Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 03 - Chương 9 Hình phạt - Phòng ngự trận địa tiến tuyến Tujin-Iooga 3

Jace Perchlacht là người đầu tiên nhận ra sự bất thường.

Gã nhìn thấy "thứ đó" từ bầu trời xanh trong vắt.

Khi đó, trận không chiến của Jace và Niirii đã gần đến hồi kết. Trận chiến đó, thực chất, là một cuộc tàn sát một chiều.

Tầm bắn và khả năng cơ động chênh lệch quá xa── móng vuốt và răng nanh của lũ Gremlin còn chẳng chạm nổi vào họ. Vốn dĩ chúng là loài Dị hình chuyên săn mồi theo bầy đàn, phục kích con mồi lớn từ trên không.

Chúng không phải là đối thủ.

Mỗi khi hơi thở của Niirii thiêu đốt bầu trời, lũ Gremlin lại biến thành tro bụi.

Lũ Gargoyle, vốn phù hợp với không chiến hơn Gremlin, cũng chịu chung số phận. Mặc dù chúng có phương thức tấn công tầm xa bằng cách bắn ra các cơ quan giống như gai, nhưng Niirii đã nhẹ nhàng né tránh, vòng ra sau lưng và thiêu rụi chúng.

Cũng có vài con bị ngọn thương của Jace xiên qua khi bay sượt qua. Jace mang theo vài ngọn đoản thương được khắc Thánh ấn cho phép chúng truy đuổi mục tiêu.

"Không. Đừng bận tâm, Niirii."

Jace vừa vỗ về cổ Niirii, vừa lắng nghe tiếng gầm của nó.

"Cứ để bọn bên dưới vật lộn đi. Zairo đang làm việc, mọi thứ sẽ sớm kết thúc thôi."

Và rồi, ngay khi gã bắn hạ một trong những con Gargoyle cuối cùng.

"...... Cái gì thế kia?"

Gã bất giác nheo mắt nhìn xuống mặt đất.

Đó là phía sau vị trí phòng thủ nơi các Dũng giả Trừng phạt và đội hỗ trợ của họ đang đóng quân.

Khói tuyết và khói bụi── dẫn đầu chúng là vài bóng người đang chạy. Không, còn nhiều hơn thế. Có thể nhìn thấy cả cờ hiệu đang bay phần phật, nhưng trông chúng có vẻ hỗn loạn.

Trong mắt Jace, đó rõ ràng là một đội quân đang tháo chạy.

Tôi lườm thẳng. Một con Barghest. Loại siêu bự.

Mặc dù Dị hình có sự khác biệt giữa các cá thể, nhưng con này có vẻ đã vượt quá giới hạn đó. Nó còn to hơn cả voi một vòng. Nếu là đám quan liêu ở Phòng Hành chính hay mấy tay chóp bu trong quân đội, chắc chúng sẽ phí thời giờ đặt cho nó một cái tên phân loại mới.

Nhưng tôi thì không có sở thích đó.

Thế nên, tôi chỉ đơn giản là nhảy qua Dây thép gai. Lấy xác của lũ Koshuta-Bawaa làm điểm tựa, tôi nhảy thêm lần nữa. Tôi nhận thấy lũ Goblin cưỡi trên con Barghest khổng lồ đang chĩa Lôi trượng về phía này.

Cánh tay của Theoritta đang bám chặt lấy tôi siết lại.

"Tsav! Bọn đang cưỡi trên đó──"

Tôi định hét 'bảo chúng nó câm họng', nhưng gã này quả nhiên làm việc nhanh thật. Tia chớp lóe lên trước khi tôi kịp dứt lời. Một tia sáng sượt qua chân tôi khi đang nhảy. Một tiếng nổ khô khốc. Hai con Goblin bị xuyên thủng và bay mất xác.

Một phát hai mạng. Cũng hiệu quả phết.

"Tuyệt! Em đúng là thiên tài! Mở hàng hai đứa nhé. Mấy anh lính bắn tỉa thấy sao, làm ván cược không? Ai bắn hạ nhiều nhất thì thắng!"

Tiếng của Tsav vang lên. Như để đáp lại, vài tia sét nữa chạy dọc, nhắm vào con Barghest và những kẻ cưỡi trên nó.

Chỉ có một phát bắn trúng── lại một con Goblin đang nhắm vào tôi rơi xuống. Có vẻ như thế là đủ để khiến chúng dè chừng. Chúng trốn sau thứ trông như một cái khiên được trang bị trên lưng con Barghest siêu khổng lồ.

Dù vậy,

"TSAV! Đừng có chơi trò quái đản! Mày mà bắn trúng tao là tao giết!"

"Í... V-vậy thì, đổi luật! Mấy tay súng gà cấm tham gia ván này nhé!"

Cái kiểu nói năng tổ lái đó thể nào cũng rước thêm thù oán, nhưng ở khoảng cách này, tôi đếch hơi đâu mà bận tâm. Tôi lườm con Barghest đang đến gần, vừa nhảy lên vừa rút dao ra. Ném nó.

"Đi thôi, Kỵ sĩ của ta."

Theoritta cũng triệu hồi một thanh kiếm ra giữa hư không.

Tôi tóm lấy một trong những thanh kiếm đang rơi xuống như mưa. Truyền Thánh ấn vào nó, lướt qua bên hông con Barghest, và phóng ra ngay khi đi sượt qua.

Cái bia lớn thế này, trượt thế quái nào được.

Tôi đáp xuống, cày xới lớp tuyết mỏng phủ trên mặt đất. Quay đầu lại. Hiệu quả của đòn tấn công...

"Thành công rồi."

Con Barghest siêu khổng lồ đang ngã xuống. Đầu nó bị khoét sâu. Hai vết thương. Một là ấn nổ của tôi, và...

"Thấy sao, Đại ca? Em cũng bắn trúng một phát đàng hoàng nhé."

"Mày mà bớt cái mồm đi thì được điểm tuyệt đối rồi."

Chỉ cần có hỏa lực yểm trợ từ một tay bắn tỉa xuất sắc, đối thủ cỡ này không phải là mối đe dọa lớn. Nhờ vậy mà Theoritta không phải chịu gánh nặng không cần thiết.

Cái gã Tsav đó, gạt cái nết của gã sang một bên, thì đúng là một tay súng bắn tỉa hoàn hảo. Kỹ năng hay phán đoán, gã có đủ mọi thứ.

── Dù công nhận cái nết gã có vấn đề thật.

"Công lao của ta..."

Theoritta, dù vẫn đang được tôi bế, cất tiếng với vẻ bất mãn.

"Chẳng có nhiều lắm."

"Đừng có hờn dỗi. Kẻ thù vẫn còn đầy. Ngay cả bản thể chính của Hiện tượng Ma vương cũng chưa lộ diện."

Dù vậy, tình hình không tệ.

Lũ kỵ binh địch còn sót lại dường như đã cố gắng di chuyển bọc sườn. Nhưng tôi đã đọc được nước đi đó. Patoucie và đội kỵ binh sẽ xử lý được. Đó là lý do tôi để họ chờ ở phía sau.

Địch tuy đông, nhưng chúng không thể ném hết một vạn quân vào đây cùng lúc được.

Cứ đà này, vẫn trụ được. Vẫn cầm cự được──

Ngay khi cái ảo tưởng ngọt ngào đó vừa lướt qua đầu tôi thì.

"── ZAIRO! TOANG RỒI! HÌNH NHƯ CÓ CHUYỆN KHÔNG ỔN THẬT RỒI!"

Tiếng hét của Dotta đột ngột vang lên.

Cái gã này, lần nào liên lạc mà không hoảng hốt thì không phải gã.

"Lại cái gì?"

Tôi đáp, cố nén tiếng thở dài. Chắc cùng lắm là đám phục kích cuối cùng cũng chịu ló mặt ra. Kẻ thù tuy áp đảo về số lượng, nhưng tùy thuộc vào tính cách của chỉ huy, chúng cũng có khả năng tung lính phục kích ra ngay cả khi đối phó với một cứ điểm nhỏ như của chúng ta.

"Lại 'nguy' à? Lần này là gì, Ma vương thò mặt ra rồi hay sao?"

"Không phải! Zairo, cậu quay lại ngay đi, nguy to rồi!"

"Lại có kẻ thù mới à?"

"Không── không phải. Là quân ta."

"Hả?"

"Chúng ta thua rồi! Quân ta bị địch dí chạy về phía này── Có cả Hiện tượng Ma vương nữa! Chết chắc rồi!"

Patoucie thúc ngựa phi nước đại.

Lao thẳng, xuyên qua bầy Dị hình. Đây chính là lý do cô mai phục ở hậu phương.

Nhiệm vụ của họ là luồn lách qua đội hình hỗn loạn của địch, dùng tốc độ tấn công vào hậu phương. Đơn giản, nhưng đây có thể coi là một trong những vai trò cốt lõi của kỵ binh.

Ít nhất, Patoucie Kivia đã được dạy như vậy.

(Kia rồi.)

Patoucie siết lại ngọn thương trên lưng ngựa.

Phía bên kia màn tuyết, cô nhìn thấy bóng dáng kỵ binh đang di chuyển nhanh. Cô biết kẻ thù đã hành động. Phá vỡ trận địa đó từ chính diện là vô cùng khó khăn. Vòng ra sau lưng và đập tan nó. Cô có thể tưởng tượng được cả hai bên đều có chung một suy nghĩ.

Một nhóm kỵ binh loài người, quân số gấp đôi bên này.

Chỉ huy của địch đang ở đó── có vẻ là một phụ nữ. Mái tóc đỏ xỉn màu. Cô ta nhìn về phía này, một bên mắt mở to kinh ngạc. Tay cầm một ngọn trường thương trông rất quen thuộc. Hẳn là Cụm ấn Đả kích Diglarp. Một Cụm ấn chuyên về sức phá hoại vượt trội trong cận chiến, thường được kỵ binh sử dụng. Chính Patoucie cũng đã từng huấn luyện sử dụng nó.

(Kỷ luật khá tốt. Hẳn là đám tinh nhuệ mới theo kịp đòn bọc sườn này. Nhưng──)

Patoucie cắt ngang dòng suy nghĩ. Cô hét lớn với kỵ binh theo sau mình.

"Tiếp tục! Lôi trượng, nhất loạt bắn một lần!"

Mặc dù quy mô đã bị thu hẹp đáng kể, nhưng đáp lại cô là những người từng thuộc Thánh Kỵ sĩ đoàn 13.

"Rõ!"

Giọng của đội trưởng kỵ binh── Zoflek── cùng tiếng hô xung trận trầm thấp vang lên. Họ rút Lôi trượng ra, gần như hợp thành một khối đạn pháo duy nhất, và lao vào đội kỵ binh của địch.

Kết quả đã quá rõ ràng.

Có hai yếu tố.

Một, quãng đường di chuyển của kẻ thù quá lớn── chúng đã vòng một cung rộng để nhắm vào phía sau trận địa. Patoucie và đội của mình chỉ cần chờ và phục kích họ.

Yếu tố thứ hai, đơn giản là độ thuần thục. Lính đánh thuê tuy đáng gờm nếu đánh lẻ, nhưng điểm yếu chí mạng của họ là thiếu sự gắn kết. Đội kỵ binh của Patoucie lại vượt trội trong khả năng phối hợp tác chiến. Trong một cuộc đụng độ trực diện, điều đó thể hiện rất rõ ràng.

Ngay lập tức, hàng chục kỵ binh địch bị đánh ngã, đội hình rơi vào hỗn loạn. Họ quay vòng, cuốn lấy kẻ thù. Bản thân Patoucie cũng đối mặt với chỉ huy của địch.

"Chậc."

Người phụ nữ tóc đỏ xỉn màu tặc lưỡi.

"Đừng cản đường!"

Cô ta vung trường thương với một tiếng hét đầy khí thế.

Két, mũi thương của nó uốn cong. Một quỹ đạo thấp── vừa xoắn vừa vươn dài ra. Hình dạng của ngọn thương tự nó thay đổi như một con rắn. Nó cày xuống đất, thổi tung tuyết lên, và tấn công từ bên dưới.

Cụm ấn Đả kích Diglarp là Cụm ấn dành cho cận chiến. Nó biến đổi hình dạng vũ khí, vòng qua khiên của đối phương để xuyên thủng. Hoặc, vươn vũ khí ra từ một vị trí ngoài tầm tấn công của đối thủ. Có bốn dạng: kiếm, rìu, hái, và xích. Trong một trận chiến trên ngựa chỉ diễn ra trong chớp mắt, đây là một vũ khí cực kỳ hiệu quả.

Tuy nhiên, Patoucie hiểu rất rõ đặc tính của nó.

Bộ giáp và ngọn thương cô đang mặc là một bộ Binh trang Cụm ấn. Cụm ấn Yểm kích Niskafor. Chức năng chính và lớn nhất của nó là tạo ra rào cản.

Nó tạo ra một rào cản phòng thủ ở bất cứ đâu mà mũi thương chỉ đến. Có hai loại rào cản: tường lửa, hoặc khiên ánh sáng. Vào lúc này, Patoucie đã kích hoạt tấm khiên ánh sáng, phát ra ánh sáng xanh mờ ảo.

Nó đã hoàn toàn đọc được quỹ đạo đòn tấn công của người phụ nữ tóc đỏ.

(Zairo Forbarz. Với tư cách là một Dũng giả Trừng phạt, nếu muốn kề vai sát cánh với gã đàn ông đó──)

Ngọn trường thương mà người phụ nữ tóc đỏ vươn ra, với mũi thương đã biến thành lưỡi hái nhắm vào điểm mù, trở nên vô dụng. Nó đập vào rào cản phát sáng màu xanh và bị bật ra. Tư thế của cô ta bị phá vỡ.

(Mình không thể thua trong một trận kỵ chiến.)

Ngay khi lướt qua nhau, Patoucie cũng vung ngọn thương của mình.

Đối thủ cố gắng né tránh, nhưng chỉ thành công một nửa. Ngọn thương của Patoucie móc vào cánh tay phải của cô ta── ngay trên khuỷu tay. Ngay lập tức, lực va chạm hất văng cô ta đi. Máu tươi.

"Khụ..."

Người phụ nữ tóc đỏ trừng mắt nhìn Patoucie. Không, ánh mắt đó dường như đang trừng trừng nhìn một thứ gì đó khác chứ không phải cô.

"Con 'Hồ ly Treo cổ' khốn kiếp! Chúng đã giấu kỵ binh mai phục sao...!"

Cô ta gầm lên một từ lạ lẫm. Họ lướt qua nhau và tách ra. Cô ta bắt đầu chuyển sang rút lui.

(Có thể thắng. Thêm một đợt nữa là được.)

Patoucie bắt đầu truy kích── lính của cô ta cố gắng cản đường. Nhưng, số lượng của chúng đã giảm đi đáng kể sau cú va chạm đầu tiên. Kỵ binh của bên này gần như vẫn còn nguyên vẹn. Có thể áp đảo chúng.

Ngay khoảnh khắc cô nghĩ vậy, một giọng nói vang lên.

"Rút lui, Patoucie! Dùng cách nói của Dotta thì, 'toang thật rồi'."

Là Zairo. Một liên lạc ngắt quãng được chuyển qua chỉ huy Benetim. Patoucie gầm gừ.

"Chờ đã. Thêm một đợt nữa là tôi có thể đánh tan đám lính đánh thuê! Có chuyện gì vậy?"

"Cánh quân chủ lực thua rồi. Khỉ thật! Bị phục kích!"

Giọng Zairo vẫn đầy sự tức giận như mọi khi.

Có thể chính gã không nhận ra, nhưng cơn thịnh nộ vô lý đó, trớ trêu thay, lại có tác dụng giúp những người xung quanh bình tĩnh lại. Vì vậy, cô lắng nghe với một tâm trí có phần điềm tĩnh.

"Doanh trại chính của Thánh Kỵ sĩ đoàn 9 bị nhiều Hiện tượng Ma vương tấn công, Liên minh Quý tộc còn chưa đánh đã bỏ chạy. Giờ chúng đang ồ ạt kéo về phía này. Không thể kiểm soát nổi nữa rồi."

Có thể coi đây là một đòn đột kích bọc sườn nhắm vào bản doanh của chúng ta. Hiện tượng Ma vương đã hành động── một kẻ nào đó có tốc độ và khả năng ẩn nấp đáng sợ. Có lẽ mọi chuyện là như vậy.

"Từ Yoof đến giờ, toàn thua."

Zairo cáu kỉnh nói.

(Đâu hẳn là như vậy.)

Patoucie nghĩ rằng họ không hề thua. Trong các trận chiến cục bộ, đơn vị Dũng giả Trừng phạt đã giành được nhiều chiến thắng hơn dự kiến. Nhưng, ở một bức tranh lớn hơn, họ vẫn liên tục thất bại.

"Chúng ta phải chặn đám truy đuổi, bảo vệ đám tàn quân chạy về đây. Lệnh của mấy 'ngài' quý tộc cả đấy. Cô quay lại được chứ? Tạm thời cứ nhìn mặt bọn chúng mà xả giận đi, nực cười lắm."

Đúng là một gã đàn ông xấu tính.

Mà điều đó cũng có nghĩa là, gu của mình có lẽ cũng tệ thật.