Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 1

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 29

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23096

Tập 04 - Chương 7 Hình phạt - Zeiarente Ẩn mật Tiềm hành - Hồi kết

Có quá nhiều thứ thật chướng mắt.

Kể từ khi Zairo Forbarz lên đường thực hiện nhiệm vụ xâm nhập nội bộ, bầu không khí tại Pháo đài Lâm thời Tujin-Bahak rõ ràng đã thay đổi.

(Đừng bắt ta phải bận tâm đến mấy chuyện thừa thãi.)

Jace Perchlacht thầm nghĩ. Đây là lúc gã phải tập trung vào trận chiến của mình, vậy mà cái pháo đài này lại có quá nhiều tạp âm.

Vấn đề, nhìn chung, có ba cái.

Đầu tiên là chuyện về 『Thánh Nữ』. Nghe nói cuối cùng cô ta cũng đã đến pháo đài lâm thời này.

Hình như tên là Yulisa thì phải. Jace chẳng có chút hứng thú nào, nhưng tin đồn lan đi khắp nơi, nên gã không muốn nghe cũng phải nghe.

Ngay cả trong chuồng rồng cũng có kẻ đang bàn tán về vị Thánh Nữ đó.

『Thánh Nữ』 được đồn đại dường như vẫn còn ở độ tuổi có thể gọi là thiếu nữ.

Jace cũng bị buộc phải chiêm ngưỡng dung nhan đó.

Toàn bộ binh lính trong pháo đài bị triệu tập, và Yulisa, cầm lá cờ của Vương quốc Liên hiệp, đứng trước mặt họ──một buổi lễ tương tự như nghi thức đã được tổ chức.

Giống như một buổi duyệt binh vậy.

Thánh Nữ Yulisa không nói một lời nào, nhưng từ xa nhìn lại, cô ta đứng đó với một thái độ oai nghiêm.

Gã chỉ nhớ cô ta có mái tóc đỏ rực như lửa, và con mắt phải đang tỏa sáng.

Ngược lại, ngoài những điều đó ra, ấn tượng về cô ta hoàn toàn tầm thường.

Hoặc có lẽ, đó là do Jace vốn dĩ không giỏi phân biệt con người với nhau.

Tuy nhiên, đám lính thường dường như rất cảm kích trước hình ảnh đó.

Ít nhất thì tư thế đứng của Thánh Nữ cũng rất đường hoàng.

Thêm nữa, trên bộ trang phục cổ khoét sâu, thấp thoáng lộ ra 『Thánh Ngân』 ở vùng xương quai xanh.

"Đó chính là bằng chứng của một Thánh Nữ"──cũng có kẻ phấn khích nói như vậy.

Thực sự có rất nhiều binh lính đang đặt kỳ vọng vào sự tồn tại đó.

(Vớ vẩn thật.)

Jace chỉ muốn chửi thề.

Thánh Ngân, cho đến mười mấy năm trước, vẫn bị coi là bằng chứng của một lời nguyền.

Trước khi Hiện tượng Ma vương bùng phát thành mối đe dọa lớn như hiện nay, có kẻ còn nói đó là dấu hiệu của tai họa, giúp người ta nhìn thấy những thứ không thể thấy, nghe thấy những thứ không thể nghe.

Thái độ đối với Thánh Ngân đã thay đổi hoàn toàn trong vài năm trở lại đây.

Đó là kể từ khi Thần điện, vốn luôn lảng tránh đề cập đến Thánh Ngân, đưa ra tuyên bố chính thức.

Kể từ đó, những người mang Thánh Ngân được đối xử như "những kẻ được ban phước, kế thừa huyết mạch của các anh hùng trong cuộc chinh phạt Ma vương lần thứ nhất".

Nhìn thấy sĩ khí của đám lính tăng lên nhờ sự xuất hiện của Thánh Nữ, gã lại cảm thấy chán nản.

Thật sự, nếu Zairo có ở đây, chắc chắn hai đứa sẽ thi nhau phàn nàn.

Giờ thì ngay cả trò tiêu khiển đó cũng không có.

Vấn đề thứ hai là 《Nữ thần》 Theoritta.

Việc Zairo vội vã lên đường rõ ràng đã khiến cô nhóc bực bội.

"Bỏ lại ta ở đây, chẳng phải là quá bất kính sao!".

Đôi khi, cô nhóc còn mò đến tận chuồng rồng nơi Jace đang ở để than vãn.

"Tuyệt đối không thể tha thứ! Đây là hành vi phản bội nghiêm trọng. Còn tệ hơn cả lúc ở Yof nữa! Không một lời xin phép hay chào hỏi...!".

Theoritta dường như muốn cho tất cả mọi người biết rằng mình đang tức giận.

Jace có thể thấy tóc cô nhóc đang tóe lửa.

"Niirii! Ngươi cũng nghĩ vậy đúng không? Chuyện này, khi hắn quay về nhất định phải chịu thiên phạt. Hình phạt nào là thích đáng nhất nhỉ? Ngươi nghĩ sao, Niirii?".

Thấy Jace hoàn toàn không có phản ứng, cuối cùng Theoritta quay sang nói chuyện với cả Niirii.

Đến nước này thì Niirii cũng chịu thua, nó cúi mặt xuống, cầu cứu Jace──và khi đã như vậy, gã không thể không bận tâm.

Jace vừa kiểm tra yên cưỡi, vừa mở miệng.

"...Thế thì, Nữ thần. Mang ngươi theo thì giải quyết được gì à."

"Phải rồi. Ta lúc nào cũng cư xử rất tốt, và còn là một 《Nữ thần》 vĩ đại nữa".

"Vậy à".

Trước giọng điệu quả quyết đó, Jace cũng chẳng biết làm gì hơn ngoài việc ậm ừ cho qua.

(──Phải rồi, con nhóc này. Theoritta.)

Vừa nghe Theoritta càm ràm không ngớt, Jace vừa nhớ lại mấy lời đồn nhảm mà Benetim đã nói.

Vì Zairo không có ở đây, gã đó bắt đầu lảm nhảm mấy thông tin không rõ nguồn gốc đó với Jace và Tsav như thể đang độc thoại.

Đây cũng là một trong những thứ phiền phức.

"Nghe nói có kế hoạch cho Theoritta-sama hợp tác với Thánh Nữ-sama mới đến đấy".

Benetim cũng mò đến chuồng rồng đúng lúc Jace đang vạch kế hoạch tác chiến.

Lũ này toàn lựa lúc người ta đang bận rộn nhất để làm phiền, Jace nghĩ.

Mà thực ra, đối với Jace, chẳng có một khoảnh khắc nào mà gã không thấy người khác phiền phức cả.

"Có vẻ như họ để mắt đến Thánh kiếm của Theoritta-sama rồi. Một 『Thánh Nữ』 vung vẩy thanh Thánh kiếm tối thượng có thể tiêu diệt mọi Hiện tượng Ma vương──chẳng phải là một chiêu tuyên truyền quá tốt sao?".

"Ai biết".

"Nói cách khác, chúng ta có thể sẽ phải hoạt động dưới trướng 『Thánh Nữ』-sama, hoặc làm đội hộ vệ, hoặc là lá chắn thịt gì đó. Vị trí của chúng ta sẽ là như vậy".

"Không biết".

"Trong chiến dịch tái chiếm Đô thành thứ hai, có vẻ như chúng ta sẽ bị giao cho vai trò đó đấy".

"Muốn làm gì thì làm".

Đến nước đó, Benetim đành bỏ cuộc, không nói chuyện với Jace nữa.

Hộ vệ Thánh Nữ hay gì đó, đều là chuyện dưới mặt đất.

Dù có lệnh hỗ trợ từ trên không, thì cũng phải đợi sau khi loại bỏ được lực lượng không quân của địch đã.

Đặc biệt là Hiện tượng Ma vương 『Shugar』.

Nghe nói ở Đô thành thứ hai hiện tại có ít nhất ba──hoặc có thể là bốn Hiện tượng Ma vương, và công việc của bọn gã là hạ gục một trong số đó, 『Shugar』.

Hay nói đúng hơn, ngoài gã và Niirii ra, không ai khác làm được việc này.

Nghĩ đến đó, gã cảm thấy có một vật nặng đè lên phổi mình.

Là áp lực.

Lúc nào cũng vậy, trước khi bay lên trời, gã đều cảm nhận được áp lực này.

Jace tin chắc rằng gã và Niirii chính là lực lượng không chiến mạnh nhất của nhân loại.

Gã không một chút nghi ngờ điều đó. Điều đó cũng có nghĩa là, nếu gã thua, thì cũng đồng nghĩa với việc nhân loại mất đi quyền kiểm soát bầu trời.

Huống hồ nếu Niirii bị thương nặng──gã không dám nghĩ đến chuyện đó.

Và rồi, rắc rối thứ ba.

Patoucie Kivia. Trông cô ta vẫn điềm tĩnh xử lý công việc vặt và chăm sóc lũ ngựa như mọi khi, nhưng thực tế lại hoàn toàn khác.

Ngược lại với Theoritta, Jace cảm thấy cô ta đang âm thầm bực bội.

Thường ngày, đám thuộc hạ cũ trong Thánh Kỵ sĩ đoàn vẫn hay đến nói chuyện với cô ta──nhưng mấy ngày nay, chúng không dám bén mảng đến gần.

Jace không rảnh để dính vào mấy vấn đề đó, nhưng khi Zairo đã đi vắng, người có thể chỉ huy tác chiến trên bộ lúc này chỉ còn lại Patoucie.

Gã nghĩ, nếu cứ tiếp tục thế này, không khéo sẽ phải chịu tổn thất thảm khốc.

Tuy nhiên, cũng có những kẻ càng tức giận thì càng phát huy được thực lực.

Hoặc là, có những kẻ càng muốn người khác công nhận sức mạnh của mình thì càng trở nên mạnh mẽ hơn.

Patoucie là loại chỉ huy nào? Chuyện đó, phải thử mới biết được.

Vì đây không phải là điều có thể nhận ra qua huấn luyện.

Theo Jace thấy, Patoucie là một chỉ huy sắc bén.

Nhìn từ trên không, kỵ binh do Patoucie chỉ huy luôn di chuyển như thể đón trước được đối thủ.

Hơn nữa, tình thế càng ngặt nghèo, chuyển động của họ lại càng sắc bén.

Gã có cảm giác, cô ta thuộc tuýp quân nhân càng bị dồn vào chân tường một chút như lần này thì càng làm tốt hơn.

Vì vậy, gã quyết định lên tiếng, coi như là một lời khuyên.

"Đừng có cáu kỉnh như thế nữa. Giấu bớt đi một chút".

"Gì?".

"Zairo là một thằng ngốc mà. Đừng tức giận như vậy. Nếu cô tức giận vì hắn phải làm nhiệm vụ chung với Frenci──với con mụ đó, thì thằng đó nó cũng chẳng nghĩ sâu xa đến thế đâu".

Đáp lại, cô ta phản ứng bằng một sát khí như thể sắp chém gã đến nơi.

"Tôi không hiểu anh đang nói gì".

Và chỉ bằng một câu đó, cô ta xả nguyên một tràng như súng liên thanh.

"Zairo là một tên ngốc, điều đó không cần bàn cãi, nhưng thứ nhất tôi không cáu kỉnh, thứ hai kể cả tôi có cáu kỉnh thì cũng không dính dáng gì đến Zairo, và quan trọng nhất, tôi không muốn bị cái hạng như anh dạy bảo chuyện cáu kỉnh hay không".

"...À, vậy à".

Đến nước này, Jace cũng chỉ biết nhún vai.

Theo Jace thấy, nếu là cận chiến không dùng Thánh ấn, Patoucie khá mạnh.

Đặc biệt nếu chỉ dùng kiếm, đôi khi gã nghĩ cô ta còn có thể trên cơ cả gã và Zairo.

Nếu nói về thực lực cận chiến tổng hợp, có lẽ chỉ đứng sau Tatsuya.

Gã không muốn giao chiến với một đối thủ như vậy. Chỉ thêm phiền phức.

──Trong những ngày tháng phải ôm đủ thứ rắc rối như thế, người duy nhất mà Jace chủ động nói chuyện, có lẽ chỉ là Norrgayu.

Cũng không phải gã muốn tán gẫu.

Mà là vì trận chiến sắp tới, gã nhất định cần đến kiến thức và kỹ thuật của Norrgayu.

Quả thực, chỉ cần khéo léo bỏ qua những cơn hoang tưởng của ông ta, thì Norrgayu, đối với Jace, cũng dễ nói chuyện hơn những kẻ khác.

"...Theo suy đoán của ta, loại đạn dẫn đường mà 『Shugar』 bắn ra là...".

Sau khi nghe Jace trình bày một lượt, Norrgayu bắt đầu nêu lên suy luận của mình.

Jace đã thu thập và tổng hợp chi tiết thông tin từ những Kỵ sĩ rồng và cả những con rồng đã từng chiến đấu hoặc chứng kiến trận chiến với Hiện tượng Ma vương 『Shugar』.

Gã không bao giờ tiếc công sức cho những nỗ lực như vậy.

"Ta cho rằng chúng có cùng cơ chế bám đuổi với loại phi thương mà các Kỵ sĩ rồng các ngươi sử dụng, hoặc một số loại pháo. Cơ chế hoàn toàn tương đồng".

"Vậy là không có cách nào phòng thủ à. Chỉ có thể dùng tốc độ và khả năng cơ động để né thôi sao".

"Không. Theo như ta nghe, hiệu suất bám đuổi của chúng quá cao. Bán kính vụ nổ cũng rộng. Sẽ có trường hợp không thể né kịp bằng tốc độ và cơ động, và như vậy thì không thể chuyển sang tấn công được. ...Vì vậy".

Nói đến đó, Norrgayu đã cầm bút lông, bắt đầu vẽ những hình thù phức tạp lên giấy.

"Ta sẽ chuẩn bị một biện pháp đối phó".

"Vũ khí mới à. Có giải quyết được không?".

"Nếu kịp. Nghe đây, Jace Perchlacht. Ngươi là một thần dân có thái độ cực kỳ hỗn láo, nhưng không nghi ngờ gì nữa, ngươi là Kỵ sĩ rồng đường bệ của vương quốc ta, và là người tinh nhuệ nhất trong số đó".

Cây bút của Norrgayu lướt đi rất nhanh. Dường như ông ta đang vẽ ra một Thánh ấn trong chớp mắt.

Có vẻ như đã bắt đầu vào giai đoạn thiết kế.

"Ngươi không được phép thua. Chính tay ta sẽ ban cho ngươi chiến thắng, nên hãy gánh lấy áp lực đó mà chiến đấu đi".

Những lời đó lại khiến gã cảm thấy có thứ gì đó nặng trĩu đè lên phổi mình.

(Không cần ông nói, tôi cũng biết rõ.)

Ngày hôm đó, Jace đã trao đổi thêm vài câu với Norrgayu, rồi quay về chuồng rồng khi trời đã về khuya.

Niirii đã thu cánh lại, chừa ra một khoảng trống cho Jace nằm xuống, chờ đợi.

Jace cất tiếng gọi cô bạn đồng hành của mình. Như mọi khi.

"Ta về rồi──Hôm nay mệt thật sự, toàn mấy chuyện phiền phức đâu đâu".

Jace vuốt ve cổ nó, lẩm bẩm.

"Tất cả là tại thằng Zairo không có ở đây. Tên ngốc đó. Niirii, làm phiền cả đến ngươi nữa".

"──Đâu có. Chẳng phiền gì cả".

Niirii rên rừ rừ trong cổ họng, đáp lại.

Jace có thể nghe thấy giọng nói đó. Nhờ thứ gọi là 『Cộng Luật』.

Đó là tên của Thánh Ngân mà Jace sở hữu bẩm sinh.

Bất kể là giọng nói của sinh vật nào, miễn là nó có thể được diễn giải thành lời nói, gã đều có thể hiểu được.

"Ngươi cũng mệt rồi đúng không? Ta sẽ bảo Theoritta đừng ở đây lâu quá".

"Không không, ta thấy cũng vui mà. Theoritta cũng đáng yêu đấy chứ".

"Không cần phải khách sáo. Nửa chừng ngươi cũng bịt tai lại còn gì".

"A ha ha ha!".

Niirii cười lớn. Người thường nghe thấy chắc sẽ chỉ là tiếng rít chói tai.

"Đúng là mấy lời càm ràm đó hơi quá thật. Nhưng biết sao được. Rõ ràng là lỗi của Zairo-kun mà".

"Lần tới gặp mặt, ta sẽ đá cho hắn một phát".

"Nhẹ tay thôi. Theo ta thấy thì, Zairo-kun chắc chắn...".

Lúc này, Niirii có vẻ hơi đắn đo trong việc lựa chọn từ ngữ.

"Sẽ trở thành một anh hùng vĩ đại, hoặc một kẻ đại ác nhân. Về điểm đó, cậu ấy cũng giống ngươi đấy, Jace-kun. Chỉ một chút thôi".

"Không giống".

"Chỉ một chút thôi mà".

"Một chút cũng không. Tha cho ta đi".

Nó đang trêu mình. Nhận ra điều đó, Jace quay lưng lại, tựa vào người Niirii.

Dù sao đi nữa, bây giờ phải nghỉ ngơi đã. Gã đã mệt lử vì làm mấy chuyện vô bổ.

Thánh Nữ đã đến, có lẽ chiến dịch sẽ bắt đầu ngay lập tức. Gã có linh cảm như vậy.

(Bực mình thật. Đúng vào lúc này.)

Zairo Forbarz đang làm cái quái gì không biết. Dù đã phủ nhận, nhưng theo lời Niirii, gã là người đàn ông duy nhất trên đời này có một chút giống mình.

Nếu vậy thì hắn phải có trách nhiệm của mình chứ.

Vốn dĩ, Jace chỉ cần bảo vệ được lũ rồng, hay ít nhất là bảo vệ được Niirii, là đã thấy đủ rồi.

(Nhưng Niirii sẽ không cho phép ta chỉ làm có bấy nhiêu.)

Gã không muốn trở thành anh hùng. Jace nhắm mắt lại, với một cảm giác nặng trĩu trong lồng ngực.

Gã có một linh cảm rằng thần kinh mình sắp căng như dây đàn.

Một linh cảm rằng tình hình sắp có biến động.

Zairo và đồng bọn giờ này chắc đang ẩn nấp trong thành phố, chuẩn bị cho chiến dịch.

Sự chuẩn bị của bên này, và sự chuẩn bị của bên Zairo.

Khi cả hai bên đều hoàn tất, đó chính là lúc phải hành động.

(Đến lúc đó──)

Sẽ phải đặt cược cả mạng sống. Đó chính là điều khiến Jace đau đầu.

(Có lẽ, sắp rồi.)

──Và, linh cảm của Jace đã đúng.

Chiến dịch tái chiếm Đô thành thứ hai được tuyên bố, ngay vào ngày hôm sau.

Trong trận chiến này, Đơn vị Dũng giả Trừng phạt 9004 sẽ lần đầu tiên thực hiện nhiệm vụ chung với 『Thánh Nữ』.

Đứng trên tháp canh, hắn phóng tầm mắt bao quát Đô thành thứ hai.

Cơn gió đêm lạnh buốt cũng không tệ. Thành phố lặng lẽ chìm trong bóng tối, không một chút hơi người.

(Nếu chúng tấn công, có lẽ là ngày mai, hoặc ngày kia.)

Towitz Hooker dự đoán như vậy.

Đó là phán đoán dựa trên trinh sát từ Dị hình (Fairy).

Nếu có thể cài cắm binh lính con người vào thì độ chính xác sẽ cao hơn, nhưng hiện tại không có nhân lực như vậy.

Ở Đô thành thứ hai, vẫn còn nhiều kẻ không thể từ bỏ nền văn minh của nhân loại.

Họ cũng là những kẻ không muốn thừa nhận sự thống trị thế giới của Hiện tượng Ma vương.

Nếu sử dụng họ làm gián điệp một cách thiếu cân nhắc, khả năng không quay về sẽ cao hơn.

Như vậy thì không thể dùng được.

"...Towitz".

Một giọng nói vang lên từ phía sau.

"Điều tra xong rồi".

Giọng nói của một người đàn ông, thì thầm, và có chút gì đó trĩu nặng.

Đáp lại, Towitz không quay đầu lại. Dù có quay lại, hắn cũng sẽ không để lộ diện mạo.

Đó là loại đối thủ như vậy.

Tên hắn là Suura-Odo.

Chắc chắn là giả danh. Trong ngôn ngữ của vương quốc cổ, nó có nghĩa là một loại côn trùng độc.

Một loài côn trùng mang nọc độc cực mạnh, chỉ một cú chích cũng đủ giết chết không chỉ con người mà cả một con gấu.

Một cái tên rất hợp với một sát thủ.

Gã này là một 'sát thủ chuyên nghiệp' nổi tiếng chuyên về ám sát, và vừa hay đang bị giam trong nhà tù của Đô thành thứ hai này.

Kỹ năng của gã rất tốt, nhưng Towitz coi trọng lý lịch của gã hơn.

Chỉ cần trả tiền, gã sẽ không phản bội. Thực tế là gã đã bị bắt và vào tù thay cho chủ nhân của mình.

Towitz cũng đã thử qua nhiều tù nhân khác, nhưng hiện tại, gã này là con cờ duy nhất có thể sử dụng được.

"Thông tin về việc có một Thánh Nữ trong quân đội ở núi Tujin là chính xác".

Suura nói bằng một giọng vừa đủ nghe.

"Vậy thì, đó sẽ là tiêu điểm".

Towitz vẫn không quay lại.

"Thánh Kỵ sĩ đoàn 9 chuyên dùng độc. Xét đến khả năng tấn công đó, đội hộ vệ của Thánh Nữ hẳn là một đơn vị khác. Thánh Kỵ sĩ đoàn 8... hay là đơn vị 'át chủ bài' đó? Hoặc cả hai...".

Hắn suy nghĩ một chút. Nếu đơn vị 'át chủ bài' của nhân loại mà hắn tưởng tượng là có thật, thì một phần trong số họ có lẽ đã trà trộn vào thành phố này rồi.

Các tổ chức kháng chiến trong thành phố gần như đã bị vô hiệu hóa.

Những gì còn sót lại, nhiều nhất cũng chỉ khoảng ba mươi Mạo hiểm giả──một đám du côn, không thể làm nên chuyện gì lớn.

Tuy nhiên, đơn vị 'át chủ bài' đó lại chuyên lợi dụng những thứ như vậy theo những cách không ai ngờ tới.

Theo những gì Towitz điều tra được, ít nhất là từ Mỏ Zewan-Gan đến nay, họ luôn chiến đấu theo cách đó.

Cảnh giác không bao giờ là thừa.

"Và, đúng như ngươi nói".

Suura kéo Towitz ra khỏi dòng suy nghĩ.

"Ta đã thấy Jace Perchlacht ở căn cứ của chúng. Hắn ở cùng một con rồng màu xanh".

"A. Quả nhiên".

Towitz không thể kìm nén được sự phấn khích trong giọng nói của mình.

(Đó quả là một ký ức thú vị. Dẫn lũ rồng đi làm phản──)

Mọi chuyện bắt đầu từ khi có một kế hoạch được đề xuất, nhằm biến lũ rồng thành một loại vũ khí tấn công đặc biệt.

Khắc lên cơ thể chúng những Thánh ấn mang tính ràng buộc, giao cho chúng Tiêu thổ ấn, rồi lao vào các cứ điểm của Hiện tượng Ma vương.

Nếu một trăm con rồng mang theo Tiêu thổ ấn lao vào, thì ít nhất cũng có một con đạt được mục đích.

Như vậy là đủ để tạo ra chiến quả. Quan trọng nhất, họ có thể chuyển từ thế bị động phòng thủ sang tấn công.

Đây chính là mấu chốt của chiến dịch tổng phản công──cái kế hoạch đó, không biết là do vị tướng quân nào đề xuất nhỉ.

Nhưng nó đã được xem xét một cách nghiêm túc, và phải rồi, nếu nghĩ lại, có lẽ đó chính là kế hoạch của 'Cộng sinh phái'.

Jace đã nổi loạn để chống lại kế hoạch đó. Không một chút do dự.

"Hãy cẩn thận. Đơn vị của hắn, chắc chắn là 'át chủ bài' đấy".

"Hắn lợi hại đến thế sao, Jace Perchlacht?".

"Kỵ sĩ rồng mạnh nhất. Có lẽ, bây giờ vẫn vậy".

Hắn nhớ lại khuôn mặt lúc nào cũng cau có của Jace.

Nếu chiến đấu, bây giờ chắc chắn sẽ không thắng được. Vậy thì phải làm sao?

Towitz quay đầu lại, dù biết là vô ích. Quả nhiên, không thấy bóng dáng Suura đâu.

Hẳn là đang nấp trong bóng tối ở đâu đó.

"Ngươi nghĩ mình có thể thắng được quân đội của Vương quốc Liên hiệp sao?".

Giọng Suura có pha chút chế nhạo.

"Ta không muốn chết chùm đâu. Nói trước, ta sẽ biến mất trước khi chúng ta thua thật đấy. Từ giờ trở đi, ta chỉ nhận tiền trả trước thôi".

"Đúng vậy nhỉ. Nghĩ kiểu gì thì, tôi cũng không nghĩ là mình có cơ hội thắng──nhưng tôi nghĩ Abaddon-kakka có kế hoạch gì đó".

"Kế hoạch? Chẳng qua cũng chỉ là Hiện tượng Ma vương thôi. Vẻ ngoài có thể giống con người, nhưng bên trong, não có khi chỉ bằng con côn trùng".

"Có thể lắm chứ".

Hắn cố tình nói một cách mập mờ. Nếu xét tình hình, khả năng Abaddon giữ được Đô thành thứ hai gần như là không có.

Hắn có con bài tẩy nào đó chăng? Hay mục tiêu là một thứ khác?

Tuy nhiên, theo góc nhìn của Towitz, không thể nào hắn không có kế sách gì.

Hắn là Hiện tượng Ma vương đã chiếm được Đô thành thứ hai này một cách ngoạn mục như vậy mà.

(Có lẽ hắn đang che giấu điều gì đó. Nhưng là gì?)

Dù sao đi nữa, đối với Towitz, thắng hay thua không quan trọng.

Ngay cả khi thất bại, hắn cũng phải đưa Anis rời khỏi Đô thành thứ hai này một cách an toàn.

"Chúng ta nên tính đến trường hợp xấu nhất. Suura, tôi có việc muốn nhờ. Tôi muốn ra tay trước với đơn vị 'át chủ bài' đó".

"Ngươi cũng nhát gan thật đấy".

"Vì tôi nghĩ, trong trận chiến này, họ mới là những kẻ đáng sợ nhất. Nếu chiến đấu chính diện, bây giờ chắc chắn vẫn chưa thắng được. Phải làm sao để họ không thể tự do hành động──Vì vậy, làm ơn".

"Đó là yêu cầu cá nhân của ngươi đúng không? Trả bao nhiêu?".

"Bao nhiêu cũng được".

Tiền thì hắn nhận được nhiều vô kể, nhưng cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Ngược lại, Suura, kẻ đang theo phe Hiện tượng Ma vương, mà vẫn còn nhìn thấy giá trị của nó, mới là kẻ đặc biệt.

"Nếu là việc tôi có thể làm, tôi sẽ làm bất cứ điều gì".

Vì cô ấy──vì Anis, hắn có thể làm bất cứ điều gì.

Ngay cả khi đối thủ là Kỵ sĩ rồng mạnh nhất thế giới.