Sống Chung Trong Căn Nhà Cổ Có Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

226 2347

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

380 22182

Nuôi nấng Bạch Tuyết

(Đang ra)

Nuôi nấng Bạch Tuyết

강지갑

Một ngày nọ, tôi tỉnh giấc trong một tựa game giả lập nuôi dạy trẻ, tên là "Bạch Tuyết". Trong thân xác của bà mẹ kế, người sẽ chết một cách thảm khốc và tàn bạo

155 87

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

319 4763

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

449 23295

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

18 27

Tập 02 - Chương 7: Những cuộc gặp gỡ mới

Chương 7: Những cuộc gặp gỡ mới

Lễ Obon kết thúc cũng là lúc nhịp sống thường nhật quay trở lại.

Sau ba ngày xin nghỉ phép ở trang trại, hôm nay tôi chính thức bắt đầu làm việc lại. Vì vẫn mở cổng nhận đơn trong suốt kỳ nghỉ nên lượng hàng dồn lại cần xuất đi nhiều khủng khiếp. Cũng may nhờ toàn bộ rau củ đều được bảo quản trong [Hộp vật phẩm] nên chúng vẫn giữ trọn được độ tươi ngon như lúc mới hái, chẳng lo hư hỏng chút nào.

Công việc đóng gói và vận chuyển cho bốn ngày dồn lại thực sự là một thử thách cam go. Tôi đã phải huy động toàn bộ lực lượng Slime cho khâu tưới nước và thu hoạch, đồng thời nhờ vả cả anh Kanata lẫn Akira hỗ trợ đóng gói mới mong vượt qua được "kiếp nạn" này.

Để đáp lễ, tôi gửi tặng anh em nhà Hojo một khoản tiền thưởng làm thêm hậu hĩnh, đoạn thưởng cho lũ Slime món thịt hươu sấy khô coi như quà khích lệ.

“Chỉ giúp có hai tiếng thôi mà, nhận nhiều thế này có ổn không em?”

Anh Kanata khẽ ngần ngại, nhưng tôi vẫn kiên quyết ấn phong bì vào tay anh. Trong đó là một tờ mười nghìn Yên mới cứng.

“Đây là thù lao cho hai tiếng làm việc cực kỳ năng suất, hoàn toàn xứng đáng mà anh. Thật sự, nếu không có mọi người giúp sức, chắc em chẳng bao giờ kịp đóng hàng trước khi bưu điện đến lấy đâu...!”

Nếu chỉ lủi thủi làm một mình, khả năng cao là tôi đã lỡ chuyến xe vận chuyển rồi.

“Nếu em đã nói vậy thì anh xin nhận nhé. Chắc anh sẽ dùng số tiền này để 'rước' cái máy xay cầm tay mà anh đang tăm tia bấy lâu nay về thôi.”

Anh Kanata mỉm cười đoạn lập tức rút điện thoại ra tra cứu các loại dụng cụ nấu ăn.

“Em cũng rất vui vì có khoản thu nhập bất ngờ này! Để em đi mua thêm ít phụ kiện về làm trang sức mới được.”

Cô em gái Akira cũng bắt đầu bộc lộ ham muốn mua sắm, thật là một tín hiệu đáng mừng. Hãy cùng nhau thúc đẩy nền kinh tế nào!

Cảm thấy hơi có lỗi với lũ Slime vì chúng chỉ làm việc để đổi lấy mấy miếng thịt sấy, tôi bèn đi một vòng vuốt ve từng đứa để khích lệ. Cảm giác chạm vào Slime giữa trưa hè đúng là tuyệt đỉnh, chúng mát lạnh đến mức tôi chẳng muốn buông tay chút nào. Dẫu rất luyến tiếc, tôi vẫn phải nói lời cảm ơn rồi để chúng đi nghỉ ngơi.

Xong xuôi việc đồng áng và đóng gói, bước tiếp theo là khâu ghi chép sổ sách. Tôi ngồi xuống bàn sưởi Kotatsu ở phòng khách — nơi đang được trưng dụng làm văn phòng tạm thời — rồi mở laptop ra, bắt đầu kiểm tra tình hình kinh doanh một cách tỉ mỉ.

“Mảng kinh doanh rau củ đang tiến triển cực kỳ thuận lợi, lượng khách quen đang tăng dần đều. Doanh thu từ trái cây cũng tăng trưởng tốt, vui quá đi mất!”

Rau mùa hè tiêu thụ nhanh như chớp. Những combo rau củ dùng cho một tuần luôn được khách hàng đặt mua rất đều đặn. Ngoài ra, cứ khoảng hai ngày một lần lại có đơn hàng từ các nhà hàng và quán cà phê đổ về. Khác với khách lẻ, những nơi này thường đặt số lượng lớn, đúng là những "thượng đế" quý giá mà tôi phải trân trọng.

“Về trái cây thì tỳ bà và việt quất hầm ngục đang là những cái tên 'làm mưa làm gió'. Còn dâu tây thì vẫn luôn giữ vững vị trí chủ lực nhỉ.”

Dâu tây được trồng trong nhà kính của gia đình tôi. Nhờ sức mạnh tuyệt đỉnh của nước [Potion], tôi đã thu hoạch được những quả dâu có màu sắc rực rỡ, hình dáng hoàn hảo cùng độ ngọt cực cao. Chỉ cần sau khi hái xong, tôi phun một trận mưa [Potion] pha với nước ma thuật là những chùm quả mới sẽ lại kết trái ngay lập tức, đẹp không tì vết.

“Nếu bán vào trái mùa chắc chắn sẽ được giá cao lắm đây...”

Dù dâu tây ngon nhất là vào chính vụ, nhưng nhu cầu lại đạt đỉnh vào mùa đông, chính xác là dịp Giáng sinh. Ngay cả những quả dâu hương vị bình thường cũng được bán với giá cao ngất ngưởng vào lúc đó. Misa thầm nhẩm tính trong đầu, lòng đầy kỳ vọng vào món hời mà vụ dâu tây cuối năm sẽ mang lại.

“Dưa hấu và dưa lưới bắt đầu mở bán từ đầu hè cũng nhận được phản hồi rất tốt! Có lẽ mình nên trồng dưa lưới quanh năm luôn nhỉ? Không cần làm loại cao cấp để đem biếu, cứ tập trung vào phân khúc trái cây tráng miệng bình dân thôi...”

Chẳng biết là nhờ công lao của [Potion] hay nhờ nguồn nước chứa ma lực mà trái cây tôi trồng quả nào cũng ngọt lịm. Dù không hề quảng bá là hàng cao cấp để làm quà biếu, nhưng đơn đặt hàng cho dịp Trung thu vẫn cứ đổ về dồn dập.

“Thật lòng cảm ơn những lời truyền miệng và những vị khách đã quay lại ủng hộ.”

Trong lúc tôi còn đang thầm chắp tay cảm tạ trời đất thì nghe thấy tiếng đá lạnh va vào thành ly clink clink thật sảng khoái. Quay lại đã thấy anh Kanata mang cà phê đá lại cho mình từ lúc nào.

“Vất vả cho em rồi. Nghỉ tay chút không?”

Tôi đón lấy ly cà phê, mỉm cười rạng rỡ:

“Em cảm ơn anh Kana!”

“Không có gì đâu em.”

Anh Kanata ngồi xuống phía đối diện. Hai ly cà phê đặt cạnh nhau, một ly đen không đường dành cho anh, còn một ly đầy si rô và sữa béo ngậy dành cho tôi. Cảm giác vị ngọt lịm của si rô thấm dần vào cơ thể đang mệt mỏi đúng là ngon tuyệt vời.

“Trang trại vẫn ổn chứ em?”

“Dạ trộm vía! Ghi chép sổ sách thì hơi mệt một chút nhưng nhìn lượng hàng bán chạy thế này em thấy phấn chấn lắm ạ!”

“Fufu. Vậy thì tốt quá. Bên phía Akira-chan đơn hàng cũng đang đổ về dồn dập, em ấy đang kêu trời vì làm không xuể kìa.”

“Thế thì vất vả quá. Em ấy bảo cũng muốn thử sức với các tác phẩm mới nữa, hay là để em sang phụ giúp một tay nhỉ?”

Khổ nỗi Misa tôi vốn không có khiếu làm đồ thủ công, nên chắc chỉ giúp được mấy việc lặt vặt như giấy tờ sổ sách thôi.

“Chắc chắn con bé sẽ mừng lắm đấy. Riêng khâu đóng gói tác phẩm của Akira-chan thì không thể giao cho bọn Cyan được.”

Vì cần sự tỉ mỉ và nâng niu nên khâu này bắt buộc phải dùng đến bàn tay con người.

“Bù lại thì lũ Slime đang rất tích cực đi săn thỏ Almiraj ở tầng hai giúp con bé đấy. Tụi nó làm việc chăm chỉ lắm để em ấy có thêm nguyên liệu.”

“Tụi nó ngoan thật đấy anh nhỉ.”

“Ngoan thật sự luôn. Đúng là những linh vật bé nhỏ đáng yêu và tận tụy, y hệt như Noah-san vậy.”

“...Noah mà là linh vật sao? Anh thấy em ấy giống một nàng công chúa kiêu kỳ hơn đấy.”

Sự so sánh quá đỗi chính xác khiến tôi bật cười thành tiếng.

“Phụt, đúng thật ạ...! So với một vị nữ hoàng uy nghiêm, Noah-san giống một nàng công chúa hơn nhỉ. Danh hiệu đó quả là sinh ra để dành cho em ấy.”

Sau một hồi cười đùa vui vẻ, anh Kanata bỗng nghiêng đầu hỏi:

“Mà này, tình hình vườn trái cây hầm ngục thế nào rồi? Sắp thu hoạch được chưa em?”

“Vì trồng từ hạt nên chúng vẫn còn là những cây non thôi ạ. Dù vậy, em thấy chúng lớn nhanh hơn hẳn bình thường đấy.”

Vườn trái cây hầm ngục đang được chúng tôi thử nghiệm tại khu vực an toàn của tầng ba — tầng rừng rậm. Bắt đầu từ hạt mận trong vườn nhà, tôi đã gieo đủ loại hạt từ anh đào, quýt cho đến chanh. Nhờ được tưới tắm bằng nước [Potion], tốc độ sinh trưởng của chúng nhanh đến mức dị thường.

“Cây ăn quả thì cần nhiều thời gian hơn một chút, chứ dâu tây, dưa lưới với dưa hấu thì đã thành công rực rỡ rồi ạ.”

Những cây rau cải trồng thử ở trang trại hầm ngục chỉ mất vỏn vẹn ba ngày là đã lớn phổng phao, sẵn sàng thu hoạch. Dưa lưới và dưa hấu thì mất khoảng một tuần. Quả nào quả nấy đều nặng trịch và ngọt hơn hẳn những quả trồng ở trang trại ngoài trời. Hiện tại chúng tôi mới chỉ để dành để cả nhà dùng, nhưng tương lai tôi muốn tăng sản lượng để đem bán.

“Cái quả dưa lưới ngọt đến mức kinh ngạc hôm nọ, chẳng lẽ là...”

“Dạ, dưa lưới hầm ngục đấy ạ! Nó ngọt lịm như nước trái cây luôn đúng không anh?”

Thứ nước ép mọng nước và ngọt lịm đó, tôi cá là nó còn ngon hơn bất kỳ loại nước ngọt nào trên đời.

“Nho thì cần phải làm giàn với cột chống phức tạp quá nên em tạm thời bỏ qua, nhưng các loại cây có múi thì đang phát triển rất tốt ạ.”

“Anh nhớ là em có trồng cả quýt, chanh với cam nữa đúng không nhỉ?”

“Dạ đúng ạ! Nghe bảo trồng từ cây con thì phải mất ba năm mới kết quả, nhưng vườn trái cây hầm ngục của mình chắc tầm mùa thu là thu hoạch được rồi ạ.”

“Mong chờ quá nhỉ. Từ ba năm rút ngắn xuống còn ba tháng, hầm ngục đúng là một chốn kỳ bí thật đấy.”

“Nếu đã thuận lợi thế này, anh có muốn trồng thêm loại cây nào khác không ạ?”

“Có chứ. Anh muốn ăn táo, lê, cả hồng nữa.”

“Trồng mấy cây không phải cây ăn quả chắc cũng thú vị lắm. Không biết bạch quả với hạt dẻ có lớn được trong hầm ngục không nhỉ...?”

Cả hai món đó đều là sở thích của tôi. Với Misa này, món trứng hấp Chawanmushi vốn là một loại món tráng miệng có vị mặn mà lị.

“Diện tích ở tầng ba không còn nhiều nữa nên chắc mình phải mở thêm vườn ở các tầng khác thôi ạ.”

Các trang trại và vườn trái cây hiện đang được mượn tạm không gian tại các khu vực an toàn trong hầm ngục. Tầng một là hang động Slime nên không trồng trọt được, thành thử chúng tôi đang tận dụng khu vực an toàn ở tầng hai (đồng cỏ) và tầng ba (rừng rậm).

Dẫu vậy, đây vẫn là bên trong hầm ngục, chẳng ai biết điều gì sẽ xảy ra. Là một khu vực an toàn, tôi vẫn muốn giữ lại lối đi và một không gian nghỉ ngơi nhất định.

“Mình sẽ làm vườn ở tầng bốn và tầng năm luôn chứ? Nhưng anh nhớ hình như Kai có bảo muốn xây dựng căn cứ ở đó thì phải...”

Hồi đầu hè, khi cả nhóm ngồi bàn bạc về những dự định tương lai, Kai đã buột miệng nói như vậy. Anh Kanata cũng nhớ ra chuyện đó nên gật đầu xác nhận:

“Đúng là cậu ấy có nói thế thật. Bảo là muốn xây một cái nhà nhỏ ở khu vực an toàn. Nhưng nếu chỉ để nghỉ ngơi thì cái nhà xe bus cải tạo của mình là quá đủ rồi đúng không?”

“Dạ, có cả nhà vệ sinh đầy đủ lại thêm giường ngủ xịn xò, tính ra còn thoải mái hơn mấy cái nhà tạm nhiều ạ.”

Dù Kai từng hăng hái tuyên bố sẽ tự tay dựng một căn nhà gỗ (Cottage), nhưng sau đó cậu ta đã "vớ" được chiếc xe bus lớn sắp bị thanh lý và thỏa sức vung vẩy tài nghệ DIY vào đó rồi, nên tôi hy vọng cậu ta đã từ bỏ ý định kia.

(Hồi đó mình với Akira-san cũng hào hứng bảo nếu làm nhà gỗ thì muốn có cả phòng tắm với nhà vệ sinh, nhưng giờ xe bus đã có đủ nhà vệ sinh rồi... Còn chuyện tắm rửa thì có kỹ năng Thanh tẩy là nhịn được mà.)

Dù trong thâm tâm, tôi vẫn thấy xao xuyến trước hình ảnh cái bồn tắm có chân mèo đáng yêu.

“Chuyện tắm rửa thì cứ nhờ Misa-chan mang bồn tắm trong [Hộp vật phẩm] theo là được, nhà vệ sinh thì có ở xe bus rồi. Anh thấy hiện tại cũng chưa cần thiết phải tốn công xây nhà nhỏ làm gì cho mệt.”

Tôi gật đầu lia lịa đồng tình với ý kiến của anh Kanata.

“Đúng thế ạ. Chỉ cần mỗi tầng có một chỗ nghỉ chân nho nhỏ là tiện rồi.”

“Kiểu như một cái chòi nghỉ (Gazebo) ấy hả? Nghe cũng thơ mộng đấy nhưng chắc giờ chưa cần đâu. Mấy cái ghế xếp dã ngoại em mang theo là đủ dùng rồi.”

Trong [Hộp vật phẩm] của tôi đang chứa một lượng lớn đồ dùng dã ngoại. Hầu hết là đồ cá nhân của Kai như lều, giường xếp và ghế. Ngoài ra còn có cả bộ bàn ghế làm từ nguyên liệu hầm ngục nữa. Cái bàn và ghế băng đó là tác phẩm từ gỗ hầm ngục, phần ghế băng còn được bọc thêm lớp đệm làm từ lông sói Wild Wolf. Đó là tâm huyết của hai chuyên gia chế tạo trong nhóm, vừa chắc chắn vừa thoải mái, là món đồ mà tôi cực kỳ yêu thích. Nếu dùng ở các bãi cắm trại bình thường thì loại gấp gọn sẽ tiện hơn, nhưng nhờ có kỹ năng lưu trữ nên dù đồ có to lớn cồng kềnh đến mấy cũng chẳng phải là vấn đề đối với tôi.

“Đúng thật là nếu cả nhóm đi cùng nhau thì cũng chẳng cần thiết phải xây dựng gì thêm ạ.”

Muốn nghỉ ngơi thì cứ lấy bàn ghế từ [Hộp vật phẩm] ra là xong. Những buổi cắm trại hầm ngục cuối tuần thì đã có xe bus làm căn cứ rồi, mệt thì cứ vào đó mà nghỉ cho khỏe.

“Vậy thì phần đất trống em xin phép được trưng dụng để làm vườn trái cây với trang trại nhé.”

“Được thôi, để lát mình cùng bàn với mọi người xem nên trồng cây gì tiếp nào.”

Nếu muốn trồng cây ăn quả thì chắc chắn tầng rừng rậm là hợp nhất rồi. Tầng hai đã có trang trại, tầng ba thì có cả trang trại và vườn trái cây, nên tôi muốn trồng thêm các loại cây mới ở tầng bốn. Hiện tại khu vực chúng tôi chọn làm căn cứ là khu hồ nước ở tầng sáu nên vẫn còn khá nhiều chỗ trống.

“Nhưng mà dạo này để tăng hiệu suất thu thập nguyên liệu, mọi người hay đi lẻ đúng không anh?”

Sau khi thăng cấp và điều khiển ma thuật thuần thục hơn, cả bốn chúng tôi đều đã đủ mạnh để có thể hoạt động độc lập. Akira thì có lũ Slime với khả năng chứa đồ đi cùng, còn Kai — người hay săn được những con thú lớn — thì đã có túi ma thuật nên cũng có thể đi riêng. Chỉ có anh Kanata là không có kỹ năng lưu trữ hay túi ma thuật nên tất yếu là hay đi cùng với tôi.

“Akira-san thì hay ở tầng hai để săn thỏ tìm chân may mắn. Kai thì chuyên đi quét sạch tầng ba và tầng bốn để kiếm thịt.”

“Ừ, đúng vậy. Còn Noah thì tùy hứng, thích tầng nào là mò sang tầng đó.”

“Nhắc mới nhớ, Noah-san cũng là phái hành động độc lập nhỉ.”

Dẫu vậy, bên cạnh cô nàng lúc nào cũng có "kỵ sĩ Slime" Cyan hộ tống.

“Ước gì sau này mình có một căn cứ thực thụ anh nhỉ.”

Dù hiện tại vẫn phải nhịn vì chưa có ngân sách, nhưng nếu có một không gian rộng rãi, thoải mái để nghỉ ngơi thì công cuộc thám hiểm chắc chắn sẽ hiệu quả hơn nhiều.

“Lý tưởng nhất là tầng sáu với khung cảnh tuyệt đẹp đó. Một căn nhà nhỏ nhìn ra hồ nước, nghĩ thôi đã thấy tuyệt rồi.”

“Cảm giác như đang đi nghỉ dưỡng vậy nhỉ. Sẽ tuyệt hơn nếu có một phòng tắm với cửa sổ lớn nhìn ra phía hồ nước nữa.”

“Hay quá đi ạ. Glamping đỉnh cao luôn!”

Vì tưởng tượng thì đâu có mất tiền, nên tôi cứ thế đắm chìm trong thế giới mộng mơ của mình. Vui quá đi mất.

“Ước gì trúng số một cái để em mua luôn một bộ nhà gỗ tự lắp ráp (Self-build) nhỉ...”

Tôi nằm bò ra bàn, thở dài đầy tiếc nuối đoạn duỗi dài hai tay, áp mặt xuống mặt bàn gỗ. Mặt bàn làm từ gỗ tuyết tùng một thân mát lạnh khiến đôi má tôi cảm thấy thật dễ chịu.

“Thôi nào, đừng có vòi vĩnh nữa cưng.”

Nghe giọng nói có chút ái ngại nhưng đầy vỗ về của anh Kanata, tôi khẽ nhắm mắt lại. Giọng trầm quyến rũ của anh nghe thật êm tai, khiến tôi chỉ muốn nghe mãi không thôi.

“Việc tổng hợp và cường hóa chân thỏ may mắn cần rất nhiều thời gian mà. Với lại thực tế thì đâu có dễ trúng số đến thế đâu đúng không?”

“Nhưng mà em trúng số cào với xổ số ở nhà sách rồi mà anh?”

“Anh nghĩ xổ số kiến thiết thì khó lắm. Vả lại, nếu trúng 'giải lớn' quá, anh cứ thấy sợ cái sự phản phệ sau đó thế nào ấy.”

“...Ý anh là mình sẽ dùng hết sạch vận may của đời mình sao ạ?”

“Kiểu vậy đó. Hoặc là trúng số xong lại sinh hư rồi làm hỏng cả cuộc đời không biết chừng. Mà nói vậy thôi chứ anh cũng đang muốn có vốn để mở cửa hàng riêng của mình lắm đây.”

Nhìn anh Kanata cười xòa một cách nhẹ nhàng, tôi khẽ ngước mắt lên nhìn anh. Đôi mắt màu hổ phách sáng rực đang dịu dàng nheo lại. Những ngón tay dài, được cắt tỉa đẹp đẽ đến từng đầu móng của anh khẽ lùa vào tóc tôi một cách đầy vỗ về.

“Tạm thời mình cứ chăm chỉ làm việc để kiếm tiền đi đã. Em đang muốn cái bồn tắm chân mèo đúng không?”

“...Em muốn cái bồn tắm đáng yêu đó lắm ạ.”

Tôi khẽ cử động, mái tóc đen tuyền đang buộc cao xõa xuống vai. Những ngón tay anh xoa dịu tôi, không chút ý đồ xấu, khiến tôi khẽ mỉm cười đầy mãn nguyện, đôi mắt tự nhiên nhắm lại.

“...Em ngủ rồi à? Công chúa của anh.”

“Em vẫn thức mà... hì hì...”

Thực ra là vì dễ chịu quá nên tôi đã thiu thiu ngủ mất, nhưng đó là bí mật. Tôi cố gắng kìm nén ham muốn được cứ thế chìm sâu vào giấc ngủ, rồi lấy hết sức bình sinh để ngồi dậy.

“...Anh Kana?”

Nhìn thấy bóng dáng người đẹp đang chống cằm trên bàn mỉm cười đầy chiều chuộng, tôi bất giác bị hút hồn. Mái tóc màu hạt dẻ nhạt và đôi mắt hổ phách... đẹp quá đi mất. Tôi cứ thế thẫn thờ nhìn anh, cho đến khi tiếng chuông gió treo ngoài hiên nhà ting ting rung lên, âm thanh thanh khiết đó mới giúp tôi tỉnh táo hẳn lại.

“Gì vậy em? Rõ ràng là em vẫn còn đang ngái ngủ mà.”

“Em dậy rồi thật mà. ...Anh Kana, công việc của anh xong hết chưa ạ?”

“Trộm vía là anh đã hoàn thành xong phần của ngày hôm nay rồi.”

Nghe bảo anh đã chia nhỏ những đoạn video quay trong hầm ngục ra để biên tập và đăng dần trong dịp lễ Obon. Hình như chúng đang trở thành chủ đề nóng hổi và lượt xem vẫn đang không ngừng tăng lên. Những đoạn video nấu ăn dã ngoại với bối cảnh hồ nước tầng sáu vừa có phong cảnh đẹp lại thêm những món ăn trông cực kỳ ngon mắt, tôi nghĩ kết quả này là hoàn toàn xứng đáng. Vì vẫn còn vài đoạn phim quay trong hầm ngục nên cả buổi sáng anh đã tập trung biên tập các đoạn video ngắn (Shorts). Vì đã làm xong xuôi nên anh mới ra đây thong thả nghỉ ngơi.

“Chắc anh phải đi quay thêm để dự trữ thôi.”

“Hì hì. Vậy lần tới mình đi cắm trại hầm ngục rồi quay nhé.”

Dù là trong hầm ngục, anh Kanata vẫn luôn giữ đúng phong cách Bartender mỗi khi lên hình. Một thanh niên đẹp trai hiếm có khoác lên mình bộ trang phục Bartender, nấu những món ăn dã ngoại giữa một khung cảnh tuyệt mỹ, chắc chắn là cực kỳ ấn tượng rồi. Đã thế giọng nói lại còn kiểu như "Mama" ở các quán rượu nữa chứ. Gần đây hình như có khán giả còn vào phần bình luận để nhờ anh tư vấn tâm sự đời tư nữa, tôi cũng thấy đồng cảm lắm.

(Mình cũng muốn nhờ anh ấy tư vấn cho nữa. Anh Kana đáng tin cậy lắm mà.)

Dù chính chủ có vẻ hơi bối rối nhưng tôi thấy ổn mà. Chuyên mục tư vấn tâm sự của anh Kana.

Đang vừa nhâm nhi cà phê đá vừa tán gẫu vui vẻ thì chuông báo thức trên điện thoại vang lên.

“Đã đến giờ ăn trưa rồi nhỉ.”

“Để anh gọi Akira-chan rồi mình cùng ăn cơm nhé. Chiều nay em định vào hầm ngục đúng không?”

“Dạ. Em đi săn thịt, cá với hái trái cây nữa ạ!”

“Anh sẽ đi cùng hỗ trợ em, nên có gì nhớ giúp anh một tay nhé.”

“Dạ rõ!”

Vì Kai đã mang theo hộp cơm để đi làm ở trang trại nên bữa trưa chỉ có ba người chúng tôi. Sáng đã ăn đồ Nhật nên trưa nay cả hội chuyển sang mì Ý Carbonara. Nhờ dùng trứng tươi và phô mai lấy từ trang trại nên món Carbonara nhà tôi ngon tuyệt cú mèo luôn. Ăn kèm với salad rau luộc có thêm giò thỏ, món súp là súp khoai tây lạnh Vichyssoise. Hành tây và khoai tây được xào với bơ rồi ninh cùng nước dùng, sau đó cho thêm sữa tươi nguyên chất từ trang trại vào. Không thể nào không ngon cho được.

“Máy sinh tố cũng tiện nhưng nếu có máy xay cầm tay thì còn tiện hơn nữa nhỉ.”

Vừa tỉ mỉ xay nhuyễn món súp đã ninh, anh Kanata vừa lẩm bẩm.

“Quyết định rồi, anh sẽ mua nó. Việc bỏ tiền ra để mua lại sức lao động và thời gian là điều quan trọng nhất.”

Số tiền làm thêm sáng nay có vẻ đã biến hình thành cái máy xay cầm tay rồi. Anh nhanh tay thao tác trên điện thoại, tống ngay món đồ gia dụng yêu thích vào giỏ hàng.

“Không chỉ súp mà làm pate gan cũng nhanh gọn lẹ nữa, đúng là một món hời mà.”

“Pate gan! Ngon lắm anh ơi. Ăn với bánh mì baguette là hết sạch trong vòng một nốt nhạc luôn.”

Món đó không chỉ dùng để ăn chính mà làm mồi nhắm rượu cũng đỉnh của chóp luôn.

“Anh Kana ơi, em cũng muốn ăn món chả cá viên (Tsumire-jiru) nữa.”

Có vẻ Akira rất thích món chả viên.

“Hay đấy. Hay là mình làm chả viên bằng cá Ayu cho sang chảnh nhỉ?”

“Thịt chim Kokko làm thịt viên chắc cũng ngon lắm ạ.”

Cả nhóm vừa thưởng thức bữa trưa vừa hào hứng mơ màng về những thực đơn mới.

Ăn xong, tôi thay đồ thám hiểm, buộc lại mái tóc dài thành kiểu đuôi ngựa rồi hướng về phía nhà kho. Chắc là đánh hơi thấy mùi đi săn nên Noah — cô mèo đang nằm dài thảnh thơi ngoài hiên — liền lững thững đi theo sau.

“Noah-san cũng muốn giúp một tay sao?”

Nyan—, một tiếng trả lời đầy đáng yêu. Cái đuôi của nàng mèo tam thể đang oai vệ bước đi dựng đứng lên đầy kiêu hãnh.

“Khí thế quá nhỉ. Đáng tin cậy thật đấy.”

Mục tiêu hôm nay là kiếm nguyên liệu. Tôi dự định lấy thịt lợn rừng Wild Boar ở tầng bốn, thịt và trứng chim Kokko ở tầng sáu, tiện thể mang thêm cá Ayu và cá hồi Sakura về làm quà. Khâu hái các loại quả mọng thì tôi giao cho lũ Slime, còn ba người chúng tôi sẽ cùng nhau săn lợn rừng Wild Boar.

Bước qua cánh cửa dẫn vào hầm ngục, chúng tôi tiến vào hang động. Ở đây người dẫn đầu vẫn là Noah. Cô nàng lắc lư cái đuôi duyên dáng, tâm trạng hào hứng hướng về tầng dưới. Lũ Slime xuất hiện đều bị cú tát mèo của cô nàng tiêu diệt trong tích tắc. Với cô nàng, có lẽ công cuộc thám hiểm hầm ngục cũng chỉ như một chuyến đi dạo vui vẻ mà thôi. Cyan dẫn theo các phân thân của mình bám đuôi sau Noah, dáng vẻ chúng nhảy nhót poyo poyo trông thật đáng yêu. Gần đây hình như Cyan đã học thêm được kỹ năng khác ngoài [Phân chia], nó đã biết phun ra chất lỏng như axit để kết liễu quái vật. Sức tấn công đang tăng tiến đều đặn, thật đáng tin cậy.

Cả nhóm đi thẳng một mạch xuống tầng ba rồi chạm chân đến tầng bốn. Để kiếm thịt lợn rừng Wild Boar, chúng tôi quyết định nán lại đây một lát. Trong lúc hái quả tỳ bà dưới gốc cây, lũ lợn rừng sẽ tự động tìm đến, chúng tôi chỉ việc chờ sẵn và tiêu diệt chúng. Ma thạch, da thú rơi ra cùng những khối thịt mong đợi đều được tôi cất gọn vào [Hộp vật phẩm].

“Hái được kha khá tỳ bà rồi, mình xuống tầng dưới thôi.”

Thu hoạch được kha khá thành quả chỉ trong thời gian ngắn, tôi hào hứng hướng về tầng năm. Cũng giống tầng bốn, đây là tầng rừng rậm nhưng lại là địa bàn của sói Wild Wolf. Lợn rừng Boar tuy to xác và có cú húc uy lực nhưng lũ sói Wolf này còn phiền phức hơn nhiều. Xét về sức mạnh cá nhân thì Wolf không thể so với Boar được. Cơ thể săn chắc của chúng tuy đáng gờm nhưng lại không có tốc độ hay sức mạnh như Boar. Thế nhưng, để bù lại điểm yếu đó, chúng thường tấn công theo bầy đàn. Một bầy từ năm đến sáu con sẽ bao vây con mồi, làm nó kiệt sức rồi mới kết liễu — đó là cách săn mồi của loài Wolf, nên nếu bị chúng tấn công khi đang đi lẻ thì sẽ cực kỳ nguy hiểm. Vì vậy, cách tốt nhất là phải tiêu diệt chúng trước khi chúng kịp phối hợp với nhau.

“Vì không có Kai-kun ở đây nên mình cứ cẩn thận tiến bước nhé.”

Trước đề xuất của anh Kanata, tôi và Akira đều gật đầu lia lịa. Đôi bàn tay đang nắm chặt thanh trường đao Naginata và đoản thương của tôi bắt đầu rịn mồ hôi. Tôi nghe nói thính giác của mèo còn nhạy hơn cả chó. Dù không có kỹ năng [Cảm nhận hiện diện] như Kai nhưng Noah dường như đã nhạy bén nhận ra vị trí của lũ sói nhờ thính giác cực kỳ thính nhạy đó. Lớp lông trên lưng dựng ngược lên, tiếng gầm gừ hù— đe dọa của cô nàng làm cả ba chúng tôi đều giật nảy mình. Tôi tập trung tinh thần nhìn về phía mà cô nàng đang xù đuôi cảnh giác. Nếu đã có sự chuẩn bị tâm lý thì hơi thở tấn công của lũ thú dữ trở nên rõ mồn một.

“Đến rồi! Có năm con sói.”

“Mình sẽ tiêu diệt chúng từ xa hết mức có thể nhé.”

Theo chỉ thị của anh Kanata, đầu tiên Akira tung ra một luồng ánh sáng chói mắt làm lóa mắt chúng. Tôi lập tức tung mũi tên và ma thuật nước vào lũ quái vật đang rú lên thảm thiết. Nhờ những buổi chơi sông với anh em nhà Kai mà khả năng kiểm soát ma thuật nước của tôi đã tăng lên đáng kể. Tôi đã thành công trong việc duy trì lưỡi dao nước — [Water Cutter] và lấy đầu ba con sói liên tiếp.

“Làm được rồi!”

Một con bị mũi tên của anh Kanata xuyên thủng yết hầu, con còn lại thì bị trúng [Đạn đá] của Noah và tắt thở ngay lập tức. Một chiến thắng hoàn hảo.

“Vật phẩm rơi ra là da sói, ma thạch và nanh nhé. Tiếc là không có đồng tiền vàng nào.”

Akira kiểm tra các nguyên liệu mà lũ Slime vừa nhặt về. Vẫn là những vật phẩm bình thường như mọi khi. Thấy không dùng được nên tôi chuyển sang mục [Mua bán nguyên liệu]. Cứ tích điểm rồi đổi lấy những nguyên liệu hữu dụng khác có vẻ còn ổn hơn. Đồng tiền vàng hiếm hoi mãi mà chẳng thấy rơi ra. Tầng năm đúng là một tầng rất khó chịu.

“Gỗ thì dùng được đấy nhưng cũng chẳng cần nhiều đến thế.”

“Ít ra cũng phải có vật phẩm hiếm rơi ra thì mới có động lực chứ ạ.”

Đến cả một người hiền lành như Akira cũng phải nản lòng với tầng này. Tôi hoàn toàn thấu hiểu cảm giác đó.

(Dao mổ thịt thì một cái là đủ rồi nhưng túi ma thuật thì mình muốn có đủ cho cả nhóm cơ—)

Chắc là vì mang theo cái ý đồ xấu xa đó nên ngay trước khu vực an toàn dẫn xuống tầng sáu, chúng tôi đã chạm trán với một con sói Wild Wolf có kích thước lớn chưa từng thấy.

“Đây là sói Wild Wolf sao...? Nó to gấp đôi những con khác luôn đấy!?”

“Hơn nữa, màu lông cũng khác nữa. Đứa nhỏ này có lông màu bạc ạ.”

Một con sói Wild Wolf khổng lồ kiêu hãnh với lớp lông màu trắng bạc tuyệt đẹp. Có lẽ đây là một cá thể đặc biệt, nhưng dẫu vậy thì nó cũng quá to lớn. Tôi rùng mình khi nghĩ nó còn to hơn cả cái xe tải nhỏ của mình. Đôi mắt đỏ rực tỏa ra tia nhìn dữ tợn, con sói bạc dẫn theo khoảng mười thuộc hạ rồi ngửa mặt lên trời hú vang một tiếng đầy kiêu hãnh.

U-ô-ô-n! Luồng không khí xung quanh rung chuyển bần bật.

“Có vẻ cá thể đặc biệt của Wild Wolf đã tiến hóa thêm một bậc rồi. Sói bạc Silver Wolf. Mọi người cẩn thận nhé.”

Anh Kanata thông báo kết quả [Thẩm định] cho chúng tôi. Chính vì lời cảnh báo ngắn gọn đó mà ai nấy đều thấy tinh thần căng thẳng hơn hẳn. Chúng tôi chọn vị trí sao cho có thể lao ngay vào khu vực an toàn bất cứ lúc nào rồi nhìn chằm chằm vào lũ sói.

Lũ sói Wild Wolf với lớp lông đen tuyền hạ thấp cơ thể, gầm gừ đe dọa. Chúng đứng chắn trước mặt chúng tôi như để bảo vệ sói bạc Silver Wolf. Sự căng thẳng nghẹt thở làm da gà tôi nổi hết cả lên. Tôi cảm thấy tiếng nhịp tim của mình đang đập loạn xạ và ồn ào một cách quá đáng.

(Sao đúng lúc này Kai lại không có ở đây chứ!)

Vì không có thịt rơi ra, nguyên liệu cũng chẳng mấy khi dùng được nên bình thường chúng tôi toàn tránh mặt lũ sói này. Chắc là do tầng năm toàn bị chúng tôi "ngó lơ" mà đi xuyên qua nên cá thể đặc biệt của Wild Wolf mới có cơ hội tiến hóa chăng.

(Từ giờ chắc phải chăm chỉ tiêu diệt chúng thôi.)

May mắn là ý chí chiến đấu của mọi người vẫn chưa hề bị lung lay. Giờ chỉ còn cách đối đầu với lũ quái vật trước mắt thôi. Slime Cyan gọi các phân thân lại để hợp thể, đứng vào vị trí che chở cho Noah. Nó phồng to hơn hẳn bình thường, dường như đang cố gắng đe dọa lũ sói Wild Wolf.

Anh Kanata thở hắt ra một hơi.

“Anh muốn xử lý cái con to xác kia trước tiên nhưng xem chừng...”

“Có vẻ không ổn đâu anh Kana ơi. Hơn mười con sói đen xung quanh chắc chắn sẽ cản đường mình đấy ạ.”

“Vậy thì mình xử lý lũ tép riu trước nhé. Năm giây nữa anh sẽ tung ra đợt ánh sáng chói mắt.”

Akira tuyên bố với giọng điệu đầy cương nghị. Tôi vội vàng nhắm mắt lại. Ngay khi đếm ngược đủ năm giây, tiếng rú thảm thiết của lũ sói vang lên. Chiến thuật làm lóa mắt có vẻ đã thành công. Mũi tên của anh Kanata nhắm thẳng vào con sói bạc, nhưng một con sói Wild Wolf đã lao ra chắn đường bảo vệ chủ. Kẻ vừa rú lên rồi gục xuống là con sói có lớp lông đen.

“Trượt rồi.”

Anh Kanata tặc lưỡi rồi liên tiếp bắn cung. Anh đã hạ gục được thêm hai con sói Wild Wolf. Tôi cũng dồn ma lực vào [Water Cutter] rồi phóng về phía trung tâm bầy đàn.

“Xoay đi...!”

Ma thuật nước được mài giũa cực kỳ mỏng và sắc lẹm. Dù hình dáng phóng ra là lưỡi dao hình trăng khuyết nhưng tôi lại truyền vào đó một hình ảnh tưởng tượng mạnh mẽ. Kai đã nói rằng ma thuật quan trọng nhất là hình ảnh, nên chắc chắn là sẽ ổn thôi!

(Hãy xoay tròn như cái đĩa bay và chém gục lũ sói cho tôi!)

Vút—, lưỡi dao nước xoay vòng tạo ra âm thanh xé gió. Mục tiêu là phần đầu hoặc phần thân. Tóm lại, cứ di chuyển thật náo loạn và gây ra càng nhiều sát thương càng được! Dẫu là một ý tưởng đầy đại khái nhưng ma thuật nước đã đáp lại một cách hoàn hảo. Nó xoay tròn truy đuổi lũ sói đang tháo chạy, làm máu bắn tung tóe. Gào! Tiếng kêu thảm thiết vang lên và bốn con sói đã gục xuống đất. Hai con còn lại thì tiếc là vết thương có vẻ nhẹ.

“Chân chúng nhanh hơn mình tưởng...!”

Tôi tiếp tục dồn ma lực vào lưỡi dao nước đang bay chệch hướng để nhắm vào hai con đang bị thương, chém thẳng vào lưng những con sói đang tháo chạy. Con thứ năm rốt cuộc cũng bị hạ gục nhưng lưỡi dao nước cũng vỡ tan và biến mất. Một con bị chém trúng một bên mắt đang nổi điên lao về phía này nhưng đã bị đoản thương của Akira kết liễu.

“Còn ba con nữa!”

Anh Kanata hét lên rồi dùng cung tên hỗ trợ chúng tôi. Hai con sói Wild Wolf còn lại bị trúng đòn axit của Cyan làm thủng một lỗ ở bụng và chết ngay tại chỗ.

“Giờ chỉ còn lại con cá thể hiếm kia thôi.”

Cuối cùng chỉ còn lại con sói bạc Silver Wolf đặc biệt đó. Nhìn kỹ lại thì đúng là nó to thật sự. Sói Wild Wolf vốn dĩ đã có chiều cao ngang ngửa giống chó Great Dane rồi, vậy mà con sói bạc này còn to ngang một con ngựa hơn là một con chó. Chỉ riêng chiều cao thôi tôi thấy nó cũng chẳng kém anh Kanata là mấy.

(Nếu mà nó đứng bằng hai chân thì chắc chắn là to như một con gấu Bắc cực luôn...)

Nghĩ đến loài gấu lớn nhất thế giới làm tôi rùng mình kinh hãi. Dẫu đồng đội đã bị tiêu diệt hết nhưng sói bạc dường như chẳng hề tỏ ra giận dữ. Đôi mắt đỏ rực chứa đầy vẻ phẫn nộ nhìn chằm chằm vào chúng tôi một cách sắc lẹm. Từ dáng vẻ bình tĩnh đó, có thể thấy đây là một cá thể cực kỳ thông minh. Chiêu làm lóa mắt bằng [Ma thuật hệ Quang] chắc chắn sẽ không còn tác dụng nữa, nó đang cực kỳ cảnh giác với Akira. Cả tôi và Kanata — những người có khả năng tấn công tầm xa — cũng đang bị nó lườm nguýt.

“Anh lo không biết mũi tên có xuyên qua được lớp lông dày cộp kia không nữa.”

Nỗi lo của anh Kanata là có cơ sở. Dẫu có nhắm vào mặt thì chắc cũng bị cái chân trước to khỏe kia gạt phăng đi thôi.

(Giờ chỉ còn cách kết hợp [Mũi tên gió] của anh Kana và [Water Cutter] của mình tung ra cùng lúc thôi đúng không nhỉ...? Kể cả không hạ được nó thì chỉ cần mình chạy được vào khu vực an toàn là thắng...)

Tôi liếc mắt nhìn sang thì thấy anh Kanata đang gật đầu nhẹ với vẻ mặt đầy nghiêm trọng. Có vẻ anh cũng đã đi đến cùng một kết luận.

(Được rồi. Một, hai, ba... hửm?)

Ngay khoảnh khắc tôi định tung ra lượng ma lực đã tích tụ.

“Mya!”

Noah — cô nàng nãy giờ vẫn đang ngồi yên lặng sau lưng Cyan — bỗng nhiên rú lên một tiếng sắc lẹm. Một quả [Đạn đá] được phóng thẳng về phía sói bạc. Con sói bạc tỏ vẻ phiền phức né tránh những mũi tên đá sắc nhọn. Một vài mảnh đá sượt qua cơ thể nó nhưng có vẻ không đủ uy lực để xuyên thủng.

“Noah-san, thôi được rồi mà...!”

Akira với gương mặt đau đớn định ngăn cản cô mèo cưng đang dũng cảm đối đầu với con sói khổng lồ. Cyan liên tục phun đạn axit nhưng cũng chỉ làm cháy sém một chút lớp lông chứ không thể ngăn cản bước tiến của sói bạc. Dường như đã thấu hiểu hết các chiêu trò tấn công của chúng tôi, con sói bạc khịt mũi một tiếng hừm đầy vẻ khinh bỉ.

(Thôi xong, thôi xong thật rồi...!)

Trong lúc tôi đang cuống cuồng tập trung tinh thần để tích tụ ma lực thêm lần nữa.

Bỗng nhiên, từ ngay dưới chân con sói bạc đang lơ là, rầm—! một tiếng địa chấn dữ dội vang lên cùng với những ngọn thương đá sắc lẹm mọc lên. Ngọn thương đá to bằng bắp tay người lớn đã đâm xuyên qua bụng con sói bạc một cách ngoạn mục.

Gào—!

Máu tươi ộc ra từ miệng, con sói bạc đang bị treo lơ lửng trên không trung đau đớn quằn quại. Sức nặng của cơ thể khổng lồ làm gãy cán đá, cơ thể đang bị đâm xuyên ngã vật xuống đất. Có vẻ sói bạc đã không còn khả năng kháng cự nữa rồi. Nó nằm gục xuống, hơi thở thoi thóp.

Tôi bàng hoàng thốt lên:

“............Cái này là, Noah-san làm sao?”

“Có vẻ là vậy... Chẳng lẽ em ấy cố tình tung ra những quả [Đạn đá] yếu ớt để làm nó lơ là sao...?”

“Nyan—”

Noah đáp lại anh Kanata đang ôm trán bằng một giọng điệu cực kỳ đáng yêu.

(Ừm, Noah-san mạnh thật sự.)

Vừa cực kỳ đáng yêu, lại vừa cực kỳ ngầu. Trong nhóm này, kẻ săn mồi giỏi nhất chắc chắn không ai khác ngoài cô nàng. Noah nhẹ nhàng tiến lại gần con sói bạc đang thở hắt ra những hơi cuối cùng. Đáng lẽ chúng tôi phải ngăn em ấy lại nhưng trước dáng vẻ đầy tự tin đó, ai nấy đều vô tình đứng yên dõi theo. Ngay cả những người chủ như Kanata và Akira cũng chỉ biết ngẩn ngơ đứng nhìn.

Gừ gừ gừ—

Bất chấp tiếng gầm gừ đe dọa, cô nàng tung ra một cú tát mèo đầy hoa lệ ngay chính diện gương mặt con sói bạc. Bát—! Một âm thanh dữ dội đến mức khó tin là nó phát ra từ cái đệm thịt mềm mại của loài mèo. Máu tươi bắn tung tóe làm anh em nhà Hojo sững sờ không nói nên lời. Tôi cũng đờ đẫn nhìn cơn mưa máu đang rơi xuống.

“Nya-a-o-u?”

Sau đó, Noah cất tiếng kêu hơi kéo dài một chút, con sói bạc Silver Wolf khẽ rên lên gừ gừ đầy yếu ớt rồi gục đầu xuống đất, đôi tai tam giác cụp hẳn ra sau. Đó chính là kiểu "tai máy bay" thường thấy.

“Sói cũng có kiểu tai máy bay sao...”

Chẳng lẽ đó là tư thế phục tùng trước một cô mèo tam thể nhỏ bé sao? Ngay khoảnh khắc tôi còn không tin vào mắt mình thì vèo— một cái, Noah đã nhảy tót lên đầu con sói bạc và hạ cánh.

“Em ấy giẫm lên nó luôn rồi kìa!?”

Cô nàng đứng vững trên đầu sói bạc rồi thong thả ngồi xuống. Sau đó, như thể một con sói đang ngửa mặt lên trời hú vang, cô nàng ưỡn ngực kêu "Mya" một tiếng thật đáng yêu. Những lớp lông bồng bềnh trước ngực khoe ra đầy tự hào. Dáng vẻ cái túi râu phồng lên trông mới đáng yêu làm sao.

(Em ấy đang đắc thắng? ...Không lẽ là tiếng hú chiến thắng sao?)

“Noah-san n n n!?”

Dẫu định ngăn em ấy lại vì thấy chuyện này hơi quá đà, nhưng từ dưới chân hai con vật, một luồng ánh sáng dịu nhẹ bỗng hiện lên.

“Ơ, cái đó là ma pháp trận sao...?”

“Có vẻ vậy. 'Ma pháp trận phục tùng', không lẽ nào. Noah, em...!”

Anh Kanata định ngăn lại nhưng đã muộn. Sau khi luồng ánh sáng màu xanh nước biển nhạt dịu đi, con sói bạc Silver Wolf hoàn toàn phục tùng cô mèo tam thể Noah đã hiện ra ở đó.

****

“Thế là, 'cái gã đó' trở thành thuộc hạ mới của Noah-san sao?”

“Đúng vậy. Đó chính là Blanc-kun, cá thể đặc biệt của sói Wild Wolf đã tiến hóa thành sói bạc Silver Wolf đấy!”

Cái tên được quyết định là Blanc, mang ý nghĩa là màu trắng. Vì em ấy có lớp lông màu trắng bạc rất đẹp nên chúng tôi đã phân vân có nên đặt là Silver không, nhưng sợ trùng với tên loài sói. Cuối cùng, theo ý muốn của Noah, chúng tôi quyết định đặt là Blanc.

“Sao lúc nào tớ không có mặt là y như rằng lại có chuyện hay ho thế này xảy ra cơ chứ...”

Sau khi nghe kể lại đầu đuôi câu chuyện, Kai — người vừa đi làm ở trang trại về — đã hờn dỗi ra mặt. Thế nhưng, về phía chúng tôi thì thực sự đã cảm thấy tính mạng mình bị đe dọa đấy.

“Bọn này đã sợ muốn chết luôn đấy nhé? Chẳng có gì vui đâu!”

“À... xin lỗi, tớ lỡ lời. Đúng vậy nhỉ, chắc các cậu sợ lắm. —Thế, cái con quái vật đáng sợ đó đâu rồi mà sao lại ra nông nỗi này?”

Kai đang ngồi chống cằm lên bàn với tư thế khá mất lịch sự, hướng ánh mắt về phía một con vật lông trắng bạc đang được Akira chải lông cho. Đúng vậy, chính là sói bạc Blanc vừa bị Noah thu phục lúc nãy.

“Ờ thì, sau khi bị Noah-san thu phục thì chẳng hiểu sao em ấy lại nhỏ lại thế kia đấy...”

Lúc con sói to như gấu Bắc cực biến hình, chúng tôi đã rất sốc, nhưng kích cỡ này lại rất vừa vặn để mang về nhà. Không phải là nó biến thành sói con, mà là giữ nguyên hình dáng trưởng thành nhưng kích thước thì thu nhỏ lại.

“Có vẻ em ấy có kỹ năng thay đổi kích thước tùy ý đấy.”

Anh Kanata phỏng đoán rằng chắc do bị thương nặng nên em ấy thu nhỏ lại để tiết kiệm ma lực tiêu thụ. Theo [Thẩm định] thì khi vết thương lành lại, em ấy có thể trở về kích thước ban đầu. Noah hiền lành và thông minh sau khi hoàn thành việc thu phục đã dụi đầu vào Akira, đòi cô dùng [Potion] cho Blanc. Sau khi tiêu tốn khoảng năm lọ [Potion] sơ cấp, những vết thương trên người sói bạc đã hoàn toàn biến mất. Xét về kích thước thì giờ em ấy to ngang một con chó Nhật, trông chẳng còn giống sói chút nào nữa.

“Dù sao thì cũng đáng yêu mà đúng không? Kỹ năng đó tiện lợi thật đấy, rất hợp để nuôi trong nhà.”

“Nuôi á? Đừng nói là nuôi ở đây nhé?”

“Nếu giữ nguyên hình dáng sói bạc thì chắc chắn sẽ bị báo cảnh sát mất. Nhưng kích cỡ chó Nhật thế này thì làm chó giữ nhà cho trang trại mình là quá chuẩn rồi còn gì?”

“Không không không! Chó giữ nhà kiểu gì mà phòng vệ quá mức cần thiết thế hả!”

“Linh vật giữ nhà đáng yêu quá đúng không Akira-san?”

“Dạ đúng ạ! Rất là đáng yêu luôn!”

de4e29ee-f588-44a6-b827-c670cbf4e7d5.jpg

Blanc — con sói bạc đã biến thành kích cỡ chó trung bình — đã nhanh chóng hòa nhập với gia đình tôi. Tuyệt đối phục tùng Noah — kẻ đã đánh bại mình bằng sức mạnh áp đảo, em ấy cũng rất thân thiết với người bạn thuộc hạ là Slime Cyan. Với anh Kanata — chủ nhân của Noah — em ấy dường như có phần nể trọng và cũng nghe theo mệnh lệnh của anh.

Với hai cô gái là Akira và tôi, Blanc luôn thể hiện một khía cạnh đầy lịch thiệp. Em ấy nhận thức rõ về giới tính và thường âm thầm bảo vệ chúng tôi trong hầm ngục. Đúng là đẳng cấp của một cựu Boss tầng có khác, rất biết cách chăm sóc người khác. Khi ở hình dáng nhỏ, em ấy rất ngoan ngoãn làm nũng nên chúng tôi tha hồ mà cưng nựng, còn khi vào hầm ngục và trở lại hình dáng ban đầu, em ấy sẽ bảo vệ hai chúng tôi một cách cực kỳ chu đáo. Dĩ nhiên ưu tiên hàng đầu vẫn là chủ nhân Noah rồi.

“Blanc không phải là quá đẹp trai sao? Từng là đầu đàn mà lại lịch thiệp đến thế này.”

Tôi vừa vò đầu Blanc đang ngồi ngoan ngoãn ngoài hiên vừa khen ngợi. Em ấy lim dim đôi mắt hưởng thụ, dáng vẻ ngoan ngoãn bị vuốt ve trông chẳng khác gì một con chó có bộ lông tuyệt đẹp. Cái đuôi thỉnh thoảng lại vẫy vẫy đầy cảm xúc.

Hoàn thành công việc của ngày hôm nay, tôi và anh Kanata đang thong thả ngồi uống trà ngoài hiên nhà. Kai đã đi làm ở trang trại, còn Akira thì như mọi khi, đang miệt mài may vá trên gác mái.

“Blanc thực sự là một đứa trẻ thông minh. Từ ngoài về là em ấy sẽ ngoan ngoãn đứng ở hiên chờ được lau chân xong mới vào nhà, cũng không bao giờ phá phách gì cả.”

Anh Kanata cũng vừa cười vừa vuốt ve má Blanc. Mỗi khi anh đưa tay ra, Blanc lại cụp tai lại và giữ nguyên tư thế để anh dễ vuốt ve, trông rất buồn cười. Có vẻ như em ấy thực sự nể trọng anh Kanata.

Nhân tiện, với Kai thì Blanc đối đãi khá suồng sã. Dù nhận thức là đồng đội nhưng có vẻ em ấy đang cạnh tranh xem ai thể hiện tốt hơn trong hầm ngục. Có khi nào em ấy coi Kai là đối thủ của mình không biết.

(Tranh giành vị trí đầu đàn? Không đời nào đâu nhỉ. Đại ca nhà mình là anh Kana mà.)

Mỗi buổi chạy bộ sáng, Kai đều dắt Blanc đi dạo cùng. Nhìn cảnh Blanc ngoan ngoãn đeo xích và chạy song song cùng Kai, trông họ cũng có vẻ khá thân thiết.

“Anh thấy quan hệ giữa họ cũng không tệ đâu. Có vẻ như họ đang dùng hết sức bình sinh để thi xem ai chạy nhanh hơn đấy.”

Nghe anh Kanata vừa cười khổ vừa kể, tôi bèn dành cho anh một cái nhìn đầy ngao ngán.

“Chẳng phải là quá hiếu thắng sao anh? Đúng là trẻ con mà.”

“Coi như là hội những người 'não cơ bắp' đi, mình cứ mặc kệ họ là được.”

“Đúng là đàn ông mà...”

Dù thấy hơi cạn lời nhưng xem chừng sự kết hợp này cũng không tồi. Bởi lẽ người duy nhất có thể chơi đùa hết mình với Blanc chỉ có thể là Kai — người sở hữu kỹ năng [Cường hóa cơ thể].

“Nhưng mà nhờ có Blanc mà thiệt hại do thú rừng ở núi sau nhà giảm hẳn luôn nên em thấy biết ơn lắm ạ.”

“Ơ kìa? Em ấy đang làm tốt nhiệm vụ chó giữ nhà sao?”

Kể từ khi Blanc bắt đầu tuần tra ban đêm, những thiệt hại ở núi sau nhà cũng như các cánh đồng xung quanh đã giảm đi thấy rõ. Vốn dĩ sói bạc là loài hoạt động về đêm, nên em ấy đã vô cùng hào hứng chạy nhảy khắp núi rừng để 'vui chơi'. Với em ấy, lũ hươu hay lợn rừng sống trên núi chỉ là những con mồi yếu ớt. Dù là thịt không có ma lực nhưng có vẻ em ấy rất tận hưởng việc đi săn, sau đó cùng Cyan chén sạch một cách ngon lành.

“Blanc đã mang về cả một con hươu nguyên vẹn cơ đấy, nhưng dĩ nhiên là em đã từ chối rồi.”

Ý tưởng chia sẻ con mồi của loài sói đúng là cũng đáng nể thật.

“Hươu hoang dã thì sợ nhất là ve rận mà lị.”

“Đúng vậy đấy ạ. Đó là cơ hội tốt để thử con [Dao mổ thịt] nhưng sau khi tìm hiểu về khâu mổ thịt thú rừng thì em thấy thôi không ổn chút nào nên đã quyết định bỏ cuộc.”

“Cả hươu lẫn lợn rừng mình đều có thể kiếm được thịt ngon trong hầm ngục mà.”

“Đúng thế ạ! Thịt quái vật ngon hơn hẳn nên đống thịt hươu và lợn rừng săn được trên núi, em quyết định để cho Cyan và Blanc đánh chén hết.”

Vốn dĩ lượng dự trữ thịt Wild Deer và Wild Boar đã quá nhiều rồi. Tôi đã biếu Rikuto rất nhiều mang về nhưng vì ngày nào cả nhóm cũng hăng hái đi săn trong hầm ngục nên lượng cung vẫn luôn vượt quá cầu.

“Tạm thời thì anh đang muốn có thịt chim Kokko. Nếu thu hoạch được trứng vàng thì coi như có thêm khoản thu nhập bất ngờ, hôm nay mình xuống tầng sáu nhé?”

“Hay quá anh Kana. Em cũng muốn bắt thêm cá với hái trái cây nữa, em sẽ đi cùng anh.”

“Waff!”

Chẳng biết từ lúc nào Blanc đã chen vào ngồi giữa hai người, đôi mắt xanh dương lấp lánh nhìn ngược lên đầy mong chờ.

“Blanc cũng muốn đi à?”

Trước khi em ấy kịp trả lời thì một tiếng kêu đáng yêu “Nyan” đã vang lên.

“Noah-san cũng tham gia với tư cách là người giám hộ sao?”

Anh Kanata khẽ thở dài như thể "thôi thì đành vậy", Noah nãy giờ vẫn đang nằm dài thư thả bèn uể oải ngồi dậy. Nhân tiện, nơi em ấy vừa nằm chính là trên người Slime Cyan. Có vẻ vì nó mát lạnh nên nằm rất thích. Đúng là boss mèo luôn biết chọn những chỗ thoải mái nhất. Khi Noah đã thể hiện khí thế thì dĩ nhiên Cyan cũng bám theo ngay. Có nhiều đồng đội thế này cũng thấy yên tâm hơn.

“Akira-san thì sao nhỉ—”

“Em ấy bảo hôm nay muốn tập trung vào việc chế tác đấy. Hay là hai người chúng mình và ba đứa nhỏ đi thôi nhé?”

“Em ấy đang nghiên cứu tác phẩm mới đúng không ạ. Vậy thì mình đi thôi!”

Tôi chuẩn bị hộp cơm, phần ăn trưa của Akira thì để sẵn trong tủ lạnh. Tôi vốn lo lắng Akira hay mải mê làm việc mà quên ăn quên ngủ, nhưng anh Kanata chỉ cười bảo: "Anh đã đưa cho con bé thật nhiều Potion rồi nên không sao đâu".

“Anh đã dặn con bé phải chú ý nạp năng lượng tối thiểu rồi, chắc là ổn thôi. Anh cũng đưa cho em ấy cả mấy chai nước uống thể thao dạng thạch nữa. Nếu em vẫn lo thì để anh cử một con Slime theo giám sát nhé?”

“Nyat.”

"Được đấy" — Noah gật đầu tán thành. Cyan bèn nẩy lên nẩy xuống, rồi cử một con Slime phân thân nhỏ chạy thẳng lên gác mái. Làm việc nhanh nhẹn thật.

Tiễn biệt cái bóng dáng đáng tin cậy đó, tôi và anh Kanata dắt theo ba đứa nhỏ hướng về phía nhà kho.

“Đúng là có phòng thay đồ tiện lợi thật sự ạ.”

Tôi đã nhờ Kai và Akira làm cho một cái phòng thay đồ để thay chiến phục ngay trong kho. Trước đó chúng tôi toàn thay đồ ở phòng mình rồi mới ra kho, nhưng mới hôm nọ đã xảy ra một bi kịch là tôi lỡ để anh bưu tá vô tình nhìn thấy trong bộ dạng đó. Nếu không có anh Kanata nhanh trí đứng ra chắn trước mặt che cho tôi đang cuống cuồng và bình thản nói: "Xin lỗi nhé? Chúng tôi đang chơi trò đánh trận giả (Survival Game) ấy mà" thì không biết chuyện sẽ đi đến đâu nữa. Anh bưu tá quen mặt dù có chút ngạc nhiên nhưng vẫn mỉm cười đáp: "Trông hợp với quý khách lắm ạ". Thà rằng anh ấy cứ cười vào mặt tôi có khi còn đỡ hơn.

Sau khi bị tôi với đôi mắt đẫm lệ van nài, hai người họ đã vui vẻ làm cho cái phòng thay đồ này. Có hai phòng cá nhân được thiết kế y như phòng thử đồ. Quần áo thay dự phòng chúng tôi cũng quyết định để luôn trong kho.

“Đúng vậy nhỉ. Dù chỉ cách có một phút đi bộ nhưng anh cũng chẳng muốn cái vở kịch hài đó lặp lại lần nữa đâu. May mà có chỗ này rồi.”

Với anh Kanata thì đó là kịch hài chứ với tôi nó là bi kịch đấy ạ.

Bước qua cánh cửa dẫn vào hầm ngục, Blanc lập tức trở lại kích thước khổng lồ ban đầu. Em ấy rùng mình một cái rung chuyển cả người rồi hào hứng chạy nhảy khắp tầng một. Những cái chân trước to khỏe giẫm nát lũ Slime trên đường đi. Vật phẩm rơi ra thì đã có Cyan thu lượm giúp, chúng tôi chỉ việc nhận lấy Potion và ma thạch.

“Blanc có vẻ đang vui nhỉ. Chắc làm kiếp chó Nhật em ấy thấy ngột ngạt lắm hả?”

“Anh thấy lúc đó em ấy cũng tận hưởng hết mình đấy chứ... Lúc được mọi người khen đáng yêu rồi vuốt ve, trông em ấy sướng lắm luôn, đúng không Blanc?”

“Nhắc mới nhớ, Blanc thích phụ nữ mà lị...”

Với tôi và Akira, em ấy còn ngửa bụng ra làm nũng cơ mà, ngay cả khi gặp hàng xóm thì thái độ giữa các ông chú và bà cô cũng khác nhau một trời một vực. Với các ông chú thì em ấy cơ bản là lờ đi, còn với các bà cô thì em ấy sẽ khịt mũi làm nũng.

(Chẳng lẽ em ấy nghĩ phái nữ mới là boss sao?)

Phái nữ nắm giữ ngân sách và dạ dày gia đình đúng là mạnh thật, nhưng thế này thì hơi quá đà rồi.

“Anh nghĩ đơn giản là em ấy thích phụ nữ thôi. Chó với mèo cũng có những đứa thể hiện sự yêu ghét giới tính rõ rệt mà.”

“Nhắc mới nhớ, con mèo của bạn em là mèo đực nhưng nó cực kỳ thích các ông chú luôn ấy ạ.”

“Thế thì hiếm thật đấy. Thường thì mèo hay thích phụ nữ hơn.”

“Nhưng nhờ thế mà đứa nhỏ đó được các ông chú cưng chiều lắm luôn. Được cống nạp bao nhiêu là đồ ăn vặt, thế là nó lại càng thích các ông chú hơn nữa.”

“À... chắc là các ông chú đó vui lắm nhỉ.”

Anh Kanata lẩm bẩm với ánh mắt đầy thương cảm. Noah đang nằm thong thả trong vòng tay anh khẽ gầm gừ làm nũng. Có vẻ hai người họ cũng là tình cảm hai phía, thật là ấm lòng.

Đi theo sau một Blanc đang tràn đầy khí thế, chúng tôi thu lượm được một lượng lớn vật phẩm rơi ra. Có vẻ em ấy đã kết liễu chúng trong vòng một nốt nhạc. Vừa thong thả đi dạo vừa tiến bước, chúng tôi đã đến tầng hai. Tại đây, Noah rốt cuộc cũng nhẹ nhàng nhảy xuống từ vòng tay của anh Kanata. Thỏ Almiraj ở tầng hai chính là kẻ thù không đội trời chung của cô nàng. Vừa nhìn thấy chúng là cô nàng không chút nương tay dùng [Ma thuật hệ Thổ] sở trường đâm xuyên qua chúng ngay lập tức.

“Noah-san có vẻ đang đầy nhiệt huyết rồi, hay là tầng hai mình lo phần nhặt vật phẩm nhé?”

“Để anh nhặt cho, Misa-chan cứ lo phần thu hoạch ở trang trại đi.”

“A dạ vâng. Vậy mình chia nhau ra làm nhé.”

Tiễn biệt bóng lưng anh Kanata đang cầm cái túi ma thuật, tôi hướng về phía trang trại. Cây ăn quả vẫn chưa lớn hẳn nhưng rau củ thì vẫn cứ tươi tốt như mọi khi. Rau trồng trong hầm ngục đầy ắp ma tố lúc nào cũng đạt chất lượng cao nhất.

“Lũ Cyan cũng muốn giúp một tay sao? Cảm ơn nhé.”

Dưới chân tôi là khoảng năm con Slime đang lân la lại gần. Đó là Cyan và các phân thân của nó, đứa nào đứa nấy đều là chuyên gia thu hoạch và hái lượm.

“Vậy chị đưa giỏ cho nhé, nhờ các em thu hoạch giúp chị.”

Cyan đại diện đứng ra nhận lấy cái giỏ. Vì trang trại hầm ngục cũng khá rộng nên sự giúp đỡ của chúng là cực kỳ đáng quý. Tôi đeo găng tay lao động, tay cầm kéo tỉa cành và cái giỏ.

“Những quả cà tím bóng loáng đẹp quá đi mất. Tối nay mình làm món cà tím xào gừng nhỉ. Làm Tempura cũng ngon, mà kho cho nó mềm mọng ra chắc cũng hấp dẫn lắm.”

Tôi tỉ mỉ thu hoạch từng quả cà tím tím lịm, không một vết xước. Chẳng mấy chốc cái giỏ đã đầy ắp, tôi cất chúng vào [Hộp vật phẩm] rồi lấy cái giỏ khác ra. Tiếp theo là thu hoạch dưa chuột. Vừa cẩn thận tránh mấy cái gai, tôi vừa tỉ mỉ hái chúng. Những quả dưa màu xanh đậm trông có vẻ đang chứa rất nhiều nước, cầm quả dưa nặng trịch trên tay mà thấy mê mẩn làm sao.

“Làm salad cũng ngon nhưng dưa chuột vừa hái xong cứ thế mà chén luôn thì cũng không thể cưỡng lại được. Phết thêm chút mỳ Kinzanji-miso lên ăn là đỉnh của chóp luôn.”

Miso bình thường thì hơi mặn quá nên nhà tôi hay dùng Kinzanji-miso để chấm rau củ. Chấm sốt mayonnaise cũng không tệ nhưng mùa hè thì quả nhiên là thèm cái vị mặn mòi hơn.

“Kết hợp miso với mayonnaise cũng ngon lắm, nên chắc Kinzanji-miso với mayonnaise cũng sẽ hợp nhau bất ngờ đấy. Lần tới mình phải thử mới được.”

Mayonnaise không chỉ hợp với nước tương hay tương cà, mà trộn với mù tạt Wasabi hay mù tạt vàng Karashi cũng cực kỳ ngon, nên nhà tôi lúc nào cũng dự trữ sẵn. Dùng nó thay dầu để xào nấu cũng làm hương vị trở nên dịu nhẹ hơn, nên tôi cũng hay dùng khi xào trứng hay rau củ.

“Còn lại là thu hoạch ngô, dưa hấu với dưa lưới là xong nhỉ.”

Ớt chuông, cà chua và các loại rau ăn lá từ lúc nào đã được lũ Slime thu hoạch xong xuôi rồi. Tôi cất nguyên cả giỏ vào [Hộp vật phẩm] rồi đưa cho chúng cái giỏ trống khác. Lũ Slime khéo léo chui xuống đất, thu hoạch cực kỳ tỉ mỉ cả những loại rau củ rễ. Phải thưởng cho chúng thật hậu hĩnh mới được.

“Nào, không biết công cuộc đi săn của anh Kana đến đâu rồi nhỉ?”

Rời khỏi trang trại, tôi nhìn bao quát khắp cánh đồng ở tầng hai. Nhờ có một Blanc đầy nổi bật mà tôi nhận ra vị trí của họ ngay lập tức. Tôi thong thả bước đi để hội quân với mọi người. Anh Kanata với gương mặt hơi mệt mỏi nhận ra tôi bèn khẽ mỉm cười.

“Vất vả cho anh rồi, anh Kana.”

“U fufu. Anh mệt thật sự luôn ấy. Toàn làm cái công việc cắm cúi nhặt vật phẩm rơi ra mà. Thu hoạch được bao nhiêu là thịt thỏ Almiraj với da thú này, lại còn may mắn nhặt được cả chân thỏ may mắn nữa nhé.”

“Thế thì may mắn quá ạ. Có khi cả tuần hì hục săn mà chẳng nhặt được cái nào luôn ấy chứ.”

Đi săn tuy tốn thể lực và ma lực nhưng cái công việc cứ lặp đi lặp lại việc nhặt vật phẩm mới thực sự là thử thách lòng kiên nhẫn. Noah và Blanc với gương mặt "đắc thắng" đầy đáng yêu ra đón chào tôi. Bỏ qua cô mèo tam thể, thì con sói bạc khổng lồ trông quá đỗi uy lực, nhưng dáng vẻ làm nũng "khen em đi, khen em đi" trông mới thật là ngộ nghĩnh.

“Ừ ừ. Cả hai đều đã cố gắng nhiều rồi. Nghỉ tay chút nhé.”

Cứ dùng ma lực là bụng lại thấy đói meo. Không chỉ con người mà tôi cũng lo cho sức khỏe của Noah nữa nên cả nhóm luôn cố gắng nghỉ giải lao định kỳ. Đã đến giờ ăn vặt mong đợi rồi. Tôi dùng ma thuật tạo nước cho Noah, Blanc và lũ Slime uống, còn tôi và anh Kanata thì uống trà lúa mạch lạnh. Vì chưa dùng đến ma lực nên hai người vẫn chưa đói bụng, nhưng dẫu vậy vẫn muốn nhâm nhi chút đồ ngọt. Tôi lấy món bánh quy bơ kẹp trái cây khô (Butter Sand Cookie) tự làm từ [Hộp vật phẩm] ra. Đây là loại bánh gồm lớp bơ và trái cây khô dày cộp được kẹp giữa hai miếng bánh quy nướng, đúng nghĩa là một "quả bom calo". Nhưng nó ngon tuyệt vời luôn.

“Ngon quá... Vị ngọt của bánh quy quyện với vị mặn nhẹ của bơ đúng là cực phẩm...!”

“Ngon thật đấy. Trái cây khô này là mâm xôi (Raspberry) hả em?”

“Trúng phóc luôn ạ! Còn cái này là việt quất sấy khô. Cái nào cũng ngon hết sảy luôn ạ—”

Vị ngọt mặn của bánh quy và bơ quyện với vị chua của các loại quả mọng, cái vị ngon đó thấm đẫm vào cơ thể đang mệt mỏi.

“Chắc là em chọn đồ uống sai rồi. Ăn cái này là phải uống trà hoặc cà phê mới đúng bài...”

“Fufu. Cái nào cũng hợp cả nhưng vì trà lúa mạch tốt cho sức khỏe nên anh cũng rất hoan nghênh.”

Có vẻ anh Kanata cũng bắt đầu lo lắng về lượng calo của bánh quy bơ rồi.

“...Tạm thời từ tầng tiếp theo chúng mình cũng phải vận động thôi anh Kana ơi.”

“Đúng vậy. Cứ phó mặc hết cho tụi nhỏ là cơ thể mình sẽ bị ù lì mất.”

Hai chúng tôi vừa nhìn nhau gật đầu đầy nghiêm túc thì bỗng nhiên có cái gì đó vỗ nhẹ vào đầu gối tôi.

“Noah-san? Sao thế em?”

Cô mèo tam thể đang ngồi dưới chân, đôi mắt dán chặt vào cái bánh quy bơ trên tay tôi đầy mong chờ. Tôi vội vàng tống ngay miếng bánh vào miệng.

“Xin lỗi em nhé. Cái này là bánh quy mà Noah-san không ăn được đâu. Cho em món thịt hươu sấy khô nè. Đồ 'handmade' của anh Kana đấy.”

Tôi thưởng món thịt sấy cho cô nàng đã hăng hái dùng [Ma thuật hệ Thổ] nãy giờ. Vì thức ăn cho mèo bán ngoài tiệm không có chứa ma tố nên chúng tôi đã tự tay chế biến món thịt sấy đặc biệt từ thịt Wild Deer săn được trong hầm ngục. Không dùng gia vị để đảm bảo an toàn và sức khỏe cho chó mèo, nên cực kỳ yên tâm ạ.

“Ngon không em? Còn Blanc thì...”

Khi tôi nhìn sang con sói trắng bạc đang đứng sau Noah, anh Kanata bèn bật cười khẽ.

“Blanc không cần đâu em. Em ấy vừa chén sạch đống thịt thỏ Almiraj tươi sống vừa săn được rồi.”

“Thịt sống... đúng là phong cách hoang dã...”

“Dạo này lượng thịt Almiraj tồn kho nhiều quá nên có Blanc tiêu thụ bớt anh cũng thấy mừng lắm.”

Nụ cười của anh Kanata rạng rỡ quá. Nhờ kỹ năng lưu trữ mà nhà tôi chẳng bao giờ lo chuyện lãng phí thực phẩm, nhưng với tư cách là người quản lý bếp núc, anh Kanata vẫn luôn canh cánh trong lòng về chuyện đó.

“Hàng xóm nhà mình có vẻ cũng thích thịt lợn rừng hơn là thịt thỏ hay thịt hươu anh nhỉ...”

Thật là buồn, nhưng mà cũng dễ hiểu thôi.

“Thì tại thịt lợn rừng ngon mà lị. Biết sao giờ.”

Nhờ trào lưu món ăn thú rừng (Game meat) gần đây mà thịt lợn rừng đã trở nên dễ kiếm hơn trước, nhưng so với các loại thịt khác thì giá thành của nó vẫn khá cao. Các hộ hàng xóm hầu hết là người cao tuổi nên thịt hươu họ không tiêu thụ hết nổi. Dù ngon đến mấy thì cũng không thể cứ ăn bít tết hay cà ri mãi được. Về khoản đó, thịt lợn rừng mà đem làm lẩu Botan-nabe thì ăn mãi không chán, nên nhu cầu tự nhiên cứ đổ dồn về thịt lợn rừng thôi.

“Hay là em mang thịt hươu đi biếu kèm với mấy công thức nấu ăn đơn giản cho các bác nhỉ...?”

Mấy hộ hàng xóm trẻ tuổi hơn thì lại rất hào hứng thưởng thức thịt rừng qua đủ loại cách chế biến khác nhau. Anh Kanata và các bà nội trợ hàng xóm giờ đã trở thành bạn bè hay trao đổi công thức nấu ăn với nhau rồi. Nhân tiện, tại nhà tôi thì thịt thỏ được chế biến thành giò (ham), thịt hươu thì làm thịt sấy hoặc xúc xích để tiêu thụ. Thịt hươu cũng hay được dùng làm thịt nướng hay bít tết, nhưng quả thực loại được dùng nhiều nhất vẫn là thịt lợn rừng. Gần đây nhờ có chim Kokko xuất hiện ở tầng sáu mà tần suất ăn thịt gà cũng tăng lên đáng kể.

“Anh muốn dự trữ thật nhiều thịt gà, để còn làm món gà rán Karaage để dành ăn dần nữa.”

“Gà rán chim Kokko...!”

“Đã mất công rán đồ thì anh sẽ làm luôn cả món gà sốt Nanban nữa nhé.”

“Em cũng muốn ăn cả gà rán kiểu Mỹ (Fried Chicken) nữa anh Kana ơi!”

“Hay đấy, gà rán kiểu Mỹ. Misa-chan sẽ giúp anh một tay chứ?”

“Sẵn lòng luôn ạ!”

Tầng sáu rộng lớn hơn hẳn các tầng khác. Rộng đến mức tôi chỉ muốn mang cả xe đạp hay xe máy vào hầm ngục mà đi luôn cho rồi. Dù phong cảnh ở đây rất đồng quê và mang lại cảm giác bình yên nhưng...

(Nếu không có lũ Goblin thì đây đúng là địa điểm tuyệt vời nhất để đi dã ngoại rồi...)

Chỉ một lần tình cờ nhìn thấy lũ Goblin da xanh chỉ quấn độc một mảnh vải bẩn thỉu đang vây quanh và dùng gậy đập chết một con chim Kokko một cách dã man, cảnh tượng đó thực sự là một cú sốc tâm lý cực kỳ kinh khủng. Dù chính chúng tôi cũng đang đi săn quái vật nhưng ít nhất là không ai làm cái trò hành hạ con mồi như vậy, và cũng không bao giờ có ý định đó.

(Nếu bị bầy Goblin bao vây, có khi mình cũng bị chúng hành hạ như thế không biết. Đừng có để vẻ đẹp đồng quê kia đánh lừa, nguy hiểm lắm. Tuyệt đối không được chủ quan.)

Trước đây nếu không có Kai — người có kỹ năng [Cảm nhận hiện diện] — tôi sẽ thấy rất bất an, nhưng giờ đã có hai đứa nhỏ cực kỳ nhạy cảm với mùi và âm thanh hộ tống rồi. Sói bạc Blanc không chỉ nhạy bén với hơi thở quái vật mà còn cực kỳ mạnh nữa. Những đòn tấn công từ cơ thể khổng lồ đó có thể hạ gục cả một con lợn rừng Wild Boar chỉ trong một nốt nhạc. Dáng vẻ em ấy đang ngon lành gặm món thịt hươu sấy được Noah chia cho trông mới đáng yêu làm sao, nhưng đây chính là chiến lực mạnh nhất nhà tôi đấy.

“Trông cậy cả vào em đấy nhé, Blanc.”

“Waff!”

Câu trả lời thật dõng dạc. Tôi vừa xoa xoa cổ Blanc đang ưỡn ngực đầy tự hào vừa khen ngợi. Chắc là do đang thu phục lũ gà nhà tôi nên Noah có vẻ không mặn mà lắm với việc săn chim Kokko. Nhưng cứ thấy Goblin là cô nàng kết liễu chúng trong vòng một nốt nhạc.

“Tầng ba với tầng bốn em muốn hái thêm mâm xôi với tỳ bà. Hai đứa giúp chị nhé?”

Tôi nhìn luân phiên gương mặt hai đứa nhỏ rồi nhờ vả.

“Nyat.”

"Noah-san sẽ giúp chị sao?"

“Waff.”

"Blanc cũng sẽ bảo vệ chị sao? Cảm ơn nhé, nhờ hai đứa cả đấy."

Vì không thiếu thịt hươu với lợn rừng nên sau khi hái lượm xong, chúng tôi dự định sẽ chạy thật nhanh xuyên qua các tầng đó. Còn về tầng năm thì————

“Có vẻ Blanc đang hừng hực khí thế lắm. Chắc là em ấy muốn ma thạch của sói Wild Wolf rồi. Có lẽ em ấy cũng muốn tiến hóa giống như Cyan chăng.”

“Waff!”

Chú sói bạc thông minh gật đầu lia lịa với anh Kanata như muốn bảo "đúng là như thế đấy". Dù hiện tại đã mạnh lắm rồi nhưng chắc do bản năng quái vật nên em ấy vẫn muốn có ma thạch của đồng loại.

“Tất cả ma thạch của lũ sói mà em hạ gục đều là của em hết. Bù lại nhớ bảo vệ tụi này cho tốt nhé.”

Anh Kanata mỉm cười thương lượng. Blanc vừa vẫy đuôi vừa hú vang một tiếng đầy kiêu hãnh. Thương vụ thành công. Kết quả đúng như dự đoán, một Blanc đầy khí thế đã quét sạch lũ sói Wild Wolf trong toàn bộ tầng, làm chúng tôi phải kêu trời vì hì hục nhặt vật phẩm rơi ra.

Tầng năm và tầng sáu chính là sân diễn độc quyền của Blanc. Tại tầng rừng rậm ở tầng năm, em ấy đã tiêu diệt sạch bầy sói Wild Wolf, mang lại một lượng lớn vật phẩm rơi ra. Đúng như lời hứa ban đầu, toàn bộ ma thạch sói Wild Wolf đều bị Blanc nhai nát và nuốt gọn. Dù vẻ ngoài không có gì thay đổi nhưng theo [Thẩm định] thì lượng ma lực chứa bên trong đã tăng lên gấp đôi.

Da và nanh sói thì tôi nhận lấy để đưa vào mục [Mua bán nguyên liệu]. Vì đã hạ gục hơn năm mươi con nên chúng tôi cũng nhặt được hai đồng tiền vàng hiếm hoi. Số vàng này tôi dự định sẽ đưa cho Akira làm nguyên liệu chế tác trang sức. Trong lúc Blanc mải mê đi săn, tôi nhờ Noah và lũ Slime làm vệ sĩ để mình tập trung hái việt quất.

“Thu hoạch được nhiều quá đi mất! Để dành làm mứt thôi nà-o—”

Tôi hào hứng cất chúng vào [Hộp vật phẩm]. Dù có chia một phần để bán online thì lượng việt quất còn lại vẫn đủ để làm mứt thoải mái. Món bánh quy bơ lúc nãy ăn ngon quá nên có khi làm thêm cả việt quất sấy khô cũng là một ý hay.

Đến tầng sáu, tôi thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm. Nhìn cánh đồng cỏ xanh mướt mát mắt, tâm hồn đang khô héo của tôi như được chữa lành.

“Chắc em chẳng bao giờ yêu nổi tầng năm đâu. Tầng sáu thì bắt được cá này, nhặt được trứng này. Đúng là một khu vườn địa đàng mà.”

“Ừ, anh đồng cảm với em. Chỗ này nếu không có lũ Goblin thì đúng là thiên đường rồi.”

Anh Kanata cũng gật đầu đồng tình với tiếng thở dài của tôi. Tiện tay anh giương cung bắn hạ một con Goblin đang lảng vảng đằng xa. Những con còn lại thì bị Blanc lao tới giẫm nát ngay lập tức. Chúng tôi thong thả đi dạo và nhặt vật phẩm rơi ra. Tiếc là chỉ có ma thạch chứ chẳng có đồng tiền nào cả.

“Hơn nữa, nếu nó hẹp lại một chút thì tốt quá. Chỗ này chẳng phải là rộng quá mức cần thiết sao ạ?”

Tôi buông lời phàn nàn. "Đúng thế thật nhỉ", anh Kanata gật đầu.

“Đi từ đầu này đến đầu kia cũng mất cả tiếng đồng hồ rồi còn gì.”

“Hay là em mang xe đạp vào đây đi nhỉ...”

“Địa hình ở đây không được bằng phẳng cho lắm đâu em.”

“Đồng cỏ mà không được san lấp thì chắc là cái xe đạp mini nhà mình chịu không thấu rồi. Không biết xe đạp địa hình (Mountain bike) có chạy được không anh nhỉ.”

Nhìn mặt đất lồi lõm, tôi trầm ngâm suy nghĩ. Bất ngờ, anh Kanata đưa ra một đề xuất mà tôi chưa từng nghĩ tới:

“Hay là, mình mang luôn ô tô vào đi?”

“Ô tô ạ!?”

“Ừ, ô tô. Nếu bốn người với ba con vật cùng di chuyển thì ô tô là lựa chọn tối ưu nhất rồi.”

“...Đúng là như vậy thật ạ.”

Ra là vậy, tôi chưa từng nghĩ đến chuyện đó nhưng ở tầng sáu này thì ô tô rõ ràng là tốt hơn xe đạp nhiều. Thay vì mua mới bốn cái xe đạp địa hình thì dùng cái xe đang để không ở nhà chẳng phải là vừa tiết kiệm vừa hiệu quả sao. May mắn là quái vật ở tầng sáu chỉ có Goblin với chim Kokko. Lũ Goblin tấn công theo bầy thì hơi phiền một chút nhưng từng con lẻ thì yếu hơn cả hươu Wild Deer nên tiêu diệt rất dễ dàng.

(Làm trầy xước cái xe tải nhỏ của anh Kana thì ngại lắm, nên mình sẽ dùng cái xe của nhà mình vậy.)

Chiếc xe tải nhỏ (Kei-tora) cũ của ông nội để lại chắc chắn là có thể thoải mái chạy trong hầm ngục mà chẳng cần phải kiêng nể gì.

“Kỹ năng [Hộp vật phẩm] của em có thể chứa được cả cái xe tải nhỏ mà. Nó hoàn toàn có thể chạy trên đồng cỏ. Vâng, ý tưởng dùng ô tô ở tầng sáu, em duyệt ạ!”

“Nếu dùng xe tải nhỏ thì anh với Kai-kun cứ ngồi sau thùng xe là được. Nếu có Goblin tấn công thì dùng cung bắn hạ, hoặc nhảy xuống nghênh chiến cũng tiện...”

“Blanc chắc chắn sẽ chạy song song với xe rồi tiện tay xử lý lũ Goblin luôn cho xem.”

“Waff!”

"Cứ giao cho em" — Blanc ưỡn ngực đầy tự hào. Với em ấy, thay vì ngồi ngoan ngoãn trên thùng xe thì việc được chạy nhảy khắp đồng cỏ vẫn là thích nhất. Tiện tay tiêu diệt lũ Goblin với em ấy chắc cũng chỉ coi như bài tập khởi động thôi.

“Tiết kiệm được thể lực mà lại nhanh chóng nữa. Vâng, hay lắm ạ. Để em bàn với mọi người xem sao.”

“Ừ. Mỗi lần đi bộ khứ hồi một tiếng rưỡi đến chỗ hồ nước đúng là một cực hình thầm lặng mà lị.”

“Đúng là mệt phờ râu luôn anh ơi...”

Tôi bất giác nhìn xa xăm. Để đảm bảo nguồn tài nguyên cá quý giá, hai người họ gần như ngày nào cũng phải lặn lội xuống tận tầng sáu. Vì cần ma thuật nước để bắt cá Ayu và cá hồi Sakura nên tôi ngày nào cũng phải hì hục băng qua đồng cỏ mà chẳng có ngày nghỉ.

“Tiện thể thu hoạch được cả thịt và trứng chim Kokko nên em cũng ráng, nhưng mà... Nếu có ô tô chắc đi một chiều chỉ mất năm phút thôi anh nhỉ.”

“Chắc là tính cả thời gian tiêu diệt Goblin với chim Kokko dọc đường thì mất khoảng mười phút chăng?”

“Thế là đã nhàn hơn bao nhiêu rồi ạ!”

Nghĩ lại thấy bực mình bản thân ghê, sao đến tận bây giờ mới nghĩ ra cái chiêu đó chứ.

Dẫu sao thì hôm nay vẫn phải đi bộ. Chúng tôi lầm lũi tiến bước, vừa đi vừa tiêu diệt Goblin và chim Kokko. Trứng chim Kokko thường được đẻ vung vãi ở những bụi cây gần đó nên chúng tôi vừa đi vừa quan sát xung quanh. Lũ Goblin thì đã có Blanc tiên phong tiêu diệt một cách đầy hào hứng rồi, nên chúng tôi có thể tập trung vào việc tìm trứng. Chúng tôi không giết chim mẹ, nhưng Noah có vẻ rất thích trò tìm trứng, mỗi khi thấy là cô nàng lại kêu “Nya” để báo hiệu.

“Cảm ơn nhé Noah-san. Quả trứng to đẹp quá.”

Chúng tôi nhặt được ba quả trứng to ngang quả trứng đà điểu. Một quả để làm trứng luộc kẹp bánh mì sandwich, một quả làm món trứng cuộn Omelette. Quả còn lại chắc để làm bánh ngọt.

(Hay là làm bánh bông lan Castella thật nhiều trứng nhỉ?)

Bánh Castella không dùng bơ nên khá là "healthy". Tôi nghĩ anh em nhà Hojo chắc chắn sẽ thích. Tôi nhớ hình như Kai cũng rất mê cái lớp đường hạt (Zarame) dưới đáy bánh Castella nữa.

(Nhắc mới nhớ, Noah-san cũng có vẻ muốn ăn bánh quy bơ lúc nãy lắm. Mình cũng muốn nướng bánh quy mà mèo có thể ăn được cho em ấy nữa.)

Chắc chắn là sẽ có những công thức "healthy" không dùng đường hay bơ đâu. Nếu là bánh quy cho mèo thì chắc Blanc cũng ăn được, còn nếu làm bánh từ trứng chim Kokko chắc chắn Cyan cũng sẽ thích cho xem.

(Nướng thật nhiều luôn mới được. Cứ ăn thịt hươu sấy mãi chắc chúng cũng chán mất thôi.)

Nhặt lấy viên ma thạch từ con Goblin mà Blanc vừa hạ gục, tôi nhìn bao quát khắp đồng cỏ. Thân hình khổng lồ của Blanc trông nhỏ xíu đằng xa. Không biết từ lúc nào em ấy đã chạy đi xa đến thế rồi. Năng nổ quá đi mất. Việc bắt lũ Slime đang giúp nhặt vật phẩm rơi ra phải chạy theo em ấy đúng là quá ác độc, nên tôi đã đeo cho Blanc một cái vòng cổ. Trên vòng cổ đó có treo một cái túi ma thuật. Tôi đã thử cho em ấy nhảy nhót mấy lần nhưng có vẻ cái túi không hề làm vướng víu gì cả.

“Blanc ơi, vật phẩm rơi ra từ lũ quái vật em hạ gục thì cứ cho vào đây nhé?”

Nhận được lời nhờ vả của anh Kanata — người đang cõng Noah trên vai — Blanc đáp lại một tiếng “Won!” đầy ngoan ngoãn rồi lao thẳng vào bầy Goblin. Có vẻ đã hiểu anh Kanata chính là boss nên em ấy đã nhặt vật phẩm rơi ra mang về rất đầy đủ. Goblin rơi ra ma thạch và thỉnh thoảng là vũ khí. Vũ khí của Goblin là mấy cái gậy gỗ. Vì không dùng đến nên tôi tống hết chúng cùng ma thạch vào mục [Mua bán nguyên liệu].

Vật phẩm hiếm rơi ra là tiền của thế giới khác. Không phải tiền vàng mà là đồng tiền đồng. Thỉnh thoảng mới rơi ra đồng tiền bạc — đó chính là "trúng mánh". Đồng tiền đồng thì tôi đem bán nguyên liệu, còn đồng tiền bạc thì để làm nguyên liệu chế tác trang sức bạc. Vật phẩm rơi ra từ Goblin khá là bèo bọt nên nhà tôi chuộng chim Kokko hơn nhiều.

Chim Kokko rơi ra thịt rất ngon. Ma thạch thì Goblin có tỷ giá bán nguyên liệu tốt hơn nhưng trên hết là vật phẩm hiếm trứng vàng của chim Kokko mới thực sự làm chúng tôi vui sướng. Khác với trứng bình thường được đẻ ra, trứng vàng là báu vật thỉnh thoảng mới rơi ra khi chúng tôi tiêu diệt chim Kokko. Hôm nay thật may mắn là con chim Kokko do Blanc hạ gục và một con bị tôi dùng trường đao lấy đầu đều rơi ra quả trứng vàng này.

“Hôm nay mình đỏ thật đấy! Nhặt được tận hai quả trứng vàng luôn.”

Vì vỏ trứng là vàng nguyên chất nên sau khi đập trứng xong, tôi sẽ thu gom vỏ lại để đưa cho Akira. Lớp vỏ vàng ròng sẽ được Akira dùng kỹ năng [Giả kim] để hợp nhất với các kim loại khác. Những đồng tiền hay nguyên liệu vàng nhặt được trong hầm ngục sẽ được em ấy biến hình thành những món trang sức đáng yêu để bán online. Những món trang sức với thiết kế đơn giản, phù hợp để đeo hàng ngày đang nhận được phản hồi rất tốt và âm thầm trở thành những mặt hàng bán chạy.

Một phần doanh thu từ chúng sẽ được dùng làm ngân sách phát triển hầm ngục. Mục tiêu mua sắm số một chính là cái bồn tắm. Kai thì cứ khăng khăng đòi làm bồn tắm từ thùng phuy (Goemon-furo) nhưng đang bị hội chị em phản đối kịch liệt. Đã mất công làm bồn tắm lộ thiên rồi thì ít ra cũng phải được duỗi thẳng chân mà ngâm mình thư giãn chứ. Đúng nghĩa là nhặt được báu vật bằng vàng, tôi thận trọng cất chúng vào [Hộp vật phẩm]. Lớp vỏ trứng là vàng thật nhưng ruột trứng vẫn là trứng bình thường nên dĩ nhiên là chúng tôi sẽ thưởng thức chúng một cách ngon lành rồi.

Vừa cùng anh Kanata say sưa bàn luận xem tối nay làm món trứng gì ngon thì Blanc quay lại.

“Vof!”

“Mừng em đã về, Blanc. Mang về nhiều thế này sao, cảm ơn em nhé.”

Tôi kiễng chân lên vuốt ve con sói bạc lớn đang vẫy đuôi làm nũng. Dung tích của túi ma thuật có hạn nên nếu không định kỳ thu gom là sẽ đầy ngay lập tức. Sau khi chuyển hết đồ sang [Hộp vật phẩm], Blanc lại hăng hái chạy đi.

“Đi rồi kìa... Vậy mình cũng di chuyển thôi anh Kana.”

“Dạ! Bắt thật nhiều cá thôi nào!”

Phó mặc việc tiêu diệt chim Kokko và Goblin cho Blanc, tôi và Kanata tiến thẳng về phía hồ nước. Cá Ayu và cá hồi Sakura không chỉ để nhà dùng mà còn là món quà biếu hàng xóm cực kỳ được ưa chuộng nữa.

“Nhắc mới nhớ, bác nông dân trồng lúa có nhờ em 'đổi mười con cá Ayu lấy hai mươi cân gạo' đấy ạ.”

“Ara, với nhà mình thì đây là một giao dịch quá hời còn gì.”

“Có ổn không anh nhỉ... Cá Ayu thì mình bắt miễn phí mà.”

“Có gì mà không ổn chứ? Đó là cá Ayu tự nhiên, lại còn là cá hầm ngục béo mầm và cực kỳ ngon nữa. Nếu mua ngoài tiệm thì giá chát lắm đấy em biết không?”

“Vậy để em trả lời bác ấy nhé. Nói thật là gạo thì bao nhiêu cũng thiếu, nhà mình sức ăn kinh khủng quá mà.”

“Vậy hôm nay mình bắt thật nhiều cá Ayu mang về để đổi gạo nhé. Tiện tay tặng thêm bác ấy con cá hồi Sakura làm quà chắc bác ấy sẽ mừng lắm đấy.”

Tôi gật đầu tâm đắc với đề xuất của anh Kanata. Nguồn tài nguyên 'sản vật hồ nước' sẽ tự động xuất hiện lại mỗi ngày, dẫu có bắt sạch sành sanh thì cũng chẳng lo cạn kiệt. Vậy thì, vì những bao gạo ngon lành, hãy cùng nhau bắt thật nhiều cá Ayu và cá hồi Sakura nào. Nhìn tôi đang tràn đầy khí thế, anh Kanata mỉm cười dõi theo rồi khẽ lẩm bẩm: "Trao đổi vật phẩm, cũng không tồi nhỉ".

****

Sau khoảng bốn tiếng đồng hồ "ngụp lặn" trong hầm ngục, hai người và ba con vật đã trở về nhà với một lượng thành quả đáng nể. Sinh vật sống thì không cho vào [Hộp vật phẩm] được, cá Ayu và cá hồi Sakura phải được làm sạch từng con một nên công đoạn đó tốn khá nhiều thời gian.

“Nhờ có Blanc giúp đỡ mà mình mang về được nhiều thế này đấy! Cảm ơn em nhé.”

Tôi bế thốc Blanc đã thu nhỏ lại lên, áp má vào cái gáy bồng bềnh của em ấy để tận hưởng lớp lông mượt mà. Blanc không hề nổi giận mà cứ thế đứng im đầy vững chãi. Đúng là một quý ông sói đẹp trai và lịch thiệp. Tôi thưởng cho ba đứa nhỏ món thịt hươu sấy khô để cảm ơn. Noah còn được thưởng thêm một chút đồ ăn vặt bán ngoài tiệm nữa. Cyan thì được nhận món mứt mâm xôi hầm ngục, có vẻ nó cũng đang rất hào hứng, chắc Slime cũng rất thích đồ ngọt chăng.

Tôi đi tắm để rửa sạch mồ hôi rồi thay một bộ đồ mặc nhà thoải mái. Bộ váy liền sát nách dài ngang gối là món đồ tôi yêu thích gần đây, tôi đã tự chọn loại vải mình thích rồi nhờ Akira may giúp. Khoác lên mình bộ váy mang phong cách retro với họa tiết những quả chanh lớn in trên nền trắng, tôi thấy tâm trạng mình bỗng chốc vui tươi hẳn lên. Bước chân sáo quay trở lại bếp, tôi thấy anh Kanata — người cũng vừa tắm xong trước đó — đã bắt đầu cầm dao rồi. Anh đã mặc sẵn tạp dề, bước vào tư thế sẵn sàng chiến đấu.

“Phải nhanh chóng chuẩn bị bữa tối thôi, không là 'đứa trẻ háu đói' nhà mình lại gào thét lên mất, Misa-chan.”

“Em giúp một tay với ạ!”

Vì không muốn làm bẩn bộ váy mới nên tôi cũng vội vàng đi lấy tạp dề. Đúng như lời tuyên bố trong hầm ngục, món chính tối nay là các món từ thịt chim Kokko. Anh bắt đầu thái thịt ức và thịt đùi chim rơi ra thành từng miếng vừa ăn.

“Phần này để làm gà rán Karaage nên anh sẽ tẩm ướp trước nhé.”

Tỏi, gừng, một chút nước tương và mirin. Thịt chim Kokko được tống vào một cái túi nilon lớn, bóp đều cùng đống gia vị đặc chế. Sau khi đã thấm đều, anh cho vào tủ lạnh để khoảng ba mươi phút.

“Phần cánh gà mình làm gà rán kiểu Mỹ nhé.”

“Gà rán kiểu Mỹ! Hay quá ạ. Anh nhớ làm vị đậm đà một chút nhé.”

Cánh gà chim Kokko to hơn hẳn so với kích cỡ bình thường. Vì vậy, anh Kanata quyết định sẽ luộc sơ trước khi rán. Anh cho cánh gà vào hỗn hợp sữa tươi pha thêm đường, rồi đun nhỏ lửa trong khoảng bốn mươi phút.

“Ninh xong rồi thì em vớt ra để nguội giúp anh nhé.”

“Dạ rõ!”

Bất ngờ là mùi sữa không hề gây chút nào, có vẻ thịt gà đã trở nên mềm mọng hơn hẳn. Trong lúc đợi thịt nguội, anh Kanata nhanh tay chuẩn bị lớp bột áo. Bột mì, bột năng, bột tỏi, muối tiêu, bột súp gà và muối thảo mộc trộn lại với nhau — đây chắc chắn là một công thức tuyệt đỉnh rồi. Gia vị tẩm ướp chỉ có rượu nấu ăn và tỏi mài. Anh nhúng thịt qua lớp trứng đánh tan rồi tỉ mỉ lăn qua lớp bột áo. Thịt làm gà rán Karaage cũng đã được lăn bột năng, mọi thứ đã sẵn sàng để vào chảo dầu.

Vừa lúc đó, Kai — người vừa đi giúp việc vặt cho hàng xóm sau khi tan làm ở trang trại — đã về đến nhà. Đúng như dự đoán của anh Kanata, cậu ta bắt đầu gào lên "Đói quá đi mất". Tôi lẳng lặng ấn cái tạp dề vào người cậu ta.

“Muốn ăn thì phải giúp một tay.”

Anh Kanata nở một nụ cười rạng rỡ làm Kai chỉ biết ôm bụng gật đầu. Ngoan lắm. Akira cũng bị "áp giải" từ phòng làm việc trên gác mái xuống bếp.

“Hôm nay mình làm một lượng lớn đồ rán nên hai đứa giúp một tay nhé?”

Kai nhận nhiệm vụ lăn bột cho thịt, còn Akira thì lo phần cắm cơm và làm salad.

“Xong phần đó thì hai đứa sang giúp Misa-chan nhé.”

Anh Kanata phân chia công việc cực kỳ chuyên nghiệp, thế là cả bốn người cùng nhau bắt tay vào chuẩn bị bữa tối. Tôi được giao làm vài món phụ ngoài đồ rán nên quyết định nấu canh miso và các món phụ khác. Tôi sẽ dùng cà tím — loại rau mùa hè ngon lành nhặt được trong hầm ngục. Tôi đưa dưa chuột, xà lách và cà chua bi cho Akira nhờ em ấy làm salad.

Những miếng gà rán Karaage, gà sốt Nanban và gà rán kiểu Mỹ dần dần được chiên thành màu vàng óng ả. Mùi đồ rán thơm nức mũi không thể cưỡng lại được. Riêng gà rán Karaage dù hơi phiền nhưng anh vẫn quyết định chiên hai lần. Tiếng dầu sôi xèo xèo, tí tách nghe thật vui tai. Dưới chân Kai — người đang dùng dao nạo vỏ bắp cải — là Slime Cyan đang ôm sẵn lọ [Potion] chờ trực.

“Đã bảo là dùng dao nạo thì không bao giờ đứt tay được đâu mà!”

Lời nói của một kẻ từng có tiền án cắt vào tay khi thái bắp cải bằng dao như Kai đúng là chẳng có chút trọng lượng nào. Cyan làm thế là đúng rồi.

“Salad xong rồi ạ!”

Akira mỉm cười lau mồ hôi trên trán, tôi ghé mắt nhìn vào thành quả của em ấy. Xà lách xé nhỏ, dưa chuột thái lát và những quả cà chua bi được sắp xếp bắt mắt trong tô salad. Em ấy còn khéo léo cắt những quả trứng ngâm tương làm sẵn trong tủ lạnh đặt lên trên lớp xà lách nữa, chắc là cách biến tấu riêng của em ấy đây.

“Trông ngon quá. Mình để salad vào tủ lạnh cho mát nhé.”

Chỉ riêng về khoản nấu nướng là cực kỳ vụng về nhưng giờ đây Akira cũng đã có thể nhanh tay làm salad hay nấu canh miso rồi. Cả Kai nữa, so với lúc mới bắt đầu cuộc sống share house thì trình độ nấu nướng cũng đã tiến bộ vượt bậc. Tôi và Kanata đã "ban lệnh nghiêm cấm tuyệt đối mọi hành vi biến tấu" và bắt hai người họ phải làm đúng theo công thức nên hiện tại chưa có thất bại nào đáng kể xảy ra.

“Dầu vẫn còn dư nên anh làm luôn cả món cá hồi Sakura tẩm bột rán (Tatsuta-age) nhé. Mọi người có muốn nếm thử không?”

Cả ba người đều đồng loạt giơ tay, thế là chúng tôi lần lượt nếm thử. Vị cá hồi tẩm bột rán ngon tuyệt vời luôn, món này chắc chắn là cực kỳ tốn cơm đây.

Phần lớn đống đồ rán chất cao như núi được tôi cất vào [Hộp vật phẩm] để dành ăn dần. Dẫu vậy, trên bàn ăn vẫn bày biện đầy ắp các món. Món chính là các loại gà rán chim Kokko, món phụ là canh miso cà tím và cà tím xào gừng, cùng salad rau tươi — đó chính là thực đơn tối nay. Tôi phát bia lạnh cho mọi người, rồi với tư cách là chủ nhà, tôi giơ lon bia lên tuyên bố:

“Cạn chén!”

Sau tiếng hô "Mời cả nhà ăn cơm" và tiếng cụng ly, cả nhóm cùng nhau thưởng thức bữa tiệc gà rán chim Kokko một cách thịnh soạn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!