Khi Adif Twebel đến được nơi đó, mọi sự đã kết thúc.
Nói cách khác, là đã quá muộn.
Đó là nghĩa trang nằm sau một ngôi đền nhỏ ở rìa phía tây bắc Đô thành thứ hai Zeiarente.
Nơi đó đã bị tàn phá và đào bới──đặc biệt là khu vực dưới gốc cây vả trong góc, nơi bị xới tung lên một cách vô cùng kỹ lưỡng.
Adif Twebel biết thứ gì đã được chôn ở đó.
(Thánh hài của 《Nữ thần》──hơn nữa, còn là của hai vị).
Đã bị Hiện tượng Ma vương mang đi mất rồi. Chỉ có thể kết luận như vậy.
Dù thế, anh cũng không thể để lộ sự bồn chồn và tuyệt vọng trên khuôn mặt.
Adif Twebel đã được huấn luyện cho những việc như thế này.
Trận chiến của quý tộc bắt đầu từ nét mặt.
"Anh không sao chứ? Adif."
Kelflora bên cạnh đang ngước nhìn gương mặt Adif. Đôi mắt cô thật lạnh lùng.
Trông có vẻ vô cảm, nhưng anh có thể nhìn thấy sự lo lắng trong đó.
"Anh ăn chút gì ngọt nhé?"
Nói rồi, cô chìa tay ra, trên tay Kelflora là vài viên kẹo nhỏ.
Adif nắm lấy cả tay cô lẫn mấy viên kẹo, nét mặt không gợn một chút cảm xúc.
"Không sao. Không vấn đề gì. Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc đâu."
Đúng vậy──chưa thể kết thúc được, chắc chắn là vậy. Adif tự nhủ với lòng mình.
"Adif Twebel!"
Lần này, giọng nói phát ra từ phía sau. Là Hord Cliovos.
Ngoảnh lại, anh thấy gã vừa xuống ngựa và đang bước nhanh tới.
Nhìn vẻ mặt đó, và sắc mặt tiều tụy của 《Nữ thần》 đi theo sau, anh có thể hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Vậy nên, biểu cảm quả nhiên là thứ nên đeo lên như một chiếc mặt nạ.
"Trông có vẻ là một trận kịch chiến nhỉ, thưa ngài Đoàn trưởng Thánh Kỵ sĩ đoàn Chín Cliovos."
Adif cúi chào một cách chậm rãi, với vẻ thanh lịch nhất mà anh có thể thể hiện lúc này.
"Còn bên này thì như ngài thấy đấy. Chúng tôi đã không thể chiến đấu hoa mỹ như các ngài."
"......Vậy à. Nếu thế thì, tình hình này là..."
"Tôi rất muốn giải thích cho ngài, nhưng──"
"Permerii. Cô chơi cùng Kelflora-sama đi."
Trước khi bước vào chủ đề phức tạp hơn, Hord nói với Permerii.
Ý của gã là 'nghỉ ngơi đi'. Adif biết rõ.
Permerii, 《Nữ thần》 của Hord Cliovos, sẽ không chịu nghỉ ngơi nếu không có chỉ thị này.
"Như vậy chắc không sao đâu."
"Vâng. Kelflora, em ra chơi với cô ấy đi. Nhưng đừng đi xa quá."
Kelflora chỉ im lặng gật đầu trước lời nói của Adif.
Chơi ở nghĩa địa, đúng là một sở thích quái đản──nhưng trong mắt cô, dường như có thoáng qua một chút vui vẻ.
"Hiểu rồi. Đi nào, Pel."
Chỉ nói vậy, Kelflora nắm lấy tay Permerii.
"Tôi... có mang kẹo. Adif không cần."
Trái ngược với khuôn mặt có vẻ trưởng thành, hành động của cô vẫn có nét trẻ con.
Permerii liếc nhìn Hord như thể lo lắng, nhưng Hord chỉ gật đầu đáp lại.
Có lẽ 《Nữ thần》 đó đã nhận ra sắc mặt của Hord còn tệ hơn mọi khi.
Quả thực, câu chuyện sắp tới sẽ vô cùng ảm đạm.
"──Đoàn trưởng Cliovos. Tôi nghĩ là tôi hiểu ngài muốn nói gì."
Adif vừa nói, vừa liếc mắt nhìn hai 《Nữ thần》 rời đi.
"Chúng đã bị mang đi rồi."
"《Nữ thần》. Có phải hai vị được chôn cất ở vùng đất này không?"
"Vâng──theo quan điểm của Đại tư tế Hatem, đó có lẽ là 《Nữ thần》 của đại địa và 《Nữ thần》 của than khóc, nguyên bản của các 'Thánh Nữ' trong cuộc Viễn chinh Ma vương lần thứ ba."
"......Phán đoán của Thần quan Tòa án à. Có chắc không?"
"Chúng ta nên hành động dựa trên giả định đó. Tình hình rất nghiêm trọng."
Hay phải nói là, một tình huống chí mạng.
Anh có thể tưởng tượng được chúng sẽ sử dụng di hài đó như thế nào.
Giống như cách bản thân chúng ta đã tạo ra 'Thánh Nữ', không có lý do gì mà bọn Hiện tượng Ma vương lại không thể lợi dụng nó theo cách tương tự.
Những kẻ tán thành Kế hoạch Thánh Nữ đều không hiểu gì cả.
Phải nói rằng sức mạnh của 《Nữ thần》, sở dĩ vẫn còn kiểm soát được là vì nó được chính 《Nữ thần》 sử dụng.
Khi cố gắng tấn công con người, một bản năng giống như cơ chế an toàn sẽ được kích hoạt.
Mặc dù Adif cũng có suy nghĩ riêng về điều đó, nhưng họ không hiểu──việc có thể sử dụng sức mạnh triệu hồi mà không có cơ chế an toàn đó nguy hiểm đến mức nào.
"Chúng ta đã hạ được Abaddon, nhưng xem ra Hiện tượng Ma vương đã thu về được chiến quả tương xứng với cái chết đó. Ngài thấy sao, Đoàn trưởng Cliovos? Tình hình kể cũng tuyệt vọng ra trò rồi đấy chứ?"
"Gartuile..."
Hord dường như đang cố gắng tìm kiếm dù chỉ một yếu tố lạc quan nhỏ nhất.
"Họ đưa ra quan điểm gì? Phương châm từ giờ trở đi là gì?"
"Không thay đổi. Vẫn là cuộc tổng tấn công sử dụng 'Thánh Nữ'. Kế hoạch Quyết chiến Mùa xuân, nghe nói được đặt tên là 'Ragi Ensegref' đấy."
"......Tên của Thánh y Met trong cuộc Viễn chinh Ma vương lần thứ ba à. Họ định cho 'Thánh Nữ' mặc thứ đó sao?"
"Vâng. Không còn nghi ngờ gì nữa, phương châm của họ là tận dụng triệt để mọi thứ, bao gồm cả huyền thoại năm xưa."
"Hoàng gia Met sẽ cho phép điều đó sao? Dù gì đó cũng là quốc bảo mà."
"Chắc là có hy vọng. Mùa đông thực sự sắp đến, và eo biển phía bắc sẽ đóng băng. Nếu vậy, chúng ta sẽ có ít nhất hai tháng đình chiến tự nhiên──trong thời gian đó, cần phải chuẩn bị mọi thứ có thể."
Không cần Adif phải nói, Hord cũng biết điều đó.
Hiện tượng Ma vương đến từ phương bắc. Phán đoán của Gartuile là, ở đó dường như có một thứ gì đó──như là 'Tổ' của bọn Hiện tượng Ma vương, nơi chúng xuất hiện.
Do đó, trong khoảng thời gian từ bây giờ cho đến khi tuyết tan, vì giá lạnh khắc nghiệt và tuyết rơi dày đặc, ngay cả Hiện tượng Ma vương cũng sẽ hoạt động chậm lại.
Ngoại trừ một số trường hợp đặc biệt, chúng sẽ không thể hoạt động bình thường, chẳng hạn như vượt qua dãy núi ngăn cách phía bắc.
Về phía loài người cũng vậy.
《Nữ thần》 thứ tư, Bafloak, người điều khiển thời tiết, có thể giảm bớt điều kiện đó, nhưng cũng chỉ là tạm thời và cục bộ.
Cùng lắm chỉ ở mức độ đối phó với Hiện tượng Ma vương, những kẻ được coi là 'một số trường hợp đặc biệt', tiến hành xâm lược trong mùa đông giá rét.
"......Người chỉ huy... kế hoạch tấn công..."
Hord lẩm bẩm trong lúc suy nghĩ.
"Tôi mong đó là một người ra dáng."
"Biết đâu nhỉ. Tôi thì nghĩ ngược lại. Ngài không cho rằng một người ra dáng thì không thể thắng được hay sao?"
Nói rồi, Adif mỉm cười nhìn Hord.
"Ví dụ như, một Dũng giả Trừng phạt. Zairo Forbarz."
"Không thể nào."
Hord gạt đi chỉ bằng một lời. Anh biết ngay gã đàn ông này sẽ nói vậy.
"Trước hết, khả năng đó là bằng không. Với cái kiểu vô tổ chức như gã đàn ông đó, quân đội không thể vận hành nổi. Việc gã đó từng chỉ huy Thánh Kỵ sĩ đoàn Năm, dù chỉ là tạm thời, đã là điều không thể hiểu nổi."
"Vậy sao? Trong việc bảo vệ công dân của đô thành này, những người thực sự lập công là họ. Kẻ tiêu diệt Abaddon cũng là họ."
Chỉ nhìn vào kết quả, không thể không thừa nhận điều đó. Ngay cả Hord Cliovos cũng phải im lặng.
Adif cũng không muốn thừa nhận chút nào, nhưng đó là người đàn ông luôn tạo ra kết quả.
"Tôi đang tự hỏi, nếu──nếu như Zairo Forbarz và đồng đội của hắn ta được cung cấp đủ, được hỗ trợ bởi các lực lượng phối hợp, và được trao quyền hành động độc lập. Họ sẽ đạt được chiến công đến mức nào nhỉ?"
"Ngu ngốc."
Hord nhăn mặt một cách lộ liễu.
"Nếu có một đội quân hay một quốc gia nào lại đi hỗ trợ những kẻ như thế, thì đó chính là ngày tàn của thế giới này."
Biết đâu chúng ta đã ở trong tình huống tương tự rồi đấy──Adif đã cố gắng ngăn lại lời nói sắp buột ra khỏi miệng.
Bởi vì anh nghĩ rằng đó là một sự mỉa mai quá đỗi hư vô.
◆
Phải mất thêm nhiều ngày nữa sau trận chiến, tất cả các hoạt động liên quan đến việc tái chiếm Đô thành thứ hai Zeiarente mới kết thúc.
Zairo đã tiêu diệt Abaddon, và Jace đã bắn hạ Shugar.
Kể từ đó, đã bốn ngày trôi qua. Benetim được lệnh khôi phục các cơ sở hạ tầng công cộng cơ bản của thành phố, và anh cảm thấy đến thời gian để thở mình cũng không có.
Biết sao được, cả Zairo, Jace, Tsav, và cả Patoucie đều đã phải vào xưởng sửa chữa rồi.
Chỉ có Rhino là trông vui vẻ hăng hái làm việc nặng, nhưng Benetim thì không đời nào làm được như vậy.
(Tatsuya cũng thế, nhưng hai người đó không biết mệt là gì à?)
Anh nghĩ vậy, trong khi đang co ro trong bóng tối của một con hẻm, mắt nhìn ra đường phố chính.
(Đến cả Bệ hạ cũng đang làm việc... còn tôi thì đến giới hạn rồi...)
Toàn thân anh đau nhức, rên rỉ. Dù đã thông đồng với Dotta để tìm kẽ hở trốn việc, nhưng kết cục vẫn thảm hại thế này.
Ngay cả Dotta bây giờ dường như cũng không còn sức lực để đứng dậy.
"Này, Benetim..."
Dotta rên rỉ bằng giọng nói yếu ớt. Với tư thế kỳ quặc như đang bám vào một cái thùng bị bỏ mặc bên cạnh, gã chỉ cử động mỗi cái cổ để nhìn Benetim.
"Không lẽ, cậu vẫn còn sống à? Tớ chết rồi đây này..."
"Trùng hợp thật. Tôi cũng chết rồi."
"Phải đấy. Biết thế này, tớ thà bị thương nặng bét nhè rồi lết vào xưởng sửa chữa còn sướng hơn."
"Tôi thì ghét bị đau lắm, nhưng không biết giả bệnh để vào xưởng sửa chữa được không nhỉ? Lần tới, tôi sẽ thử xem..."
"Thôi đi. Cậu sẽ bị Zairo cho thành người bị thương thật đấy."
"......Vâng. Chắc là vậy rồi..."
Cả hai cười yếu ớt, rồi cuộc trò chuyện bị gián đoạn.
(Giờ thì, tôi không muốn làm bất cứ điều gì nữa trong một thời gian)
Ngay cả việc nói chuyện cũng phiền phức vô cùng.
"Cái này này. Cái công việc khôi phục này, nếu mà xong ấy..."
Giọng Dotta nghe như đang nói mớ.
"Chúng ta sẽ được nghỉ phép đúng không? Chuyện đó là thật, phải không?"
"Thật mà."
"Benetim mà nói thì nghe đáng nghi lắm!"
"Ể, vậy thì, là nói dối đó..."
"Hỏi cậu đúng là sai lầm mà. Nếu không được nghỉ phép là tớ tới giới hạn thật đấy. Tớ sẽ nổi loạn đấy, nổi loạn chống lại Benetim."
"Tôi không muốn đâu... Mà, chắc là, có lẽ, chúng ta sẽ được nghỉ. ...Chỉ là được nghỉ thôi."
"A. Cái kiểu nói gây bất an!"
Chuyện nghỉ phép chắc là thật. Anh nghe nói rằng chẳng mấy chốc, eo biển, đường cao tốc và dãy núi phía bắc sẽ bị tuyết bao phủ, và cuộc xâm lược của Hiện tượng Ma vương sẽ tạm thời chậm lại.
Mùa đông năm nào cũng vậy.
Tuy nhiên, có một vấn đề. Đó là việc anh bị đẩy cho một mớ rắc rối cần phải giải quyết.
Thêm vào đó, còn có chuyện sau khi kỳ nghỉ này kết thúc.
"Này, Benetim, đừng im lặng thế chứ? 'Chỉ là được nghỉ' nghĩa là còn có gì đó nữa, đúng không!"
"Vâng, cũng có chút."
"Tôi không nghĩ là 'chút' đâu."
"Đúng vậy. Sau kỳ nghỉ, vào mùa xuân, hình như có một kế hoạch tấn công quy mô lớn..."
Chỉ nghĩ đến việc phải truyền đạt điều này thôi cũng khiến anh thấy nặng nề.
Đặc biệt là với Zairo.
"Chúng ta, dĩ nhiên, cũng tham gia. Chúng ta đã nhận được vinh dự chiến đấu trên tiền tuyến với tư cách là đơn vị trực thuộc Thánh Nữ. Chuyện này nghe nói đã được quyết định rồi."
"Cái gì... vinh dự cái nỗi gì!"
Dotta hét lên, không biết gã còn lấy sức lực ở đâu ra.
"Cái đơn vị của Thánh Nữ, nghe là biết cực rồi còn gì. Tớ biết mà. Ngay cả trong trận chiến lần này, Thánh Nữ cũng đã phớt lờ mọi người xung quanh mà một mình xông lên."
"Hình như là vậy..."
"Tớ không muốn ở trong cái đơn vị đó đâu."
"Tôi cũng ghét chứ bộ."
Benetim tưởng tượng. Khi mùa xuân đến, họ sẽ phải vượt qua eo biển phía bắc──hoặc vượt qua dãy núi phía tây bắc, tiến đến sào huyệt của Hiện tượng Ma vương.
Và chắc chắn, họ sẽ phải ở ngoài tiền tuyến.
Liệu họ có thể vừa bảo vệ Thánh Nữ phiền phức đó, vừa chiến đấu để sống sót không.
(Nếu mùa xuân đến)
Loài người sẽ tập hợp toàn bộ sức lực để tấn công sào huyệt của Hiện tượng Ma vương và tiêu diệt chúng.
Liệu điều đó có thể làm được không? Liệu sau khi kết thúc một cuộc chiến địa ngục như vậy, đám Dũng giả Trừng phạt có thể giành được ân xá không.
"......Kệ đi. Nghĩ mệt quá."
Tiếng Dotta ngã vật ra đất.
"Ngủ đây."
Như vậy có lẽ là tốt nhất, Benetim nghĩ.
Có nghĩ cũng chẳng ích gì──Ân xá, ôi, một giấc mơ thật quá xa vời.
