốn vào trong hầm ngục. Được dịp trổ tài, lũ Slime hào hứng nhảy tót ra cánh đồng trông thật đáng yêu. Sau khi kiểm tra kỹ xung quanh không có ai, tôi bắt đầu phun nước pha [Potion] khắp cánh đồng.
Rau củ sau khi được tưới nước trở nên xanh mướt, lũ Slime nhanh chóng thu hoạch chúng. Thay vì đóng gói ngoài sân như mọi khi, tôi quyết định làm việc trong nhà kho để đề phòng bị phát hiện. Vừa lúc chuẩn bị xong đống kiện hàng thì xe tải của công ty vận chuyển cũng tới nơi.
“Cảm ơn các em đã phụ giúp nhé. Có muốn ăn phúc bồn tử hầm ngục không nào?”
Lũ Slime cực kỳ thích trái cây, thịt quái vật hay rau củ được tưới nước [Potion], nên chúng rất hào hứng nhận lấy phúc bồn tử. Vì hình dáng như cái bánh màn thầu nước nên tôi chẳng thấy được biểu cảm của chúng.
“Nhưng mà gần đây chị cảm giác như hiểu được tâm trạng của tụi em rồi đấy.”
Tôi nhận ra rằng màu sắc của cái lõi lơ lửng giữa cơ thể Slime sẽ thay đổi tùy theo cảm xúc của chúng. Thường ngày nó có màu xanh dương, nhưng khi vui thì màu nhạt đi, còn khi buồn thì chuyển sang màu xanh đậm. Lúc này được cho phúc bồn tử, chúng đang rất phấn khích, cái lõi nhấp nháy màu xanh da trời trông cực kỳ đáng yêu.
“Hôm nay xong việc rồi, các em quay lại chỗ Cyan nhé? Có Rikuto-kun ở nhà chính đấy, cẩn thận đừng để bị lộ nha.”
Bộp, chúng nhảy lên một cái như để đáp lời. Công việc hôm nay của tôi cũng đã xong, tôi bèn tiến về phía bếp nơi hai người kia đang làm việc. Hơi sớm một chút nhưng để tôi vào phụ chuẩn bị bữa trưa luôn.
“Anh Kana ơi, có cần em phụ một tay không ạ?”
“Ara, Misa-chan. Trợ thủ ở đây đủ rồi, em cứ thong thả nghỉ ngơi đi.”
Trong bếp, Rikuto đang cực kỳ nghiêm túc gọt vỏ các loại rau củ rễ.
“Khoai tây với cà rốt ạ? Trưa nay ăn cà ri sao anh?”
“Cà ri thì để bữa tối cho hai đứa nhỏ hào hứng hơn không nhỉ? Giờ anh đang dạy em ấy những món cơ bản cực kỳ tiện lợi để nấu sẵn.”
Nhìn đống hành tây thái múi cau, tôi gật đầu hiểu ý. Nhìn đống rau củ đã thái sẵn chất thành núi, tôi thử đoán thực đơn:
“Món súp Pot-au-feu, cà ri, thịt kho khoai tây với món hầm phải không ạ?”
“Fufu. Trúng phóc luôn nhé Misa-chan. Chỉ cần chuẩn bị trước thế này là có thể nấu được đủ loại món một cách dễ dàng.”
Anh Kanata đang dạy Rikuto các món nấu sẵn để giúp cậu nhóc ôn thi tiết kiệm thời gian. Món nào cũng đầy đủ dinh dưỡng và đúng gu trẻ con, quả nhiên là anh Kana có khác.
“Thịt thì dùng loại nào trong tủ lạnh cũng được, nhưng lần này anh dùng thịt lợn rừng nhé. Vị nó giống thịt lợn nên nấu món kho là hợp nhất.”
Anh cho thịt vào chảo đã láng dầu để xào sơ, rồi cho thêm đống rau củ đã thái vào đảo cùng.
“Nếu muốn nhanh thì khoai tây và cà rốt có thể cho vào lò vi sóng quay trước cũng được. Sau khi rau củ hơi chín thì cho thêm nước vào ninh.”
Anh bắt đầu đun hai cái nồi lớn trên bếp. Cho dù là cho bảy người ăn thì lượng này cũng vẫn là cực kỳ nhiều. Rikuto đang chăm chú hớt bọt.
“Đến đây anh sẽ nêm hạt nêm consomme trước. Đừng cho nhiều quá nhé? Sau đó chia ra các nồi khác nhau. Nồi này làm Pot-au-feu, nồi này làm cà ri. Cái nồi kia làm stew, còn cái nồi nhỏ này dùng để làm thịt kho khoai tây.”
Rikuto vừa ghi chép lời anh Kanata vừa làm việc rất thoăn thoắt. Cậu nhóc này đúng là có tố chất làm trợ thủ. Nhìn cách làm việc chuyên nghiệp đó, tôi thấy thật thán phục. Khéo léo lại còn không ngại khó, đúng là có tài.
“Sau đó chỉ cần thêm chút công đoạn nữa thôi là có ngay bốn món chính khác nhau rồi.”
Món Pot-au-feu thì cho thêm thịt xông khói, xúc xích và xà lách xé miếng. Nêm thêm muối tiêu, có thể cho thêm chút nước tương hay nước dùng mì Somen tùy thích. Nếu là tôi thì tôi sẽ cho thêm cả tỏi thái lát vào nữa. Cà ri hay món hầm stew thì chỉ cần viên sốt là ngon ngay, cực kỳ đơn giản. Còn món thịt kho khoai tây thì cho thêm bún tàu, nêm đường, nước tương, mirin và rượu nấu ăn cho vừa miệng là xong.
“Cứ cho vào hộp nhựa lớn hoặc túi nilon có khóa zip rồi đem đông lạnh là lúc nào cũng có cái để ăn. Những lúc bận rộn hay mệt không muốn nấu nướng thì tiện lắm đấy.”
“Toàn món hai đứa nhỏ nhà em thích, cảm ơn anh nhiều ạ. Chỉ sợ món thịt kho khoai tây tụi nó lại chê là chưa đủ đô thôi.”
“Món thịt kho khoai tây nếu dư thì mình có thể 'biến tấu' thành bánh khoai tây Korokke cũng được mà. Chị nhớ hồi trước bà chị hay cố tình để dư lại rồi làm cho chị cả đống Korokke thịt kho khoai tây luôn.”
Món thịt kho khoai tây hơi ngọt của bà, đem nghiền nát rồi làm bánh Korokke thì đúng là cực phẩm. Vì muốn ăn món đó nên tôi hay cố tình ăn chừa lại rồi bị bà mắng suốt, giờ nhớ lại thấy vui thật.
“Korokke thịt kho khoai tây ngon lắm nhé. Vị nó đậm đà hơn Korokke thường, ăn cùng với cơm thì đúng là hết sảy. Chẳng cần nước xốt cũng ngon rồi.”
“Đúng thế ạ! Ăn cực kỳ hợp với cơm luôn. Với lại em cũng thích món Korokke cà ri làm từ phần cà ri còn sót lại ở đáy nồi trộn với khoai tây nghiền nữa!”
“Lại còn giúp rửa nồi dễ hơn nữa, đúng là một ý tưởng tuyệt vời. Misa-chan thì thấy món hầm stew 'biến tấu' sao là hay nhất?”
“Món stew thì em chỉ nghĩ ra cách rưới lên cơm, rắc phô mai rồi bỏ vào lò nướng làm món cơm đút lò thôi ạ.”
Rikuto ghi chép một cách cực kỳ ngưỡng mộ. Tôi chỉ buột miệng nói đại thôi mà làm cậu nhóc tin sái cổ, thấy hơi có lỗi quá.
“Ơ... xin lỗi nhé Riku-kun. Chị nói chả giúp ích gì được nhiều đúng không?”
“Dạ không đâu, giúp em nhiều lắm ạ. Cái trò 'biến tấu' đó, đúng là ý tưởng tuyệt đỉnh luôn. Cà ri với stew ở nhà em toàn nấu một nồi lớn rồi ăn mấy ngày liền, đến ngày cuối cùng là chẳng ai muốn đụng đũa nữa... Nếu biến tấu thế này chắc tụi nó sẽ hào hứng ăn lắm ạ.”
Dù cà ri có được trẻ con yêu thích đến mấy thì ăn mấy ngày liên tục cũng là một cực hình. Cà ri không chỉ làm được Korokke, mà nấu cô đặc lại làm nhân bánh mì cà ri, hay làm món cơm đút lò y như món stew cũng rất ngon.
“Kỳ nghỉ hè này mình dạy cho hai đứa sinh đôi cách gọt vỏ rau củ đi nhé. Bảo tụi nhỏ là để phụ giúp cho anh hai, chắc tụi nó sẽ hào hứng học lắm cho xem.”
“Dạ không biết được không... Nhưng nếu tụi nó chịu phụ giúp thì em cũng đỡ vất vả ạ.”
Tôi xoa đầu cậu thiếu niên đang lo lắng để khích lệ. Cậu nhóc đỏ mặt tía tai vì xấu hổ.
“...Có chuyện gì thế chị Misa?”
“Hì hì, chị thấy Riku-kun ngoan quá đi mất. Nhưng mà đừng có ôm đồm hết một mình nhé? Umi-kun với Sora-kun chắc chắn là hiểu nỗi vất vả của em mà.”
“Đúng thế đấy. Con trai mà được người lớn đối xử như người trưởng thành là tụi nó khoái lắm, cứ mạnh dạn mà nhờ vả đi. Với lại nếu giờ không dạy dỗ hẳn hoi là tụi nó lại lớn lên thành kẻ mù tịt nấu ăn như Kai-kun cho mà xem.”
“............Em sẽ cố gắng dạy dỗ tụi nó ạ.”
Nhớ đến trình độ nấu ăn của ông anh cả, sắc mặt Rikuto trông thảm hại vô cùng. Dù sao thì chắc hiếm ai mù tịt nấu ăn đến mức đó đâu, tôi thầm gửi lời cổ vũ đến cậu thiếu niên đầy nghị lực.
Bữa trưa hôm đó gồm anh em nhà Hojo, Rikuto và tôi cùng ăn mì lạnh. Món mì lạnh nhà tôi lúc nào cũng đầy ắp topping. Dưa chuột, cà chua, trứng cuộn thái sợi. Đặc biệt là món thịt xá xíu tự làm từ thịt lợn rừng. Rau củ tươi rói nên ăn giòn sần sật và vị đậm đà vô cùng. Rikuto — người mà Kai cứ lo lắng là ăn ít — vậy mà hôm nay lại ăn lấy ăn để rồi còn đòi ăn thêm làm tôi cũng phải bất ngờ.
Trong lúc ăn trưa, Noah lân la lại gần đòi ăn ké, tôi cho em ấy ăn một ít thịt lợn rừng luộc không gia vị. Nhờ có [Potion] mà em ấy khỏe hẳn ra, sức ăn cũng tăng vọt làm chủ nhân Kanata vừa mừng vừa lo. Những buổi đi săn trong hầm ngục có vẻ là bài tập vận động và giải tỏa căng thẳng rất tốt cho em ấy.
Buổi chiều là thời gian tự học của Rikuto. Cậu nhóc đang tập trung giải quyết bài tập hè và ôn thi cấp ba. Anh Kanata thì nhốt mình trong phòng để biên tập video, còn Akira thì ở trên gác mái chế tác đồ đem bán. Tôi ngồi đối diện với Rikuto ở bàn sưởi để kèm cậu nhóc học bài. Nhìn đống sách tham khảo ôn thi cấp ba thấy nhớ ghê gáp. Cũng may là tôi vẫn trả lời được hết đống câu hỏi của cậu nhóc, thầm thở phào nhẹ nhõm. Vừa lúc xong chỉ tiêu của ngày hôm nay thì tiếng hò reo náo nhiệt vang lên ở cửa.
“Tụi em về rồi đây!”
“Được tặng bao nhiêu phô mai với sữa chua luôn này!”
Ba anh em nhà Miyuki đã quay trở lại.
“Mấy đứa này, đi rửa tay đi đã—”
“Mừng mọi người đã về nhé, Kai. Có vẻ vui nhỉ?”
Tôi ra cửa đón cả hội, bèn nhận được đống quà tặng là các sản phẩm từ sữa của trang trại. Nghe bảo tụi nhỏ vừa tham quan vừa phụ dọn dẹp và làm đồng nên được nhận chúng coi như tiền công. Nhìn gương mặt sạm nắng và nụ cười đầy tự hào của tụi nhỏ làm tôi thấy ấm lòng quá đỗi.
“Cơm hộp ngon lắm ạ!”
“Thật hả? Ăn hết sạch không đấy?”
“Hết sạch luôn ạ—”
“Giỏi quá!”
Tôi tóm được hai đứa sinh đôi đang định chạy trốn rồi lần lượt xoa đầu tụi nó. Tóc tụi nhỏ mềm mại xốp xốp sờ thích y như lông cún vậy. Kai đi theo sau khẽ đẩy vai hai đứa em để nhắc nhở:
“Nào, rửa tay súc miệng đi!”
““Vâng ạ!””
Chẳng biết có chuyện gì mà hai đứa vừa cười khúc khích vừa chạy biến vào chỗ rửa tay. Còn lại Kai với vẻ mặt mệt mỏi rã rời, cậu ta lăn đùng ra phòng khách.
“Lũ nhóc đó năng lượng ở đâu ra mà nhiều thế không biết...”
“Thế là tốt mà. Lát nữa là đến giờ làm bài tập hả?”
“Dự định là thế, mà hình như hai đứa nó vẫn chưa động vào tí nào luôn...”
“À... thế thì để chị phụ một tay cho.”
“Các em em xin lỗi chị nhé, chị Misa. Tụi nó cứ ưỡn ngực tự hào bảo là xong phần toán rồi đấy.”
“Toán chắc là Sora giải rồi Umi chép lại toàn bộ chứ gì nữa.”
Ông anh cả và ông anh thứ hai nhà Miyuki đồng loạt thở dài. Tôi là con một nên không hiểu lắm, nhưng có vẻ nuôi dạy anh em vất vả thật. Thấy mọi người mệt rồi nên tôi chuẩn bị đồ ăn nhẹ vậy. Nhân tiện dùng luôn món sữa chua vừa được tặng, tôi thêm chút mứt việt quất vào để cả nhà cùng nghỉ ngơi.
“Sữa chua ngon quá!”
“Ăn kèm với mứt là nhất luôn.”
Món mứt làm từ việt quất hầm ngục cực kỳ được lòng tụi nhỏ. Chắc nhờ có đồ ngọt dụ dỗ nên buổi làm bài tập diễn ra suôn sẻ hơn hẳn mọi khi.
“Tối nay ăn cà ri nhé.”
Chỉ một câu đó thôi mà tụi nhỏ hào hứng phụ giúp làm việc nhà luôn, đúng là sức mạnh của cà ri. Món cà ri nấu với thật nhiều thịt lợn rừng được tôi nêm vị ngọt hơn bình thường. Khoai tây, cà rốt, hành tây đều được thái miếng to nên trông rất bắt mắt. Muốn ăn món gì đó thanh đạm nên tôi làm thêm salad củ cải. Vừa dạy Rikuto cách dùng dụng cụ bào sợi vừa xử lý đống củ cải cho tận bảy người ăn tuy hơi mệt nhưng thành quả ngon nên tôi thấy rất hài lòng. Củ cải nhà tôi ít hăng, mọng nước nên ăn rất thích.
“Cà ri ngon quá anh Riku ơi.”
“Thế hả? Vậy thì ăn cả salad củ cải đi nhé. Món này cũng ngon lắm đấy.”
“Ể. Củ cải sống cay lắm, em không ăn đâu.”
“Cái này không cay tí nào đâu em ơi. Chị trộn với nước xốt mè nên dễ ăn lắm.”
Sau một hồi dỗ dành Umi và Sora, cuối cùng tụi nhỏ cũng chịu nếm thử món salad củ cải.
“...Không cay.”
“Ngon ạ...? Rõ ràng là củ cải sống mà?”
Dù không nhận được lời khen nồng nhiệt nhưng thấy tụi nhỏ vừa nghiêng đầu thắc mắc vừa ăn sạch là tôi thấy mãn nguyện rồi.
“Lạ thật đấy. Ở nhà tụi nó tuyệt đối không bao giờ đụng vào đâu. Từ sau một lần bị bỏng lưỡi vì ăn củ cải mài là tụi nó khiếp luôn rồi...”
“Rau Misa trồng là ngon nhất mà lị. Nhân dịp này phải trị cho bằng sạch chứng kén ăn của tụi nó mới được.”
“Anh hai ác quá!”
“Đồ bắt nạt—”
Bị tụi nhỏ la ó dữ dội nhưng Kai chỉ cười trừ bỏ qua.
“Tôi thấy cũng hay mà. Ở nhà không ăn được nhưng sang nhà người khác lại ăn được là chuyện thường tình thôi.”
“Bỏ cho anh Kana một phiếu! Cứ cho tụi nó chơi đùa thật nhiều, lúc đói bụng điên cuồng là cơ hội tốt nhất đấy. Chắc chắn món gì tụi nó từng ghét cũng sẽ thấy ngon cho mà xem.”
“Fufu. Đúng thế đấy ạ. Cơn đói là gia vị tuyệt vời nhất mà. Cơm nhà mình ngon thế này chắc chắn tụi nó sẽ thích thôi.”
Được cả ba người lớn ngoài anh trai mình vỗ về, tụi nhỏ tuy có phồng má dỗi hờn nhưng cũng im lặng không cãi lại nữa. Vì tụi nhỏ không phủ định chuyện cơm nhà mình ngon, nên tôi quyết định trong thời gian ở đây sẽ cho tụi nhỏ ăn thật nhiều. Món cà ri vị ngọt trôi cơm bất ngờ, ai nấy đều đòi ăn thêm bát thứ hai. Ngay cả món salad từng bị chê cũng được ăn sạch sẽ, nên tôi thưởng cho tụi nhỏ món dưa bở làm đồ tráng miệng.
“Cái gì đây ạ, dưa lưới ạ?”
Lần đầu thấy dưa bở nên tụi nhỏ có hơi bối rối, nhưng sau khi nếm thử một miếng là tụi nó cứ thế lẳng lặng chén sạch sành sanh. Vì được tưới nước [Potion] nên dưa bở nhà tôi ngọt và ngon chẳng kém gì dưa lưới đâu. Thay vì để trong tủ lạnh, tôi ngâm trong nước giếng để làm lạnh vừa phải, vị ngọt dường như lại càng đậm đà hơn.
“Ăn xong xuôi rồi thì đi tắm thôi nào.”
Tôi đưa khăn tắm cho ba anh em nhà Miyuki, tụi nhỏ hớn hở chạy vào phòng tắm. Hai đứa út vẫn còn nhỏ nên phòng tắm nhà tôi vẫn đủ chỗ cho cả ba anh em cùng vào. Dĩ nhiên là ông anh cả Kai phải nhường rồi. Buổi tắm rửa náo nhiệt kết thúc, tụi nhỏ nhanh chóng rút quân về cái xe bus. Chắc do mệt vì việc trang trại và làm bài tập nên chưa đến chín giờ là hai đứa sinh đôi đã lăn ra ngủ say sưa trên giường tầng rồi. Kai vừa đi kiểm tra về bèn cười khổ kể lại cho chúng tôi.
“Em định rủ tụi nó sáng mai dậy sớm đi bắt bọ, mà sang thấy tụi nó đã ngủ khì hết cả rồi.”
Thấy tụi nhỏ tận hưởng kỳ nghỉ hè hết mình thế này, với tư cách là chủ nhà, tôi thấy không gì vui bằng.
◇◆◇
“Đã chín giờ rồi à. Tụi nhỏ chắc đã ra ngoài từ lâu rồi nhỉ.”
Kiểm tra thời gian trên chiếc điện thoại đang sạc, anh Kanata khẽ thở dài. Vì mải mê nghiên cứu công thức mới và biên tập video nên anh đã lỡ thức khuya quá đà. Anh vội vàng thay đồ, rửa mặt. Mái tóc tơ mềm mại như lông mèo vốn dễ bị rối được anh vất vả chải chuốt xong xuôi rồi tiến về phía bếp, nơi đã có sẵn một đĩa bữa sáng được chuẩn bị riêng.
Vì nhà đông người nên dạo này bữa sáng thường để kiểu buffet. Nếu cứ để tụi nhỏ tự do thì chắc chắn những món ngon sẽ bị tụi nó chén sạch mất, nên tôi đã tranh thủ lấy phần riêng cho anh Kanata.
“Quả nhiên là Misa-chan. Chu đáo quá đi mất.”
Trên đĩa có cơm nắm, trứng ốp la dăm bông và rau luộc. Ngoài ra còn có một bát thủy tinh đựng sữa chua kèm mứt việt quất và phúc bồn tử đang được ướp lạnh. Anh cho đĩa thức ăn vào lò vi sóng hâm nóng, rồi pha một ly cà phê hòa tan. Dù trong tủ lạnh có sẵn cà phê đá pha sẵn nhưng ly đầu tiên buổi sáng anh vẫn thích uống nóng hơn. Đang thưởng thức bữa sáng nóng hổi và món sữa chua tráng miệng, một mái tóc đuôi ngựa đáng yêu bỗng đung đưa ở góc nhìn của anh. Tôi vừa ló đầu ra từ cửa sau cạnh bếp.
“A, anh Kana. Anh dậy rồi à. Chào buổi sáng anh nhé.”
“Chào buổi sáng em. Cảm ơn bữa sáng nhé, ngon lắm em ạ.”
“Rikuto-kun đã phụ em đấy ạ. Ba ngày nay em ấy quen tay lắm rồi, giờ là trợ thủ đắc lực của em luôn.”
Có vẻ tôi vừa mới hái ít thảo mộc sau vườn về, tôi rửa sơ qua rồi cho vào bình thủy tinh cùng với chanh và các loại quả mọng. Sau khi xác nhận xung quanh không có ai, tôi bèn giơ tay qua cái bình.
“Nước thải độc nhỉ.”
Món nước thải độc đặc chế làm từ ma thuật thủy vừa ngon lại vừa tốt cho sức khỏe. Dù có thể cho thêm [Potion] vào nhưng tác dụng sẽ bị quá đà mất. Trong thời gian anh em nhà Miyuki ở đây, tôi chỉ dùng nước ma thuật, trái cây và thảo mộc thôi. Chỉ bấy nhiêu thôi đã đủ ngon và có tác dụng làm đẹp da rồi, nên hội chị em và anh Kanata thường xuyên uống món này.
“Mà này, bốn anh em đâu hết rồi?”
“Kai làm đội trưởng dắt tụi nhỏ đi leo núi sau nhà rồi ạ. Lần này có cả Rikuto-kun tham gia nữa cơ.”
“Riku-kun á? Lạ nhỉ. Chẳng phải em ấy bảo không giỏi đối phó với côn trùng sao?”
Cậu nhóc điềm đạm hướng nội đó vốn dĩ đã từ chối đi bắt bọ cùng hai đứa sinh đôi mà. Nghe anh thắc mắc, tôi khẽ bật cười.
“Cậu nhóc bảo là nếu cứ để Kai với hai đứa nhỏ tự do thì ngoài cà cuống với ve sầu, có khi tụi nó còn bắt cả rắn về nữa, nên phải đi theo canh chừng ạ. Trông mặt cậu nhóc thảm thiết lắm luôn.”
“À... nỗi lo đó là hoàn toàn có cơ sở nhé. Tụi nó chẳng phải từng hào hứng bắt ếch với thạch sùng ngoài cánh đồng rồi bị mắng một trận tơi bời đó sao.”
Vì chung cư cũ cấm nuôi thú cưng nên Rikuto đã vất vả khuyên giải tụi nhỏ đem thả hết về rừng núi rồi, nhưng hai đứa sinh đôi có vẻ vẫn chưa từ bỏ ý định bắt bò sát đâu. Đáng lẽ ông anh cả phải ngăn cản thì Kai lại là kiểu người thấy thú vị nên sẽ chủ động bắt giúp tụi em đầu tiên, nên rốt cuộc lại để cậu em thứ hai chín chắn phải ra tay chấn chỉnh.
“Vậy là tụi nhỏ định nuôi cà cuống thật à?”
“Tụi nhỏ định mang về trường để nuôi ở lớp đấy ạ. Ve sầu thì vòng đời ngắn nên tụi em đã thuyết phục tụi nhỏ thả đi rồi. Nếu tụi nhỏ sang sớm hơn chút nữa thì đã được đi ngắm đom đóm rồi, tiếc thật.”
Ở sâu trong rừng nơi nguồn nước trong vắt nghe bảo có thể thấy đom đóm. Nhưng tháng Sáu mùa đom đóm thì bận rộn quá nên tôi cũng quên bẵng đi mất. Tôi bĩu môi vẻ tiếc rẻ vì lỡ mất cơ hội khoe cảnh đẹp quê mình cho tụi nhỏ xem.
“Chiều nay mình đi chơi sông đúng không nhỉ? Trưa thì ăn BBQ.”
“Đúng rồi ạ! Đội bắt bọ chắc cũng sắp về rồi, em phải chuẩn bị bữa trưa thôi.”
“Anh phụ một tay nhé.”
“Cảm ơn anh nhiều ạ!”
Chúng tôi định lái xe khoảng mười phút ra bãi sông để chơi. Vì đông người nên phải đi hai chuyến. Vừa nghịch nước vừa ăn BBQ, chắc chắn tụi nhỏ sẽ thích mê cho mà xem. Dọn dẹp xong bữa sáng, hai chúng tôi cùng đứng vào bếp.
“Thịt thỏ thì làm xiên nướng là nhất. Một loại nêm muối tiêu thảo mộc, một loại vị sốt mặn ngọt. Em thích loại nào?”
“Em muốn ăn cả hai luôn ạ!”
“Fufu, duyệt nhé. Thịt hươu nếu nướng kỹ quá sẽ bị cứng nên mình làm xúc xích thôi. Món chính cứ nướng thịt lợn rừng là ai nấy đều hài lòng ngay.”
“Chắc chắn tụi nhỏ sẽ thích lắm ạ. Làm xiên nướng cho dễ ăn đi anh. Để tránh tụi nó chỉ ăn mỗi thịt, mình cứ xiên rau củ xen kẽ vào nhé.”
Chúng tôi chuẩn bị kỹ lưỡng các nguyên liệu nướng để ra đó chỉ việc đặt lên bếp là xong. Các hộp nhựa và túi zip cực kỳ phát huy tác dụng. Nguyên liệu sau khi tẩm ướp được tôi cất ngay vào [Hộp vật phẩm]. Như vậy sẽ tránh được nguy cơ ngộ độc thực phẩm.
“Mang cả mì xào với cơm nắm nướng đi nữa nhé. Còn đống cá kiếm được trong hầm ngục thì sao anh?”
“Mai mình lại đi sông nữa mà đúng không? Vậy để món cá nướng làm món đinh cho ngày mai đi.”
“Vâng. Kế hoạch 'để dành món ngon cho ngày mai' duyệt ạ! Hì hì, không biết tụi nhỏ có thích trò đập dưa hấu không nhỉ.”
“Vậy đồ tráng miệng hôm nay làm kem tuyết nhé?”
“Ăn BBQ xong mà có kem tuyết thanh mát thì nhất rồi. Hình như em có trữ sẵn một đống kem tuyết phúc bồn tử với dâu tây trong hộp đấy...”
Nhìn tôi hào hứng chuẩn bị cho buổi BBQ, anh Kanata mỉm cười dõi theo. Tôi là người giàu cảm xúc, nhìn rất vui mắt. Sự tích cực không chút giả tạo khiến tôi cùng với Kai trở thành những người khuấy động bầu không khí trong nhà. Anh thấy mái tóc đuôi ngựa của tôi mỗi khi cử động lại đung đưa như cái đuôi cún trông thật dễ mến.
“Hôm nay chắc chắn là không có cồn rồi nhỉ. Cứ chuẩn bị sẵn trà lúa mạch, nước khoáng với nước trái cây có ga ướp lạnh là ổn. Anh Kana muốn uống gì ạ?”
“Để xem nào. Bia gừng lạnh cũng ngon, nhưng sẵn tiện mình mang nước si rô mơ đi được không nhỉ?”
“A, hay đấy ạ. Chắc giờ là uống được rồi, em sẽ mang đi cùng với nước có ga nhé.”
Hồi đầu hè khi mùa mơ chín, cả nhà đã cùng nhau đi hái mơ xanh để ngâm. Rượu mơ và si rô mơ, số mơ còn lại thì làm mứt hoặc mơ muối. Rượu mơ thì cần thời gian nhưng si rô mơ thì uống được ngay. Pha với nước lọc, nước nóng hay nước có ga đều ngon, chắc chắn tụi nhỏ sẽ thích.
“Còn thiếu chỗ nghỉ ngơi nữa nhỉ?”
Sợ bị say nắng nên chúng tôi quyết định mang theo cả lều và mái che. Cái mái che mà Akira dùng kỹ năng [Giả kim] làm ra cực kỳ hữu ích trong mùa hè này. Còn cái lều là đồ cá nhân của Kai, loại lều nhỏ dành cho hai người. Căn cứ bí mật nhỏ xíu này chắc chắn sẽ "đốn tim" mấy nhóc tì cho mà xem. Dụng cụ cắm trại được tôi cất trong [Hộp vật phẩm], nhưng để tránh bị nghi ngờ nên chúng tôi vẫn phải chất một vài món đồ lên xe làm cảnh. Vừa lúc Akira kết thúc công việc thủ công xuống tham gia, khâu chuẩn bị đi sông đã hoàn tất, cũng là lúc cả hội đi bắt bọ quay về.
“Mừng mọi người đã về nhé. Có bắt được cà cuống không đấy?”
“Có ạ! Ở chỗ cái bẫy nhựa cây hôm qua tụi em đặt có cả đống luôn!”
Tôi đung đưa mái tóc đuôi ngựa, tò mò ngó vào cái lồng bắt bọ.
“Oa, có cả kẹp kìm nữa này. Bắt được nhiều quá nhỉ.”
Nhìn hai đứa sinh đôi hớn hở khoe lồng bọ, Rikuto đứng phía sau chỉ biết thở dài ngao ngán. Chắc chắn cậu nhóc đã phải rất vất vả để kiềm chế hai đứa em nghịch ngợm. Nhất là khi ông anh cả — người đáng lẽ phải đứng ra can ngăn — lại là kẻ ham vui và chủ động bắt bọ đầu tiên, để rồi cuối cùng bị cậu em thứ hai chín chắn mắng cho một trận.
“Tiếp theo là đi chơi sông đấy. Chuẩn bị xong chưa?”
Nghe Kai hỏi, Sora gật đầu đầy tự tin:
“Xong rồi ạ. Em mang cả khăn tắm rồi.”
“Giỏi quá Sora. Còn Umi?”
“Em đi lấy đồ bơi đây!”
Nhìn vào ba lô thấy thiếu đồ bơi, Umi hớt hải chạy ra cái xe bus.
“Umi ơi, đợi đã. Đừng quên mang cả bóng nước với phao bơi nữa nhé!”
“Em biết rồi mà!”
Có vẻ từ hôm qua Sora đã chuẩn bị sẵn sàng hết để đi chơi sông rồi.
“Em cũng đi lấy đồ thay đây ạ.”
Rikuto chạy theo sau em trai, đúng là một ông anh chu đáo và hay lo xa. Còn ông anh cả Kai thì thản nhiên lấy bình trà lúa mạch từ tủ lạnh ra rót vào ly. Cậu ấy đưa trà cho mọi người rồi tự mình hớp một hơi cạn sạch.
“Vất vả cho ông rồi Kai-kun. Thế còn mấy nhóc bọ này thì sao?”
“Cứ cho tụi nó ăn vỏ dưa hấu hay dưa lưới là được đúng không nhỉ?”
“Chẳng phải cần cả đất với cành cây để tụi nó đậu sao? Hình như còn phải dùng bình xịt nước để giữ ẩm cho đất nữa thì phải...”
Tôi cũng không chắc chắn lắm. Đang nhíu mày suy nghĩ thì Kai đã bắt đầu rút điện thoại ra tra cứu.
“Thức ăn tốt nhất là thạch cho côn trùng. Vỏ dưa hấu với dưa lưới nhiều nước quá không tốt cho tụi nó đâu — thiệt luôn hả trời? Hồi tiểu học tớ toàn cho tụi nó ăn vỏ trái cây không à.”
Kai vò đầu bứt tai, tôi đứng cạnh cũng thấy hơi chột dạ.
“Chắc em cũng toàn cho tụi nó ăn vỏ dưa chuột, dưa lưới với dưa hấu thôi...”
“Chị nghĩ chắc thế hệ chúng mình ai cũng từng làm vậy thôi mà. Từ giờ mình cứ tìm hiểu kỹ là được đúng không?”
An ủi hai người đang xuống tinh thần, anh Kanata cũng bắt đầu dùng điện thoại tra cứu giúp.
“Nếu là trái cây thì chuối với táo được khuyên dùng nhất nhé. Hoặc là nước đường.”
Dựa theo những gì tra được trên mạng, cả nhà cùng nhau tạo ra không gian sống lý tưởng cho lũ cà cuống và kẹp kìm. Trong đống đồ cũ ở kho có một cái bể cá nhựa, chúng tôi dùng nó làm nhà cho lũ bọ.
“Chuối với táo em thái lát xong rồi đây. Kích cỡ thế này chắc là ổn rồi nhỉ?”
“Em thấy được đấy ạ. Cho tụi nó ăn ngay thôi!”
Akira thận trọng đặt đống trái cây thái lát vào trong bể. Em gái tôi hóa ra không hề sợ côn trùng. Anh Kanata nhớ lại hồi nhỏ em ấy hay bám chặt vào cửa sổ để nói chuyện với lũ thạch sùng, đúng là em ấy không hề kén cá chọn canh mấy loài này thật. Sống ở quê thì côn trùng với bò sát là chuyện thường tình nên không sợ là tốt rồi. Anh Kanata cũng định thực hành theo hướng dẫn, dùng bông gòn thấm nước đường thì bỗng khựng lại.
“Chẳng lẽ... mấy việc này nên để tụi nhỏ tự tay làm thì tốt hơn không nhỉ...?”
Mọi người cùng giật mình ngẩng lên, nhưng hỡi ôi, cái nhà cho bọ đã được chúng tôi hoàn thiện xong xuôi mất rồi. Đúng là tôi đã hiểu tại sao phụ huynh hay sốt sắng làm hộ bài tập thủ công cho con cái rồi.
◇◆◇
Sau khi cho lũ cà cuống và kẹp kìm vào bể xong là đến giờ đi chơi sông hò hẹn. Anh Kanata cầm lái chiếc xe van, chở người và đồ đạc đến điểm hẹn. Chuyến đầu tiên là anh em nhà Miyuki. Kai ngồi ở ghế phụ, hàng ghế sau là ba anh em. Khi bốn anh em đã tề tựu đông đủ, chiếc xe nhẹ nhàng lăn bánh. Địa điểm đã được tôi và Kai đi thám thính từ trước nên chẳng cần định vị làm gì, chỉ mất mười phút lái xe là tới nơi. Sau khi thả bốn anh em ở bãi sông và giao đồ đạc cho Kai, anh Kanata quay xe trở về nhà. Vừa huýt sáo vừa lái xe về, anh thấy tôi và Akira đã đứng sẵn ở cổng chờ đón.
“Anh Kana, cảm ơn anh đã lái xe nhé!”
“Không có gì. Đống đồ còn lại tính sao đây?”
“Ừm... Những đồ dã ngoại cồng kềnh, đồ đông lạnh và thịt sống em sẽ cất vào không gian lưu trữ ạ. Còn lại thì sao nhỉ.”
Tôi đang khoanh tay suy nghĩ thì Akira bèn hiến kế:
“Em nghĩ mấy cái thùng giữ lạnh đựng rau củ với đồ tráng miệng cứ để ở hàng ghế sau là được ạ. Hai đứa sinh đôi chắc chắn sẽ mải chơi nước lắm, còn Rikuto-kun chắc cũng không để ý đâu.”
Hai đứa em nghịch ngợm chắc chắn sẽ khiến Rikuto phải để mắt canh chừng suốt thôi. Tôi cũng gật đầu đồng tình:
“Chắc chắn là như Akira-san dự đoán rồi. Rikuto-kun mà thấy mình bận bịu chắc chắn sẽ đòi phụ giúp cho xem...”
“Chuyện đó thì Kai-kun bảo sẽ giữ chân em ấy lại, nhờ em ấy làm nhiệm vụ canh chừng hai đứa nhỏ rồi.”
“Thế thì cứ yên tâm cất phần lớn đồ đạc vào [Hộp vật phẩm] rồi mang đi thôi.”
Muốn có một buổi đi chơi thoải mái thì cần khá nhiều đồ đạc và khâu chuẩn bị, nhưng sức người có hạn. Kỹ năng lưu trữ đúng là cứu tinh cho những rắc rối này, có điều là phải dùng sao cho không bị lộ, hơi phiền một chút. Cũng may là ở đây xa lánh phố thị, chẳng cần phải tìm góc khuất máy quay an ninh làm gì. Bãi sông rất thoáng đãng nên có ai lại gần là biết ngay.
“Cứ giả vờ như đang lấy đồ từ trong xe ra là được ạ.”
“Ừ, đúng vậy. Để tôi dặn Kai — người đảm nhận khâu khuân vác — một tiếng.”
Bàn bạc xong xuôi, chúng tôi chất đống đồ dùng để "làm cảnh" vào cốp xe.
“Nào, đi thôi!”
Vừa định lên xe thì tiếng kêu đáng yêu vang lên ngay dưới chân.
“...Ara? Noah cũng muốn đi à? Lạ nhỉ.”
Ngao—, chú mèo tam thể kêu một tiếng nũng nịu rồi nhẹ nhàng nhảy tót lên xe. Con Slime Cyan cũng định bám theo nhưng đã bị Akira nhanh tay bế lại.
“Cyan không được đâu nhé. Người lạ mà thấy em là nguy hiểm lắm đấy. Ngoan ngoãn ở nhà đi.”
Nghe lời giải thích nghiêm túc của Akira, Cyan đành ngoan ngoãn leo xuống đất. Nhưng cái thân hình mọng nước thường ngày bỗng xẹp lép xuống sàn như một vũng nước vậy, trông thật tội nghiệp. Tôi lo lắng dùng [Thẩm định] thử, hóa ra em ấy chỉ đang dỗi thôi.
“Thôi nào, đừng có dỗi thế chứ. Buồn vì không được đi cùng à? ...Biết sao giờ. Tối nay đợi tụi nhỏ ngủ say rồi chị sẽ dắt em vào hầm ngục chơi một lát nhé. Thế được chưa nào?”
Ngay lập tức, Cyan bật dậy đầy năng lượng, cái thân hình mọng nước lại căng tròn như cũ. Noah nhìn cái con Slime cơ hội đó bằng ánh mắt đầy khinh bỉ.
“Cyan lấy lại tinh thần nhanh thật đấy. Mà thôi, chị hiểu cảm giác bị bỏ lại mà.”
Tôi khẽ cười rồi xoa xoa người Cyan. Cái lõi màu xanh dương liên tục đổi màu, màu xanh da trời nhấp nháy, có vẻ là đang vui lắm.
“Bọn chị phải đi ra ngoài bằng xe một lát. Nên Cyan cứ ngoan ngoãn đợi nhé?”
“Chị sẽ mang quà về cho em nhé. Chị sẽ tìm mấy viên đá đẹp đẹp mang về cho.”
Được cả tôi và Akira dỗ dành, cuối cùng em ấy cũng chịu ngoan ngoãn bò về phía nhà kho. Thở phào nhẹ nhõm, cả hội rốt cuộc cũng lên xe xuất phát. Akira ngồi ở ghế phụ bế Noah, tôi ngồi ở hàng ghế sau.
“Nào, xuất phát thôi.”
Để an ủi Cyan nên mới hứa dắt em ấy vào hầm ngục chơi, nhưng thực ra chính anh Kanata cũng đang rất hào hứng. Sẵn dịp này anh cũng muốn vận động cơ thể sau mấy ngày ngồi lì một chỗ. Lâu rồi không được "quẩy" trong hầm ngục nên anh muốn dùng ma thuật phong để giải tỏa chút áp lực. Hơn nữa, anh cũng muốn kiểm tra tình hình vườn trái cây trong hầm ngục xem sao. Mấy trái dưa lưới với dưa hấu không biết lớn đến đâu rồi. Dưa lưới với dưa hấu ngoài vườn nhà cũng đang lớn nhưng anh muốn kiểm chứng xem đồ hầm ngục có khác biệt gì không.
Không biết trái cây hầm ngục có ngọt và ngon hơn rau củ bình thường không nhỉ?
Tuy rất tò mò nhưng trước mắt cứ phải tận hưởng buổi chơi sông và BBQ cái đã.
Hồi còn ở thành phố làm gì có mấy cái này đâu.
Đây cũng là lần đầu tiên được chơi ở một dòng sông có thể bơi lội được nên thực ra anh cũng đang rất mong chờ. Anh Kanata vừa huýt sáo vừa nhấn ga. Bãi sông mà tôi giới thiệu rất rộng rãi, xe có thể lái thẳng vào đống đá sỏi ngay sát bờ sông. Kai đã sắp xếp sẵn bộ bàn ghế xếp và bàn ăn ở đó rồi. Hai đứa sinh đôi đang hớn hở nghịch nước dưới sự canh chừng của Rikuto. Vừa dừng xe sát cạnh đống đồ đạc, tôi là người đầu tiên bước xuống xe.
“Kai ơi, khuân đồ giúp tôi với!”
“Ờ! Tới ngay đây.”
Sau khi lấy hết đồ đạc ra, chúng tôi sẽ di chuyển xe ra vị trí xa bờ sông hơn một chút. Akira bế Noah bước xuống từ ghế phụ, anh Kanata cũng theo sau bước ra ngoài. Anh bỗng nhận ra có mấy cái bọc màu xanh đang chìm dưới một góc sông. Đó là những chiếc túi lưới bện bằng dây thừng, được đè đá lên để không bị trôi đi — một hình ảnh đặc trưng của mùa hè.
“Ara. Đang ngâm dưa hấu để làm lạnh à?”
“Ờ, tớ vừa dìm nó xuống đấy. Tiện thể ngâm luôn mấy chai nước thể thao cho lạnh.”
“Giỏi quá! Đã giỏi thế rồi thì nhờ ông dựng luôn cái lều với mái che giúp nhé—”
“Biết rồi mà, không cần phải khen lấy lệ thế đâu. Đồ trong xe là lấy từ Item Box ra đúng không? Tớ sẽ đứng đây nhận.”
Tôi vẫy tay gọi Kai lại, rồi liên tục lấy các dụng cụ dã ngoại từ không gian lưu trữ ra đưa cho cậu ấy. Anh Kanata cũng phụ giúp khuân vác đống thùng giữ lạnh đựng thực phẩm, thịt sống và dụng cụ nấu ăn. Đống dao nĩa và đồ lặt vặt được tôi cho vào các hộp nhựa nên khuân vác cũng khá tiện. Akira bế Noah đi khảo sát xung quanh, còn tôi thì bê bếp nướng BBQ.
Đã quen với việc hoạt động ngoài trời nên Kai dựng lều và mái che nhanh như chớp. Chúng tôi ghép hai cái bàn xếp lại với nhau để đủ chỗ cho tám người ngồi. Tụi nhỏ có vẻ cũng đã quen với kiểu ăn sáng buffet nên bữa BBQ này chúng tôi cũng để tụi nhỏ tự phục vụ luôn.
“Mười một rưỡi rồi à. Hơi sớm một chút nhưng bắt đầu nướng luôn không nhỉ?”
“Sáng nay dậy sớm nên chắc giờ này ăn là vừa rồi nhỉ?”
“Được rồi! Nào mọi người ơi, lại đây nào! Bắt đầu đại tiệc BBQ thôi!”
Tôi vừa cất tiếng gọi là tiếng reo hò của lũ trẻ đã vang lên. Hai đứa sinh đôi đang bơi dưới sông vội vàng chạy lên bờ, Rikuto bám sát phía sau để trông chừng tụi nhỏ. Vừa bơi xong mà ăn BBQ ngay thì dễ bị bỏng hoặc cháy nắng, nên Kai bắt tụi nhỏ phải lau người bằng khăn tắm rồi mặc áo thun vào mới cho ăn. Hai đứa nhỏ vì miếng ăn nên cuống cuồng lau người rồi chui tọt đầu vào áo thun. Nhìn tụi nhỏ hấp tấp mà tôi không nhịn được cười.
Em gái mình thì đáng yêu khỏi bàn rồi, nhưng có thêm mấy đứa em trai nhỏ nhắn ngoan ngoãn thế này kể cũng thú vị thật đấy.
BBQ nướng bằng than củi là trải nghiệm lần đầu tiên của anh em nhà Miyuki nên tụi nhỏ đang rất phấn khích. Chúng tôi chuẩn bị hai cái bếp nướng, sau khi thưởng thức xong thịt nướng thì sẽ dùng một cái để làm món áp chảo. Những xiên thịt thỏ và xúc xích hươu được xếp lên vỉ than hồng. Nhìn tụi nhỏ đang nôn nóng không yên, tôi liên tục gắp thịt và xúc xích vừa chín tới vào đĩa giấy cho tụi nó, làm tụi nhỏ sướng rơn cả người. Tụi nó vội vàng chén sạch sành sanh trông thật ấm lòng.
“Ngon quá! Thịt gì mà mềm thế này ạ!”
“Xúc xích giòn tan luôn anh ơi! Tuyệt quá anh Umi!”
“Thịt xiên này cũng đỉnh thật đấy Sora!”
Đến cái đĩa giấy cũng chẳng buồn dùng, hai đứa sinh đôi cứ thế cầm cả xiên thịt mà gặm một cách ngon lành. Mọi khi Kai cũng là kẻ bám chặt lấy bếp nướng không rời, nhưng hôm nay cậu ấy đã ra dáng anh cả và hết lòng chăm sóc cho các em.
“Umi, Sora. Nhớ ăn cả rau nữa nhé. Này, không được bỏ lại ớt chuông đâu đấy. Riku cũng đừng có khách sáo, cứ ăn thịt đi em. Em trông gầy quá đấy.”
“Em đang ăn mà! ...Ừm, thịt lợn rừng này hả anh? Phần mỡ ngọt và ngon thật đấy.”
“Thịt lợn rừng đấy em. Ngon đúng không? Ăn cả ngô nướng này nữa nhé, sáng nay chính tay anh thu hoạch đấy.”
Mọi việc cứ giao cho Kai đảm nhận khâu nướng thịt, anh Kanata bèn thong thả tận hưởng buổi BBQ của mình. Xiên thịt thỏ nướng muối thảo mộc hay vị sốt mặn ngọt đều rất ngon. Hành tây và tỏi được xiên xen kẽ rồi nướng giòn rụm, mỡ thịt quyện vào rau củ làm hương vị càng thêm đậm đà, kích thích vị giác vô cùng.
Dù rất thèm một ly bia lạnh nhưng anh đành kìm lòng lại và uống nước si rô mơ pha nước có ga. Vị chua chua ngọt ngọt cực kỳ hợp với đồ uống mùa hè, nó giúp tẩy sạch vị mỡ thịt trong miệng, rất là sảng khoái. Tôi và Akira cũng vừa trò chuyện vừa thưởng thức món xúc xích hươu. Rắc thêm chút mù tạt hạt lên xúc xích rồi cắn một miếng thật to, cả hai cùng nheo mắt đầy mãn nguyện.
Khi lượng thịt trên bếp đã vơi bớt, anh Kanata thay vỉ nướng bằng tấm sắt để làm món mì xào, còn tôi thì tranh thủ nướng cả cơm nắm nữa. Chỉ cần phết nước tương lên cơm rồi nướng trên than hồng là mùi thơm đã bốc lên ngào ngạt, làm hai đứa sinh đôi không thể ngồi yên.
“Trong cơm nắm có cả nhân thịt gà kho đấy nhé, mọi người nhớ thưởng thức kỹ nghen.”
Phát cho mỗi đứa một đĩa giấy đầy ắp, Umi và Sora ngồi bệt xuống đất, say sưa đánh chén.
“Ngon thật ạ. Em thích mì xào lắm, nhưng không ngờ cơm nắm nướng lại ngon đến thế.”
“Đúng đấy ạ. Anh Riku ơi, sau này anh làm món này cho tụi em ăn được không nhỉ...?”
Bị hai đứa em dùng ánh mắt long lanh nhìn, Rikuto khẽ hắng giọng rồi lí nhí đáp “anh sẽ cố gắng”. Công thức tuy đơn giản nhưng làm hơi mất công, nên tốt nhất là nên làm sẵn vào ngày nghỉ rồi đem đông lạnh. Hoặc là giao khâu nắm cơm cho hai đứa sinh đôi phụ giúp cũng là một ý hay. Khi đã hiểu được nỗi vất vả của việc nấu nướng thì chắc chắn tụi nhỏ sẽ bớt kén chọn hay đòi hỏi hơn thôi.
“Em no quá rồi...”
“Không nhét thêm được miếng nào nữa đâu ạ.”
Thấy tụi nhỏ tuyên bố đầu hàng, buổi BBQ chính thức kết thúc. Món nướng nhận được sự tán thưởng nồng nhiệt làm ai nấy cũng thấy nhẹ cả người. Khâu dọn dẹp có Kai, Akira và Rikuto xung phong đảm nhận. Tôi bèn đi bổ dưa hấu. Cảm ơn sự chu đáo của mọi người, anh Kanata bèn thong thả ngâm chân dưới làn nước suối mát lạnh. Một lúc sau, một trong hai đứa sinh đôi bỗng tiến lại gần và hỏi:
“Nè, sao anh Kana lại nói chuyện kiểu đó vậy ạ?”
“Kìa, Umi-kun!?”
Thấy tôi hốt hoảng định ngăn cản, anh Kanata mỉm cười ra hiệu không sao. Cậu thiếu niên đang nhìn thẳng vào anh bằng ánh mắt đầy tò mò, đứa còn lại cũng đứng cạnh với vẻ mặt không giấu nổi sự quan tâm. Anh Kanata không hề né tránh ánh mắt của tụi nhỏ, bèn nhếch môi nở một nụ cười rạng rỡ:
“Thực ra mẹ anh không phải là người Nhật hoàn toàn đâu nhé. Nhìn kỹ đi nào, màu mắt của anh khác hẳn mọi người đúng không? Cả màu tóc sáng này cũng là tự nhiên chứ không phải nhuộm đâu nha.”
“Đó không phải là kính áp tròng màu ạ?”
“Đúng vậy đó. Màu đẹp đúng không nào?”
“Vâng, đẹp quá ạ. Như màu vàng ấy.”
“Màu hổ phách thì đúng hơn nhỉ. Màu mắt của anh giống hệt mẹ anh đấy.”
Hai đứa sinh đôi chỉ biết ngoan ngoãn gật đầu, nhưng tôi thì đây là lần đầu được nghe thấy. Tôi tròn mắt ngạc nhiên. Nhìn vẻ mặt ngây ngô đó của tôi làm anh Kanata khẽ cười thầm.
“Bố anh là người Nhật nhưng anh chưa từng sống cùng ông ấy bao giờ cả. Anh được nuôi nấng bởi người mẹ nói tiếng Nhật bập bẹ và những 'người chị' cực kỳ chu đáo đấy nhé.”
“Hóa ra đó là lý do anh nói chuyện giống phụ nữ ạ?”
“Đúng vậy đó. Cách nói chuyện này thấm vào máu anh rồi. Các em thấy lạ lắm sao?”
“Dạ, không hẳn ạ? Em thấy nó hợp với anh Kana mà, thế cũng tốt mà đúng không?”
“Đúng thế ạ! Thầy giáo bảo đó gọi là đa dạng đấy ạ.”
“Các em biết cả những từ khó thế cơ à.”
Thấy tụi nhỏ thực ra chỉ là tò mò vậy thôi, ngay khi ông anh cả hô “ăn kem không?” là tụi nó đã hét lên “có ạ!” rồi chạy biến đi mất. Chỉ còn lại anh Kanata và tôi. Tôi có chút ái ngại nhìn anh, rồi lí nhí hỏi:
“Cái đó... anh Kana ơi, những chuyện vừa nãy, em nghe có được không ạ...?”
“Không sao đâu mà. Anh thực sự không bận tâm đâu nhé. Chuyện này cũng chẳng phải bí mật gì to tát cả. Ngược lại, vì từ trước tới nay em không bao giờ hỏi nên anh còn tưởng em không quan tâm tới anh cơ đấy.”
“Làm gì có chuyện đó ạ! Em cực kỳ quan tâm tới những thông tin hiếm hoi về anh luôn ấy chứ!”
“Ara, vui quá nhỉ.”
Nhìn nụ cười rạng rỡ của anh, tôi bỗng thấy mặt mình nóng bừng lên. Thật là ngại quá đi mất thôi.
“Anh đã bảo Akira-chan là em gái cùng cha khác mẹ rồi đúng không? Bố anh là một người có gia thế, nhưng trong một lần bốc đồng thời trẻ đã lỡ có chuyện với mẹ anh.”
Ly nước trong tay bắt đầu rịn những giọt nước mát lạnh. Tiếng đá va vào nhau nghe thật thanh tao. Vừa nhâm nhi ly si rô mơ pha nước có ga, tôi vừa im lặng lắng nghe câu chuyện của anh.
“Mẹ anh là người nước ngoài, lại chưa kết hôn mà đã có con, đang lúc bế tắc nhất thì mẹ được 'mẹ' — người chủ một quán rượu — cưu mang đấy.”
Người "mẹ" đầy nghĩa khí và những người "chị" làm việc ở quán đó đã giúp đỡ mẹ con anh rất nhiều. Anh và mẹ đã học tiếng Nhật từ chính những người đó, nên cách nói chuyện của anh mới trở nên như vậy.
“Sau khi học tiểu học được một thời gian thì mẹ anh qua đời vì bạo bệnh. Lúc đó chính những người 'mẹ' đó đã vất vả đứng ra thương lượng với bố anh, cuối cùng anh mới được công nhận là con nhà Hojo. Lần đầu tiên anh gặp Akira-chan cũng là lúc đó. Em ấy vừa mới chào đời, nhỏ nhắn và đáng yêu lắm luôn.”
Sau khi được đón về nhà Hojo, anh sống trong một căn nhà nhỏ ở góc khuôn viên. Dù chỉ là một căn nhà cấp bốn đơn sơ nhưng với một người sống một mình thì thế là đủ tiện nghi rồi.
“Anh có thấy khổ thân không ạ?”
“Vì gần như bị bỏ mặc nên anh thấy khá thoải mái thì đúng hơn.”
Nghe anh thản nhiên nói vậy, tôi cảm nhận được sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng.
“Anh muốn sớm rời khỏi cái nhà đó nên từ trung học đã xin vào trường nội trú rồi. Dù không có tình thương nhưng họ vẫn chu cấp tiền bạc đầy đủ nên anh cũng thấy biết ơn, dù là theo cách đó.”
Điều bất ngờ nhất là Akira — cô em gái cùng cha khác mẹ — lại rất bám anh. Mẹ của cô bé rất ghét anh, nhưng con gái bà ta lại cực kỳ quấn quýt lấy ông anh trai này.
“Chắc là do sự nổi loạn đến muộn, Akira-chan gần như đã bỏ nhà đi để lên Tokyo với anh đấy nhé. Nghe bảo là vì gia đình phản đối em ấy theo học trường chuyên môn. Nhà Hojo dù sao cũng là một gia đình có gia thế mà lị.”
“Thế ạ. Nhưng mà lạ thật, với gia đình như vậy thì đáng lẽ họ phải ép Akira-san quay về bằng được chứ nhỉ...”
Trước thắc mắc của tôi, anh Kanata bỗng nở một nụ cười đầy ẩn ý.
“Thực ra là mẹ của Akira-chan cuối cùng cũng sinh được một đứa con trai nối dõi đấy. Một cậu em trai cách biệt khá nhiều tuổi. Vì đã có được người kế vị như ý nên những 'đứa con hỏng' không nghe lời như bọn anh chẳng còn giá trị gì nữa, họ bảo không cần bọn anh nữa đâu.”
“Hả!? Cái gì cơ ạ! Quá đáng thật sự luôn!”
“Nhờ thế mà bọn anh mới được tự do đấy chứ, anh cũng chẳng muốn liên quan gì đến cái nhà đó nữa. Với bọn anh, đây coi như là một kết thúc viên mãn, Happy Ending rồi.”
Dù vẫn còn chút áy náy vì để cậu em trai nhỏ phải chịu thiệt thòi, nhưng nếu sau này cậu bé có cần giúp đỡ, anh chắc chắn sẽ dang tay ra.
“Nhờ thế mà hai anh em mới được sống tự do và hạnh phúc như thế này đấy. Cuộc sống ở nhà chung cũng vui thật sự luôn.”
“Em cũng thấy vui lắm vì được sống cùng mọi người.”
“Ara, hóa ra là tình cảm từ hai phía à? Vui quá đi mất. Mà trẻ con đúng là lợi hại thật đấy nhé. Tụi nhỏ cứ đánh thẳng vào vấn đề làm anh cũng phải bất ngờ luôn.”
“Aha ha. Đúng vậy ạ! Em cũng thấy hú hồn luôn. Nhưng mà biết được bí mật bấy lâu nay của anh Kana làm em vui lắm ạ.”
“Bí mật về giọng nói của anh á? Mà thực ra thì một nửa là sự thật thôi nhé.”
“Hả?”
“Sau khi vào tiểu học thì anh đã nói chuyện bình thường rồi nhé.”
“...Dạ?”
“Anh khôi phục lại cách nói chuyện này là sau khi tốt nghiệp cấp ba đấy. Hồi đó anh làm ở quán rượu, hay bị con gái tán tỉnh phiền phức lắm. Để vừa né con gái vừa tránh bị đàn ông ghen tị nên anh mới quyết định đổi phong cách thế này đấy.”
“Hê? Hóa ra là vậy ạ?”
Trước vẻ mặt ngạc nhiên tột độ của tôi, anh Kanata khẽ đưa ngón trỏ chạm nhẹ vào chóp mũi tôi. Đôi mắt màu hổ phách nheo lại, anh nở một nụ cười đầy mê hoặc.
“Giữ bí mật nhé nghen? Nhưng mà anh cũng thấy phong cách này hợp với mình thật mà. Ở quán Yoizuki cũng rất được lòng khách đúng không nào? Phụ nữ thì thấy yên tâm để trò chuyện và uống rượu, còn đàn ông thì cũng không coi anh là đối thủ nên tiếp xúc rất thoải mái.”
“...Nhưng chắc cũng có mấy gã khách thô lỗ khinh thường anh chứ ạ?”
“À, thì cũng có vài người. Nhưng anh đâu có nghĩa vụ phải để tâm đến lời nói của hạng người thấp kém đó làm gì cho mệt đâu. Anh thấy vui là được mà.”
“Đúng là phong cách của anh Kana thật...”
Chứng kiến nỗ lực làm đẹp bản thân, từ việc trang điểm lộng lẫy cho đến chăm sóc từng đầu ngón tay của anh hồi còn làm ở quán, tôi thấy câu trả lời này cực kỳ thuyết phục. Với nụ cười rạng rỡ nhất từ nãy đến giờ, tôi bỗng buột miệng:
“Rất giống anh Kana ạ.”
Tôi đặt cái ly rỗng xuống bàn, bỗng nhiên cổ tay tôi bị một bàn tay kéo lấy.
“Đi chơi nước thôi anh Kana ơi!”
Vừa mới nãy còn đang thong thả hóng mát dưới mái che, nhưng mục đích chính của hôm nay là chơi sông mà lị. Dưới tà váy xanh nước biển cùng họa tiết với cái chun buộc tóc đuôi ngựa, tôi vừa kéo tay anh Kanata đi vừa nở một nụ cười rạng rỡ. Giữa chừng, tôi đá văng đôi xăng-đan ra rồi đi chân trần trên cát, lúc này tôi mới ngoái lại nhìn anh.
“Anh có mặc đồ bơi bên trong rồi đúng không ạ?”
“Hả? À, thì anh có mặc quần bơi sẵn rồi nhé.”
Thực ra anh chỉ mặc quần bơi rồi khoác cái áo sơ mi ngắn tay ra ngoài thôi.
“Vậy thì xuống bơi thôi nào!”
Tôi vội vàng cởi phăng cái váy nhẹ nhàng ra, ném cho ông bạn thuở nhỏ đang đứng gần đó, rồi dùng sức kéo anh Kanata xuống sông.
“Khoan đã... Misa-chan, em nghiêm túc đấy à!?”
“Nghiêm túc chứ ạ! Nào, anh Kana cũng cởi áo ra đi!”
Nhìn anh Kanata hiếm khi tỏ ra bối rối làm tôi thấy thú vị quá chừng. Tôi nhe răng cười đầy đắc thắng. Bên dưới lớp váy xanh nhạt là bộ bikini phối cùng quần short cùng tông màu, tôi thản nhiên tận hưởng làn nước mát lạnh của dòng sông. Nhưng nếu quan sát kỹ thì dái tai tôi đang đỏ bừng lên.
Đang xấu hổ à? Thấy em ấy chủ động hơn hẳn mọi khi thế này...
Anh thì không bận tâm lắm, nhưng thấy em ấy đã có lòng như vậy thì anh cũng nên đáp lại một cách nam tính chứ nhỉ.
“Anh biết rồi, đừng có giục thế chứ.”
Anh kéo nhẹ cổ tay mảnh khảnh của tôi lại, rồi khẽ thì thầm vào tai:
“Á?”
Nhìn phản ứng đáng yêu của tôi, anh mỉm cười rồi cởi áo sơ mi ra, để lộ thân hình trong bộ đồ bơi.
“Chị Misa! Anh Kana nữa!”
Akira đứng gần đó vẫy tay cười rạng rỡ. Hóa ra cả Kai và Akira cũng đã thay đồ bơi và đang bơi rồi. Bộ đồ bơi hai mảnh đơn giản nhưng đầy phong cách rất hợp với em ấy. Màu đen huyền bí điểm xuyết những đường kẻ bạc tôn lên vóc dáng cực chuẩn.
“Kìa anh Kana. Akira-san đang gọi kìa!”
“Thật là... được rồi mà.”
Vẫn đi đôi giày lội nước, anh bước chân xuống dòng sông. Nước sông trong vắt, khác hẳn nước biển. Chắc do dưới đáy là sỏi đá lớn chứ không phải cát nên nước không bị đục, cảm giác mát lạnh thật là sảng khoái.
Mực nước sông chỉ cao đến hông người lớn. Dòng sông chảy êm đềm nhưng cũng có vài đoạn chảy xiết, cả nhà cứ thế lững lờ trôi và tận hưởng niềm vui nghịch nước. Khác với nước biển, bơi xong không bị bết dính da thịt nên thật là thích. Trên chiếc ghế xếp đặt bên bờ sông, chú mèo Noah đang nằm ngủ lim dim vẻ rất thoải mái. Em ấy cuộn tròn dưới bóng râm của cái ô che nắng gắn kèm trên ghế, tận hưởng làn gió mát rượi thổi từ mặt sông lên. Cái đuôi vẫy qua vẫy lại vẻ rất hài lòng. À mà nãy giờ lúc ăn BBQ em ấy cũng chỉ nằm yên trên ghế để Akira đút thịt nướng cho ăn thôi thì phải.
Có khi nào, kẻ đang tận hưởng kỳ nghỉ dưỡng sang chảnh nhất ở đây chính là Noah không nhỉ?
Lên bờ để nghỉ ngơi, anh Kanata bèn tiến lại xem tình hình đại ca mèo thế nào.
“Noah ơi, có nóng không em? Nếu thấy không khỏe phải báo ngay cho mọi người biết đấy nhé?”
“Ngao—”
Noah kêu một tiếng như muốn bảo “không sao đâu”, ngay dưới chân em ấy là một cái thùng giữ lạnh. Tôi và anh Kanata cùng ghé mắt nhìn vào bên trong, thấy đầy ắp cua đồng và tôm nhỏ.
“Đúng là Kai có khác. Sở thích sinh tồn có khác, bắt được nhiều thế này thì đúng là bái phục luôn...”
“Công nhận. Tôm thì không nói nhưng không biết cậu ấy tìm được đống cua đồng này ở đâu nữa nhỉ.”
“Ở lối mòn lên núi có một đoạn suối nhỏ đấy ạ. Chắc là cậu ấy bắt ở đó.”
Phải ngâm nước một đêm để chúng nhả sạch cát đã nên tối nay chưa được ăn ngay, tiếc thật.
“Lăn bột chiên giòn lên, rồi rắc thêm tí muối và vắt chanh vào thì ngon tuyệt cú mèo luôn.”
“Món đó nhắm bia là nhất rồi nhé.”
“Nhắc mới nhớ, nghe bảo cua đồng làm món Ganzuke ngon lắm đấy.”
“Cua ngâm ạ?”
“Là món đem luộc chín rồi giã nát ra thành bột nhão, trộn với nước tương, muối và ớt rồi đem lên men đấy. Dân nhậu mà ăn món này là mê tít luôn nhé.”
“Món đó nghe có vẻ hợp với em lắm nè! Em cực kỳ mê món gạch cua nên chắc chắn là sẽ thích món này cho mà xem...”
“Làm thì cũng được thôi nhưng phải đợi lên men tận hai ba tháng mới ăn được cơ.”
“Lâu thế ạ... Nhưng mà em tò mò quá! Muốn ăn thử xem nó có vị gạch cua không.”
“Món này nhâm nhi cùng rượu Nhật thì đúng là bài rồi.”
“Oa... Muốn uống rượu quá đi mất...”
Thấy tôi thở dài đầy tiếc nuối làm anh Kanata không nhịn được cười.
“Thôi đừng có làm cái mặt đó nữa mà. Chỗ này tối nay anh sẽ làm món chiên cho tụi nhỏ ăn nhé, lúc khác mình lại đi bắt cua đồng nghen. Anh sẽ muối cho em một hũ thật ngon.”
“...! Nhất trí luôn ạ, em sẽ bắt thật nhiều cua đồng luôn!”
Dù là thiếu nữ đôi mươi nhưng tôi chẳng ngại ngần gì mà tuyên bố như thế cả. Trước những món nhắm và rượu ngon thì cần gì phải giữ kẽ nữa chứ. Hình như tôi vừa thấy Noah mở một mắt ra rồi hừ một tiếng khinh bỉ, chắc là nhìn nhầm thôi nhỉ. Cả nhà cùng nhau chơi đùa dưới làn nước lấp lánh cho đến tận chiều tà mới chịu rút quân.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
