Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 03 - Chương 10 Hình phạt - Phòng ngự trận địa tiến tuyến Tujin-Iooga 4

Trại dã chiến của chúng tôi nhanh chóng chìm vào hỗn loạn tột độ.

Nguyên nhân chính là đám lính của Liên minh Quý tộc đâm thẳng vào đây.

Việc đồng minh tháo chạy làm chiến trường náo loạn là chuyện xưa như trái đất, nhưng lần này thì đúng là tệ hại hết mức.

Dù sao thì, đây cũng là lũ đã vứt lại Thánh Kỵ sĩ đoàn 9 bọc hậu để tranh nhau chạy thoát thân mà.

"Lũ Dũng giả Trừng phạt kia, đang làm gì thế!"

Kẻ vừa cưỡi ngựa xông vào vừa la hét om sòm là một gã đàn ông trông có vẻ bệ vệ.

Chắc chắn là quý tộc. Trang phục rất bảnh. Phải nói là quá bảnh.

Áo choàng trắng tinh gần như không vấy bụi bẩn chiến trường, vỏ kiếm đánh bóng loáng.

Kẻ cầm cờ theo sau còn giương cao huy hiệu sư tử ngậm chiến phủ.

Tôi có nhớ. Gia tộc Dasmitea. Một gia tộc quý tộc Trung ương thuộc dòng dõi hoàng gia Zef chính thống.

"Hiện tượng Ma vương đang đến gần! Kia chắc chắn là chủ thể. Là Ma vương. Mau ra chặn nó lại ngay!"

"Khoan đã. Chặn lại á, ông──"

"Vâng! Rõ rồi ạ! Cậu Zairo, có vẻ đến lượt chúng ta rồi đấy!"

Tiếng hét của Benetim át cả lời tôi. Đúng là gã này chỉ hăng hái xông ra phía trước vào những lúc thế này thôi.

"Xin hãy cứ giao cho đơn vị chúng tôi. Chúng tôi là Dũng giả Trừng phạt để dành cho những lúc như thế này mà!"

"Đương nhiên."

Tên quý tộc Dasmitea đáp lại Benetim đang lăng xăng nịnh bợ bằng một câu lạnh lùng.

"Nó đang đến từ phía Đông. Loại cỡ lớn! Một con quái vật không thể tin nổi! Binh lính của ta sẽ bị nó ăn thịt mất, không có thời gian chần chừ đâu! Đi ngay!"

"Vâng, cứ để chúng tôi lo. Chúng tôi sẽ lập tức giải cứu những người lính yêu quý của các hạ──"

"Này."

Tôi nắm chặt vai Benetim, chặn gã lại trước khi gã kịp nói thêm mấy lời nịnh hót.

"Ông đang hứa suông cái gì thế. Quân chủ lực đang tan vỡ toàn diện đấy."

"Dù muốn hay không, chúng ta cũng đâu có quyền từ chối. Vì chúng ta là Dũng giả Trừng phạt mà."

"...Chết tiệt."

Tôi chỉ biết rủa thầm. Benetim nói đúng. Chúng tôi không thể chống lệnh.

Vả lại, cũng chẳng có thời gian mà suy nghĩ.

"Nó đến rồi! Hiện tượng Ma vương──『Amemit』!"

Một binh lính nào đó hét lên. 『Amemit』. Cái tên tôi thỉnh thoảng có nghe ở mặt trận phía Bắc.

Một con Ma vương hình sâu khổng lồ, đen ngòm và bầy nhầy.

Đặc điểm của nó là cái miệng khổng lồ nuốt chửng mọi thứ.

Đá, sắt hay lửa, nó đều xơi tất. Một đối thủ phiền phức.

Từ phía Đông, tôi thấy nó đang tiến lại. Nhanh nhẹn một cách kỳ lạ so với thân hình đồ sộ.

Nó ngọ nguậy dưới ánh mặt trời, toàn thân phủ một lớp bóng loáng ghê rợn.

Đúng là một con quái vật đen ngòm, kinh tởm.

"Mau chặn nó lại!"

Tiếng rít chói tai của gã Dasmitea.

Chắc không phải vì tuân theo mệnh lệnh đó, nhưng một giọng nói vang lên bên cạnh tôi.

"Rõ, rõ. Thử xem sao nhỉ..."

Là Tsav. Gã đã nằm sấp, giương Lôi trượng, có vẻ đã nhắm bắn từ trước.

Một tia sét cực mạnh và sắc bén lóe lên── rồi bị hút vào cái miệng đang há to của 『Amemit』.

Biến mất tăm.

Như thể chẳng hề hấn gì, nó vừa tiến quân vừa ngoạm nát mặt đất.

Tsav cũng phải bật cười trước cảnh này.

"Vâng, chả có tác dụng gì sất! Bó tay rồi! Đại ca à, em nghĩ là phải bắn từ ngoài tầm nhận thức của nó, chứ từ đây thì chịu rồi."

"Thì đúng rồi. Tôi cũng từng thấy ở mặt trận phía Bắc."

Đây là điều tôi đã biết. 『Amemit』 có thể mở cái miệng đó ở bất cứ đâu trên cơ thể.

Kể cả một loạt Lôi trượng nó cũng nuốt trọn.

"Rhino."

Tôi quay lại. Trong mớ hỗn loạn này, chỉ có ba gã này ở đủ gần để nhận chỉ thị: Benetim, Tsav, và Rhino.

Gã Rhino là kẻ tôi lo nhất, không biết sẽ giở trò gì, nên tôi phải rào trước.

"Mày cũng đừng có bắn bừa đạn pháo đấy! Với lại, đừng làm gì thừa thãi!"

"Tôi hiểu rồi, Đồng chí Zairo. Nhưng mà, phải làm sao đây? Cách để xử lý nó là..."

Gã Rhino thậm chí còn không thèm giơ cánh tay phải vốn là nòng pháo của mình lên.

Gã này cũng hiểu đặc tính của 『Amemit』 à? Nếu là Mạo hiểm giả hoạt động ở phương Bắc thì chắc cũng từng nghe tin đồn rồi.

"Còn chưa xong à? Làm gì thế, lũ ngu!"

Gã Dasmitea gầm lên và chỉ tay vào tôi. Chính xác hơn là vào tôi, và Theoritta ngay sau lưng.

"Dùng 『Thánh kiếm』 đi! 『Thánh kiếm』 của 《Nữ thần》 Theoritta thì diệt được nó chứ!"

Nghe vậy, Theoritta cũng hơi cứng người. Đến cả một gã thế này cũng biết, xem ra 『Thánh kiếm』 của Theoritta đã nổi tiếng lắm rồi.

"Thanh kiếm đó──"

"Zairo. Tôi làm được."

Theoritta nắm lấy tay tôi.

"Tôi vẫn còn khỏe. Nãy giờ không có nhiều đất diễn, chính là lúc để thể hiện sự vĩ đại của tôi."

"Vấn đề không phải ở đó."

Tôi lườm gã Dasmitea.

"Chờ đã. Theoritta mà dùng cái đó thì sẽ không cử động được một lúc. Đó thực sự là biện pháp cuối cùng. Phải tìm cách hạ nó bằng vũ khí thông thường đã."

"Bây giờ chính là lúc dùng cái biện pháp cuối cùng đó đấy!"

Gã Dasmitea đặt tay lên chuôi kiếm, gầm lên.

"Một Dũng giả Trừng phạt mà dám cãi lời ta à. Bất kính. Mau bảo 《Nữ thần》 dùng 『Thánh kiếm』 đó ngay!"

"...Chính ông mới là kẻ bất kính với 《Nữ thần》 đấy."

"Vốn dĩ ý nghĩa tồn tại của 《Nữ thần》 là để ban phước lành cho chúng ta mà."

Gã Dasmitea có vẻ không thấy cần phải tôn trọng, ít nhất là với Theoritta.

Không biết đây vốn là phái có tư tưởng như vậy, hay gã chỉ đang bị dồn vào đường cùng.

"Ngươi bảo nó dốc hết sức mạnh ra đi."

"Mày, cái mồm──"

"Làm thôi, Zairo."

Đôi mắt Theoritta đã bùng cháy như lửa. Không có vẻ gì là bị tổn thương hay tức giận.

"Binh lính đang gặp nguy hiểm. Tôi không thể làm ngơ thêm nữa!"

"Đúng là giọng điệu của 《Nữ thần》 có khác. Nhưng mà──"

Phải dùng nó vì một gã như thế này sao. Tôi định nói thế, nhưng nhận ra thật vô nghĩa.

Theoritta không phải kiểu người chọn đối tượng cứu giúp dựa trên yêu ghét cá nhân.

Chỉ cần có ai đó đang gặp nguy hiểm. Bấy nhiêu thôi đã là lý do quá đủ.

"Nhanh lên! Ngươi không làm thì ta xử tử ngay. Kẻ khác thay thế!"

Nghe lời gã Dasmitea, nụ cười nhạt của Benetim cứng đờ.

Tsav thì cười cợt, ra hiệu tay ‘Xử gã này nhé, Đại ca?’, còn trong bộ giáp đỏ sậm kia thì tôi không thấy được vẻ mặt của Rhino.

Dù sao đi nữa, tôi đã chọn chiến đấu. Tôi bốc Theoritta lên và lao đi. Đạp đất.

"Tsav, Rhino! Lũ Dị hình lâu la giao cho hai người. Giết Ma vương xong, chúng ta rút."

Tôi không đợi tiếng trả lời.

Cái thân xác khổng lồ của 『Amemit』 đang áp sát. Nó nhận ra chúng tôi và há miệng.

Một tia sét phóng ra từ bên trong── chính là đòn của Tsav lúc nãy.

Đây cũng là một đặc tính tôi đã biết: 『Amemit』 có thể tùy ý nhả ra những thứ nó đã nuốt.

Nói cách khác, đòn này đã bị tôi đoán trước, không trúng được.

"Tới đây, Zairo!"

Tóc Theoritta tóe lửa, tạo ra một thanh kiếm khổng lồ.

Tôi dùng nó làm điểm tựa, đổi quỹ đạo, xoay người.

『Amemit』 đã hoàn toàn tập trung chú ý vào đây.

(Thế là được.)

Một trong các mục tiêu đã xong.

『Amemit』 há miệng to hơn nữa, lần này phun ra một dòng lũ đất đá. Tích trữ cũng nhiều thật.

Nhưng, đã áp sát đến mức này── chỉ cần kết liễu nó cùng lúc với khi rơi xuống.

"Theoritta. Một đòn kết thúc đấy."

"Vâng!"

Tia lửa dữ dội lóe lên, 『Thánh kiếm』 được triệu hồi.

Một thanh kiếm một tay thô kệch, không hề có trang trí. Tôi tóm lấy nó giữa không trung.

Dòng lũ đất đá chẳng còn là trở ngại. Ánh sáng rực rỡ bùng lên ở mũi kiếm, chớp động, thổi bay mọi thứ nó chạm vào.

Vệt sáng vừa tiêu diệt đất đá một cách liên hoàn, vừa lao thẳng đến Ma vương 『Amemit』.

Lúc này, 『Amemit』 há miệng, dường như định nuốt chửng cả chúng tôi lẫn thanh kiếm.

(Vô ích thôi.)

Tôi dùng sức vặn của toàn thân, ném 『Thánh kiếm』.

Nó bị hút vào cái miệng lớn của 『Amemit』── và rồi, lại một tia chớp. Một cơn lốc.

Khi chúng tan đi, tôi và Theoritta cũng vừa đáp xuống đất. Chẳng còn lại dấu vết gì.

Tiếng ồ lên như sấm rền vang lên từ đám lính xung quanh.

Giờ chỉ cần chặn đám Dị hình mà 『Amemit』 kéo theo là được.

Thánh Kỵ sĩ đoàn 9 cũng đang câu giờ. Dù không đơn giản chút nào.

"Theoritta. Ổn không?"

"Kh... khỏe... ạ. Tôi. Dễ ợt... quá dư sức..."

"Xạo."

Theoritta cố siết chặt nắm đấm với khuôn mặt trắng bệch, nên tôi cản lại.

"Làm tốt lắm. Giờ thì..."

Tôi chạm vào đầu Theoritta. Một luồng điện yếu ớt.

Khoảnh khắc tôi cảm nhận được nó trên đầu ngón tay.

Tiếng ồ lên như sấm của binh lính đang dần mạnh lên. Không, không phải.

Tôi không cảm thấy ánh mắt từ xung quanh── họ đang chú ý đến thứ gì đó khác──

Mặt đất đang rung chuyển thật. Gần giống như tiếng bước chân. Từ phía Đông, có thứ gì đó.

"Thật đấy à?"

Tôi nhìn thấy nó.

Lại là địch.

Một con quái vật khổng lồ tựa như tác phẩm điêu khắc bằng xương đang từ từ tiến lại.

Nó bước đi, phát ra những tiếng lách cách khô khốc.

Cơ thể nó trông như được lắp ráp một cách thô bạo từ xương của đủ loại sinh vật thành hình dạng giống nhện hoặc cua.

Tôi nhận ra ngay đó là chủ thể của Hiện tượng Ma vương. Còn to hơn cả 『Amemit』.

Hơn nữa, đây là loại Hiện tượng Ma vương tôi chưa từng biết.

"Thêm một con nữa à...! Đừng đùa chứ!"

Rốt cuộc chúng đã ném vào đây bao nhiêu Hiện tượng Ma vương chứ. Thật nực cười.

"Thánh Kỵ sĩ đoàn 9 đang làm cái quái gì thế. Chặn không nổi rồi à, Hord Cliovos, cái tên khốn đó."

Tôi nhớ lại bộ mặt cau có, căng thẳng của gã Đoàn trưởng Thánh Kỵ sĩ đó.

Nhưng dù có phàn nàn thì thực tế cũng không thay đổi.

Con Ma vương xương xẩu đang giẫm nát đám lính tháo chạy mà tiến tới.

Đã bảo 『Thánh kiếm』 của Theoritta là át chủ bài cuối cùng rồi mà.

"Zairo."

Theoritta rên rỉ.

"Nếu là tôi... chắc chắn, thêm một lần nữa... chỉ một khoảnh khắc thì..."

"Im đi."

Vị 《Nữ thần》 mất trí này nắm lấy tay tôi, cố chứng tỏ mình vẫn còn sức.

Thất bại hoàn toàn. Lực nắm yếu ớt. Ngọn lửa rực cháy trong mắt cô cũng đã mờ đi, giờ đây như sắp tắt ngấm.

"Lũ Dũng giả Trừng phạt! C-Con tiếp theo đến kìa!"

Giọng nói hoảng hốt của gã quý tộc Dasmitea. Dù không muốn nghe, nó vẫn truyền đến qua Thánh ấn trên cổ.

"Chặn nó lại! Các ngươi là quân bọc hậu. Cầm chân chúng cho đến khi bọn ta chạy thoát!"

"...Gã nói vậy đấy, cậu Zairo ạ."

Giọng nói vô cảm của Benetim cũng vọng tới. Gã đang diễn tròn vai "Chỉ huy Dũng giả Trừng phạt".

Điềm tĩnh, không để lộ cảm xúc. Đúng là giọng điệu của một tên lừa đảo lọc lõi.

"Có vẻ là mệnh lệnh. Cậu làm được không? À, tôi cũng đã hội quân với Bệ hạ và Tatsuya rồi, nên cũng định quậy một trận đây──"

Quậy một trận cái gì. Không ngờ mồm Benetim cũng thốt ra được những lời đó.

Chắc chắn gã đang lên mặt vì đã nhập hội được với Tatsuya. Nhưng lệnh là lệnh.

Chỉ còn cách làm những gì có thể.

"...Làm thôi. Câu giờ."

Tôi nhìn lên trận địa trên đồi. Rồi chạm vào Thánh ấn trên cổ.

Gọi bừa bãi, gọi bất cứ ai, gọi tất cả lũ Dũng giả Trừng phạt.

Tất cả còn sống không nhỉ? Chắc là còn cả thôi, một cảm giác cam chịu dâng lên.

Nếu chúng nó mà bị thương thì cũng có chút đáng yêu.

"Vừa cản địch vừa rút về phía Bắc! Chết tiệt, đừng quên hai đứa nhóc kia đấy!"

Và thế là chúng tôi tháo chạy, mất đi trận địa trên đồi.

Mãi một lúc sau, chúng tôi mới biết có tới bốn Hiện tượng Ma vương đã được ném vào chiến tuyến này.