Sống Chung Trong Căn Nhà Cổ Có Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

226 2347

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

380 22182

Nuôi nấng Bạch Tuyết

(Đang ra)

Nuôi nấng Bạch Tuyết

강지갑

Một ngày nọ, tôi tỉnh giấc trong một tựa game giả lập nuôi dạy trẻ, tên là "Bạch Tuyết". Trong thân xác của bà mẹ kế, người sẽ chết một cách thảm khốc và tàn bạo

155 87

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

319 4763

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

449 23295

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

18 27

Tập 04 - Chương 2: Khám phá tầng 10

Chương 2: Khám phá tầng 10

“Cả nhà thấy sao nếu mình xuống tầng 10 một chuyến?”

Kanata, vốn là người luôn thận trọng, bỗng dưng đưa ra một lời đề nghị hiếm thấy.

Bữa tối nay là món lẩu thập cẩm Yose-nabe. Nguyên liệu chính gồm có thịt đùi chim Kokko dai ngọt, ăn kèm với cải thảo, cà rốt, hành ba-rô, rau chân vịt đoạn thêm thật nhiều loại nấm vừa thu hoạch được trong hầm ngục. Dù nước dùng chỉ đơn giản là loại cốt Dashi trắng mua sẵn ở siêu thị, nhưng tinh túy từ các nguyên liệu đã cô đặc lại, tạo nên một hương vị vô cùng đậm đà.

Misa thong thả nhai nốt miếng chả chim Kokko rồi mới lên tiếng hỏi:

“Sao tự nhiên anh lại cao hứng thế, anh Kanata?”

Dù về mặt sinh lý cô chẳng thể nào ưa nổi lũ rắn khổng lồ, nhưng nếu thực sự phải đối đầu, Misa tin rằng mình vẫn có thể một mình vượt qua tầng 9. Dẫu cho việc đó sẽ tốn kha khá [Potion], nhưng với kỹ năng [Khiên nước] mới học được, việc phòng thủ giờ đã hoàn toàn nằm trong tầm tay.

“Đúng đấy. Chẳng giống phong cách thường ngày của anh chút nào. Hay là anh đang ấp ủ một 'âm mưu' đại sự gì sao?”

Kai, người vốn luôn hào hứng nhất với việc chinh phục tầng mới, cũng tỏ vẻ thắc mắc. Tuy nhiên, chỉ riêng cô em gái Akira là dường như đã đoán được tâm ý của anh mình.

“Em đoán là anh Kana đang nhắm tới những nguyên liệu mới đấy ạ… Đúng không anh?”

Nhìn nụ cười dịu dàng của Akira, Kai và Misa chỉ biết cười khổ theo.

“Làm gì có chuyện đó. Anh Kanata chắc chắn không đưa ra đề nghị chỉ vì cái lý do đơn giản như vậy đâu.”

“Phải đó. Chắc là nhờ kỹ năng [Thẩm định] vừa được nâng cấp mà anh nhận ra điều gì đó quan trọng đúng không?”

“Điều gì cơ?”

“Biết đâu tầng 10 đang che giấu một bí mật trọng đại nào đó của hầm ngục này chẳng hạn…”

“Rất tiếc vì đã làm mọi người hụt hẫng, nhưng lần này Akira đoán trúng phóc rồi. Thật ngại quá đi.”

“Hả?”

Lời thú nhận kèm theo cái tặc lưỡi của Kanata khiến ngay cả Akira cũng phải ngỡ ngàng.

“Thì có sao đâu nào! Việc mình khao khát những nguyên liệu mới chưa từng thấy cũng là chính đáng mà!”

Hóa ra anh chàng thực sự muốn tìm kiếm thực phẩm mới.

“Dạo gần đây thực đơn cứ quanh đi quẩn lại mấy món cũ, tôi thấy sắp cạn ý tưởng rồi. Dù các video về món thịt rừng vẫn đang ổn, nhưng mùa đông thì chủ yếu chỉ có mấy món lẩu, dễ khiến người xem thấy nhàm chán lắm.”

“Nhắc mới nhớ, dạo này bữa tối nhà mình toàn là lẩu thật.”

“Mùa đông mà, ăn thế chẳng phải quá bình thường sao?”

“Mỗi bữa một loại lẩu khác nhau nên em thấy cũng đâu có vấn đề gì đâu ạ?”

“Vấn đề là ở tôi đây này! Nếu có được loại thịt hiếm, chẳng phải động lực nấu nướng sẽ tăng vọt sao? Ví dụ như… thịt bò chẳng hạn? Chính là thịt bò đó!”

Kanata thực sự khao khát thịt bò. Kai nghe vậy cũng nheo mắt đầy hoài niệm.

“Thịt bò à… Đúng là lâu rồi chưa được ăn thật.”

“Vốn dĩ thịt quái vật trong hầm ngục đã quá thừa mứa, thành ra chẳng ai còn thiết tha gì đến việc ra siêu thị mua thịt bò nữa.”

Thịt thu được từ hầm ngục rõ ràng ngon hơn hẳn thịt bò nội địa bán ở siêu thị, nên họ dần xa rời quầy thịt cũng là lẽ tự nhiên. Chim Kokko còn ngon hơn cả thịt gà thường, thịt hươu [Wild Deer] thì đỏ nạc và lành mạnh. Thịt lợn rừng [Wild Boar] chính là phiên bản nâng cấp của thịt lợn, còn thịt cừu thì mềm mại và hoàn toàn không có mùi hôi. Ngoài thịt bò ra, họ có thể kiếm được đủ loại thịt hảo hạng mà chẳng tốn một xu.

“Mọi người thử nghĩ xem. Ngay cả thịt thỏ [Almiraj] còn ngon đến thế, thì nếu hầm ngục này có thịt bò…”

Tiếng nuốt nước miếng cái ực vang lên đồng loạt. Chỉ mới tưởng tượng thôi mà ai nấy đều đã thấy thèm thuồng.

“Đầu tiên phải kể đến món bít tết truyền thống. Độ chín thì tùy sở thích mỗi người, riêng tôi thì thích kiểu Medium. Nhưng nếu là thịt hầm ngục, nhất định tôi phải thử kiểu Medium Rare một lần cho biết.”

“Bít tết…”

“Medium Rare…”

“Cái đó chắc chắn là cực phẩm luôn rồi…”

Thịt hươu [Wild Deer] chỉ cần nướng với muối tiêu đơn giản thôi đã ngon đến thế. Dù người ta thường bảo thịt hươu dai và khó ăn, nhưng thịt hươu hoang dã trong hầm ngục lại mềm mại và mọng nước một cách thần kỳ. Thịt hươu đã đỉnh như vậy, thì món bít tết từ bò hầm ngục sẽ còn đẳng cấp đến mức nào nữa?

“Hự… Em thèm bít tết bò quá rồi…”

“Em nữa.”

“Em cũng thế. Anh Kana ác quá đi thôi cơ.”

Bỏ mặc lời than vãn của ba người, Kanata càng cười tươi hơn. Anh vỗ hai tay vào nhau đầy hào hứng:

“Tổ chức một bữa tiệc thịt nướng Yakiniku sau ngần ấy thời gian cũng không tồi nhỉ? Đã làm thì phải thưởng thức cho bằng hết các bộ phận. Đầu tiên là lưỡi bò nướng muối. Vị thanh nhưng kết cấu thì giòn sần sật tuyệt vời. Tôi cũng thích cả vị muối hành nữa, vắt thêm chút chanh rồi nhai thật kỹ thì đúng là nhất. Tiếp theo là đắm mình trong lớp mỡ thượng hạng của thịt Karubi. Cứ ăn một miếng thịt rồi lùa một hơi cơm trắng, cảm giác như mình đang thực sự sống vậy. À, món đó mà nhâm nhi cùng bia lạnh thì đúng là cặp bài trùng.”

Kanata vừa cười vừa bồi thêm một đòn tấn công tâm lý. Anh là ác quỷ sao?

“Kế đến phải là thịt thăn nhỉ? Thăn lưng, thăn ngoại… Ôi, khó chọn quá đi. Nhưng dù là loại nào, lớp thịt mềm mại với vân mỡ đan xen chắc chắn sẽ tan chảy như một giấc mơ, mang đến hương vị gần với thiên đường nhất…”

“Thăn lưng…”

“Thăn ngoại… ư…”

“Thịt vân mỡ thượng hạng…!”

Lớp thịt vân mỡ mịn màng, mềm mại. Đúng vậy, họ vẫn nhớ rõ hương vị của miếng thăn ngoại bò đen Kuroge Wagyu trúng thưởng ở trung tâm thương mại lần trước. Nó ngon đến mức không thốt nên lời.

Và nếu đó là thịt bò của hầm ngục thì sao?

Suy nghĩ của cả ba người đồng loạt giao thoa tại một điểm duy nhất.

“““XUỐNG TẦNG 10 THÔI!”””

Chẳng biết từ bao giờ, ngay cả Noah và Blanc vốn đang ngủ khò trong bàn sưởi cũng đã ngồi dậy, chăm chú lắng nghe.

“Lẽ nào cả Noah và Blanc cũng muốn ăn thịt bò à?”

“Ngao~”

Một tiếng kêu nũng nịu đầy thuyết phục. Blanc trong hình hài chó con cũng vẫy đuôi rối rít, nước dãi đã bắt đầu chảy ra từ khóe miệng.

“Mấy đứa nhỏ thông minh thật đấy.”

“Tụi nó nghe hiểu tiếng người luôn rồi còn gì.”

“Đúng là Noah-san có khác!”

Duy chỉ có Kanata là tỏ vẻ chưa hài lòng:

“Mọi người đơn giản quá đấy. Tôi còn chưa kịp giới thiệu đến phần thịt diềm thăn, thịt mông hay lòng bò mà.”

“Thôi xin anh, đừng 'tra tấn' tụi em nữa.”

“Đúng đấy ạ. Đang ăn tối mà lại thấy đói cồn cào là sao chứ.”

“Thôi nào, đừng giận mà. Thế mọi người muốn kết thúc bữa lẩu bằng mì Udon hay cơm trộn Zosui đây?”

“Em chọn mì Udon ạ.”

“Ưm… Khó chọn quá, nhưng thôi em chọn cơm trộn. Anh Kana nhớ cho thêm trứng nhé.”

“Tôi chọn mì Ramen! Nước dùng gà muối làm Ramen là nhất. Cho thêm miếng bơ vào thì đúng là tuyệt đỉnh luôn!”

“Được rồi, được rồi. Tôi sẽ làm lần lượt cho từng người, đợi chút nhé.”

Dù cuối cùng mọi người đều bị khuất phục trước những món tinh túy cuối bữa lẩu, nhưng kế hoạch chinh phục tầng 10 đã được ấn định sớm hơn dự kiến.

“Mà nghĩ lại, cũng chưa chắc tầng 10 sẽ có quái vật hình con bò nhỉ?”

Sau khi cái đầu đã hạ nhiệt, Misa mới bắt đầu lẩm bẩm một cách thực tế.

“Thôi nào. Dù thịt bò là ưu tiên hàng đầu, nhưng nguyên liệu mới thì lúc nào chẳng đáng hoan nghênh cơ chứ.”

Kanata nháy mắt một cái đầy tinh nghịch để xua tan nỗi lo đó. Quả thực, cái nháy mắt vừa đáng yêu vừa quyến rũ của chàng mỹ nam này có một sức mạnh an thần kỳ lạ.

Chuyến chinh phục tầng 10 được ấn định vào cuối tuần này. Để phù hợp với ngày nghỉ của Kai, cả nhóm quyết định tổ chức một buổi cắm trại hầm ngục kéo dài ba ngày hai đêm. Vì thời tiết đã chuyển lạnh đột ngột nên Akira đã chuẩn bị sẵn trang phục mùa đông cho cả nhóm.

“Thiết kế vẫn giống như trước ạ. Mùa hè em dùng ma thạch Slime để tạo cảm giác mát mẻ, còn đồ mùa đông này em đã gia công thêm lông sói bạc [Wild Wolf] để tăng khả năng giữ nhiệt.”

Akira nói nhẹ tênh, nhưng Misa biết đây là một sản phẩm cực kỳ cao cấp. Dùng đầu ngón tay chạm vào thì không thấy khác biệt nhiều, nhưng chỉ khi mặc vào mới thấy hiệu quả rõ rệt.

“Ấm quá đi mất…! Bộ đồ này đúng là thần kỳ thật!”

“Em rất vui vì lông sói đã có thêm công dụng hữu ích.”

Lông của [Wild Wolf] còn có khả năng chống thấm nước, nên rất an toàn khi di chuyển ở tầng 9 vốn là vùng đầm lầy.

“Vì em lo các tầng tiếp theo có thể là núi tuyết nên phải chuẩn bị thật kỹ càng ạ.”

Sợ mặc quá nhiều lớp sẽ gây cản trở cử động, Akira đã chuẩn bị thêm lớp áo trong làm từ len của quái vật cừu [Wild Sheep] ở tầng 8.

“Sợi len đã được tinh chế nên rất mịn, em nghĩ mặc vào sẽ không bị ngứa đâu ạ.”

Tiếp theo là loạt đồ lót giữ nhiệt bằng len: áo tay dài, tất, khăn ống cổ và cả đai quấn bụng. Riêng phái nữ còn được Akira đưa thêm một món đồ đặc biệt.

“Đây là quần len mặc trong dành cho chị em mình ạ.”

“Trông ấm áp thật đấy.”

“Ấm lắm ạ. Mùa đông là em không thể sống thiếu nó đâu.”

“Phụ nữ thì tuyệt đối không được để bị lạnh mà.”

Loạt đồ len dệt từ sợi mảnh này có cảm giác mặc cực kỳ dễ chịu, nên không chỉ trong hầm ngục mà ngay cả đời thường, mọi người cũng bắt đầu ưa chuộng chúng.

◇◆◇

Thứ Sáu cuối cùng cũng đến. Kai thường đi làm về lúc ba giờ chiều, nên trước đó mọi người đã phải chuẩn bị kỹ lưỡng cho chuyến cắm trại.

Phần thực phẩm, gia vị và dụng cụ nấu nướng được giao cho Kanata. Misa phụ trách kiểm tra đồ dùng dã ngoại. Vì sẽ ngủ lại trong [Bus House] nên cô phải kiểm tra xem có thiếu sót gì không. Toàn bộ chăn gối sau khi sử dụng đều được Akira dùng phép [Thanh tẩy] nên vẫn sạch sẽ như mới.

“Tiếp theo là kiểm tra nhà vệ sinh. Phải bổ sung thêm giấy cho chắc ăn mới được.”

Sau khi xếp giấy vệ sinh lên kệ và thu gom rác, Misa thầm cảm ơn Akira vì đã dùng phép [Thanh tẩy] hàng ngày, giúp việc xử lý chất thải trở nên vô cùng nhẹ nhàng.

Kiểm tra sơ qua bếp trong xe buýt, mọi thứ đều ổn. Thường thì họ nấu nướng và ăn uống bên ngoài, trong xe chỉ dùng để uống nước trước khi ngủ nên hầu như không để thực phẩm. Thiết bị được dùng nhiều nhất là bình thủy giữ nhiệt, còn tủ lạnh thì hiện tại chưa dùng đến. Khi đỗ xe ở sân nhà, họ có thể dùng điện từ kho, nhưng trong hầm ngục thì cần phải có máy phát điện mới dùng được đồ điện gia dụng.

“Máy phát điện thì ồn lắm.”

Trong hầm ngục yên tĩnh, tiếng máy sẽ càng vang vọng hơn. Dù là khu vực an toàn nhưng tiếng ồn có thể thu hút quái vật nên họ hạn chế sử dụng. Trừ những đêm mùa hè oi bức, họ quyết định không dùng máy phát điện.

“Nhưng có lẽ mùa đông này thì phải dùng thôi.”

Khí hậu trong hầm ngục dường như có liên kết với bên ngoài nên cô cũng thấy hơi lo. Nếu lạnh quá, có lẽ họ phải tạm ngừng chinh phục hầm ngục trong mùa đông.

“Hy vọng tầng 10 sẽ là một nơi ấm áp và dễ sống.”

Cho đến nay, tầng 6 với hồ nước vẫn là nơi dễ chịu nhất. Bao quanh bởi màu xanh mát mắt, hồ và suối đều êm đềm, ánh nắng dịu nhẹ khiến nơi đây trở thành địa điểm cắm trại lý tưởng ngay cả giữa mùa hè.

“Tầng 7 với cánh đồng hoa cũng đẹp, nhưng ở đó có quái vật ong khổng lồ [Giant Bee]…”

Chẳng ai có tâm trí đâu mà ngắm hoa khi bầy ong khổng lồ cứ lởn vởn. Dù vậy, những con ong đó lại cho mật rất ngon nên cũng coi như là một sự hiện diện đáng quý.

“Nói đến đáng quý thì phải kể đến tầng 8 nhỉ?”

Đó là nơi dễ chịu thứ nhì sau tầng 6. Một hòn đảo nhỏ giữa bốn bề là biển, nơi có thể thu hoạch đủ loại hải sản.

“Lại còn có thịt cừu, và cảm giác vừa ngắm biển vừa tắm bồn thì đúng là tuyệt đỉnh.”

Điểm trừ duy nhất là không có bãi cát. Chỉ toàn là vách đá dựng đứng nên không thể tắm biển được. Vả lại, mùa thu thì còn được chứ mùa đông mà hứng gió biển lạnh buốt thì chắc chắn là một cực hình.

“Ước gì tầng 10 là một nơi dễ sống và có nhiều nguyên liệu ngon.”

Nếu có thể, cô mong sẽ có quái vật hình bò như Kanata hằng ao ước. Nếu có thịt ngon, họ sẽ tổ chức một lễ hội thịt bò luôn.

“Lâu rồi mình cũng muốn ăn món Sukiyaki bằng thịt bò chuẩn chứ không phải thịt lợn rừng.”

Dù thịt lợn rừng nấu Sukiyaki cũng ngon, nhưng cảm giác thưởng thức thịt bò thượng hạng trong món kho tàu hay Sukiyaki vẫn mang lại một niềm vui rất khác biệt.

…Mới tưởng tượng thôi mà đã thấy đói bụng rồi.

Sau khi bổ sung cà phê hòa tan và trà túi lọc vào bếp trên xe buýt, Misa vội vã quay lại nhà bếp. Vẫn chưa đến giờ cơm tối nên cô quyết định ăn nhẹ một chút. Đó là món tráng miệng dùng quả nam việt quất [Cranberry] thu hoạch được ở tầng 9. Cô lấy những chiếc bánh Muffin nam việt quất nướng từ tối qua trong [Hộp vật phẩm] ra đĩa.

Cô pha một tách cà phê mang cho Kanata đang bận rộn chuẩn bị bữa tối, rồi mang trà và bánh lên phòng áp mái cho Akira.

“Akira-san, nghỉ tay một chút không em?”

“A, Misa-san. Có bánh ạ? Tuyệt quá!”

Akira dừng tay, hào hứng tiến lại. Hai chị em ngồi xuống ghế sofa, bắt đầu buổi tiệc trà nhỏ. Nhìn vẻ mặt như muốn tan chảy của Akira khi thưởng thức chiếc bánh đẫm bơ và mật ong, Misa mỉm cười.

“Ngon quá chị ơi. Vị ngọt của mật ong hầm ngục như thấm vào đại não vậy. Vị chua của nam việt quất giúp cân bằng lại, món này em có thể ăn hoài không chán luôn.”

“Hôm nay chỉ được ăn ba cái thôi nhé.”

“Tiếc thật đấy ạ. Ngoàm… ngon quá đi…”

Vẻ mặt Akira khi nhai trông nhẹ nhõm hơn hẳn bình thường. Cả cách nói chuyện cũng có chút trẻ con.

“…Akira-san, em đang mệt lắm đúng không?”

“Ưm… Em hơi quá đà một chút ạ.”

“Lại nữa à? Trời ạ, hôm nay chúng ta bắt đầu đi cắm trại rồi mà!”

“Em xin lỗi. Nhưng bù lại em đã làm ra một món rất cừ. Đây nè!”

Dứt lời, Akira lấy ra một đôi ủng cổ thấp bằng da đen rất thời trang.

“Đây là?”

“Chị nhìn kỹ đi ạ. Chính là đôi ủng chúng ta hay dùng đấy. Vì tự tay làm ủng từ con số không thì khó quá nên em đã gia công thêm nguyên liệu hầm ngục vào đôi ủng có sẵn.”

“Em làm được cả chuyện đó sao… Lớp da này bóng loáng đẹp quá, nhưng lẽ nào…”

Nhìn kỹ, Misa thấy có hoa văn vảy quen thuộc. Lớp da đen tuyền bóng bẩy này.

“Lẽ nào là…”

“Đúng vậy, em đã dùng da của rắn đen [Black Serpent] đấy ạ! Nó có khả năng chống nước tuyệt vời, lại còn kháng vật lý. Đặc biệt là nó kháng được cả [Ma thuật hệ Thủy] nên chúng ta có thể thoải mái đi lại ở tầng 9.”

“Tuyệt vời thật đấy.”

Hiệu năng của nó thực sự quá tốt. Vì vốn là đôi giày cũ nên đi vào rất vừa chân và êm ái. Chỉ cần không nghĩ đến con rắn đen khổng lồ gớm ghiếc kia thì đây quả là một đôi ủng hoàn hảo.

“Da rắn là vật liệu rất tiện lợi. Em đang định lần tới sẽ chế tác thành áo mưa nữa ạ.”

Chắc chắn đó sẽ là chiếc áo mưa mạnh nhất lịch sử. Kai, người chuyên đi làm bằng xe đạp, chắc chắn sẽ sướng phát điên. Nhưng với Misa, để khoác lớp da đó lên người thì chắc cô cần thêm chút dũng khí.

“Nếu khả năng chống nước tốt như vậy thì chị muốn em gia cường thêm cho các đôi giày khác nữa.”

Nghe Misa nói, Akira bỗng ái ngại tránh ánh mắt cô.

“Dạ, các đôi giày khác cũng làm được ạ. Chỉ là… có vẻ cái 'tôi' của [Black Serpent] mạnh quá, nên đôi nào làm xong cũng đều biến thành màu đen với hoa văn vảy rắn hết ạ.”

“Thế thì hơi kẹt nhỉ.”

Màu đen sang trọng thì không sao, nhưng nếu toàn bộ giày dép trong nhà đều biến thành màu da rắn đen tuyền thì cô xin kiếu.

“Mà thôi, chắc chắn vẫn còn nhiều công dụng khác. Ý tưởng làm áo mưa hay đấy chứ.”

“Thật ạ? Hi hi. Em vui quá. Vậy tiếp theo nên làm gì đây nhỉ…”

“Nếu em không muốn bị Noah-san 'giáo huấn' thì mau đi chợp mắt một lúc đi, đến giờ xuất phát chị sẽ gọi.”

“Ơ, nhưng mà…”

“Noah-san, đến giờ làm việc rồi.”

“Ngao~”

“Á! Noah-san!”

Noah thông minh đã đứng chờ sẵn từ bao giờ, đang nhìn chằm chằm vào Akira.

“…Em đi ngủ đây ạ. Em xin lỗi.”

“Ngoan. Em muốn dùng sofa luôn không? Hay để chị trải đệm ở phòng khách?”

“Em nằm sofa giường luôn ạ. Cảm ơn chị, Misa-san.”

Khi Akira nằm xuống chiếc sofa đã được ngả thành giường, Noah bèn nhảy phắt lên người cô nàng. Một tiếng kêu "ư" khẽ vang lên.

“Noah-san, nhờ em trông chừng em ấy ngủ nhé.”

“Ngao.”

“Fufu. Đáng tin cậy quá.”

Để đảm bảo Akira không trốn đi làm tiếp, nàng mèo đã nằm đè lên người cô nàng một cách chắc chắn. Thế này thì đố mà cử động được. Nghỉ ngơi khoảng một tiếng chắc sẽ giúp em ấy tỉnh táo hơn.

“Vậy khi nào Kai về chị sẽ lên gọi nhé.”

Tắt đèn phòng áp mái, Misa quay lại bếp. Kanata đang đảo chảo, thấy cô liền mỉm cười.

“Ơ kìa. Misa-chan xuống một mình à? 'Công chúa' nhà tôi không làm gì quá đà chứ?”

“Vẫn như mọi khi ạ, em ấy chỉ toàn làm quá sức thôi, nên em đã nhờ Noah-san cưỡng chế đi ngủ rồi.”

“Fufu. Vẫn chẳng thay đổi gì nhỉ.”

“Cũng nhờ thế mà em ấy làm cho cả nhà mấy đôi ủng tuyệt vời lắm. À, anh Kanata, để em phụ một tay nhé?”

Vì cả nhóm sẽ ăn tối trong hầm ngục nên Kanata đang chuẩn bị cơm hộp. Năm tầng của chiếc hộp sơn mài Jyubako đã được lấp đầy bởi các món ăn kèm.

“Cảm ơn em. Chỉ còn phần cơm là xong thôi.”

Họ dự định sẽ đến tầng 8 ngay trong hôm nay nên chuẩn bị cơm hộp là tiện nhất. Misa hào hứng bắt tay vào làm những nắm cơm Onigiri để mọi người có thể ăn nhanh trong lúc nghỉ dọc đường.

◇◆◇

Vừa tan làm là Kai đã phi như bay về nhà. Anh chén sạch hai phần mì xào khô rồi tiên phong chạy ra kho. Thay bộ đồ thợ săn đã được gia cường cho mùa đông, anh không ngừng thực hiện các động tác khởi động trước cửa hầm ngục.

“Vừa đi làm về mà ông khỏe thật đấy.”

“Tôi phải lấy sở thích này làm động lực để cày cuốc cả tuần đấy chứ. Tò mò không biết tầng 10 trông thế nào quá.”

Bị ảnh hưởng bởi sự nhiệt huyết của Kai, chú sói bạc Blanc cũng bồn chồn đi tới đi lui trong kho. Dáng vẻ nhỏ nhắn như chó con của chú trông thật đáng yêu.

Sau khi anh em nhà Hojo thay đồ xong, cả nhóm chính thức tiến vào hầm ngục. Dẫn đầu là Kai và Blanc đã trở lại kích thước thật. Đám Slime ở tầng 1 bị đôi chân trước to khỏe của Blanc giẫm bẹp không thương tiếc. Ba người và một con vật đi sau chỉ việc lượm [Ma thạch] và [Potion]. Dĩ nhiên con vật đó chính là Cyan.

Nàng mèo tam thể Noah thì đang chễm chệ trong vòng tay của chủ nhân Kanata với vẻ mặt vô cùng mãn nguyện.

“Nặng lắm đấy nhé, Noah.”

“Ngao~?”

“Làm nũng cũng không được đâu nhé. Chỉ hết tầng 1 thôi đấy.”

Miệng thì càm ràm nhưng Kanata không giấu nổi nụ cười cưng chiều.

“Noah-san đáng yêu thế này, em cũng muốn chiều chuộng em ấy nữa.”

“Cái đáng ghét là nó biết thừa ai sẽ chiều nó nên mới làm thế đấy.”

Với Akira, việc bế một con mèo nặng hơn 8kg đi bộ qua đường hang động ở tầng 1 là quá sức, nên dù có yêu đến mấy em ấy cũng không bế. Misa, người vốn tự tin về thể lực nhưng lại thiếu sức mạnh cánh tay, cũng tương tự. Đội trưởng đội xung kích Kai thì cần rảnh tay để ứng phó với mọi tình huống nên cũng phớt lờ lời nũng nịu của Noah. Thế nên, đối tượng mà nàng mèo lười biếng này nhắm tới chính là Kanata hiền lành hoặc "đệ tử" Blanc.

Hình ảnh nàng mèo tam thể nhảy tót lên lưng chú sói bạc khổng lồ để được cõng đi trông thật kỳ quặc, nhưng vì Noah có vẻ rất thoải mái nên chẳng ai buồn ý kiến gì nữa.

“Hôm nay chúng ta sẽ đi thẳng tới tầng 8 bằng con đường ngắn nhất. Không săn bắn, không hái lượm. Chỉ tiêu diệt những kẻ ngáng đường thôi, phải đến đích càng sớm càng tốt.”

Tuân theo chỉ thị của đội trưởng Kanata, cả nhóm lầm lũi tiến về tầng 8.

“Đến nơi rồi! Dù chạy thục mạng cũng mất tận bốn tiếng đồng hồ nhỉ.”

Vừa đặt chân đến hòn đảo cô lập giữa biển khơi ở tầng 8, Misa đã không nói không rằng mà ngồi bệt xuống đất. Chỉ có Kai là vẫn tỉnh bơ. Vừa đến nơi, anh đã lập tức lao ra khỏi khu vực an toàn để hạ gục con cừu hoang [Wild Sheep] gần đó.

“Ông là quái vật thể lực à…?”

“Thôi nào, Kai là thế mà. Misa-chan, anh biết em đang mệt nhưng có thể giúp anh lấy hành lý ra được không?”

“Vâng… để em lấy ra đây.”

Bình thường họ mất hơn năm tiếng mới tới được đây, hôm nay đã rút ngắn được hẳn một tiếng. Misa và Akira thở không ra hơi, hai vai phập phồng liên tục.

“Cứ để bọn anh lo phần lắp đặt, hai đứa nghỉ ngơi đi. Vất vả rồi.”

Được Kanata dỗ dành, Misa lập tức tươi tỉnh trở lại. Cô tự thấy mình cũng thật dễ dỗ.

“Vậy đầu tiên là đặt xe buýt [Bus House] ra nè.”

Chiếc xe được đặt đúng vị trí cũ. Có xe rồi nên đêm nay họ không định dựng lều. Vì gió biển khá mạnh nên cô chỉ dựng thêm tấm bạt che phía sau thân xe để chắn gió. Dụng cụ nấu ăn, thực phẩm, bàn ghế lần lượt được lấy ra.

“Tắm rửa thì sao đây nhỉ?”

Bình thường họ sẽ ngâm bồn lộ thiên ngắm cảnh biển đêm, nhưng hôm nay biển động mạnh quá.

“Cũng muốn ngâm cho ấm người nhưng gió thế này khéo lại cảm lạnh mất. Thôi tối nay khỏi tắm đi.”

“Vâng. À, Akira-san, lát nữa nhờ em dùng phép [Thanh tẩy] cho chị nhé?”

“Vâng! Cứ để em lo.”

Dù khí hậu trong hầm ngục ấm hơn bên ngoài nhưng ở gần biển vẫn rất lạnh. Kai hăng hái nhóm một đống lửa lớn. Lò nướng là món đồ dã ngoại cá nhân của anh.

“Nếu đứng gần đống lửa quá thì tàn tro dễ làm cháy áo lắm… Nhưng mặc bộ đồ Akira-san làm thì yên tâm hẳn.”

“Da của [Black Serpent] bền thật đấy. Lúc đầu anh cứ sợ nó kỵ lửa thì sẽ dễ cháy cơ.”

“Có vẻ tro lửa thì không sao đâu ạ. Chắc nó chỉ yếu trước [Ma thuật hệ Hỏa] thôi, chứ lửa tự nhiên thì không đáng ngại lắm.”

Củi đốt là loại Misa đã lưu trữ, nhưng những quả thông và cành khô dùng để mồi lửa là do Kai chuẩn bị. Quả thông anh nhặt ở núi sau nhà, còn cành khô là gom từ tầng rừng của hầm ngục. Kanata nhìn Kai bằng ánh mắt vừa thán phục vừa có chút cạn lời.

“Chuẩn bị kỹ quá nhỉ, Kai.”

“Tôi đoán là hôm nay sẽ cần đốt lửa nên đã gom sẵn rồi. Mấy quả thông này vốn định gửi cho mấy đứa em, nhưng sẵn tiện thì lấy dùng luôn.”

“Có người rành kỹ năng sinh tồn thế này đúng là yên tâm thật.”

Ánh lửa bập bùng tỏa hơi ấm. Misa và Akira kê ghế ngồi cạnh nhau, hơ tay trên ngọn lửa.

“Phù… ấm quá đi mất.”

“Đốt lửa thế này thích thật đấy chị. Bàn sưởi cũng tuyệt nhưng cái này mang lại cảm giác khác hẳn.”

“Bàn sưởi Kotatsu là thứ đồ gây nghiện khiến con người ta lười biếng đi mà. Nếu đi cắm trại hầm ngục mà cũng có Kotatsu thì hạnh phúc biết mấy.”

Kotatsu trên xe buýt…! Ý tưởng hay quá Misa-san!”

Chết tiệt.

Đôi mắt Akira bỗng sáng rực lên. Cô nàng đã vô tình kích hoạt "công tắc" làm việc của em ấy mất rồi!

“Chúng ta sẽ dọn bộ sofa ở phòng khách ngay lối vào đi rồi đặt bàn sưởi vào đó!”

“À… nhưng mà em ơi, trong hầm ngục thì lấy đâu ra điện…”

“Đúng rồi, là điện! Nhân dịp này, sao chúng ta không lắp tấm pin năng lượng mặt trời như đã tính lần trước nhỉ?”

“Em cũng từng nhắc đến chuyện đó rồi nhỉ.”

“Đầu tư ban đầu hơi tốn chút nhưng có điện thì tiện lắm ạ!”

Nếu có tủ lạnh, lò vi sóng và máy lạnh, chuyến cắm trại hầm ngục sẽ trở nên vô cùng tiện nghi.

“Em muốn được hưởng thụ cảm giác ấm áp khi đi cắm trại mùa đông. Nha chị Misa?”

“Ưm… để chị hỏi ý kiến mọi người đã nhé.”

May mắn là ngân sách cắm trại vẫn còn dư. Một phần mười doanh thu từ các sản phẩm thủ công của Akira được trích ra làm quỹ nguyên liệu và quỹ hầm ngục. Tiền bán các loại quả mọng, trái cây và nấm thu hoạch được cũng được tích cóp lại. Số tiền đó vốn dùng để sắm đồ mùa đông và dụng cụ cắm trại.

“Sau khi mua chăn đệm mùa đông thì vẫn còn dư khá nhiều đấy chứ.”

Tùy vào loại thiết bị nhưng cô nghĩ là đủ mua. Dẫu sao thì hầm ngục cũng có những món hàng "hái ra tiền".

Biết ơn Ngài Nấm Tùng nhung quá.

Misa chắp tay bái tạ trong lòng. Nấm Tùng nhung là mặt hàng cao cấp. Gần đây cô bắt đầu đóng hộp gỗ sang trọng để gửi đi, và giá bán thu về cao đến ngỡ ngàng.

“Súp xong rồi đây. Ăn tối thôi nào mọi người.”

Được Kanata vẫy gọi, cả nhóm di chuyển xuống dưới tấm bạt. Một chiếc lò Shichirin được đặt dưới bàn, tỏa hơi ấm dễ chịu. Misa lấy chiếc hộp Jyubako từ [Hộp vật phẩm] ra bàn. Các món ăn kèm được đóng gói ngay khi vừa nấu xong nên vẫn còn hơi ấm.

Khi nắp hộp cơm Onigiri vừa mở ra, những bát súp cũng được chuyền đến tay mọi người.

“Súp Pot-au-feu nhiều nhân quá! Nhìn ngon thật đấy.”

“Có cánh gà chim Kokko và xúc xích thịt hươu đấy. Anh cũng cho nhiều loại củ để mọi người ăn cho ấm người.”

“Mời cả nhà ăn cơm!”

Món đầu tiên mọi người thưởng thức chính là súp Pot-au-feu. Hai tay bưng bát súp nóng hổi, húp một ngụm. Vị ngọt từ thịt và rau củ hòa quyện trong nước dùng Consommé tạo nên một hương vị thật thanh thản. Những nụ cười hạnh phúc tự nhiên nở trên môi.

Tiếp theo là Onigiri. Nhân bánh gồm có cá ngừ mayonnaise, trứng chiên, thịt nướng và xà lách. Phần thịt nướng là thịt cừu thái mỏng xào với sốt cay, cực kỳ đưa cơm.

“Sau này nếu có thịt bò, nhân Onigiri chắc chắn sẽ còn xa hoa hơn nữa nhỉ.”

Kanata lim dim mắt mơ màng.

“Nghe bảo ở Kobe có món bít tết kẹp bánh mì đúng không? Em ước được ăn thử một lần cho biết.”

“Bít tết bò đúng là cực phẩm mà.”

“Giọng điệu này chắc chắn là Akira-san từng ăn rồi, đúng là tiểu thư có khác…”

“À, vì em sinh ra ở vùng Kansai mà…”

Misa nghĩ chuyện này không liên quan đến xuất xứ, nhưng cô thực sự ghen tị. Bít tết bò Kobe!

“Chị mới chỉ được ăn bánh Croquette bò Kobe mua ở hội chợ thôi.”

Dù nó đắt và ngon thật nhưng cô cũng chẳng phân biệt được nó khác thịt bò thường ở chỗ nào. Ăn bánh Croquette có lẽ là chưa đủ tầm, phải là bít tết kìa!

“Fufu. Bít tết cũng ngon đấy nhưng tôi còn mong chờ món bò chiên xù Gyukatsu cơ. Bò hầm ngục mà làm chiên xù thì… ôi thôi rồi, chắc chắn là ngon rụng rời luôn.”

“““Bò chiên xù…!”””

Lời của Kanata khiến mắt ai nấy đều sáng rực. Thịt lợn rừng chiên xù đã ngon đến thế rồi.

Thì bò chiên xù sẽ còn đến mức nào nữa…?

Dù chưa tưởng tượng ra được nhưng chắc chắn là phải ngon tuyệt đỉnh.

“Tôi sẽ đi săn bò như một gã cao bồi thực thụ!”

Kai gật đầu đầy quả quyết với vẻ mặt nghiêm trọng. Dù Misa nghĩ cao bồi không đi săn bò nhưng cô hiểu ý anh. Tâm trí cả nhóm giờ đây đã hòa làm một.

◇◆◇

Sáng sớm hôm sau tại tầng 8, cả nhóm ngắm biển và thưởng thức mì Udon nấu miso. Bờ biển lúc bình minh lạnh đến thấu xương, nhưng nhờ ngủ đủ giấc nên thể lực của mọi người đều đang ở trạng thái sung mãn.

Dù xe buýt không có lò sưởi, nhưng tấm ga trải giường bằng lông thỏ [Almiraj] do Akira chế tạo cùng chăn len và đồ ngủ len đã đủ ấm, lại thêm túi sưởi ôm đi ngủ nên cực kỳ thoải mái.

“Cảnh ở tầng 8 đẹp thật nhưng mùa đông mà cắm trại ở đây chắc không ổn. Tiếng gió biển gầm rú nghe ghê quá.”

Kai, người dậy sớm nhất để đi săn hươu [Wild Sheep], đã thu hoạch được một đống vật phẩm rơi ra. Anh vừa giãn cơ vừa đồng tình với lời lẩm bẩm của Misa.

“Nếu là tầng rừng thì chắc không lo gió mạnh, nhưng ở đó chắc lạnh thấu xương luôn.”

“Thế thì cũng tệ. Dùng lò Shichirin thì sợ ngộ độc khí CO, hy vọng tầng 10 là một nơi ấm áp.”

Trong khi anh em nhà Hojo vốn sợ lạnh đang túm tụm bên đống lửa, Misa nhanh chóng thu dọn hành lý. Chuyến cắm trại dự kiến ba ngày hai đêm nên không thể thong thả quá được.

“Anh Kanata, mình có nên thu hồi xe buýt mang theo không ạ?”

“Có chứ. Biết đâu tầng 10 lại là nơi thích hợp để đóng quân hơn. Hơi phiền chút nhưng em cứ cất vào [Hộp vật phẩm] nhé.”

“Vâng ạ.”

Sau khi Kanata ra chỉ thị, cả nhóm bắt đầu xuất phát. Đầu tiên phải vượt qua tầng 9.

“Cứ giao lũ rắn cho tôi.”

“Gâu!”

Kai vỗ ngực tự tin, Blanc cũng sủa vang dũng mãnh. Cô đành đặt hết niềm tin vào họ vậy.

“Được rồi! Con thứ mười!”

Có lẽ nhờ dùng hỏa thuật liên tục để tiêu diệt rắn đen [Black Serpent] mà [Ma thuật hệ Hỏa] của Kai đã thăng cấp. Giờ đây anh không chỉ bắn cầu lửa từ xa mà còn có thể bao phủ ngọn lửa lên lưỡi kiếm giống như kỹ năng [Cường hóa cơ thể]. Lưỡi kiếm trở nên sắc bén hơn, cộng thêm sát thương lửa khiến Kai trở thành đối thủ không có đối trọng đối với lũ rắn đen.

“Cảm ơn Kai và Blanc nhiều nhé, nhờ hai người mà cả nhóm đi khỏe hẳn.”

Với một người ghét rắn như Misa, việc họ tiên phong diệt rắn chẳng khác nào những vị anh hùng. Thỉnh thoảng có con nào lẻn qua được, cô cũng đã học được cách triển khai [Khiên nước] để phòng thủ. Nhờ thế, việc khám phá tầng 9 tiến triển rất thuận lợi.

Trong khi đang dùng la bàn hướng về phía Bắc để tìm lối vào tầng 10, Kanata bỗng khựng người lại.

“…Anh Kanata?”

“Suỵt. Mọi người im lặng chút nhé?”

Ánh mắt anh đang hướng về phía một vùng nước. Cỏ cao đến đầu gối che khuất tầm nhìn, nhưng có thể thấy bóng dáng thứ gì đó đang khẽ chuyển động. Kanata rút cung ra, cẩn thận lắp tên.

Anh giương cung, ngắm chuẩn rồi thả tay. Một tiếng vút xé gió vang lên, theo sau là một tiếng kêu nhỏ. Bụi cỏ gần đó rung chuyển dữ dội.

“Trúng rồi. Cyan, lại lấy giúp anh nhé?”

Chú Slime được giao việc bèn hào hứng bơi ra vùng nước. Cyan bao trọn "thứ đó" vào trong cơ thể rồi hớn hở quay về.

“Hê hê, trúng lớn rồi. Tối nay chúng ta ăn lẩu vịt!”

Kanata nở một nụ cười rạng rỡ, giơ cao xác một con vịt vừa hạ gục. Nó có cái mỏ màu vàng, đầu màu xanh lá cây rực rỡ, thân mình bao phủ bởi lớp lông màu xám trắng và nâu đen — chính là hình dáng quen thuộc của một con vịt trời.

“Là vịt trời [Vịt trời] đấy! Trông béo tốt và ngon mắt quá. Không ngờ tầng 9 lại có món quà tuyệt vời thế này!”

“Nhìn anh Kanata vui chưa kìa…”

Con vịt này không phải quái vật mà là một con vịt trời đực bình thường. Có lẽ nó cũng giống như cá hồi Sakura hay cá Ayu ở hồ nước tầng 6, là sinh vật có thể thu hoạch được. Nghĩa là chúng sẽ xuất hiện trở lại. Kanata lim dim mắt, âu yếm nhìn con vịt trong tay.

“Thịt vịt có hương vị rất riêng, khác hẳn thịt gà. Vị đậm đà mang hơi hướng hoang dã, làm lẩu hay nướng đều là cực phẩm. À đúng rồi, tôi còn muốn thử làm món vịt nấu mỡ Confit nữa. Với tư cách là một đầu bếp chuyên trị thịt rừng, tôi thực sự muốn trổ tài hết mức…”

“Săn thôi anh ơi!”

Thấy Kanata phấn khích đến vậy, Misa biết chắc thịt vịt là món ngon. Cô dõng dạc tuyên bố, nhận được sự hưởng ứng nhiệt tình từ hai người còn lại.

“Tôi và Blanc sẽ tập trung xử lý lũ [Black Serpent] cho mọi người.”

“Nhờ ông nhé.”

“Tôi sẽ nhắm bắn vịt trời. Misa-chan, nhờ em bảo vệ nhé.”

“Cứ giao [Khiên nước] cho em.”

“Cyan phụ trách thu hồi chiến lợi phẩm được chứ?”

Chú Slime Cyan rung lắc dữ dội cơ thể theo chiều dọc như một lời đồng ý đầy phấn khích.

“Em không biết tấn công hay phòng thủ nên em sẽ bế Noah-san nhé.”

Akira rụt rè giơ tay nhận việc. Noah, nàng mèo kiên quyết không chịu đặt chân xuống vùng đầm lầy, nãy giờ vẫn ngồi trên vai Kanata. Vì sợ làm vướng tay anh khi săn bắn nên Akira đã bế em ấy đi.

Dẫu sao, việc phát hiện ra nguyên liệu mới luôn khiến các thành viên trong nhà chung hăng hái hẳn lên. Ngon chính là công lý. Thịt vịt là nguyên liệu cao cấp, đời nào họ mới tự bỏ tiền ra mua cơ chứ.

Phải săn thôi! Mình muốn ăn lẩu vịt!

Ở vùng đầm lầy tầng 9, ngoài vịt trời còn có các loại chim nước khác. Theo kỹ năng [Thẩm định] của Kanata, đó là những con ngỗng xám [Ngỗng xám] với bộ lông màu nâu xám, kích thước to hơn vịt trời một chút.

“Fufu. Khu vực này có vẻ tập trung rất nhiều chim nước nhỉ. Chắc là do vùng đầm lầy có nhiều thức ăn. Dù sao thì, cũng phải săn thật nhiều thôi nào…!”

Misa triển khai [Khiên nước] bao quanh Kanata đang hăng hái lắp tên. Nơi nào có nhiều chim nước, nơi đó chắc chắn có nhiều rắn đen [Black Serpent] ẩn nấp để săn mồi. Kai và Blanc đang hớn hở đối đầu với lũ rắn khổng lồ thì bị Kanata mắng vì tội làm vướng chỗ săn bắn của anh.

“Anh Kanata ơi, ngỗng xám cũng ăn được ạ?”

“Được chứ em. Dù nghe bảo vị không ngon bằng vịt trời đâu.”

“Thế ạ. Em thấy loại chim này hơi lạ tai.”

“Ưm, Misa-chan biết con ngỗng nhà không?”

“Dạ tất nhiên là biết ạ.”

“Ngỗng nhà chính là loài ngỗng xám được con người thuần hóa đấy.”

“Ơ, em không biết chuyện đó luôn.”

Hình ảnh con ngỗng trắng muốt trong đầu cô hoàn toàn không khớp với màu sắc của loài ngỗng xám này. Trong trí nhớ của cô, ngỗng là loài chim lông trắng, không biết bay, và trong mỏ có những mấu nhọn trông như răng rất đáng sợ.

“…Nhắc đến ngỗng là nhắc đến gan ngỗng béo Foie gras đúng không ạ?”

Trong lúc Misa đang thắc mắc, Akira nãy giờ đang bế Noah bỗng nhìn anh trai mình bằng ánh mắt nghiêm túc.

“Nhắc đến ngỗng là nhắc đến lông vũ đấy Misa-san. Anh Kana, kết quả thẩm định con ngỗng xám kia thế nào?”

“Quả không hổ danh em gái anh. Em nhận ra rồi sao?”

Kanata cười một cách đầy quyến rũ. Anh quan sát kỹ cái xác ngỗng xám trong tay rồi quay lại nhìn em gái.

“Vui lên đi nào. Đây là loại lông vũ thượng hạng đấy.”

“…! Misa-san ơi, chúng ta tìm được nguyên liệu còn xịn hơn cả lông thú rồi!”

“Có được lông vũ nghĩa là…”

“Chúng ta có thể làm chăn lông vũ và áo khoác lông vũ đấy ạ!”

Lời tuyên bố của Akira khiến cả nhóm hò reo vang dội. Kanata bồi thêm một câu:

“Mà nghe bảo thịt nó cũng ngon lắm đấy nhé.”

“Đúng là nguyên liệu tuyệt vời!”

Cả thịt lẫn lông đều dùng được, còn gì bằng. Sau này Misa mới biết, lũ ngỗng xám hoang dã khỏe mạnh này dĩ nhiên là không có gan ngỗng béo rồi.

Làm sao mà nuôi chúng để gan to ra được cơ chứ. Thôi bỏ đi.

Hiện tại, việc có thêm trang bị giữ nhiệt khiến cô thấy vui hơn cả. Cả nhóm nán lại thêm một tiếng đồng hồ, hạ gục được mười lăm con vịt trời và mười con ngỗng xám. Nhân tiện, lối vào tầng 10 đã được Kai tìm thấy từ trước, đó là một cầu thang đá đi xuống. Vì xung quanh là khu vực an toàn nên cả nhóm quyết định nghỉ ngơi một chút trước khi xuống tầng 10.

“Xin lỗi mọi người nhé. Tại anh mải mê quá.”

Thưởng thức tách cà phê nóng, Kanata ngượng ngùng xin lỗi. Misa lắc đầu:

“Không sao đâu ạ, em cũng hớn hở vì sắp được ăn thịt vịt nên cũng đâu có cản anh.”

“Ưm, em cũng vì nhắm tới đống lông vũ nên chẳng có ý định ngăn anh Kana chút nào…”

“Tôi thì chẳng bận tâm đâu. Được diệt đống rắn đó vui chết đi được. Đúng không Blanc!”

“Gâu!”

Kai cười sảng khoái, dùng cả hai tay xoa mạnh cổ chú sói Blanc đang ngồi cạnh. Họ đang nghỉ ngơi giữa cầu thang xuống tầng 10 để hồi phục thể lực. Vùng đầm lầy ẩm ướt dễ làm cơ thể mất nhiệt nên họ đã di chuyển đến đây cho khô ráo. Chỉ cần chắn được gió và chân được khô là cảm giác ấm áp đã khác hẳn rồi.

Kai nhóm một đống lửa nhỏ ngay đoạn chiếu nghỉ cầu thang, giúp mọi người có đồ uống nóng. Misa và Akira uống trà, Kanata uống cà phê, còn Kai uống ca cao.

“Noah-san uống sữa nóng nhé? Blanc cũng muốn không nào?”

Blanc lập tức ngồi xuống chờ đợi. Dạo gần đây chú ta cứ thích ăn chung món với "đại ca" Noah. Misa hâm nóng sữa dành cho chó mèo rồi chia cho hai đứa. Còn Cyan thì được cô cho uống nước do chính mình tạo ra.

“Dùng ma lực xong thấy mệt thật đấy.”

“Tôi cũng thấy đói rồi.”

“Đến lúc cần nạp 'bom calo' rồi đây!”

Misa lấy từ trong [Hộp vật phẩm] ra những chiếc bánh rán Donut tự làm.

“Đây là bánh Donut chiên đơn giản phủ đường ạ! Loại này có mật ong, còn loại kia phủ socola. Mọi người muốn ăn loại nào?”

“Oa! Nhìn cái nào cũng ngon hết sảy.”

“Em làm hơi ngọt chút nên mọi người chuẩn bị tinh thần nhé.”

Cô bày hai mươi chiếc bánh ra đĩa lớn. Nguyên liệu bột mì, đường, bột nở là mua sẵn, nhưng trứng là của chim Kokko. Mật ong là hàng hầm ngục nên sẽ giúp hồi phục ma lực rất tốt. Ngoài ra còn có sữa và bơ từ bò trang trại được uống nước [Potion], nên chắc chắn sẽ có chút hiệu quả phục hồi.

“Ngon quá đi mất. Vị ngọt như thấm vào từng tế bào vậy.”

“Món này chắc bụng thật đấy. Ăn xong thấy thỏa mãn ghê.”

Vì làm theo công thức truyền thống đơn giản nên bánh có kết cấu khá chắc. Lớp vỏ ngoài giòn rụm sau khi chiên, bên trong thì dai mềm. Cả phần nhân lẫn phần phủ đều rất ngọt.

“Hợp với trà sữa lắm ạ. Ngon tuyệt.”

Akira, người chỉ làm nhiệm vụ 'bế Noah' ở tầng 9 nên không tiêu tốn nhiều năng lượng, chỉ ăn hai chiếc là đầu hàng. Kanata và Misa mỗi người chén năm chiếc, tám chiếc còn lại thuộc về Kai.

Nạp năng lượng xong, cả nhóm bắt đầu chinh phục tầng 10. Chỉnh đốn trang bị, cả nhóm đứng trước cánh cửa dưới chân cầu thang. Như hiểu được bầu không khí, Noah nhảy xuống từ vòng tay của Akira, đứng hiên ngang với vẻ mặt lẫm liệt, nhìn chằm chằm vào cánh cửa dẫn xuống tầng 10.

“Được rồi, đi thôi mọi người.”

Kanata đặt tay lên cửa. Cánh cửa đá dường như mất đi trọng lượng ngay khi anh có ý thức "muốn mở".

(…Mùi không khí đã thay đổi rồi.)

Điều đó báo hiệu họ đã bước vào một khu vực hoàn toàn khác. Trước mắt Misa là những vách đá nhấp nhô.

“Hang động…?”

Nơi này là một khu vực hang động, nhưng hoàn toàn khác với tầng 1.

“Rộng quá. Trần hang cũng rất cao nữa.”

“Cũng là đường hang động nhưng khác hẳn tầng 1 nhỉ.”

Đầu tiên, họ bắt đầu quan sát xung quanh từ khu vực an toàn. Blanc và Kai có vẻ muốn xông lên ngay nhưng đã bị Kanata can ngăn. Theo [Thẩm định] của Kanata, khu vực an toàn tính từ cánh cửa là khoảng 15 mét.

“Tầng 1 là một con đường độc đạo dễ hiểu, nhưng nhìn từ đây, nơi này rộng phải bằng cả một sân vận động mái vòm ấy chứ.”

Akira vừa quan sát vừa lẩm bẩm. Nhờ kỹ năng [Chiếu sáng] của em ấy mà hang động tối tăm đã được thắp sáng rực rỡ.

“La bàn vẫn hoạt động nên chắc không lo bị lạc đâu.”

“Biết phương hướng rồi nhưng có vẻ đường xá ở đây chia nhánh nhiều quá.”

Đúng như Kanata nhận xét, tầng 10 trông giống như một mê cung. Đường sá rẽ ngang rẽ dọc khắp nơi, nếu không kiểm tra phương hướng thường xuyên thì rất dễ bị lạc.

“Trước mắt cứ nhắm hướng Bắc mà đi nhé mọi người.”

“Vâng. Em đồng ý với anh Kanata. Dù cũng tò mò mấy lối rẽ kia nhưng cứ phải xác định con đường phía Bắc đã.”

“Cần phải vẽ bản đồ ạ. Để em lo phần đó.”

“Được, nhờ em nhé Akira.”

Gặp được một khu vực đúng chất hầm ngục, Kai tỏ ra rất khoái chí. Blanc thì đầy cảnh giác, nhìn chăm chằm vào những góc tối phía xa. Chú ta vừa mới thu nhỏ xong đã lập tức trở lại hình dạng sói bạc khổng lồ ngay khi ra tới không gian rộng lớn này. Cyan thì nép sát vào Noah, rung lắc nhẹ tỏ vẻ lo lắng.

“Noah-san có vẻ bình tĩnh nhỉ?”

“Fufu. Em ấy là một pháp sư hệ Thổ mà. Chắc chắn ở đây em ấy sẽ thấy thoải mái vì dễ triển khai ma pháp thôi.”

Đúng như Kanata dự đoán, Noah khẽ kêu một tiếng như để xác nhận. Nàng ta dựng đứng cái đuôi sang chảnh, bước đi tiên phong như muốn bảo mọi người "cứ theo ta".

“Noah-san, nguy hiểm lắm đấy!”

Blanc lập tức bước lên đi cạnh nàng mèo. Cyan thì bám theo sau để bảo vệ phía sau.

“Trông như công chúa và hiệp sĩ ấy nhỉ.”

“Trời ạ, cái con bé này, đúng là tính cách tinh nghịch mà…”

Nhìn Noah thong dong bước đi như đang đi dạo, Misa bỗng thấy thư thái lạ lùng. Cô hít sâu một hơi rồi bước bước chân đầu tiên. Không gian rộng rãi nên cô có thể sử dụng cả đoản đao lẫn trường đao Naginata. Nhờ bánh Donut mà ma lực đã hồi phục, cô cảm thấy mình có thể chiến đấu rất thoải mái.

“Đi thôi anh Kanata. Đi tìm những nguyên liệu chưa từng thấy nào.”

Dù lời mời gọi nghe hơi kỳ cục nhưng Kanata vẫn mỉm cười gật đầu. Hang động sâu thẳm đúng chất hầm ngục. Dẫn đầu đội hình khám phá tầng 10 là Noah — "đại diện đáng yêu" của nhà chung.

Hộ vệ bên cạnh là chú sói bạc Blanc với dáng đứng oai phong lẫm liệt khiến ai nhìn cũng phải trầm trồ. Bọc lót phía sau là Slime Cyan. Tuy có vẻ ngoài dễ thương nhưng chú ta lại sở hữu đòn tấn công khá nguy hiểm: phun axit làm tan chảy sinh vật. Kai nhường vị trí dẫn đầu cho họ, đi ngay phía sau để quan sát và cảnh giới xung quanh.

Tiếp theo là Misa và Akira đi song hành. Chốt chặn cuối cùng là Kanata, luôn sẵn sàng giương cung bất cứ lúc nào.

“Trong hang động này ấm áp hơn em tưởng nhỉ.”

Con đường hang động ở tầng 1 vốn luôn mát lạnh ngay cả giữa mùa hè, nhưng tầng 10 này lại không hề lạnh. Có lẽ vì không khí bị ngăn cách nên hơi ấm được giữ lại.

“Cứ tưởng sẽ ẩm ướt và lạnh thấu xương, nhưng đúng là ấm thật.”

Kai, người vốn quen với việc cắm trại sinh tồn, cũng thấy lạ.

“Không lạnh cũng không quá nóng. Có vẻ khá dễ chịu nhỉ?”

Akira cũng nghiêng đầu thắc mắc. Mái tóc màu hạt dẻ của em ấy khẽ đung đưa. Dù vẻ ngoài là một mỹ nhân lạnh lùng nhưng những cử chỉ của Akira luôn có nét duyên dáng rất riêng.

“Nếu cảnh đẹp chút nữa thì em chọn đây làm chỗ cắm trại luôn rồi đó.”

“Cảnh sắc thì có vẻ không triển vọng lắm ạ.”

Xung quanh chỉ toàn là vách đá nhấp nhô, nhìn đâu cũng thấy đá. Nếu không có phép [Chiếu sáng] của Akira thì nơi này chắc chắn bị bao trùm bởi bóng tối vĩnh cửu. Bỗng nhiên, ba đứa nhỏ đi đầu dừng phắt lại. Blanc bước lên trước bảo vệ Noah, phát ra những tiếng gầm gừ trầm thấp. Có thứ gì đó ở phía trước.

“Để em thắp thêm đèn.”

Phép [Chiếu sáng] của Akira rọi sáng phía trước. Trong màn đêm, một bóng đen dần lộ diện, là một con quái vật đi bằng hai chân.

(Lớn hơn Goblin [Goblin] nhiều. Và cái mặt đó…!)

Khác với làn da xanh của Goblin, con quái vật này có làn da trắng hơi ngả hồng. Không, nhìn kỹ thì đó là lớp lông tơ mỏng bao phủ khắp cơ thể. So với lũ Goblin gầy gò, thể hình của nó vạm vỡ hơn hẳn. Nhìn qua thì tưởng béo nhưng thực chất đó là những khối cơ bắp cuồn cuộn như một bộ giáp thịt. Điều kinh khủng nhất là dù mang hình người nhưng cái đầu của nó lại giống hệt một con lợn.

“Nhìn quen quen thế nào ấy… Lẽ nào quái vật này là…”

Misa rụt rè hỏi, Kanata gật đầu xác nhận ngay lập tức:

“Đúng vậy, đây chính là [Orc], nhân vật rất phổ biến trong giới giả tưởng đấy.”

“[Orc]…!”

Kanata vừa giương cung vừa giải thích trong trạng thái cảnh giác. [Orc], loài quái vật đầu lợn. Nhưng đừng mong đợi nét đáng yêu nào ở đây, khuôn mặt nó trông vô cùng hung tợn. Với cánh tay to khỏe kia, nếu bị nó đấm trúng chắc chắn sẽ bất tỉnh ngay lập tức. Thú thật là Misa thấy hơi sợ.

(Thế nhưng — …)

Trong khi Misa còn đang lo lắng, Noah đã bình thản ngoe nguẩy cái đuôi nhìn chằm chằm con Orc. Blanc, kẻ nãy giờ vẫn đang nhăn mũi đe dọa, bỗng nhảy phắt lên. Một cơn gió trắng vừa lướt qua — khi Misa kịp định thần thì con Orc đã đổ gục, máu tuôn ra từ cổ. Một đòn kết liễu chớp nhoáng.

Miệng Blanc nhuốm màu đỏ tươi. Akira vội vàng dùng phép [Thanh tẩy] cho chú. Quái vật hầm ngục khi biến thành vật phẩm thì xác và máu sẽ biến mất nên vốn không cần dọn dẹp, nhưng nhìn "thành viên gia đình" đáng yêu của mình đầy máu me thì thật đau tim. Chẳng mấy chốc, xác con Orc tan biến vào hư không. Những gì còn lại là một khối thịt nặng chừng 3kg và một viên [Ma thạch].

“Thịt Orc…!”

Cả nhóm xôn xao. Sau khi chứng kiến con quái vật đầu lợn đi bằng hai chân kia, ai nấy đều có chút đắn chần chừ, nhưng dù sao thì đây cũng là thịt Orc.

“Trong mấy thế giới giả tưởng nghe bảo thịt Orc ngon lắm. Tò mò hương vị của nó quá.”

“Nhưng ngoại hình con quái vật đó… Thú thật là em thấy hơi ngại ăn.”

Trong khi Misa và Kai còn đang đắn đo, Kanata đã dũng cảm bước tới. Anh chẳng mảy may ngần ngại, nhặt khối thịt lên và bắt đầu dùng kỹ năng thẩm định.

“Anh Kana, thế nào ạ?”

Akira nín thở hỏi anh trai. Trên khuôn mặt mỹ nam của Kanata bỗng nở một nụ cười rạng rỡ, khóe môi anh nhếch lên đầy phấn khích.

“Thịt Orc thượng hạng. Đây là phần thăn lưng nhé. Thịt mịn, mềm, vân mỡ đan xen rất vừa vặn. Nhìn qua là biết đây là loại thịt thực phẩm cực kỳ chất lượng.”

Oa! Tiếng hò reo vang lên. Phần thăn lưng. Nếu là lợn thường thì đây là phần ngon nhất để làm thịt chiên xù, nhúng lẩu hay áp chảo. Dù quái vật có gớm ghiếc đến đâu, nhưng khi đã biến thành khối thịt sạch sẽ thế này thì trông chẳng khác gì thịt mua ở siêu thị.

(Ưm, chắc là ăn được!)

Misa thầm tự giễu sự thực dụng của mình khi thấy khối thịt Orc bỗng chốc trở thành một món đặc sản. Nhưng cô tin vào thẩm mỹ và khả năng thẩm định thực phẩm của Kanata. Chẳng mấy khi thấy Kanata nở một nụ cười mãn nguyện đến thế. Blanc và Cyan dường như cũng hiểu rằng đây là đồ ngon nên hai đứa nó cứ bồn chồn, đứng ngồi không yên. Còn Noah? Nàng ta đã sớm gừ gừ trong cổ họng và dụi đầu vào chân Kanata rồi.

“Fufu. Thu được thịt ngon rồi. Dù chưa tìm thấy thịt bò như ý nguyện nhưng có thịt lợn — à thịt Orc thế này là tuyệt rồi. Tôi sẽ chế biến thật kỹ cho mọi người thưởng thức.”

Tầng 10 dù không có quái vật bò nhưng lại có quái vật lợn. Đúng là một tầng trúng mánh.

“Orc khỏe nhưng chuyển động của chúng có vẻ khá chậm chạp. Chỉ cần quan sát kỹ và tấn công thì chúng ta hoàn toàn có thể hạ gục chúng dễ dàng thôi.”

Kết quả thẩm định của Kanata khiến Misa thở phào nhẹ nhõm. Dù vậy, việc dùng trường đao đối đầu trực diện vẫn hơi đáng sợ, nên cô quyết định sẽ dùng ma pháp nước để hỗ trợ trước.

“Nào mọi người, cùng đi săn những chú lợn — à nhầm, săn thịt Orc ngon lành thôi!”

“Rõ thưa sếp!”

Thế là, tầng 10 bỗng chốc biến thành "đấu trường" săn Orc. Cả nhóm tiếp tục hướng về phía Bắc và hai tiếng sau đã tới được khu vực an toàn.

Đúng như quy luật từ trước đến nay, ở phía Bắc tầng 10 cũng có một cánh cửa dịch chuyển dẫn xuống tầng dưới. Điểm khác biệt là ở tận cùng phía Bắc có một hồ nước ngầm. Hòn đảo nổi ở chính giữa hồ chính là khu vực an toàn của tầng 10. Hòn đảo rộng khoảng 20 mét, ở giữa là cánh cửa dịch chuyển đứng sừng sững.

“Hồ nước có vẻ không sâu lắm nhưng cho tay xuống thì hơi sợ nhỉ.”

Làn nước trong vắt trông có vẻ vô hại, nhưng đây là hầm ngục. Không loại trừ khả năng có quái vật hùng mạnh ẩn núp nên họ không thể lơ là. Kanata ngồi xuống cạnh mép hồ, sử dụng kỹ năng [Thẩm định].

“Để tôi kiểm tra chất nước xem sao. …Ơ kìa? Đây là nước nóng mà.”

“Nước nóng á? Hóa ra là suối nước nóng hả anh?”

“Suối nước nóng kìa…!”

“Thật không ông! Vào hầm ngục mà được tắm suối nước nóng á?”

“Mọi người bình tĩnh đã nào. …Ưm, chất nước hoàn toàn không có vấn đề gì. Có vẻ nước được làm ấm bởi địa nhiệt. Bản thân hồ nước cũng nằm trong khu vực an toàn nên không có quái vật đâu.”

Nghe Kanata thông báo kết quả thẩm định, ai nấy đều nín thở chờ đợi.

“Vậy nghĩa là…?”

Nhìn Kai đang bồn chồn thúc giục, Kanata mỉm cười đầy ẩn ý:

“Tối nay chúng ta sẽ được tận hưởng suối nước nóng đấy.”

“Tuyệt cú mèo!”

Tiếng hò reo vang vọng khắp hang động. Misa và Akira nắm tay nhau nhảy cẫng lên vì sung sướng.

“Không ngờ đi hầm ngục mà lại được tắm suối nước nóng!”

“Thích quá chị Misa ơi!”

Sau khi hò hét chán chê, cả nhóm mới giật mình vì có mấy con Orc bị tiếng động thu hút đang tiến lại gần. May mà họ đang ở trong khu vực an toàn nên không bị tấn công. Lũ Orc đứng đằng xa gườm gườm nhìn sang thì bị Blanc lao ra kết liễu chớp nhoáng. Cách hạ gục bằng cách cắn đứt cổ có vẻ là chiêu ưa thích của chú sói này.

Quái vật xuất hiện ở tầng 10 gồm có Orc và Goblin. Goblin rơi ra [Ma thạch] và đồng tiền đồng, còn Orc thì rơi ra [Ma thạch], thịt, và thỉnh thoảng là đồng tiền bạc. Hiện tại họ vẫn chưa gặp con quái vật nào giống như Boss của tầng này. Mọi người đều đã lần lượt hạ gục Orc để làm quen.

Kai dùng kiếm chém đứt đôi phần thân trên, Kanata thì bắn liên tiếp năm mũi tên. Akira dùng quang thuật làm lóa mắt rồi dùng đoản thương đâm xuyên tim. Còn Misa thì dùng [Water Cutter] cắt vào chân con quái vật, đoạn dùng trường đao kết liễu khi nó vừa ngã xuống.

(Đúng như Kanata thẩm định. Lũ Orc này khỏe thật nhưng chuyển động chậm chạp quá.)

Nhờ thế mà ngay cả phái nữ cũng có thể hạ gục chúng dễ dàng. Tuy nhiên, nếu chúng đi theo bầy thì sẽ rất rắc rối nên cần phải hết sức cẩn thận. Riêng Blanc thì chắc chấp năm con một lúc cũng được.

“Mà nhắc mới nhớ, Noah-san đỉnh thật đấy.”

“Công nhận. Vượt xa tưởng tượng của anh luôn.”

Là một pháp sư hệ Thổ, Noah tỏa sáng rực rỡ ở tầng 10 này. Nhìn thấy ba con Orc cùng lúc lao tới, nàng ta chỉ khẽ liếc một cái rồi dùng [Thương đá] đâm xuyên cả ba. Đòn kết liễu không tốn một động tác thừa khiến Blanc dường như bị chấn động tâm lý, cái đuôi cụp hẳn xuống vì sợ hãi. Còn Cyan vì sợ bị Orc giẫm bẹp nên nãy giờ vẫn được Akira bế trên tay.

“Con Orc mà Blanc vừa hạ gục rơi ra thịt rồi kìa. Fufu. Tối nay đúng là lễ hội thịt lợn rồi.”

Kanata đang hớn hở nghĩ thực đơn tối nay. Misa đi nhặt vật phẩm rơi ra, bỗng cô khựng lại trước một thứ lạ lẫm.

“Thịt, ma thạch và… ủa? Cái này không phải đồng xu, là đá sao?”

Đó là một viên đá màu xám đậm, khác hẳn với màu nâu của vách đá hang động. Khi cô đưa viên đá sần sùi to bằng lòng bàn tay cho Kanata xem, anh bèn nheo mắt lại.

“Anh Kanata?”

“Đây không phải đá thường đâu. Là quặng sắt [Quặng sắt] đấy.”

Nghe thấy Orc rơi ra quặng sắt, "nhà giả kim" Akira lập tức sáng mắt lên. Em ấy nhanh tay lấy viên quặng từ tay anh trai và bắt đầu quan sát đầy nhiệt huyết.

“Nếu tầng 10 có quặng sắt thì em có thể làm được rất nhiều thứ ạ! Không chỉ vũ khí mà ngay cả đồ dùng gia đình hay nội thất cũng có thể tự chế tạo thoải mái luôn!”

Nghe tuyệt thật đấy. Akira đang hưng phấn bèn quay sang "tấn công" cả Kai đang ngơ ngác.

“Em có thể làm cả dụng cụ cắm trại mà anh Kai hằng ao ước nữa đấy!”

“Thật á! Tuyệt quá em ơi!”

“Không chỉ thế đâu ạ. Cả chảo sắt và chảo sâu lòng mà anh Kana cứ đắn đo mãi không dám mua, em cũng làm được tuốt!”

Trước lời mời chào quá sức thuyết phục của em gái, Kanata lập tức bị khuất phục.

“Quyết định thế đi. Chúng ta sẽ đóng quân ở đây và quét sạch lũ Orc này!”

“Đồng ý! Phải thu thập thật nhiều thịt và quặng mới được!”

“Mọi người ơi, lòng tham lộ rõ hết trên mặt rồi kìa…?”

Dù thấy hơi cạn lời nhưng vì cũng rất mong chờ món thịt Orc nên Misa cũng thôi không trêu nữa. Cô cũng rất thích những món đồ trang trí và nội thất dễ thương nên sẽ tích cực giúp đỡ việc săn bắn. Dĩ nhiên là cả phần thịt nữa. Nhưng trước hết, cô muốn sang hòn đảo nhỏ giữa hồ đã.

“Chắc chỉ còn cách bơi sang thôi nhỉ?”

Nước sâu khoảng một mét. Tuy không lo bị chết đuối nhưng chắc chắn là ướt hết quần áo.

“Hay là thay đồ bơi rồi bơi qua nhỉ?”

Vì đi cắm trại nên Misa mang theo đồ dự phòng cho tất cả mọi người. Cô còn mang cả đồ bơi vì nghĩ có thể sẽ lặn biển ở tầng 8 nữa.

(Tiếc là bãi đá tầng 8 nguy hiểm quá, biển mùa đông lại lạnh nên đã bỏ cuộc.)

Giờ thì nó lại có ích rồi.

“Dù sao thì lát nữa cũng định tắm suối nước nóng mà, thế này là vừa đẹp luôn.”

Kai nhìn hồ nước với vẻ hào hứng như sắp nhảy xuống đến nơi. Ngay lúc đó, Noah tiến lại gần. Nàng mèo nhìn hồ nước ngầm với vẻ mặt đầy suy tư.

“Sao thế Noah-san?”

“Ngao!”

Đồng thời với tiếng kêu đáng yêu đó, một âm thanh trầm đục vang lên từ đáy hồ. Trong khi bốn người đang hốt hoảng, Noah vẫn bình thản quan sát. Bỗng nhiên, những tảng đá từ dưới nước trồi lên, tạo thành một tiếng động lớn.

“Cái gì thế này!”

“Đá tự nhiên hiện lên giữa hồ…? Cái này lẽ nào là Noah-san làm…”

“Ngao~”

Như muốn hỏi "sao mọi người chưa đi?", nàng mèo thong dong bước đi. Những cột đá trồi lên mặt hồ tạo thành những bậc đá rất vững chãi. Noah nhẹ nhàng nhảy qua các bậc đá và chẳng mấy chốc đã sang tới hòn đảo nhỏ giữa hồ.

“…Có vẻ nhờ Noah mà chúng ta không cần phải mặc đồ bơi nữa rồi.”

“Thổ thuật đỉnh thật đấy…”

“Đúng là Noah-san có khác! Cảm ơn em nhé, nhờ thế mà anh không bị ướt đồ!”

Các bậc đá rộng khoảng 50cm, đủ cho một người đứng thoải mái nên cả nhóm di chuyển sang đảo như đang chơi trò nhảy bậc trong công viên.

“Đến nơi rồi!”

Trên hòn đảo nhỏ chỉ có duy nhất cánh cửa dịch chuyển đứng lẻ loi. Dù rất tò mò tầng 11 trông thế nào nhưng hôm nay họ quyết định không đi xem trước.

“Rộng thế này là đủ để đóng quân rồi.”

Kanata quan sát xung quanh rồi gật đầu hài lòng. Trong khi mọi người đang khám phá hòn đảo, Misa lấy chiếc xe buýt [Bus House] từ [Hộp vật phẩm] ra đặt vào vị trí. Vì cũng đã đến giờ trưa nên cô bày cả bàn ghế và bếp nấu ra luôn.

“Anh Kanata, bữa trưa nay mình ăn gì ạ?”

“Tất nhiên là thịt Orc rồi!”

Một lời tuyên bố vô cùng dõng dạc. Ừm, cô cũng đoán trước là vậy mà.

“Vậy em lấy ra hai khối thịt Orc nhé.”

Hai khối thịt tổng cộng 6kg. Chắc chắn là đủ cho tất cả mọi người no nê.

“Phần thăn lưng này đẹp quá đi mất. Đang phân vân không biết làm món gì đây. Hay là cứ kiểm tra hương vị trước nhỉ.”

Sau một hồi suy nghĩ, thực đơn bữa trưa được quyết định là món thịt Orc áp chảo. Cả nhóm bắt tay vào làm việc như thường lệ. Kanata phụ trách món chính, Kai thái bắp cải, Akira nấu cơm bằng nồi đất và làm salad. Misa phụ trách món canh. Nếu còn thời gian, cô định làm thêm một món phụ nữa.

“Sẵn tiện có thịt Orc ngon, hay là mình quay video luôn nhỉ?”

“Ý hay đấy ạ. Để không bị lộ là đang ở trong hang động, mình cứ quay trước cửa xe buýt nhé.”

“Đúng rồi. Nếu hang động rộng thế này mà bị lộ chắc dân tình kéo đến hỏi thăm mất.”

“Đám thám tử mạng chắc chắn sẽ vò đầu bứt tai cho xem.”

Kai cười khoái chí. Chắc chắn những kẻ cuồng thám hiểm sẽ lùng sục khắp nơi. Dù là hang động trong hầm ngục thì đố ai tìm ra được, nhưng nếu lộ ra là một địa điểm không có trên bản đồ thì rắc rối to. Thế nên họ phải hết sức cẩn thận khi quay phim. Kai sau khi thái xong bắp cải bèn đảm nhận vai trò quay phim, Misa và Akira tiếp tục phần việc của mình ở góc khuất camera.

“Canh thịt lợn — à canh thịt Orc? Đang định làm món đó nhưng thôi, hôm nay làm canh miso bí đỏ vậy.”

Món canh miso nấu với hành tây thái lát và bí đỏ cắt miếng vừa ăn là món cô rất thích. Vị ngọt dịu, thanh tao và hơi ấm lan tỏa từ bụng khiến món này trở thành thực đơn không thể thiếu trong mùa đông.

“Chào mọi người! Đã đến giờ nấu nướng cùng Kanata rồi đây. Nguyên liệu hôm nay chính là… thịt Orc! Mọi người nhớ chăm chỉ đi hầm ngục săn về nhé.”

Kanata mở đầu video bằng một câu đùa khiến Misa suýt chút nữa bật cười thành tiếng.

“Fufu, đùa chút thôi. Tèn ten! Nhìn khối thịt lợn — à thịt Orc này thấy tuyệt không nào? Vì vừa kiếm được phần thăn lưng cực phẩm nên hôm nay tôi sẽ hướng dẫn mọi người làm món thịt lợn áp chảo đơn giản mà ngon tuyệt nhé.”

Có vẻ Kanata đang rất hăng hái vì được chế biến thịt Orc. Với kỹ thuật dao điêu luyện, anh khía nhẹ vào những thớ thịt dày để cắt bỏ gân. Sau khi tẩm ướp muối tiêu và bột tỏi cho thấm, anh phủ một lớp bột mì mỏng bên ngoài.

“Giờ thì đun nóng bơ trong chảo rồi cho thịt vào thôi. Nhớ canh lửa nhé, để lửa vừa khoảng bốn phút. Khi mặt dưới đã vàng đều thì lật lại, nướng thêm ba phút nữa.”

Mùi bơ thơm nức mũi kích thích khứu giác tột độ. Đoạn thịt Orc vừa chạm chảo, tiếng xèo xèo nghe cực kỳ vui tai vang lên kèm theo mùi thịt nướng thơm ngon đến mức không thể cưỡng lại. Misa chưa từng thấy mùi hương nào lại mời gọi đến thế. Chẳng mấy chốc, ánh mắt của tất cả mọi người đều dán chặt vào đôi tay của Kanata. Nước dãi bắt đầu ứa ra, cái bụng thì réo lên từng hồi.

(Cái này đúng là 'hàng khủng' rồi…!)

Thịt hươu [Wild Deer] hay lợn rừng [Wild Boar] đều rất ngon, không có gì để bàn cãi. Chim Kokko cũng mềm mại, mọng nước và ngon hơn hẳn các loại gà thương hiệu. Nhưng cái mùi hương tấn công khứu giác một cách bạo liệt của thịt Orc này ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.

“Cuối cùng là rưới nước sốt đặc chế lên, đảo đều cho thấm là hoàn thành!”

Kai quay cận cảnh món thịt trong chảo xong là phần quay phim chính thức kết thúc. Ngay lập tức, cả ba người cùng lao tới chỗ Kanata.

“Anh Kanata ơi, cho em nếm thử với! Cho em nếm thử một miếng thôi!”

“Ăn gian thế Misa! Tôi cũng muốn thử!”

“Anh Kana, em không muốn nếm thử đâu, em muốn ăn một bữa đàng hoàng luôn ạ.”

“Akira-san cũng ăn gian quá nha!”

“Bình tĩnh nào mọi người! Tôi sẽ chuẩn bị cho tất cả mà. Cơ mà những món khác đâu rồi? Vẫn chưa xong à? Thế thì… miễn ăn nhé!”

Kanata mắng yêu ba đứa nãy giờ mải mê xem anh nấu mà bỏ bê công việc. Đau lòng quá, Misa đành phải cất món thịt Orc áp chảo vừa mới ra lò vào [Hộp vật phẩm] để giữ nóng. Sau đó, cả nhóm tập trung cao độ để hoàn thành bữa trưa. Ngoài canh miso, Misa làm thêm món đậu phụ rán. Đậu phụ rán cắt đôi tạo thành hình túi, đập một quả trứng sống vào trong rồi dùng tăm ghim lại, sau đó đem kho mặn ngọt — một món đơn giản nhưng rất đưa cơm.

Dù món này thường rất được ưa chuộng, nhưng cô biết chắc hôm nay nó sẽ bị lép vế trước thịt Orc áp chảo. Kanata dường như cũng đoán trước được món này sẽ cực kỳ "tốn cơm" nên đã đưa thêm một nồi đất nữa cho Akira để nấu thêm cơm. Một quyết định vô cùng sáng suốt.

Toàn bộ 6kg thịt Orc đã được sử dụng sạch sẽ. Ngoài bốn phần cho con người, Kanata còn chuẩn bị cả phần cho Noah, Blanc và Cyan nữa. Phần của ba đứa nhỏ là thịt nướng trơn không gia vị. Blanc được ăn nguyên miếng lớn, còn "tiểu thư" Noah thì được cắt nhỏ vừa miệng. Slime Cyan cũng được cắt thành từng miếng nhỏ để dễ tiêu hóa.

Khi cơm trong nồi đất chín tới, giờ ăn trưa chính thức bắt đầu.

“Nào mọi người, mời cả nhà dùng bữa.”

“““Mời cả nhà ăn cơm!”””

Lời mời của Kanata chưa dứt thì mọi người đã đồng thanh đáp lại. Dĩ nhiên món đầu tiên mọi người nhắm tới là thịt Orc áp chảo. Ai nấy đều kinh ngạc khi thấy lưỡi dao cắt qua miếng thịt một cách dễ dàng. Thịt mềm một cách khó tin, cảm giác như đang cắt qua một miếng bơ vậy.

Cắt một miếng nhỏ đưa vào miệng, hương vị của nước sốt bơ tỏi và nước tương vốn đã đậm đà nhưng lớp thịt Orc còn mang lại hương vị mạnh mẽ hơn thế. Vừa mới nhai, nước thịt đã tuôn ra, bao trùm cả khoang miệng trong một cảm giác hạnh phúc tột cùng.

“Ngon quá đi mất thôi…”

“Thịt tan ngay trong miệng luôn, nãy giờ là ảo giác đúng không mọi người…?”

“Cảm giác như đang ở thiên đường vậy ạ.”

“Đúng rồi Akira-san, chính là nó đấy.”

“Thiên đường là đây chứ đâu…”

Mọi người đắm chìm trong hương vị đến mức khi sực tỉnh thì đĩa đã trống trơn. Một nỗi buồn man mác ập đến ngay lập tức.

“Ôi trời, mọi người nhìn kìa. Tôi có chuẩn bị phần thêm mà!”

“Anh Kanata đúng là nữ thần của lòng em, cho em xin thêm phần nữa ạ!”

Ba chiếc đĩa đồng loạt đưa ra. Kanata vừa nói "thật là hết cách với mọi người" vừa mỉm cười hài lòng. Noah cũng đang dùng chân khều khều cái đĩa sạch bóng của mình, ra hiệu muốn ăn thêm. Một hành động hiếm thấy ở nàng mèo sang chảnh này, chứng tỏ em ấy cực kỳ thích món này. Blanc thì ngồi im thin thít, nhìn chằm chằm vào Kanata, nước dãi vẫn không ngừng chảy. Cyan thì rung lắc mạnh hơn hẳn bình thường như muốn nói "cho em nữa".

Tâm hồn của bốn người và ba con vật đã hòa chung một nhịp: Thịt Orc đúng là ngon đến phát điên mà!

Không cần nói cũng biết, công cuộc săn Orc buổi chiều diễn ra vô cùng thuận lợi.

“Thu hoạch được nhiều quá đi. Fufu.”

Nhìn đống thịt Orc chất cao như núi, Kanata cười không khép được miệng. Ngồi cạnh anh, Akira cũng đang mỉm cười mãn nguyện, hai tay ôm đầy những khối quặng sắt. Dù nặng nhưng có vẻ em ấy không hề thấy mệt.

“Có thịt là vui rồi nhưng quặng sắt rơi ra cũng tuyệt lắm ạ.”

“Đồng tiền bạc cũng rơi ra khá nhiều nữa.”

Trong khi mọi người đang hưng phấn, Misa cần mẫn thu dọn chiến lợi phẩm vào [Hộp vật phẩm]. Vì họ đã miệt mài diệt Orc và Goblin đến tận chiều muộn nên số lượng vô cùng lớn. Cô vừa thu dọn vừa phân loại: phần mang về nhà, phần bán nguyên liệu, và phần để ăn hôm nay. Nếu không làm ngay thì sau này sẽ rất rắc rối nên cô tranh thủ làm xong sớm nhất có thể.

“Xong xuôi rồi! Anh Kanata ơi, mình chuẩn bị bữa tối chứ ạ?”

Lúc này đã là sáu giờ chiều. Nhờ phép [Chiếu sáng] của Akira mà hang động vẫn sáng, nhưng nếu phép thuật hết tác dụng thì nơi này sẽ chìm trong bóng tối ngay. Dù có đèn lồng mang theo nhưng không thể nào sáng bằng ma pháp được.

“Ơ, đã muộn thế này rồi sao. Thế thì phải bắt tay vào sơ chế thôi.”

Kanata nhìn đồng hồ rồi khẽ nhíu mày. Thấy anh vội vàng xắn tay áo, Misa nghiêng đầu hỏi:

“Ủa? Mình định nấu món thịt Orc nữa ạ?”

“Đâu có. Chẳng phải đã nói tối nay sẽ ăn lẩu vịt thu hoạch ở tầng 9 sao?”

“A…! Nhắc mới nhớ, đúng là anh có nói vậy thật.”

“Tại thịt Orc gây ấn tượng mạnh quá nên tôi quên sạch luôn rồi.”

“Em cũng suýt quên mất… Anh Kana ơi, món mình ăn là…”

“Vịt trời đấy. Đã cất công săn được thì phải làm nồi lẩu vịt thật ngon nhé.”

“Vịt trời à…”

Akira trông có vẻ hơi tiếc nuối, chắc là vì em ấy vẫn đang tơ tưởng đến đống lông vũ của ngỗng xám. Nhìn vào đống lông vũ và áo khoác trong tương lai, Misa cũng thấy hơi tiếc thật. Nhưng lẩu vịt, một món ăn xa xỉ từ thịt rừng đang chờ đợi họ. Thịt vịt có hương vị rất khác biệt so với thịt gà thông thường.

“Anh Kanata, để em phụ một tay!”

“Cảm ơn Misa-chan. Nấu nướng thì anh lo được, nhưng nhờ mọi người giúp một tay vặt lông vịt nhé.”

Kanata nở một nụ cười cực kỳ "áp lực", khiến chẳng ai dám từ chối. Cả nhóm đeo găng tay nilon, hì hục vặt lông vịt trời trong những túi rác lớn. Dù lông ngỗng xám xịn hơn nhưng lông vịt cũng là vật liệu quý. Với phép thuật của Akira, những vết bẩn trên lông vũ đều được làm sạch chỉ trong nháy mắt. Không cần khử trùng, vô cùng tiện lợi.

“Em nghe bảo để làm được một chiếc áo khoác lông vũ thì cần lông của tận mười con chim nước đấy ạ.”

Vừa vặt lông, Akira vừa giải thích.

“Nhiều thế cơ ạ? Vậy để đủ áo cho cả bốn người mình thì cần tận bốn mươi con sao?”

“Ôi trời… Thế thì tôi phải chăm chỉ ghé tầng 9 hàng ngày rồi.”

Hiện tại chỉ có Kanata là có khả năng săn vịt trời và ngỗng xám. Noah dù là thợ săn thiên bẩm nhưng lại ghét đầm lầy cay đắng nên không chịu xuống. Blanc thì to xác quá, lũ chim nước thính nhạy chỉ cần thấy bóng dáng chú sói là đã bay mất sạch.

“Ước gì dùng ma pháp nước mà hạ gục được chúng nhỉ… Nhưng lũ chim này nhỏ quá, không dễ ngắm bắn như lũ quái vật to lớn kia.”

Quái vật hầm ngục thì dù có bị hạ gục thê thảm đến mức nào cũng sẽ biến thành vật phẩm rơi ra. Ngay cả khi Misa dùng [Water Cutter] chém chúng thành thịt băm thì thịt thu được vẫn là những khối nguyên vẹn sạch sẽ. Thế nên cô có thể thoải mái dùng ma pháp. Nhưng vịt trời và ngỗng xám thì giống như cá hồi Sakura và cá Ayu ở tầng 6, chúng là sinh vật bình thường. Dù sống trong hầm ngục nên không hoàn toàn bình thường, nhưng ít nhất chúng không phải quái vật.

“Nếu chúng rơi ra thịt và lông như quái vật thì em đã chẳng ngại ra tay rồi.”

“Đừng có làm thế nhé Misa-chan? Thịt mà nát bét thì phí lắm.”

“Đúng đấy ạ Misa-san! Nếu lông vũ bị hỏng thì uổng lắm.”

“Hự… hai anh em nhà Hojo mắng em nghe nghiêm trọng quá, sợ chết đi được…”

Vì không giỏi săn bắn như Kanata, Misa đành bù lại bằng cách nỗ lực vặt lông thật chăm chỉ vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!