Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 04 - Chương 9 Hình phạt - Công đạo Bạch Ngân Asgasha Công phòng chiến 1

Đô thành thứ hai Zeiarente có ba con đường được gọi là "công đạo".

Con thịnh vượng nhất về thương mại hẳn là Công đạo Bạch Ngân Asgasha ở phía Đông. Con lớn nhất là Công đạo Oai Phong của đám quý tộc, Công đạo Bác Học xuyên qua khu sinh viên cũng ấn tượng đấy, nhưng Asgasha thì hơi khác. Nó chạy thẳng từ cổng Đông đến quảng trường trung tâm, xứng đáng là trái tim thương mại của Đô thành thứ hai.

Công đạo Asgasha cũng là con đường hai mặt. Nó và 『Khu Tro Tàn』 ở khu Đông gắn bó như hình với bóng. Chỉ cần rẽ khỏi đại lộ Asgasha hoa lệ là lạc ngay vào mấy con hẻm, nơi đám vô lại như mạo hiểm giả nghênh ngang đi lại.

Ngày xưa rảnh rỗi tôi cũng hay đến đây chơi. Có cái nhà tắm công cộng lớn dùng suối nước nóng, nhà hát mới sửa lại cũng gần đấy. Khoái nhất là ở đây ít đứa biết mặt tôi hơn Đô thành thứ nhất. Tôi thậm chí còn từng hùa theo gã Đoàn trưởng Thánh Kỵ sĩ đoàn 6 uống đến sáng như đám sinh viên.

Vì thế, tôi khá rành địa hình.

──Nhưng, cũng chỉ là "khá rành" mà thôi.

Mấy chi tiết nhỏ thì không chỉ xem bản đồ, mà phải lết xác đến tận nơi. Không thể quẳng việc này cho đám mạo hiểm giả của "tổ chức kháng chiến" được. Từ chạng vạng đến rạng sáng, tranh thủ khoảng hở giữa giờ hoạt động của người và đám Dị hình (Fairy), tôi, Rhino và Frenci phải nín thở lùng sục khắp nơi.

Kết luận là, thế này.

"...Thiếu vật tư."

Tôi chỉ có thể nói vậy.

"Thiếu thốn trầm trọng."

Chúng tôi đang ở trong căn hầm tại một góc của 『Khu Tro Tàn』, căn cứ mới của "tổ chức kháng chiến".

Trước mặt là đống vật tư điêu khắc Thánh ấn mà chúng tôi cố gom góp. Tôi biết là không thể kiếm được phôi đĩa tử tế. Vì vậy, chỉ có thể là mấy tấm sắt hoặc mảnh vỡ kim loại ít rỉ sét nhất. Sơn dạ quang, dung dịch bảo vệ. Dung môi. Dụng cụ điêu khắc. Rất nhiều giấy vụn để thiết kế.

Dù có từng này, kiểu gì qua tay tôi cũng sẽ có hàng lỗi, nghĩ thôi đã thấy nản. Tôi đếch tin vào tay nghề của mình đến thế. Khắc Thánh ấn cấp tốc đúng là một năng lực đặc biệt. Nói cho công bằng, không phải do tôi quá tệ, mà đơn giản là gã Norrgayu đó vốn dĩ không bình thường.

Để gom được chút vật tư này, Rhino vẫn đang dẫn người của "tổ chức kháng chiến" lùng sục khắp thành phố.

Nhưng không thể đâm đầu vào mấy kho vật tư được. Chúng được canh gác cẩn mật, và tôi không thể bắt đám người ở đây làm việc quá sức. Về kỹ thuật cũng là bất khả thi. Việc duy nhất tôi có thể làm, khi đã đến nước này, là vừa cầu nguyện, vừa cắm đầu cắm cổ điêu khắc Thánh ấn.

"Tay ngươi dừng rồi kìa, Zairo. Trông không ổn lắm."

Frenci nhìn chằm chằm vào tay tôi, mặt vô cảm. Tôi vươn thẳng tấm lưng cứng đờ, liếc sang tay Frenci rồi nói.

"Cô cũng vậy. Cẩn thận quá nhỉ."

"...Nghĩ lại thì, tôi cũng không giỏi mấy việc này."

Cô ấy cũng đang tập trung pha chế dung dịch từ nãy đến giờ.

Pha loãng và khuấy trộn sơn dạ quang phải cẩn thận. Sai tỷ lệ là thời gian duy trì sẽ ngắn đi, hoặc uy lực không như ý. Lạ thật, Frenci có vẻ đang vật lộn với cái việc tỉ mỉ này.

Cô ấy đã pha hỏng một đống sơn. Đúng là──tôi luôn thấy Frenci chẳng khéo tay tẹo nào. Tôi cũng nhớ cô ta ghét tính toán chi li. Nhất là môn toán.

Dù gì thì cô ta cũng từng trốn học gia sư toán để chạy sang dinh thự nơi tôi đang ở ké. Thỉnh thoảng tôi vẫn thấy cô ta ngoài vườn.

Cô ta cũng từng bảo, "So với toán, tôi thích thơ ca hơn trăm lần", và điểm này thì tôi đồng ý.

Nhưng thế vẫn còn tốt chán so với dân nghiệp dư. Ít nhất thì trong đám mạo hiểm giả của "tổ chức kháng chiến", không ai làm nổi mấy việc này.

Tôi cũng nghĩ đến việc bắt Rhino phụ, nhưng gã đó lại giỏi ẩn nấp đến không ngờ. Mà không cần nghĩ cũng biết là vậy, vì gã ta đã bao lần vứt bỏ vị trí để biến mất khỏi tầm mắt chúng tôi. Khả năng đánh hơi nguy hiểm và chuồn lẹ đều có cả. Vì vậy, không thể rút Rhino khỏi nhiệm vụ trinh sát. Gã vẫn đang ở ngoài.

Hơn nữa, Frenci đã khăng khăng đòi làm việc này. Chắc chắn là đang dở chứng cứng đầu. Tính cô ta vốn cực kỳ ghét bị coi thường.

"...Giá mà gom thêm được chút vật tư nữa."

Dù biết là vô ích, tôi vẫn buột miệng.

"Chắc vì không được phép thất bại nên càng phải cẩn thận, thành ra càng tốn thời gian."

"Đòi hỏi vớ vẩn."

Frenci phán một câu.

"Chỉ có thể chiến đấu với con bài trên tay. Chẳng phải chính ngươi hay nói thế sao. Ngươi có cao kiến gì để gom vật tư à?"

"Không, hoàn toàn không."

"Vậy thì im miệng mà làm đi. Hay muốn đánh kiểu khác? Có kế hoạch thì nói, tôi sẽ liệt kê cẩn thận từng cái thiếu sót cho ngươi nghe."

Tôi im bặt. Vốn dĩ ngay lúc tôi nghĩ ra kế hoạch này, tôi đã bị cô ấy liệt kê cho đủ mọi thiếu sót rồi.

Chỉ là tôi quyết định thực hiện phương án mà tôi cho là ổn nhất trong đống đó. Ít nhất thì nó vẫn có cơ hội thành công hơn là nổi dậy vũ trang rồi mong chờ lực lượng hưởng ứng, hay là vạch ra một kế hoạch ám sát nào đó.

(...Thiếu sót của kế hoạch này chỉ là không đủ người và vật tư.)

Tôi vẽ bản đồ trong đầu. Phối hợp với tấn công bên ngoài, chúng tôi sẽ phá hoại từ bên trong. Quy mô càng lớn càng tốt, đồng thời ở nhiều nơi thì càng hay.

Tôi đã quyết định điểm đặt bom. Tránh khu dân cư, mục tiêu là các cứ điểm quân sự rải rác. Ví dụ: kho vật tư, cơ sở đồn trú của lính gác và Dị hình (Fairy).

Dù biết là đòn gió, chúng cũng không thể lờ đi, buộc phải chia quân. Lợi dụng sự hỗn loạn đó, chúng tôi sẽ đánh thẳng ra cổng thành. Tấn công từ bên trong yểm trợ cho quân bên ngoài.

──Để thành công, cần có Thánh ấn nổ hẹn giờ.

Nhưng thứ này không phải bom ném tay đơn giản, nó đòi hỏi kỹ thuật khá cao. Nếu không, chỉ có thể thay bằng một cuộc tác chiến đồng loạt, đông người, chính xác và có tổ chức.

Đem kế hoạch đó ra mà đối chiếu với lực lượng của chúng ta thì...

"Óa!"

Một tiếng hét vọng ra từ phòng bên.

Tôi đã bảo chúng nó đừng có la lớn vì lỡ có chuyện gì, nhưng có vẻ chúng nó không định sửa.

"Chết tiệt, lại hỏng rồi. Nứt rồi! Đéo ra gì, khốn kiếp."

"Mà nóng vãi lìn. Ngày nào ông cũng làm cái này à? Tôi bỏ cuộc đây..."

Lũ đang làm ồn là thành viên "tổ chức kháng chiến".

Trong số chúng có một gã từng làm thợ rèn, nên tôi nhờ hắn rèn một con dao cho tôi dùng.

Tôi không mong hắn làm ra thứ gì xịn sò, nhưng có vẻ vấn đề còn nằm ở trước đó. Gã nhận việc tay nghề cực tệ──cứ than vãn ở đây không có đồ nghề tử tế, nhưng tóm lại là hỏng liên miên.

"Tiên sinh, xin lỗi!"

Rồi, lại nữa. Cửa phòng bị mở toang mà không thèm gõ.

Người cứ vào ra liên tục. Đã thế còn gọi tôi là 『Tiên sinh』. Bộ chúng nó nghĩ tôi là vệ sĩ hay gì? Phiền muốn chết.

"Ông già Oldo lại uống rượu rồi! Giờ đang say quắc cần câu ngủ mất rồi."

"...Vẫn còn giấu rượu à? Đứa nào?"

"À, là thằng Harbo ấy mà. Hắn nói không có rượu thì tay run, nên đành chịu."

"Đừng có giỡn mặt tao!"

Tôi gầm lên, gã thành viên kháng chiến sợ hãi tột độ. Chắc hắn nghĩ tôi sắp ném thứ gì đó, nên vội nấp sau cánh cửa làm lá chắn.

"Khốn kiếp. Ông già Oldo thì kệ mẹ đi, đằng nào lão ta cũng có làm gì đâu."

"Cũng phải ạ. Nghe nói ngày xưa ổng là lính đánh thuê hay mạo hiểm giả cừ khôi lắm, nhưng ổng bảo không có kiếm thì chẳng có gì để làm... Cứ cái đà đó từ trưa rồi."

"Vậy thì rèn lẹ cho lão một thanh kiếm đi. Mày là đứa tự nhận 'nguyên là thợ rèn' mà, đúng không."

"Hehe... tôi đang cố đây. Đang cố, nhưng mà... ừm..."

"Tóm lại là rèn thêm được bao nhiêu vũ khí tử tế thì rèn! Không làm được thì tao bẻ xương mày làm vũ khí đấy!"

"R-Rõ!"

Gã vội rụt đầu lại, đóng sầm cửa. Tôi chỉ muốn thở dài. Thay vào đó, tôi tặc lưỡi. Frenci xem ra cũng nghĩ vậy.

"...Ngươi thực sự định tin đám đó à?"

"Không tin. Nhưng ngoài chúng ra thì còn ai đâu."

"Biết đâu có kẻ phản bội."

"Về điểm đó thì gã cựu thợ rèn lại có vẻ đáng tin. Nghe nói hắn định giở trò với vợ của Kevil, gã đã phản bội chúng ta... Dù có đầu hàng thì cũng bị giết thôi. Đắng, nhưng trớ trêu là, mấy gã như thế lại càng đáng tin."

"Đó là nếu câu chuyện đó là thật."

"Nếu cứ nghi ngờ thì không bao giờ hết. Vả lại, tôi cũng đâu có ý định nói cho chúng biết kế hoạch cho đến phút chót."

Cả gã không có rượu thì run tay, lẫn ông già say xỉn, nếu chúng có phản bội thì con đường duy nhất còn lại cũng chỉ là trở thành thức ăn mà thôi. Những gã khác cũng đều có khiếm khuyết về mặt xã hội.

Nói rằng những kẻ như vậy càng dễ tin tưởng và sử dụng, có lẽ cũng là một sự mỉa mai.

"Tình cảnh thảm hại thật. Đây không phải là hình phạt nào đó cho sự lười biếng thường ngày của ngươi sao?"

"Hình phạt thì tôi lúc nào chẳng phải nhận."

Vì chúng tôi là đơn vị trừng phạt mà. Tôi không nghĩ là mình được các vị thần yêu quý gì cho cam.

"Xin lỗi nhé, Frenci. Tình hình tệ quá. Chắc cô tức giận lắm."

"Cũng không. Tôi không tức giận."

"Xạo."

Tôi đã nhận ra một điều──kể từ khi bị nhốt trong thành phố này, số lần Frenci chạm vào tóc nhiều lên.

"Cô đang chạm vào tóc kìa. Chứng tỏ là cô đang tức giận."

"Hả? ...Tại sao? Hoàn toàn không phải? Tại sao lại ra kết luận đó? Thật khó hiểu. Bằng chứng cho thấy năng lực quan sát của ngươi còn không bằng đám rêu mọc ven đường nữa. Thật hết nói nổi."

Cô ấy nói một tràng. Vẫn đang tức giận, tôi càng chắc chắn hơn. Tuyệt đối là vậy.

"Mà ngược lại, tôi đang tận hưởng tình huống này."

"Cái đó mới là xạo. Tình hình này mà. Bị nhốt trong thành phố bị Hiện tượng Ma vương chi phối, đồng minh thì chỉ có Rhino và một đám vô lại. Kế hoạch thì mờ mịt."

"Không, tôi đang tận hưởng. Có lẽ là nhất trong vài năm trở lại đây."

Frenci chĩa cây cọ mà cô ấy đang dùng để trộn dung dịch ra ngay trước mặt tôi. Đó là dung dịch khá độc hại nên tôi mong cô ấy đừng làm thế, nhưng ánh mắt của Frenci rất nghiêm túc. Dù là một người phụ nữ khó đoán cảm xúc, nhưng cô ấy không nói dối với ánh mắt đó.

"Còn ngươi thì sao?"

"Tôi á."

"Tình huống này chỉ toàn là đau khổ? Hay là ngươi cũng thấy vui, dù chỉ một chút?"

Tôi thử suy nghĩ. Đây là tình huống mà có cạy miệng tôi cũng không thể nói là đang vui được. Với tư cách là một quân nhân thì điều đó là sai trái.

"Tôi ấy, Zairo. Được ở cùng ngươi như thế này──"

"Á!"

Lời nói của Frenci bị một tiếng hét bất ngờ cắt ngang.

Tiếp theo là tiếng cửa bị mở tung. Frenci hiếm khi cau mày. Tôi đã nghĩ là đám "tổ chức kháng chiến" lại gây ra chuyện gì nữa──nhưng tôi đã sững sờ khi nhìn thấy bóng người lao vào.

Vì đó là khuôn mặt của một người hoàn toàn không ngờ tới.

"...Đau quá. Tệ thật..."

Gã đàn ông nhỏ con rên rỉ, tay ôm lấy lưng.

"Dotta?"

Tôi gọi tên kẻ xâm nhập bất ngờ đó.

Tôi hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Mày làm gì ở đây?"

"Phải nói là, tại sao cậu lại ở đây?"

Frenci dường như cũng vậy. Chắc chắn cô ấy cũng không thể ngờ được.

"Chào. Zairo. Trông cậu có vẻ gay go nhỉ... Thực ra thì tớ cũng vậy. Tớ bị dí từ xưởng sửa chữa đến tận đây..."

Dotta cười gượng gạo, vẻ mặt có chút sợ hãi.

"...Tớ đã lẻn vào thành phố này, và bị bắt hội quân với mấy cậu như thế này đây."

"Lẻn vào? Mày làm kiểu gì? Mọi nơi đều bị chặn rồi mà. Hay là mày leo tường thành vào?"

"Ể, ể? Zairo làm được thế á?"

"Không, chắc là không được..."

"Tớ cũng không muốn làm việc vất vả thế đâu... Hình như ở gần đây, đám Dị hình (Fairy) vừa có một cuộc giao tranh nhỏ với quân đội địa phương. Có khá nhiều xác người, nên tớ đã trà trộn vào đó."

Cái quái gì vậy, tôi nghĩ. Còn có cách đó nữa à?

Giả làm xác chết để trà trộn. Lỡ như bị ăn mất giữa đường thì sao? Quá nguy hiểm. Như thế này thì thà có tay trong bên phía Dị hình (Fairy) còn hơn.

"Thực ra thì, tớ được một... người hỗ trợ rất giỏi giả dạng Dị hình (Fairy)... hay là một người giống như cai ngục... giúp đỡ..."

"Không phải người hỗ trợ hay cai ngục. Là phó quan."

Từ phía cánh cửa nơi Dotta vừa ngã vào, một giọng nói trầm thấp vang lên. Đó là một người phụ nữ với mái tóc đỏ xỉn màu. Cánh tay phải của cô ta quấn băng. Tôi chỉ mang máng nhớ ra.

Là kẻ đã nhặt và vác Dotta trong trận chiến ở Tujin-Tooga.

"Dotta, tự giới thiệu phó quan của mình cho tử tế vào."

Cô ta nhìn xuống Dotta và lườm. Dotta rõ ràng là sợ hãi, thậm chí còn lùi lại.

"Ể, ph-phó quan? Cái thiết lập gì vậy? Tớ mới nghe lần đầu đấy..."

"...Vậy thì thôi. Tôi tự giới thiệu. Tôi là Trisyl... vai trò của tôi là giám sát và chỉ đạo gã đàn ông này."

Trisyl quả quyết với vẻ mặt cau có khó chịu.

Có lẽ vì Dotta trộm cắp quá trớn, nên quân đội cử một viên chức đến kèm cặp. Đúng nghĩa cai ngục. Nếu vậy, ánh mắt tối tăm đáng sợ của cô ta khiến tôi hơi để ý. Nhưng giờ không phải lúc lo chuyện đó.

Điểm quan trọng là Dotta đã hội quân.

Khả năng thu thập vật tư, và khả năng trinh sát──cả hai đều tăng vọt. Kế hoạch có thể mở rộng. Những việc có thể làm sẽ tăng lên đáng kể.

Trong số đó, cách hiệu quả nhất là──

"Được rồi, Dotta. Bắt tay vào việc ngay đây."

"Ể? Ừm, tớ vừa mới đến, với lại tớ có lời nhắn từ bên ngoài..."

"Mấy thứ đó để liên lạc định kỳ rồi nghe. Nói chung là đi kiếm vật tư về đây. Dầu. Và vũ khí. Dao thì bao nhiêu cũng không đủ."

Tôi nhìn lại đống vũ khí Thánh ấn thô sơ do mình tạo ra. Một vài cái có thể dùng được, nhưng không phải tất cả. Vì không thể thử nghiệm nên độ chính xác cũng không đáng tin cậy.

Ít nhất, nên từ bỏ phương án cho nổ theo hẹn giờ.

Một khi Dotta đã gia nhập, sẽ có cách làm tốt hơn.

"Mừng lên đi, Dotta. Mày sắp được làm kép chính rồi đấy."

"Hô."

Không hiểu sao, Trisyl lại là người phản ứng. Cô ta nhếch mép một cách đầy khiêu khích.

"Tốt lắm. Cứ giao cho nó bất cứ trọng trách nào."

"Sao cô lại trả lời! Tự tiện──"

"Ăn nhẹ xong rồi xuất phát. Frenci, dùng chỗ thịt khô dự trữ đi. Có gã này rồi, tối nay không phải lo về thức ăn nữa."

"Tin tốt đây. Tiện thể dùng luôn phô mai đi."

"A, ý kiến của tớ ở đây chả có nghĩa lý gì à..."