Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 130

Tập 05 - Chương 1 Lệnh Chờ - Đệ nhất Vương đô Zefente 1

Tuyết lại bắt đầu rơi.

Ở cái Đệ nhất Vương đô này, tuyết đọng lại chính là tín hiệu cho thấy mùa đông thực sự đã gõ cửa.

Thông thường, 《Nữ thần》 Bão tố Baphlok sẽ thao túng thời tiết, không để tuyết rơi dễ dàng như vậy. Nhưng năng lực đó cũng chẳng thể duy trì mãi. Làm thế chỉ tổ vắt kiệt sức mạnh trong nháy mắt, chưa kể việc thay đổi thời tiết đột ngột còn gây xáo trộn lớn đến cả vùng lân cận.

Thế nên, Đệ nhất Vương đô Zefente buộc phải chuẩn bị đón tuyết từ những ngày cuối năm. Và trớ trêu thay, chuyện đó lại luôn mang đến chút niềm vui nho nhỏ cho đám dân chúng.

Đơn giản thôi, vì lễ hội mừng năm mới sắp diễn ra.

(Lũ người này hớn hở thật đấy.)

Tôi thầm chửi thề trong đầu khi rảo bước trên đại lộ thành phố.

Đã lâu lắm rồi tôi mới vác mặt về lại Đệ nhất Vương đô.

Kể từ sau trận quyết chiến tại Đô thành thứ hai, tôi và Jace bị tống vào xưởng sửa chữa để hồi sinh và điều trị, nằm bẹp dí ở đó mãi đến nửa tháng trước mới được thả. Và cái màn cùng Theoritta khải hoàn trở về đây cũng mới chỉ diễn ra vài giờ trước mà thôi.

Đệ nhất Vương đô đông đúc hơn hẳn mọi khi. Đông đến mức ngột ngạt.

Để chuẩn bị cho lễ hội năm mới, cả cái thành phố này chỗ nào cũng sáng rực lên. Đám đồ trang trí chết tiệt. Các khu phố thương mại treo đầy những chiếc đèn trắng và xanh phát sáng nhờ Thánh ấn, đến cả nhà dân cũng đua đòi treo những chiếc chìa khóa lớn trước hiên. Những chiếc chìa khóa kết bằng dây leo, dây thừng hay mớ vải vụn, mang cái ý nghĩa sáo rỗng là chào đón mặt trời của năm mới.

Người xưa tin rằng mặt trời mọc lên từ 『Cánh cổng Trắng và Xanh』 ở phía Đông và lặn xuống qua 『Cánh cổng Đen và Đỏ』 ở phía Tây. Vì thế, cái vật trang trí hình chìa khóa kia là biểu tượng để mở toang cánh cửa cho mặt trời năm mới đi qua.

Lễ Khai Môn Rufu Aros.

Đó là cái tên mỹ miều người ta gọi lễ hội năm mới sắp đến. Một trong những nghi lễ long trọng và quan trọng bậc nhất của Vương quốc Liên hiệp. Lễ hội kéo dài ba ngày này là liều thuốc giải trí thiết yếu cho lũ dân đen, ngay cả khi cái đầu của chúng đang bị đe dọa bởi Hiện tượng Ma vương và bè lũ Dị hình.

Hơn nữa, mùa đông cũng là thời điểm mà cái mạng của con người được đảm bảo đôi chút.

Eo biển phía Bắc bị băng trôi phong tỏa, con đường dẫn lên phương Bắc bị tuyết vùi lấp ── điều đó không chỉ hành hạ con người mà còn là chướng ngại vật phiền toái cho lũ Dị hình. Tuyết cản trở đáng kể khả năng di chuyển của đại đa số bọn chúng. Ngay cả những con Dị hình có cánh, nếu mất đi sự phối hợp từ mặt đất, thì cũng chỉ là mấy con chim săn mồi hung hăng mà thôi.

Một khoảng thời gian ngắn ngủi để quên đi nỗi sợ về Ma vương và Dị hình. Chính vì thế, Rufu Aros mới được tổ chức linh đình đến vậy. Tôi hiểu cái cảm giác hưng phấn đó.

(Cơ mà, cái không khí này... nuốt không trôi chút nào. Cảm giác lạc lõng chết tiệt.)

Tôi kéo cổ áo khoác lại để che đi Thánh ấn trên cổ.

Kể từ khi trở thành Dũng giả Trừng phạt, cái cảm giác "lệch pha" này luôn bám riết lấy tôi mỗi khi đứng trước các nghi lễ. Bất cứ kẻ nào nhìn thấy Thánh ấn trên cổ chúng tôi, không sợ hãi thì cũng tỏ ra ghê tởm và xa lánh. Phá hỏng bầu không khí lễ hội vốn là nghề của chúng tôi rồi.

(...Đã thế hôm nay lại còn dính phải con nhóc này.)

Ở phía tầm mắt của tôi, một thiếu nữ đang đứng ở góc quảng trường lớn, vẫy cả hai tay như đứa trẻ.

Đương nhiên, đó là 《Nữ thần》 Theoritta.

"Zairo! Ngươi đang làm cái gì đấy!"

Cô ả mắt sáng rực, vẫy hai tay trên đầu gọi tôi.

Có vẻ là một cửa hàng trang sức. Theo biển hiệu, tên cửa hàng là 『Xưởng chế tác Turo & Heath』. Trước cửa tiệm bày biện đủ loại vòng cổ, kẹp tóc, ghim cài áo, nhẫn và khuyên tai được đánh bóng loáng.

Cái quảng trường lớn này còn vô số cửa hàng khác chen chúc nhau. Nhà tắm lớn màu trắng 『Chiếc đĩa lớn của Ritzba』, cửa tiệm 『Fokta』 bán các đĩa hát phong ấn âm nhạc bằng Thánh ấn, hay nhà khách bằng gạch đỏ 『Phi Quang Trang』 ── thực sự có quá nhiều thứ thừa thãi.

Trong số đó, thứ lọt vào mắt xanh của Theoritta lại là cái xưởng trang sức này.

"Nhìn xem. Zairo, nhìn món này đi!"

Thứ cô ả chìa ra trên lòng bàn tay là một chiếc vòng tay bạc. Có lẽ được làm theo phong cách quần đảo Ki-o phía Đông, khắc những hoa văn gợn sóng uốn lượn.

"Thấy sao? Một chiếc vòng tay tuyệt đẹp chứ. Gu thẩm mỹ tốt mà nhỉ. Hừm...!"

Chẳng hiểu sao Theoritta lại ưỡn ngực đầy vẻ tự mãn.

"Thấy thế nào hả Kỵ sĩ của ta. Chẳng phải chiếc vòng tay như thế này sẽ tô điểm cho anh hùng ca của chúng ta thêm rực rỡ sao?"

"Có vài vấn đề đấy. Thứ nhất... trên đời này chả có thằng điên nào gọi cuộc chiến của chúng ta là 'anh hùng ca' đâu."

Tôi nhìn qua đầu Theoritta, liếc vào cái giá của chiếc vòng tay bạc. Đắt. Đối với loại trang sức kiểu này thì con số đó hơi quá hớp.

Tôi đưa tay ra, dùng đầu ngón tay miết thử các chi tiết.

"Với lại, đắt quá. Chắc không phải bạc nguyên chất đâu nhỉ? Công nhận tay nghề chế tác tốt thật."

"Đừng có phun ra những lời chán ngắt như vậy chứ, Zairo."

Ý kiến của tôi có vẻ làm Theoritta phật ý.

"Khó khăn lắm mới có lễ hội mà. Để ý giá cả làm gì chứ!"

"Không, phải mười ngày nữa mới đến lễ hội mà."

Vẫn còn khoảng thời gian đó cho đến Lễ Khai Môn.

Đã khoảng một tháng kể từ trận quyết chiến tại Đô thành thứ hai. Tôi và Jace chết một cách lãng xẹt, nên ngoài việc hồi sinh như cơm bữa còn phải điều trị thêm. Vì thế mà mất cả đống thời gian mới lết xác về được. Thú thật, tôi còn muốn đợi cái lễ hội này tàn rồi mới vác mặt về.

Bởi vì có Theoritta ở đây ── và đúng như dự đoán, nỗi lo ngại đó đã thành hiện thực. Cô ả đang sướng rơn lên. Từ lúc bước qua cổng chính của Đệ nhất Vương đô, nhỏ đã sà vào từng cửa hàng dọc theo đại lộ.

"Này, Theoritta. Cô còn quân phiếu không đấy? Nãy giờ tôi thấy cô mua bánh kẹo hơi bị nhiều rồi đấy."

"...Chà, vâng."

Như để lảng tránh, Theoritta giấu cái túi giấy đang ôm trên tay ra sau lưng.

"Nhưng vẫn còn mà. Trong trận chiến vừa rồi chúng ta được khen thưởng rất nhiều, nên nhận được kha khá đấy."

"Có tiêu hết tôi cũng không cho vay đâu. Ổn không thế? Có vẻ Patoucie đang chiều hư cô và cho vay quân phiếu dễ dàng, nhưng tôi sẽ bắt bả dừng lại đấy nhé?"

"K-Không... sao đâu ạ! Vì đây là khoản chi cần thiết mà. Có thể nói đây là nhu yếu phẩm!"

"Thật không đấy?"

"Thật mà! Chiếc vòng này đắt tiền là có lý do cả đấy."

Theoritta dí cái bảng giá vào mặt tôi.

"Hãy rửa mắt mà xem. Chúng ta có thể yêu cầu khắc những dòng chữ mình thích vào mặt trong của chiếc vòng đấy!"

"À... là cái trò đó sao..."

Rất nhiều kẻ thích khắc tên hay thông điệp vào mặt trong của những món đồ bạc kiểu này. Người ta tin rằng dù không phải là Thánh ấn có sức mạnh thực sự, thì những thứ đó cũng mang lại may mắn và xua đuổi tai ương.

"Thích khắc chữ gì thì cứ khắc, nhưng vẫn còn vấn đề. Cái vòng này quá to so với cô."

"Ngươi đang nói cái gì vậy?"

Theoritta nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn một thằng ngốc.

"Chiếc vòng này là để ngươi đeo đấy."

"...Đeo?"

Tôi tự chỉ vào mình.

"Tôi á?"

"Đúng vậy! Đây là món quà ta dành tặng cho Kỵ sĩ của mình, người luôn vất vả cố gắng!"

Theoritta dang rộng hai tay.

"Hãy thấy vinh dự đi! Vui lắm đúng không! Chúng ta nên khắc tên ta và Zairo lên chiếc vòng này, và ghi thêm cả ngày hôm nay nữa!"

"Tôi cảm giác sự vất vả thường ngày của tôi không chỉ dừng ở mức 'cố gắng' đâu."

Tôi chỉ biết cười khổ.

Vì tôi hiểu rõ ý định của Theoritta.

(Nếu có thứ như thế này... thì dù có bị hồi sinh, mình cũng có thể nhớ lại.)

Khi Dũng giả Trừng phạt sống lại, việc mất ký ức xảy ra như cơm bữa. Từ những ký ức nhỏ nhặt như vài giờ trước khi chết, đến món ăn yêu thích, khuôn mặt của người đã chăm sóc mình. Hay những trải nghiệm đã chia sẻ cùng người khác.

Trong đợt công lược Đô thành thứ hai vừa rồi, tôi cũng đã sơ suất và chết một cách hoành tráng. Vì thế, một vài ký ức chia sẻ cùng Theoritta đã biến mất ── hình như là vậy. Có vẻ như chúng tôi đã mua một món đồ kỷ niệm nào đó ở thành phố Yof, nhưng Theoritta lảng tránh chuyện đó.

Việc cô ả muốn khắc chữ lên vòng tay chắc là do vụ đó. Dù ký ức có mất đi, những dòng chữ được khắc lên sẽ là bằng chứng cho quá khứ. Trở thành vật thay thế cho những kỷ niệm.

(Nhưng mà ──)

Như để gạt đi ánh mắt đang cầu khẩn của Theoritta, tôi phất tay.

"Cái này không được. Bỏ đi."

"Sao lại không được chứ. Ta sẽ sử dụng tiền tiêu vặt một cách có kế hoạch mà! Chắc chắn sẽ rất hợp với Zairo!"

"Lúc kích hoạt Thánh ấn Za-tte Finde, tôi sẽ làm vỡ nó mất."

"A."

Thánh ấn nổ Za-tte Finde khắc trên hai tay tôi sẽ nạp một loại lực vào vật thể tôi chạm vào. Nó đòi hỏi kỹ thuật dựa trên cảm giác và cần sự kiểm soát khá tinh tế.

Thế nên, tôi vỗ vai Theoritta.

"Xin lỗi nhé."

"...T-Thất bại rồi...! Vậy thì, đi tìm món đồ kỷ niệm khác nào!"

"Không. Tiếc là chuyện đó cũng hủy luôn. Cuộc dạo chơi thong dong đến đây là hết."

"Hả? Vẫn còn sớm mới đến lúc mặt trời lặn mà. Chỉ cần trình diện doanh trại trước hoàng hôn là ──"

"Có kẻ kỳ lạ."

Tôi hất hàm ra phía sau. Nếu gã kia định bám đuôi thì quả là vụng về ── nhưng với tính cách của hắn, chắc hắn cố tình tiếp cận để tôi nhận ra.

"Adif. Có việc gì?"

Tôi gọi thẳng tên kẻ đó.

Adif Twebel. Đoàn trưởng Thánh Kỵ sĩ đoàn 8 ── đồng nghiệp cũ.

Hắn đội cái mũ lên mái tóc dài màu lúa mạch nhạt, lại còn đeo thêm cái kính trông cực kỳ ám muội. Đến nước này thì tôi chỉ có thể nghĩ hắn ăn mặc như thế để trêu ngươi tôi.

"Tha cho tôi đi, tôi vừa mới lết xác về tới nơi thôi. Không có hứng nghe mấy chuyện nhảm nhí đâu."

"Hẳn là vậy rồi. Tôi đã nắm được việc các bạn trở về từ bốn khắc trước."

"Từ trước khi bước qua cổng thành à. Ông mong chờ tôi đến mức nào vậy."

"Chà, đừng hắt hủi nhau thế chứ. Cũng có người muốn diện kiến 《Nữ thần》 của cậu mà."

Adif nở nụ cười lạnh lùng, đưa tay chỉ về phía thiếu nữ bên cạnh.

Thiếu nữ tóc bạc ── đó cũng là một 《Nữ thần》. 《Nữ thần》 Bóng đêm Kelflora. Khi nhìn thấy Theoritta, cô ấy giơ nắm đấm lên, mở ra nắm vào ba lần.

"Theo. Xin-chào... Xin lỗi vì làm phiền buổi đi dạo."

"Kelf! Xin-chào, nhé!"

Thấy Theoritta cũng giơ nắm đấm lên đáp lại, chắc đó là mật hiệu riêng chỉ bọn họ mới hiểu. Cố hiểu cũng vô ích thôi.

"Mang cả 《Nữ thần》 của mình theo, có tình huống khẩn cấp gì à?"

Tôi bắt đầu khó chịu với ánh mắt của những người xung quanh. Bản thân Theoritta đã quá nổi bật rồi. Tôi cảm giác mình cũng đang bị chỉ trỏ.

"Định tổ chức buổi ký tặng ngẫu hứng à? Tôi không rảnh đâu. Tôi muốn té khỏi đây ngay."

"Thế thì vừa khéo. Tôi đã chuẩn bị một nơi để chúng ta có thể nói chuyện thong thả."

Chẳng lẽ hắn đoán được cả việc tôi sẽ cảm thấy khó ở nên mới tiếp cận theo cách này sao? Tên Adif này là vậy đấy. Thái độ thì cợt nhả, nhưng hành động thì tính toán kỹ lưỡng.

"Tôi chẳng có chuyện quái gì muốn nói với ông cả."

"Tôi thì có đấy. Một chủ đề rất quan trọng. Nhất định ──"

Rồi Adif ghé sát lại tôi, hạ thấp giọng.

"Hãy tham gia vào âm mưu của chúng tôi. Hôm nay tôi cũng đã mời cả chỉ huy của các cậu đến."

"Benetim á?"

Tôi không tin vào tai mình. Cái gã ngốc đó thì có tác dụng mẹ gì chứ.

"Phải. Vậy thì, đi nào. Đừng để tôi phải dùng từ 'mệnh lệnh' nhé. Tôi cũng dành cho cậu một sự tôn trọng nhất định đấy. Chỉ sau Đoàn trưởng Thánh Kỵ sĩ Lyufen thôi."

"Thế thì khác quái gì đang ra lệnh đâu, thừa lời thật đấy."

Quả nhiên, tôi không ưa nổi cái gã tên Adif này. Loại người không bao giờ có thể kết bạn được.

Nơi Adif dẫn đến nằm ngoài dự đoán.

『Quán Cái Ngáp của Fimlinde』.

Một quán rượu trong hẻm nhỏ mang cái tên phạm thượng của một vị 《Nữ thần》 ── lại còn cực kỳ đông khách vào giờ chập choạng tối thế này. Tôi cứ tưởng hắn sẽ bao trọn một quán nào đó cao cấp hơn, nhưng thế này đúng là ngoài sức tưởng tượng.

Nhờ thế mà Theoritta cứ ngó nghiêng không yên. Kelflora thì có vẻ quen với những nơi thế này, hoặc là không quan tâm lắm, cô nàng dán đôi mắt lơ đễnh xuống mặt bàn, nhâm nhi ly trà phương Bắc pha mật ong.

Tuy là một nơi cực kỳ ồn ào, nhưng trong trường hợp này, sự huyên náo đó lại có ích. Bởi vì chẳng ai thèm để ý đến bàn bên cạnh. Họ thậm chí còn không nhận ra Theoritta và Kelflora đang trùm mũ áo khoác kín mít.

"──Vậy nên, là..."

Benetim đang đợi sẵn với cái vẻ mặt thản nhiên đến mức phát bực, gã tóm tắt lại bằng một nụ cười mập mờ khiến người ta muốn đá vào ống quyển.

"Đây là chỉ thị tuyệt mật từ Đoàn trưởng Thánh Kỵ sĩ Adif. Có vẻ như chúng ta không có quyền từ chối đâu."

"Đúng thế. Vì chúng ta là Dũng giả Trừng phạt mà."

Tôi cầm ly rượu hâm nóng trên tay, lườm Adif.

Đoàn trưởng Thánh Kỵ sĩ đoàn 8, gã lừa đảo, và 《Kẻ giết Nữ thần》. Không ngờ lại có ngày ba kẻ này ngồi chung bàn trong một quán rượu bình dân. Lại còn mang theo hai vị 《Nữ thần》 nữa chứ.

"Mà này, sao Benetim lại ở đây?"

"Chuyện đó tôi cũng không rõ nữa. Nói sao nhỉ, dòng đời xô đẩy..."

"Thế thì lại là tự làm tự chịu như mọi khi rồi ── Rồi sao? Âm mưu gì đây? Giết ai à? Nếu là ám sát thì nhờ chuyên gia ấy, trong đội tôi có đấy."

"Zairo! Ngươi lại nói những điều đáng sợ như thế nữa rồi!"

Theoritta bắt bẻ lời tôi. Tôi muốn cô nhóc bỏ qua mấy câu bông đùa kiểu này, nhưng đối với 《Nữ thần》, giết người hay bạo lực là điều cấm kỵ. Chắc cô ả để ý chuyện đó.

"Ta sẽ không cho phép tiếp tay cho việc ác như thế đâu! Ta sẽ kiên quyết ngăn chặn!"

"Biết rồi, đùa thôi."

"Có những chuyện đùa được và không đùa được. Ta giận đấy!"

"Chắc vậy. Này Adif, nói nhanh lên trước khi chọc giận 《Nữ thần》. Ông muốn bọn tôi làm gì?"

"Vội vàng quá nhỉ, anh Zairo. Nói là đúng kiểu của anh thì cũng đúng thật."

Adif làm bộ làm tịch. Mà, cũng đành chịu. Vừa lúc nhân viên quán mang đĩa đồ ăn ra.

Mồi nhắm rượu. Xúc xích Salami. Nấm ngâm giấm. Món thịt băm với khoai tây và hành tây. Có vẻ là quán phục vụ đồ ăn khá tinh tế. Tôi không khách khí mà đưa tay bốc.

"Tôi không muốn tán gẫu đâu, vì tôi chẳng nghĩ ra chủ đề nào để nói chuyện vui vẻ với ông cả. Vào đề nhanh đi."

"Vậy thì ── việc tôi muốn nhờ hai người, bản thân nó rất đơn giản."

Adif tao nhã nghiêng ly, nhấp một ngụm rượu. Hắn đang uống một thứ khá lạ. Rượu rum hâm nóng, bỏ thêm bơ và đường.

"Giúp đỡ cho hoạt động bầu cử."

"Hả?"

Tôi nghi ngờ sự tỉnh táo của Adif.

"Cái quái gì thế. Trái nghề quá mức rồi đấy, nếu là hoạt động phá hoại thì đúng sở trường chứ. Hay là..."

Tôi chỉ tay vào Benetim ngồi cạnh.

"Ông bảo dùng tài lừa đảo của gã này diễn thuyết để đưa ngài lên làm Tể tướng chắc? Cũng buồn cười đấy. Thử không, Benetim?"

"Làm được thế thì tôi đã kiếm được lệnh ân xá cho bản thân trước rồi."

Benetim nhếch mép cười méo xệch, nốc cạn ly của mình.

"Cho nên, điều ngài Đoàn trưởng Adif muốn nói là sự hợp tác về một cuộc bầu cử khác cơ. Ừm, không phải Nghị viện hay Phòng Hành chính ── mà là của Thần điện."

"Phải. Anh Zairo, anh có biết về cuộc Thánh Tuyển của Rufu Aros không?"

"Ông coi thường tôi đấy à."

Thánh Tuyển. Tức là cuộc bầu cử thiêng liêng.

Nó giống như một nghi thức để xác định người ngồi vào ghế "Thủ tịch Đại tư tế", vị trí đứng đầu Thần điện. Những người có quyền bầu cử là các Đại tư tế. Trên danh nghĩa là chọn ra người xứng đáng nhất ── nhưng thực tế thì khác.

Người mang lại nhiều lợi ích nhất cho Thần điện sẽ được chọn. Thông thường, những nhà thực nghiệm hay nhà kinh doanh có khả năng mang lại nhiều tín đồ hơn, nhiều tiền quyên góp hơn, nhiều quyền lợi hơn sẽ ngồi vào ghế Thủ tịch.

Đó là điều hiển nhiên, không đáng bị lên án hay chỉ trích. Người làm cho tổ chức tốt hơn nên trở thành lãnh đạo. Nếu không thì không thể tồn tại được.

(Chẳng lẽ, điều gã này định nói là...)

Tôi lườm cái bản mặt vênh váo của Adif.

Cuộc Thánh Tuyển này sẽ diễn ra trong lễ hội Rufu Aros. Các ứng viên sẽ tập trung lại, và trước công chúng, người ta sẽ quyết định ai là Thủ tịch Đại tư tế dẫn dắt thế hệ tiếp theo.

"Ông muốn bọn tôi làm gì trong cuộc bầu cử đó?"

"Tôi muốn một nhân vật..."

Adif lắc nhẹ ly rượu trên một tay.

"Giành chiến thắng trong cuộc bầu cử này."

"Trước hết, bản thân việc cuộc bầu cử đó được tổ chức đã là lần đầu tôi nghe thấy đấy."

"Hôm qua, Thủ tịch Đại tư tế hiện tại đã tuyên bố nghỉ hưu. Cần phải chọn người kế nhiệm ngay lập tức."

"Ông, chuyện đó là..."

"Đó là ý nguyện của chính Thủ tịch Đại tư tế. Dù sao ngài ấy cũng cao tuổi rồi."

Cách nói của Adif quá lộ liễu. Chắc chắn hắn có dính líu đến vụ nghỉ hưu này.

"...Tại sao phải làm đến mức đó?"

Động thái này quá vội vàng, và quá cưỡng ép. Chỉ còn khoảng mười ngày nữa là đến Lễ Khai Môn Rufu Aros.

"Gấp gáp cái gì chứ?"

"Vì đợt phản công mùa xuân sắp tới sẽ là cơ hội cuối cùng cho nhân loại. Quốc khố không thể cầm cự thêm được nữa. Nếu thất bại, sự nghèo đói sẽ ập đến theo từng giai đoạn. Nếu đây là cờ bạc, thì đây là ván bài phải đặt cược tất cả."

Những điều Adif nói có lẽ là đúng.

Quốc khố sẽ không chịu nổi thêm cuộc chiến nào nữa. Hoạt động quân sự là sự lãng phí lớn nhất đối với quốc gia. Nó chẳng làm dân giàu lên, mà chỉ duy trì hoạt động sản xuất và tiêu dùng ở mức tối thiểu trong khi ăn mòn tài sản để đối phó với Hiện tượng Ma vương.

Điều đó đang dần chạm đến giới hạn. Chính vì thế mới có cuộc phản công mùa xuân.

"Trước trận quyết chiến, tôi muốn thay thế người đứng đầu Thần điện bằng một nhân sự có lợi cho chúng ta. Tôi nghĩ vậy."

"Nói thẳng nhỉ. Thủ tịch Đại tư tế hiện tại không được sao?"

"Phải. Anh cũng biết là Cộng sinh phái đang trà trộn trong Thần điện mà, đúng không?"

Adif nói như một lẽ đương nhiên. Tôi im lặng.

Cộng sinh phái. Gã đàn ông này coi sự tồn tại của bọn chúng là điều hiển nhiên. Khác hẳn với tôi, kẻ vẫn còn bán tín bán nghi cho đến tận gần đây. Quả không hổ danh xuất thân từ đại quý tộc, hẳn là hắn có mạng lưới thông tin đàng hoàng.

"Thủ tịch Đại tư tế hiện tại đã điều hành Thần điện theo hướng cân bằng, nể nang cả phe Cộng sinh đang tồn tại ngầm. Nhưng hiện tại, như thế là không đủ. Cần một người có thể thực hiện cải cách kiên quyết. Ví dụ như, người có thể ra lệnh cho các Thánh Kỵ sĩ đoàn tham gia viễn chinh."

"Đó là ứng cử viên mà ông chỉ định à."

"Vâng. Một Đại tư tế tên là Nicole Ebooton. ──Tôi muốn ông ấy trở thành Thủ tịch Đại tư tế."

Adif chống cằm, dời mắt khỏi tôi.

Theoritta và Kelflora ── hai người họ dường như mất hứng thú với cuộc trò chuyện và đang chơi trò gì đó kỳ quặc. Theoritta gấp một mảnh giấy, còn Kelflora tạo ra cái bóng y hệt nó dưới gầm bàn, rồi họ thì thầm trao đổi và cười khúc khích. Thật vô tư, tôi không định nói vậy. Đối với họ, đây có lẽ là sự giao lưu quý giá với một đối tượng ngang hàng.

"Có thể nhờ các anh không? Benetim, và anh Zairo."

"Có vẻ không có quyền từ chối rồi. Mà, phải lập đội với Benetim à. Tôi không thích đâu."

"A! Hợp ý với cậu Zairo thật đấy. Đúng vậy, tôi nghĩ mình chỉ tổ vướng chân thôi. Thà giao hết cho cậu Zairo chẳng phải tốt hơn sao? Tôi sẽ hỗ trợ hậu cần."

"Sai bét. Ngược lại mới đúng. Hoạt động bầu cử thì tôi có ở đó cũng chẳng làm được tích sự gì. Ý là một mình ông hãy lo liệu đi. Lừa đảo là sở trường của ông mà?"

"Hảả? Sao lại... bảo tôi làm gì và làm thế nào chứ ──"

Benetim dùng giọng điệu đáng thương, nhưng Adif chỉ mỉm cười.

"Cách thức thì, Benetim. Anh hãy tự nghĩ đi. Tôi đã cho anh nợ đến thế rồi cơ mà ── vụ công lược Đô thành thứ hai vừa rồi ấy. Bằng bất cứ giá nào cũng phải xoay xở cho xong. Sử dụng gia đình thực của anh cũng được."

"...Vâng..."

Benetim trả lời bằng giọng lí nhí.

Nhưng có chỗ khiến tôi bận tâm. Gia đình thực của Benetim ư? Thế nghĩa là sao. Nhắc mới nhớ, tôi hoàn toàn không biết gì về xuất thân của gã này. Đằng nào cũng bị nói dối, nên có hỏi cũng vô ích.

Để sau hẵng hỏi. Giờ quan trọng là chuyện của Adif.

"Anh Zairo. Anh sẽ phụ trách những việc tay chân mà Benetim không làm được."

"Hả?"

Bầu cử, và việc tay chân. Nghe sặc mùi máu me.

"Có cần thiết không? Việc tay chân là gì?"

"Nếu lỡ Đại tư tế Ebooton gặp chuyện gì thì rắc rối lắm."

Điều đó cũng có thể đúng. Nếu Adif muốn đưa Đại tư tế Ebooton lên ghế Thủ tịch, thì sẽ có những kẻ muốn ngăn cản. Với những kẻ như thế, tôi cũng có manh mối.

"Trong trường hợp xấu nhất, cũng có phương án lợi dụng cái chết của Đại tư tế Ebooton. Nhưng cá nhân tôi muốn tránh điều đó. Tôi muốn nhờ anh Zairo hỗ trợ xử lý các tình huống bạo lực."

"Phiền phức thật. Cái đó để Benetim làm cũng được mà... Này, ông cũng biết dùng kiếm một tay rồi đúng không. Cái hôm trước tôi dạy ấy. Chắc cũng phải luyện tập chút ít rồi chứ hả? An toàn của bản thân ông mà."

"Vâng. Tất nhiên là tôi có luyện tập đàng hoàng."

"Xạo chó!"

"Biết rồi thì đừng có hỏi nữa. Tôi, thật sự, siêu kém khoản đánh đấm mà!"

"Là vậy đấy... Khả năng chiến đấu chắc chắn sẽ cần thiết. Vì phe Cộng sinh cũng sẽ đưa ra ứng cử viên Thủ tịch có lợi cho họ. Ám sát hay đe dọa là điều có thể xảy ra."

Adif bình thản thông báo, rồi đưa tay về phía đĩa thức ăn.

"Để chống lại điều đó, bằng mọi giá phải đưa ngài Nicole Ebooton lên làm Thủ tịch Đại tư tế. Đó là âm mưu của tôi. Các anh có thể hợp tác chứ?"

"Có thể cái gì chứ."

Tôi cũng đưa tay ra đĩa, bốc một nắm lớn xúc xích Salami. Coi như phản kháng chút ít.

"Là mệnh lệnh mà phải không?"

"Vâng. Tất nhiên. Các anh sẽ phải đánh cược mạng sống để hoàn thành nó."

"Âm mưu lớn thật đấy. Dám cá vào sự thành công của chúng tôi cơ à."

"Vì chi phí là thấp nhất mà. Có thất bại thì các anh cũng chỉ chết một lần thôi. Đương nhiên, tôi cũng đã chuẩn bị vài phương án khác, nhưng nếu thất bại thì sẽ phải dùng đến những biện pháp mà tôi không hứng thú lắm."

Adif tao nhã, hay có thể nói là thong dong, nhón lấy miếng Salami còn sót lại.

"Tôi kỳ vọng vào màn thể hiện của hai người đấy. Để thay thế Thủ tịch Đại tư tế bằng biện pháp ôn hòa, không ai phải chết, thì đây là nước đi tốt nhất. Nếu Đại tư tế Nicole Ebooton an toàn ngồi vào ghế Thủ tịch, sẽ không ai phải chết cả."

Nụ cười của Adif dường như ẩn chứa điều gì đó. Tức là hắn cũng đã chuẩn bị những biện pháp không ôn hòa. Trong trường hợp đó, chuyện gì sẽ xảy ra ──

"Nếu phương sách này thất bại, có vẻ máu sẽ đổ khá nhiều đấy. Tệ nhất là Thần điện sẽ chia rẽ. Như thế thì lại gây trở ngại cho cuộc phản công mùa xuân, nên tôi cũng muốn tránh hết sức có thể."

"Tính cách ông tồi tệ quá đấy. Benetim, ông cũng phàn nàn gì đi."

"À không, cái đó. Không phải phàn nàn, nhưng vô cùng xin lỗi, thực ra tôi vừa nhận được một mệnh lệnh tuyệt mật khác từ Gartuile. Nhiệm vụ này, tôi định xin từ chối ──"

Benetim định nói ra một lời nói dối ngớ ngẩn nào đó. Nhưng gã không thể nói hết câu.

Bởi vì ngay bên cạnh gã, một tiếng hét vang lên.

"Dừng lại ngay!"

Là Theoritta. Nhìn sang thì thấy một gã đàn ông đang đặt tay lên vai Kelflora ── phía sau hắn còn có ba tên nữa. Tên nào cũng to con. Nhìn vũ trang thì có lẽ là mạo hiểm giả.

Và bọn chúng đang say khướt.

"Kelflora đang khó chịu đấy. Cô ấy bảo không muốn đi theo các ngươi!"

Theoritta chỉ tay vào một tên trong đám say rượu và kết tội.

"Quay về chỗ của mình đi. Chúng ta đang có chuyện riêng."

"Đừng nói thế chứ. Cô em này có vẻ đâu có ghét ── Sao hả, mấy anh em."

Gã đàn ông đặt tay lên vai Kelflora chẳng hiểu sao lại nhìn tôi. Gì đây.

"Con bé này, bao nhiêu? Một đêm thôi, tuyệt đối không làm hỏng đâu. Hả? Sao nào?"

Kelflora vẫn chưa hiểu rõ tình hình nên nghiêng đầu, còn Theoritta thì làm vẻ mặt khó hiểu. Tôi uống cạn ly rượu còn lại.

"Adif... chuyện này thường xảy ra lắm hả?"

"Thỉnh thoảng thôi. Vì Kelflora xinh đẹp mà."

Phán đoán của đám say rượu, chà, cũng hợp lý thôi. Theo lẽ thường thì chẳng có chuyện một thiếu nữ giống 《Nữ thần》 thế này lại đến quán rượu trong hẻm nhỏ chỉ để làm khách.

"Chịu thôi."

Trước khi tôi kịp đứng dậy, Adif đã hành động.

Hắn vặn cổ tay gã đàn ông đang đặt lên vai Kelflora, tiện thể quét chân quật ngã hắn xuống đất. Khoảnh khắc đó, sắc mặt của đám say rượu phía sau thay đổi.

"──Làm cái quái gì thế, thằng kia!"

Chỉ đặt tay lên vai mà bị xử thế này thì không có lý do gì cả. Phản ứng của bọn chúng như muốn nói vậy. Ở những chỗ thế này thì chuyện này cũng thường thôi. Kết luận ── lỗi tại Adif chọn cái chỗ này làm nơi bàn mưu tính kế.

"Tôi kém khoản đánh nhau tay đôi lắm. Có sao không, Kelf."

"Hửm? Không sao."

Quả nhiên con nhỏ Kelflora chả hiểu mẹ gì. Trong khi đó, Theoritta cũng bám chặt lấy tay tôi.

"Zairo! Những kẻ phía sau kia, cảm giác vô lễ lắm!"

"Đúng thế thật. Mà, xử lý thế nào đây."

Vừa gào lên những điều vô nghĩa, tôi vừa gạt phăng nắm đấm của tên say rượu đang lao tới. Hắn cắm đầu vào tường, khiến Benetim hét toáng lên và bám chặt lấy tay tôi.

"Cậu Zairo! Sao cứ ở cùng cậu là lại xảy ra bạo lực thế hả?"

"Ông đừng có bám vào tay tôi nữa, chui xuống gầm bàn mà trốn đi! Với lại, Adif!"

Tôi cảnh cáo hắn. Đám mạo hiểm giả dường như vẫn còn đồng bọn. Thêm hai tên nữa, tổng cộng là sáu tên. Tôi né kẻ đang lao vào định túm lấy mình ── quán rượu bắt đầu trở nên hỗn loạn.

"Lần sau tôi không uống ở chỗ thế này nữa đâu đấy!"

"Tôi đã hỏi Lyufen về quán rượu phù hợp với anh Zairo mà. Thất bại rồi nhỉ."

Tên này ngốc hơn tôi tưởng à? Không, làm gì có chuyện đó. Chắc chắn là hắn cố tình trêu ngươi, hoặc coi việc tôi quậy phá là một loại hình giải trí.

"...Lyufen. Lần sau gặp tôi sẽ đá cho hắn một phát."

Và rồi, tôi đá gã đàn ông trước mặt trước tiên.

Tuyết rơi dày hơn dự kiến.

Đội trưởng đội vận tải Daslow nhìn lên bầu trời phía Tây. Mặt trời sắp lặn.

(Hôm nay đến đây thôi.)

Không được quá sức. Nên từ bỏ ý định đến trạm nghỉ tiếp theo.

Đã hai ngày kể từ khi rời Gartuile ── cả đội cũng đã mệt mỏi. Chính vì có khả năng phán đoán như vậy mà Daslow mới được làm đội trưởng. Nếu nói về trực giác trước nguy hiểm, ông nhạy cảm gấp đôi người thường. Ông tự cười nhạo đó là biểu hiện của sự hèn nhát, nhưng chính nó đã cứu mạng ông.

Trực giác đó đang mách bảo. Hành quân đêm nay quá nguy hiểm. Hơn nữa thời tiết có thể sẽ xấu đi.

(Quan trọng hơn, công việc này không được phép thất bại.)

Nhiệm vụ tiếp tế cho Thánh Kỵ sĩ đoàn 11 vẫn đang triển khai ở phương Bắc mà chưa trở về Đệ nhất Vương đô. Ông hiểu rõ tầm quan trọng của nó. Tuyến đầu của nhân loại đối mặt với phương Bắc. Thánh Kỵ sĩ đoàn mạnh nhất đang chiến đấu ở đó phải luôn duy trì trạng thái hoàn hảo.

"Được rồi! Toàn quân, hôm nay đến đây thôi!"

Daslow cao giọng thông báo. Tuyết rơi ngày càng dày, nhưng vẫn có thể nhìn rõ mặt và giọng nói vẫn truyền đến mọi người.

"Thay đổi kế hoạch. Chúng ta sẽ lánh vào căn chòi trên núi!"

"Chòi trên núi ạ?"

Viên đội phó đi theo sau Daslow vừa giữ vạt áo bay phấp phới trong gió vừa hỏi.

"Gần đây có thứ đó sao?"

"Ừ. Vốn là chòi của thợ săn."

Nắm rõ địa hình và cơ sở vật chất trên lộ trình di chuyển càng chi tiết càng tốt. Đó giống như thói quen của người đàn ông tên Lyufen, giáo quan cũ của Daslow. Dù người đó không thích, nhưng Daslow vẫn tự ý gọi là thầy.

Daslow đưa chiếc la bàn khắc Thánh ấn lên ngang tầm mắt. Không phải phương hướng, mà Thánh ấn được khắc trên đó chỉ ra khoảng cách và hướng đến đích. Người cải tiến chiếc la bàn này cũng là Lyufen. Nó to cỡ chiếc khiên nhỏ, được gắn thêm Thánh ấn kiêm chức năng bàn truyền tin.

"Thời tiết từ giờ có thể sẽ xấu đi. Thay vì cầu nguyện với 《Nữ thần》 Bão tố, chúng ta sẽ đợi bão tan ở nơi có thể tránh gió tuyết! Rõ chưa?"

"Rõ!"

Có tiếng trả lời như trút được gánh nặng. Tiếng hô rất đều, nhưng Daslow cảm thấy có gì đó kỳ lạ.

(Tiếng hô hơi ít.)

Lẽ ra phải có hai mươi bốn thuộc hạ. So với số đó thì âm lượng có vẻ hơi nhỏ. Do gió mạnh nên nghe không rõ chăng? Hay là có thuộc hạ mệt đến mức không ra hơi? Nếu là vế sau thì gay go đấy. Để chắc chắn, Daslow quyết định kiểm tra.

"Điểm danh! Có ai bị rớt lại không? Đội phó!"

Đương nhiên, ông nghĩ đội phó sẽ bắt đầu đếm số. Người đàn ông lẽ ra đang ở bên cạnh. Nhưng đợi vài giây vẫn không thấy bắt đầu điểm danh.

"Này!"

Daslow nhìn ra sau. Và rồi, ông cứng họng.

Không thấy bóng dáng đội phó đâu.

Đâu đó trong màn bão tuyết, dường như có tiếng rên rỉ nghẹt thở. Và cả tiếng "bụp", như thể thứ gì đó bị vỡ tung. Hoảng hốt, Daslow nhìn lại phía trước. Lần này, ông kinh hoàng.

Không còn ai trong đội nữa. Chính xác hơn là không còn ai sống sót. Khoảng bảy cái xác nằm la liệt, và ngay lúc này, người cuối cùng vừa ôm cổ ngã gục. Xác của những người lính còn lại đã đi đâu?

Chưa kịp suy nghĩ về điều đó, Daslow đã phải đối mặt với mối đe dọa. Một bóng người kỳ dị vừa cắt cổ người lính cuối cùng và đáp xuống đất.

"Cái gì? Ngươi...!"

Một con thằn lằn khổng lồ với lớp da đỏ đen. Trông thì giống thế, nhưng đây không thể là thằn lằn được. Thằn lằn không đứng bằng hai chân, và cũng chẳng cười bằng cái miệng đầy răng nhọn hoắt như thế kia. Hơn nữa, toàn thân nó bị dây leo quấn quanh như thể bị thực vật ký sinh.

Chỉ có thể nghĩ là Dị hình. Nhưng Daslow chưa từng biết loại Dị hình nào như thế này ── hỗn hợp của thực vật, bò sát và côn trùng. Chưa từng nghe nói tới. Hơn nữa, cá thể này còn mở miệng, nói tiếng người rõ ràng.

"...Ngươi là kẻ cuối cùng nhỉ."

Giọng nói hơi dính dáp, nhưng đó chắc chắn là ngôn ngữ.

"Tiếc là ngươi sẽ phải chết thảm đấy. Làm cho hoành tráng vào, đó là lệnh của sếp bọn ta mà..."

Lời nói chứa đầy sự giễu cợt. Biết ngay là nó đang tận hưởng.

"Ư."

Daslow rút cây Lôi trượng đeo bên hông. Bắn ngay lập tức ──

"Hự, hư, ư...!"

Không được. Chỉ có tiếng kêu ú ớ thoát ra, ông quỵ gối xuống tại chỗ. Cảm giác buồn nôn dâng lên từ lồng ngực. Tay chân không còn chút sức lực. Bị làm gì đó rồi. Độc sao? Nhưng bằng cách nào?

"Tiếc ghê. Không cử động được nữa đâu. Dính loại độc đó thì chỉ có thế thôi."

Nó đang cười. Nghe giọng là biết. Trên một phần dây leo bao phủ toàn thân tên Dị hình giống thằn lằn kia có một bông hoa đang nở. Bông hoa màu đỏ đen. Là phấn hoa đó, hay thứ gì chăng?

(Không. Không có thời gian suy nghĩ thong thả đâu. Làm đi. Đừng bỏ cuộc...)

Daslow cố hết sức để không gục ngã hoàn toàn. Đối thủ hoàn toàn lơ là và đang tiến lại gần từ từ. Cự ly cực gần. Tay vẫn nắm chặt Lôi trượng. Ngón tay vẫn cử động được. Chỉ cần chạm vào Thánh ấn khởi động là bắn được.

(Nhìn đây, thằng thằn lằn khốn kiếp.)

Khoảnh khắc nghiến răng, Daslow cảm thấy lồng ngực nóng ran.

(Không phải. Cái này là...)

Không phải nóng. Là đau. Không thể quỳ được nữa, ông ngã sấp xuống. Bị bắn cái gì đó rồi. Nhưng là cái gì? Từ phía sau ư? Không hiểu.

"...Này. Một Mắt. Vừa rồi là ý gì hả? Con mồi của tao mà."

"Hả? Thế á? Mà, ai nhanh thì được thôi."

Đáp lại giọng nói khó chịu của tên người thằn lằn là giọng nữ lanh lảnh. Có vẻ vẫn còn một kẻ nữa ở gần đây. Kẻ này cũng không phải con người ── cơ bản là thằn lằn, chắc vậy. Con thằn lằn đứng thẳng với lớp vảy màu đỏ đen.

"Nhớ cho kỹ, Sáu Mắt. Đội của ta không cần những kẻ chậm chạp đâu nhé."

"Hả? Chậm chạp là nói tao đấy à?"

"Chứ còn gì? Quá chậm. Thói quen vờn con mồi để giải trí là khuyết điểm của mày đấy."

"Này. Cái gì? Được chọn làm đội trưởng rồi lên mặt à, Một Mắt... Tao vẫn chưa phục đâu đấy. Một chỉ huy mới toe như thế thì hiểu cái quái gì về bọn mình chứ."

"Mày không phục thì đã sao? Tao thấy cũng được mà, vị chỉ huy đó ấy. Dù hơi tởm lợm."

Hai giọng nói dường như đang dần xa. Đau đớn tột cùng. Ý thức dần trở nên tản mát. Daslow biết mình không xong rồi.

(Không. Chưa đâu. Vẫn còn... việc có thể làm...)

Đến tận cùng, Daslow vẫn cố vùng vẫy. Trong tay chỉ còn chiếc la bàn kiểu Thánh ấn.

"Nào, đến giờ dọn dẹp rồi. Đây là lệnh đội trưởng nhé. Đơn vị 7110 khu vực Yutobu, chuẩn bị rút lui."

Rồi kẻ được gọi là 『Một Mắt』 vỗ tay. Vẫn còn những kẻ khác nữa sao. Ông cảm nhận được vài cái bóng bắt đầu di chuyển.

"Đốt vật tư, thu hồi xác. Ăn một chút cũng được nhưng nhanh lên đấy."

Chỉ những lời đó vang vọng rõ ràng trong màng nhĩ Daslow. Dốc hết sức tàn, ông trườn ngón tay lên chiếc la bàn.

(Khốn kiếp. Ai đó...)

Chạm vào Thánh ấn ở mặt sau la bàn. Thánh ấn truyền tin nằm ở đó. Không nói nên lời ── nhưng ngón tay vẫn cử động. Gõ, rồi thả. Bàn truyền tin phía nhận ở Pháo đài Gartuile chắc đang nhấp nháy.

Có thể truyền đạt thông tin bằng sự kết hợp của những lần nhấp nháy đó. Đó là cơ bản của truyền tin mật mã. Chưa chắc có ai đang xem, và những gì truyền tải được cũng rất ít ỏi, nhưng dù vậy, hãy làm những gì có thể.

(Lặp lại đi...!)

Cho đến khoảnh khắc cuối cùng, Daslow vẫn tiếp tục lặp lại.