──Chỉ còn sáu ngày nữa là đến Lễ Khai Môn Rufu Aros.
Đối với thần điện, đối tượng tín ngưỡng tối thượng là 《Nữ thần》.
Ngay cả một kẻ như Benetim cũng có thể đọc làu làu câu chuyện sáng thế mà họ vẫn thường rao giảng.
"Khởi thủy, là sự bắt đầu."
Thần thoại mở đầu bằng một đoạn như vậy.
"Thế giới vốn không có khởi đầu, bởi lẽ nếu không bắt đầu thì sẽ chẳng có gì để kể lại. Vạn vật đều nằm trong tính tất yếu. Thế giới này được sinh ra từ phép màu mang tên 'sự khởi đầu'."
Tóm lại, việc "thần thoại được kể lại" chính là minh chứng nghịch lý cho việc thế giới đã có một điểm bắt đầu. Theo quan điểm của Benetim, đây chẳng qua chỉ là trò chơi chữ vô nghĩa.
Tuy nhiên, đại đa số dân chúng đều tin vào sự tồn tại của thần thoại đó, và kỳ thực cũng chẳng ai biết phải giải thích thế nào khác để định nghĩa nguồn gốc của thế giới. Dù sao thì thế giới này cũng tồn tại một "khởi điểm", và người ta cho rằng thực thể ấy đã toan tính điều gì đó khi sinh ra 《Nữ thần》 để bảo trợ cho sự phồn vinh của nhân loại.
Nơi dâng lời cầu nguyện lên các 《Nữ thần》 ấy chính là thần điện. Quy mô và số lượng thần điện tỷ lệ thuận với dân số đô thị. Ở Đệ nhất Vương đô, chỉ tính riêng những nơi được công nhận chính thức đã có tám thần điện lớn. Nếu tính cả những nơi nằm trong khuôn viên các hội trường công dân hay điểm tụ họp nhỏ lẻ, con số còn lớn hơn nhiều.
Trong số các thần điện tại Đệ nhất Vương đô, nếu hỏi nơi nào nhỏ bé nhất, câu trả lời chắc chắn là Thần điện Chikata ở khu vực phía Tây. Đó là một ngôi đền có vẻ ngoài như muốn tuyên bố thẳng thừng rằng nó chỉ giữ lại những vật dụng tối thiểu cần thiết nhất. Nghe đâu lịch sử của nó rất lâu đời, nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy chút đồ trang trí nào để tạo nên không khí linh thiêng.
Thánh chức giả làm việc ở đó cũng chỉ độc một người. Tuy nhiên, lại là một Đại tư tế.
Nicole Ebooton.
Tuổi đời chắc chắn chưa đến bốn mươi. Trong giới Đại tư tế, sự trẻ trung này có thể coi là một ngoại lệ dị biệt.
Hiện tại có hai mươi tám người giữ chức danh Đại tư tế. Nếu trừ Nicole Ebooton ra, độ tuổi trung bình đều trên năm mươi. Thông thường, đó mới là độ tuổi chín muồi để được đề cử. Điều này đồng nghĩa với việc Ebooton đã tích lũy được những thành tích đáng nể để leo lên vị trí Đại tư tế khi còn rất trẻ, và nhận được sự ủng hộ vững chắc từ nội bộ thần điện.
(──Tuy nhiên.)
Benetim Leopold vừa ngước nhìn Thần điện Chikata nhỏ bé đó vừa suy ngẫm.
(Sự tồi tàn của thần điện này rốt cuộc là do đâu?)
Vẻ ngoài của thần điện không chỉ dừng ở mức giản dị, mà có lẽ phải gọi là rách nát.
Đó là một tòa nhà đã nhuốm màu thời gian đến mức mục ruỗng. Chỗ nào cũng thấy hư hại, nhưng tuyệt nhiên không có dấu hiệu tu sửa. Cô nhi viện nằm ngay bên cạnh trông còn khang trang hơn, đến mức thoạt đầu hắn cứ tưởng đó mới là thần điện chính.
(Dù vậy... tuyệt đối không được mở mồm chê bai trước mặt đương sự.)
Benetim có mục đích riêng. Vì đại cục, dù có chuyện gì xảy ra cũng không được làm phật ý Đại tư tế Ebooton. Bản thân Benetim cũng phải cẩn trọng, nhưng điều đáng lo hơn cả là một trong những gã đàn ông hắn mang theo làm hộ vệ──
"Gì đây, cái ổ này nát hơn tao tưởng. Không có tiền sửa à? Nhìn y hệt cái trại lính của tụi mình."
Zairo, quả nhiên, đã nói toạc ra những gì gã nghĩ. Chính là cái này đây. Cái tính cách phát ngôn không màng đến lập trường hay cảm xúc của đối phương của Zairo khiến Benetim lo sốt vó. Nhưng khổ nỗi hắn cũng không thể không cho gã đi cùng.
"Để mày tự tung tự tác thì không biết mày sẽ gây ra cái họa gì."
Đó là nguyên văn lời gã. Thật xúc phạm──dù Benetim cũng có cảm nhận y hệt về Zairo.
"Cậu Zairo, làm ơn đừng nói thế trước mặt Đại tư tế chứ... Nghe đồn ông ấy là người khó tính lắm đấy."
"Sợ cái gì mà rúm ró thế. Tao đâu có ngu, tao sẽ chú ý hết sức."
"Đấy! Cậu lại dùng từ 'hết sức'. Thế mới đáng lo đấy. Theo kinh nghiệm của tôi, cậu thuộc kiểu người cứ mang tâm thế 'chú ý hết sức' là kiểu gì cũng buột miệng nói toạc móng heo ra cho mà xem, cậu Zairo ạ."
"Biết rồi, biết rồi, tao sẽ chú ý."
Việc lặp đi lặp lại điệp khúc "biết rồi" cũng đủ khiến người ta bất an, nhưng Benetim đành nuốt cục tức vào trong.
Quả nhiên, về khoản hộ vệ, chỉ cần gã kia là đủ. Một nhân tài tuyệt đối không bao giờ nói thừa trong những cuộc đàm phán nhạy cảm thế này. Người dũng giả đáng tin cậy nhất mà Benetim biết. Theo lời Zairo thì đó là "bộ binh tốt nhất".
Tức là, gã ấy.
"Nhờ cả vào cậu đấy, Tatsuya. Đây là nhiệm vụ cực kỳ quan trọn──, ủa?"
Giọng Benetim vỡ ra, cao vút lên ở âm cuối.
Khi quay lại, gã đàn ông to lớn mà hắn tưởng là đang đứng im nghiêm chỉnh, lại đang thực hiện một hành động rõ ràng là dị thường. Gã đang xoay tròn với tốc độ kinh hoàng. Trên hai tay gã treo lủng lẳng những vật nặng hình người──không, không phải. Là trẻ con.
Gã đang xoay tít thò lò với hai đứa trẻ nhỏ đu bám trên hai cánh tay vạm vỡ.
"Ahahahaha!"
Đứa trẻ đang đu trên tay Tatsuya cười khanh khách.
"Nhanh quá đi! Gì thế này, ngầu gấp trăm lần thầy Nicole!"
"Gì đây! Chú ơi, không chóng mặt à?"
Xung quanh Tatsuya đang xoay tròn như con gụ, chẳng biết từ lúc nào lũ trẻ đã xúm đen xúm đỏ. Chúng reo hò cổ vũ, thậm chí còn đang xếp hàng chờ đến lượt được "quay". Có lẽ là trẻ con ở cô nhi viện. Chúng đu lên cánh tay Tatsuya, chơi đùa như thể gã là một món đồ chơi sống, một cái đu quay bằng thịt.
(Mình căng thẳng đến mức không nhận ra cái chợ vỡ này sao?)
Benetim cảm thấy cơn đau đầu ập đến.
Chuyện này thỉnh thoảng vẫn xảy ra. Hễ Tatsuya đến nơi có nhiều trẻ con, y như rằng gã sẽ trở thành bạn chơi cùng──hoặc tệ hơn, bị biến thành dụng cụ vui chơi.
"Làm cái quái gì thế hả, thằng ngu! Tatsuya, mày cũng biết từ chối đi chứ! Đéo phải lúc chơi đâu!"
Zairo lao vào tách những đứa trẻ đang bám lấy Tatsuya ra. Bộ dạng của gã vốn hung dữ và đáng sợ như hung thần, nhưng lũ trẻ chẳng hề tỏ ra sợ sệt. Ngược lại, chúng còn cười nắc nẻ và chạy vòng quanh Zairo.
"Ahahahaha! Tuyệt quá, hàng thật nè! Là Zairo thật nè!"
"Là 'Chim ưng Sấm sét'! 'Chim ưng Sấm sét'!"
"Đã bảo là tớ nói đúng mà. Chắc chắn là Dũng giả Trừng phạt hàng thật!"
Lũ trẻ làm ầm ĩ khiến Zairo có vẻ bắt đầu chóng mặt. Khi gã ôm đầu cúi xuống, tư thế đó khiến gã ngang tầm mắt với đám nhóc tì.
"Này... thế là thế nào? Tụi bay biết tao à?"
"Biết chứ! Nổi tiếng lắm đó. Nghe nói chú đã làm nổ tung lâu đài ở Zeiarente, thổi bay cả Hiện tượng Ma vương."
"Chú đã đấu tay đôi với Abaddon, rồi dùng tay không bẻ gãy xương toàn thân hắn đúng không?"
"Sau đó chú nhai đầu nuốt sống hắn luôn nhỉ."
Benetim nghe thôi cũng thấy toàn là lời đồn thổi khủng khiếp. Tuy nhiên, hắn giật mình nhận ra có một chi tiết nghe quen quen──vụ đấu tay đôi với Abaddon và bẻ gãy xương toàn thân bằng tay không. Đó chính là bài báo lá cải mà Benetim đã viết trên tờ Livio cách đây ba ngày để kiếm chút tiền tiêu vặt.
Nhưng tất nhiên, Benetim không đời nào ngu ngốc mà nói ra điều đó.
"...Tự nhiên tao thấy mệt đột xuất. Benetim, làm gì đi chứ."
"Hả. À... ừm, các em. Dừng lại ở đó được chưa?"
Thấy Zairo gục đầu xuống bất lực, Benetim rụt rè lên tiếng.
"Người đó chuẩn bị có việc phải làm rồi. Là hộ vệ của chú."
"Hả~! Chán thế."
"Hết rồi ạ?"
"Xin lỗi nhé. Tatsuya, đi thôi. Tạm thời cậu dừng hoạt động lại đã."
Nghe vậy, Tatsuya khựng lại ngay lập tức như một cỗ máy bị ngắt điện.
Dù là nhân tài hộ vệ tốt nhất, nhưng thỉnh thoảng gã lại có những hành động kỳ quặc ở những chỗ không ai ngờ tới. Đó là yếu tố gây lo ngại duy nhất. Dù đối phương là trẻ con, Tatsuya cũng tuân theo mệnh lệnh của người khác gần như vô điều kiện──có vẻ là vậy. Cứ như gã không được cài đặt chức năng "từ chối".
"Này ông."
Bất chợt, một đứa trẻ ngước nhìn Benetim.
"Có phải ông đến gặp thầy Nicole không?"
"Đúng vậy. Chú có việc muốn nhờ."
"Thế thì thôi đi. Thỉnh thoảng cũng có mấy người lớn đến gặp thầy, nhưng hầu như ai cũng bị quát rồi đi về hết."
"Hả...?"
"Nhất là ông, mặt mũi trông gian manh thế kia. Chắc chắn sẽ bị mắng cho xem. Mà ông có việc gì?"
"À thì, ừm, chuyện đó... thực ra là."
Benetim ấp úng, do dự không biết có nên nói hay không, nhưng rồi nghĩ đằng nào thì lũ trẻ này cũng chẳng hiểu, nên quyết định nói.
"Chú muốn Đại tư tế Ebooton trở thành Thủ tịch Đại tư tế."
Theo lời Adif Twebel, Nicole Ebooton này là Đại tư tế duy nhất có thể khẳng định chắc chắn không liên quan đến Cộng sinh phái.
Nếu đưa nhân vật này lên đỉnh cao, kết nối thần điện và quân đội, sẽ tạo ra sức mạnh to lớn cho kế hoạch tổng phản công mùa xuân. Đối với Thánh Kỵ sĩ đoàn, những người nắm giữ 《Nữ thần》, việc không thể phớt lờ ý hướng của thần điện sẽ có ảnh hưởng đặc biệt lớn. Những ràng buộc hoạt động mang tính tư tưởng cổ hủ như "Phòng vệ mới là trách nhiệm của Thánh Kỵ sĩ" sẽ được gỡ bỏ.
Nếu là Ebooton, nghe nói ông ta là ứng cử viên sáng giá nhất để thực hiện điều đó. Một nhân vật không ngả theo phe phái nào, có thể đưa ra những phán đoán công bằng và chính xác. Nếu có vấn đề gì thì chỉ có một──Benetim nhớ lại lời cảnh báo của Adif Twebel.
"Đại tư tế Ebooton là một người cực kỳ gàn dở, chỉ có vậy thôi."
Nếu thế thì chắc chắn là kiểu người mình không thể ưa nổi rồi, Benetim thầm nghĩ.
Và như để chứng minh cho linh cảm đó của Benetim, đứa trẻ bắt chuyện lúc này cười nham hiểm.
"Hôm trước cũng có người đến đấy, cái người kiểu kiểu như ông ấy. Hình như bảo là muốn được đề cử, đến nhờ thầy Nicole giúp."
"...Người đó thế nào rồi?"
"Bị đá đít đuổi ra ngoài, chạy mất dép luôn."
Benetim nuốt nước bọt cái ực. Hắn cảm thấy chuyện này sẽ chẳng đi đến đâu tốt đẹp. Dù vậy, đâm lao thì phải theo lao.
"Có vẻ là một đối tượng phiền phức đây..."
Zairo dường như đã lấy lại tinh thần đôi chút, vừa đứng dậy vừa nghiêng đầu rắc rắc cổ.
"Mà, đằng nào cũng phải xoay sở thôi."
"Này, cậu Zairo. Dù có bị tấn công thì cũng đừng có phản kích bừa bãi đấy nhé..."
"Làm đéo có chuyện đó! Làm bị thương người mình định đưa ra tranh cử thì còn làm ăn gì. Rốt cuộc ông nghĩ tôi là cái thứ gì hả."
Là hiện thân của bạo lực. Từ đó đã dâng lên đến tận cổ họng, nhưng Benetim lại kìm nén không nói ra. Thay vào đó, hắn vỗ vai Tatsuya giục giã.
"Tatsuya cũng đi thôi. Nếu tôi sắp bị tấn công thì nhờ cậu phòng thủ──à ừm, này. Tatsuya? Cậu có nghe không đấy?"
"Ư ư."
"Chẳng lẽ cậu đang chóng mặt à?"
"Ư ư."
"...Hít thở sâu rồi đi nào."
Chính hắn cũng cần điều đó hơn ai hết.
◆
Bên trong thần điện còn giản dị hơn cả vẻ bề ngoài tồi tàn của nó. Chỉ có vài chiếc ghế được xếp ngay ngắn và một bệ thờ nứt nẻ, không hề có lư hương hay chân nến dùng cho nghi lễ, cũng chẳng có đồ bạc chạm khắc mô phỏng Đại Thánh Ấn.
Và bản thân Nicole Ebooton cũng là một nhân vật vượt xa mọi dự đoán.
"Ta từ chối."
Đại tư tế Ebooton vừa nói vừa chà mạnh chiếc giẻ lau xuống sàn nhà. Ông ta thậm chí còn chẳng buồn ngẩng mặt lên nhìn khách.
"Ta không có ý định can dự vào Thần thánh Tuyển cử. Tự mình mưu cầu quyền lực là trái với đức tin của ta."
Giọng nói của Ebooton sắc bén, mang sự nghiêm khắc như tiếng đục khắc vào đá tảng.
"Ta cũng sẽ không bỏ phiếu cho bất kỳ ai. Ta cho rằng trong thần điện hiện tại không có ai xứng đáng làm Đại tư tế. Ta sẽ tham dự Thánh Tuyển, nhưng ta sẽ bỏ phiếu trắng."
"Nhưng mà này, thưa Đại tư tế."
Được ánh mắt của Zairo đang im lặng bên cạnh thúc giục, Benetim cố gắng bám víu thêm chút nữa.
"Ngay lúc này thần điện đang khao khát một nhân vật cao khiết như ngài, thế nên là──"
"Đã bảo không làm là không làm. Đừng hòng dùng lời ngon ngọt dụ dỗ ta. Nhất là ngươi, ta ngửi thấy mùi lừa đảo nồng nặc từ ngươi đấy."
Không cần ngẩng mặt lên, chỉ nghe giọng thôi mà cũng phán đoán được đến mức đó sao. Benetim thầm thán phục. Có vẻ Zairo cũng vậy.
"Công nhận. Đại tư tế tinh tường thật."
Gã vỗ tay đen đét, rồi khom lưng xuống trước mặt vị Đại tư tế. Gã cúi người xuống nhòm vào mặt Ebooton đang cắm cúi lau dọn hệt như một tên côn đồ đầu đường xó chợ. Trông tướng mạo cực kỳ mất dạy.
"Gã này là lừa đảo. Vì thế nên mới bị bắt và trở thành Dũng giả Trừng phạt. ...Nhưng chuyện thần điện cần ông là sự thật. Phải làm gì đó với Hiện tượng Ma vương."
"Không phải thần điện, đúng chứ? Kẻ cần ta chẳng phải là quân đội sao?"
Câu trả lời của Ebooton rất rành mạch, cứng rắn và đi thẳng vào trọng tâm.
"Đúng là việc diệt trừ Hiện tượng Ma vương là cần thiết. Ta công nhận điều đó."
"Diệt trừ cơ à. Từ hay đấy."
"Diệt trừ. Ngoài ra không còn con đường nào khác."
Ebooton nhấn mạnh từng từ. Ông ta liếc nhìn Zairo một cái rồi lại quay về với công việc trên tay.
"Nếu ta là Thủ tịch Đại tư tế, ta sẽ đưa ra phương châm vận dụng Thánh Kỵ sĩ đoàn một cách tích cực. Cách làm chủ yếu phòng vệ Nhân loại Lĩnh vực của Thủ tịch Đại tư tế hiện tại đã quá thụ động."
"Thế thì ông nên làm Thủ tịch đi chứ. Trước khi quá muộn."
"Dù vậy ta cũng sẽ không bao giờ tự mình mưu cầu quyền lực. Đây là điều không thể nhượng bộ, Zairo Forbarz."
"Chậc... biết thế đếch đến cho xong. Ông biết tôi à."
Zairo vừa gãi đầu sột soạt vừa đứng dậy. Cựu Đoàn trưởng Thánh Kỵ sĩ đoàn. Thảo nào, là Đại tư tế thì không lý nào lại không biết mặt gã.
"Cựu Đoàn trưởng Thánh Kỵ sĩ đoàn Forbarz. Ta không biết tại sao ngươi lại phải gánh chịu tội lỗi đó. Nhưng chẳng phải chính vì kiên định với niềm tin của riêng mình nên ngươi mới ra nông nỗi này sao?"
"Đấy đâu phải là thứ đáng ăn mừng như niềm tin. ...Rốt cuộc thì chắc là tôi đã sai lầm thôi."
"Có lẽ ta cũng đang sai lầm. Nhưng ta định sẽ tuẫn tiết vì những điều không thể nhượng bộ."
Nghe những lời đó, Zairo lắc đầu như thể đã bỏ cuộc. Gã giơ hai tay lên như muốn nói "bó tay".
Nicole Ebooton thậm chí không thèm nhìn về phía đó.
"Hết chuyện rồi, nói chuyện đến đây thôi. Ta phải làm sạch thần điện cho buổi lễ bái định kỳ, còn phải giáo dục lũ nhóc ở cô nhi viện nữa. Ta cũng phải chỉ huy hoạt động dọn vệ sinh khu vực và xúc tuyết."
"Hả...?"
Benetim cảm thấy mình vừa nghe được một điều đáng kinh ngạc.
Dọn dẹp thần điện hay hướng dẫn giáo dục ở cô nhi viện là việc của tín đồ chứ. Ít nhất cũng là đến cấp tư tế thôi. Không phải là việc mà một người đường đường là Đại tư tế phải xắn tay áo lên làm.
"À ừm, những việc đó, sao ngài không nhờ các tín đồ hay tư tế của thần điện này làm?"
"Không có ai cả. Nên ta mới bận. Dù cũng có những người tình nguyện giúp đỡ. Nấu ăn từ thiện, dạy dỗ, hỗ trợ người tị nạn, có bao nhiêu việc phải làm."
Benetim càng thêm bàng hoàng. Một Đại tư tế lại tự mình xoay sở điều hành thần điện từ A đến Z. Hắn cứ tưởng dù không có tên trong danh sách chính thức thì cũng phải có người cộng tác chứ.
"Có vẻ ngạc nhiên nhỉ?"
Cảm tưởng đó của Benetim bị nhìn thấu một cách dễ dàng. Hắn cảm thấy như đang bị mắng nên cứ bồn chồn không yên. Chẳng còn cách nào khác, hắn nói thẳng những gì mình nghĩ.
"Không ạ. Tôi nghĩ nếu là Đại tư tế, ngài có thể quyên góp tiền để điều hành thần điện quy mô lớn hơn──và nhờ đó có thể hỗ trợ lớn hơn nữa."
Nghe ý kiến đó, Ebooton khịt mũi nhẹ, vắt khô chiếc giẻ lau.
"Tiền quyên góp thu được ta cho người ta hết rồi. Cho những tu sĩ lang thang hoạt động bên ngoài Đệ nhất Vương đô ấy."
"Cho hết, nghĩa là... không phải đầu tư ư? Chỉ đơn thuần là tặng thôi sao?"
"Đúng vậy. Cứ để họ tùy ý sử dụng. Ở các địa phương xa xôi mới có những người cần được cứu giúp. Đức tin là thành trì của tâm hồn. Nó cần thiết cho những người đang phơi mình trước thiệt hại của Hiện tượng Ma vương."
Vừa nói, Ebooton vừa đứng dậy, đấm đấm vào thắt lưng đau nhức.
Ông ta thấp hơn tưởng tượng. Chắc chắn là thấp hơn Benetim. Nhưng khi đối diện, ông ta tỏa ra một loại khí phách áp đảo người khác.
"Ha! Cứng cựa thật đấy, cái ông Đại tư tế này."
Zairo cười khẽ. Có vẻ gã đang vui, nhưng chẳng hiểu có gì mà vui thế. Có những lúc Benetim không thể hiểu nổi khiếu hài hước của gã.
"Ông này, với cái đà này──có khi nào ông định vứt bỏ cả cái thần điện này để đi du hành truyền giáo ở địa phương không đấy?"
"Hiểu chuyện đấy. Ta cũng muốn làm thế lắm nếu có thể, nhưng không thể vứt bỏ lũ nhóc ở cô nhi viện được. Riêng kế hoạch giáo dục thì không có ai để giao phó cả. Cũng cần tiền mua giáo cụ nữa."
"A! Đ, đúng! Chỗ đó đấy, thưa Đại tư tế."
Cảm giác như tìm thấy một tia hy vọng mong manh. Benetim xen vào đầy khí thế.
"Tôi rất chia sẻ với tình trạng tài chính của cô nhi viện. Chỉ dựa vào tiền quyên góp của người dân bình thường thì khó mà duy trì hoạt động quy mô này. Cứ đà này sớm muộn gì cũng phải đóng cửa hoặc thu hẹp cô nhi viện thôi đúng không?"
Thu hẹp hoạt động. Tức là phải chọn lựa xem đứa trẻ mồ côi nào được cứu, đứa nào bị loại. Điều đó chắc chắn trái với tín điều của người đàn ông tên Ebooton này.
"Vì thế! Thưa Đại tư tế Ebooton, việc ngài đứng trên đỉnh cao của thần điện sẽ giúp đổi mới thể chế, cùng với cải cách ngài có thể thực hiện lý tưởng đó──"
"Nếu là cơ sở tồn tại dựa trên thiện ý của con người, thì khi thiện ý đó đứt đoạn, việc đóng cửa là lẽ tự nhiên."
Câu trả lời của Ebooton chẳng chừa cho một kẽ hở nào để bám víu. Nó vang lên đanh thép như tiếng búa nện vào đe.
"Ta cũng từng nghĩ đến việc cải cách thần điện. Nhưng vì điều đó mà bẻ cong đức tin của bản thân thì là lẫn lộn đầu đuôi. Nghe đây. Dù có giương cao mục đích cao cả đến đâu, thì phương tiện để đạt được nó không được phép sai lầm. Mục đích đạt được khi đã vứt bỏ niềm tin thì có giá trị gì?"
Cách nói chuyện của ông ta khiến Benetim liên tưởng đến một người. Norrgayu. Sự tồn tại của ý chí đó có nét gì đó tương đồng.
"Bất cứ lúc nào cũng không được thỏa hiệp. Một thỏa hiệp nhỏ sẽ sinh ra thỏa hiệp lớn hơn. Việc tự mình mưu cầu quyền lực, đối với ta chính là một thỏa hiệp nhỏ."
"Nhưng mà, như thế thì lũ trẻ sẽ..."
"Ta là một kẻ cực kỳ ích kỷ. Ít nhất thì ta sẽ ra ngoài trời sống cùng chúng. Vốn dĩ, lời cầu nguyện đâu cần đến thần điện. Nó chỉ là cái mốc dễ hiểu để truyền bá giáo lý mà thôi."
Một cách suy nghĩ mà Benetim hoàn toàn không thể hiểu nổi. Đồng thời hắn cũng ngộ ra một điều. Thay đổi suy nghĩ của Đại tư tế này là chuyện không tưởng.
"Ừm, cậu Zairo. Tôi có một đề xuất này."
Về mặt hình thức──thực sự chỉ là hình thức, Benetim quay sang nhìn Zairo. Hắn nghĩ cố thêm nữa cũng vô ích. Nhưng Zairo chỉ trừng mắt nhìn lại với ánh mắt của một con thú dữ.
"Ông có gì muốn nói à? Thấy khó quá nên định bỏ cuộc hả?"
"K, không... Vậy thì, ừm, thưa Đại tư tế! Giả sử nhé. Nếu là giả sử thôi nhé."
Cuối cùng Benetim quyết định xác nhận lại một khả năng.
"...Nếu các Đại tư tế khác đề cử ngài làm Thủ tịch Đại tư tế thì sao?"
Theo quy định của thần điện, đối tượng có thể được bầu trong Thánh Tuyển không chỉ là những người tự ứng cử. Nếu có sự đề cử từ năm Đại tư tế khác trở lên, người đó có khả năng được chọn làm Thủ tịch Đại tư tế trong Thánh Tuyển.
"Nếu được đề cử, ngài có từ chức không?"
"Không. Nếu vậy thì ta sẽ không từ chức. Đó là quy tắc của thần điện, và nếu ta được chọn mà không mưu cầu quyền lực──thì đó là do đức tin đã chọn ta. Chỉ có điều, khả năng đó không xảy ra đâu."
Ebooton cười nhạt, và lúc này mới quay lại nhìn thẳng vào Benetim.
"Lũ Đại tư tế suốt ngày chìm đắm trong tranh giành quyền lực đó không đời nào chọn ta. Bọn chúng──"
Ebooton đang nói dở bỗng nheo mắt lại. Ông ta không nhìn Benetim hay Zairo, mà đang nhìn Tatsuya. Hắn bất giác quay lại, nhưng chẳng có gì thay đổi cả.
Tatsuya chỉ đang nhìn vào hư không với khuôn mặt vô cảm, ngây ngô. Ánh mắt đó khiến người ta nghĩ rằng có khi gã còn chẳng nhìn thấy Ebooton.
"À, ừm. Tatsuya làm sao ạ?"
"Không."
Nicole rời mắt khỏi Tatsuya, lần này nhìn về phía bệ thờ.
Trên bức tường phía sau đó là biểu tượng duy nhất trong thần điện này cho thấy dấu hiệu của đức tin. Một bức tranh. Bức tranh vẽ Nữ thần và những người tùy tùng theo hầu. Màu sắc giản dị, nhưng nét vẽ tinh tế, trông rất hợp với thần điện này.
"Ừm, thưa Đại tư tế?"
"Không có gì. ──Mau về đi. Ta không có tai để nghe những lời của các ngươi."
Với cái đà này thì bó tay. Hết cách đúng như dự đoán──Zairo khịt mũi vẻ phiền phức, còn Benetim thở dài, vỗ vai Tatsuya.
Đành phải dùng ngay đến thủ đoạn cuối cùng thôi.
Tức là, mua chuộc.
◆
Đêm đó. Benetim và Zairo ngồi uống thứ rượu rẻ tiền như để giải sầu trong trại lính.
"Rắc rối to rồi."
Zairo uống cạn ly rượu nho và rên rỉ. "Rắc rối to rồi" vốn là câu cửa miệng của Dotta và hắn, nhưng hôm nay Zairo lại là người nói ra.
"Cái ông Đại tư tế đó, đúng là đối thủ khó nhằn thật."
"...Vâng. Cứ đà này thì thậm chí còn chẳng lết được đến bước ứng cử."
"Đối thủ tranh cử thì sao? Thỉnh thoảng cũng có mà. Phiếu bầu bị chia rẽ và không thể quyết định chỉ bằng Thánh Tuyển ấy. Không thể câu giờ bằng cuộc bầu cử lại để thuyết phục thêm sao?"
"Khó đấy. Có ba ứng viên sáng giá, và trong số đó có một người đang vượt lên dẫn trước."
Tại thời điểm hiện tại, số lượng Đại tư tế được thần điện chỉ định là hai mươi tám người.
Trong số đó, có ba nhân vật quyền lực đang ứng cử chức Thủ tịch Đại tư tế. Ứng cử viên sáng giá nhất là một Đại tư tế tên Mirose. Theo tin đồn ngoài phố, bà ta đang ngày càng chiếm ưu thế. Cứ đà này, bà ta sẽ trúng cử một cách thuận lợi.
"Bà già Mirose làm ăn khéo lắm."
Đó là những gì nghe được khi ngồi uống rượu ở Hiệp hội Mạo hiểm giả.
"Bà ta giỏi giữ cân bằng với phe trung lập, lại còn lắm tiền. Bà ta tự bỏ tiền túi cho học viện của thần điện, hay cho các hội thợ vay tiền. Mọi người đều không ngóc đầu lên nổi... Quả nhiên ở đời, kẻ có tiền là kẻ thắng."
Cho vay tiền, đúng là một cách làm cao tay. Hay đúng hơn, bình thường người ta sẽ làm thế. Kẻ tặng không cho người khác như Nicole mới là bất thường.
"Nghe đâu Công ty Vaakle cũng đang hỗ trợ cái gì đó thì phải. Lần này, bà già đó thắng chắc rồi."
Việc chia rẽ phe phái của Mirose - thế lực lớn nhất này, thuyết phục quá bán số Đại tư tế có quyền bầu cử, hoặc mua chuộc họ──những ngón nghề đó là bất khả thi đối với Benetim. Vốn dĩ Benetim không có sự kiên nhẫn hay nghị lực đó, mà ngân sách quân sự cũng không đủ.
(Dùng cách nào nhẹ nhàng hơn đi.)
Đó là suy nghĩ thường trực của Benetim.
Tóm lại, cứ chọn con đường nào nhàn hạ hơn chút. Tránh khó khăn, và cố gắng đi đường tắt nhất có thể. Kết quả là hắn toàn nói dối, bị gọi là kẻ lừa đảo, và giờ đây kết cục là trở thành dũng giả.
Dù vậy đương sự cũng chẳng hề có ý định hối cải. Vì hối cải thì tâm trạng sẽ rất tệ, và cũng phiền phức nữa.
"Tao chỉ nghĩ ra được mỗi cách đe dọa, nhưng có dọa thì Ebooton cũng sẽ không chịu ứng cử đâu."
Zairo nốc rượu với giọng điệu có phần buông xuôi.
"Nếu thế thì chỉ còn cách tấn công trực diện à. Nếu Theoritta đứng ra nhờ vả đàng hoàng... không, cái đó cũng vô dụng. Cái ông Đại tư tế đó chắc sẽ không bẻ cong suy nghĩ dù đó là lời của 《Nữ thần》 đâu."
Đối với Zairo thì đây là một đánh giá cao. Gã còn dùng kính ngữ với đối phương. Bằng chứng cho thấy gã thể hiện sự tôn trọng nhất định. Điều này cực kỳ hiếm.
"Tính sao đây? Bị Adif nói kiểu 'quả nhiên là không được sao' thì tao cay lắm. Với lại, theo lời Kafzen thì đằng sau vụ này có bàn tay của Cộng sinh phái──"
Gã đang nói dở thì im bặt. Gã cụp mắt xuống, suy nghĩ, rồi lại rót thêm rượu nho.
"Thôi được rồi. Benetim. Ông có ý tưởng gì không? Thú thật là tao cũng gần bó tay rồi."
Đành chịu thôi. Vốn dĩ đây không phải loại công việc phù hợp với Zairo.
Benetim nghĩ, Zairo quá thờ ơ với chính trị và thế sự. Dù có cố suy nghĩ nghiêm túc thì chắc cũng chỉ nghĩ ra được mấy cách gần như chính công pháp thôi.
(Điều đó tức là... Về cơ bản là tôi phải xoay sở tất cả sao...!)
Nặng nề quá. Nhưng dù sao việc gã chỉ ra việc cần làm cũng còn tốt chán. Nếu không biết phải làm gì, chắc Benetim đã đứng chôn chân trong vô vọng rồi. Lúc này, việc cần làm chỉ có một.
"Tóm lại, không từ thủ đoạn, miễn sao để Đại tư tế Ebooton chịu ứng cử là được chứ gì."
"Đúng là thế nhưng mà... cách nói của ông làm tao thấy bất an đấy..."
"Nếu bản thân ông ấy không chịu ứng cử, thì chỉ còn cách dùng sự đề cử của năm Đại tư tế trở lên thôi. Tôi định sẽ mua chuộc năm người không thuộc phe phái nào ngoài Đại tư tế Ebooton."
"Mua chuộc á, ông lấy đâu ra lắm tiền thế?"
"Nếu là người có thể mua chuộc, thì tôi có biết một người."
Việc gì mình không làm được thì để kẻ làm được làm. Tư duy của Benetim vạn sự đều theo kiểu đó. Kết quả là có lẽ tính cách đó lại phù hợp với vai trò chỉ huy. Dù đúng là vô dụng, nhưng ít nhất hắn chưa từng cản trở chiến lược của Zairo hay Jace.
"Thằng nào?"
Zairo hỏi với ánh mắt đầy nghi hoặc. Trong trường hợp này, người có thể mua chuộc quá bán số Đại tư tế và khiến họ cam kết bỏ phiếu cho Ebooton, hắn chỉ nghĩ ra đúng một người.
Đó là Công ty Khai thác Vaakle. Giám đốc chi nhánh khu vực Đệ nhất Vương đô của tổ chức đó.
Tên là Fidius Vaakle. Con trai trưởng nhà Vaakle. Anh ruột của Benetim, và là người đứng đầu danh sách kế thừa chức gia chủ tiếp theo, một trong những doanh nhân xuất sắc nhất gia tộc.
"Fidius Vaakle. Là anh trai tôi."
"...Hả?"
Zairo há hốc mồm.
"Anh trai ông là... cái gì cơ? Vaakle á?"
"Đúng vậy. Tôi chưa nói à? Trông thế này thôi chứ tôi cũng là thành viên của gia tộc Vaakle đấy. Tuy là gần như bị đuổi khỏi nhà rồi. Tôi là con thứ tư. Trên có một anh, hai chị. Dưới còn một em trai."
"Đéo biết đâu là thật đâu là đùa nữa."
Lẩm bẩm xong, Zairo ném hạt dẻ nhắm rượu vào cái miệng vẫn đang há hốc.
"Nếu đúng là công ty Vaakle về phe mình thì việc mua chuộc không phải là không thể. Ít nhất cũng có thể đảm bảo được năm người đề cử cho Đại tư tế Ebooton... Nhưng mà..."
Zairo nhìn Benetim với vẻ ngờ vực tột độ. Dù vậy gã buộc phải tin thôi. Vì chẳng còn cách nào khác.
"Làm được không đấy? Ông thuyết phục được anh trai mình không? Chắc chắn quan hệ anh em tệ lắm đúng không."
"Không sao đâu. Tôi được anh hai cưng chiều lắm."
"...Câu đó từ đoạn nào là điêu, đoạn nào là thật thế? Không phải là điêu tất đấy chứ?"
"Thật tất mà lị. Sao cậu cứ nghi ngờ thế nhỉ."
"Vì mày là Benetim chứ sao."
Thật quá đáng, Benetim nghĩ. Vốn dĩ hắn biết chỗ ở của Fidius tại Đệ nhất Vương đô. Chỉ cần phục kích trên đường về là được.
May mắn là hắn đã có đủ tiền để thuê người, và cũng đã cho triển khai rồi. Thế nên──
"Nói gì thì nói, vẫn phải làm thôi... đúng không? Hay là coi như tất cả là do tôi nói phét, rồi mình dừng ở đây...?"
"Có cái cứt! Tao hiểu rồi. Vụ này giống như một cú lừa đảo quy mô lớn nhỉ. Các bước chuẩn bị giao cho ông. Tao phải làm gì?"
"Vâng. Vì đi trên dây cũng khá nguy hiểm nên... có một việc tôi muốn nhờ cậu Zairo."
◆
Đêm ấy, Fidius Vaakle về nhà muộn hơn thường lệ.
Nguyên do là cuộc thương thảo với đối tác bị kéo dài bởi những vị khách không mời, cộng thêm tuyến đường quen thuộc đang bị chặn để lát đá, buộc ông phải đi vòng một quãng khá xa. Hôm nay, tuyết rơi không ngớt từ quá trưa, cái lạnh thấu xương như ngấm vào tận tủy.
Chẳng phải là dự cảm chẳng lành hay gì. Fidius Vaakle vốn không tin vào mấy thứ tâm linh vớ vẩn đó. Với ông, đây đơn giản chỉ là một ngày xui xẻo.
Và việc nhìn thấy bản mặt thằng em trai chính là đỉnh điểm của sự xui xẻo đó.
Thằng em trai ── Benetim Vaakle, đang đứng chôn chân giữa con hẻm ngập tuyết. Fidius ra lệnh cho gã đánh xe dừng lại, rồi nheo mắt soi kỹ vào khuôn mặt đó. Giá như nó là một hồn ma thì tốt biết mấy. Vì như thế nghĩa là thằng em trai này đã chết khuất mắt cho rồi.
Nhưng tiếc thay, có vẻ nó vẫn còn sống nhăn.
Nếu phải nói đến hồn ma, thì gã đàn ông đứng cạnh Benetim trông còn giống hơn. Một gã đàn ông tay chân dài ngoằng dị hợm, khuôn mặt rỗng tuếch, chẳng toát lên chút ý chí nào. Dáng đứng trơ trọi giữa trời tuyết ấy, không hiểu sao lại mang đến cảm giác tai ương đến rợn người.
Đôi mắt đen ngòm như hai cái hố sâu hoắm nhìn về phía Fidius mà như không nhìn.
"Anh hai. Lâu quá không gặp."
Benetim cúi đầu chào. Cái thái độ lễ phép ấy toát lên vẻ trơ trẽn và giả lả đến rợn người. Fidius cảm thấy một cơn đau đầu âm ỉ. Giữa họ đâu phải là cái loại quan hệ có thể chào hỏi xã giao như vậy khi tái ngộ.
Fidius có hai em gái và hai em trai. Tất cả đều là ứng cử viên kế thừa Công ty Vaakle và cũng là đối thủ cạnh tranh ── ngoại trừ Benetim.
Gã này đã sớm bộc lộ sự bất tài, thất bại thảm hại trong mọi "bài thử" mà cha và gia tộc đưa ra. Hắn dường như cho đến tận cùng vẫn không hiểu rằng đó không phải là "thử thách", mà là những cơ hội được trao cho. Hắn rời khỏi nhà gần như dưới hình thức bị trục xuất, và bặt vô âm tín ngay sau đó.
Fidius luôn coi đó là một thằng em hết thuốc chữa. Ông thừa biết hắn đã làm những việc như lừa đảo để kiếm sống, và hiện tại đang thụ án với tư cách là một Dũng giả Trừng phạt.
Ông không ngờ hắn lại dám vác cái mặt dày đến trước mặt mình như thế này.
"Tao thực sự không thể hiểu nổi, Benetim."
Fidius thở dài, cất tiếng.
"Mày vác cái mặt nào đến gặp tao đấy? Cút ngay. Đừng có ngáng đường. Hay mày muốn bị ngựa giẫm chết?"
"Nói với đứa em trai lâu ngày mới gặp lại những lời tàn nhẫn như vậy, có hơi quá không ạ?"
Benetim nở một nụ cười có vẻ bối rối. Điệu cười đó chọc tức người ta một cách kỳ lạ. Ông biết rõ lý do.
"Chẳng lẽ anh vẫn còn giận sao? Vụ ngụy tạo Công ty Modelis, em thực sự đã hối lỗi và xin lỗi rồi mà ──"
"Câm mồm."
Vừa nghe nhắc đến cái tên Modelis, Fidius gầm gừ trong cổ họng. Ông không định đe dọa, chỉ đơn giản là ký ức khó chịu ùa về.
Trước đây, từng có tin đồn về sự xuất hiện của một kết xã quy mô lớn đối đầu với Công ty Vaakle. Tên là Công ty Modelis. Nghe đâu đó là một loại ngân hàng, nhận tiền gửi và cho phép rút tiền an toàn ở những vùng xa xôi, thậm chí kinh doanh cả mảng cờ bạc vốn bị nhà nước kiểm soát. Một kết xã như vậy đã lên kế hoạch thành lập với sự hậu thuẫn của Thần điện ── Fidius đã điều tra và tin rằng quả thực có những động thái như vậy.
Thế nhưng, khi thực sự đào sâu, Công ty Modelis lại biến mất không tăm tích như chưa từng tồn tại.
Đến khi hiểu ra rằng nó vốn dĩ là bánh vẽ, ông nhận ra lợi nhuận của công ty đã xuất hiện một khoản thâm hụt không thể phớt lờ. Do chính Fidius và thuộc hạ đã có những động thái đối ứng, khiến các nhà đầu tư hoảng sợ bán tháo chứng khoán. Đó là thiệt hại do hiệu ứng dây chuyền.
Ông không nghĩ đó là hành động khinh suất. Đáng lẽ đó phải là một cuộc điều tra mật, nhưng tại sao lại rò rỉ ra ngoài? Đến tận bây giờ Fidius vẫn không hiểu. Chỉ biết rằng, chắc chắn đã có kẻ hưởng lợi từ những biến động đó. Và là nhiều kẻ.
Ở gần trung tâm của vụ việc đó, có bóng dáng của Benetim.
Khi truy dấu thì đã quá muộn, Benetim lại một lần nữa cắt đứt liên lạc, chỉ để lại tin đồn rằng hắn đã chết. Có kẻ lạc quan cho rằng hắn đã bị giết do chia chác không đều, nhưng Fidius không nghĩ vậy. Như để chứng minh điều đó, thằng em trai này đã trở thành Dũng giả Trừng phạt, và rồi ──
"Em có một thương vụ mang lại lợi ích cho anh đây, anh Fidius."
Benetim nói. Một câu thoại chán ngắt. Thằng em này luôn khiến ông phải ngán ngẩm hết lần này đến lần khác.
"Tao không muốn nghe, cũng chẳng cần nghe. Loại như mày thì đào đâu ra chuyện gì có lợi cho tao."
"Là chuyện về ghế Thủ tịch Đại tư tế. Em đang nhận mật lệnh từ một vị thuộc Thánh Kỵ sĩ đoàn ── có một người mà chúng em nhất định phải đưa lên thắng cử."
Mật lệnh từ Thánh Kỵ sĩ đoàn sao.
Fidius nhẩm lại cái danh xưng đó trong đầu rồi cười khẩy. Có thằng Thánh Kỵ sĩ điên nào lại đi giao mật lệnh cho Dũng giả Trừng phạt cơ chứ? Huống hồ là cho một gã chỉ được cái mồm mép như Benetim.
"Chắc lại là bốc phét thôi, mà cho dù là thật đi nữa, thì liên quan quái gì đến tao?"
"Em muốn nhờ anh mua chuộc các vị Đại tư tế. Để họ đề cử Đại tư tế Nicole Ebooton. Chỉ cần năm người thôi là đủ rồi ạ."
Benetim thản nhiên đề xuất một hành vi gian lận trắng trợn.
"Ngu xuẩn. Tao ── không, Công ty Vaakle chẳng được lợi lộc gì từ việc đó."
"Là vì các anh đang hỗ trợ Đại tư tế Mirose sao?"
"Mày cũng điều tra được đến mức đó rồi à."
"So với Đại tư tế Mirose, lão Ebooton kia sẽ mang lại nhiều lợi nhuận hơn. Trước hết, chắc chắn doanh thu của Thần điện sẽ tăng. Tiền quyên góp từ tín đồ và các địa phương sẽ tăng lên, còn sự lãng phí sẽ giảm đi."
Phần đó là sự thật. Fidius cũng biết về Nicole Ebooton. Người có thể mở rộng thế lực của Thần điện nhất, có lẽ chính là gã đàn ông tên Nicole Ebooton đó. Cũng có thể nói, hắn sẽ mang lại lợi ích cho phe nhân loại trong cuộc chiến chống lại Hiện tượng Ma vương.
"Và Đại tư tế Ebooton sẽ không tích trữ khoản thu đó. Ông ấy sẽ dùng nó để cứu trợ khu ổ chuột, người tị nạn, quyên góp cho địa phương, và tăng cường quân bị cho Thánh Kỵ sĩ đoàn. Công ty Vaakle có thể thu hồi khoản tiền đó."
"Cũng có thể."
Fidius thừa nhận một phần. Chắc hắn chỉ đang cố nhào nặn lý do cho hợp lý, nhưng nhận định đó không sai lầm lắm. Colfine ── đứa em gái thứ hai từng đánh giá cao và tỏ ra thích thú với năng lực này của Benetim, nhưng đó là ảnh hưởng xấu. Con bé đó cũng cần phải được uốn nắn lại tinh thần mới được.
Có một điều mang tính quyết định nữa mà Benetim hoàn toàn không nhìn ra.
"Dù vậy tao ── không, Công ty Vaakle sẽ không đầu tư vào Nicole Ebooton. Vì gã đó mang lại quá nhiều lợi ích cho phe nhân loại."
"Điều đó... nghĩa là sao ạ?"
Fidius không trả lời. Đó là điều không cần giải thích ── tuy nhiên, chính câu nói vừa rồi đã là lời giải thích quá đủ. Còn lại, nếu đầu óc nó chịu hoạt động một chút thì sẽ hiểu thôi.
Lợi ích của phe nhân loại. Đó chính xác là vấn đề đối với Công ty Vaakle.
Công ty Vaakle khao khát chiến tranh. Bởi vì cuộc chiến với Hiện tượng Ma vương là cái máy in tiền khổng lồ cho công ty. Đã là như vậy, phương châm mà công ty phải theo đuổi chỉ có một: Vừa giữ cho nhân loại ở thế ưu thế chừng mực, vừa tiếp tay cho cả Hiện tượng Ma vương.
Đặc biệt với đám người gọi là "Cộng sinh phái", công ty luôn giữ khoảng cách không quá gần cũng không quá xa. Chính Công ty Vaakle cũng đang tuồn Lôi trượng cho đám binh lính riêng của bọn chúng ── hoặc cho những kẻ hung đồ như giáo đoàn Gwen-Mosa, thông qua những kẻ hợp tác bí mật trong quân đội.
Cuối cùng có nên bắt tay hoàn toàn với "Cộng sinh phái" hay không? Đó vẫn là vấn đề chưa có kết luận, nhưng hiện tại chúng không phải là đối tượng nên gây thù chuốc oán.
Do đó, đề xuất của Benetim không thể được chấp nhận. Người chiến thắng trong Thánh Tuyển phải là Đại tư tế Mirose.
Cuộc họp ban lãnh đạo Công ty Vaakle đã quyết định như vậy. Người quyết định là cha ── người đứng đầu Công ty Vaakle. Trước khi đi đến kết luận đó, phương án hỗ trợ Nicole Ebooton đương nhiên cũng đã được xem xét và gạt bỏ.
(Là như vậy đó. Nếu nghĩ cho lợi ích của gia tộc, thì đó là lựa chọn tối ưu.)
Fidius nhớ lại khuôn mặt của cha. Góc nghiêng khuôn mặt tĩnh lặng nhưng ẩn chứa sự lạnh lùng tàn nhẫn. Nghĩ lại thì, ông cảm giác mình chưa từng nhìn thấy gì khác ngoài góc nghiêng của cha. Chưa bao giờ ông nhìn thẳng và bắt gặp ánh mắt của cha từ chính diện.
(Nhưng mình khác với thằng em phế vật này.)
Fidius nghĩ thầm một cách mạnh mẽ. Ông cảm thấy một nỗi đau thoáng qua, nhưng nó mờ nhạt đến mức có thể phớt lờ.
(Mình được công nhận. Mình có thể tiếp tục chứng minh giá trị của bản thân.)
Vì vậy, không phải lúc dây dưa với kẻ như Benetim.
"Tránh đường đi, Benetim. Thời gian dành cho mày hoàn toàn là sự tổn thất."
"Đúng là vậy. Nhưng, em nghĩ riêng đêm nay thì không phải thế đâu."
"Cái gì?"
"Ở cùng với bọn em, có thể mạng sống của anh sẽ được cứu đấy."
Cảm thấy có gì đó không đúng ── khoảnh khắc ấy, dường như có một tia chớp lóe lên.
Đoàng.
Tiếng nổ khô khốc xé toạc không khí. Con ngựa lồng lên, đầu bị bắn nát bấy. Không ai khác ngoài Fidius Vaakle có thể nhìn nhầm được. Lôi trượng. Yaguruma. Mẫu trượng bắn tỉa kiểu mới với cơ chế tống vỏ đạn tự động.
"Cái gì..."
Khi câu nghi vấn thốt ra khỏi miệng, Fidius đã lăn tọt khỏi xe ngựa. Phản xạ tránh hiểm nguy đã ăn vào máu. Ông nằm rạp xuống mặt tuyết, cúi thấp đầu. Người đánh xe hét lên gì đó, giương lôi trượng lên ── và bị bắn gục từ phía sau.
Ông nhận ra ngay lập tức: mình đã bị bao vây.
"Anh có sao không? Nằm xuống đi, anh hai."
Chẳng biết từ lúc nào, Benetim đã bò lại gần. Gã này cũng đang nằm rạp xuống đất.
"Kẻ địch đến rồi. Anh đang là mục tiêu đấy."
"...Thế này là sao."
"Bọn chúng là 'Cộng sinh phái'. Chúng nghi ngờ em và anh đã cấu kết với nhau để bán thông tin mật. Chắc là do em đã bí mật cố gắng gặp anh chăng? Thú thật là em có cái tài năng thiên bẩm khiến người khác nghi ngờ mình cực kỳ, nên là ──"
Fidius cứng họng.
Một khoảnh khắc im lặng. Như để xé toạc sự im lặng đó, một tiếng gầm quái dị vang lên.
"Vuuu ── Aaaaaaaa Uuuuuuuu!"
Là gã đàn ông đi cùng Benetim. Gã đàn ông tay chân dài ngoằng đó đang ôm một vật gì đó như cái sào sắt. Là chiến rìu cán dài sao?
"Không sao đâu, anh Fidius."
Benetim đặt tay lên vai ông như để trấn an.
"Có Tatsuya ở đây, chắc chắn chúng ta sẽ được cứu. Hãy tin bọn em."
Fidius hất bàn tay đó ra, và không nói một lời, đấm thẳng vào mặt Benetim.

◆
Hành động của Tatsuya nhanh như chớp.
Trong một khoảnh khắc, gã co mình lại như dã thú, rồi bung người bật đi như một chiếc lò xo nén chặt. Trong mắt Benetim, chỉ thấy như có một cơn gió đen vừa quét qua.
"G hự."
Tiếng hét của Tatsuya nghe như tiếng máu trào ra từ cổ họng. Một tay gã vung chiến rìu, cuốn tuyết thốc lên thành một cơn bão trắng xóa. Trên tường rào. Kẻ tập kích vừa bắn lôi trượng đã bị thổi bay nửa thân trên. Máu tươi vung vãi khắp nơi.
"Kha kha khặc."
Chuyển động của Tatsuya không hề dừng lại, và dường như cũng chẳng có chút do dự nào. Cứ thế trong chớp mắt, hai người, trái phải. Lưỡi chiến rìu khoét sâu vào cổ họng và bụng, đoạt mạng tức thì.
(Tatsuya mới chính là kẻ mạnh nhất trong số các Dũng giả Trừng phạt.)
Những giọt máu và mảnh thịt rơi xuống ngay trước mắt, Benetim cảm thấy buồn nôn. Hắn vẫn chưa thể quen với cảnh này.
(Trong chiến đấu đơn thuần, chắc chắn không ai có thể thắng được hắn.)
Benetim tin chắc điều đó. Không chỉ đơn giản là đọ sức mạnh hay sự nhanh nhẹn. Gã đàn ông tên Tatsuya này có một cái gì đó khác biệt về bản chất. Hắn khác xa con người. Hơn nữa, Benetim biết chuyện này. Con rồng Niirii, cộng sự của tên Jace kia, luôn giữ thái độ nhún nhường trước Tatsuya.
Đôi khi Niirii coi cả Zairo hay Rhino như trẻ con. Dù ngôn ngữ không thông, nhưng qua thái độ là biết. Riêng với Tatsuya lại khác. Nó cư xử như với một bậc tiền bối lâu đời. Hoặc giả, giống như đang dâng lên lòng kính trọng đối với một cây đại thụ già cỗi đã trải qua hàng trăm năm tuế nguyệt ──
"Thằng khốn, Benetim!"
Benetim chỉ kịp để suy nghĩ lang thang trong chốc lát, ông anh trai đã túm lấy cổ áo hắn. Đôi mắt Fidius chứa đầy cơn giận dữ như lửa đốt. Từ xưa hắn đã sợ ánh mắt này. Vì không muốn bị ánh mắt này trách mắng, hắn đã nói dối không biết bao nhiêu lần. Khi lời nói dối bị bại lộ thì càng bị mắng dữ dội hơn, nhưng nếu không làm gì cũng bị mắng, thì thà nói dối còn hơn.
"...Có những chuyện tao không hiểu...!"
Fidius nói như rít qua kẽ răng.
"Làm sao mày liên hệ được với bọn Cộng sinh phái? Và làm sao mày điều khiển được chúng? Bọn chúng chỉ cần suy nghĩ một chút là biết tao không đời nào có mật ước gì với mày! Trong đám Cộng sinh phái có kẻ vô năng đến thế sao?"
Khi bị hỏi như vậy, Benetim há hốc mồm. Không ngờ, ông anh trai này cũng có chuyện không hiểu. Hơn nữa, lại là một chuyện đơn giản và hiển nhiên đến thế. Không phải cảm giác ưu việt, mà là sự ngạc nhiên đơn thuần.
"── Việc Đại tư tế Mirose thuộc Cộng sinh phái gần như là chắc chắn."
Cảm thấy có chút buồn cười, nhưng Benetim quyết định không thể hiện ra mặt.
"Nên em đã định tiếp cận bà ta một cách bí mật, nhưng bị phớt lờ. Đương nhiên rồi... Sau đó, không hiểu sao họ bắt đầu cảnh giác cao độ, bắt đầu giám sát em các kiểu..."
Trong tầm nhìn của Benetim, cái bóng của Tatsuya di chuyển chóng mặt. Tay chân dài ngoằng của gã vươn ra, mỗi lần vung lên là máu thịt lại văng tung tóe. Lôi trượng phát sáng, nhưng những thứ đó không thể nào trúng được gã đàn ông kia.
Từ trên tường rào nhảy lên mái nhà rồi sang cây bên đường. Dưới ánh trăng xanh lục, trông gã như một con dơi khổng lồ đang bay lượn.
"Em đã thanh minh hết lời với người giám sát."
"Thanh minh?"
"Em bảo rằng tôi đúng là kẻ mạt hạng của nhà Vaakle, nhưng đã bị đuổi rồi, chẳng còn liên quan gì nữa. Huống hồ tôi và anh trai Fidius có hiềm khích sâu sắc, tuyệt đối không bao giờ có chuyện đồng lõa làm gì cả. Là thật đấy, tin tôi đi ── đại loại thế."
Đang nói dở, Benetim lảng tránh ánh mắt của Fidius. Vì hắn không muốn nhìn thẳng vào vẻ mặt phẫn nộ đó. Đôi mắt không chút dao động.
"Em đã cố gắng thanh minh hết sức như vậy, nhưng có vẻ lại càng bị nghi ngờ hơn. Chắc việc cậu Zairo đuổi họ đi một cách thô bạo cũng là nguyên nhân chăng...? Em càng đưa ra đủ mọi bằng chứng, càng thanh minh thì mọi chuyện lại càng trở nên như thế... Tại sao mọi người lại cứ nghi ngờ lời em nói nhỉ?"
"Mày, đúng là cái đồ ──"
Tay của Fidius định kéo mạnh cổ áo Benetim lại gần một lần nữa. Sợ hãi, Benetim co rúm người lại ── ngay khoảnh khắc đó, một tia chớp sắc lẹm sượt qua má Benetim.
Không, thực ra là vai của Fidius. Mùi thịt cháy khét lẹt cùng cảm giác máu nóng tuôn trào. Fidius nhăn mặt, kêu lên đau đớn. Từ trên mái nhà, có kẻ nào đó đang ngắm bắn. Có lẽ hắn đã từ bỏ việc hạ gục Tatsuya và quyết định dùng lôi trượng bắn tỉa từ xa.
── Không phải Benetim bình tĩnh phân tích được như vậy. Chỉ là, hắn hét lên theo phản xạ. Hướng về quân bài mạnh nhất mà hắn đang có trong tay.
"Tatsuya!"
Benetim dùng cả hai tay ấn vào vai người anh trai đang chảy máu và hét lớn.
"Đang bị ngắm bắn, cứu với!"
Bình thường, đây sẽ là tình huống được đánh giá là gọi Tatsuya cũng không kịp. Vì phát bắn tiếp theo sẽ đến ngay lập tức, nên cần phải chuyển sang hành động né tránh nào đó. Khổ nỗi, cái đầu của Benetim làm gì có tư duy chiến thuật.
Mặc dù vậy, Tatsuya lại tuân theo chỉ thị đó ── và kết quả là gã đã thực hiện được.
"Jiii"
Một tiếng rít dị thường. Tatsuya bật người lao đi với tốc độ kinh hoàng, chiến rìu vẽ nên một đường chớp nhoáng.
Keng.
Một âm thanh va chạm kỳ lạ vang lên. Một giây sau Benetim mới nhận ra. Đó là âm thanh gạt phăng tia chớp vừa được bắn tới một cách chính xác.
"Gạt được... tia chớp của lôi trượng sao."
Fidius vẫn nhăn nhó mặt mày, rên rỉ.
"Mà gạt được ư. Không thể tin nổi!"
"Đây chính là Tatsuya đấy."
Tuy chính Benetim cũng hoàn toàn không hiểu nổi hiện tượng đó, nhưng lúc này không thể trưng ra bộ mặt thiếu tự tin được. Hắn giả vờ điềm tĩnh khẳng định. Và rồi, thêm một nước đi nữa.
Benetim đưa ngón tay chạm vào Thánh ấn trên cổ.
"...Cậu Zairo. Có bắn tỉa. Vừa rồi chắc cậu biết vị trí rồi chứ? C-Có xử được không?"
『Đương nhiên.』
Trên mái nhà phủ đầy tuyết, một cái bóng đen bay vụt qua. Khác với Tatsuya. Đó là cú nhảy độc đáo như đang bay lượn.
『Tao sẽ dồn và bắt sống nó. Đằng đó tự lo cho tốt vào.』
Zairo Forbarz đang ẩn nấp có vẻ đã tìm ra vị trí kẻ địch. Hắn đang nhảy xuyên qua bão tuyết. Bắt sống kẻ địch. Chỉ riêng việc này thì Tatsuya không làm được.
"An toàn rồi, anh hai. Hình như để sổng mất vài tên."
Benetim cảm thấy cơ thể lạnh đi nhanh chóng. Từ lúc đối mặt với ông anh này, mồ hôi lạnh do sợ hãi và căng thẳng cứ tuôn ra không ngừng.
"── Em xin nhắc lại, anh Fidius. Hãy cùng bọn em chiến đấu chống lại kẻ thù của nhân loại! Bọn em sẽ đập tan cái lũ Cộng sinh phái đó cho anh xem. Hãy tin bọn em."
Tatsuya nhảy bổ vào kẻ tập kích trên mái nhà, cắm phập chiến rìu vào sâu đến nửa ngực hắn. Đồng thời tóm lấy đầu, cứ thế dùng sức giật đứt phăng ra.
Tiếng thét tuyệt vọng. Nội tạng trào ra xối xả, Tatsuya cất tiếng gầm quái dị.
"Ruuu Aaaaaaa ── Aaagaaaaaaa!"
Hình dáng đó, nếu gọi là đồng minh của nhân loại, thì quá bạo lực và tàn khốc.
"Đó là thực lực của bộ binh mạnh nhất đơn vị Dũng giả Trừng phạt. Chính Dũng giả Trừng phạt chúng em sẽ dẫn dắt cuộc chiến này đến thắng lợi, em hứa đấy! Em muốn được chiến đấu cùng người anh trai mà em hằng kính trọng!"
"Nói dối...!"
Quả nhiên không thể lừa được ông anh này. Tuy nhiên...
"Lời em nói có thể là nói dối, nhưng anh còn lựa chọn nào khác không?"
Người anh không trả lời. Chỉ là, Benetim lại cảm thấy một cú va chạm vào mặt.
Tầm nhìn tối sầm. Đau điếng. Vẻ mặt phẫn nộ của anh trai. Hình như không phải nắm đấm mà là cùi chỏ. Có cảm giác như sống mũi bị gãy. Mắt nổ đom đóm.
(Nhưng... so với việc bị thuyết giáo thì thế này tốt hơn nhiều.)
Dù ôm mũi, Benetim vẫn thấy nhẹ nhõm. Kết thúc trong nháy mắt, và điều này có nghĩa là đối phương không còn cách nào khác ngoài việc nuốt trọn yêu cầu của Benetim. Với Benetim, việc ăn đòn, nhìn chung luôn là bằng chứng cho thấy hắn đã thành công.
"A-anh, đau đấy, anh hai."
"...Từ trước tới giờ, tao vẫn luôn muốn hỏi mày."
Hoàn toàn phớt lờ lời Benetim, Fidius chậm rãi ngồi dậy. Khuôn mặt nhìn xuống lúc này tuy giống Benetim, nhưng lại mang ấn tượng hoàn toàn trái ngược. Một khuôn mặt như bức tượng đá lạnh lẽo. Không có lấy một mảnh mềm yếu.
"Benetim. Tại sao mày có thể sống mà phơi bày sự nhục nhã đến mức đó. Mày không thấy gì khi gây phiền phức cho người khác sao?"
"Làm gì có chuyện đó... Em cũng muốn trở thành một người tử tế như các anh chứ bộ. Nhưng không được."
"Nói dối. Mày chưa bao giờ có ý định trở thành như thế cả."
"Đúng vậy... Từ xưa em đã không thể hiểu nổi các anh. Em đã định sống đàng hoàng theo cách của riêng em."
"Đó cũng là nói dối."
"...Haha. Không lừa được anh hai nhỉ. Đúng vậy. Em đã định trả thù. Để trả thù cha và các anh, những người đã tự ý kỳ vọng rồi lại tự ý vứt bỏ em..."
"Đủ rồi. Vốn dĩ, hỏi mày những điều như thế này đã là sai lầm."
Fidius lắc đầu, và không thèm đoái hoài đến Benetim nữa.
"Tao đã hiểu tình hình hiện tại. Từ đây về sau, tao nên nói chuyện với kẻ đứng sau lưng mày thì hơn. Nói với mày chẳng đi đến đâu cả."
Người đàn ông luôn đáp lại kỳ vọng của cha và mọi người xung quanh. Đối với Benetim, đó dường như là một kẻ siêu việt không thể nào hiểu nổi. Một người đàn ông có sức chịu đựng khó tin.
(Nếu sống được như thế, thì tốt biết mấy.)
Benetim nghĩ. Chắc chắn, anh trai sở hữu một cái tôi vững chắc.
Benetim thì, đến chính mình cũng không hiểu nổi suy nghĩ thật của bản thân nữa. Dù có cố vớt vát thế nào trong tâm trí, cũng chỉ tìm thấy những lời nói đối phó nhất thời, cốt để làm người trước mặt chấp nhận cho xong chuyện. Vốn dĩ, Benetim chưa bao giờ tự mình ngôn ngữ hóa nội tâm.
Hắn luôn hành động theo yêu cầu hoặc sự đe dọa của người khác. Nội dung mong muốn của ai đó, chính là nguyên lý hành động của Benetim. Hắn không có ký ức nào về việc tự mình thực hiện hành động gì cho bản thân. Giờ đây, chuỗi hành động đó chính là sự thật được tích lũy tạo nên con người Benetim.
(Chuyện em kính trọng anh là thật đấy... chắc thế.)
Benetim ngước nhìn lên đầu. Không biết Zairo đã làm tốt chưa nhỉ.
◆
── Né tia lôi trượng, tóm lấy gã, rồi đá văng xuống đường.
Một khi đã đuổi kịp, thì với tôi chuyện đó chẳng có gì khó khăn. Tên đó cũng có mang theo một thanh kiếm ngắn để phòng khi cận chiến, món đồ hiếm có thể phóng hỏa từ mũi kiếm nhờ Thánh ấn, nhưng kiếm kỹ thì như hạch.
Tôi nhìn thấu quỹ đạo của lưỡi kiếm vung lên cùng tiếng hét chói tai như chim lợn.
"Chậm quá."
Dấn tới, thúc cùi chỏ, tôi tống thẳng chấn động của Ấn Dò Tìm Roh-Ad vào người hắn. Dính đòn này ở công suất cao vào tay thì bố bảo cũng không cầm được vũ khí. Còn lại chỉ việc đá bay thanh kiếm đã tuột khỏi tay là xong.
Lúc đó, tôi nhìn thấy thứ được khắc trên thanh kiếm của kẻ địch. Một huy hiệu hình nêm, hơi giống Đại Thánh ấn. Đó là ấn ký của giáo đoàn Gwen-Mosa.
"Đừng có giãy. Chỉ tổ đau thêm thôi."
Tôi cảnh cáo khi thấy gã định rút dao ra ném. Vẫn còn sức lực như thế thì cũng lì đòn đấy, nhưng mà, trên đời này có mấy kẻ đọ được với tôi về khoản ném dao?
Tóm lại, con dao tôi ném đã cắm phập vào vai hắn trước.
"Tao có chuyện muốn hỏi."
Tôi đạp lên lưng tên bắn tỉa đang nằm sấp trên mặt đất, gằn giọng.
"Kẻ đứng sau lưng bọn mày là ai? Là cái gã khốn kiếp đang chống lưng cho lũ Gwen-Mosa bọn mày ấy."
Chắc chắn phải có kẻ đó. Đây không phải là âm mưu mà cái giáo đoàn Gwen-Mosa tép riu có thể tự mình thực hiện. Hỗ trợ Đại tư tế Mirose, điều động Công ty Vaakle. Chắc chắn phải là một con cá bự.
Có lẽ tên lính lác này cũng chẳng biết danh tính hắn đâu. Chỉ cần nắm được manh mối là đủ.
Nhưng ──
"Hả. Haha! Zairo Forbarz! Cái đồ... kẻ phản giáo dơ bẩn nhà ngươi!"
Lời chửi rủa đáp lại mạnh mẽ hơn tôi tưởng. Cảm xúc hiện lên trong đôi mắt không phải là sợ hãi hay giận dữ, mà là một thứ gì đó cuồng tín đến cực đoan.
"Ta không có gì để nói cho ngươi ──"
Xèo.
Tia lửa bắn ra từ người hắn. Điềm báo chỉ có thế, nhưng đã quá đủ.
"Hết!"
Tôi biết điều đó sẽ gây ra chuyện gì. Theo phản xạ, tôi kích hoạt Ấn Phi Tường bật lùi lại.
Ngay sau đó, cơ thể hắn nổ tung thành một quả cầu lửa. Tuy né kịp trong gang tấc, tôi vẫn bị luồng áp suất hất lăn ra đất.
(Không thể tin được. Tự sát sao. Đã thế còn là ──)
Gần giống với một Tiêu thổ ấn cỡ nhỏ. Trước mắt tôi, cơn bão lửa đang gào thét điên cuồng. Chẳng mấy chốc nữa các thanh tra và đội cứu hỏa sẽ ập đến như ruồi thấy mật.
(Nghiêm túc đấy hả, tên này... Hắn nuốt Tiêu thổ ấn vào bụng? Hay là cấy vào trong người?)
Dù là gì, thì sự giác ngộ cũng thật kinh khủng. Có vẻ hắn quyết tâm không cung cấp bất kỳ thông tin nào. Nếu may mắn, hắn có thể đã thổi bay cả tôi rồi.
── Dù vậy, tôi vẫn nhận ra được một điều.
(Đối phương là quân nhân.)
Tôi tin chắc điều đó. Chỉ có quân nhân mới có thể chuẩn bị những món đồ chơi như thế này. Lôi trượng bắn tỉa và Tiêu thổ ấn. Dù Công ty Vaakle có hỗ trợ vật tư, nhưng những xưởng chế tạo ra chúng là có hạn, chỉ nằm trong các cơ sở quân sự dưới sự giám sát của Pháo đài Gartuile.
Nhìn vào chuỗi hành động lần này của giáo đoàn Gwen-Mosa, cách vung vẩy vũ khí hào phóng này không phải là chuyện tuồn hàng lén lút ở mức độ thường. Huống hồ còn lôi ra cả thứ hàng nóng cần quy trình bảo quản nghiêm ngặt như Tiêu thổ ấn. Trừ khi có kẻ như tên Dotta tồn tại, còn không thì chẳng thể nào biển thủ được.
Vậy thì, kẻ đứng sau lưng đối phương chắc chắn là nhân vật có địa vị rất cao trong quân đội. Ít nhất phải từ Thái thú trở lên, có lẽ là Tổng đốc. Thêm vào đó là Đơn vị 7110 khu vực Yutobu. Nếu có liên hệ với đơn vị đã gài bẫy Thánh Kỵ sĩ đoàn thứ 5 của chúng tôi hồi đó ── thì danh sách tình nghi càng được thu hẹp lại.
Trong đầu tôi bắt đầu liệt kê những nhân vật có địa vị từ Tổng đốc trở lên, từ thời điểm đó cho đến hiện tại.
