Ngọn lửa bùng lên cuộn xoáy, dường như đang lan sang cả những tòa nhà xung quanh.
Công tác dập lửa đang được tiến hành khẩn trương.
Mà khoan, liệu họ có từng chuẩn bị cho việc chữa cháy khi xảy ra Hiện tượng Ma vương không?
Có khi họ cho rằng chuyện đó không quan trọng──suy nghĩ đúng là thô sơ thật, nhưng đây là vấn đề mà con người phải tự mình giải quyết.
Mọi thứ đã trở nên hỗn loạn kinh khủng.
Nhờ vậy mà chúng tôi cũng dễ hành động hơn một chút.
Chúng tôi đã kịp băng qua quảng trường lớn trước khi lối ra vào bị chặn lại.
Đây rõ ràng là một canh bạc nguy hiểm, nhưng vẫn còn hơn là bị tra hỏi.
Cả tôi và Frenci đều lấy ra vũ khí tùy thân ít ỏi giấu kỹ dưới đáy hàng hóa.
Phần tôi là bốn con dao găm cỡ lòng bàn tay và một thanh đoản kiếm.
Trông rõ là chẳng đáng tin cậy, nhưng đành chịu.
Frenci thì cầm thanh đao cong quen thuộc, còn Rhino vốn dĩ đã không rời cây thương của gã.
Giờ chỉ còn nước chạy sao cho không bị phát hiện.
Chúng tôi nấp vào một con hẻm, quan sát động tĩnh của bọn lính.
"Chúng ra tay chậm chạp thật. Nhưng xem chừng định phong tỏa triệt để đấy."
Frenci đã nắm chặt thanh đao cong, lưỡi trần. Trên thân đao có Thánh ấn.
Đó là cơ chế sở trường của Tộc Dạ Quỷ ở phương nam, chỉ cần chạm vào là phóng ra sấm sét.
"Chúng càng phong tỏa triệt để thì vòng vây bên ngoài càng lỏng lẻo. Rút sang phía Đông."
Tôi vẽ ra bản đồ trong đầu. Đã biết trung tâm vụ náo loạn là khu Nam.
Nếu vậy, tốt nhất nên tránh xa nó. Lẩn trốn ở khu phố phía Đông.
Giờ này, có khi chuyện chúng tôi rời khỏi quán trọ đã bị lộ rồi.
Tóm lại, tốt nhất là nên khẩn trương.
"Nếu là bây giờ thì vượt qua cũng không khó lắm. Dù chắc là cần xử lý bốn, năm tên lính gác."
"Vâng. Và phải là trong chớp mắt."
"Tự tin không?"
"Ngươi mới phải lo ấy. Chắc là không lơ là tập luyện đâu nhỉ?"
Frenci nhìn tôi, hiếm hoi mỉm cười. Không hiểu sao tâm trạng cô ta có vẻ vui.
Đúng là loại thần kinh không bình thường.
"Rhino, phối hợp đi. Mày có vũ khí tử tế nên lo đám Dị hình. Trước khi chúng kịp gọi cứu viện──"
"Khoan đã, Đồng chí Zairo. Nhìn kìa."
Tên đó đột ngột nắm lấy tay tôi.
Sâu trong con hẻm hẹp bên cạnh. Một người vừa la hét gì đó vừa chạy tới.
Không, là đang chạy trốn. Tôi nhận ra ngay. Kẻ đang đuổi theo hắn là──đó là Dị hình.
Hình dạng chó cỡ trung, một sừng. Một bầy Bogie. Dẫn đầu chúng là một người đàn ông vũ trang.
Lính gác đang truy đuổi tội phạm. Nhìn kiểu gì cũng ra cảnh tượng đó.
"Cứu với...!"
Người đàn ông đang chạy trốn hét lên. Trông hắn khá bẩn thỉu.
Có vẻ đã ngã lăn lóc khắp nơi, toàn thân trầy xước.
"Cứu với", là nói với chúng tôi sao?
"Zairo. Chúng ta đang vội. Còn có nhiệm vụ."
Frenci cảnh cáo. Tôi cũng nghĩ vậy.
Vẫn còn khoảng cách với đám phiền phức đó. Tốt nhất là cứ thế chạy để cắt đuôi chúng.
Nhưng Rhino lại nhìn tôi như muốn xác nhận điều gì đó.
"Ừm, tôi hiểu ý kiến của cô ấy rồi. Vậy còn cậu thì sao? Có lẽ từ đây tôi sẽ hành động riêng?"
Tên đó thản nhiên nói. Rõ ràng là đang tuyên bố rằng, kệ ý kiến chúng tôi ra sao, hắn vẫn định cứu người.
Frenci nghe vậy cũng chịu thua.
"Anh ta nói thật đấy à? Zairo, tên này sống mà nghĩ cái gì vậy? Lẽ nào năng lực quản lý rủi ro còn không bằng con giun đất?"
Cô hỏi tôi cũng chịu. Rhino là hạng người như vậy đấy.
Chỉ riêng điểm đó là tôi đã biết từ lâu rồi.
Cái tên mà trên chiến trường sẵn sàng phớt lờ tác chiến, chạy đi cứu cái làng khai hoang đã bị quyết định bỏ rơi.
Hắn chuyên làm cái việc trăm hại chỉ có chừng một lợi.
Loại như vậy, nếu ở trong quân đội thực thụ thì có bị giết cũng đáng. Tôi cũng nghĩ vậy.
Tôi muốn gào lên: 'Tự đi mà đâm đầu vào rắc rối rồi chết một mình đi, đừng có lôi lính nghĩa vụ vào'.
(Thằng chó đẻ.)
Tôi thầm chửi rủa trong lòng.
Quả nhiên đem theo tên này là sai lầm. Thà là Tsav còn hơn.
Còn cái tên đang chạy trốn kia nữa. Chọn ai không chọn, lại chạy về phía chúng tôi.
"Frenci. Tôi tò mò tại sao gã đó bị đuổi."
"Ngươi cũng nói thật đấy à? Nghĩ đến mục đích tác chiến đi."
"Tôi biết. Mục đích tác chiến là..."
Ngừng một nhịp, tôi cười khẩy.
"Giành lại thành phố này và cư dân của nó. Bao gồm cả cái thằng khốn lạ mặt kia. Lũ Dũng giả Trừng phạt chúng ta không được phép vi phạm mệnh lệnh──thật đáng tiếc. Cô đi trước đi, Frenci."
Tôi rút đoản kiếm. Cứ thế lướt qua gã đàn ông đang chạy trốn, lao thẳng vào đám Dị hình.
Thấy được bốn con.
"Cảm ơn... Đồng chí Zairo, đó là lý do tôi kính trọng cậu."
Tôi biết Rhino đang theo sau. Ai thèm sự kính trọng của mày. Chết tiệt.
Tôi né sừng của con Bogie, ngay khi lướt qua liền đâm lưỡi dao vào gáy nó.
Thanh đoản kiếm tôi dùng là loại một lưỡi, bản rộng.
Vì nó nặng nên thừa sức chém đứt cả xương tay người.
Cổ họng của Bogie còn mềm hơn thế nhiều.
Xong, còn một con nữa.
Lần này nó đã cảnh giác, di chuyển cố vòng ra điểm mù của tôi.
Ngay khoảnh khắc đối phương nhảy sang bên, tôi kích hoạt Ấn Phi Tường Sakara, thực hiện một cú bật nhảy tối thiểu để vọt lên trên đầu con Bogie.
Nhìn xuống. Không còn điểm mù. Và một đòn.
Hai con còn lại đã bị Rhino xử lý. Vũ khí của hắn là một cây đoản thương.
Mũi thương có lưỡi cong hình lá cây. Nếu xoay phần đầu phình ra đó, nó không chỉ đâm mà còn cho thấy khả năng cắt xẻo đáng gờm.
Tôi nhìn thấy khoảnh khắc tên đó dùng nó xé toạc thân con Bogie.
Còn cẩn thận bồi thêm hai, ba cú đâm nữa để phá nát tim nó.
Quả là một thủ đoạn vừa đẹp mắt lại vừa tàn khốc.
Chỉ còn lại một tên lính con người──nhưng không cần nhìn cũng biết. Xong rồi.
"Tại sao, lúc bận rộn thế này, lại làm cái chuyện..."
Người lẩm bẩm đầy bất mãn là Frenci.
"Tôi thực sự cạn lời."
Thanh đao cong sở trường của Tộc Dạ Quỷ ở phương nam.
Chỉ cần chạm là phát ra sấm sét, vô hiệu hóa đối thủ.
Không rõ lúc này cô ta có dùng nó hay không.
"Zairo. Rhino. Tôi không tìm được từ nào để diễn tả sự ngu ngốc của các người. Các người đang nghĩ cái gì vậy? Đặc biệt là Zairo! Ngươi là con rể của Gia tộc Mastibolt và là chỉ huy thực chất của Đơn vị Dũng giả Trừng phạt cơ mà! Phán đoán vừa rồi là sao? Giải thích xem nào──"
"Khoan đã."
Tôi chặn Frenci đang tuôn lời mắng nhiếc lại, rồi dùng nắm đấm trái đập vào tường hẻm.
"──Chưa xong đâu."
Một tiếng "coong" chói tai vang lên. Dù vậy, chỉ mình tôi nghe thấy.
Đó là âm thanh đã được điều chỉnh như thế.
Ấn Dò Tìm, tên là Roh-Ad.
Thánh ấn được phát triển với mục đích chính là nắm bắt địa hình xung quanh và tìm kiếm kẻ thù thông qua phản xạ âm thanh.
Nó có vài cách dùng khác với ý định của nhà phát triển.
Để hoàn thành công việc lần này, Thánh ấn tôi chọn chính là nó.
Không cần Thánh ấn mang lại sức phá hoại hào nhoáng──tôi đã nghĩ Roh-Ad này mới là lựa chọn tốt nhất.
Điều đó đã được chứng minh ngay bây giờ.
"Trên đó."
Tôi cảm nhận được chúng đang đến gần. Roh-Ad là một bộ gồm Thánh ấn ở tay trái phát ra rung động và Thánh ấn khắc trên lưng để cảm nhận.
Tầm hoạt động tối đa khoảng hai trăm bước chân.
Tôi của hiện tại có thể nắm bắt chính xác phản ứng đối với các rung động lan truyền trong không gian đó.
Vì vậy, ở trên đầu. Hai dạng người. Dị hình nhỏ con như trẻ con... Brownie sao.
Chúng vung móng vuốt sắc nhọn lao xuống. Đáng ngạc nhiên là không gây ra tiếng động.
Nhưng chỉ cần cẩn thận với những đòn tập kích ở địa hình chật hẹp thế này thì chúng cũng không phải đối thủ đáng sợ.
"Thiệt tình, đã bảo là──"
Frenci lầm bầm thêm vài câu phàn nàn, nhưng động tác của cô ta rất nhanh.
Mái tóc màu thép vẽ nên một vòng cung, cô ta vung đao chém bay con Brownie đang bổ nhào tới chỉ bằng một nhát.
Chẳng cần kích hoạt sấm sét. Tôi cũng vung đoản kiếm, kết liễu con còn lại.
"Quả không hổ danh. Nếu bị chúng gọi đồng bọn tới thì hơi phiền."
Tôi cảm thấy có giải thích cũng không ai nghe nên cứ mặc kệ mà khen Frenci.
Đương nhiên, cô ta trông rất khó chịu, khẽ nheo mắt.
"Tôi muốn thảo luận sâu hơn về hành vi vừa rồi."
"Ừ nhỉ. À, Rhino, lát nữa tao đấm. Cấm né."
"Hả. Hả? Tôi á?"
Rhino tắt ngấm nụ cười khả nghi thường trực. Vẻ mặt như đang đăm chiêu suy nghĩ.
Trông cũng khá là diễn, nhưng tôi nghĩ gã đang suy nghĩ thật.
"...Quả nhiên thật khó hiểu... Tại sao trong tình huống này Đồng chí Zairo lại tức giận nhỉ? Chẳng phải chúng ta đã cùng chung sức cứu công dân bị Dị hình tấn công sao?"
Tên đó nói vẻ khó hiểu, nhưng chính cái điều đó mới làm tôi ngứa mắt.
Tôi đâu có định làm chuyện này. Nghĩ kiểu gì cũng thấy sai.
Có điều, tôi thấy nói với Rhino cũng vô ích.
"Zairo, tôi vẫn chưa nói xong. Nghe người khác nói đi."
Frenci dường như vẫn còn ý kiến với tôi, cô ta dùng ngón tay chọc vào kẽ sườn tôi.
Từ xưa tôi đã nghĩ rồi, cái này đau ghê gớm.
"Các người lúc nào cũng làm mấy chuyện thế này à? Chẳng lẽ kế hoạch tác chiến ở Hiệp hội Mạo hiểm giả không phải là kế hoạch đặc biệt liều lĩnh sao? Phải mở một chiến dịch vận động để thả ngươi ra sớm nhất có thể mới được."
"Chuyện đó... sẽ làm phiền cha cô đấy, nên dẹp ba cái vụ đó đi."
"Phiền phức á? Giờ này mà còn mặt mũi nào nói thế. Chỉ cần ở gần ngươi thôi là hầu hết mọi người đều thấy phiền rồi. Tập biết suy nghĩ sâu sắc và có óc phán đoán giống con người một chút đi. Mấy con côn trùng ngoài kia còn biết quản lý rủi ro hơn đấy!"
Đến lượt tôi phản pháo câu này. Vốn dĩ tôi cũng có cả núi chuyện muốn nói với Frenci.
"Không──Khoan đã. Nếu nói về quản lý rủi ro thì cô mới phải cẩn thận đi. Trước hết đừng có lao lên trước chúng tôi. Lỡ bị thương thì tính sao."
"Hử?"
"Lần sau lùi lại phía sau nữa. Coi thường à? Cơ thể cô quý giá hơn chúng tôi gấp trăm lần. Lỡ có chuyện gì, tôi bắt buộc phải bảo vệ cô."
"...Ư, hự. Gã này, tại sao đúng lúc thế này, lại nói ra những lời này...!"
Frenci rên rỉ, đưa tay che mặt. Rồi cô ta im bặt.
Cuối cùng cũng nhận ra rồi à. Nếu lỡ có chuyện gì, tôi không biết ăn nói sao với Frenci và cả cha cô ấy.
Chúng tôi là Dũng giả Trừng phạt. Bị thương bao nhiêu cũng được, tệ nhất là chết thì cũng thay thế được.
Frenci thì khác. Chuyện là vậy đó.
Trong khi đó, Rhino đang đỡ người đàn ông chạy trốn kia dậy.
"──Chào. Ông anh không sao chứ? Có bị thương không? Có đau ở đâu không?"
Tên đó mỉm cười đỡ người ta đứng dậy. Tôi nhận ra giọng điệu của Rhino có chút kỳ quặc──Ra vậy.
Tên này vẫn nghĩ cần phải diễn. Vẫn đang nói bằng cái giọng của vai vệ sĩ.
"Ông anh gặp được chúng tôi là may rồi. À, chúng tôi là thương nhân du hành. Vừa mới đến thủ đô này nên không quen đường sá lắm──"
"Rhino. Không cần diễn nữa. Nhìn thời điểm và hoàn cảnh đi."
"Ể, vậy à?"
Tôi vỗ vai Rhino ngăn hắn lại. Nếu không thì không nói chuyện tiếp được.
Tôi có một phỏng đoán nho nhỏ về thân phận của người đàn ông đang sợ hãi tột độ này.
Hay nói đúng hơn, trong tình hình này, lý do bị lính gác và Dị hình truy đuổi thì chỉ có thể nghĩ đến mức đó.
"Tổ chức kháng chiến──tên lính thấy vụ nổ đúng là đã nói vậy. Tôi cũng có nghe tin đồn."
Tôi nhìn sát vào mặt gã đàn ông. Cả ánh mắt lẫn khuôn mặt, tôi thấy gã này trông hơi giống con hươu.
"Các người là đám đó à?"
"...Các người là ai?"
Vẻ mặt cảnh giác hiện lên trên khuôn mặt gã đàn ông giống hươu. Nhưng không đến mức cự tuyệt.
Hắn đang nghi ngờ──đang ngờ vực. Vì chúng tôi vừa mới giết Dị hình và coi như đã cứu hắn.
Thực ra, tôi đã mong chờ điều đó. Tôi cứu hắn vì phán đoán rằng làm vậy sẽ có lợi ích rõ ràng.
Tôi không phải thằng ngu làm từ thiện như Rhino, nên không có lý do gì để bị Frenci phàn nàn.
Thật đấy.
"Đến để giúp đây. Chúng tôi thuộc Thánh Kỵ sĩ đoàn thứ chín, Vương quốc Liên hiệp. Là điệp viên xâm nhập."
Tôi nói dối một cách dễ hiểu, trong đầu thoáng nghĩ đến bộ mặt ủ rũ của Hord.
Sau đó, tôi nhẹ nhàng túm lấy cổ áo gã đàn ông.
Nhìn qua có thể giống như tôi chạm vào lưng hắn để trấn an.
Nhưng thực ra là để hắn không chạy thoát.
"Nếu anh là người của cái tổ chức kháng chiến đó, tôi có chuyện muốn nói. Dẫn chúng tôi đến căn cứ của các người."
Tuy nhiên, đáp lại lời tôi, gã quay mặt đi. Vẻ mặt như sắp khóc.
"...Kh-không được rồi... Tổ chức kháng chiến, kể như xong rồi."
"Hả?"
Một câu trả lời bất ngờ muốn chết. Cảm giác như bị dội một gáo nước lạnh từ đầu đến chân.
"Mày nói cái gì?"
"Tôi từng là đại diện của tổ chức đó. Vụ nổ kia, là ngọn lửa để thiêu rụi cái nhà kho chúng tôi dùng làm ổ..."
Tôi có cảm giác mình đang nghe một câu chuyện gì đó thật xa vời.
"Chúng tôi cũng đã quyết định địa điểm tập kết phòng khi bất trắc, nhưng không biết còn bao nhiêu người sống sót... Đ-đã là, tận cùng đáy vực rồi..."
Giọng người đàn ông đã nghẹn ngào. Mất công cứu hắn để rồi ra nông nỗi này.
Tôi bất giác tặc lưỡi, nhưng Rhino lại sảng khoái gật đầu.
"Trong cái rủi có cái may nhỉ. Ít nhất chúng ta cũng cứu được một người của tổ chức kháng chiến. Vả lại, nếu giờ đã là đáy vực, thì từ đây chỉ còn nước lật ngược tình thế thôi──cố lên nào, Đồng chí Zairo!"
"Zairo. Về tên Rhino này."
Frenci nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc.
"Lẽ nào, tôi đã chọn nhầm một người có vấn đề khá lớn à?"
"Nhận ra là tốt rồi đấy. Giá mà cô nhận ra sớm hơn một ngày."
Nhưng đây không phải lúc để thong thả họp kiểm điểm.
Tôi ngẩng đầu. Vụ náo loạn ở phía quảng trường lớn đang dần lan rộng.
Có lẽ chúng đang mở rộng vòng vây và mạng lưới tìm kiếm.
Cũng có khả năng con hẻm phía trước đã bị chặn rồi.
"Tóm lại, phải rời khỏi đây đã. Dẫn đường đến cái địa điểm tập kết phòng khi bất trắc của các người đi."
"Kh-không được mà!"
Gã đàn ông giống hươu giờ đã khóc rõ to. Giọng nghẹt cả mũi.
"Làm gì còn chỗ nào để trốn... Kiểu gì các con hẻm cũng bị chúng đón đầu chặn hết rồi."
"Chúng ta sẽ dùng lối đi mà bọn chúng không thể truy đuổi cũng không thể phong tỏa."
Tôi vỗ vào cái túi nhỏ đeo trên lưng. Thánh Khóa Keil-Vork.
Nó có thể mở và đóng tất cả các cánh cửa bằng Thánh ấn ở Đô thành thứ hai này──đúng là một chiếc chìa khóa vạn năng.
Tôi sẽ dùng nó không khách sáo.
"Đi đường cống ngầm. Tôi biết vài lối vào đường hầm bảo trì dành cho suối nước nóng."
"Hay đấy. Kế hay lắm."
Rhino cười sảng khoái đến mức phát ngán.
"Toàn chuyện ngoài kế hoạch xảy ra liên tục, nhưng cuối cùng cũng thấy giống xâm nhập rồi nhỉ."
Tên đó nghĩ là tại ai mà mọi chuyện mới ra nông nỗi phiền phức này.
Tôi thúc cùi chỏ thật mạnh vào Rhino.
◆
Từ xưởng sửa chữa đến núi Tujin cũng có chút khoảng cách.
Khi được thả ra cùng Tatsuya, Dotta Ruzras cảm thấy mệt mỏi rã rời.
(Ít nhất cũng cho mình nghỉ phép vài ngày gọi là dưỡng thương chứ nhỉ.)
Muốn đi đường vòng xa nhất có thể, thong thả quay lại đơn vị.
Đi dọc Sông lớn Kinja Shiba ngắm nghía vài cái làng mạc thị trấn cũng hay──Người phụ nữ tự xưng là đến đón đã cắt đứt mớ tạp niệm đó của cậu.
Mái tóc đỏ xỉn. Cánh tay phải quấn băng. Và ánh mắt sắc lẹm đến kỳ dị.
"Đi thôi. Dotta Ruzras. 'Hồ ly Treo cổ'."
Người phụ nữ đó nói. Tên cô ta là Trisyl, có vẻ là quân nhân xuất thân từ lính đánh thuê.
Trông mặt cô ta mới khó chịu làm sao──Dotta vừa nhìn đã thấy sợ.
Không có ký ức gì về người này. Chẳng lẽ là mất mát ký ức xảy ra mỗi lần hồi sinh?
"Ngươi sắp quay lại Đơn vị Dũng giả Trừng phạt đúng không. Lên ngựa. Tatsuya hay gì đó, gã đàn ông kia nghe nói cũng biết cưỡi ngựa nếu được lệnh."
"Vâng ạ."
Dotta bối rối, nhìn chằm chằm vào mặt Trisyl.
"À này, có thể hơi thất lễ nhưng..."
Cậu lấy hết can đảm, quyết định hỏi.
"Cô là ai vậy?"
"Trisyl. Mới vừa xưng tên rồi còn gì. Trisyl 'Hỏa Nhãn'."
"À... ờm... xin lỗi, tôi không nhớ."
"Biết ngay mà. Đúng là nhục nhã, nhưng sao cũng được. Mục đích của tôi là đưa ngươi trở lại chiến tuyến càng sớm càng tốt."
"T-tại sao chứ?"
Dotta bất giác hét lên lạc cả giọng.
"Kỳ cục vậy? Cô được tổ chức xấu xa nào thuê thế!"
"Tôi bị cấm tiết lộ thông tin đó. Cực kỳ khó chịu. Dotta, lúc bị kết Án phạt Dũng giả, ngươi có gặp một gã đàn ông cười cái kiểu khó ưa không?"
"Kh-không, tôi không biết... Ai cơ? Sếp lớn trong quân đội à?"
"Vậy thì tốt. Nói với ngươi chắc cũng không hiểu...!"
Cô ta siết chặt dây cương bằng bàn tay phải quấn băng, môi nhếch lên.
Trong khoảnh khắc, ngỡ như thấy được chiếc răng nanh sắc nhọn.
"Nhưng đây cũng là chuyện cá nhân của tôi. Nghe đây, Dotta. Tôi sẽ giáo dục ngươi. Vì tôi không muốn nghĩ rằng gã đàn ông đã khiến tôi ra nông nỗi này chỉ là một thằng trộm vặt hạng ba rẻ tiền!"
Trisyl lườm Dotta bằng ánh mắt đằng đằng sát khí.
"Trước hết là quay lại chiến tuyến. Dám bỏ trốn là tôi trừng trị không nương tay! Tôi có khả năng đó! Chừng nào còn cái Thánh Ngân này──"
Nói rồi, cô ta vạch cổ áo ra. Để lộ hoa văn giống như vết bớt màu đen được khắc gần xương quai xanh.
"Tuyệt đối không để ngươi trốn thoát. Đừng nói là trưởng thành, tôi sẽ khiến ngươi khắc tên mình vào lịch sử nhân loại với tư cách là dũng sĩ mạnh nhất!"
"Ê ê ê..."
"Nhanh lên. Nghe nói nhiệm vụ xâm nhập ở Đô thành thứ hai cần tài năng của ngươi."
"Cái tên tác chiến nghe có mùi không muốn dính vô chút nào... Tôi muốn về nhà..."
"Ngươi còn nơi nào để về sao? Đơn vị Dũng giả Trừng phạt chính là nó rồi còn gì."
"Nói thì cũng đúng..."
Dotta từ bỏ việc phản bác thêm, nhìn sang Tatsuya bên cạnh.
Tatsuya hình như đang ngủ, cậu ta mở hàng mi đang khép hờ, rồi cổ họng phát ra tiếng động.
"Gẹt gẹt", đó là tiếng rên rỉ không rõ là tiếng ếch kêu hay tiếng cười.
